Gió Thổi Bán Hạ Tập 04 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 4] Anh ra giá thấp nhất đi, muốn bao nhiêu? Dưới 500 nghìn tệ thì chúng tôi không cho thuê đâu. Đúng vậy, không thể dưới 500 nghìn tệ. Dưới 500 nghìn tệ thì không cho thuê.
Dưới 500 nghìn tệ thì chúng tôi tuyệt đối không cho thuê. Đợi đã, đợi đã, đợi đã nào. Trưởng thôn, chính anh báo giá là 200 nghìn tệ, giờ mới qua mấy ngày, sao đã tăng lên 500 nghìn tệ rồi? Năm trăm nghìn tệ là ý của mọi người. Đúng vậy.
Không thể dưới 500 nghìn tệ. Là ý của mọi người. Nói chuyện tử tế, ầm ĩ cái gì? Trưởng thôn, chúng tôi cùng một công ty, anh bàn với ai cũng như nhau cả. Hay là thế này, tôi thuê thêm mười năm, chúng ta ký hợp đồng một lần,
Mười năm sau ký “sống”. Tương lai nếu mảnh đất này tăng giá, chúng tôi cũng sẽ tăng tiền thuê, nước lên thì thuyền lên, giá trị thế nào, trả như thế ấy, được không nào? Cô kinh doanh hộ cá thể à? Không phải kinh doanh hộ cá thể,
Chúng tôi là công ty trách nhiệm hữu hạn. Chúng tôi có giấy phép kinh doanh, anh xem. Đừng nghĩ tôi lớn tuổi, không biết gì. Làm ăn nhỏ như các cô không phải đơn vị lớn gì, nói chạy là chạy. Người ta bảo tôi rồi, phải đề phòng một chút.
Chẳng phải có câu nói đuôi thỏ không dài được sao? Đi theo hộ cá thể không có kết cục tốt. Đây đều là thành kiến. Anh cho tôi thuê, tôi chắc chắn không chạy. Chúng ta dứt khoát chút đi, anh giảm giá, tôi sẽ thuê luôn. Tôi đã nói mấy lần rồi.
Trong thành phố đã có mấy doanh nghiệp đến xem, công ty y dược tỉnh còn muốn thuê chỗ này đấy. Nếu các cô không tin lời tôi nói thì đi hỏi thử xem. Nói chung bớt một xu cũng không được. Mọi người nghĩ là thà rẻ còn hơn cho công ty nhỏ thuê,
Đặc biệt cô còn là phụ nữ. Ngộ nhỡ nói không giữ lời, khóc lóc lăn lộn thì tôi phải làm thế nào? Nghe ra chưa? [Lão lươn lẹo ấy chê cô hai điều,] một là hộ cá thể, hai là phụ nữ. Trần, cậu đi tìm thêm chỗ khác đi,
Chúng ta không thể trông chờ vào mỗi chỗ này được. Được, tôi biết rồi. Tôi đã tuyên bố rồi, nếu không có bãi chứa thì chúng ta chẳng làm gì được. A lô. [Chiều nay con đã nói gì với bố con,] [làm ông ấy tức đến mức tăng huyết áp,]
[bây giờ đang nằm cấp cứu đấy.] Bác sĩ bảo phải cấp cứu, nguy hiểm đến tính mạng, con mau đến đi. [Nhanh lên, nhanh lên, đang ở bệnh viện đấy.] Bệnh viện nào? Bằng này tiền để ngân hàng lãi được bao nhiêu? Có thể so sánh được sao?
Để ở ngân hàng an toàn, cho nó vay có rủi ro. Quý Cô Giàu Có nói rồi, có thể trả lãi cao cho chúng ta. Không cho vay. Thế nhưng… Làm sao thế? Con xem bố con bị ép này. Sao con lại đến đây? Chẳng phải mẹ bảo con đến sao?
Vậy con đi. Con à, cầm lấy cái này. Con xem trước đi. [Giấy vay nợ] Đây là chút đảm bảo cuối cùng bố để lại cho mẹ Thiến Thiến và em gái con, con lấy hết cả đi, bố thật sự lo lắng lỡ hôm nay bố không qua khỏi… Lão Hứa.
Sau này, mẹ góa, con côi phải sống thế nào? Lão Hứa. Thế nên, con ký thỏa thuận thế chấp này, bố cho con vay tiền, còn phải đi công chứng, nếu không, bố thật sự chết không nhắm mắt. Tiền vào tài khoản, con lập tức đi làm thủ tục.
