Tập 7 FULL: Vương Lịch Hâm và Dương Địch leo núi sáng tinh mơ | Mời Bạn Ăn Cơm
Phần tiếp theo chúng ta sẽ (Đội Trào Lưu, Lưu Già: 53 điểm) lần lượt mời hai đội cuối cùng, tôi sẽ cùng 10 giám khảo chuyên nghiệp để đánh giá nhật ký video của hai đội. Ai quay đẹp hơn? Bên thua thì sao? Phải mời người thắng cuộc
Đi tận hưởng massage ở tiệm rửa chân. Lấy ráy tai. Được. Tôi cũng tự chụp, tự cắt. Cảm giác nếu tôi thua thì sẽ không thể quay tiếp thì không thể quay tiếp nữa. Đúng. Vậy chúng ta xuất phát thôi. Đi. Khởi hành. Được. Có ý tưởng gì không? Chụp nội dung gì?
Tôi cảm thấy dù sao ta tôi chuẩn bị, tôi sẽ phụ trách phần quay, còn phụ trách cắt ghép. Cậu còn phụ trách cắt ghép. Vậy tốt quá rồi. Có lúc em sẽ tự cắt. Được. Tôi định là thế này. Lát nữa sau khi đến đó,
Mình sẽ bảo cậu ấy vẽ quầng thâm mắt cho mình. Mình phải diễn một con sâu ngủ gật. Thì… Đến tối buồn chán quá, chỉ muốn đi ngủ cũng không hứng thú. Kết quả là ở Trường Sa thành phố không ngủ. Mọi người đều vui vẻ. Thì ta phải hỏi họ tại sao.
Cái gì mà thú vị thế? Kiểu gì thế? Tôi sẽ nắm bắt phản ứng thật sự của họ. Cho bọn họ xem. Được. Thế nào? Được. Chúng ta có thể luyện những chiêu ảo diệu. Tóm lại là chị không ngại cắt xấu của em chứ? Không ngại. Tùy cậu.
Cậu thích viết trên Twitter đúng không? Đẩy đến kiểu người chưa chắc. Xem đi. Đừng đứng quá lâu. Kẹt nhịp chết. Đến lúc đó chúng ta cùng làm tôi nghĩ vấn đề không lớn lắm. Chơi tự do cuối cùng chúng ta để lại chút thời gian. Tôi làm hậu kỳ là được.
Tôi tưởng tượng sẽ tỉnh lại. Bởi vì cuộc sống của các ca sĩ lớn tuổi đã tỉnh lại. Tôi đã xem rồi. Rất nhiều lần cậu ấy giơ tay như thế. Chào các bạn, Đây là cuộc sống đời thường của ca sĩ lớn tuổi. Vậy hôm nay chào các bạn.
Đây là cuộc sống đời thường của ca sĩ lớn tuổi. Chào các bạn Đây vẫn là cuộc sống đời thường của ca sĩ cũ Chào mọi người Đây là cuộc sống thường nhật của một ca sĩ đã lâu không gặp anh ấy khá là nhật ký video thật. Đúng vậy. Là kiểu
Kiểu dây chuyền lắp ráp. Nhưng không biết hôm nay có sáng tạo gì không. Cậu ấy chỉ làm theo lệ thôi. Cậu ấy chỉ làm thường xuyên thôi. Tôi thấy thế này nhật ký video của chúng ta tôi thấy không cần thoại nhiều quá, thậm chí,
Thậm chí chúng ta có thể thoại mà không cần thoại. Chúng tôi thông qua hình ảnh, thông qua biểu cảm của nhân vật, thông qua một số cảnh, cảm xúc, và cả những chi tiết nhỏ một số cảnh quay. Vận hành ống kính. Có nhanh có chậm, có những cảnh náo nhiệt,
Cũng có một vài một vài chi tiết nhỏ, của những chi tiết nhỏ Thành phố Không Đêm. Vào lúc này khí thế của mọi người. Giống như là khi khán giả xem đoạn phim này ống kính của tôi chính là mắt họ, nhìn thấy vẻ đẹp của thành phố, của thành phố.
Em tìm cho anh một cây cầu dành cho người đi bộ, phía dưới chỉ cần có xe, hai bên có trung tâm thương mại, phía dưới có xe, có dòng xe đang di chuyển. Sau đó chỉ cần có cảm giác đó, quảng trường Phù Dung đó Cậu đưa tôi đến đó.
Chúng ta chụp đoạn khó nhất trước đã. Hơn nữa tôi có thể tôi có thể dùng qua dùng lại nhiều lần. Đúng, những góc độ khác nhau và chuyển động ở những góc độ khác nhau, những dòng chảy khác nhau, đều được. Quảng trường Phù Dung. Được rồi
Trung tâm quốc kim nằm ở đây. Sắp đến rồi. Chúng ta xuống xe thôi. Là phố Thái Bình. Xin chào. Tiểu Dương. Đại ca. Tiếp theo mình phải đi trang điểm. Vẽ cho tôi một quầng thâm. Nào. Tôi nhắm mắt hay mở mắt? Mở mắt ra là được. Mắt thâm đen.
Mình là một con sâu ngủ gật đến Trường Sa, đi tìm bí mật mọi người không ngủ. Anh đừng nói nữa, anh Địch. Chủ đề lần này thế nào? Cái này… Không nặng chứ gì? Để tôi xem. Đúng. Không phải nặng lắm. Chị ấy hóa rồi sao? Cậu cân cho cậu ấy đi.
Không nặng lắm. Nặng không? Tôi muốn kiểu… Kiểu… Được. Nào. Đem Trần Trác Tuyền loại mà Trần Trác Tuyền hay dùng cho em một ít đi. Cả thế giới đều biết chị đã dùng phấn nền rồi. Lên. Như là gấu trúc ấy. 5 ngày 5 đêm không ngủ ấy. Đừng không nỡ.
Lên trên, lên trên. Đúng. Lấy cái này. Em buồn ngủ quá. Hoặc gì đó. Tối nay sẽ… Được không? Được không? Trên mắt em đều là phấn bện tóc của Trần Trác Tuyền. Phấn chân tóc. Xong rồi. Chụp xong rồi à? Không quay được.
Chúng ta bắt đầu quay cảnh chính của chúng ta. đừng quay những cảnh hậu trường nữa. Nào quay nội dung chính. Chúng ta quay phim con sâu ngủ gật đấy. Nghĩ xem mình nên ra sân thế nào, được không? Tôi có rất nhiều tư liệu, có thể quay trong xe.
Tức là tôi có thể thò điện thoại vươn ra ngoài cửa sổ. Phía trước rất tốt. Ngựa lên rồi, đây chính là chủ đạo. Giỏi chơi kéo dài thời gian nhất, chính là em. Góc này được đó. Rất tuyệt. Được. Đẹp lắm. Đi nào. Thì lấy street style này. Đẹp.
Tôi thích cảnh quay này. Cầu vượt này sao? Đúng, đây là điều tôi muốn. Được rồi, tiến lên trước một chút. Như vậy tôi có thể kết thúc. Tuyệt lắm. Cảm ơn. Rất tốt. Rất tốt. Anh xem đi. Đã có cầu bộ hành phía dưới lại có xe cộ đông đúc,
Bên cạnh còn có cao ốc. Đây chính là điều tôi muốn. Nói gì mà mấy đứa nhỏ về nhà đều không có tiền đồ. Cho em sống yên ổn ở Thượng Hải. Hai người đang quay quảng cáo à? Cái này được. Thực ra trên đường chọn một chỗ ở giữa.
Nhất định phải thế này. Đúng, cái này. Xe này… Bây giờ xe rất nhiều. Vị trí máy cao lên, ném. Tay cậu vững thế sao? Tỉnh lại thì tay… Giống như bị hàn trên cây cầu này vậy. Bất động, lên ngựa rồi. Được. Cậu kéo dài thời gian, Được.
Cậu đúng là hàn ở đây. Chào anh đẹp trai. Cái đó… Có tiện phỏng vấn không? Xin chào, có tiện phỏng vấn không? Sao thế? Xin phỏng vấn cô cảm thấy Trường Sa được giới trẻ đón nhận nhất? Và nơi náo nhiệt nhất là ở đâu? Quảng trường 1 / 5.
Ngày tháng năm? Hai người nói không giống nhau. Còn gì nữa? Vẫn còn nơi ngươi ở. Được không? Cảm ơn. Anh Tiểu Lượng. Có thể cùng chụp một bức ảnh không? Anh ấy bây giờ đang sáng tác nghệ thuật. Chờ chút. Không cần chụp với cậu ấy chứ? Không sao. Vậy được.
Không sao, vậy được. Không sao. Nào, làm nền cho sự tỉnh lại. Được rồi vâng. Hai người đang quay quảng cáo à? Được rồi không phải quay quảng cáo. Đoạn quảng cáo về Trường Sa Đúng. Được rồi tạm biệt. Như vậy là tốt lắm rồi.
Hơn nữa tôi muốn nói với mọi người là bây giờ là 12 giờ rồi. Đây là Trường Sa nơi này là Trường Sa trường Sa Lớn thành Bất Đêm quả nhiên không phải chỉ là cái tên ảo. Lợi hại. Giải phóng miền Tây. Hình như không đến Giải phóng Tây.
