Gió Thổi Bán Hạ Tập 02 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 2] [Hội chợ sắt thép quốc tế Giang Đông] Mọi người nói tiếp đi, cứ bàn bạc thoải mái, tôi phải qua bên kia mời rượu đã. Mời rượu hội trưởng Cao phải không? Chúng tôi đợi anh, đợi anh.

    Được, được, được. Tiểu Hứa, cô nghe ông anh này đi, đừng nói bừa. Cô có biết 15 nghìn tấn là bao nhiêu tiền không? Tôi… tôi… Cô đừng vội nói, cô nghe hai ông anh này nói hết đã, được không? Sếp Hứa, điều cơ bản nhất là

    Cô có hạn ngạch thương mại không? Đúng đấy. Phải không nào? Không phải mở công ty là có à? Cô biết một công ty có thể xin được hạn ngạch bao nhiêu không? Nhập 15 nghìn tấn thép, cô phải đăng ký bao nhiêu công ty? Mười lăm công ty,

    Cô có làm được không? Có gì mà tôi không làm được? Chỉ cần sếp Ngũ dám đưa tôi, tôi muốn mở bao nhiêu thì mở bấy nhiêu. Được, được, được rồi, không có việc gì là Tiểu Hứa không làm được. Đúng vậy, đúng vậy. Uống rượu, uống rượu đi. Nào, nào, nào.

    Sếp Cầu, lát nữa sếp Ngũ quay lại, anh phải nói giúp tôi vài câu đấy. Cô đừng giở chiêu này với tôi, tôi thật sự lực bất tòng tâm, không giúp được cô. Vừa nãy lúc ở cửa, anh đã nói có thể giúp tôi còn gì. Vậy tôi… tôi cố gắng hết sức,

    Được không? Tôi sẽ cố gắng giúp cô. Nào, nào, uống rượu, uống rượu đi. Uống một ly. Chuyện… chuyện gì vậy? Không có gì, không có gì. Sếp Ngũ. Sếp Ngũ quay lại rồi. Mọi người uống vui quá nhỉ. Sếp Ngũ. Mau ngồi, mau ngồi đi. Tôi… tôi vừa mới uống xong, thôi,

    Đừng rót nữa. Mọi người đã nghĩ xem chúng ta nhập 50 nghìn tấn thép này về rồi bán cho ai chưa? Bán… bán cho… Doanh nghiệp nước ngoài đấy. Đúng vậy. Cái anh… anh Triệu đó, tên người Tây nói tiếng Trung đó, bán cho anh ta được đấy.

    Cậu ta là doanh nghiệp nước ngoài đúng không? Cậu ta quyết định được, một công ty của cậu ta đã có thể mua hết 50 nghìn tấn thép của chúng ta rồi. Đúng vậy thật. Tôi nói cậu nghe, lát nữa cậu ta mà đến, chúng ta phải nhanh nhẹn lên.

    Chúng ta phải nghĩ cách giành cậu ta tới bàn chúng ta. Có bao nhiêu người đang chờ cậu ta đấy. Kìa, kìa, kìa, tới rồi, tới rồi, tới rồi. Bên kia, bên kia. Tới rồi, tới rồi. Đúng, tôi đến rồi đây. Anh ở bàn nào thế? Bên kia à, được, được, được.

    Sếp Triệu, anh tới rồi. Cuối cùng anh cũng tới. Lấy rượu cho sếp Triệu, nào, nào, nào. Việc làm ăn năm nay nhờ cả vào anh đấy. Mời sếp Triệu một ly, nào, nào, nào. Cảm ơn. Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người. Năm sau làm ăn phát đạt nhé.

    Tất cả chen lên hết rồi, đợi đến bao giờ mới đến bàn chúng ta. Phải nghĩ cách giành qua đây. Giành… giành kiểu gì chứ? Tôi qua bên kia ngồi đã. Lát nữa anh lại đây nhé. Sếp Triệu, sếp Triệu. Bây giờ việc làm ăn dựa vào anh cả đấy.

    Năm nay anh có thể tăng hạn ngạch cho chúng tôi không? Làm ăn phát đạt nhé. Anh nói vậy, năm ngoái tôi vừa tăng cho các anh xong, phải để cho mọi người nữa chứ. Sếp Triệu. Tôi sẽ uống ly rượu này thay sếp Triệu nhé.