Không thấy tiền thì chiêu trò gì cũng vô dụng. Con nói gì thế? Sao còn mặc cả với người nhà thế? Ông ấy là bố đẻ con đấy. Tiền vào tài khoản rồi làm thủ tục. Lão Hứa. Mẹ Thiến Thiến, ngày mai mới có kết quả kiểm tra của bệnh viện.
Bà về trước đi, một mình con ở nhà, tôi cũng không yên tâm. Vậy lỡ ông có mệnh hệ gì thì chúng tôi phải làm thế nào? Không chết được. Tôi phải làm cho xong việc này. Không sao. Nếu bố thật sự bị con chọc tức chết,
Thì chẳng cần cho con vay tiền nữa. Con… Lão Hứa, đừng giận, tim ông không chịu được đâu. Không sao, không sao, bà về trước đi. Đi rồi. Cả ngày không hút thuốc rồi, con mua một bao giúp bố trước đi. Bố bảo con đi mua thuốc lá giúp bố?
Vậy con không quay lại nữa đâu. Đừng, đừng, đừng. Chẳng phải hết cách rồi sao? Đều tại bà ấy ép bố. Bây giờ bố sống trong sự chèn ép, phải không nào, con đều thấy rồi đấy. Tim bố có vấn đề à? Tức ngực, khó thở, tay đâm sưng cả lên rồi.
Kể từ hôm con vào nhà đấy. Chuyện là thế này, đơn vị của mẹ Thiến Thiến đang sửa nhà, muốn mua đứt nhà này luôn. Bố vốn định lấy ít tiền từ chỗ con để trả số tiền này, ai ngờ con lại mở miệng trước. Mà con…
Con vừa mở miệng còn đòi 500 nghìn tệ. Làm gì có. Bố, từ nhỏ đến lớn, đã khi nào con mở miệng xin tiền bố chưa? Bây giờ con thật sự hết cách rồi, nếu không con cũng không mở miệng được. Chuyện này bố giúp con, được không?
Phải, làm ăn đều khó khăn, bố biết. Thế nhưng, bố đang khó khăn, con giúp bố trước đi. Ký thỏa thuận, đi công chứng – rồi bố đưa tiền cho con. – Đừng hòng. Con xem con làm gì thế? Con… Con bảo con không ký thì bố làm thế nào?
Bây giờ bố khó sống lắm, hết cách rồi. Nhà là mẹ để lại cho con, con không ký. Con làm gì thế hả, Bán Hạ? Con bảo bố làm sao về nhà được nữa? Bố làm sao đối mặt với em gái Thiến Thiến của con, còn cả mẹ Thiến Thiến?
Giờ bố không về cái nhà này được nữa rồi. Vậy thì bố đừng về nữa. Đợi con có tiền rồi, con cho bố một triệu tệ, ly hôn, con nuôi bố, bố sống với con, được không? Con… Giả vờ cái gì chứ đừng giả vờ bệnh, giả vờ nhiều sẽ thành thật đấy.
Con… con… thỏa thuận. Anh đang tập gì thế? Ngũ Cầm Hí, Hùng Hí. Uống ít nước đi. Đây là nước muối loãng. Buổi sáng uống là tốt nhất đấy, này. Không cần đâu, cảm ơn. Không sao đâu. Tôi rót ra uống, miệng bình sạch, uống một ít đi.
Thật sự không cần, cảm ơn. Anh là bác sĩ phải không? Sao cô biết? Tôi ngửi thấy mùi nước khử trùng trên người anh. Sau này đừng chạy bộ nữa, chạy bộ tổn thương đầu gối. Sáng nào tôi cũng tập thể dục ở đây, tôi đều nhìn thấy cô.
Tôi chú ý đến cô từ lâu rồi. Thật đấy. Chú ý tôi cái gì? Tôi không có ác ý. Tôi chỉ thấy cô rất tốt. Tôi rất tốt, vậy mà anh cũng nhìn ra à? Đương nhiên. Hàng ngày tôi gặp bao nhiêu người, vẫn có khả năng phân biệt chứ. Tôi họ Tô,
Làm ở khoa ngoại tổng quát của Bệnh viện Nhân Dân. Cô có chuyện gì thì có thể đến tìm tôi. Cứ gọi tôi là Lão Tô. Khoa ngoại tổng quát của Bệnh viện Nhân Dân? Chức vụ gì thế? Chủ nhiệm. Chủ nhiệm Tô. Đúng lúc tôi có việc làm phiền anh,
Bố tôi hay nói tim hơi khó chịu, anh có thể giúp tôi nhờ người xem thử không? Được, không thành vấn đề. Buổi sáng tôi có một ca phẫu thuật, chiều cô đưa bố cô đến, tôi nhờ người xem thử giúp cô. Vậy cảm ơn anh nhé. Được rồi.