Chưa từng đến Trường Sa đúng không? Để em được mở mang tầm mắt cuộc sống về đêm của người Trường Sa. Hơn nữa em phát hiện đây là người ở Trường Sa rất thích ăn pho mát. Vừa rồi còn có pho mát nướng sầu riêng bên này còn có vịt quay pho mát
Gà quay. Phô mai nhiều vô kể. Vì Sao cậu không nói câu đó? Không phải là cậu nói câu này sao? Vì sức mạnh của anh ấy rất sáng. Anh ấy khiến tôi cho nên tôi không thể phản bác. Hình như người ban nãy dương Địch nói sẽ đến phố Thái Bình,
Tôi đến ngay đây. Anh sao thế? Tôi sao thế? Tôi là sâu ngủ gật. Tôi không hiểu, tại sao có người đến tối mà còn chưa ngủ? Nghe nói Trường Sa là một thành phố không ngủ. Tôi muốn đến đây để tìm hiểu cho rõ Cái này của ta được không?
Có phải nói sớm quá không? Phải. Cắt đi. Cuối cùng cắt bỏ Được. Cô xem. Phim chiếu rồi. Không cần quay thêm nữa. Được mà. Cái này có phải không dùng không? Dùng không? Tôi tin kỹ thuật chụp ảnh của cô Được. Chụp đẹp quá. Được, được rồi. Có chút chuyện.
Tiếp theo chúng ta bắt đầu điều tra bí mật của Bất Dạ Thành. Chào cô. Nào. Có thể diễn một vở kịch với ta không? Đúng đó. Tôi nói với cô ấy, thì tôi đi bên này. Anh chụp em đi. Chào anh. Chị quay qua em giật mình. Anh nói xem,
Có được không? Được. Chuẩn bị, bắt đầu. Tôi là sâu ngủ gật. Anh muốn hỏi em, sao muộn vậy rồi vẫn ở ngoài? Không về nhà? Anh nói đi. Anh ra ngoài ăn cơm. Ra ăn cơm? Trường Sa muộn thế này rồi còn nhiều đồ ăn thế này không? Có Rất nhiều.
Rất nhiều. Được. Được. Được không? Trông chúng tôi giống như đang đóng phim sitcom ở đây. Một cặp tình nhân muộn thế này rồi còn ở bên ngoài mặc đồ đôi. đi chơi game. Các em phải chơi đến mấy giờ? 2 giờ? Hai giờ? Không ngủ. Tôi không phải Dương Địch,
Là sâu ngủ gật. Về ngủ đi. Không được, chúng ta phải chơi. Không được. Tức chết đi được. Dọa mình sợ chết khiếp. Xin chào. Bên này mở đến mấy giờ? 12 giờ? 12 giờ vẫn còn người đến xem. Anh không buồn ngủ sao? Không buồn ngủ. Anh buồn ngủ lắm.
Em buồn ngủ lắm. Vậy em ngủ đi. Nàng ngủ đi. Ngủ ở đây. Cho ta ngủ ở đây. Được. Được. Cậu xem người ta mở đến 12 giờ, không sao, em ngồi đi. Tôi đi đây. Anh đã phối hợp với chúng tôi diễn một vở kịch lớn. Chờ chút. Anh ngồi đi.
Không sao. Bình thường anh mở tiệm đến mấy giờ? 11, 12 giờ. Vậy sau khi mở tiệm xong còn biết làm gì nữa? Anh Địch, tránh ra. Camera này không có tôi. Cảnh quay này không có cậu. Diễn viên nghỉ ngơi một lát đi. Trần Trác Tuyền rốt cuộc làm gì?
Cuộc sống về đêm ở Trường Sa đối với các em là gì? Em gái, em không nói gì, thì em ăn đi. Mọi người thấy mình của ban ngày với mình của buổi tối có khác gì nhau sao? Được. Cảm ơn. Nghỉ thôi! Bây giờ chúng ta đang bước vào giai đoạn sau.
Đến rồi. Ở đây, có phải không còn chỗ nào cái gọi là Cao Phong hay không ngày nào cũng vậy. Viên này thật ra anh có thể uống được rồi. Anh Lượng, anh… Hay là anh nghỉ ngơi trong xe? Đúng, vì anh không biết chụp em.
Đưa tôi cái khẩu trang, tôi sẽ làm bài một mình. Đi một vòng rồi quay lại, được không? Mọi người tìm một chỗ đợi tôi. Một mình tôi đi một vòng quay lại. Yên tâm đi. Đi đi. Cố lên. Cố lên cố lên. Giao cho em đó.
Hy vọng anh sẽ gửi những bức ảnh đẹp về Trường Sa của chúng tôi. Tôi định đứng giữa đường xoay 360 độ. Tôi dùng góc rộng. Cảnh tạm biệt đó tôi cũng có lòng tin. Tuyệt. Nướng đúng không? Cái này bao nhiêu tiền? Mười đồng. Được. Một, hai, ba, bốn. Đủ rồi đấy.
Được, không chụp nữa. Được rồi. Lên xe đi. Các anh em. Thuận lợi chứ? Chỉ có thể dùng phương pháp chụp nhanh. Chắc chắn rồi. Không được dừng bước. Có muốn gọi điện cho Dương Địch không? để hỏi tiến độ gì không? Chắc họ đã quay xong rồi, cắt xong rồi.
Có phải họ đã tải về trên mạng không? Quy tắc không nói là không cho phép, đúng không? Đúng. Dù sao làm ra cũng được. Thật đấy. Có thể trong phim còn có các loại ảnh chụp từ trên không. Thật sao? Quẹt. Vừa nhìn là biết xem phim gì thế?
Hỏi xem tình hình của họ thế nào. Đẹp. Đẹp lắm. Ai gọi điện thoại cho mình? Hảo Vận Lai. Bọn họ chắc chắn là Vương Nhạc Hâm. Có Xuân Thường khỏe mạnh. Anh Địch. Hai người thế nào rồi? Chúng tôi đang trên đường về. Rồi bên cậu tiến triển đến đâu rồi?
Hiện giờ chúng em đang ở phòng máy rồi. Gì? Sao còn có phòng máy nữa? Phòng máy. Chúng tôi đã tiến hành công việc phối âm phối khí. Vậy các bạn cảm thấy có phần thắng phần thắng không? Liền đốt pháo. Xem xong thì… Đã thắng rồi. Giúp chúng ta sao?
Thay chúng ta? Đến rồi. Đến nhanh thôi. Được, lát nữa gặp. Được. Tạm biệt. Lát nữa gặp. Không phải. Sao họ có thể quay clip chứ? Có thể là cậu ta đã nói khoác. Chơi đòn tâm lý. Dương Địch có thể làm được gì đây? đúng không? đang giãy giụa đến cuối cùng.
Họ cảm thấy tràn đầy tự tin. Tôi thấy bình thường trên mạng có tác phẩm chỉnh sửa của chị không? Để tôi xem. Đâu có. Lần đầu em cắt. Cậu đừng dọa tôi. Thật sao? Không phải lần đầu cắt đó chứ? Tưởng tượng của em rất đẹp.
Anh Địch, tôi sẽ mượn tai nghe của anh một lát. Có phải cậu cũng không làm xong chuyện như vậy không? Không thể yên tâm được. Đi đi. Họ đến rồi. Còn có thể vừa ăn vừa cắt. Tôi chỉ có thể vừa rửa chân vừa cắt thôi.
Tôi đi lồng tiếng cho anh Địch. Được, cậu đi ghép đôi đi. Chúng tôi phải lồng tiếng còn lồng tiếng nữa. Lão Tô. Thật sự là người sáng tác toàn tình. Không phải, nếu đã làm rồi thì làm tốt một chút. Cậu xem, vẫn có mong muốn thắng thua này.
Thua liền hai vòng rồi thì sao có thể lật ngược tình thế ở lượt này. Thật ra, cô tin không? Tôi nói thật, thật sự không liên quan đến việc thắng thua. Anh ta biết một khi tôi ra tay video này là của tôi, Đến lúc đó chương trình sẽ công bố
Tên của tôi trong chương trình. Em cũng sẽ đăng clip ngắn. Tôi phải bảo đảm nó là… Nó tốt mà. Nếu không em sẽ rất buồn. Có tinh thần trách nhiệm. Không sai. Thế nên hôm nay tôi không cắt. Bảo Trần Trác Tuyền cắt. Anh nói rất có lý.
Em ấy rất muốn cắt. Em ấy muốn làm đạo diễn hết. Cô ơi, đừng phát ra tiếng. Bắt đầu rồi. Đêm là gì? Cái gì ấy nhỉ? Sau đó là chúng ta chẳng thoại câu nào. Nào. Không có thoại. Các cậu là phim câm, phải dùng thao tác ngược lại.
Tôi vẫn rất mong chờ phim của các cậu. Chúng tôi cũng rất mong chờ những bức ảnh vì nếu không so sánh thì sẽ không gây hại. Lát nữa đến xem thử. Tỉnh lại, có ăn không? Tôi không ăn. Có chắc không? Không ăn cũng không sao. Kẹp nó vào miệng
Anh ấy ăn thôi. Anh có ăn cái này không? Không ăn, không sao. Cảm ơn, cảm ơn anh Địch. Không có gì. Không ăn. Quay được đấy. Làm gì thế? Chỉ có một cảnh quay thôi. Cậu làm gì thế? Anh ở đây. Họ chụp đẹp lắm. Họ chụp đẹp lắm.
