Gió Thổi Bán Hạ Tập 12 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 12] Vậy tôi nói thẳng nhé sếp Hứa. Anh nói đi. Tôi biết mức giá công ty RSG đề xuất với cô. Tôi muốn toàn bộ 50 nghìn tấn thép phế liệu của cô. Tôi cũng sẽ trả theo mức giá

    Của công ty RSG là 400 tệ một tấn. Năm mươi nghìn tấn là 20 triệu tệ, trừ đi 1,3 triệu tệ mà cô nợ tôi, tôi trả cô thêm 18,7 triệu tệ, cô thấy được không? Anh nghe tin này từ đâu vậy? Sếp Triệu, Phó giám đốc công ty anh

    Họ Tần đúng không? Đúng, họ Tần. Sếp Triệu, nói thật lòng nhé, anh xem thay vì bán số hàng này cho đám Đông Nam Á đó, thì chi bằng anh nhường lô hàng này cho tôi đi. Ít nhất chúng ta cũng coi như có quen biết mà. Anh có ý kiến gì,

    Có yêu cầu gì, anh đều có thể nói với tôi. Quách Khải Đông tôi sẽ cố hết sức làm anh hài lòng. Anh suy nghĩ kĩ đi. Nào, ngồi xuống rồi nói, ngồi đi. Được. Anh cũng ngồi đi sếp Triệu, nào, nào, nào. Đương nhiên, chúng tôi mời anh đến

    Cũng hi vọng sau cùng anh có thể rút đơn kiện. Đúng. Anh biết rõ chúng tôi sẽ không đồng ý điều kiện anh đưa ra. Anh cũng biết lô thép này là của tôi, Hứa Bán Hạ không có quyền quyết định. Sếp Quách là người làm ăn,

    Có thể tính toán rõ vụ làm ăn này. Kết quả xấu nhất là đem lô thép này đi phát mại. Vậy thì bất kể là thép hay là tiền đều sẽ không như ý muốn của anh. Sếp Quách là người thông minh, cần gì phải thế?

    Chẳng bên nào được lợi, được một mất mười. Thế này đi, tôi quyết định thay sếp Hứa. Ba nghìn tấn, được không? Còn nếu anh muốn 50 nghìn tấn thì không có cửa đâu. Ba trăm nghìn tệ tiền lãi đó cứ như sếp Hứa nói, chúng ta tính riêng.

    Chừa cho nhau một con đường sống, sau này còn dễ gặp lại. Sếp Triệu còn nghĩ tới sau này à? Cũng đúng, nếu không tham thì sao các người có thể nhập nhiều thép phế liệu như vậy. Ban đầu tham bao nhiêu bây giờ bị động bấy nhiêu, đúng không? Đáng tiếc,

    Con người tôi không quan tâm sau này, tôi chỉ nhìn vào hiện tại. Tôi chỉ biết qua vài ngày nữa là các người tiêu rồi. Sếp Triệu, tôi mặc kệ cô ta, tôi tốt bụng khuyên anh thêm một câu. Hôm nay anh phải cho tôi một kết quả,

    Rốt cuộc anh có bán lô thép này không? Qua vài ngày nữa ngày tháng anh làm người Tây được mọi người tôn sùng sẽ không còn nữa đâu. Sếp Triệu, tôi là đang đứng… Anh đánh người! Gặp nhau trên tòa. Ai vậy? Sao anh lại đến đây? Cô làm sao vậy?

    Sao không nghe điện thoại? Tôi thấy không thoải mái. Chưa ăn gì đúng không? Tôi mang theo đồ ăn. Cô nói thật với tôi đi, rốt cuộc cô gặp phải chuyện gì khó khăn. Không phải tôi không nói, mà là tôi nói rồi cũng vô ích. Cô nhìn mình bây giờ đi,

    Còn như vậy nữa, cơ thể cô chắc chắn sẽ không chịu nổi. Rốt cuộc là chuyện quan trọng gì mà không thể tạm gác qua một bên? Ngày nào cũng như ngồi trên núi lửa, không phải là thiếu chút tiền sao? Đừng gánh vác một mình.

    Chúng ta có thể cùng nhau chia sẻ, cùng nhau nghĩ cách. Anh còn phải đi làm đúng không? Lát nữa ăn xong, anh cứ để bát đũa ở đây đi, tôi tự rửa. Để tôi dọn cho, cô nghỉ ngơi đi. Tôi hơi chóng mặt, tôi vào trong nằm một lát.