Ai cũng như mẹ chết ấy. Làm gì thế hả? Đây dù sao cũng là xe của chúng ta. Lúc đến chẳng phải đều vui lắm sao? Mọi người đừng thấy nó gỉ, phun sơn lên vẫn dùng được hết, lái được thì là xe tốt. Đại ca, có lái được không?
Sao lại không lái được? Cửa xe rụng cả rồi. Rụng thì đã làm sao? Lắp lại là được rồi. Đội trưởng Đồng, anh bảo chuyện này có ổn không? Tôi thấy mấy chiếc xe đằng sau còn nát hơn. Thế này ra đường thế nào cũng rụng rời. Rụng rời thì sao? Sửa.
Lão Vỹ, anh về nhà, vợ con anh còn không cho anh vào nhà. Làm bốc vác ở công trường ngày đói, ngày no, anh còn chưa rụng rời. Anh còn chưa rụng rời, lại lo xe rụng rời à? Chúng ta cố gắng làm, kiếm được tiền rồi,
Mang về nhà ném vào mặt họ, mua đồ cho bọn trẻ. Ít ra chúng ta cũng ra dáng con người. Tôi không ép, anh không muốn làm thì thôi. – Tôi tìm người khác. – Đừng, đừng. Tôi… tôi có bảo là không làm đâu?
Các anh em, khó khăn lắm chúng ta mới được ra tù, chúng ta phải thay đổi làm lại từ đầu. Tôi đảm bảo, từ hôm nay trở đi, Đồng Kiêu Kỵ tôi có miếng ăn thì sẽ không để mọi người chịu đói. Được rồi, các anh em.
Hành động đi, cho giãn gân cốt. Mấy cậu thu dọn chỗ này đi. Cậu Thông, cậu cho người bê cái giá kia lên. Đầu Cá Chình, cậu đi kiểm tra xe cùng tôi. Được rồi, làm. Làm việc. Làm việc, nào, bê đi. Đội trưởng Đồng,
Anh nói xem đặt tên cho đội xe chúng ta là gì? Hoa Bá Vương. Cái gì? Đại ca, đấy có phải tên một bộ phim Hồng Kông không? Đúng, ý là vậy đấy. Một đám tù mãn hạn được thả ra lại đặt tên của cảnh sát. [Khám bệnh]
Chào cô, Chủ nhiệm Tô có ở đây không? Cô là bạn của Chủ nhiệm Tô đúng không? Đúng vậy. Sáng nay Chủ nhiệm vừa đến đã dặn chúng tôi một lượt rồi. Bệnh nhân đến chưa? Tôi đây. Thế này nhé, bác vào văn phòng của Chủ nhiệm nghỉ ngơi một lát,
Sáng nay anh ấy có một ca phẫu thuật, hơn bảy tiếng rồi vẫn chưa ra. Tôi đi làm thủ tục nhập viện trước. Vậy để tôi đi làm thủ tục nhập viện. Thôi, làm thế lát nữa Chủ nhiệm ra lại mắng chúng tôi không tận tâm.
Cô vào văn phòng của Chủ nhiệm đợi một lát, tôi xử lý xong sẽ ra. Vậy phòng phẫu thuật ở đâu? Phòng phẫu thuật ở tầng hai. Chủ nhiệm Tô tên là gì vậy? Tô Quốc Đống. Tô Quốc Đống? [Đang phẫu thuật] Bác sĩ, phẫu thuật có thuận lợi không?
Bác sĩ, Chủ nhiệm Tô có ở đây không? Cô là bệnh nhân hẹn khám tim đó à? Đúng vậy. Ở trong kia. Tôi ở đây. Chủ nhiệm Tô, sao anh lại nằm ở đây? Tôi đứng khom lưng bảy tiếng đồng hồ, xương sống của tôi sắp gãy rồi.
Để tôi nghỉ vài phút đã. Tôi làm phiền anh rồi. Không phiền. Chỉ là ca phẫu thuật lớn thời gian dài, chứ thường ngày tôi khỏe lắm. Bọn họ đã nói với tôi rồi, anh đã dặn dò mọi người từ sáng sớm. Tôi đã dặn dò cả rồi,
Bảo là bố của bạn tôi đến khám, nhất định phải chăm sóc cho tốt, giống như bố tôi đến vậy. [Không được thật mà, không được hút thuốc đâu ạ.] Chủ nhiệm Tô không chịu được mùi này, anh ấy ngửi thấy sẽ khó chịu. Không sao, cứ hút thuốc thoải mái.