Em có xem một cảnh quay họ rất nghiêm túc. Họ chụp rất nghiêm túc đó. Trần Trác Tuyền lồng tiếng cho tốt vào. Phải dựa vào lồng tiếng rồi. Ngày mai, tiếp tục phát sáng. Vẫn ổn. Cười gì vậy thầy? Tôi thấy cũng được. Em nhìn thấy cảnh quay đó, làm chấn động.
Anh tưởng em làm loạn ở đây à? Trần Trác Tuyền. Lúc nãy tôi đi đưa bột cho Tỉnh. Em nhìn thấy một cảnh quay bất thần một cái quay 360 độ. Chúng ta sẽ kết thúc quay vào mấy giờ Bây giờ là một rưỡi sáng. Chúng ta vừa mới,
Xuất phát từ hơn 11 giờ phải không? Theo lý mà nói, bây giờ còn nửa tiếng nữa còn nửa tiếng nữa. Mọi người nghỉ ngơi, để tôi làm. Cho tôi 20 phút thôi. Cậu cắt được bao nhiêu% rồi? 75 rồi. Vậy cũng sắp rồi. Trần Trác Tuyền đâu? 76 thôi.
Nhiều hơn cậu một chút. Làm gì thế? Sao thế? 76 đúng không? 76. Cảm thấy cạnh tranh rồi à? Anh có muốn tăng tốc lên không? Nói không được rồi. Em xem nhân viên của hai phòng máy Được, sắp đến rồi. Tôi xem cái này. Đây là lúc dùng rồi.
Tỉnh lại mệt quá. Hôm nay, chúng ta chuyển cảnh năm, sáu, bảy, tám lần. đã không còn là nhật ký video đơn giản chính là video tuyên truyền Trường Sa vương Nhạc Hâm, cảnh quay đầu tiên đã giúp cậu ấy đẹp trai ra. Thật sự rất ngầu. Đẹp trai ngút trời. Thật đấy.
Ngầu. Biên tập chủ yếu là rất logic Đúng không? Tất cả đều là logic. Sắp không chống đỡ nổi nữa rồi. Không có ở đây, đi dạo một lát thấy hơi buồn ngủ. Tôi bắt đầu thấy hơi buồn ngủ. Là nghệ sĩ trước đây đến, nghệ sĩ đến
Đều chụp một tấm như vậy sao? Không. Tập này có cái này. Cuốn này có. Được thôi. Rất tốt. Hai chúng tôi đều không nói chuyện lắm. Bà ấy không nghe thấy chúng ta nói chuyện. Tốt xấu gì cậu cũng nghe được. Cô ấy còn chú tâm hơn cả tôi.
Tôi còn có thể trò chuyện với mọi người. Biên tập ảnh đắm mình rất nghiêm túc. Biên tập rắc rối lắm. Đúng, tiết tấu. Khó quá. Chủ yếu là cái clip này là chuyện cá nhân. Bây giờ không giúp được. Hết cách. Em rất thích sự nghiêm túc của chị ấy.
Rất nghiêm túc. Đây có lẽ chỉ là một phần nhỏ trong chương trình. Nhưng mà có thể nhìn ra thì rất giỏi. Cô gái Trác Tuyền hôm nay khiến tôi nhìn cô bằng cặp mắt khác. Làm việc là chăm chỉ thật. Ăn thì có ăn được thật. Lúc mới quay cùng em ấy,
Họ cảm thấy nữ nghệ sĩ có thể sẽ khống chế cân nặng. Nên nhờ tôi khuyên cô ấy ăn nhiều vào. Sau đó tôi khuyên em ấy đừng ăn nữa. Lợi hại thật đấy. Thật sự rất giỏi. Thiên Sinh thuộc về chương trình này 1 giờ 48 phút.
Bên ngoài cũng nhiều xe phết. Anh Địch đúng là. Lại chạy lên trên cầu vượt chụp ảnh xe cộ đang chạy trên cầu vượt xe cộ đông đúc. Ai thế? Bọn họ… Bây giờ anh tìm mấy cái web tư liệu tìm kiếm những cái… Cái cảnh thô quá. Làm gì thế?
Sao lại thô thế này? Tránh ra. Đừng xem. Nhật ký video của hai đội cậu là hai loại. Vô cùng, phong cách khác nhau. Sáng tạo là hai người cùng nghĩ ra à? Thật ra tôi không biết cô ấy có ý tưởng gì. Tôi đều rất mong chờ
Sẽ xuất hiện một cái gì đó. Mọi người đều rất nhập tâm. 10 phút cuối. Sắp rồi. Phụ đề cho đoạn phim. Ghi âm ít lại. Còn phải thu âm. Chỉ một câu thôi. Trần Trác Tuyền lại đi lồng tiếng nữa rồi. Em thật sự nhìn chị bằng con mắt khác. Hôm nay
Em còn tưởng chỉ mình em thế này. Ban đêm là bản thân của B. Tụ tập năng lượng tập hợp năng lượng. Làm nghề này nhiều người đều rất liều mình. Lát nữa quay bù cảnh. Quay lại ngay. đừng có ai ở bên cạnh cái đèn đó. Được rồi. Hoàn hảo.
Còn thiếu cái gì không? Không thiếu. Giờ em chỉnh âm lượng xong là được rồi. Anh nói em nghe, thiếu một chỗ ven sông thì hoàn hảo rồi. Nhưng cái này cũng gần xong rồi. Tôi thêm nhạc đi. Đã đến phần phối khí rồi.
Chào mừng đến với ẩm thực đỉnh cao của Trung Quốc. Hai người họ đã hoàn toàn có chuyện muốn nói. Không làm nữa. 50% rồi. Không làm nữa. Bắt đầu xuất rồi. Xuất chiêu rồi. Chắc chắn thắng rồi. Tôi thấy cảnh của các cậu rất đẹp,
Quan trọng là thời lượng của tôi cũng rất lãng mạn. Là bao lâu? 2 phút 14 giây. Mong mọi người hãy yêu thích Trường Sa. Thật nhiều chi tiết. Nghe thấy chưa, Trần Trác Tuyền? Nghe thấy chưa? Trần Trác Tuyền. Thời lượng của cậu ấy là 2 phút 14 giây.
Làm mấy thứ màu mè không thực tế. Nói mấy cái thứ vớ vẩn. Châm biếm ngay tại chỗ, tỉnh lại vẫn chưa nghe thấy. Vẫn còn ở chỗ đẹp. Nhìn kìa. Không gấp. Lên ngựa rồi. Ta muốn cùng hai người đến xem trước, xét duyệt nội bộ, còn phải đánh giá nội bộ.
Anh Địch sẽ lập tức lát nữa chúng ta cũng xem. Ta không thẩm vấn nữa. Chúng ta thả luôn. Được. Phạm… Phải là phong cách này. Thắng rồi. Sau đó tiến về phía trước. Chú ý xem cái này. Nhìn họ kìa. Lát nữa ta phải cười to hơn. Chi tiết…
Cảm giác có thể ra được mấy tập. Khí hư khói lửa nhỉ. Tôi thích nhất là cảnh quay tiếp theo. Chú ý, tránh ra, Dương Địch. Cũng có thể phát hiện ra mặt cười này. Đẹp lắm. Vững rồi. Đẹp rồi. Ba tiếng bỏ ra là xứng đáng. được không?
Chẳng phải ai ở đó cả. Chẳng phải gì cả. Đừng. Trác Tuyền chắc chắn chụp cũng được lắm. Nhưng tôi thấy thật sự xứng đáng với công việc vất vả như vậy, cậu làm được rồi. Đang xuất chiêu. Xuất rồi. Thả luôn. Thả luôn. Em mệt chết đi được.
Anh tự mình trải qua một lần. Cảm giác Trần Trác Tuyền thế nào? Tôi thấy cũng được lắm. Thật sao? Được. Nhưng đúng là thời gian có hạn. Có thể tốt hơn. Vậy chúng ta bắt đầu xem phim đi. Được rồi. Trước tiên xin cảm ơn sự vất vả của bốn vị.
Trường Sa? Thật ra ngoài việc là thành phố không ngủ ra nó còn là thủ đô truyền thông. Vì trong cả nước có rất nhiều chương trình hay đều được làm ở Trường Sa. Đúng vậy. Vậy hôm nay mời 10 vị giám khảo đến dự.
Đều là nhân viên của các tổ chương trình. Một tràng pháo tay chào mừng họ xuất hiện. Vất vả rồi. Đợi lâu rồi. Vất vả rồi. Chào các thầy cô Vất vả rồi. đều có người tôi từng cộng tác, đúng không? Gặp rồi. Dương Địch có quen không? Có từng hợp tác.
Có từng hợp tác, nhìn quen. Có. Xem đi. Quay được ít chương trình thì không quen. Vậy chúng ta xem phim trước. Xem của ai trước? Đoán ý. Người thắng quyết định. Đúng vậy, vì vẫn khá quan trọng. Đúng không? Thật ra tôi không sao cả. Ta cũng chẳng sao cả. Không sao.