    Tôi cạn đây, các anh cứ thoải mái. Ơ… Cảm ơn, cảm ơn sếp Triệu. Sếp Triệu, đừng quên chúng tôi đấy. Sếp Triệu, tôi muốn bàn một mối lớn với anh. Cô là ai? Tôi họ Hứa, tên Hứa Bán Hạ, ở công ty TNHH sắt thép Bán Hạ Tân Hải.

    Chúng tôi chuyên buôn bán sắt thép phế liệu, sau này mong anh giúp đỡ nhiều hơn. Vừa nãy cô nói có mối lớn gì? Bây giờ chúng tôi có một con đường có thể nhập một lô 50 nghìn tấn thép phế liệu từ phía bắc. Anh xem chỗ anh lấy được bao nhiêu?

    Anh ra giá đi, chúng ta dễ bàn thôi. Cô ấy có ý gì? Sao cô ấy lại nói chuyện này ra? Phía bắc, 50 nghìn tấn, thật à? Đương nhiên là thật. Anh nhìn bên này, – sếp Ngũ của chúng tôi đợi anh cả buổi rồi. – Sếp Triệu. Sếp Ngũ à.

    Lâu rồi không gặp. Chứ gì nữa. Mau ngồi đi. Không cần, không cần, tôi ngồi bàn kia. Như nhau mà, mau ngồi đi. Nào, nào, nào, mau ngồi đi. Anh chán không? Có muốn ra ngoài cho thoáng không? Không đi, tôi có nhiệm vụ. Anh không dám à?

    Sợ sếp của anh không cho đi à? Anh mà không tới là chúng tôi không ăn đâu. Tôi ở bàn kia. Ngồi, ngồi, ngồi đi. Như nhau mà. Ngồi đây nói chuyện chút đã, nào, nào, nào. Có gì mà không dám. Tốt quá rồi, đợi mỗi anh thôi đấy.

    Vừa nãy tôi nghe nói các anh định nhập 50 nghìn tấn thép phế liệu từ phía bắc à? Chuyện là thế này, tôi chỉ nói sơ qua với sếp Triệu thôi, nhưng ở chỗ chúng tôi vẫn là sếp Ngũ quyết định. Năm mươi nghìn tấn này là của ai? Của chúng tôi.

    Đúng, đúng. Của mọi người, của mọi người. Anh là tài xế hay thư ký? [Đồng Kiêu Kỵ] [Giám đốc nghiệp vụ] Phó… Phó giám đốc. Đồng Kiêu Kỵ, tên anh cũng hay đấy. Mẹ tôi từng nói có một doanh nghiệp tư nhân, chỉ có một người. Người đó là Chủ tịch,

    Kiêm Giám đốc, kiêm Phó giám đốc, kiêm Tài vụ, kiêm nhân viên, kiêm lao công, anh thì sao? Công ty anh chỉ có hai người à? Chúng tôi nhiều hơn một người. Tôi là tài xế, kiêm Phó giám đốc, kiêm nhân viên bốc vác. Cô tên gì? Hỏi làm gì? Làm quen đi.

    Mèo Hoang, người khác hay gọi tôi như vậy, anh cũng gọi thế đi. Mèo Hoang á? Tên cô đặc biệt quá. Vậy cô là Thư ký, tài xế, hay là Phó giám đốc? Thanh niên thất nghiệp. Tôi tới ăn ké. Vậy chúng ta cũng gần giống nhau. Tôi vẫn giữ nguyên quan điểm,

    Đừng nói là 50 nghìn tấn, có mang thêm nhiều hơn nữa tới đây, tôi cũng mua được hết. Nhưng có một vấn đề, chuyện này có phải thật không? Cậu yên tâm, Ngũ Kiến Thiết này làm ăn ở Tân Hải bao nhiêu năm, không tới mức phải tự vả để chém gió đâu.

    Sếp Ngũ, tôi không có ý đó. Nếu anh đã nói vậy rồi thì tôi tin anh. Nào. – Được, được, được. – Tôi kính anh. Nào, nào, nào. Nào. Cảm ơn. Chúng ta cùng nhau kính sếp Triệu của chúng ta một ly. Nên mà. Đừng, đừng, đừng. Nên mà, nên mà.

    Tất nhiên phải vậy rồi. Mọi người cùng kính sếp Triệu đi. Nào, nào, nào, làm ăn đều vất vả như nhau mà. Ta uống ly rượu đoàn kết nào. Tiểu Hứa. Sếp Triệu kính rượu kìa. Sếp Hứa hết rượu rồi. Tôi rót cho sếp Hứa. Đúng, đúng, đúng, tôi hết rượu rồi.