Chủ nhiệm, tôi không ngăn được. Chủ nhiệm, tôi mang cơm đến đây cho anh nhé. Làm thủ tục xong chưa? Làm xong rồi ạ. Đây là bệnh viện đấy. Được rồi. Chủ nhiệm Tô, làm phiền cậu rồi. Không phiền ạ. Nửa tiếng nữa là cháu tan làm rồi,
Lát nữa chúng ta cùng ăn tối đi, ở ngay nhà ăn bệnh viện. Đồ ăn ở nhà ăn bệnh viện làm khá lắm. Chủ nhiệm Tô, tôi và bố tôi mời anh ra ngoài ăn nhé? Không được đâu. Ngày mai chú làm xét nghiệm, được ăn gì không được ăn gì
Cô không biết đúng không? Cô đã giao bố cô cho tôi rồi, còn gì không yên tâm nữa? Đúng đấy, con đi làm việc của con đi, bố ở cùng với Tiểu Tô rất ổn. Tôi đi cùng cậu nhé. Hai ngày tới bố cô làm xét nghiệm, nếu cô rảnh thì đến đây,
Nếu không rảnh thì thôi. Chủ nhiệm Tô, bố tôi… Không sao, Quý Cô Giàu Có, cứ làm việc của cô đi. Sao anh cũng gọi tôi là Quý Cô Giàu Có giống bố tôi thế? Tôi họ Hứa, ghép ngữ ngôn và chữ ngọ, anh gọi tôi là Tiểu Hứa đi.
Được, Quý Cô Giàu Có. Tôi vẫn thấy cái tên này thú vị hơn. Cái tên này có gì thú vị chứ? ♫Hôm nay tôi♫ ♫Nhìn ngắm tuyết rơi trong đêm đông♫ ♫Mang con tim lạnh giá phiêu bạt đến nơi xa♫ ♫Chạy nhanh trong gió mưa♫ ♫Trong màn sương chẳng nhìn rõ bóng hình♫
♫Trời cao biển rộng, bạn và tôi♫ ♫Liệu có thay đổi không♫ ♫Biết bao lần♫ ♫Nhận lấy ánh mắt lạnh lùng và lời cười nhạo♫ ♫Chưa từng từ bỏ lý tưởng trong tim♫ ♫Ngẩn ngơ trong phút chốc♫ ♫Cảm giác như mất đi thứ gì đó♫ ♫Bất giác đã trở nên nhạt nhòa♫
♫Tình yêu trong tim♫ ♫Tha thứ cho tôi cả đời ngang tàng bất kham yêu tự do♫ ♫Cũng sợ rằng có một ngày sẽ gục ngã♫ ♫Ai cũng có thể từ bỏ lý tưởng♫ Thành công rồi! Thành công rồi! Thành công rồi! ♫Chẳng sợ có một ngày chỉ còn bạn cùng tôi♫
Ăn cơm thôi. Ai cho anh lấy tạp chí điện ảnh của tôi để lót nồi? Làm sao? Làm bỏng người đẹp của cậu à? Tôi thích, anh quản được à? Tìm địa điểm đến đâu rồi? Tôi đã đi khắp ven biển quanh đây rồi, không có địa điểm thích hợp. Cô thì sao?
Đã vay được tiền chưa? Tôi đã kéo dài thời gian mấy hôm với trưởng thôn như cô bảo rồi, nếu thực sự không được thì đành 500 nghìn tệ vậy. Cùng lắm thì thương lượng với lão là không thanh toán hết một lần.
Tôi thấy đưa lão 200 nghìn tệ đã là nhiều, thế là nể lắm rồi. Lát nữa ăn cơm xong tôi về nói chuyện với bố mẹ tôi. Tôi đã nói với cậu rồi, đừng tìm bố mẹ cậu nữa, họ sẽ không cho cậu vay tiền đâu. Tôi cứ nói trước thế,
Tin hay không tùy cậu. Người ta không muốn gặp cậu, đến tìm họ làm gì. Cô nói đi, có đến phương Bắc nữa không? Có mua thép nữa không? Có đổi đời nữa không? Có xây bãi chứa nữa không? Đã đến nước này rồi,
Cô nói cho tôi biết phải làm thế nào đi. Cô chỉ cho tôi một con đường, lấy đâu ra tiền? Tôi đã sửa xong vài chiếc xe rồi, ngày mai bắt đầu tìm việc làm, kiếm được ít nào hay ít đấy. Tôi nói với cậu lần nữa,
Đừng tìm mấy người không ra gì đó nữa. Người không ra gì đã bắt đầu làm việc rồi. Đang sửa xe đấy. Đội xe của cậu đăng ký giấy phép thế nào rồi? Đăng ký xong rồi, đặt tên xong luôn rồi. Tên là gì? Hoa Bá Vương. Tên là gì cơ?
