Gió Thổi Bán Hạ Tập 06 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 6] Dựa theo tiến độ công trình của cô, chờ cô đi rồi, bãi chứa này cũng chưa xây xong. Tôi sẽ tranh thủ. Cô tranh thủ cỡ nào cũng không xây xong được. Khi nào thấy bãi chứa

    Thì hợp đồng mới có hiệu lực, cô chưa quên chuyện này chứ? Sếp Triệu, tôi đã cược hết của nải của mình vào rồi. Điều khoản ngang ngược đó của anh, cái nào nên đồng ý, cái nào không nên đồng ý, tôi cũng đồng ý hết rồi.

    Vậy… vậy còn có thể làm sao đây? Sếp Triệu. Đợi khi tôi về, nếu bãi chứa chưa xây xong, tôi sẽ tự tay đưa từng thanh thép phế liệu đến công ty anh, anh thấy thế được không? Anh có điều kiện gì cứ nói, phải làm sao mới cho tôi vay?

    Thế này nhé, cô đi xin giấy phép kinh doanh của bãi chứa đi. Khi thấy bãi chứa khai trương, tôi sẽ đưa tiền cho cô. Được, tôi có thể làm giấy phép kinh doanh. Ngày bãi chứa khai trương anh đến ủng hộ nhé. Ủng hộ hay không, không quan trọng.

    Vẫn là câu đó, bao giờ thấy bãi chứa khai trương, tôi mới đưa cô tiền. Đừng quên đấy. Tranh thủ đi, tôi đi đây. Khai… khai trương cho anh ấy xem. Tôi đi xin giấy. Đồng Kiêu Kỵ, anh có thể đừng xem nữa không? Anh qua đây chọn cùng tôi đi.

    Tôi không biết về những cái cô nghe, cô tự chọn đi. Anh nghe nhiều là biết thôi. Anh qua đây đi. Cô muốn chọn gì thì tìm ông chủ là được. A lô? Khi nào? Được, tôi biết rồi. Tôi biết rồi mà. Ai vậy? Mặc kệ tôi. Còn có thể là ai đây?

    Có phải Tiểu Trần kia không? Tôi thấy hai người cũng hay thật. Sếp anh đã đuổi anh rồi, hai người còn làm việc ngầm với nhau à? Cô ăn nói kiểu gì vậy? Tôi phải nghĩ xem làm thế nào. Làm thế nào gì cơ? Bãi chứa của sếp tôi sắp khai trương.

    Tôi phải nghĩ xem chúc mừng cô ấy như thế nào. [Bãi chứa Bán Hạ Tân Hải khai trương suôn sẻ] Mọi người vất vả rồi. Thật sự vất vả rồi. Chúng tôi cần mọi người để xây dựng bãi chứa. Mọi người chú ý an toàn nhé. Vất vả rồi, vất vả rồi.

    Vất vả rồi, vất vả rồi. Làm việc cho tốt nhé. Được. Mọi người đều vất vả rồi, nào, nào. Vất vả rồi. Cảm ơn bà chủ, cảm ơn bà chủ. Chú ý an toàn nhé. Khai trương suôn sẻ, khai trương suôn sẻ. Chú ý an toàn. Chú ý an toàn.

    Khai trương suôn sẻ, khai trương suôn sẻ. Mập, Mập ơi. Sao họ lại đến vậy? Chúng ta phải tiếp tục kinh doanh với họ, phải qua lại với nhau. Hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài. Mọi người vất vả rồi. Khai trương suôn sẻ, khai trương suôn sẻ. Tiểu Hứa. Anh Phùng.

    Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng nhé. Cô giỏi quá. Sếp Hứa. Sếp Cầu. Xin chào, xin chào, xin chào. Sếp Cầu. Chúc mừng nhé. Phó giám đốc Quách. Cô âm thầm mua một nơi to như thế này, bảo khai trương là khai trương ngay. Tôi thật sự khâm phục tốc độ và

    Sự quả quyết của cô. Được rồi, chẳng phải anh đang chê cười tôi sao? Tôi không hề, tôi đang nói sự thật. Tôi còn không có sự quả quyết như vậy. Sếp Cầu cũng nói cô làm pha này quá đẹp. Hôm nay, người ta đặc biệt đến tận đây để chúc mừng.

