Gió Thổi Bán Hạ Tập 03 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 3] Các anh ơi, xin chào, xin chào, xin chào. Xin hỏi trưởng thôn chỗ các anh ở đâu? Trưởng thôn à, trưởng thôn ở kia kìa. Trưởng thôn, có người tìm anh kìa. Ai đấy? Trưởng thôn. Trưởng thôn,

    Chào anh, chào anh, chào anh, trưởng thôn. Anh là… Công ty TNHH sắt thép Bán Hạ Tân Hải, Trần Vũ Trụ. Có chuyện gì? Trưởng thôn, bãi bùn phía tây ở thôn này có phải của thôn các anh không? Tôi nghe chỗ đất đấy đang cho thuê, đúng không?

    Các anh muốn thuê kiểu gì? Chúng tôi vừa mới đi xem xong, bãi bùn đó cũng phải 60 mẫu ấy nhỉ? Chúng tôi muốn thuê 30 mẫu. Được thôi. Muốn thuê bao lâu, dùng làm gì? Chúng tôi định xây một bãi chứa hàng. Bãi chứa hàng làm gì? Thì chứa đồ thôi,

    Để chất sắt thép phế liệu gì đấy. Thuê năm năm trở lên, mỗi năm 200 nghìn tệ, trả hết tiền thuê một lần. Trưởng thôn, anh xem có thể hạ giá bớt cho chúng tôi không? Tôi nói anh nghe, bây giờ chúng tôi thuê 30 mẫu,

    Sau này chúng tôi quy hoạch thêm bến tàu nữa, chắc chắn chúng tôi sẽ phải thuê thêm, hơn nữa còn thuê rất nhiều năm. Con đường chúng tôi vừa vào thôn cũng chán lắm rồi. Sau này chúng tôi thuê đất sẽ sửa hết đường trong thôn thành đường nhựa luôn.

    Anh xem có thể hạ giá chút không? Giá tôi báo cho anh không độn thêm chút nào đâu. Có vài doanh nghiệp cũng đang nhắm miếng đất ấy. Có công ty y dược trên tỉnh, với cả… với cả… Tóm lại là có nhiều người đến xem đất lắm.

    Nếu các anh muốn thuê thì nhanh lên. Đơn vị các anh là quốc doanh à? Chúng tôi là tư nhân thôi. Hộ cá thể à? Cũng không phải. Công ty, nhưng quy mô không lớn lắm. Còn chuẩn bị xây bến tàu nữa mà, quy mô không nhỏ đâu.

    Chuyện này thì anh yên tâm, chỉ cần anh cho chúng tôi thuê thì chúng tôi nói được làm được. Anh làm gì đấy? Đưa thuốc đi, đưa thuốc. Trưởng thôn, chạy thị trường thôi. Mỗi vậy mà chạy thị trường à? Bãi bùn đó vốn là người trong thôn định làm canh tác,

    Có mấy nhà trong thôn cũng muốn làm nên việc thuê đất phải đợi họp thôn rồi bàn bạc đã. Một mình tôi không quyết định được. Rốt cuộc có thuê hay không thì anh nghĩ đi. Cũng được, tôi hiểu mà. Thế trưởng thôn này… bọn tôi quay lại sau nhé. Tạm biệt.

    Lão trưởng thôn này chắc chắn là một tên lươn lẹo. Anh vội vàng quá đấy. Tôi vội vàng lúc nào? Cậu… cậu thấy tôi vội vàng lúc nào? Ơ hơ, tôi còn chưa nói cậu đâu đấy, cậu còn dạy lại tôi nữa. Tôi nói cho cậu biết,

    Sau này cậu mang sẵn ít thuốc lá theo được không? Bây giờ làm ăn đều phải giả vờ tí. Vấn đề nằm ở điếu thuốc hả? Chuyện làm ăn thì tôi không hiểu, nhưng người này có xấu hay không thì tôi nhìn phát biết ngay. Tôi nói cho anh biết,

    Anh cứ chần chừ thêm mấy ngày, chắc chắn lão sẽ cho thuê. Càng nói càng hăng đúng không? Cậu tưởng tôi không nhận ra à? Tôi nhìn lão một cái… là biết ngay lão lươn lẹo rồi. Được, anh thông minh nhất. Làm gì đấy, chẳng biết lớn nhỏ gì.

    Tập trung lái xe đi. Tra đến đâu rồi? Cậu làm cái gì vậy? Cậu gây loạn gì cho tôi vậy hả? Tôi không cố ý mà. Không phải cậu ở tù lâu quá bị ngốc rồi chứ? Cậu đi xem phim đi. Cầm đi, cầm đi, cầm đi.

    Thì tôi sợ anh bị cay thôi mà. Anh ăn mì cho nhiều ớt vậy làm gì? Liên quan gì đến cậu? Mấy cuốn sổ rách thôi, có cần vậy không? Cậu thì biết cái gì? Tôi nói cậu biết, đống sổ sách này của Quách Khải Đông được xử lý không chút sơ hở.

    Cầu Tất Chính mà biết lại chẳng giết anh ta luôn. Các anh toàn kết bạn với kiểu người gì vậy? Tôi nhìn là biết họ không phải người tốt. Trông mặt gian lắm. Cậu thì biết cái gì, đây là làm ăn. A lô. Mập hả? Ở đâu? Được, tôi biết rồi, ngay đây.