Vâng, thưa sếp! Bá Vương Hoa! Anh à, anh văn minh chút đi được không? Đúng là xem lắm phim. Cậu có chút văn hóa đi được không? Tôi thích, anh quản được à? Đã bảo là đến đón mà sao vẫn chưa đến vậy? Không sao đâu chú, đợi cô ấy một lát đi.
Chắc cô ấy đang bận việc. Tiểu Tô, nào, nào, nào. Hai chúng ta có duyên thật đấy. Thực ra tôi cùng ngành với cậu đấy. Vậy sao ạ? Trước đây chú cũng học y ạ? Chuyện này kể ra thì dài lắm. Ông nội tôi cũng tức là cụ của Hứa Bán Hạ
Là danh y, thần y bản địa. Đến đời tôi là đời thứ tư. Đúng rồi, để tôi bắt mạch cho cậu. Miễn phí đấy. Mạch tượng khá tốt, đập mạnh, nhưng mệt mỏi. Không phải tôi nói bác sĩ các cậu chứ, bác sĩ đều hay thức khuya, tăng ca làm thêm giờ.
Đến rồi, chú. – Để cháu. – Được, được. Nào. Chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi nhiều vào. Cảm ơn nhé. Chú đừng khách sáo. Sức khỏe của bố cô tốt lắm. Chú, nhớ mỗi năm đến tìm cháu kiểm tra sức khỏe một lần nhé. Được.
Sau này cô đừng làm bố cô tức giận nữa nhé, Mập. Bố cô đã kể cho tôi nghe hết rồi. Để hôm khác tôi mời anh ăn cơm nhé, bác sĩ Tô, cảm ơn anh. Đừng khách sáo. – Tạm biệt. – Tạm biệt chú. [Hai hôm nay bố ở bệnh viện]
[cũng khá thoải mái.] Cậu Tô Quốc Đống này đúng là giỏi giang. Bố thấy cậu ấy khá hợp với con đấy. Ý bố là sao? Được người ta giúp đỡ đã bắt đầu nói tốt cho người ta rồi à? Không phải. Người ta là Chủ nhiệm khoa ngoại tổng quát,
Kỹ năng nghiệp vụ giỏi giang, ở bệnh viện ai cũng phải nhờ vả cậu ấy. Ngày nào đi kiểm tra phòng bệnh, Quốc Đống cũng đến hỏi thăm bố. Bố đi kiểm tra sức khỏe cũng là y tá trưởng dẫn đi, chạy khắp nơi. Người ta không phải là để tiếp cận bố
Mà là để lấy lòng con. Con nghĩ mà xem. Con suy nghĩ cho kỹ đi. Con nghĩ cái gì? Bố hay thật đấy, bố còn cho người ta biết biệt danh của con là Mập. Cho bố thêm vài điếu thuốc nữa chắc bố bán con luôn chứ gì? Đâu đến mức đó.
Con xem thường bố con quá đấy. Cậu ấy hỏi hết chuyện của con từ nhỏ đến lớn, bố nghĩ nếu bố bị bệnh tim thật mà ở lại đó một tháng thì chắc bố cũng không giữ được mà kể hết ra rồi. Con dừng lại đã. Tấp vào lề đi.
Bố có vài câu muốn nói với con, về căn nhà của chúng ta. Là sao ạ? Bố không muốn cho con vay tiền nữa à? Mai con sẽ mang sổ đỏ đi thế chấp. Không xây được bãi chứa thì con thực sự không biết nên làm gì tiếp theo.
Mỗi ngày con đều đang đốt tiền đấy bố. Bố hãy thương lấy con đi. Con là con gái của bố mà sao con… cứ nghĩ bố như thế cơ chứ? Vậy… Thế này đi, mai bố đích thân đi thế chấp, bố đảm bảo sẽ chuyển tiền
Vào tài khoản của con không thiếu một đồng. Con yên tâm đi. Chuyện ở nhà con không cần quan tâm. Dù mẹ Thiến Thiến có khóc lóc làm loạn long trời lở đất thì cũng để mình bố gánh. Cùng lắm thì cãi nhau, bà ấy đuổi bố ra ngoài thôi, đúng không?
Bố có con gái, có người nuôi bố khi về già, ♫Muốn có một ngôi nhà♫ bố sợ gì chứ. ♫Một nơi chẳng cần xa hoa♫ Căn nhà này ♫Để khi tôi mệt mỏi♫ mẹ con để lại cho con đấy. ♫Tôi sẽ nghĩ về nó♫ Cũng là một kỷ niệm.