    Anh ấy nói chẳng sai chút nào, là thật đấy. Không cần nói gì nhiều. Sếp Hứa, chúc mừng phát tài. Cảm ơn sếp Cầu, Phó giám đốc Quách đã đến ủng hộ cho tôi. Nào. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Ở đây có ba chiếc phong bì, một cái của tôi,

    Còn một cái của A Đông, cái cuối cùng là của đại ca Ngũ. Cô nhận nhé. Khách sáo quá, khách sáo quá. Hay là thế này đi, chúng ta… chúng ta vào… vào trong đi tham quan nhé? Tham quan gì mà tham quan? Không hiểu thật hay giả vờ vậy? Lấy ra đi,

    Không, lần này tôi… tôi… tôi sẽ đưa… đưa riêng. Không đem theo tiền đúng không? Có phải không mang tiền không? Có, có, có đây. Không phải, không phải. Đừng… đừng khách sáo. Không sao đâu, không sao thật. Tôi có mang theo, phong bì của tôi

    Là phần của hai người, của hai người. Là thế này, vợ tôi khá thân với Tiểu Hứa ấy mà nên dặn tôi đem phong bì này đến. Cô… cô phải nhận lấy nhé, phải nhận, phải nhận. Nhận lấy đi, nhận đi. Được. Vậy anh cảm ơn chị dâu giúp tôi nhé.

    Đương nhiên rồi. Nói chung mọi người đến đây là nể mặt tôi lắm rồi. Được rồi, chúng tôi đến đủ rồi, bắt đầu đi. Đúng, đúng, đúng. Đợi thêm chút nhé. Đợi ai nữa vậy? Đúng vậy. Đến rồi. Nhìn kìa, nhìn kìa, xe biển đen. Nếu không có anh ta,

    Cô ấy biết vay tiền ai đây? Sếp Triệu. Chỉ đợi mình anh thôi. Hoành tráng thế. Sếp Triệu. Xin chào, xin chào, xin chào. Sếp Cầu cũng ở đây sao? Xin chào, xin chào. Sếp Triệu, lâu rồi không gặp. Sếp Phùng, Phó giám đốc Quách. Sếp Triệu, anh vừa đến

    Làm cả bãi chứa trở nên rạng rỡ hơn hẳn. Anh biết tại sao sếp Hứa lại tổ chức hoành tráng, long trọng thế không? Chủ yếu là để cảm ơn anh. Sếp Cầu, không thể nói vậy được. Chuyện gì ra chuyện nấy. Bãi chứa này đúng là sếp Hứa tự mình lo liệu.

    Tôi không bỏ ra cắc nào hay chút sức lực nào. Với cả, sau này hàng của các anh chẳng phải cũng trữ đây sao? Đúng, đúng vậy. Do đó muốn cảm ơn thì phải cảm ơn sếp Hứa. Đi nào, mọi người đều là tiền bối, các anh đi trước đi.

    Như thế sao mà được? Mời vào trong. Anh đi trước, đi trước đi. Đi, đi, đi, mời vào trong. Chúng tôi được thơm lây nhờ anh đấy, anh biết không? Không thể nói như thế. Nào, mời các sếp lên bục, tôi chụp một tấm cho mọi người nhé. Anh lên trước đi.

    Sao tôi lên trước được? Phong bì của anh dày hơn. – Đến giờ rồi, mau lên đây đi. – Đi chung, đi chung. Nào, nào, nào. Anh đứng ở trong đi. Không, không được. Anh đi, anh là chủ. Nào, đừng nhường nhau nữa. Nào, nhìn về phía tôi nhé. Ba, hai, một.

    [Bãi chứa Bán Hạ Tân Hải khai trương suôn sẻ] Sao cậu còn chưa đi? Tôi phải đến ngân hàng, chút nữa sẽ về. Hẹn gặp ở công ty. Anh lái cẩn thận nhé. Sếp Triệu, anh không ở lại ăn cơm sao? Thôi, chỗ cô cũng khá bận rộn.

    Tôi xin nhận ý tốt của cô. Bây giờ chưa phải lúc ăn mừng, đợi lần sau nhé. Vậy… Được. Cảm ơn sếp Triệu. Tôi nhất định sẽ không phụ sự kì vọng của anh. Hợp tác vui vẻ. Hợp tác vui vẻ. Tôi đi đây. Sếp Triệu, đi thong thả nhé. Đi nào.

    Sếp Hứa. Phó giám đốc Quách, anh còn chưa đi à? Là thế này. Lúc nãy, tôi đã xem qua bãi chứa của cô. Quy mô to như thế này có phải gặp vấn đề gì về vốn không? Anh biết mà, xây dựng bãi chứa lúc nào cũng cần tiền. Là thế này.

    Tôi có 500 nghìn tệ tiền nhàn rỗi, muốn xem cô có cần không. Chúng ta đều là bạn bè, giúp được thì tôi sẽ giúp. Ý anh là… Tôi muốn thu chút lãi, tiền để ở đâu chẳng thế. Nhưng bây giờ chỉ 500 nghìn tệ thì không đủ lắm.

    Hiện tại, chỗ chúng tôi cần ít nhất một triệu tệ cơ. Một triệu tệ à… Nếu… nếu anh không có cũng không cần miễn cưỡng. Đừng, đừng, đừng, sếp Hứa, tôi sẽ cố gắng, không quá khó đâu. Nhưng sếp Hứa, có điều này, cô không thể tính lãi thấp cho tôi đâu nhé.