    Lát nữa lúc đi anh nhớ khóa cửa. Vào đi. Những lời vừa nãy tôi nói cô có nghe không? Tôi cảm thấy cô thiếu một người chăm sóc mình. Nhìn cô xem, ngày nào cô cũng ở đó suy nghĩ cái này, cân nhắc cái kia, chẳng mấy mà tâm huyết sẽ cạn kiệt.

    Tôi không phải người làm ăn, tôi cũng không hiểu. Nhưng tôi biết, cô có chịu đựng như vậy tiếp cũng không kiếm ra tiền được. Tôi muốn nói, tôi có thể nằm ở đó không? Anh có thể nằm, nhưng tôi không chấp nhận đâu. Không chấp nhận là có ý gì?

    ♫Biết được tin em♫ Lão Tô, ♫Chi bằng tìm em trong ký ức♫ anh là một người đàn ông tốt, đối xử với tôi rất tốt, trong lòng tôi biết rõ. ♫Tình yêu không bị kìm chế♫ Tôi đã từng nghiêm túc suy nghĩ ♫Có lẽ sẽ dài lâu hơn có được nhau♫

    Về mối quan hệ giữa hai chúng ta. Tôi cũng từng cố gắng. ♫Biết được vị trí của em♫ ♫Chi bằng nhớ lại những điều chưa biết về em♫ Nhưng mà tình cảm ♫Sự đồng cảm không mong cầu♫ tôi không có cách nào tạm bợ được. ♫Có lẽ còn lâu dài hơn tưởng tượng♫

    Tôi cũng không thể miễn cưỡng chính mình. Hai người ở bên nhau ♫Người anh yêu nhất, sau cùng cũng chỉ là từng yêu♫ cũng không thể dựa vào lòng biết ơn và cố gắng để duy trì, ♫Trên thế giới vừa có thêm một bản tình ca♫ anh thấy đúng không?

    Tôi cũng không phải kiểu người đó, ♫Vẫn là câu nói đó, anh từng yêu sâu đậm♫ anh hiểu không? ♫Sự giao thoa ngắn ngủi nhưng vĩnh hằng♫ Nhưng tôi vẫn coi anh là người bạn thân nhất của mình. ♫Mỗi khi bên tai vang lên bản tình ca ấy♫

    ♫Trong lòng không cách nào vứt bỏ được quá khứ♫ Tôi hiểu rồi. ♫Từ đó mỗi khi có giọt nước mắt lướt qua dải Ngân Hà♫ ♫Nghĩa là một vì sao đang rơi xuống♫ Nghỉ ngơi cho tốt. ♫Định mệnh cho ta gặp nhau rồi chia xa♫

    ♫Không sợ quá khứ, không màng khởi đầu♫ ♫Chưa từng chúc nhau một câu ngủ ngon♫ ♫Số trời đã định thật ngang trái♫ ♫Quá khứ dài đằng đẵng, không nói về tương lai♫ ♫Thời gian không mềm lòng với bất cứ ai♫ ♫Giống như cây cỏ dại♫ ♫Gió thổi mãi rồi cũng lớn lên♫

    ♫Giống như bông hoa kia♫ ♫Mưa tạnh rồi cũng nở rộ thôi♫ ♫Ánh sáng của thời đại♫ ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫ ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ ♫Bức tường của lý tưởng♫ ♫Sừng sững giữa yêu và hận♫ ♫Giống như chiếc kính lúp♫

    ♫Chiết xạ con đường ta hướng tới♫ ♫Số trời đã định thật ngang trái♫ ♫Quá khứ dài đằng đẵng, không nói về tương lai♫ ♫Thời gian không mềm lòng với bất cứ ai♫ ♫Giống như cây cỏ dại♫ ♫Gió thổi mãi rồi cũng lớn lên♫ ♫Giống như bông hoa kia♫

    ♫Mưa tạnh rồi cũng nở rộ thôi♫ ♫Ánh sáng của thời đại♫ ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫ ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ ♫Bức tường của lý tưởng♫ ♫Sừng sững giữa yêu và hận♫ ♫Giống như chiếc kính lúp♫ ♫Chiết xạ con đường ta hướng tới♫