    Sếp Hứa, tôi nghe nói lên phía bắc làm ăn phải uống nhiều lắm đấy. Họ uống rượu như uống nước vậy, cô là phụ nữ, nếu không đi được thì chúng tôi đi thay là được. Thế đâu có được. Tôi phải đi chứ. Tôi uống bằng cái này.

    – Đừng, đừng, chai này thì lớn quá. – Sếp Triệu, lần đầu gặp mặt, để thể hiện lòng thành. Sếp Ngũ, nói rồi nhé, nhớ dẫn tôi theo đấy. Tiểu… Tiểu Hứa. Nào, nào, nào. Cạn, cạn đi, chúng ta cũng cạn thôi. Anh làm nghề này bao lâu rồi?

    Hôm nay là ngày đầu. Ngày đầu á? Thế trước đây anh làm gì? Tôi từ trên núi xuống. Đi tù hả? Cái này cô cũng hiểu à? Có gì đâu mà. Anh cũng bị oan hả? Cô vui tính thế, đi tù rồi có ai mà oan. Thế anh là người xấu à?

    Cô thấy sao? Giống đấy. Cô còn nhỏ, biết gì đâu. Về thôi, không biết trong kia uống thế nào rồi. Người xấu, từ từ thôi. Sếp ơi. Sếp ơi. Tỉnh lại đi. Anh là ai? Tôi, Đồng Kiêu Kỵ này. Đưa thẻ phòng cho tôi. Cậu… cậu chết ở xó xỉnh nào đấy?

    Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi. Cậu… đồ khốn. Cô yên nào, yên nào. Cậu có biết tôi đã uống bao nhiêu với họ không? Tôi sai rồi, tôi sai rồi. Mau, mau nào. Tôi uống với họ hai chai rượu đế. Mau vào đi. Cậu hại chết tôi đúng không?

    Đồng Kiêu Kỵ. – Cậu muốn hại chết tôi. – Tôi sai rồi. Không phải tôi đi nói chuyện tí thôi sao? Cô không cho tôi làm quen mọi người à? Tôi còn đưa danh thiếp cho người ta nữa. Cậu cứ… cứ bịa đi. – Cậu cứ bịa đi. – Cẩn thận.

    Tôi rót nước cho cô. Tôi không khát. Là điện thoại tôi kêu. Cô nằm yên. – Nằm yên, nằm yên, nằm yên. – Điện thoại của tôi… Tôi lấy cho. Cậu làm tôi chết bỏng rồi. Đồng Kiêu Kỵ, cậu muốn làm tôi chết bỏng à! Đồng Kiêu Kỵ.

    Tôi bảo rồi, cô nằm yên đi. Cậu muốn làm tôi chết bỏng à? Điện thoại, điện thoại. Điện thoại. Này, điện thoại. Ai đấy? Nói đi, ai đấy? Xin hỏi cô là Hứa Bán Hạ à? Sếp Triệu đúng không? Tôi, tôi đây, tôi là Tiểu Hứa đây. Sếp Triệu. [Cô không sao chứ?]

    Tôi ổn lắm. Chút rượu này đối với tôi có là gì đâu. Lại còn làm phiền anh gọi điện hỏi han tôi, thật là ngại quá. Tôi gọi điện là muốn xác nhận với cô một việc. Việc đi miền bắc mua thép là thật sao? Là thật đó. Là thật đó.

    Sếp Ngũ đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Sếp Ngũ trước giờ đều rất giữ chữ tín. Tôi với sếp Ngũ quen biết lâu năm rồi, nếu không thì tôi cũng không thể đòi ông ấy 15 nghìn tấn một lúc được. Vậy chẳng phải là nhét cả tôi vào trong đó luôn rồi sao?

    Anh tin tôi đi, tôi đảm bảo với anh. Cô đảm bảo ư? Tôi lấy nhân phẩm của tôi để đảm bảo với anh. Nếu như anh không tin tôi thì anh cũng sẽ không gọi điện cho tôi, đúng không? Tôi gọi điện thoại là vì cô uống say.