    Mau dọn dẹp đồ đạc, chúng ta đi, ra ngoài một chuyến. Làm gì? Đi rồi cậu sẽ biết. Mặc đồ rồi đi thôi. Nào, cậu ra tù xong không có gì làm nên tôi và Tiểu Trần kiếm cho cậu mười mấy chiếc xe tải. Tuy là hơi nát

    Nhưng tìm người sửa sang lại chắc vẫn dùng được. Sếp này, cái này tôi không thể nhận được. Bây giờ cô đang cần tiền gấp mà, đừng lo cho tôi nữa. Chuyện của tôi thì tôi sẽ tự nghĩ cách. Chúng tôi cần tiền nhưng cũng chẳng thiếu mười mấy con xe nát này.

    Bãi chứa sắp thi công rồi, chúng ta có đội xe của mình, không cần thuê người khác. Sau này cậu có đội xe của mình mà làm việc, cũng có thể kiếm chút tiền cho công ty. Đừng, tôi vẫn không thể nhận được.

    Cho tôi mười mấy chiếc xe, tôi cũng không xử lý được, sửa sang lại cũng phải tốn kha khá tiền nữa, các cô cứ dùng trước đi. Được rồi, cậu vờ vịt cái gì? Cái này ấy à là tấm lòng của tôi với Mập, bảo cậu nhận thì cậu nhận đi. Đúng rồi,

    Tài xế thì cậu phải tìm cho tôi. Cái này thì dễ, mười mấy anh em ra tù của tôi đều lái được. Trước đây chúng tôi làm việc này ở trong đó mà. Không được, cậu không được tìm đám anh em đó. Tại sao? Vậy tôi biết đi đâu tìm người đây?

    Cậu nghiêm túc tìm mấy tài xế xe tải đến, tôi không muốn cậu dính dáng đến mấy người trong tù kia nữa. Cô có ý gì thế? Tôi muốn tìm người thì phải là mười mấy anh em đó thôi. Người tôi quen ai cũng có tiền án tiền sự hết,

    Không có thì tôi cũng chẳng quen. Tôi không cần biết, tóm lại là không được. Cậu tự nghĩ cách đi. Ơ hay, các anh em của tôi thì làm sao? Vả lại có phải tôi quen họ nên mới phải vào tù đâu? Nói cái gì vậy? Mập này, tôi thấy không sao đâu,

    Cứ thuê đám anh em của cậu ấy đi. Thế cũng được, có tôi để ý mà. Không sao đâu. Xin lỗi đi. Tôi… tôi không có ý đó. Thôi, tôi không nhận đâu. Cậu hiểu chuyện chút đi được không? Mập, đừng để bụng, cậu ấy không có ý đó đâu.

    Thì ý đó chứ gì nữa. Làm hòa đi được không? Làm hòa đi được không? Tôi không có ý đó thật mà, cô đừng để bụng. Lúc nào về cậu làm giấy tờ xe đi. Được, không thành vấn đề. Cảm ơn sếp. Hôm nay là ngày quan trọng của Kiêu Kỵ,

    Chúng ta chụp ảnh nào. Ngày quan trọng hả? Ngày quan trọng gì cơ? Hôm nay là ngày cậu bắt đầu cuộc sống tốt đẹp. Năm giây, năm giây, năm giây thôi. Tôi vừa nhận điện thoại của bạn tôi, bảo giá nguyên liệu năm nay rất ổn định, sao cái gì đến tay cậu

    Cũng đắt thế? Sếp Cầu, người bạn mà anh nói là sếp Lưu đến từ Quảng Châu mấy hôm trước ạ? Đúng vậy. Hàng bên Quảng Châu nhập là thép cán nguội nhập khẩu Nhật Bản, đúng là có rẻ hơn chúng ta 200 tệ. Nhưng anh có từng nghĩ lý do tại sao không?

    Cậu nói xem tại sao? Vì người ta nhập nhiều đó. Lát nữa cậu đừng lấy hết ra, tôi bảo cậu lấy gì thì lấy cái đó. Được. Thị trường năm nay của chúng ta vốn ảm đạm rồi, không riêng gì chúng ta mà bên nào cũng vậy cả.

    Cậu được rồi, được rồi đấy. Ai đấy? Sếp Cầu. Sếp Hứa. Sao cô lại tới đây? Cô tới cũng chẳng nói gì với tôi. Sếp Quách cũng ở đây à? Nếu đã đến rồi thì tốt quá, không đi nữa nhé, hôm nay ăn ở chỗ tôi luôn. Nào, ngồi đi, ngồi đi.

    Giờ cậu ra ngoài gọi vài món về, rồi chuẩn bị cả rượu với mấy món nguội đấy. Mau đi đi. Tôi bảo Lão Tôn đi chẳng phải là được rồi sao? Bình thường cũng là Lão Tôn làm việc này. Sao lại bảo Lão Tôn đi? Cậu tự đi đi.

    Tôi chán món Lão Tôn chọn nhất đấy, không ngon gì hết. Hôm nay, sếp Hứa đến chỗ chúng ta, không thể lơ là được. Cậu tự đi đi. Mau đi đi, mau đi đi. Mau đi đi, mau đi đi, mau đi đi. Tôi đợi cậu quay lại nhé.

    Sếp Cầu, anh từng làm công tác ngầm à? Hết cách rồi, đều bị ép thôi. Điều tra thế nào rồi? Điều tra được mấy vấn đề. Thế nhưng sếp Cầu, Quách Khải Đông có giở trò hay không, thực ra anh còn rõ hơn tôi. Anh bảo tôi điều tra anh ta,

    Anh không sợ anh ta biết à? Bây giờ tôi chẳng sợ gì cả, tôi chỉ cần một kết quả, kết quả điều tra thế nào? Anh cho tôi biết hai người có chuyện gì trước đi. Sao lại thành ra thế này? Nói ra lại thành trò cười cho người ta,

    Tên Quách Khải Đông này vừa tốt nghiệp đại học đã đi theo tôi. Lúc đó tôi cũng rất khó khăn, đi khắp hang cùng ngõ hẻm buôn phế liệu, còn buôn bán cả ngoại tệ. Sau đó cuộc sống khá hơn, tôi đã xây dựng cái xưởng này, bảo cậu ta đến giúp tôi.