♫Tôi muốn có một ngôi nhà♫ Chúng ta phải tự giữ lấy. ♫Một nơi không cần rộng lớn♫ ♫Để khi tôi gặp chuyện bất ngờ♫ Nếu mẹ con còn sống ♫Tôi sẽ không thấy sợ♫ thì chúng ta cũng sẽ không thành ra thế này đâu phải không? ♫Có ai không muốn có nhà?♫
♫Nhưng lại có người không có♫ Nói đi cũng phải nói lại, ♫Nước mắt chảy trên khuôn mặt♫ bây giờ mẹ của Thiến Thiến ♫Chỉ có thể tự tay lau đi♫ con cũng không thể chỉ nhìn bề ngoài. ♫Tôi thật ngưỡng mộ cô ấy♫
Thực ra trong lòng bà ấy vẫn có gia đình này, cũng bằng lòng chăm sóc bố. ♫Bị tổn thương thì có thể về nhà♫ Chỉ là bây giờ Thiến Thiến còn nhỏ, ♫Còn tôi thì chỉ có thể cô đơn♫ chuyện gì cũng phải đặt con bé vào trung tâm.
♫Đi tìm ngôi nhà của tôi♫ Con phải hiểu điều này. Cho dù giữa chúng ta có chuyện gì ♫Tuy tôi chưa từng có một ngôi nhà ấm áp♫ con cũng phải để bố ăn nói được với bọn họ. ♫Nhưng tôi vẫn dần lớn lên♫ ♫Chỉ cần trong tim đầy ắp yêu thương♫
♫Thì sẽ được quan tâm♫ ♫Không thể oán trách ai♫ Con dừng ở đây đi. Bố về đây. ♫Tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình♫ Con cũng nghỉ ngơi sớm đi. Lái xe chậm thôi. ♫Tuy rằng bạn có nhà, chẳng thiếu thứ gì♫
♫Nhưng sao tôi không nhìn thấy nụ cười của bạn♫ Bố ơi. ♫Mãi mãi nói rằng không có tình yêu thương♫ Ngoan quá, con ăn cơm chưa? ♫Cả ngày không về nhà♫ Bố chưa ăn cơm. ♫Tuổi tác tương đồng♫ Đi thôi. Đi nào. ♫Tâm hồn khác nhau♫ Chúng ta đi ăn cơm thôi.
♫Cho tôi có được một mái nhà♫ Mảnh đất này đã có mấy bên đến xem rồi. Tôi chỉ có thể đưa điều kiện của các bên ra ủy ban thôn để mọi người cùng thảo luận. Hôm nay lãnh đạo thôn đều ở đây, tôi sẽ thông báo kết quả thảo luận
Cho các cậu biết. Thực ra chúng tôi không hài lòng với điều kiện của các cậu cho lắm. Nhưng chúng tôi thật lòng muốn giúp các cậu một tay. Chỉ là giá cả thì chúng tôi không hài lòng. Ông lại muốn tăng giá à?
Chàng trai, không phải là tôi muốn tăng giá mà là người dân cả thôn không đồng ý với giá trước đây. Lần này thảo luận xong, mọi người đã quyết định được giá, trên cơ sở 500 nghìn tệ ban đầu cộng thêm 200 nghìn tệ nữa.
Vậy là 700 nghìn tệ một năm, thuê mười năm. Anh chơi xỏ tôi đấy à? Ăn nói cho tử tế! Làm gì đó, đứng yên! Không cho chúng tôi thuê thì anh chẳng cho ai thuê được với giá 200 nghìn tệ đâu, anh có tin không? Chàng trai,
Chê đắt thì cậu đừng thuê, còn mấy bên nữa đang đợi đấy. Không phải chứ, trưởng thôn, chúng tôi đã đến bao nhiêu lần rồi. Lần trước sếp chúng tôi cũng đến, anh cũng thấy được thành ý của chúng tôi rồi, có đúng không? Anh nể mặt chúng tôi đi được không?
Đừng chơi mấy trò này với chúng tôi nữa. Nếu anh cho mấy xưởng thuốc, xưởng in ấn thuê bãi bùn này thì nước biển ở đây sẽ bị ô nhiễm hết. Đừng nói mấy chuyện vô ích đó. Muốn thuê thì thuê, không thuê thì về đi. Không có tiền
Thì đừng ra vẻ ông chủ lớn ở đây. Thái độ kiểu gì vậy chứ? Lưu manh. Bảo ai lưu manh hả? Trưởng thôn! Trưởng thôn! Kiêu Kỵ! Tôi đang muốn đánh nhau đây! Kiêu Kỵ! Tôi cho các người biết, còn phải gặp nhau nhiều đấy! Không có tiền thì làm ăn gì?