    Được, nếu anh thật sự có một triệu tệ, sau khi tôi đi nhập thép phế liệu về sẽ trả cả vốn lẫn lãi cho anh. Quyết định thế nhé. Vậy chúng ta quyết định thế nhé. Đi nào, vào văn phòng viết giấy vay nợ. Được, được, được, cô đi trước đi.

    Đi, đi, đi. Cô đi trước đi. Khỏi nói chứ, cái tên Quách Khải Đông nói đưa một triệu tệ thì đưa thật. Không biết đã lừa bao nhiêu tiền của Cầu Tất Chính nhỉ? Cậu tính ra chưa? Ngày mai phải phát bao nhiêu tiền? Sắp xong. Mập. Lát nữa chúng ta ăn gì?

    Có mì ăn liền đấy, ăn mì đi. Hôm nay chúng ta khai trương, phải ăn ngon chút chứ. Có mỗi hai chúng ta, ăn tạm cái gì đó là được. Mập này, tôi nói chuyện nghiêm túc với cô nhé. Cô xem, sắp tới cô sẽ đi nhập thép phế liệu rồi,

    Bãi chứa cũng phải xây thật nhanh, tôi sợ là một mình tôi làm không xuể. Hay là gọi Kiêu Kỵ về đi? Chỉ giúp vài hôm thôi cũng được, được không? Tôi coi cậu ấy như người ngoài, mỗi ngày tôi sẽ trả tiền công cho cậu ấy. Tôi không hiểu,

    Cô làm vậy là vì sao chứ? Cô có biết những tài xế giúp đỡ ở bãi chứa mỗi ngày là ai không? Đó đều là người của Kiêu Kỵ, là anh em của cậu ấy. Ngày nào người ta cũng đến làm việc không công, nếu không tôi lấy đâu ra tiền thuê người?

    Mập, vừa vừa phải phải thôi. Người ta phạm tội chịu án tù cũng có thời hạn mà. Cô xem, cô không cho cậu ấy về, hôm nay khai trương chụp ảnh chúng ta cũng thiếu mất một người. Đám khốn nạn hôm nay có ý nghĩa gì đâu?

    Chỉ cười ngoài mặt thế thôi. Cắt băng khánh thành bãi chứa phải là ba người chúng ta mới đúng chứ. Mập. Mập, cô nghe đi, cô nghe đi. Mập, cô đi đâu đấy? Mập. Mập. Bọn họ làm gì vậy? Cô nhìn tôi làm gì, tôi cũng có biết đâu.

    Nhưng nhìn là biết đến chúc mừng chúng ta đấy. Chúng ta làm kinh doanh, ai đến cũng đều là khách, cô phải tiếp đón chứ. Đồ thần kinh. Khiêng biển qua đây. Đứng vào hàng. Chào hỏi đi. Chào sếp! Còn gì nữa? Chúc sếp tiền vào như nước, làm ăn phát đạt!

    Hay lắm! Đồng Kiêu Kỵ, cậu thần kinh à? Suốt ngày làm mấy trò vớ vẩn, làm việc nghiêm túc đi được không? Đây là việc nghiêm túc mà. Sếp, đây là số tiền đội xe chúng tôi kiếm được. Coi như chúc mừng cũng được, cảm ơn cũng được,

    Cô nhất định phải nhận lấy. Kiêu Kỵ kiếm được tiền rồi. Lần đầu tiên tặng lì xì cho chúng ta, chúng ta phải nhận chứ, nào, nào. Nào, nhận lấy đi, nhận lấy đi. Hôm nay là ngày vui, chúng ta phải ăn mừng khai trương đúng không? – Đúng vậy! – Đúng vậy!

    Được rồi, đi làm việc đi. – Được. – Được. Đi thôi, đi thôi. Đúng đó, ăn uống cái gì? Chuyển nhà cũng phải ăn mừng chứ đừng nói đến khai trương. Sếp, bãi chứa của chúng ta đã bắt đầu khởi công rồi, sau này chắc chắn sẽ càng hưng thịnh hơn.

    Đúng vậy, ngày càng hưng thịnh. Vừa nãy cô còn bảo là tiết kiệm tiền. Người ta thế này… bữa này không mất đồng nào còn gì. Tôi đi làm giúp nhé. Mèo Hoang, đi giúp cùng tôi đi. Làm gì? Đi giúp chứ sao. Vào đây với tôi. Đi làm giúp đi.