    Tôi nhìn dáng vẻ cô uống rượu hôm nay chân thành hơn mấy người bọn họ. Được rồi, cô không sao là được rồi. Tôi chân thành á? Anh ta bảo tôi chân thành. Tôi chân thành à? Hay là cô uống chút nước đi. Đồng Kiêu Kỵ, tôi phải cảm ơn cậu đấy.

    Cả một buổi tối tôi không vớt được gì, chỉ được khen một câu chân thành. Cậu đừng suốt ngày xị mặt ra có được không? Cứ như ai nợ tiền cậu không bằng. Bây giờ chúng ta đang làm ăn, làm ăn đấy, có hiểu không? Phải cười nói vui vẻ với mọi người.

    Cậu thế này ai thèm để ý đến cậu chứ? Tại sao lại vứt nó đi? Vứt cái gì? Thì vứt thôi, làm sao? Tại sao không đến thăm tôi? Tôi ở trong đó năm năm, cô không đến một lần nào. Mỗi lần Tiểu Trần đến đều bảo là cô rất bận.

    Rất bận thật sao? Đúng vậy. Đúng là tôi rất bận. Tôi biết, cô đang trách tôi cho nên cô không đến thăm tôi, đúng không? Cô đã ly hôn với tên khốn đó chưa? Cậu đạp cho người ta tàn phế luôn rồi, có thể không ly hôn sao? Cậu muốn biết

    Tại sao tôi không đến thăm cậu, đúng không? Nói thật cho cậu biết, tôi không biết phải đối mặt với cậu thế nào, tôi cũng không biết nên nói gì. Năm năm cậu ở trong đó, tôi có bỏ ra 50 nghìn tệ hay một triệu tệ cũng không mua lại được.

    Cậu không phải là chó mèo, tôi cũng không thể lừa gạt cậu được. Vậy tôi đến nói với cậu những lời vô ích đó để làm gì? Có nói thì cậu cũng không hiểu. Nhưng trong lòng tôi vẫn luôn biết ơn cậu. Nếu không có cú đạp đó của cậu,

    Thì cuộc sống của tôi sẽ giống như sa vào bùn lầy, mãi mãi không thoát ra được. Tôi chưa từng trách cậu. Sau đó, tôi và Tiểu Trần vẫn luôn cố gắng lăn lộn. Trạm thu mua sắt vụn đóng cửa, chúng tôi chuyển qua bán thép phế liệu.

    Cho dù công ty lớn hay nhỏ, mãi mãi có ba cổ đông. Tiểu Trần, tôi và cậu. Lần nào Tiểu Trần cũng kể cho tôi nghe tình hình của cậu. Kể là cậu mập ra, gầy đi, da đen đi, tập lệch cả cơ ngực. Tiểu Trần toàn kể chuyện linh tinh.

    Cậu đã cho ai số điện thoại vậy? A lô? Ai đó? Phó giám đốc Đồng, anh chẳng nghĩa khí gì cả, còn chẳng chào hỏi câu nào. Anh có biết không? Tôi tìm anh ở bờ hồ cả nửa ngày trời đấy. Có chút việc nên đi trước. Sao vậy?

    [Chủ của anh vội đi về] [nên anh cũng cụp đuôi] [đi về theo chứ gì?] Ăn nói kiểu gì vậy? Mèo Hoang cô có đuôi, tôi không có đuôi. Cô cụp đuôi thì có. [Anh tức giận à?] Có chuyện gì, nói nhanh lên, tiền điện thoại đắt lắm đấy.

    [Cũng không có chuyện gì.] [Tôi chỉ muốn hỏi anh là] [khi nào thấy chán tôi có thể đến chơi với anh không?] Tùy cô. [Được.] Không có gì nữa thì tôi cúp máy đây. [Cúp đi.] Ai gọi điện cho cậu đấy? Một người ngồi cùng bàn uống… uống rượu hôm trước.

    Một cô gái chứ gì? Đừng mà, chị ơi. Cậu vừa mới ra tù mà đã tán gái rồi, cậu bận rộn nhỉ. Cậu đứng đó cho tôi. – Không phải, cô ta cứ muốn nói chuyện với tôi. – Đứng yên đó. Tôi cũng không còn cách nào khác. Cậu với ai?

    Tôi sai rồi, tôi sai rồi, tôi sai rồi. Cậu bỏ tôi ở lại đó một mình, cậu có biết tôi uống rượu khó chịu đến mức nào không? Cậu còn tán gái nữa à? Tôi sai rồi, tôi… tôi có lỗi với cô. Làm tôi phải uống xây xẩm mặt mày.