    Mấy năm đầu còn đỡ, đã kiếm được tiền. Nhưng hai năm gần đây, tôi cứ cảm thấy có gì sai sai, nhưng tôi lại không có bằng chứng gì. Tôi cũng muốn cho cậu ta cuốn gói luôn, nhưng xưởng của tôi lại không thiếu cậu ta được.

    Nếu không phải tôi đã hết cách, sốt ruột lắm rồi, thì thật sự sẽ không làm phiền cô. Sếp Cầu, theo lý mà nói thì đây là chuyện nhà anh, tôi xen vào thì quả thật không được ổn cho lắm. Cô tuyệt đối đừng nói như thế.

    Bây giờ tình hình trong xưởng thế nào? Tối ngày tôi chạy thị trường ở ngoài kia, khắp nhà máy đều là người của cậu ta, tường đồng vách sắt, nước chảy không lọt, cô bảo tôi phải làm thế nào? Cứ tiếp tục thế này thì chẳng mấy năm nữa,

    Xưởng này sẽ không mang họ Cầu mà sẽ mang họ Quách. Sếp Cầu, tôi đến vì muốn bàn với anh chuyện đến phía Bắc nhập phế liệu. Anh xem có thể chia cho tôi ít hạn ngạch không? Ơ kìa… Anh cũng biết đấy, tôi cần 15 nghìn tấn.

    Ơ, chúng ta đang nói về Quách Khải Đông mà, sao lại nói sang nhập phế liệu thế? Chuyện hạn ngạch cô không thể nói với tôi được, chuyện đó là do Ngũ Kiến Thiết quyết định, cô phải đi nói với ông ấy, tôi không xen lời vào được. Tôi hiểu rồi.

    Sếp Ngũ quyết định. Vậy anh đi cùng tôi đi. Anh tỏ thái độ với anh ấy, anh bảo anh đồng ý chia cho tôi ít hạn ngạch, được không? Cô xem, hạn ngạch của tôi chỉ có 15 nghìn tấn, nếu tôi nhường hạn ngạch này cho cô thì tôi ăn cái gì?

    Cô phải đi tìm sếp Ngũ, anh ta là chính, phải không nào? Phải. Anh không muốn chia hạn ngạch, vậy chuyện điều tra sổ sách tôi cũng khó làm. Vậy là thế nào? Không phải chứ? Chúng ta đặt giả thiết một tình huống nhé, đó là hai người không điều tra được gì,

    Đến để lừa tôi. Tiểu Đồng. Ảnh. Quách Khải Đông là một nhân tài, nếu anh ta không làm ở chỗ anh mà tự làm thì cũng có thể làm rất tốt. Tiểu Đồng, cậu giới thiệu cho sếp Cầu đi. Sếp Cầu,

    Đây là những gì chúng tôi chụp được trong mấy ngày theo dõi. Đây là nguyên vật liệu và dây chuyền sản xuất thép tấm. Còn đây là nhà xưởng anh ta giấu anh mở ở quê. Pháp nhân là Quách Khải Đông. Quy trình thao tác, thiết bị trong xưởng

    Gần như giống hệt với chỗ anh. Tôi hỏi rồi, giá thép tấm cắt của họ rẻ hơn chỗ anh nhiều. Anh hiểu nghĩa là gì không? Nhưng còn việc anh ta có trộm đơn của công ty anh về chỗ mình hay không thì tôi không rõ. Đây chỉ là một phần.

    Tên Quách Khải Đông này, cậu ta có còn là người không? Sếp Cầu, nhân phẩm sếp phó của anh thật chẳng ra sao. Lừa anh thải hết thiết bị cũ, để anh ta lại thu mua chúng với giá thấp để mở xưởng,

    Thế này là định giành việc làm ăn với anh rồi. Cậu quay lại sớm thế làm gì? Hai người tính làm gì? Cậu tính làm gì? Chuyện này là thế nào? Cái xưởng này là thế nào? Dây chuyền sản xuất này là thế nào? Anh Cầu, anh thật sự hiểu lầm tôi rồi.

    Xưởng này là của em rể tôi, nó không được học hành nên tôi làm pháp nhân cho nó. Phải, tôi cũng đầu tư ít tiền cho nó, họ hàng với nhau. Nhưng có một điều, tôi chưa từng làm việc gì có lỗi với anh. Cậu thôi đi,

    Bản thân cậu có tin lời cậu nói không? Họ Hứa kia, cô có ý gì? Dựa vào hai bức ảnh vớ vẩn mà định phá hoại tình cảm bao nhiêu năm nay của chúng tôi. Cô có bằng chứng không? Cô muốn làm… Chú ý cách ăn nói. Cậu làm gì thế?

    Cậu không cần nhằm vào họ, cậu cứ nhằm vào tôi này. Mấy năm qua, tôi đối xử với cậu thế nào? Cậu tự hỏi lòng mình, tự hỏi bản thân cậu xem, rốt cuộc tôi đối xử với cậu thế nào? Anh Cầu, anh nói như thế làm tôi chạnh lòng lắm đấy.