    Sếp, để ở đâu đây? Để dưới đất đi. Trông cũng vui mắt nhỉ? Sếp, tôi biết lỗi thật rồi. Cô đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, cô đại nhân không chấp tiểu nhân, đừng giận tôi nữa. Tôi biết là vì chuyện này mà cô phải bỏ ra không ít tiền

    Để làm mọi chuyện êm xuôi. Đúng là do tôi quá lỗ mãng. Tôi không hiểu chuyện, tôi khốn nạn. Tôi xin lỗi cô. Xã hội bây giờ đã thay đổi rồi, ai cũng phải làm việc theo quy tắc. Cậu không thể cứ mãi làm việc theo ý mình được.

    Tôi cũng không thể bảo vệ cậu mãi được. Vấn đề không phải tôi có tha thứ cho cậu hay không mà là tự tôi cũng không thể bỏ qua được. Vậy cô hết giận tôi rồi đúng không? Chưa nguôi giận thì hay là cô đánh tôi vài cái nữa đi.

    Đánh cái gì? Đội xe của cậu thế nào rồi? Ổn lắm, ngày nào cũng làm không hết việc. Cô gái đó là ai? Bên này. Một người bạn. Tên là gì? Mèo Hoang. Mèo Hoang á? Tôi hỏi cậu, cô ấy tên là gì? Tên là Cao Tân Di. Có phải là cô gái

    Suốt ngày gọi điện cho cậu dạo trước không? Sao cô ta cứ dính lấy cậu thế? Cô ấy bảo là cô ấy cãi nhau với mẹ suốt nên đã bỏ nhà ra đi. Không có nơi nào để đi nên đến nương nhờ tôi. Tôi cũng muốn làm chút việc tốt, thế là…

    Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu nhé, một cô gái như thế suốt ngày ở đội xe với cậu. Đối xử tốt với người ta một chút. Được, tôi biết rồi. Chúng ta đi ăn cơm thôi, đã chuẩn bị xong cả rồi. Đi thôi, đi thôi. Lát nữa cho người treo lên.

    Cậu chú ý đấy. Được, tôi biết rồi, biết rồi. Chị đại, ngày vui thế này phải phát biểu vài câu chứ. Đúng vậy, phát biểu mấy câu. Các anh em, dừng lại đã, để chị đại nói vài câu. Được, được! Các anh em, cuối cùng cũng xây được bãi chứa rồi. Tôi biết,

    Trong đó có công lao của tất cả mọi người. Trong thời gian qua tôi có gì không phải với mọi người thì tôi xin nhận lỗi với mọi người, xin lỗi mọi người, mong mọi người hiểu cho. Sau này công ty của chúng ta phát triển tốt hơn,

    Quy mô của chúng ta ngày càng lớn, tôi đảm bảo, ở công ty sau này chúng ta có cơm cùng ăn, có tiền cùng kiếm, mọi người cùng phát tài. Được, cảm ơn chị đại! Cảm ơn sếp! Cạn ly! Cạn ly! Nào, ký tên đi, ký tên đi.

    Ký tên đi, ký vào đây. Một trăm hai mươi tư tệ, anh đếm lại nhé. Được rồi. Người tiếp theo, Triệu Tông Huyền. Bao nhiêu? Một trăm hai mươi tệ. Một trăm hai mươi tệ. Người anh em, được phát bao nhiêu thế? Phát nhiều đấy, tối nay tôi mời nhé.

    Được, tối đi nhậu. Người tiếp theo. Lý Quảng Khánh. Lý Quảng Khánh. Một trăm hai mươi lăm tệ, đếm lại đi nhé. Người tiếp theo. Người tiếp theo. Cao Tiến Hỷ. Có tôi. Một trăm tệ. Một trăm tệ. Ký tên đi. Hội… hội trưởng Cao? Sao chị lại đến đây?

    Cô là Hứa Bán Hạ phải không? Đúng vậy. Tôi đã tra về cô rồi. Công ty nhỏ, buôn sắt thép phế liệu. Đồng Kiêu Kỵ đâu? Chị tìm Đồng Kiêu Kỵ ạ? Đồng Kiêu Kỵ, người mãn hạn tù, cấp dưới của cô đâu rồi? Hôm nay cậu ấy không có ở đây.

    Có chuyện gì chị cứ nói với tôi, tôi là sếp của cậu ấy. Cô là sếp của cậu ta đúng không? Vậy cậu ta đi đâu rồi? Thường ngày cậu ấy đều ở đội xe, đội xe cũng không ở đây. Đi đến đội xe. Các người thật đúng là chẳng ra gì.

    Nhân viên không học hỏi, không tiến bộ, cô làm lãnh đạo cái kiểu gì vậy? Nếu xảy ra chuyện gì thật thì cô có chịu trách nhiệm được không? Tôi cho cô biết, cô không chịu trách nhiệm được đâu! Chị… chị… chị! Hội trưởng Cao. Hội trưởng Cao.