Nên rất xem trọng. Thả bọn họ trước đúng không? Thả bọn họ trước. Nào, chúng ta hãy tỉnh lại đã. Tôi đứng ở đây. Tôi đứng ở đây. Được. Bắt đầu thả bọn họ đi. Được. Trước tiên xin mời tỉnh lại. Và… Vương Tranh, và nhật ký video đó.
Giờ tôi hơi căng thẳng. Đột nhiên cảm giác tham gia liên hoan phim. Tấm bìa này rất thời trang. Cái này phải có. Các cậu quay rất nhiều cảnh giỏi. Đúng là hai phong cách. Cạn ly. Cuối cùng cũng không quên coca – Cola của chúng ta. Bữa ăn này lúc này
Coca – Cola. Ôm chặt lấy đùi vàng. Ống kính tôi thích nhất. Rất ngầu. Cậu vẫn ngầu. Chào mừng đến với Chân Đô. Chỗ này nên có một tràng pháo tay. Lợi hại. Được rồi. Vậy chúng ta mời tổng giám chế của đoạn nhật ký video này tổng đạo diễn
Và cả người biên tập hậu kỳ. Vương Tranh, người anh em tốt của tôi tỉnh lại. Nào, giải thích một chút ý tưởng của nhật ký video này. Đoạn phim này của tôi những đoạn phim của nó đều là cái chào mừng đến với Trường Sa. Là vì em cảm thấy trường Sa
Trường Sa xứng đáng để người trên thế giới biết đến. Thậm chí là yêu cả cả đoạn phim này, cũng là thông qua âm nhạc thông qua màn hình. Bởi vì có lúc hình ảnh chính là thứ ngôn ngữ tốt nhất. Cho nên tôi hy vọng càng nhiều người trên thế giới
Có thể thông qua đoạn phim này trường Sa. Thời gian là 2 phút 14 giây. Hy vọng tất cả các bạn sau khi đến Trường Sa đều yêu như tình nhân vậy. Có sự khéo léo nam Song Ngư. Được rồi. Vậy tiếp theo chúng ta xem nhật ký video
Của Dương Địch và Trần Trác Tuyền. Chúng ta mở to nhạc lên. Được, cho nó đầy. Tôi chưa từng thấy. Được. Thả xong rồi. Cảm ơn mọi người. Là sao? Chỗ của chúng ta còn không thả ra được. Được, chúng ta không thể thả ra được. Mở ra được.
Có liên quan đến máy nghe nhạc. Được rồi. Đến rồi. Nó đến rồi. Đừng cười. Tôi cảm thấy là một phong cách hoàn toàn khác. Cậu ấy nói sẽ làm một con sâu ngủ gật. Được. Muốn khám phá, cuộc sống về đêm của người dân nơi đây đang diễn ra những gì?
Anh sao thế? Tôi sao thế? Tôi là sâu ngủ gật. Tôi không hiểu tại sao có người đến tối vẫn chưa ngủ Nghe nói Trường Sa này là thành phố không ngủ. Tôi muốn đến đây để tìm hiểu thực hư Tôi là sâu ngủ gật
Muộn thế này rồi không về nhà còn đi qua đi lại. Tại sao? Ra ngoài ăn cơm. Còn có biểu diễn nhóm nữa. Giờ mấy giờ rồi? Trường Sa muộn thế này còn nhiều đồ ăn thế này không? Được. So sánh như vậy tôi giao cho anh Lượng quá ít.
Một đôi tình nhân muộn thế này rồi còn ở bên ngoài ra ngoài chơi game, không ngủ? Em là sâu ngủ gật. Về ngủ đi. Không được, em phải chơi. Tức chết đi được. Buổi tối tự do vào. Buổi tối tự do một chút. Ban ngày và ban đêm là khác nhau.
Âm nhạc này hay đó. Bài của cô ấy. Anh không xem, anh cảm động rồi. Em đi rồi. Bài văn chương rất hay. Nào. Thật đấy. Vì tôi chưa từng xem qua đoạn phim này, lúc đó tôi chỉ muốn diễn một con sâu ngủ gật,
Đi khắp nơi dọa người đi đường ở Trường Sa. Nhưng không ngờ Trần Trác Tuyền biến mục nát thành thần kỳ. Cậu ấy liền âm thầm cắt dán rất nhiều anh mau trình bày xem. Cảm ơn cô đã tham gia chương trình. Thật đấy. Tôi chỉ là nam chính mà thôi.
Đó là điều em muốn thể hiện. Trong bài viết đó, thật ra đều rất rõ ràng. Rất nhiều người cảm thấy thức đêm hình như là lãng phí thời gian. Cuộc sống về đêm cũng chỉ là một sự buông thả. Nhưng tôi cảm thấy cuộc sống về đêm có lẽ là
Tập trung năng lượng của ngày hôm trước, để hôm sau, có thể tỏa sáng hơn. Đoạn phim này muốn thể hiện rất tốt. Tập hợp năng lượng. Tập hợp năng lượng. Được rồi. Vậy tiếp theo phải tiến hành phần bỏ phiếu. Lát nữa chúng ta sẽ lần lượt mời mười vị
Từng người một lên sân khấu. Sau đó đứng ở đứng giữa hai người. Họ thấy đoạn phim nào hay? Thì sẽ… Nắm lấy tay các bạn, sau đó giơ tay lên. Có phải khung cảnh rất quen thuộc không? Quá quen thuộc. Cái này tôi cũng có thể tự mình dùng sức đúng không?
Giơ ra cho cậu ấy một cái. Kết quả lát nữa giơ ra như thế này. Được rồi, chúng ta bắt đầu vị giám khảo này trước khi bỏ phiếu có thể giới thiệu bạn đến từ đâu. đúng không? để tìm hiểu thêm. Chào mọi người. Tôi là
Đến từ nhóm “Những offer khiến người khác rung động”. Của “CHUANG 2021”. Và vì em khá thích phong cách đáng yêu. Sau đó là thích kiểu tự kỷ ám thị. Tôi thấy trong này có một đoạn video ngắn vừa đáng yêu, rất là giỏi, khiến em rất kính phục.
Được, tôi trực tiếp bỏ phiếu. Ba. Hai. Có thể bám chặt 10 ngón tay không? Được, được. Được rồi, tôi phải bỏ phiếu rồi. Ba, hai, một. Xin lỗi, anh Tỉnh. Không sao. Cảm ơn anh. Trần Trác Tuyền một phiếu. Được rồi cảm ơn. Cảm ơn anh.
Xin mời vị giám khảo thứ hai, chào các bạn, tôi là thực tập sinh đến từ đến từ “Hoa và Thiếu niên”, “Hòa nhạc giao thừa”. Châu Vũ. “Trung Quốc trong di sản”. Tôi là biên kịch trong chương trình “Nước sôi Trường”. Tên tôi là Đại Hành. Chào các bạn,
Tôi đến từ công ty truyền thông đến từ “Mật Thất Đại Thoát”. Tôi hy vọng nhóm chúng tôi sẽ có cơ hội hợp tác với anh Tỉnh. để nắm tay hợp tác. Được. Tôi thích văn chương của Trác Tuyền hơn. Tôi thấy rất có tâm. Cảm ơn. Nhóm của anh Địch. Cảm ơn.
Tôi càng thích những điều khiến tôi không hiểu, có ý thức một chút. Không phải, anh đợi chút. Sao tôi thấy không hiểu nhỉ? Dòng chảy ý thức như thế không phải rất trực quan sao? Không phải. Nếu lần sau không bỏ phiếu cho em cũng không cần giơ đến một nửa,
Hoặc 10 ngón tay bám chặt lấy Đây đều là những động tác không cần thiết. để tạo ra hiệu quả chương trình. Cho khán giả. Tôi là nhà thiết kế đồ họa đến từ “Sinh Không”, thiết kế thiết kế. Em chào thầy. Sau khi xem đoạn clip ngắn này
Thì rất thích con sâu ngủ gật đấy. Con sâu ngủ gật? Chính là em. Chính là em. Là con sâu ngủ gật tìm camera giám sát. Sau đó còn có lúc nhỏ em rất thích Đừng. Lúc nhỏ, có thể không bầu cho tôi, nhưng đừng sỉ nhục tôi.
Đừng nói chuyện hồi nhỏ, được chứ? Sau đó thì bắt đầu bỏ phiếu luôn đi. Được. Nhấn chết. Tôi ném bên này. Được. Cảm ơn. Các cậu có biết bây giờ tỷ số là bao nhiêu không? Bây giờ chúng tôi là 1 2 3 4 5 phiếu.
Bây giờ chúng ta được năm phiếu rồi. Thật ra, chắc là hai người bỏ phiếu cho tôi. Đúng vậy. Bây giờ là 5: 2 vì thế là tỉ số. Có thể là hai người phía sau không cần lên nữa. Nếu ba người phía sau đều bầu cho các bạn, sẽ bằng nhau.
Chỉ cần hòa thôi. Nếu như bạn ấy ném xong, hai bạn còn lại có khả năng không lên nữa. Đúng vậy, cũng có khả năng này. Hồi hộp. Chương trình tạp kỹ hồi hộp có được không? Có thích chúng tôi cũng bầu cho bên đó được không? Để giải tỏa. Không sao.