    Đừng mà, chị gái ơi. Làm tôi khó chịu chết đi được. Tôi choáng đến mức chẳng biết phải về kiểu gì. Trần Vũ Trụ! Đồng Kiêu Kỵ! Hét cái gì mà hét? Sao không đến đón tôi? Còn bận chuyện làm ăn, sao tôi đi đón cậu được?

    Làm ăn quan trọng hơn tôi sao? Làm ăn không quan trọng hơn cậu à? Săn chắc đấy. Đi nào, đưa cậu đi tham quan. Đi thôi, đi thôi, đi thôi. Công ty mới. Cậu nhìn thấy chưa, bên này, bên kia và đằng sau đều là thép phế liệu. Cái sân nhỏ đằng trước

    Không thể chứa nổi. Được đấy. Chỗ này không đủ dùng nữa rồi, sau này chúng ta phải đổi nơi khác rộng hơn. Thế nào? Đi hội chợ Lộ Châu mở mang tầm mắt chứ? Đừng nhắc nữa. Mấy người đó mười người thì chín người giả tạo.

    Đồ ăn thì không ngon, toàn lừa gạt cả. Tôi nói cậu nghe, sau này cậu sẽ toàn gặp người như vậy. Nào. Qua đây. [Công ty TNHH sắt thép Bán Hạ] Công ty TNHH sắt thép Bán Hạ. Thế nào? Mở công ty luôn rồi à? Cậu cũng có phần.

    Nào, nhìn chỗ này đi, phòng ký túc của hai chúng ta đấy. Chăn ga gối đệm, Mập mua mới cho cậu hết đấy. Tôi toàn dùng đồ cũ thôi. Nấu món gì mà thơm thế? Nấu cả buổi chiều rồi. Ăn cơm đi, nào, nào, nào. Đi thôi, đi thôi, đi thôi.

    Ai bê hành lý? Quên mất, quên mất, quên mất. Tới ngay. Cậu nhanh nhẹn lên. Mập, chúng ta là bên thu mua phế liệu, làm trong nước là được rồi, có cần phải ra nước ngoài xa xôi để thu mua thép không? Tôi đã tính rồi. Giá thép phế liệu ở phía bắc

    Là 350 tệ một tấn. Tính phí vận chuyển, thuế, thì chi phí cho một tấn cũng chỉ khoảng 700 tệ. Nếu giá cả trong nước ổn thì một tấn chúng ta có thể bán được gần 1400 tệ. Một nghìn bốn trăm tệ đấy, cậu nghĩ xem thế nghĩa là sao?

    Chúng ta có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Tôi định mua 15 nghìn tấn. Nếu vẫn không được thì tôi sẽ đòi Ngũ Kiến Thiết 10 nghìn tấn. Bây giờ tìm đâu ra thép phế liệu 350 tệ một tấn mà bán sang tay được 1400 tệ? Đó không phải là thép phế liệu

    Mà là vàng đấy. Vậy thì là bao nhiêu tiền? 10 triệu 500 nghìn tệ. Không phải, Mập, chúng ta không thể tính theo 350 tệ một tấn được. Chúng ta phải tính theo chi phí cho mỗi tấn. Cộng thêm phí vận chuyển, thuế, 700 tệ một tấn như cô tính,

    Cô có biết là chúng ta cần chuẩn bị bao nhiêu tiền không? – Hơn 10 triệu tệ. – Phí vận chuyển tính sau. Cùng lắm thì hàng về tôi đưa tiền cho Ngũ Kiến Thiết sau. Nhưng mà tiền mua thép chúng ta phải chuẩn bị trước. Được, chúng ta tính theo tiền mua.

    Bây giờ trong ngân sách của công ty cũng chỉ có khoảng một triệu tệ. Cô muốn mua 15 nghìn tấn thép thì sẽ là 5 triệu 250 nghìn tệ, chúng ta còn thiếu hơn 4 triệu tệ, lấy đâu ra nhiều tiền như thế? Trần à,

    Hai chúng ta thu mua thép phế liệu bao nhiêu năm nay, kiếm được mấy đồng? Nếu chúng ta làm thành công vụ này thì chúng ta sẽ đổi đời. Cầu Tất Chính với Phùng Ngộ tranh nhau đi, bọn họ còn không chịu cho tôi hạn ngạch đấy. Cô bình tĩnh đi.