    Tôi đi theo anh bao nhiêu năm, hôm nay tự dưng có hai người đến lấy ra mấy bức ảnh vớ vẩn, là anh không tin tôi, anh nghi ngờ tôi. Cầu Tất Chính, anh đánh tôi. Đừng, đừng. Sếp Cầu. Hay là anh giải quyết chuyện nhà trước đi,

    Hôm khác chúng tôi lại đến. Thứ này… Đừng. Lại đây, tôi… tôi còn chuyện muốn nói với cô. Cầu Tất Chính, Cầu Tất Chính. Anh… Sếp Cầu, hai người đã đánh nhau thế này, để hôm khác chúng ta lại nói đi. Không thể để hôm khác nói được, vẫn phải điều tra tiếp.

    – Anh ở yên đấy. – Làm gì đấy? Anh ở yên đấy. Xưởng của tôi mà cậu bảo tôi ở yên đấy à? Tránh ra. Anh la hét cái gì? Trộm cắp nên chột dạ à? Tôi ghét nhất loại người ăn cây táo, rào cây sung như anh.

    Có biết cách làm người không? Hôm nay tôi sẽ dạy anh. Ngồi xuống. Tôi là người có học, có thể nghe… Tay ôm đầu. Anh không thể cho tôi hạn ngạch, vậy có thể cho tôi vay ít tiền chứ? Cô muốn vay bao nhiêu? Ba triệu tệ. Không có. Một trăm nghìn tệ.

    Hai triệu tệ. Một trăm năm mươi nghìn tệ. Một triệu tệ. Sổ sách đáng giá ngần này chứ? Tôi có thể khẳng định với anh sổ sách vẫn còn rất nhiều vấn đề. Nếu anh không cho tôi vay, tổn thất một năm của anh không chỉ là một triệu tệ đâu.

    Anh cân nhắc cho kỹ. Đương nhiên, tôi sẽ không vay không, tôi sẽ tính lãi cho anh. Một triệu tệ à? Dưới mức này thì không cần nói nữa. Lãi suất năm 20%. Được. Một triệu tệ. Cảm ơn sếp Cầu. Sếp Cầu. Ngần này tuổi rồi,

    Sau này đánh người, đừng đánh vào mặt. Tôi có cách đối phó với loại người này, nếu cần thì cứ tìm tôi. Còn ăn à? Làm xong bài tập chưa? Rửa tay, đi làm bài tập đi. Ngày mai tôi giúp ông dọn bàn, ra ngoài đường ăn,

    Uống gió Tây Bắc, ăn cho ngon. Quý Cô Giàu Có hứa trả lãi cao hơn, có thể cân nhắc lại, tiền để đâu chẳng như nhau. Ông chỉ biết nghĩ đến lãi. Tôi nói cho ông biết, cuối cùng sẽ mất cả gốc lẫn lãi, ông biết không?

    – Đâu đến mức đấy. – Giấy tờ nhà đất ở chỗ nó. Nó muốn về đòi lúc nào thì về đòi lúc ấy. Tôi ngủ cũng không yên. Không đến mức đấy đâu. Chuyện Quý Cô Giàu Có đã hứa có bao giờ không làm được đâu? Hơn nữa, tôi là bố đẻ nó,

    Thiến Thiến cũng là em gái nó, có chuyện gì, nó cũng không thể không lo được đúng không? Nó lo cái gì mà lo? Nó hết tiền rồi, bản thân nó còn không lo được, còn lo cho ông à? Nó lo cái quái gì? Đừng ăn nữa. Quách Khải Đông,

    Bao nhiêu năm nay, tôi đối xử với cậu thế nào? Cậu đặt tay lên ngực tự hỏi xem. Cậu không có tiền thì có thể xin tôi, chứ không thể lấy trộm. Cậu có còn là người không? Cầu Tất Chính, thế anh có là người không?

    Người ngoài tùy tiện nói với anh mấy câu là anh đã ra tay đánh tôi. Ngày nào tôi cũng thức khuya dậy sớm làm việc, anh đã tin tôi bao giờ chưa? Tôi không tin cậu à? Nếu tôi không tin cậu thì sao tôi lại bán dây chuyền sản xuất?

    Dây chuyền sản xuất cũ đó của anh mỗi tấn nguyên vật liệu tốn bao nhiêu tiền, anh đã tính chưa? Mỗi ngày tốn bao nhiêu tiền điện, tốn bao nhiêu tiền nhân công, anh có tính được không? Anh có tính được không? Vậy cậu cũng không thể bán cho em rể cậu.

    Thép tấm bao nhiêu tiền một tấn? Thép dây bao nhiêu tiền một tấn? Anh có tính được không? Cậu… Cầu Tất Chính, anh có biết tôi đã tiết kiệm bao nhiêu tiền cho công ty chúng ta không? Vậy dây chuyền sản xuất này, cậu đã lừa của tôi bao nhiêu tiền? Tôi lừa…

    Cầu Tất Chính, anh có từng nghĩ đến việc vì sao Hứa Bán Hạ lại vu oan cho tôi trước mặt anh không? Anh có từng nghĩ đến không? Cô ta muốn vay tiền anh, cô ta muốn lấy lòng anh. Bây giờ anh biết ai lừa anh rồi chứ? Đã hiểu ra chưa?

    Tôi không làm nữa! Đừng lật nữa, tôi đã lật nát hai quyển sổ này rồi, không đào được ra tiền nữa đâu. Để tôi giục mấy người nợ chúng ta trả tiền. Nhưng cũng chẳng được bao nhiêu đâu. Tuy cô lấy được một triệu tệ, nhưng tôi bảo này, còn thiếu nhiều lắm.