    Cậu ấy đã gây chuyện gì với chị sao? Hay là cậu ấy lại gây ra chuyện gì rồi? Có đi hay không? Nhanh lên, nhanh lên, ra bài đi. Đừng vội chứ. Nhanh lên, nhanh lên. Cậu đánh đi. Có đánh được không? Có không? Có không? Ù này. Có không? Nào, nào, nào.

    Ba quân K. Có không? Có không? Hai phăng teo. Dán cho cậu ta đi. Dán lên. Dán đi, dán đi. Dán đi, dán đi. Làm gì có mấy quân bài này? Dán đi, mau lên. Trình của cậu còn non lắm. Đồng Kiêu Kỵ. Sếp. Mẹ. Sao mẹ lại đến đây?

    Qua đây cho tôi! Tôi đã nói với cậu rồi còn gì? Đừng có gây chuyện cho tôi, tôi sắp đi công tác rồi, đừng có gây chuyện! Cậu làm cái gì đấy? Không làm việc tử tế đi. Có làm gì đâu, chơi bài thôi mà. Nếu tôi không can ngăn

    Thì người ta đã báo cảnh sát rồi đấy, cậu có biết không? Mẹ cô ấy hung dữ thật đấy. Tại sao con không đi làm? Tôi đi giải thích với mẹ cô ấy. Cậu lại đây cho tôi. Giám đốc công ty con gọi điện đến hỏi mấy lần,

    Tại sao không đi làm? Cậu có biết mẹ cô ấy là ai không? Là ai? Phó hội trưởng Ủy ban phát triển công nghiệp nặng tỉnh. Là làm gì? Tôi kiếm cơm nhờ người ta đấy, nếu như người ta không vui thì có thể bóp chết tôi trong chốc lát.

    Mẹ cô ấy, cậu không chọc vào được, tôi cũng không chọc vào được. Con không muốn đi làm, không được sao? Giao công việc cho một tuần, con làm xong trong một buổi sáng, thời gian còn lại con chỉ ngồi ngây ra đó. Mẹ muốn con cứ ăn rồi chờ chết à?

    Chẳng thú vị gì cả. Thế con muốn gì? Cậu chọc vào ai không chọc mà lại chọc đúng con gái của chị ta vậy? Tôi cũng đâu có biết đâu. Cô ấy cũng không nói là mẹ cô ấy làm gì, cũng không nói là sống ở đâu.

    Hơn nữa cũng không phải tôi tuyển cô ấy, mà người ta bỏ nhà ra đi rồi xin vào đây, tôi không thể vô tình, vứt cô ấy… Được rồi. Ai cũng phải làm việc! Con có biết công việc này khó có được thế nào không? Bao người tranh nhau sứt đầu mẻ trán

    Cũng không có được công việc này, sao con lại không trân trọng hả con bé này? Vậy thì tốt quá, ai muốn làm thì làm đi, con không muốn làm. Con muốn làm cái gì? Con không muốn làm gì cả, con chỉ không muốn tiếp tục như thế nữa,

    Con sẽ hỏng người mất! Con chơi bài thì không hỏng à? Mẹ cô ấy hung dữ quá. Tính này cũng ngang ngửa với cô đấy. Xin lỗi, xin lỗi. Con muốn mẹ tức chết hay sao? Một đứa con gái như con sao lại không về nhà? Buổi tối con ngủ ở đâu?

    Ông bà ngoại mất ngủ suốt, cứ hỏi mẹ là con có tiền không, đã ăn gì chưa, có lạnh không. Ông bà nội cũng gọi điện đến hỏi mẹ là Cao Tân Di đi đâu rồi? Con bảo mẹ phải trả lời thế nào đây? Mẹ. Cảm ơn nhé. Nhảy đi.

    Thú vị đấy, tôi phải xuống xem. – Anh nhường tôi trước đi. – Tiểu Hứa, xuống đi lại chút đi. Đông người quá. Anh nhanh lên đi. Lát nữa xuống mua chút đồ ăn. Không, tôi gọi điện cái đã. [Ga Nhị Liên] Đây chính là Erenhot. Đúng vậy, đúng vậy.

    Cảm ơn, cảm ơn. Toàn người là người. Nào, cẩn thận dưới chân. Làm gì vậy? Thấy bảo là đang tập thể dục theo đài. Tôi không biết, sao lại dừng ga còn tập thể dục… Để mọi người hoạt động một chút. Anh có nhảy lên được không? Đúng vậy, đúng vậy.

    Không phải, chúng ta, chúng ta… Xong việc rồi. Đại ca, chúng ta sắp qua quốc môn rồi, chụp tấm ảnh làm kỉ niệm đi. Đúng vậy, nào, nào, nào. Phùng Ngộ đâu? Phùng Ngộ đâu? Phải nhờ người chụp hộ, nhờ người chụp hộ đi. Anh Phùng. Lão Phùng.