    ♫Khí phách hoang dã, trang phục lộng lẫy♫ ♫Buồn vui ly tan, bãi săn của ác quỷ♫ ♫Sinh trong mùa xuân, lớn lên trong hạ, kiếp người ngày sau♫ ♫Hỉ nộ ái ố, dám xông pha dám tiến lên♫ ♫Ánh sáng của thời đại♫ ♫Chiếu lên mặt biển của cuộc đời♫

    ♫Giống như chiếc ống nhòm♫ ♫Nhìn thấy sóng gió ở nơi xa xôi♫ [Phát mại] ♫Bức tường của lý tưởng♫ ♫Sừng sững trước yêu và hận♫ ♫Giống như chiếc kính lúp♫ ♫Chiết xạ con đường lòng mình hướng tới♫ Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ!

    Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Hứa Bán Hạ! Tôi ở đây, Triệu Lũy.

    Mau xem ti vi, mau xem ti vi đi. Kênh tài chính ấy. Kênh… kênh gì cơ? Kênh tài chính, mau lên! Điều khiển đâu? [Sau tám tháng liên tiếp] [thị trường sắt thép đi xuống,] [với việc lần lượt đưa ra các chính sách thúc đẩy] [thị trường bất động sản và xây dựng]

    [cơ sở hạ tầng quốc gia,] [tính đến nay,] [chỉ số giá thép của Trung Quốc] [đã] [đạt tới 108,17 điểm.] [Chỉ trong vài ngày,] [tăng 3,67% so với tháng trước] [và 1,78% so với cùng kỳ năm ngoái,] [mức tăng là 1,67%.] Hứa Bán Hạ!

    [Quốc gia tiếp tục phát triển thị trường nông thôn,] Hứa Bán Hạ! Triệu Lũy! [việc phát triển cơ sở hạ tầng nhà ở] [sẽ được đưa vào điểm tăng trưởng kinh tế mới,] [tăng cường xây dựng trọng điểm và cơ sở hạ tầng…] [điều này sẽ tăng nhu cầu]

    [sử dụng sắt thép trong tương lai.] [Dự kiến trong cả năm tới,] [nhu cầu tiêu thụ thép sẽ tăng mạnh,] [vượt 6%,] [đạt mức khoảng 110 triệu tấn.] [Giá cốt thép sẽ tăng 5%,] [giá thép phế liệu cũng sẽ tiếp tục tăng.] Có chuyên gia dự đoán rằng,

    Thị trường thép Trung Quốc có thể sẽ bước vào giai đoạn phát triển nhu cầu thịnh vượng nhất lần thứ tư vào năm tới. Đến đây, đến đây, đến đây. Rót nước đi. A lô. Rót nước đi. Rót nước đi. Điếc hả? Mau lên, mau lên. Cửu Vạn. Rót nước đi.

    Làm gì thế, điếc hả? Nhất Văn. Không lấy. Cậu làm gì thế, điên hả? Đừng để cậu ta chạy! Cậu ta điên rồi à? Bắt cậu ta lại. Đuổi theo. Đuổi theo, đuổi theo, mau đuổi theo. Đuổi theo, đuổi theo đi. Mau lên. Làm gì thế, nổi điên gì thế?

    Chẳng phải đòi tiền hả? Ông đây sẽ trả tiền cho các anh, trả cho các anh! Cái gì, trả tiền? Trả tiền á? ♫Hôm nay tôi♫ ♫Nhìn ngắm tuyết rơi trong đêm đông♫ Sếp Triệu. Sao lại để anh tự thu dọn được ạ? ♫Mang con tim lạnh giá phiêu bạt đến nơi xa♫

    Nào, để tôi, để tôi, anh vào phòng trước đi, dọn dẹp sạch sẽ hết cho anh rồi đấy ạ. Chúc mừng. – Chúc mừng sếp Triệu. – Chúc mừng. ♫Chạy nhanh trong gió mưa♫ Chúc mừng sếp Triệu. Sếp Triệu. ♫Trong màn sương chẳng nhìn rõ bóng hình♫ Chúc mừng.