    Để tôi về hỏi bố mẹ tôi, xem có thế chấp căn nhà của họ được không. Thôi đi, cậu đừng tham gia vào việc này. Cô đã mở miệng xin tiền bố cô rồi, đã đến mức này rồi, sao tôi không được đi chứ? Cùng lắm thì tôi mặt dày về nhà,

    Tôi không tin họ có thể đá tôi ra ngoài. Bố mẹ cậu… Bán đội xe đi, tôi đi làm có thể nuôi sống bản thân được. – Cậu đừng gây thêm phiền nữa! – Cậu đừng gây thêm phiền nữa! Chuyện bãi bùn thế nào rồi? Đi nói chuyện rồi.

    Lão trưởng thôn đó tinh ranh lắm. Rõ ràng bãi bùn đó chẳng có tác dụng gì, chỉ có lúc triều xuống, mấy đứa trẻ con với cụ già đến đó nhặt cua, cô đoán xem thế nào? Bắt chúng ta trả toàn bộ tiền thuê trong một lần, một triệu tệ. Đúng là tài.

    Tôi cứ để đó vài ngày, vài ngày nữa tôi lại đến. Bắt buộc phải thuê được bãi bùn, cũng bắt buộc phải xây bãi chứa. Đã đi đến bước này rồi, cũng bắt buộc phải mua thép, bắt buộc phải vay tiền. Cô đi đâu đấy? Đi gặp Phùng Ngộ.

    Để tôi đi cùng cô. Thôi dẹp đi. Có cậu đi cùng tôi càng không vay được tiền. Dọa chết người ta. Anh Phùng! Anh Phùng! Chị dâu! Chị dâu! Anh Phùng đâu ạ? Cô tìm anh ấy có việc gì? Chị dâu, lần trước ở hội chợ, anh Phùng bảo chị không được khỏe,

    Tôi cũng ngại không dám đến thăm chị. Dạo này chị sao rồi? Đã khỏe hơn chưa? Lần trước tôi tặng vải cho chị, chị nhận được chưa? Nhận được rồi, cảm ơn nhé. Anh Phùng hay bảo với tôi là chị tinh mắt lắm, vải không tốt thì không xứng với chị.

    Tôi tinh mắt? Nếu như tôi tinh mắt thì ngày xưa, tôi đã không lấy anh ta. Tôi đúng là mù rồi. Chị dâu, tôi có quen một thợ may cực kỳ giỏi. Anh ấy may sườn xám nổi tiếng luôn. Hôm nay chị rảnh không?

    Tôi có lái xe đến, tôi đưa chị đến đó. Cô muốn dụ tôi đi để anh Phùng của cô dễ bề ở bên cục cưng của anh ta chứ gì? Tránh ra. Chị dâu. Tìm cục cưng gì chứ? Toàn là đùa thôi, chị đừng coi là thật.

    Hôm nay tôi đến tìm anh ấy là vì chuyện làm ăn. Làm ăn gì? Chúng tôi bàn với nhau là đến miền Bắc. Chị dâu, giá thép phế liệu ở đó thấp hơn mấy lần so với trong nước. Nếu tình hình thị trường ổn

    Thì bán giá gấp mấy lần cũng không thành vấn đề. Tôi muốn đến tìm anh Phùng để mọi người cùng nhau bàn bạc, làm thành công phi vụ làm ăn này cũng để anh ấy san sẻ với chị mà. Vậy được, hai người nói chuyện đi. Chị dâu, anh Phùng đâu? Bán Hạ,

    Nếu có người khuyên cô kết hôn thì cô đừng nghe theo. Phụ nữ già đi là sẽ xấu xí, xấu xí thì bị người ta ghét, bị người ta ghét thì thà ở vậy còn hơn. Nhớ lấy. Sao cô lại đến đây? Anh làm tôi hết hồn.

    Anh vẫn luôn ngồi ở đấy à? Không ngồi đây thì ngồi đâu? Chị dâu bảo anh ngồi đây à? Bảo chúng ta ngồi đâu thì ngồi đó. Cười hay mắng gì tôi cũng kệ, chắc chắn cảnh giới của tôi cao hơn cô ấy. Hai người thế này làm tôi hết hồn,

    Có phải anh lại lộ rồi không? Tiểu Hứa, tôi thực sự phải nói với cô, giờ tôi với cục cưng yêu nhau đến mức… Anh Phùng, tôi không muốn biết chuyện này. Tôi đến để vay tiền anh. Vay tiền để nhập thép phế liệu à? Tôi vừa đến tìm Cầu Tất Chính,

    Vay được của anh ấy một triệu tệ. Anh có thể cho tôi vay bao nhiêu? Anh ta cho cô vay một triệu tệ á? Cầu Tất Chính á? Anh ta keo kiệt nổi tiếng, từ bao giờ mà cô với anh ta thân thiết thế? Không phải là vay không đâu.

    Cầu Tất Chính nghi Quách Khải Đông chơi xỏ anh ta, bảo tôi tra sổ sách của anh ta, tôi đã tra ra được rồi. Kết quả anh ta đánh Quách Khải Đông chảy máu mũi. Nghiêm trọng vậy sao? Tiểu Hứa, tôi thực sự phải nhắc nhở cô.

    Cô đừng suốt ngày can dự vào chuyện của họ. Cô phải cẩn thận. Anh nhắc tôi mới nhớ ra. Quách Khải Đông bán thép tấm cắt cho anh đắt hơn bán cho người khác đấy, anh có biết không? Biết chứ. Thực ra anh ta cũng vì giúp tôi thôi.