    Đừng gọi điện nữa, chụp ảnh nào. Nhanh lên, nhanh lên. Nào, nào, nào, chụp ảnh, chụp ảnh. Biết nói tiếng Trung à? Anh làm gì vậy? Lại còn tranh với con gái như tôi nữa. Nào, chuẩn bị sẵn sàng nhé. Tôi hô một, hai, ba, mọi người nói từ “cà tím” nhé. Được.

    Một, hai, ba! Cà tím! Đẹp lắm. Cảm ơn. Cô nói tiếng Trung giỏi quá. Tôi ở vùng Đông Bắc. Nói giỏi quá. Tạm biệt. Tạm biệt. Các cậu lên xe trước đi, nào, nào, Tiểu Hứa. Tôi có chuyện muốn nói với cô. Sao thế? Trên tàu đông người quá, không tiện nói chuyện.

    Chúng tôi đã bàn bạc lại, cô vẫn là 5000 tấn. Tại sao chứ? Sếp Ngũ, anh đã hứa với tôi rồi mà? Tôi đã chuẩn bị tiền cho 15 nghìn tấn rồi. Vậy thì càng không được. Hạn ngạch chỉ có vậy thôi, cô đòi nhiều hơn thì là chiếm của người khác rồi.

    Không cần nói tôi cũng biết, số tiền đó là tên người Tây cho cô vay chứ gì? Người ngoài hành tinh cho tôi vay đấy. Thế thì có liên quan gì? Sao lại không liên quan? Sao cô lại không hiểu chứ? Cô làm như vậy

    Là cô thành tay sai của tên người Tây rồi. Quyền định giá nằm trong tay cậu ta, dù tôi có cho cô 800 nghìn tấn thì cô có đảm bảo là kiếm được tiền không? Tôi không nói cô bán đứng chúng tôi, phản bội chúng tôi là đã tốt lắm rồi đấy.

    Được rồi, cô cũng đừng làm loạn nữa. Chỉ 5000 tấn thôi. Sếp Ngũ, anh vẫn luôn là đại ca của tôi. Từ khi tôi vào ngành này, anh vẫn luôn chiếu cố tôi. Tôi đã làm ăn với anh bao nhiêu năm nay rồi, sao lần này anh lại không thể

    Giúp đỡ tôi chứ? Anh đã đưa tôi đến đây rồi, đúng không? Tôi tin là những lời anh vừa nói chắc chắn không phải suy nghĩ của anh, đều là ý của đám Cầu Tất Chính. Anh thực sự tin lời bọn họ nói sao? Bọn họ sĩ diện,

    Chỉ sợ tôi mua nhiều hơn bọn họ. Anh không thể nghe bọn họ được. Tôi biết anh là người công bằng nhất, chắc chắn trong lòng anh không nghĩ vậy đâu. Anh cứ nói với tôi đi, tôi nghe anh. Đại ca. Tôi nói thật, tôi cũng đồng ý với ý kiến

    Của bọn họ. Tiểu Hứa này, cô đừng ngây thơ quá như thế. Cô nghĩ mà xem, trong ngành này có phải là chúng tôi làm lâu hơn so với cô không? Tại sao tôi đòi tiền cọc của tên người Tây, người ta không đưa tôi một đồng nào

    Mà lại đưa cho cô nhiều thế? Vì người ta thấy cô ngốc đấy. Cô đừng tưởng cậu ta đưa tiền cho cô thì cậu ta là người tốt. Nghe anh khuyên một câu, người xấu ra mặt thì mình chẳng sợ, chỉ sợ loại người ngoài mặt thì niềm nở

    Nhưng lại âm thầm giở trò xấu xa. Nghe lời đi, chúng ta là một hội mà. Sếp Ngũ. Sếp Ngũ! Cạn ly. Cạn ly. Chúc anh làm ăn phát đạt. Được, cảm ơn. Xin lỗi nhé. Không sao. [Mấy ngày rồi không có tin tức gì của cô,]

    [tôi tính chắc cũng sắp xuất cảnh rồi đúng không?] Tôi đang ở Erenhot, hai giờ sáng tàu mới chạy. [Cô ra ngoài một mình mang nhiều tiền như thế] [nhất định phải chú ý an toàn đấy.] Anh yên tâm đi, dù tôi có chết ở ngoài cũng sẽ trả tiền cho anh.

    [Cô nói gì vậy chứ.] Nghe tôi nói này, dù là tiền hay là hạn ngạch, có bất cứ vấn đề gì cô cứ gọi điện thẳng cho tôi là được. Bây giờ bọn họ không cho tôi mua nhiều như thế. [Không cho cô mua nhiều sao?] Thế này nhé,

    Cô cứ nói với bọn họ là cô đại diện cho tôi, [làm khó cô chính là làm khó tôi,] [chuyển y nguyên lời tôi đến bọn họ.] Được, tôi biết rồi. Anh mau uống thuốc đi, được chứ? Không được, nóng quá, nóng quá. Đợi một lát, đợi một lát. Nào.