Không sao. Có thích phim của chúng ta đến mấy nhìn khóc hết cả rồi. Cũng bầu cho bên đó. Vậy bạn giới thiệu bản thân đi. Chào các bạn, tôi là quay phim đến từ “Người tình nửa chín”. Tôi thích xem “Người tình nửa thân” lắm. Anh xem. Là một nhà quay phim
Từ góc độ của một nhà quay phim mà nói thì đương nhiên là hình ảnh suy nghĩ sẽ nhiều hơn một chút. Được, cảnh tiếp theo. Chắc chắn là các cậu, các cậu cảnh nhiều. Chưa chắc. Có chút hồi hộp không, ý tôi là rất rõ ràng rồi. Có thể chơi tiếp.
Tôi nói là người tiếp theo rồi. Nếu cậu ấy bầu cho các cậu, thì sẽ không có người tiếp theo. Cứ bầu trực tiếp chúng ta đi. Tức chết đi được. Thật à? Câu chuyện của anh Địch và chị Toàn thật ra là câu chuyện tình yêu nhưng mà, bởi vì
Chỉ là một fan hâm mộ nhỏ một fan hâm mộ nhỏ. Anh xem, thế nên tôi bỏ phiếu cho cho anh Tỉnh. Cảm ơn. Được. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Giờ lại căng thẳng rồi. Hồi hộp rồi. Anh rất biết cách tạo ra sự hồi hộp
Chiến thắng không dễ dàng đến vậy đúng không? Không dễ dàng vậy đâu. Nếu bằng nhau cũng được. Đến lúc chia đều… Tôi là người thu âm của “Thanh Xuân Vòng Vòng”. Nhà thu âm của “Thanh Xuân Hoàn Hảo”. Của chúng ta. Tôi đã thu âm một chương trình bốn mùa.
Một chương trình bốn mùa. Không phải, bây giờ cậu nói lời này là… Có ý nghĩa gì? Cho nên rất vất vả. Vừa nãy Nhạc Hâm nói có muốn kêu gọi phiếu bầu không hai chúng tôi đều lựa chọn không kêu gọi phiếu bầu
Nhưng không có nghĩa là hai người có thể tạo quan hệ thân thiết dạo này số lần bọn mình gặp quán cà phê tạp kỹ này của các cậu nhiều hơn. Thì chứng tỏ bây giờ chúng ta sống nhiều rồi. Thật đấy. Anh Lượng chắc chắn cảm thấy đáng sợ quá.
Tôi ngồi ở đó suốt cả buổi điệp khúc. Anh Lượng cũng bất ngờ. Đây là một vấn đề về âm, sao còn có Dương Địch nữa? Không né được Dương Địch. Vẫn còn nội dung. Vừa hay cậu ấy có nhắc đến không phải tôi muốn nói, vâng.
Đây cũng là chương trình giải trí đầu tiên sau khi em debut. Có phải cũng là Hai người đúng là Đương nhiên cũng đã ghi lại được rất nhiều bí mật của em. Nào, nghe giám khảo nói thế nào. Tôi bỏ phiếu trước. Được. Bỏ phiếu trước. Được. Nào. Nào. Ba. Hai. Một.
Cuộc thi kết thúc. Chúc mừng. Cảm ơn HLV. Đoạn sau không cần lên nữa. Vẫn nên để HLV ném đi. Vẫn phải lên. Chào HLV. Cô… Xin chào. đã từng tham gia là cái tên này nhất định sẽ khiến chúng ta giật mình. Được không? Cái tên này là của chúng tôi.
Thảo nào cuối cùng cậu ấy cũng lên. Đúng không? Tầm quan trọng của nó. Tôi làm công tác tuyên truyền. Cho nên hai thầy đều là làm ra nội dung phim của mình. Tôi nghĩ mọi người có thể làm cho phim của mình nếu phải làm những việc làm đề tài, đúng không?
Từ hot search. Đúng. Nếu nghĩ cho mình một từ hot search các bạn sẽ nghĩ một từ như thế nào. Nếu từ này đủ bùng nổ Nam chính xuất sắc nhất của Dương Địch. Vừa nghe là biết mua rồi. Mọi người vào xem thử. Anh ta lại mua hotsearch. Dương Địch.
Ăn theo độ hot của gấu trúc, em còn không biết Điên cuồng nghĩ lời thất vọng lắm đúng không? Cả một biểu cảm rất thất vọng. Để em về tự làm nhé. Tỉnh lại trong im lặng còn hơn nói. Được rồi. Nói đi. Vương Nhạc Hâm, sao thế? Anh Hâm.
Em từng nghi ngờ làm tỉnh lại hotsearch trước đây của anh ấy. Có phải mua không? Hai người là anh em Đến màn trình diễn cũng không tâng bốc. Lúc nãy mọi người thật đấy. Không giữ được những thứ này, không thể cố giữ. Tôi biết rồi. Lấy ra cho họ.
Tỉnh lại rồi thua. Tỉnh lại thì thua Trần Trác Tuyền. Mọi người rất tò mò có chuyện gì không? Được, vậy tôi sẽ bỏ phiếu. Tôi đã có câu trả lời rồi. Không chịu nổi nữa. Không chịu nổi nữa rồi. Chúc mừng. Cảm ơn. Cố gắng làm chủ đề này đi.
Đến lúc đó thì tỉnh lại từ tìm kiếm hot kia. Để ý một chút. Bên này hết cảm hứng rồi. Cạn kiệt rồi. Được, vậy nói với Tỉnh lại và anh Lượng. Vậy tiếp theo, dịch vụ mà họ đang tận hưởng chỉ có hai người tính tiền. Được rồi.
Chúng ta cùng tận hưởng tiền chúng tôi trả cho mọi người được không? Nào, mọi người vất vả rồi. Giờ chúng ta đi mát xa đi. Xin mời. Gọi đồ ăn đi. Cảm ơn. Thông minh, thông minh, đeo khẩu trang đầy đủ thế này.
Bởi vì chúng ta đi chân đất cả ngày rồi. Nhiệt độ nước thích hợp sao? Đây là nước gì vậy? Cộng thêm nước thuốc Bắc. Nước Đông dược? Cách hay, hay. Thoải mái. Được, rất tốt. Bác Vương, cái này được này. Cái này lúc nãy tôi kêu loạn cả lên.
Gân mình cứng lắm. Gân tôi cũng không mềm. Nhưng vẫn ổn, chỉ có thể nói. Rất thoải mái. Bỗng chốc tinh thần sảng khoái, lại có thể ăn tám bữa rồi. Sức mạnh bấm chân của chúng ta chính là Nhấn chân thường ngày không cần quay chương trình giải trí, bấm chân.
Bởi vì quay chương trình giải trí phải lấy mạng người. Trên thế giới có một kiểu mát xa gọi là Mát xa chương trình giải trí? Chương trình giải trí mời một vị giáo viên lên đây. Nhấn nhẹ phải không? Không phải, ấn nhẹ thôi. Chính là huyệt vị đó.
Vốn không có tác dụng dưỡng sức khỏe, chỉ làm cậu đau thôi. Thật đấy. Khiến mấy nghệ sĩ kia gào ầm lên, có huyệt vị này không? Có. Vậy là cái nào? Tuyệt chiêu. Là chỗ này. Không cần ấn huyệt của một chương trình giải trí. Anh không phải hỏi em sao?
Cho nên tôi phải nói cho cậu biết nó đang ở đâu. Đau quá. Là huyệt vị. Giờ ta có cảm giác rõ ràng là trạng thái hưng phấn lạ thường. Số 22, cậu ấy hơi buồn ngủ. Tìm huyệt vị cho anh ấy. Được rồi người này vương Nhạc Hâm. Vương Nhạc Hâm
Dùng sức lực cả đời ấn vào. Lúc nãy có đau không? Cậu ấy nhịn à, mình nói cậu biết. Làm tôi đau đến mức cậu ấy nhịn thì mình nói cậu biết. Anh ấy ở đó. Chịu khó thật. Thật giỏi nhịn. Cậu ấy bắt đầu diễn rồi. Vừa rồi tất cả nghị lực
Đều là đến giây phút cuối cùng. Để giở trò. Đúng. Sau khi rửa chân, ấn huyệt xong có phải thể chất và tinh thần thoải mái không? Có thể tiếp tục chiến đấu 300 hiệp. Là thế này, tôi sẽ lên cho mọi người bản đồ ẩm thực Trường Sa của chúng ta.
Vì tiếp theo chúng ta tôi sẽ đưa mọi người đến món ngon thứ ba rồi. Được. Chúng ta cùng xem món ngon thứ ba là gì đây? Lề mề quá. Chuyện người Trường Sa phải làm mỗi ngày. Phế chiều, gam. Bát bột vừa nấu sáng nay nhưng mà bây giờ,
Có phải cách bữa sáng ăn bột vẫn còn một khoảng thời gian nhất định. Đúng, hơi sớm. Vậy trong thời gian này, tôi sẽ đưa mọi người đến một nơi một nơi mang tính tiêu biểu của Trường Sa. Nhà cậu sao? Bố mẹ tôi còn đang nằm mơ
– Dậy đi. – Lề mề. Đi đâu thế? Lát nữa cô sẽ biết. Được. Bây giờ chúng ta lập tức xuất phát. Vậy chuẩn bị xuất phát thôi. Xuất phát. Đi thôi lần đi công tác này khó mà làm thật hôm nay cũng làm nhiều việc lắm Đúng thật là. Đúng.