    Dù sao thì trạm thu mua phế liệu đó không đủ dùng, phải tìm bãi chứa. Tìm bãi chứa xong rồi, không có hàng để chứa thì cũng lãng phí tiền. Bao giờ tôi về sẽ để 15 nghìn tấn ở đó. Dùng đến bãi chứa ấy,

    Việc làm ăn của chúng ta sẽ được mở rộng. Cậu nói xem, bên cạnh bãi chứa có thể xây bến tàu, xây bến tàu xong chúng ta sẽ không cần phải bán thép phế liệu nữa. Phải, phải. Những gì cô nói tôi đều hiểu cả.

    Chúng ta không thể ăn một phát thành béo luôn được đúng không? Ý tôi là giờ trong tay chúng ta không có nhiều tiền thế. Chúng ta không mua nổi. Thì vay. Vay ở đâu? Bốn triệu tệ đấy, bà cô ơi. Cậu về tính xem

    Bây giờ bán hết số hàng chúng ta có thì được bao nhiêu, rồi tôi vay thêm của bố. Cậu dẫn theo Tiểu Đồng xử lý chuyện của Cầu Tất Chính đi. Việc này mà thành công thì tôi sẽ kiếm được ít tiền. Và cả chỗ Phùng Ngộ nữa,

    Chắc là tôi cũng vay được ít. Ngân hàng. Cậu có người quen trong ngân hàng không? Ngân hàng nào chịu cho người thu đồng nát như chúng ta vay? Không có đâu. Im miệng. Nói tóm lại là có hai chuyện thôi. Một là cậu hãy bàn cho xong chuyện bãi bùn,

    Nhanh chóng thuê được. Hai là cậu dẫn Tiểu Đồng, tìm thêm mấy người, đăng ký thêm vài công ty nữa. Tôi cần nhiều hạn ngạch hơn nữa. Những chuyện khác thì tôi sẽ nghĩ cách. Cậu cũng có phần trong công ty, cậu nói xem nào. Cậu nói xem

    Vay nhiều tiền thế để tới phía bắc mua thép phế liệu, bốn triệu tệ đấy nhé, nếu là cậu thì cậu có làm chuyện này không? Làm thế nào? Ai hỏi cậu làm thế nào, tôi hỏi cậu có làm được không? Làm sao tôi biết được.

    Tôi chỉ hỏi làm thế nào thôi. Nào. Chào mừng tôi về nhà. Khi ra đi, cô rất thanh thản, không đau đớn gì, chỉ là cứ nói với hai chúng tôi là nhớ cậu. Nơi này là tôi với Mập chọn, phong thủy rất tốt. Dù tôi và Mập bận đến mấy

    Thì mỗi tháng cũng chắc chắn đến đây một lần. Cô ơi, Tiểu Đồng về rồi. Cô yên tâm, sau này bọn cháu sẽ sống tốt. Muốn khóc thì khóc đi. [Con trộm tiền phải không?] [Con biết trộm tiền rồi phải không?] Có phải con muốn mẹ tức chết không? [Năm 1991] Mẹ.

    Tiền này không phải đi trộm thật mà. Là tiền con kiếm được. Mẹ. Con có hai người bạn tốt, họ rất tốt với con. Họ chăm sóc cho con, dẫn con đi kiếm tiền. Một người giống anh, một người giống chị. Con biết dù sau này con xảy ra chuyện gì

    Thì họ cũng sẽ không bỏ mặc con. Họ là người nhà. Mẹ yên tâm đi. [Mẹ ơi,] [con tới thăm mẹ này.] Kiếp sau con làm con chó cho mẹ nhé. Con gặp mẹ là vẫy đuôi, sẽ không làm mẹ giận nữa. Cậu làm gì thế? Cậu làm gì thế?

    Cảm ơn hai người đã báo hiếu thay tôi. Được rồi, xe chúng ta chỉ lái được tới đây thôi. Đi bộ vào trong là được. Cậu làm được không đấy? Tìm đường kiểu gì vậy? Đúng thế. Đây là nơi nào thế?

    Chúng ta xây bãi chứa hàng thì cũng phải xây đường luôn mà. Đây không phải mấu chốt của vấn đề. Ở ngay phía trước thôi, đi mấy bước là tới. Vậy mấu chốt là gì? Mấu chốt là diện tích của bãi bùn, giá thuê và độ sâu của nước, biết chưa?