    ♫Trời cao biển rộng, bạn và tôi♫ Chúc mừng sếp Triệu. ♫Liệu có thay đổi không♫ Chúc mừng. ♫Tha thứ cho tôi cả đời ngang tàng bất kham yêu tự do♫ Sếp Triệu. Chào sếp Triệu. Chào sếp Triệu. Chúc mừng sếp Triệu. ♫Cũng sợ rằng có một ngày sẽ gục ngã♫

    Chào sếp Triệu. Sếp Triệu. Sếp Triệu. Bảo họ bày lại mấy cái cây hồi trước đi. ♫Ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng♫ Họ chưa kịp bày đấy ạ. Thế này, anh còn gì cần thì cứ bảo tôi, để tôi bảo họ làm.

    ♫Chẳng sợ có một ngày chỉ còn bạn cùng tôi♫ [Xưởng cán nguội] ♫Vẫn sẽ tự do♫ ♫Vẫn sẽ cất cao giọng hát♫ ♫Đi khắp muôn nơi♫ ♫Tha thứ cho tôi cả đời ngang tàng bất kham yêu tự do♫ ♫Cũng sợ rằng có một ngày sẽ gục ngã♫

    ♫Ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng♫ ♫Chẳng sợ có một ngày chỉ còn bạn cùng tôi♫ Giờ vẫn ổn đúng không? Nhất định phải chú ý an toàn đấy. Tiếp đó là phải sản xuất nhanh lên, số lượng vẫn phải tăng lên nữa. Phải tăng tốc lên.

    – Đại ca! – Mau đi đi. Theo dõi sát vào. Đến rồi à. Đến rồi. Chắc lần này tôi phải lấy nhiều đấy. Muốn lấy bao nhiêu thì lấy, chỗ anh em cả, lấy tùy thích. Cảm ơn, cảm ơn. Anh mãi mãi là đại ca trong lòng tôi. Bây giờ

    Làm ăn khấm khá hơn rồi, giá thép cũng lên rồi. Khá cái gì? Hai chúng ta đều vất vả ở đây, anh thì gắng sức cán, tôi thì thục mạng cắt. Anh xem bên Hứa Bán Hạ đi, chuyển ít thép phế liệu về, tay nhập tay xuất là kiếm được tiền rồi.

    Anh rảnh thì đi nói chuyện với cô ấy, xem có thể để hai anh em mình đầu tư chung không. Cậu đúng là tiền gì cũng muốn kiếm. Tôi không nói được, cậu tự đi mà nói. Sợ cái gì chứ? Có tiền thì mọi người cùng kiếm,

    Có kênh nhập hàng mọi người cùng chia sẻ, tự trọng có mài ra ăn được đâu. Anh đi bảo cô ấy đi, anh đi bảo đi. Không nói nổi. Giờ con bé này càng ngày càng giỏi hơn rồi. Anh nói chuyện thêm với cô ấy đi. Về nhớ chơi bài nhé.

    Sếp Trương, sếp Trương, của anh đây. Anh Đào, đây là của anh. Cảm ơn. Sếp Hứa bán cho tôi thêm chút đi. Trả tiền đặt cọc trước. Sếp Vu, của anh đây, của anh đây. Thông cảm nhé. Xin lỗi nhé, thực sự xin lỗi. Của anh đây.

    Sếp Tào, của anh đây, của anh đây. Vâng, vâng. Vất vả rồi, vất vả rồi. Thực sự xin lỗi, nào. Đều mua được hết. Mua được hết thật mà. Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt. Trời đất ơi. Tạm biệt. Giỏi quá. – Tiểu Hứa. – Sếp Ngũ. Sếp Hứa.

    Anh Cầu, lâu rồi không gặp. Đúng là lâu lắm rồi không gặp. Lâu rồi không gặp. Chớp mắt một cái đã hơn nửa năm không gặp rồi. Tiểu Hứa này, cuối cùng cô cũng vượt qua được rồi. Đúng vậy, bà chủ Hứa. Tôi mừng thay cho cô đấy. Giỏi thật đấy.

    Chúng ta đều đã vượt qua được rồi. Sếp Hứa không phải là người tầm thường, sóng gió lớn như thế mà vẫn vượt qua được, chắc chắn sau này sẽ có phúc lắm. Anh nhìn tướng mặt của sếp Hứa đi, đây là tướng phú quý đấy.

    Sếp Cầu còn biết xem tướng nữa à? Tôi chỉ là… Xem cho anh ấy đi. Tướng mặt của tôi cũng tốt mà. Ở ngoài này gió to quá, chúng ta vào trong nói chuyện đi. Đi thôi, đi thôi. Được, được, được, nào. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn.