Quan trọng là, ăn cũng không ăn được gì. Không ăn. Anh không ăn gì? Đúng thật là. Cái cảm giác vừa ăn cơm nhưng lại không ăn, khiến anh tinh thần không tỉnh táo. Có một chuyến đi rất thần kỳ. Cảm giác hơi giống ra nước ngoài. Nhưng lại không ra nước ngoài.
Sau đó cậu cảm thấy lại chênh lệch múi giờ ở nước ngoài. Vì thức đêm tám, chín giờ tối, mà là điên cuồng. 90: 00. Thời gian cực hạn. Tán sự này đúng là khó làm thật tan sự này không sao. Tôi với Trần Trác Tuyền được mà.
Trước đây tôi thật sự không hiểu Trác Tuyền, tôi thấy rất thông minh. Hai người là một võ, một võ. Anh Địch lại có thể thả lỏng, trác Tuyền lại có chút tài năng. Rất tốt. Hôm nay lúc Trác Tuyền cắt hình, tôi thật sự cảm thấy tôi đang cắt, rất có tâm.
Tôi ngẩng đầu nhìn chị ấy. Biểu cảm của cô ấy. đeo tai nghe vào, em thật sự cảm thấy lúc làm việc rất nghiêm túc. Lúc ăn thật sự rất ngon. Ngon lắm. Rất đã. Đã rất ngon rồi. Chính là cái đó. Tôi thật sự cảm thấy người như vậy.
Cô ấy làm việc gì cũng rất để tâm. Cậu ấy ăn thì là ăn thật, hơn nữa còn không dừng ăn. Chúng ta đang nói, cậu ấy vẫn đang ăn. Biên tập đi. Cậu ấy luôn rất nghiêm túc cắt. Tôi thấy cái này rất tốt. Đúng vậy.
Lúc đó đã khen em với họ, tỉnh lại đã khen Trần Trác Tuyền rồi. Tôi vốn đang khen cậu ấy. Bọn mình đi đâu ăn phở? Không phải. Ý anh ấy là bây giờ trước khi chúng ta ăn phở, đến một nơi thật thoải mái trước. Nơi thật thoải mái.
Đúng, phải cảm nhận. Sau đó đợi đến lúc gần ăn xong rồi chúng ta sẽ bắt đầu ăn. Chỗ nào? Sao tôi biết được? Là một trải nghiệm rất đặc biệt. Dù sao thì những trải nghiệm đặc biệt. Cảm giác câu nói này Để tôi xem biển báo đi về hướng nào.
Anh nhìn đi anh đoán xem. Dương Hồ. Cậu nhìn thấy chưa? Bây giờ đã có rất nhiều người trẻ tuổi rồi. Đây là đâu thế? Đường. Đây là sao? Núi Nhiêu Lộc cái gì? Chúng ta phải leo núi. Đã có người đến rồi. Đây là cái gì? Đồ gì? 4 giờ rưỡi.
Núi Nhiêu Lộc. Giờ này đệ đưa bọn ta đến núi Nhạc Lộc ngươi muốn làm gì? Tôi từng xem một bộ phim, kết quả không được tốt lắm. Cậu xem mình còn cơ hội không? Thật đấy. Cho nên đây chính là Trường Sa không giống nhau.
Thời gian của chúng ta khác với những người khác. Vấn đề là đến cửa núi Nhạc Lộc đúng là có người. Thế thì hơi khoa trương rồi. Lát nữa có không ít người thật không? Không ngủ thật sao? Không chỉ là không ngủ, tại sao không ngủ còn phải đi leo núi?
Cơ thể này của người Trường Sa đúng là rất đáng sợ. Thành phố không ngủ. 4 giờ đi leo núi. Đi. Mọi người xem. Phía sau có rất nhiều người trẻ tuổi. Nhìn thấy không? Nhìn thấy rồi. Nhiều lắm. Xin chào. Nhiều người đến thế. Lại đây.
Họ đến đây để đuổi mặt trời mọc. Các bạn… Xin chào, hai bạn là đội nào? Chúng tôi là cùng bạn của tôi, cùng lập đội. Thật sự là cùng một lúc. Thanh niên ở Trường Sa bây giờ rất nhiều người thích hát xong hoặc ăn khuya xong sau đó đến đây
Là leo núi Nhiêu Lộc về đêm. Không ngờ lại có hạng mục vui chơi này. 4 giờ rưỡi. Mọi người xem đi. Khung cảnh lúc 4 giờ rưỡi. Tôi không nhìn nhầm chứ? Rất mới lạ đúng không? Đây là một cách sống rất mới. Nhiều người như vậy. Lần này xuống đây
Tôi cảm thấy ban ngày ở Trường Sa chắc không có ai ở trên đường đâu. Thật không? Ban ngày không có ai, Đều là buổi tối đi chơi. Thật đấy. Rất có ý nghĩa. Lần này leo núi. Vị này. Vị này. Nói gì? Anh Lượng.
Anh Lượng đúng là đang cố gắng chịu đựng. Anh Lượng trong buổi công chiếu ấy Đã không xong rồi. Cô ngủ rồi đúng không? Anh Lượng cũng vậy. Nhận việc. Cho dù nó có những hạng mục gì thì cũng nhận. Chúng ta phải đi bộ một mạch đến đỉnh núi. Đúng vậy.
Chúng ta gặp nhau ở đỉnh cao. Gặp lại ở đỉnh cao. Mỗi người chúng ta cố gắng không ngờ em lại bị Trần Trác Tuyền vượt mặt. Xem ai đến trước. Không được đâu. Có phải tôi chạy không đủ nhanh không? Giữ nhịp cho vòng một. Tôi vẫn đang phát triển ổn định
Nhà nào cũng lên đèn, ngày nào cũng tiêu dao tự tại. Chuyện này… Tôi đã tỉnh lại rồi. Tỉnh lại cũng đến rồi. Tỉnh lại. Được. Chờ chút. Chúng ta có quan tâm tiểu Lượng, anh đang ở đâu? Anh Lượng không quay được nữa rồi. Các anh chỉnh tele chụp anh ấy.
Chúng ta đi thôi. Mọi người đi từ thôi. Hai người đi nhanh vậy, còn không phải là đợi ta sao? Thì Tứ Phương Bình gặp được chúng ta. Tôi còn chụp cả cậu. Kết quả hai người lại ở đây. Đúng. Tạm biệt. Trời sắp sáng rồi. Có cảm giác lúc bình minh.
Trong cuộc đời tôi. Tôi sẽ nhớ, những lúc leo núi cùng mọi người. Chúng tôi ngắm mặt trời lặn ở Vũ Hán, cố gắng ngắm mặt trời mọc ở Trường Sa. Trường Sa nhìn thấy mặt trời mọc. Lãng mạn thật. Rất nhiều người ở đây. Mọi người đều ở đây. Được được.
Điểm ngắm cảnh này cảnh sông Tương trên đỉnh núi này đúng là đẹp. Có thể cầm điện thoại chụp một tấm rồi. Bây giờ mọi người đều ở đây đợi mặt trời mọc đúng không? Đúng vậy. Chúng ta chụp chung tấm ảnh đi. Các bạn ơi. Nào. Cơ hội tốt thế này
Chiếu sáng cho các bạn. “Ma”. Lúc nãy quay rồi. Bây giờ đã hơn năm giờ sáng rồi. Mọi người đang đợi mặt trời mọc. Lát nữa nhất định sẽ có sương mù giăng khắp nơi. Rẽ mây nhìn thấy mặt trời. Hình như tôi chưa từng thấy loại này toàn là cao ốc,
Ở đây ngắm mặt trời mọc. Hình như chưa từng thấy. Hôm nay cậu đứng cao hơn ai hết. Vẫn chưa đủ cao. Đủ cao rồi. Đây đã là đỉnh núi Nhạc Lộc cao nhất rồi. Không ngờ trên đỉnh núi cũng có nhiều người như vậy. Có những lúc,
Tưởng mình đã đứng đủ cao rồi, không ngờ lại có nhiều người lên đỉnh gặp em như vậy. Thì khoảng 100 người cũng có rồi. 100 người? Không chỉ chứ. 1000 người. Không phải ở đây cũng có 101 người đấy chứ? Cái này được. Cứu mạng. Các người có phải cho rằng
Nơi này không có ai trường Sa vượt quá sức tưởng tượng của mọi người. Đây là Trường Sa? Có ai vừa thi đại học xong không? đa phần đều là Vẫn chưa có thành tích phải không? Không quan trọng. Thành tích không quan trọng. Thành tích của Dương Địch cũng không tốt.
Đúng vậy. Thành tích không phải tiêu chuẩn duy nhất của đời chúng ta. Bên phía Dương Địch có người bảo cậu chúc bạn ấy kỳ thi cuối kỳ thuận lợi. Ai cơ? Cô gái đó. Xem máy quay, anh Địch quay video quảng cáo rồi. Thi cuối kỳ thuận lợi. Thế nào?
Quay rất hay. Còn chúc phúc gì nữa không? Lời chúc gì? Thi được vào top 10. Thi vào top 10, còn phải vào top 10. Chúc cậu thi cuối kỳ, vào top 10. Còn chớp mắt nữa. Còn có niềm vui khi tốt nghiệp nữa. Tốt nghiệp vui vẻ được không?