Về lấy tiền đi. Về lấy tiền đi. Anh cản tôi lại làm gì? Đáng lẽ nên đấm gãy răng lão ta, cái đồ lươn lẹo. Bắt đầu từ mai, tôi sẽ canh ở đầu thôn. Nếu có ai muốn thuê, tôi sẽ không cho người đấy vào thôn. Nếu như bị ô nhiễm
Thì lão muốn cho thuê cũng không được. Ý anh là sao? Tôi nói là, nếu như bị ô nhiễm thì lão sẽ không cho thuê được nữa. Ô nhiễm thế nào? Dầu thải. Cạn ly. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Rượu ngon đúng không? Chào cô,
Xin hỏi cô muốn đến phòng nào ạ? Tôi tìm người. Ăn thử món tôi gọi đi. Hôm nay thực sự rất… Mời mọi người dùng bữa. Cộng đồng các quốc gia độc lập hiện tại không phải là Liên Xô trước đây, nên chúng ta không thể hợp tác được. Được rồi.
Cảm ơn những ý kiến của ông dành cho tôi. Cảm ơn. Tạm biệt. Tạm biệt. Tạm biệt. Sếp Triệu. Sao cô biết tôi ở đây? Anh là người nổi tiếng trong ngành này mà. Tìm tôi có việc gì? Tôi muốn nói chuyện với anh về việc đến phương Bắc mua thép.
Chuyện này tôi phải nói với Ngũ Kiến Thiết chứ. Nếu anh tin tưởng sếp Ngũ thì sau hội chợ Lộ Châu đã không gọi điện cho tôi để hỏi tôi xem việc này có đáng tin không, cũng không đến nỗi phải hỏi han bạn bè nước ngoài của anh.
Thứ nhất, nghe lén người khác nói chuyện rất là mất lịch sự. Thứ hai, dù Ngũ Kiến Thiết không đáng tin thì cũng có thực lực hơn cô, đúng không? Anh nói không sai. Bất cứ ai trong hội sếp Ngũ cũng đều có thực lực hơn tôi. Nhưng đối với bọn họ
Đây là một vụ làm ăn, ông không làm cùng họ thì họ có thể tìm người khác. Đây chỉ là vấn đề kiếm ít hay nhiều tiền thôi. Nhưng đối với tôi, nếu tôi không thành công thì tôi sẽ phá sản. Tiền tôi xây bãi chứa đều là đi vay cả.
Nhà và xe của tôi đều đã thế chấp cả rồi. Nếu lần này tôi không nhập thép phế liệu được thì tôi thực sự chỉ còn đường chết thôi, số tiền trước đây bỏ ra đều công cốc. Vậy nên sếp Triệu, tôi xin anh hãy giúp tôi,
Tôi thực sự đi đến đường cùng rồi. Tôi mong anh có thể cho tôi một cơ hội, nghe tôi trình bày suy nghĩ của tôi, được không? Tôi không thể hiểu nổi, nếu cô đã không có thực lực thì tại sao còn liều như vậy? Tôi biết là hy vọng rất nhỏ nhoi,
Nhưng tôi vẫn muốn cố gắng. Con người chẳng phải đều từ không thành có sao? Nếu anh đồng ý hợp tác với tôi thì tôi nhất định sẽ liều mạng làm giúp anh. Anh có tin là tôi có thể chấp nhận tất cả yêu cầu của anh không?
Cô có thời gian là năm phút. Một tấn thép phế liệu tính theo giá 350 tệ. Vậy 15 nghìn tấn sẽ là 5,25 triệu tệ. Giá vận chuyển quốc tế bây giờ là cỡ 36 đô la Mỹ một tấn. Dựa theo tỷ giá hối đoái quốc tế hôm nay là 8.2 tệ,
Vậy chi phí vận chuyển về nước xấp xỉ 300 nhân dân tệ. Phí vận chuyển của 15 nghìn tấn sẽ là 4,4 triệu tệ. Bây giờ tôi có một triệu tệ cho nên tôi cần chuẩn bị ít nhất là 8,69 triệu tệ. Còn bốn phút. Mua 50 nghìn tấn thép về,
Tôi tin chắc giá 15 nghìn tấn ấy của tôi sẽ rẻ hơn bất cứ công ty nào bên họ. Như thế thì anh sẽ lời được rất nhiều. Ngoài ra anh còn phải tìm chỗ đúng không? Vậy tiền thuê bãi chứa 15 nghìn tấn cũng có thể tiết kiệm.