    Hôm nay mời các anh đến đây chủ yếu là vì có chuyện tốt muốn bàn với các anh. Thứ nhất là tôi đã khai thông được con đường hợp tác với bên biển Đen rồi, lô hàng thứ hai đã đặt hàng xong rồi, đang vượt biển đến đây đấy. Tiểu Hứa,

    Lô hàng thứ hai của cô là bao nhiêu thế? Một trăm nghìn tấn. Vậy sếp Hứa này, ý của cô là? Ý của tôi chắc chắn là mọi người cùng nhau kiếm tiền rồi. – Tốt quá – Thật sao? Đợi đã, đợi đã, phải nói rõ hơn đã. Kiếm thế nào?

    Tôi nghĩ thế này. Bây giờ tôi cũng chưa có đủ tiền, tôi mong là chúng ta cùng góp tiền tranh thủ mua lô hàng này. Được. Tôi 30 nghìn tấn, sếp Ngũ 30 nghìn tấn, sếp Cầu 20 nghìn tấn, sếp Phùng 20 nghìn tấn.

    Đương nhiên rồi, đây là ý của cá nhân tôi, cụ thể chia thế nào thì vẫn là sau khi các anh bàn bạc xong chúng ta sẽ đưa ra quyết định. Tôi chỉ nối dây bắc cầu thôi. Được. Tôi đã nói rồi mà, trong lòng Tiểu Hứa

    Vẫn luôn nhớ đến chúng ta mà. Thật đấy. Tôi không có ý kiến gì, tôi đồng ý cả hai tay. Tôi không chỉ tán thành, Tiểu Hứa, tôi phục cô rồi đấy. Tôi không chỉ đơn giản là phục đâu, mà tôi phục sát đất luôn đấy. Sếp Hứa, đây gọi là đẳng cấp.

    Đẳng cấp. Dùng từ hay đấy, đẳng cấp. Sếp Cầu quá khen rồi. Tôi nghĩ là tôi vẫn phải cảm ơn sếp Ngũ. Nếu không có sếp Ngũ đưa tôi đi nhập thép phế liệu thì sao tôi có được ngày hôm nay. Thôi đừng nói đến chuyện này vội.

    Hôm nay tôi chủ trì, chủ chi, đừng ai tranh với tôi nhé. Không được, không được. Tối nay tôi mời! – Tôi mời quen rồi, đừng tranh với tôi. – Không việc gì đến anh. Bữa hôm nay nhất định phải là tôi mời. Tôi chọn địa điểm, được không?

    Anh chọn địa điểm, được. Hiếm khi Lão Phùng… Đợi đã, đợi đã. Các anh, tôi còn có một việc quan trọng nữa. Cô nói đi, cô nói đi. Nói đi, nói đi. Việc quan trọng nhất ngày hôm nay. Trả tiền. Nhìn Tiểu Hứa đi. Sếp Cầu,

    Lúc đầu nếu anh không cho tôi vay một triệu tệ thì tôi không thể ra nước ngoài được. Cả 200 nghìn tệ tiền lãi nữa. Anh nhận cho. Cái này có gì phải ngại đâu. Kiếm được tiền là vui lắm, đúng không? Phó giám đốc Quách,

    Đây là giấy hẹn trả tiền 1,3 triệu tệ của ngân hàng, anh nhận cho. Phó giám đốc Quách nhìn xa trông rộng lắm. Lúc trước tôi xây bãi chứa thiếu tiền, Phó giám đốc Quách đã đầu tư cho tôi một triệu tệ, tôi hứa trả cho anh ấy 300 nghìn tệ tiền lãi,

    Bây giờ lãi thật rồi. Các anh làm chứng nhé. Đợi đã, cậu… cậu lấy đâu ra nhiều tiền như thế? Tôi… tôi không có. Sếp Cầu, tôi thấy Phó giám đốc Quách đúng là một nhân tài. Anh ấy có thể tính toán chính xác lượng hàng anh xuất đi mỗi ngày,

    Mà tôi cũng đã đến xem xưởng của anh rồi. Chỉ cần tính chính xác lượng hàng nhập vào mỗi ngày, ở đó còn chẳng đủ chỗ nhét thêm một cuộn thép cán nguội. Vậy thì lúc cắt để ý một chút, phế liệu cắt ra đem bán như thép phế liệu,

    Thêm một cuộn, bớt một cuộn thế là kiếm được tiền thôi. Quách Khải Đông. Tao đánh chết mày! Anh bình tĩnh lại đi sếp Cầu! Bình tĩnh, bình tĩnh, anh bình tĩnh lại đi! Sếp Cầu, sếp Cầu, đừng đánh nữa! Bình tĩnh, bình tĩnh, anh bình tĩnh lại đi!