    Cô cũng biết tình hình nhà tôi rồi, quyền quyết định đâu nằm trong tay tôi. Chỉ có mua giá cao từ chỗ anh ta thì tôi mới có tiền được. Nếu không thì tôi lấy đâu ra tiền đưa cho cục cưng nhà tôi? Cục cưng không có tiền,

    Còn chẳng mua bộ quần áo nào cho mình, cô có biết là… Được rồi, được rồi, anh đừng diễn vở kịch tình sâu nghĩa nặng cho tôi xem. Anh bắt tay với người ngoài để lừa chị dâu. Lừa người nhà mình, anh không thấy áy náy à?

    Em gái à, vậy cô nói xem tôi phải làm thế nào? Tôi đã ngần này tuổi đầu rồi mà còn bắt cục cưng nhà tôi cùng chịu khổ với tôi à? Bây giờ ngày nào tôi không gặp cô ấy là lòng tôi cứ như lửa đốt ấy. Chỉ khi nhìn thấy cô ấy,

    Tôi mới yên lòng được. Bây giờ tôi mới hiểu, đây mới là tình yêu. Anh à, anh vừa vừa phải phải thôi. Những năm qua nếu không có chị dâu quản lý xưởng cho anh thì anh có phát triển được tốt như vậy không? Nếu anh dám để lộ ra thật

    Thì anh có khóc cũng vô ích. Sao tôi phải khóc chứ? Tôi có cục cưng rồi. Xưởng này vốn là của nhà chị dâu cô mà. Ngày xưa lúc tôi vừa đến đây là chị dâu cô thích tôi, tôi… tôi hồ đồ nên đã… đã kết hôn.

    Giám đốc xưởng này là bố vợ tôi, từ đầu đến giờ cái xưởng này chẳng liên quan gì đến tôi cả. Lấy lại thì lấy lại đi, lấy lại càng tốt, tôi sẽ đưa cục cưng của tôi… tôi… tôi sẽ đi ngao du bốn phương. Vậy anh Phùng này,

    Anh có thể cho tôi vay bao nhiêu tiền? Cô muốn vay bao nhiêu? Một triệu tệ thì tôi không có đâu. Thế anh có bao nhiêu? Anh làm gì đấy? Anh kéo rèm cửa làm gì? Cô đừng vội. Cô không biết anh đây khổ thế nào đâu. Anh giấu giỏi thật đấy.

    Đây là 200 nghìn tệ, không thể cho cô vay hết được. Tôi có thể cho cô vay 100 nghìn tệ này, còn 100 nghìn tệ này tôi phải giữ lại. Tôi vay anh một triệu tệ, anh lấy ra 200 nghìn tệ, lại còn giữ lại 100 nghìn tệ?

    Tôi còn thiếu hơn ba triệu tệ đây. Tiểu Hứa, nếu cô không vay thì tôi cất đi nhé. Ý cô là sao? Cô tay không bắt giặc à? Không tự bỏ ra đồng nào sao? Không phải tôi không bỏ ra, mà tôi thật sự không có. Tôi còn phải xây bãi chứa nữa.

    Anh, tôi nói thật với anh, chỉ làm xong mấy cái đó thôi là tôi đã tiêu gần hết chỗ tiền này rồi. Hay là thế này đi, tôi đưa cô đến cầu xin sếp Ngũ. Dù sao tôi đã theo anh ấy hơn nửa cuộc đời rồi,

    Có lẽ anh ấy sẽ nể mặt tôi thôi. Có đi không? Anh ấy có thể cho tôi vay tiền không? Nếu anh ấy chịu cho vay thì tôi sẽ đảm bảo cho cô. Nào, sếp Triệu. Mấy người từ nước ngoài về như các cậu đều thích uống thứ này,

    Nên tôi đã chuẩn bị cho cậu đấy. Tôi thì không thể uống được cái này. Hôm nay sếp Ngũ gọi tôi đến đây không phải chỉ để uống cà phê thôi nhỉ? Có việc gì anh cứ nói thẳng. Chẳng phải cậu đã đồng ý thu mua 50 nghìn tấn thép của tôi sao?

    Bây giờ cả Lão Phùng và Lão Cầu đều khó khăn. Anh xem thế này được không? Trả trước một phần tiền cọc cho chúng tôi, như vậy thì người làm anh cả như tôi cũng có cái để ăn nói, đúng không? Tiền cọc à? Được, không vấn đề gì.

    Tốt quá rồi, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn sếp Triệu. Cọc 10%, anh thấy đã đủ chưa? Quá đủ luôn ấy, đúng là trượng nghĩa. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Nhưng có một vấn đề. Anh cũng biết, giá thép bây giờ lên xuống liên tục.

    Hôm qua 1000 tệ, hôm nay 900 tệ, ngày mai lại 1200 tệ. Rốt cuộc chúng tôi sẽ trả 10% này theo giá nào? Cũng phải. Sếp Triệu, cậu xem hay thế này được không? Chúng ta làm tròn, lấy 1000 tệ đi. Năm mươi nghìn tấn là 50 triệu tệ,

    Cọc 10% của 50 triệu tệ, vậy được không? Sếp Ngũ, anh xem thế này được không nhé? Đợi anh vận chuyển thép về, ngày về đến cảng, chúng ta sẽ theo giá thép thị trường của ngày hôm đó. Giá thép sẽ do tôi quyết định. Anh thấy được không? Sếp Triệu, à không…

    Đúng, chuyện này cậu nói cũng có lý nhưng tôi đưa 50 nghìn tấn này về không biết phải tốn bao nhiêu công sức. Bây giờ, tôi cũng không dám đảm bảo giá cuối cùng của thép khi đến cảng là bao nhiêu. Cậu không thể để tôi làm không công,

    Như thành người làm cho cậu được. Cậu nói… Vào đi. Đợi chút. Đại ca. Sếp Ngũ. Sao hai người lại đến vậy? Sếp Triệu đang ở đây à? Sếp Triệu. Có chuyện gì à? Sếp Ngũ, nếu anh có khách thì chuyện này chúng ta bàn sau nhé. Tôi xin phép về trước.