Lần này, tôi đi nhập thép phế liệu cũng là để tìm hiểu con đường này đi như thế nào. Tôi tin rằng trong tương lai anh cũng sẽ cần đến kênh phân phối này. Do đó tôi hi vọng chúng ta có thể hợp tác dài lâu.
Nếu sau này anh cần đến phương Bắc mua thép, tôi có thể đi. Anh chỉ cần chia cho tôi tiền thù lao bằng 20% giá chênh lệch của thép phế liệu tính theo ngày thép cập cảng. Muốn hợp tác lâu dài với tôi à? Vậy ngoài đến phương Bắc nhập thép phế liệu
Thì cô còn dự định lâu dài gì không? Có chứ. Tôi định thầu cả khu vực xung quanh bãi chứa. Hơn nữa tôi còn quy hoạch sẽ xây dựng một bến tàu cho phép thuyền chục nghìn tấn neo đậu. Vậy sau này thép mà chúng ta nhập khẩu
Đều có thể neo ở bến tàu của mình. Như thế chúng ta sẽ tiết kiệm được một khoản lớn phí vận chuyển. Sau này vay tiền ngân hàng cũng sẽ dễ dàng hơn. Gần đây, việc kinh doanh bến tàu đều khá khó khăn. Sao cô không thuê? Tự xây
Thì sẽ có áp lực lớn về vốn. Vì vậy tôi muốn thực hiện từng bước một. Chuẩn bị sẵn các phương tiện hỗ trợ trước, kiếm tiền trước. Tôi nghĩ thế này, nếu con đường đến phương Bắc càng lúc càng thuận lợi,
Lượng hàng mà nhóm sếp Ngũ nhập cũng càng lúc càng nhiều, lượng hàng của tôi và công ty anh nhập về cũng càng lúc càng nhiều. Xin lỗi, tôi tính cả lượng hàng của công ty các anh vào. Nếu tính như thế, thật ra chúng ta sẽ không lỗ nhiều.
Với vị trí mà bãi chứa của tôi tọa lạc, trong tương lai nếu không xây một bến tàu thì sẽ rất vô lý. Bãi chứa của chúng tôi kết hợp với bến tàu sẽ giúp việc kinh doanh trong tương lai linh hoạt hơn nhiều. Đồng Kiêu Kỵ! Làm gì vậy?
Tôi muốn xem thử bãi chứa của cô. Được. Vậy ngày mốt nhé. Được. Dừng lại, dừng lại. Dừng lại. Dừng lại. Đội trưởng! Tôi không sao. Đi xem Thông đi. Đội trưởng. Được. Anh không sao chứ? Cậu Thông. Cậu Thông, không sao chứ? Không sao. Đi nào. Đi thôi. Dừng lại. Đi thôi.
Dừng lại. Không kịp nữa, đi thôi. Dừng lại. Dừng lại. Đi đi! Dừng lại! Đi đi. Đi! Đi! Dừng lại. Đi đi, không kịp nữa đâu. Dừng lại. Đi mau. Đi đi. Đi mau. Chạy mau. Đi, đi thôi. Đi đi. Chạy mau. Tiêu rồi. [Làm gì mà nãy giờ không nghe điện thoại?]
[Ngày mai dù có ra sao] [cũng phải lấy được bãi bùn cho tôi.] Tôi vừa đồng ý với tên người Tây kia là ngày mốt sẽ dẫn anh ấy đi xem bãi chứa. Có bãi chứa thì anh ấy sẽ chịu cho vay tiền. Được. Chuyện này là tôi làm.
Tôi đã đề xuất ý kiến này, không đến lượt cậu đâu. Xe của ai? Ai tìm người? Liên quan gì đến anh. Nói gì vậy? Để tôi vào tù. Anh đi cùng cô ấy, như thế công ty mới phát triển tốt được. Anh gánh tội, cô ấy phải làm sao?
Công ty biết làm thế nào? Cậu mới ra ngoài thôi, cậu biết không? Vào đó lần nữa sẽ bị phạt nặng. Cậu có bị ngu không? Với thân hình nhỏ con của anh, vào trong đấy sẽ bị dọa chết khiếp. Anh tin không? Anh biết làm thế nào để trở thành
Trưởng buồng trong đấy không? Biết phải thể hiện thế nào mới được thả sớm không? Anh cứ ở yên bên ngoài, lo liệu công ty cho tốt. Đợi tôi ra ngoài sẽ ăn bám hai người. Nhường đường, nhường đường chút.