    Sếp Cầu, đừng đánh nữa! Lão Cầu, làm cái gì vậy Lão Cầu? Đừng có đánh nữa! Bảo không nghe à? Không thấy mất mặt à? Tiểu Hứa, cô cũng thật là, cô làm thế này không chỉ tát thẳng vào mặt người ta, bây giờ đã… Thôi, thôi, thôi. Được rồi. Sếp Cầu.

    Đừng đánh nữa. Sếp Cầu, sếp Cầu. Sếp Cầu. Anh thật là. Sổ sách của anh để ở chỗ tôi gần một năm nay rồi cũng không hay cho lắm, anh mau mang về đi. Trong này chỗ nào có vấn đề tôi đều đã đánh dấu lại rồi. Có không ít vấn đề đấy,

    Về nhà mở ra xem cho kỹ nhé. Quách Khải Đông, mày cứ chờ mà ăn cơm tù đi! Mập, cô đã đối chiếu xong danh sách lợi nhuận tháng 5 chưa? Để tôi nhập vào máy. Hai mươi ba nghìn tám trăm tệ. Vào đi. Vào đi. Quý Cô Giàu Có. Chú Hứa.

    Tiểu Trần. Đến rồi à? Lấy tiền đi. Bận rộn vậy sao? Dạo này bố sao rồi? Ổn lắm. Bố ngồi đi. Đây là của chú ạ. Được. Trả cho bố cả gốc lẫn lãi, bố đếm lại đi. Thực ra cái này không quan trọng. Cái này là chuyện nhỏ. Bố đến tìm con

    Là vì còn một chuyện quan trọng nữa. Chuyện gì? Bố biết là nửa năm qua, con rất vất vả và mệt mỏi, sức khỏe của con lại không tốt. Đều tại cô Lưu, bà ấy ép bố phải làm như vậy. Nhưng trong lòng con biết rõ,

    Về việc phân biệt phải trái đúng sai – thì bố có thể… – Bố đừng dài dòng nữa. Bố thấy đấy, công ty của con còn rất nhiều việc, hơn nữa còn sắp chuyển đi rồi, nói chuyện chính đi. Bố đang nói vào chuyện chính đây, con ngắt lời bố mất rồi.

    Bố muốn nói là tình cảm cha con của chúng ta, một giọt máu đào hơn ao nước lã, không thể nào bị tiền bạc tầm thường thay thế được. Bố con mình không thể chỉ nhắc đến tiền bạc được. – Giữa chúng ta… – Con là người làm ăn.

    Nửa năm qua con phải chịu khổ, nếu như bố thương con thì con khuyên bố nên dùng tiền để bù đắp cho con. Nếu bố cứ muốn nói chuyện tình cảm với con thì bây giờ con không rảnh. Bố có việc gì thì nói, không nói thì cầm tiền về đi.

    Được, được, bố hiểu rồi. Thiến Thiến, vào đây. Chị. Chuẩn bị, bắt đầu! Làm giống mẹ dặn nhé. ♫Hoa thơm ven đường đang nở rộ♫ ♫Quả ngọt trên cây đang đợi người hái♫ ♫Đợi người hái♫ ♫Quả ngọt trên cây đang đợi người hái♫ ♫Đợi người hái♫

    ♫Khách phương xa xin hãy dừng chân nơi này♫ ♫Xin hãy dừng chân nơi này♫ Hay lắm. Còn một đoạn nữa. Chọn xong chưa? Hồi con còn nhỏ, khả năng cảm nhạc và tiết tấu của con tốt hơn Thiến Thiến, chỉ là đáng tiếc… Con chỉ nghe câu trước của bố thôi,

    Coi như là bố khen con nhé. Bố nói thật đấy. Hồi đó con đứng trên giường hát rất là… Hồi đó con còn chưa chơi đàn piano bao giờ. Hồi con đi học toàn chơi đàn phong cầm. Đàn to thế này nhà có chỗ để vừa không? Vừa chứ. Nếu không được

    Thì bố sẽ đập thông tường của hai phòng. Chẳng phải bố bảo là cho con ở à? Bố đập thông thì con ở đâu? Đùa bố đấy. Chuyện trong nhà có nhiều khi con phải giữ thể diện giúp bố. Con bé cũng lớn rồi, người làm cha như bố cần có thể diện.