Chắc là có rất nhiều bạn vừa mới tốt nghiệp. Chúc các bạn tốt nghiệp vui vẻ. Không có mấy người. Chỉ có mình cô đúng không? Mặt trời mọc còn bao lâu nữa? Tôi hơi khô rồi. Trời cũng sáng rồi. Thiên Chân sáng rồi. Về ngủ đi. Chỗ này không cho ngủ.
Muốn ngủ thì ngủ lại. Ở công viên này không được tùy tiện tôi đang ngồi thiền. Anh Lượng đã vào vị trí rồi. Mặt trời ở đó. Cũng có thể nhìn thấy chút ánh nắng. Nổi tiếng đến mức đó rồi, chắc chắn không còn mặt trời mọc nữa. Trời cũng sắp sáng rồi,
Còn không, mặt trời mọc? Tôi nói cô nghe, lúc chúng ta ở trên biển cũng vậy. Đúng không? Tưởng là không còn nữa, mặt trời sẽ cho bạn bất ngờ. Cuối cùng, nào. Ra đây. Ra đây. Ra ngoài. Bây giờ thần trí em không tỉnh táo. Tôi ở bên đó.
Mặt trời đi đâu rồi bây giờ chúng ta làm gì ở đây? Tôi thật sự mệt rồi. Giây phút này em sẽ trở thành em thật sự rồi. Không phải từ bỏ Đây chắc chắn là Đúng. Không. Không. Không. Tôi sao thế? Ngươi nói xem ta làm sao? Phong cách kiếm chém.
Kiểu phá kiếm? Tôi phát hiện phá Kiếm Thế, tôi và Trương Viễn, Lục Hổ cộng lại thì so sánh với Dương Địch bọn chị đều quá bình thường, thật đó. Chắc chắn rồi. Phong cách Hoa Kiếm vẫn còn ở trong đũng quần của cậu theo phong cách kiếm.
Tôi vẫn còn quá bình thường. Tôi thật sự khâm phục nghị lực của cậu ấy. Quay tiếp. Có đẹp hơn mặt trời mọc không? Đẹp. Đoạn này được không? Đoạn này. Sao mặt trời còn chưa mọc? Người tôi như phát điên. Nhanh. Cô thích nghe cái này à? Đại sư huynh. Bát Giới.
Đại sư huynh. Đại sư huynh. Đi đâu thế đại sư huynh? Sa hòa thượng đi từ phía sau. Còn phải dời hình đổi bóng. Tiếp tục diễn vai thứ ba. Chờ tôi với. Cảnh này hơi ngắn. Sư phụ ở cuối. Cái này đáng sợ quá. Ngộ Không. Đợi đã, vi sư.
Nhện tinh xuất hiện rồi. Vị trưởng lão này, bạch Cốt Tinh. Nữ mệnh chủ. Nữ tử quốc, ngươi nói đúng. Bị vấp ngã, cũng tạm được. Không sao chứ? Không sao. Ta vốn định nhảy từ bên này xuống đánh yêu quái. Kết quả… Em tưởng anh rớt ghế rồi. Không phải rớt ghế.
Không cẩn thận vấp một cái, mệt rồi Ăn một gậy của ta đi. Làm sao đây? Trời đã sáng hẳn rồi, không đợi được. 5 giờ 50 phút. Sắp 6 giờ rồi. Chính là như vậy. Có lúc sẽ sẽ có những nuối tiếc, Đúng không?
Cho dù có hay không có mặt trời mọc, ngày nào mặt trời cũng mọc như bình thường, đúng không? Không sao. Hôm nay không được nhìn thấy mặt trời mọc, lại càng mong chờ mặt trời mọc lần sau. Một ngày mới bắt đầu. Chúng ta phải tiếp tục cố gắng,
Tiếp tục cố gắng nhé. Chúng ta gặp nhau trên đỉnh. Chúng ta phải cố gắng lên. Không ngờ em lại bị Trần Trác Tuyền vượt mặt. Xem ai đến trước. Không được. Là tôi chạy không đủ nhanh sao? Được, được. Điểm ngắm cảnh này
Phong cảnh Tương Giang trên đỉnh núi này đúng là rất đẹp. Bầu không khí trong lành, gió thổi bay khoảnh khắc đó khiến tôi cảm thấy còn lãng mạn hơn cả nhìn thấy mặt trời mọc. Niềm vui mà anh Địch mang đến cho chúng ta đẹp hơn cả mặt trời mọc.
Tuy lần này không được nhìn thấy mặt trời mọc, nhưng tôi đã có một trải nghiệm vô cùng quý giá vô cùng quý giá với bạn bè. Mặt trời vẫn luôn ở đó. Mong rằng mọi người ngày nào cũng tràn đầy hi vọng với cuộc sống này. Hôm nay có chút tiếc nuối.
Tuy không nhìn thấy mặt trời mọc, nhưng mặt trời vẫn mọc bình thường. Chúng ta vẫn sẽ sống bình thường. Dậy rồi à? Em đi ăn phở đây. Nào. Đúng, chào hỏi bên kia. Người Trường Sa bắt đầu một ngày tươi đẹp bắt đầu một ngày đẹp đẽ.
Bắt đầu một ngày em vui vẻ ở Trường Sa. Các đồng chí. Đến rồi. Chỉ còn nhà này. Ông chủ. Cho 5 bát bột. Cảm ơn. Chọn bên nào? Ăn phở gì? Quán của bọn họ Nấu cái gì ăn cái đó. Là một loại bột. Trường Sa có hàng chục triệu fan.
Đủ mùi vị, đủ kiểu dáng, vậy tại sao em đến học quán mì Nghĩa? Bởi vì nhà họ chỉ có một đứa con trai khác. Giống như là có bạn bè, bạn bè không nhiều, tinh ranh là được. Chúng ta không có nhiều bạn trai. Đúng vậy. Đơn giản là được. Được.
Cho nên là cậu ăn mì hay mì? Nhưng anh ấy còn nguyên liệu là gì size gì, tất cả. Mong chờ một chút. Chúng ta ăn xong bát phở này là kết thúc hành trình của chúng ta. Tôi thấy mọi người vẫn nên anh Lượng. Ánh mắt đờ đẫn.
Ánh mắt không được đờ đẫn. Bát bột này Đánh thức sức sống của cậu hy vọng sau trạm Trường Sa này sẽ sớm được gặp lại em. Chắc chắn rồi. Trong một buổi tối mệt mỏi thế này đem đến cho chúng tôi rất nhiều niềm vui cậu ấy đã thực sự
Thật sự đã hoàn toàn được củng cố vững chắc trong lòng em, vị trí “anh cả tạp kỹ”. Được rồi. Nhiều đồ quá. Ớt này ngon đấy. Cậu cho nhiều ớt như vậy Đây là cái gì? Cái gì đây? Cậu múc một muỗng hết là được. Đây là loại cặn dầu. Được.
Dưa muối. Có vẻ rất lợi hại. Ngon không nào? Ngon lắm. Ngon quá. Rất thoải mái. Tốt quá. Mỗi người gắp một quả trứng. Cảm ơn. Trứng chiên thì phải ăn loại trứng này. Tôi không thích ăn loại trứng trứng được chiên bởi dụng cụ xay em cũng không thích ăn.
Cũng được đấy chứ Buổi sáng ở Trường Sa cô xem. Mỗi sáng sớm thức dậy một bát phở, Thật đấy. Thoải mái. Có đồ ăn thức uống một đêm anh đừng nói, có thể là vì ba lần chơi trước của chúng ta chúng tôi đều không được ăn. Làm cho bữa sáng này của chúng ta rất thơm. Có không? Vô cùng quý giá. Anh Lượng ăn nhanh quá.
Đừng nhìn nữa, anh cũng không ăn được. Nào. Dưa khô. Dưa khô. Có thể rửa tay rồi. Có thể rửa cả miệng rồi. Anh Lượng, thế nào rồi? Đã gợi cho cậu sức sống chưa? Có phải có thể quay thêm một cảnh nữa không? Tôi thấy
Hôm nay anh Lượng cũng rất an ủi chúng tôi. Chỉ là lúc chúng ta ngắm mặt trời mọc, chẳng phải có chút nuối tiếc sao? Không nhìn thấy. Nhưng em nếu tôi mong chờ một chuyện rất lâu. Khi chuyện này chưa thành hiện thực tôi sẽ cảm thấy có chút chán nản.
Nhưng có người ngồi bên cạnh có thể nói với em. Dùng một cách khác để suy nghĩ tôi cảm thấy rất chữa lành. Vậy nên câu nói của anh Lượng lúc đó cũng chữa lành cho tôi đấy. Chủ yếu là lớn tuổi rồi nên Đã đi xuống quá nhiều lần rồi
Đúng, thấp thỏm rất nhiều lần. Châu Thâm: học được cách điều tiết. Không ngừng chán nản sẽ cảm thấy tóm lại là sau khi xuống thấp rồi thì sẽ cao lên một chút Đúng không? Mọi người chán nản có được lúc ở nhà nấm không? Cái lúc chán nản sao?