    Chậm thôi. Tôi nói này, nếu mà không phù hợp… Sếp, có phải cô muốn nói nếu không phù hợp thì vứt anh ấy xuống biển không? Tôi còn chọn chỗ nào biển sâu nhất ấy chứ. Tôi nói hai người nghe, vứt xuống biển thì tôi cũng lôi hai người theo. Nhìn thấy chưa?

    Diện tích bãi bùn này đủ rộng chứ? Xây ở đây, chất mấy chục nghìn tấn thép cũng không vấn đề gì, to hơn trạm phế liệu của chúng ta gấp trăm lần luôn. Thế này có rộng quá không? Cậu hiểu cái gì? Tôi nói này,

    Càng rộng thì càng có không gian để phát triển, biết chưa? Cậu thấy độ sâu của nước chưa? Vùng nước này, tôi đã hỏi rồi, chắc chắn là đủ về độ sâu. Theo ý của Mập, sau này chúng ta sẽ kiếm tiền xây một bến cảng ở đây.

    Tàu thủy cỡ chục nghìn tấn đỗ vào bến cảng này. Chúng ta vào thẳng bãi chứa hàng luôn. Tới lúc đó kĩ thuật lái xe tải cậu học trong đó sẽ hữu dụng rồi còn gì. Cái anh nói gọi là lý luận suông, chém gió. Còn tàu thủy cỡ chục nghìn tấn nữa.

    Lái tàu chở hàng nặng chục nghìn tấn vào đây, anh có mấy chục nghìn tấn hàng hả? Chở cát đi à? Tầm nhìn hạn hẹp, ếch ngồi đáy giếng. Sếp này, tôi thấy chỗ này chúng ta phải làm bãi đỗ xe lớn, tới lúc đó tôi đặt mấy chục

    Con xe tải vào đây thì ngầu lắm. Chỗ này chúng ta phải xây một căn nhà nhỏ ba tầng, tầng một phải có quầy lễ tân để tiếp đón khách. Chúng ta phải có cả nhà bếp, nhà ăn nữa. Tầng hai thì là văn phòng, chỉ làm việc thôi.

    Vậy… vậy tầng ba thì sao? Chưa nghĩ kĩ. Nhưng dù gì thì chúng ta cũng phải xây vài phòng ngủ, sau này làm việc mệt rồi thì ngủ luôn. Vậy có phải cậu còn phải xây một phòng trò chơi không? Tôi thấy phòng chơi bi-a cũng được đấy. Hỏi giá chưa? Hỏi rồi.

    Hỏi nhiều người lắm. Nhiều nhất là 200 nghìn tệ một năm. Chỉ là tôi vẫn chưa nói chuyện với trưởng thôn. Đi đâu đấy? Vay tiền. A lô. Sếp Cầu à? Tôi là em họ của sếp Hứa Bán Hạ. Trước đó chúng ta từng gặp nhau rồi.

    Sếp Hứa của chúng tôi bảo tôi tới lấy sổ sách. Đúng rồi, sổ sách của anh, sổ sách hai năm qua. Tôi đang ở trên một chiếc Jetta màu trắng đỗ cạnh đường, chéo công xưởng của anh. Được. A Đông. Anh đến rồi à? Sao? Trưa nay định thế nào? Chưa tính đến.

    Anh tính thế nào? Thế này, cậu tới chỗ cũ mua ít đồ ngon cho hai chúng ta, trưa nay chúng ta uống mấy chén. Tôi bảo ai đó đi là được. Cậu xem cậu kìa. Tôi đang bận. Cậu phải đích thân đi. Cậu biết tôi thích ăn gì.

    Thì cứ ba món cũ thôi. Được. Cái này thì anh cầm đi. Cậu xem, còn khách sáo với tôi à? [Thôn Phùng Gia] Khi nào thì trả lời được? Chúng tôi sẽ cố gắng nhanh. Các cậu để ý tên này giúp tôi. Xem xem cậu ta làm gì khi tôi vắng mặt.