    Được, thể diện. Quyết rồi đúng không? Quyết rồi, quyết rồi. Bốn nghìn tám trăm năm mươi tệ. Được, con đi thanh toán. Con còn bận việc ở công trường nữa. Đúng vậy. Được rồi. Em cầm đi. Gì đây? Tiền thưởng của đội xe đấy. Em xứng đáng có được cái này.

    Cố gắng được đến bây giờ đều là công lao của em cả. Bây giờ anh khỏe hơn nhiều rồi, sau này em đừng đi theo đội xe nữa, cứ để anh lo. Ý anh là sao? Ở đội xe này em chỉ có công thôi à? Đều là của em hết, được chưa?

    Sến sẩm quá đi mất. Anh đấy, cứ tĩnh dưỡng cho khỏe đã. Được, em để đâu cũng được, dù sao cũng là của em hết. Nói thật, khoảng thời gian qua em đã vất vả rồi. Cảm ơn em. Nếu không có em thì anh cũng không biết phải…

    Đừng nói mấy lời thừa thãi đó. Đồng Kiêu Kỵ, trước khi gặp anh, em còn không biết em phải làm gì. Nhưng bây giờ em muốn nói với anh rằng mỗi ngày em đều thấy rất bình yên, em rất vui vẻ. Chị Mèo. Cậu có tay không? Có chứ.

    Thế sao không gõ cửa? Phắn. Không nhìn thấy gì hết. Ban ngày ban mặt. Vẫn không được à? Tuổi của bộ động cơ này sắp nhiều bằng tôi luôn rồi. Không chỉ chiếc này, chiếc kia cũng không ổn. Còn mấy chiếc dùng được? Năm chiếc báo hỏng,

    Còn có bảy chiếc nữa cũng sắp hỏng rồi. Đi tạm được thì chỉ có ba chiếc thôi. Đồng Kiêu Kỵ, Đồng Kiêu Kỵ. Sao thế? Sếp Hứa? Cô bận rộn như thế, sao lại đến chỗ tôi? Tôi không đến thăm được à? Sắp khỏi chưa? Sắp khỏi rồi.

    Còn ngây ra đấy làm gì? Chào hỏi đi. Chào bà chủ! Nửa năm qua, các cậu dùng mấy chiếc xe cà tàng này để chở cát à? Trông thì cà tàng nhưng vẫn tốt lắm, chỉ là sử dụng thường xuyên nên trông không đẹp thôi. Thay đi, thay hết sang xe mới.

    Không cần đâu. Xe vẫn dùng được. Mang những chiếc xe này đến bãi chứa, sau này chúng sẽ thành phế liệu. Không cần thật mà sếp. Đội xe chúng tôi tự… Tôi bảo thay là thay, đừng nhiều lời. Cầm lấy. Cảm ơn sếp. Được rồi, được rồi, đi làm việc đi.

    Thay hết sang xe Đông Phong! Đông Phong! Tóc của cậu xấu quá, mau đi cắt đi. Cắt, cắt, cắt, cắt ngay. Ký vào đây. Không đọc à? Không phải cô lại lừa tôi đấy chứ? Tôi và Tiểu Trần đã bàn bạc rồi, sáp nhập lại đội xe của cậu vào công ty,

    Hai chúng tôi khôi phục lại cổ phần ban đầu, cậu không có ý kiến gì chứ? Tôi không có ý kiến, nghe theo cô hết. Được. Sếp Cao. Sếp Cao? Hai người nói cho tôi biết, bây giờ tiến triển đến bước nào rồi? Tiến triển đến bước nào là sao?