Vậy cái thấp đó của em Đúng không? Trạng thái của em trong thời gian đó thật sự rất không tốt. Đó là cảm giác chán nản đến buồn. Đúng, trạng thái có chút buồn. Bây giờ mình hoàn toàn khác em cảm thấy khác rồi. Hoàn toàn không giống nhau
Vậy anh Sinh sẽ khuyên bảo em anh ấy nói em cảm thấy mọi thứ đều nhìn thoáng ra hết, liền cảm thấy người đâu? Nhạc Hâm. Tất cả mọi vấn đề đều bắt nguồn từ Chỉ là vui vẻ. Vui vẻ, Tiểu Hâm đúng không? Đừng có áp lực lớn như thế. Bọn em
Đang làm những chuyện như vậy sao? Làm việc mình thích sao? Dựa vào đâu? Dựa vào đâu? Muội đang làm chuyện mình thích, nói không chừng, cho nên lúc đó anh Sinh đã nói với em trong ngôi nhà nấm đó. Tôi cảm thấy thật sự rất có năng lượng.
Tôi nghiêm túc nghe lọt tai đó. Sau đó em cũng từ điều chỉnh lại trạng thái, hoàn toàn thoát ra khỏi sự quấy nhiễu vậy nên sau đó sau khi em ở cùng với các anh, em trở nên cởi mở hơn, tích cực hơn rất nhiều
Nếu em muốn thoát khỏi trạng thái không tốt, nên để anh Tiểu Lượng đưa em đến Gala một lần. Đã nói tám năm rồi, nếu muốn tham gia Gala cười, thì con phải học nó. Đầu tiên, mỗi năm đều phải đăng một bài trên Weibo này. Đây là một hoạt động nghệ thuật
Tôi kiên trì nhiều năm. Thì đừng học nữa. Thật ra là được. Cô có thể đến Gala làm tiết mục của tổ ngôn ngữ. Làm thử đi. Được. đừng để tâm đến tôi. Cảm ơn lời khuyên của mọi người. Santa: Em rất tốt, em rất vui vẻ.
Hạng 7 toàn quốc của tôi vui vẻ. Được rồi. Nào, chúc mừng niềm vui của anh thế nào? Chúc mừng sự vui vẻ của anh. Tất nhiên rồi. Nào. Bữa ăn này lúc này coca – Cola. Có vui không? Chuyến đi này tuy là sắp xếp rất đầy đủ
Nhưng ký ức thì nhiều lắm. Pháo hoa khác biệt. Lúc chúng tôi quay món mì xào ở quán ven đường Đúng vậy. Tôi đặc biệt cảm nhận được câu mà Nhạc Hâm nói. Thành phố Trường Sa đầy khói lửa. Hơn nữa mỗi người dân, trên mặt đều rất nhiệt tình hạnh phúc
Thật ra tôi thấy rất nhiều người trẻ sau khi tan làm, nhất định phải đến thư giãn một chút. Đúng. Bản thân của ban ngày không giống với bản thân buổi tối. Cảm giác sự nhiệt tình trong cuộc sống giống như ngọn lửa cứ không ngừng lớn lên. Tốt lắm.
Không ăn thì phí công. Ngon quá. Cái này thơm quá. Tuyệt vị. “Bạn Mời Ăn Ngon”. Không cần cao siêu gì cả. Chúng ta sẽ đến nơi gần gũi, gần gũi với cuộc sống nhất. Ngon lắm. Ngon lắm. Tuyệt. Tôi thấy ở Trường Sa chính là kiểu khói lửa này,
Và sự nhiệt tình của họ, rất được chữa lành. Ở bên họ, trái tim của chúng tôi cũng trẻ trung như vậy. Phát hiện ra rất nhiều chuyện chỉ cần em thật sự nhập tâm, em sẽ tận hưởng ngay thôi. Nhưng cũng là ở Trường Sa có bầu không khí như vậy.
Đây là Trường Sa. Nơi này là Trường Sa trường Sa. Tôi thật sự hy vọng các bạn khán giả khi xem chương trình kỳ này của chúng ta, thật sự sẽ đến với Trường Sa. Sau khi đến sẽ yêu Trường Sa. Đúng vậy. Mỗi một khoảnh khắc tuyệt vời
Mỗi một khoảnh khắc đẹp đẽ đều có Coca – Cola của chúng ta đồng hành. Nào các bạn. Hãy giơ Coca – Cola trong tay chúng ta nào. Cảm ơn các bạn ở Trường Sa, mời ăn cơm. Đừng khách sáo. Món ăn này lúc này coca – Cola. Đã. Sướng.
Trạm dừng chân mới bắt đầu rồi. Khách mời hôm nay là ai thế? Ai thế? Nói là muốn chúng ta lên sân thượng gặp mặt họ. Làm thật đáng sợ, “Vô gian đạo”. Hôm nay là “Bạn bè mời ăn cơm”. Chắc là họ mời chúng ta ăn cơm. Tôi mong chờ
Họ mời chúng ta ăn gì? Tùy cậu là ai. Dù sao chỉ mời ăn cơm là được rồi. Dù sao cũng mời bọn tôi ăn cơm. Là ở đây phải không? Đây là cửa gì vậy? Quảng Châu xưa nay đều là loại cửa này. Dịch chuyển ngang. Nó qua nhiều cửa
Có ai không? Vậy chúng ta tự đẩy đi. Chính là xoay ngang. Để ta nhấc lên đi. Nó vẫn là kiến trúc của Tây Quan ngày xưa. Khóa rồi đúng không? Được. Không vào được. Hôm nay đến thôi. Trạm này dừng lại ở đây đi. Anh xem, chắc là được.
Di chuyển ra ngoài rồi kìa. Ra rồi. Gấp như vậy. đúng là có chút gì đó. Đi. Rất đặc biệt. Chúng ta cứ để đồ ở đây trước đi. Chúng ta lên sân thượng gặp họ, Được. Rốt cuộc là ai lén la lén lút trên sân thượng. Thật đấy. Cho dù là ai,
Đưa thìa của chúng ta ra. Tầng 5 đúng không? Sao lại cao như vậy? Anh ta đặt một cái đất giày vò chúng tôi. Chứng tỏ khách mời lần này, cũng là có ý chơi chúng ta. Tại sao vẫn chưa có ai đến vậy?
Không phải hôm nay chỉ có hai chúng ta ở đây nói chuyện sao? Nói đến tối chứ? Còn phải lên. Vẫn chưa đến. Tôi mệt thật rồi. Khách mời lần này là ai? Có ai không? Đến đây. Xin chào. Chào HLV. Lâm Mặc. Chào các em trai. Xin chào. Chào cô ạ.
Chúng ta hẹn nhau ở chỗ nóng thế này sao? Không phải là bên thầy sắp xếp à? Chúng tôi nhận được thông báo có người hẹn chúng ta ở sân thượng. Cái biết là ở đây có người mời. Cái gì mà có người mời? Có người mời. “Bạn bè mời ăn cơm” là
Mời bạn của chúng tôi đi ăn. Anh xem. Dùng cái thìa này hại bạn bè đó. Chắc chắn là hai người. Vậy lúc nãy tôi nói cả buổi có người nói mời chúng ta đi ăn. Bởi vì ở chương trình này tôi đã tiêu tốn quá nhiều tiền rồi. Tôi không muốn
Ghi hình lại tôi. Ngày nào cũng về ghi sổ. Cứ tính tiền mãi. Dù sao cũng phải tìm người địa phương. Rắn đầu đất. Mời chúng tôi ăn cơm. Ta không phải chúng ta. Không phải. Người hẹn chúng ta ở đây là ai thế? Không biết người bạn
Người bạn mời chúng tôi đi ăn là ai. Lần này chúng ta đến Quảng Châu chính là anh tiếp đón chúng tôi đi ăn đúng không? Đúng vậy. Hôm nay phải hát. Để người qua đường đoán được hôm nay chúng ta sẽ ăn gì. Cậu nhìn miệng tôi xem.
Sẽ diễn ra động tác như thế nào đây? ♫ Miệng chu ♫ chu mỏ. Chúc cậu bình an. Đại ca, cảm ơn. Hoàn toàn không sao. Tôi có thể quên đi cả thế giới này. Tiếng Quảng Đông, em cũng có thể quên đi tình ca gà trắng sao?
Tôi cảm thấy theo cách này, có thể tôi phải ở Quảng Châu nửa năm. Không cho phép người thua phải lên bàn ăn cơm. Còn phải trả tiền. Đói đến ngất đi rồi. Nổi tiếng nhất ở đây chính là nồi gà già này rất thơm. Cái này thật sự rất ngon. Ngon không?
Đến Quảng Châu à? Không ăn cái này phí công đến rồi. Thật đáng tiếc. Tên trộm bàn ăn đúng không? Trộm thật sao? Lại béo như vậy. Thật sự muốn ăn thử món bồ câu sữa này. Ăn con sâu kia đi. Cho họ ăn một miếng bồ câu sữa. Chiến binh.
Lát nữa ta phải nôn đấy. Tôi ngại lắm. Cái này ngon lắm. Thịt bò băm. Gạo nếp. Tháp bào ngư. Ngon ghê. Món Quảng Đông nấu rất ngon, em tưởng mùi vị thanh đạm. Thật ra trong sự thanh đạm, có màu sắc rất riêng của nó. Đồ ăn rất đã.