    Tiểu Hứa ngồi ngây ra đó một mình rồi. Tôi thấy có phải chúng ta hơi quá đáng không? Dù sao thì cô ấy là con gái, cô ấy có chịu được không? Tôi thấy lúc đầu không nên đưa cô ấy đi cùng, nếu không đã không làm mọi người

    Gượng gạo như bây giờ. Có gì quá đáng đâu, đúng không? Đây không phải là ở Tân Hải, mình đang ở bên ngoài, mọi người phải đoàn kết. Anh đừng ở đó nói mát nữa. Tôi thấy đại ca Ngũ làm đúng. Poker. Có, có, có, ù đi.

    Tôi không nói là ai đúng ai sai. Tôi cũng không nói sếp Ngũ. Tôi đang nói chuyện này, chúng ta chú ý đến cách thức chút được không? Ý cậu là sao? Nói thế nào? Sao cậu không chú ý cách thức đi, lại để tôi đi làm người xấu?

    Khuyên bao nhiêu lần rồi, có thôi đi không? Tôi chỉ cho anh một chiêu nhé. Nếu anh muốn làm người tốt thì thực ra rất đơn giản. Anh nhường phần của anh cho cô ấy là được mà? Sao tôi lại không chặn được miệng của anh nhỉ? Cái gì, cái gì, cái gì?

    Đôi ba. Đôi ba, không có. Tiểu Hứa. Tiểu Hứa. Cô qua đây chơi hộ tôi một ván đi, tôi đi vệ sinh. Qua đây đi, Tiểu Hứa. Tôi đi xem sao. Sao đấy? Cô thấy ấm ức à? Những gì các anh nói, tôi nghe hết rồi. Chúng tôi nói chuyện linh tinh thôi,

    Cô đừng để bụng. Cái chính là chúng ta tiếp nối quan hệ này, không phải là quan hệ của sếp Ngũ sao? Nói sao chúng ta cũng phải nghe anh ta chứ. Khó khăn lắm chúng ta mới được ra ngoài một chuyến, đừng làm mọi người đều thấy không thoải mái, được không?

    Chuyện chia chác ấy thì cho qua đi, đừng nhắc lại nữa. Hay là chia hạn ngạch của anh cho tôi đi. Nếu cô nói như vậy thì sau này tôi không giúp cô nữa. Cho qua đi được không? Anh bảo cho qua là cho qua được à? Anh thì biết cái gì?

    Đến đó rồi tính vậy. Tôi bảo này. Tiểu Hứa… cô… Đồng Kiêu Kỵ! Cao Tân Di có ở đây không? Không phải bị cô bắt về rồi sao? Tôi hỏi lại cậu lần nữa. Không có. Nó đi đâu được chứ? Bây giờ nó chỉ thích

    Đi cùng với đám lưu manh các cậu thôi. Ơ hay, cô tìm con gái mà cứ đến chỗ tôi làm gì? Cậu giấu Cao Tân Di đi đâu rồi? Cao Tân Di! Làm gì vậy? Tìm ai đấy? Sao đấy? Cô ấy không ở đây, cô mau đi đi. Tôi cảnh cáo cậu,

    Cậu tránh xa nó ra. Cậu là người từng ngồi tù, cậu nên có cuộc sống của riêng mình, đừng quấy rối cuộc sống của chúng tôi. Chúng ta không phải người cùng đường. Cô ta có ý gì vậy, khinh nhau hả? Được rồi. Mặc đồ đi. Làm gì? Tìm người.

    [Hiệu sách Tân Hoa] Lão Vỹ, cậu dẫn vài người đến tiệm băng đĩa, mấy người các cậu đến hiệu sách, nhanh lên. Ai đấy? Xin lỗi nhé. Tiền đây. Ghi lại rồi nhé. [Sân trượt Thời Đại] Vào tìm. ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫

    ♫Chỉ riêng em khiến anh không thể quên đi♫ ♫Trải qua mỗi đêm tối♫ ♫Và mỗi ngày♫ ♫Ở bên em bảo vệ em♫ ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ ♫Em là kỳ tích trong sinh mệnh của anh♫ ♫Mong chúng ta có thể♫ Mèo Hoang! ♫Khiến trời đất cảm động♫ Chị Mèo, đây.