    Hẹn hò, hiểu không? Cô định nói thế nào với mẹ cô? Liên quan gì đến bà ấy chứ? Tôi hẹn bà ấy rồi, lát nữa bà ấy sẽ đến đây. Cô hẹn bà ấy đến đây làm gì? Chủ yếu là để trả tiền. Nhưng mà nhân lúc bà ấy chưa đến,

    Hai người phải nói rõ cho tôi biết, tiến triển đến bước nào rồi? Chuyện này… bọn tôi… đúng không? Đến rồi. Không được, không được, không được. Đồng Kiêu Kỵ! Mẹ em hung dữ quá. Anh nói gì vậy? Hứa Bán Hạ, không phải cô muốn trả tiền cho tôi sao?

    Hẹn tôi đến đây làm gì? Hội trưởng Cao, chị nhận cho. Còn tính cả lãi à? Có chứ. Lần này thực sự cảm ơn chị. Không còn việc gì khác thì tôi đi trước đây. Mẹ, vừa hay hôm nay mẹ đến đây, tiện thể nói với mẹ một tiếng. Con đang hẹn hò.

    Cao Tân Di. Con bị điên à? Nửa năm nay, con làm loạn thì cũng không nói làm gì. Con là sinh viên mà làm cái gì thế hả? Chạy đến đây để chở cát à? Đang còn trẻ tuổi như thế cơ mà? Không phải, chở cát thì sao ạ?

    Ai cũng đang còn trẻ tuổi mà. Vừa nãy cô cũng đã nghe thấy rồi, chúng cháu đang hẹn hò. Cô thích làm gì thì làm. Hứa Bán Hạ, lúc đến nhà tôi, cô đã hứa gì với tôi? Cô tưởng là trả tiền cả gốc lẫn lãi xong là qua chuyện rồi hay sao?

    Hội trưởng Cao, ngoài trả tiền cho chị ra, tôi hẹn chị đến đây cũng là vì muốn nói chuyện nghiêm túc với chị về chuyện của hai người họ. Nửa năm nay những sóng gió mà họ cùng trải qua tôi đều thấy cả. Tiểu Đồng và Tân Di

    Rất nghiêm túc với mối quan hệ này, không hề chơi đùa. Tôi thực sự có thể đảm bảo với chị về điều này. Cô đảm bảo với tôi cái gì? Chị Mèo, bãi cát gọi rồi, không đi nhanh là bị giành mất đơn hàng đấy. Đi đâu đấy? Chở cát.

    Để anh đi, để anh đi. Anh ở lại đây nghỉ ngơi đi. Đi thôi, lái xe đi. Hứa Bán Hạ, hai đứa nó đến bước nào rồi? Bước nào cái gì? Ý tôi là, nửa năm nay con gái tôi sống ở đâu? Nó với thằng nhóc kia…

    Cô là người đã từng kết hôn, cô đừng có giả ngốc với tôi. Tôi không biết. Sao cô lại không biết chứ? Nửa năm nay bọn họ vẫn luôn đi chở cát, còn không được ngủ đủ giấc. Nhưng mà chị yên tâm đi, nếu như Đồng Kiêu Kỵ

    Dám làm chuyện khốn nạn gì với Mèo Hoang thì tôi sẽ đạp chết cậu ta. Nhưng mà chị cũng biết đấy, yêu vào là mãnh liệt lắm, có chia rẽ cũng không được mà tách ra cũng không được đâu, càng cấm thì càng yêu, chị thấy có phải không?

    Tuy Tiểu Đồng có tiền án, nhưng cũng không phải là vì làm việc xấu. Thực ra cậu ấy là một chàng trai rất tốt. Chị cho cậu ấy một cơ hội, tin cậu ấy. Con gái tôi tuyệt đối không thể ở đây được. Cao Tân Di là sinh viên Đại học.

    Nó học nghành Thương mại quốc tế, tiếng Anh của nó rất tốt, rất có tố chất làm về thương mại. Nó nên có giá trị của riêng mình. Nó có thể đến làm việc ở chỗ cô. Nó phải rời khỏi cái môi trường này. Nếu như nó có thể thay đổi

    Thì một năm sau… Đến lúc đó rồi nói. Được, không thành vấn đề. Đãi ngộ của công ty cô thế nào? Có bảo hiểm xã hội không? Phúc lợi thì sao? Có, có hết, chúng tôi là doanh nghiệp chính quy. Cô định trả cho nó bao nhiêu tiền một tháng?