    Không, không, không, cậu đừng vội đi. Đừng, đừng, à ừ… Thế này, hai người có chuyện phải bàn thì chúng… chúng tôi sang phòng bên cạnh đợi. – Được, được, được. – Đừng, đừng, đừng. Hai người nói trước đi, chuyện của chúng tôi không vội.

    – Để bàn sau. – Không, không, không, sếp Triệu, chuyện này… Chuyện của chúng ta là chuyện lớn. Họ cũng không có chuyện quan trọng gì. Mau nói đi, nói xong thì đi mau. Chẳng phải Tiểu Hứa muốn đi nhập thép phế liệu cùng chúng ta sao,

    Cô ấy vay tiền tôi, tôi làm gì có tiền nên định vay chút tiền từ anh. Tiểu Hứa, cô không cần tốn sức thế đâu, tôi cho cô 5000 tấn. Cô cũng không cần đi. Số tiền đấy coi như cho không còn gì, vậy không tốt à?

    Sếp Ngũ, chẳng phải lần trước chúng ta đã nói rồi sao? Anh hứa cho tôi 15 nghìn tấn, sao lại thành 5000 tấn vậy? Tôi đồng ý khi nào? Anh nghĩ kĩ lại xem. Bây giờ cô nói cái này làm gì? Một cô gái trẻ

    Đừng cứ nghĩ đến chuyện kiếm tiền mãi. Chuyện cô cần làm gấp bây giờ là tìm một người đàn ông tốt rồi kết hôn đi. Đàn ông tốt kết hôn hết rồi. Không. Tôi đang trẻ trung, không nghĩ kiếm tiền thì phải nghĩ gì? Sếp Ngũ, tôi có bãi chứa.

    Số thép phế liệu mà chúng ta đưa về cứ để ở bãi chứa của tôi, vậy chúng ta sẽ tiết kiệm được không ít tiền. Nói thì dễ lắm, bãi chứa của cô ở đâu? Tôi dẫn anh đi xem nhé. Không, không, không, được rồi, được rồi. Tôi tin cô,

    Nếu cô có bãi chứa thật thì tôi nhất định sẽ cân nhắc, được chưa? Tôi đang bàn chuyện quan trọng, mau đi đi, mau lên. Anh Phùng, nói giúp tôi đi chứ. Chẳng phải anh đã nói sẽ đảm bảo cho tôi à? Cô không thấy đại ca đang bận à?

    Bảo cho cô bao nhiêu thì nhận bấy nhiêu đi. Sao anh lại thế chứ? Lần sau, tôi sẽ không bao che anh nữa. Hai người có chuyện gì vậy? Bao che gì? Lão Phùng, không phải tôi nói cậu đâu nhưng cậu có thể làm chút chuyện tử tế không?

    Nhà mình mà cũng làm loạn cả lên. Không có vợ cậu thì xưởng của cậu đã đóng cửa từ lâu rồi. Sếp Ngũ, tôi đi trước đây, mọi người nói chuyện tiếp nhé. Sếp Triệu. – Sếp Triệu. – Không. Sếp Triệu. Sếp Ngũ. Hai người…

    Hai người làm hỏng chuyện của tôi rồi đấy. Sếp Ngũ, anh… Anh bị sao thế? Sao anh lại làm vậy? Không, nói chuyện của cô thì tôi giúp nhưng cô… cô lại lôi tôi vào. Anh mau nói xem, tiền của tôi biết làm sao đây? Lôi chuyện tôi vào làm gì?

    Cô giẫm… giẫm phải tôi rồi đấy. Tên họ Cầu kia ra tay mạnh thật đấy. Giấy. Hay là chúng ta đến bệnh viện khám? Không sao. Đó là xe của Cầu Tất Chính đúng không? Đi xem đi, khách sáo chút. Đi đi. Sếp Quách đâu? Đang nghỉ ngơi trong phòng.

    Trượt ngã một cú gãy cả mũi. Anh. Đây là gì vậy? Đồ ăn do sếp Cầu mang đến. Đây là nơi để thức ăn à? Đem ra ngoài. Cậu đừng tưởng mình bị đánh rồi không cho người nhà biết là tôi đánh thì tôi sẽ biết ơn cậu. Còn đứng đấy làm gì?

    Ra ngoài! Cái tên ăn cây táo, rào cây sung, bằng mặt không bằng lòng này, còn chưa nói rõ ràng mà cậu bảo đi là đi, nói không làm thì không làm à? Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Anh muốn ăn gì? [Thành phố Tân Hải, tỉnh Giang Đông]

    [Công ty TNHH sắt thép Bán Hạ] Xin chào. Chú tìm ai? Đây là bố tôi. Nhân viên của con à? Bận thế sao? Trạm phế liệu mà cũng thành lập công ty được à? Gì vậy? Viết đi. Viết gì? Giấy vay nợ. Bố đọc con viết. Giấy vay nợ.