    ♫Để chúng ta sống chết bên nhau♫ Chị Mèo, mẹ chị đến tìm này. ♫Mãi không rời xa♫ Đây, đây này. Được rồi, được rồi. Hai người về đi. Nói với các anh em là tìm thấy rồi. Đi đi. Được. ♫Sự ngọt ngào dịu dàng của em♫ ♫Như cánh chim tung bay trên trời♫

    ♫Chỉ bởi vì♫ ♫Hai ta yêu nhau, có nhau, nương tựa nhau♫ ♫Đôi mắt em♫ ♫Nước mắt anh♫ ♫Dù đau khổ cũng là trân quý♫ ♫Chỉ bởi vì♫ ♫Em ở bên anh♫ ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ ♫Chỉ riêng em khiến anh không thể quên đi♫ ♫Trải qua mỗi đêm tối♫

    ♫Và mỗi ngày♫ ♫Ở bên em bảo vệ em♫ ♫Anh nói trong mắt anh chỉ có em♫ ♫Em là kỳ tích trong sinh mệnh của anh♫ ♫Mong chúng ta có thể♫ ♫Khiến trời đất cảm động♫ ♫Để chúng ta sống chết bên nhau♫ ♫Mãi không rời xa♫ Trùng hợp quá. Trùng hợp à?

    Tìm cô cả ngày rồi đấy. Cô có biết không, mẹ cô lại đến chỗ tôi tìm cô. Mẹ cô đến chỗ tôi đòi người, tôi còn chẳng biết chuyện gì. Cô không nghĩa khí chút nào, cô có ý gì đấy? Ít ra cô cũng phải bảo tôi một câu,

    Làm tôi như thằng ngu vậy. ♫Sự ngọt ngào dịu dàng của em♫ Tự dưng bị nghe mắng. ♫Như cánh chim tung bay trên trời♫ Nói thật, ♫Chỉ bởi vì♫ tôi tìm cô mãi đấy. ♫Hai ta yêu nhau, có nhau, nương tựa nhau♫ Chỗ nào tìm được tôi cũng tìm hết rồi.

    Nếu tôi không tìm thấy cô ♫Đôi mắt em♫ tôi lại thấy yên tâm hơn nhiều. ♫Nước mắt anh♫ Được rồi, ♫Dù đau khổ cũng là trân quý♫ vốn là tôi muốn đi tìm anh đó, nhưng tôi nghĩ ♫Chỉ bởi vì♫ chắc chắn mẹ tôi sẽ đến chỗ anh

    Nên không muốn đến nữa. ♫Em ở bên anh♫ Tôi cũng không gọi cho anh. Hơn nữa, không phải chỉ mắng anh mấy câu thôi sao? Mắng anh mấy câu thì sao hả? Tức giận à? Tôi không hiểu đấy, tại sao dăm bữa nửa tháng cô lại bỏ nhà đi thế?

    Lại làm sao hả? Tôi thôi việc rồi, lần này là thật đấy. Tôi nói trước với cô, điều kiện ở đây hơi đơn sơ, cô ở tạm một đêm đi. Tôi bảo cô này, cô bỏ nhà đi thì thôi, còn không mang chứng minh thư.

    Đây là thường thức đấy, sao có thể ra ngoài mà không mang theo chứ? Cô nói xem nếu hôm nay không có tôi thì cô phải làm sao? Được rồi, được rồi, anh càm ràm cả đường rồi đấy. Tôi biết rồi, lần sau sẽ mang. Tôi… tôi ngủ đâu đây?

    Hay là cô ngủ trong phòng đi, tôi ngủ ở sô pha. Tôi ngủ phòng anh không hay đâu, tôi ngủ giường anh là sao cơ? Tôi ngủ sô pha cho, tạm một đêm vậy. Được rồi, cô thích ngủ đâu thì ngủ. Nói chuyện với tôi đi, không ngủ được.

    Tôi bảo này, cô thôi việc thì thôi việc, sao phải bỏ nhà đi? Công việc đó là mẹ tôi sắp xếp cho, hiểu chưa? Mẹ cô sắp xếp cho thì sao? Công việc gì? Thương mại quốc tế. Thế chắc là tốt lắm nhỉ? Không phải cô không biết làm chứ?

    Anh coi thường ai đấy? Tôi học ngành này ở đại học đó, không biết với không muốn làm là hai chuyện khác nhau đấy. Tại sao lại không muốn làm? Ngày nào tôi đi làm, từng gương mặt kia cứ như mẹ tôi đứng sau lưng tôi vậy.

    Anh nói xem tôi phải làm kiểu gì? Vả lại người cùng thời với bà ấy cũng vậy cả, tôi mà đến chỗ làm bà ấy sắp xếp thì cùng lắm cũng chỉ như bà ấy, không phải họ không tốt nhưng tôi nói thế này, tôi có thể thấy được

    Hai mươi năm sau mình sẽ thế nào rồi. Anh nói xem có động lực không? Nếu là anh thì anh có chịu không? Chịu chứ. Có việc làm không tốt à? Còn ổn định nữa. Lại còn quốc tế gì đó nữa, đúng không? Anh đi đi, lấy cho tôi cái chăn.

    Đi mau đi.