    Hôm nay, vay Hứa Hữu Nhân ba trăm nghìn nhân dân tệ, thời hạn nửa năm, lãi 30 nghìn tệ, tổng cộng 330 nghìn tệ. Nếu đến hạn nhưng không thể hoàn trả sẽ xử lí theo ý người cho vay. Kí tên, Hứa Bán Hạ. Đúng rồi, ngày tháng, ngày tháng nữa.

    Còn cái này nữa. Bố có phải bố ruột con không? Phải, bố ruột. Đây là quy trình. Rót nước đi. Tiền? Trong túi của bố có tiền không? Sổ đỏ. Sổ đỏ? Đúng vậy. Con nhìn bố làm gì? Mẹ Thiến Thiến cho con vay tiền đấy.

    Bố đem đến đây, lát phải về báo lại, đúng không? Nếu không, bố không giải thích được tiền đã đi đâu. Vậy là bố đang gài con à? Sao bố lại gài con chứ? Mọi người đang sống yên lành trong nhà, con lại làm ầm lên, thế là ai gài ai?

    Đúng vậy, mọi người đang sống yên lành, con cũng đâu có làm gì bố thật. Đúng là vẫn ở trong nhà, con cứ gây chuyện phiền hà chẳng phải ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình của bố à? Bố có biết làm như vậy là gì không? Ích kỉ.

    Trước giờ chỉ nghĩ đến bản thân mà không nghĩ đến cảm nhận của người khác. Bố đã nghĩ cho con bao giờ chưa? Sao bố lại không nghĩ cho con? Con là bà chủ, có văn phòng, gia đình này còn phải dựa vào con. Đây là năng lực của con.

    Con có năng lực thì phải làm trâu, làm ngựa cho nhà bố, đúng không? Muốn gì mua đó, mỗi tháng còn cho tiền tiêu, con nợ nhà bố à? Con à, không thể nói như vậy, gia đình nào cũng thế. Nếu không bố mẹ nuôi con làm gì?

    – Ông… – Tiểu Đồng, ra ngoài mua một gói thuốc lá đi. Cảm ơn nhé. Ông ấy không hút loại này, ra ngoài mua đi. Vừa vừa phải phải thôi. Con thuê kiểu người gì vậy? Đều là người tốt, tốt hơn các người nhiều. Được, người tốt, người tốt.

    Chúng ta không nói cái đấy. Sổ đỏ thì phải làm sao? Bố đừng nghĩ đến chuyện sổ đỏ nữa. Đó là thứ cuối cùng mà mẹ để lại cho con. Con không đưa. Con xem con đi, sao con có thể cứng đầu thế chứ? Bố là bố con đấy.

    Hay là thế này nhé, bố nhường một bước, bố sẽ ra dáng một phụ huynh. Con không muốn đưa sổ đỏ thì thôi, nhưng viết thêm một tờ giấy. Thế này nhé, thế này nhé, con viết như sau. Nếu không thể hoàn trả khoản vay đúng hạn sẽ thế chấp

    Quyền sở hữu căn nhà mà Hứa Hữu Nhân đang cư trú cho bố. Như thế được rồi chứ? Con đến ngân hàng vay tiền cũng phải thế chấp thôi. Con không làm như vậy thì bố thật sự không về nhà được. Tối nay, bố phải ở lại chỗ con đấy.

    Bố quyết tâm phải lấy căn nhà này đúng không? Đúng vậy. Được, vậy con cũng có một phương án thỏa mãn hai bên. Con nói đi. Con sẽ thế chấp nhà cho bố nhưng con không vay 300 nghìn tệ. Vậy con vay bao nhiêu? Năm trăm nghìn tệ.

    Con ép bố đi bán thận đấy à! Trước giờ con đã bảo là vay 500 nghìn tệ, lãi tính như bố nói. Đến lúc đấy, con trả cho bố 550 nghìn tệ. Con không chấp nhận những phương án khác. Trưởng thôn, bây giờ làm ăn khó khăn, chúng tôi rất có thành ý

    Trong việc xây bãi chứa. Hơn nữa sau này, xây bãi chứa cũng cần công nhân. Chắc chắn chúng tôi sẽ ưu tiên thuê người trong thôn. Bãi bùn bỏ hoang chỗ anh cũng không trồng trọt được, cũng khó làm cái khác, chi bằng anh cho tôi thuê.

    Sau này tôi kinh doanh được mười, hai mươi năm thì chúng ta đều kiếm được tiền. Vậy đi đến đâu, mọi người cũng sẽ khen anh. Tôi đã nói với đồng chí Trần rằng khu đất này là đất tập thể. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải không thể cho thuê.

    Cải cách ấy mà, mở rộng để kinh doanh. Chỉ là chúng tôi không hài lòng với giá lắm. Trưởng thôn, không cho chúng tôi thuê thì cũng chỉ để không ở đấy. Chẳng phải tôi nói chứ, cậu chẳng có chút thành ý gì. Sếp của các cậu là cô ấy.

    Cậu thương lượng với tôi có ích gì? Anh ra giá thấp nhất đi, muốn bao nhiêu? Dưới 500 nghìn tệ thì chúng tôi không cho thuê đâu. Đúng vậy, không thể dưới 500 nghìn tệ. Dưới 500 nghìn tệ thì không cho thuê.

    Dưới 500 nghìn tệ thì chúng tôi tuyệt đối không cho thuê. Đáng lẽ nên đấm gãy răng lão ta, cái đồ lươn lẹo. Bắt đầu từ mai, tôi sẽ canh ở đầu thôn. Nếu có ai muốn thuê, tôi sẽ không cho người đấy vào thôn. Nếu như bị ô nhiễm

    Thì lão muốn cho thuê cũng không được. Ô nhiễm thế nào?