    Chiều nay tôi không về xưởng. Được. Vất vả rồi. A lô, Mập. Lấy được sổ sách rồi nhé. [Nếu hôm nay cậu và Tiểu Đồng] [còn thời gian] [thì các cậu đến thôn một chuyến đi.] [Được rồi, vậy tôi đợi tin của cậu.] Được, tôi biết rồi. Anh bảo

    Vừa phải ngồi canh, vừa phải theo dõi thế này, chẳng phải đây đều là bạn của chị đại sao? Có phải cậu bị ngốc không? Trên thương trường thì có mấy người bạn chứ? Nhưng không có bạn thì làm ăn kiểu gì? Trần Vũ Trụ,

    Tôi phát hiện anh xấu xa hơn rồi đấy. Bây giờ khác với mấy năm trước. Kiểu tư tưởng không phải người tốt thì là người xấu như của cậu không gọi là ngây thơ, mà là ngu đấy. Cứ từ từ mà học. Bạn nhỏ, yên tâm đi, có tôi và Mập,

    Sẽ không để cậu chịu thiệt đâu. Biến, biến, biến. Hôm nay Mập về nhà vay tiền, cũng không biết có thuận lợi không. Xem chừng lành ít dữ nhiều. Sao? Người nhà cô ấy không tốt với cô ấy à? Cậu có biết tại sao Mập lại tên là Bán Hạ không? Tại sao?

    Bán Hạ là một loại dược liệu. Cái này tôi biết, Bán Hạ Lộ. Bán Hạ Lộ là Bán Hạ chín. Bán Hạ sống có độc. Mẹ của Mập đã qua đời khi sinh cô ấy nên bố ruột rất hận cô ấy, vậy mới đặt tên cho cô ấy là Bán Hạ.

    Bán Hạ sống. Độc. Bố cô ấy có còn là người không? Khó nói lắm. Anh có cần phải vậy không? Xa thế cơ mà. Cũng đúng. Cô ấy rời nhà từ khi còn rất nhỏ. Sau này bố cô ấy đã cưới thêm một người vợ.

    Mẹ kế sinh cho cô ấy một đứa em gái, nên Mập vừa tốt nghiệp đại học đã kết hôn. ♫Cải chíp♫ ♫Đất vàng ươm♫ ♫Mới hai, ba tuổi♫ ♫Đã không còn mẹ♫ – Quý Cô Giàu Có đến rồi. – Đoạn trước em hát tốt lắm, nhưng đoạn sau…

    Hôm nay là ngày mấy vậy? Ngày mười mấy đấy. Ngày mười mấy sao lại đến nữa? Sao tôi biết? Vẫn chưa đến cuối tháng mà. Sao hôm nay lại đến vậy? Chưa đến cuối tháng thì không thể đến thăm bố sao? Con nhớ bố, được chưa? Mau vào nhà uống nước đi.

    Đúng, nào, nào, nào. Nào. ♫Cải chíp♫ Có chuyện gì đúng không, nói đi. Tháng trước chẳng phải con đã cho bố thêm tiền để bố đi nhuộm tóc sao? Sao chưa nhuộm vậy? Bố nhuộm một lần dùng được nửa năm đến một năm đấy. Lão già sắp 60 tuổi

    Còn nhuộm tóc gì chứ. Cho ai xem đây? Em gái Thiến Thiến của con còn nhỏ, có nhiều chỗ cần dùng đến tiền. Đúng vậy, một đứa trẻ lớn như thế, ngày nào cũng phải tiêu tiền. Nào, uống nước đi. Ông ngồi đây làm gì? Quý Cô Giàu Có đến rồi.

    Ông mau đi nấu thêm vài món đi. Nói ông đấy. Tôi nói chuyện với nó chút. Con còn nhớ chuyện vài tháng trước đã nói chứ? Chuyện gì vậy ạ? Em gái con chuẩn bị thi thanh nhạc cấp chín ấy mà. Ngày nào cô giáo cũng mang theo phong cầm đến dạy,

    Cứ than thở với bố mẹ là phong cầm không tốt, phải dùng piano. Nhà chúng ta cũng không có. Đúng vậy. Nhà cô giáo có, nhưng quá xa. Đi đi về về, lúc đến nhà đã là nửa đêm rồi, đâu còn thời gian làm bài tập nữa. Bố mẹ bí quá,

    Bèn đến trung tâm thương mại xem piano. Thực ra giá cả cũng không đắt. Hơn 4000 tệ. Chưa đến 5000 tệ. Chuyện piano không vấn đề gì, cần thì lúc nào mua cũng được. Vậy là con đồng ý sao? Cảm ơn con nhé. Con đến vì có một chuyện quan trọng

    Muốn nói với bố. Bố, bây giờ tình hình kinh doanh thép phế liệu trong nước khá ảm đạm. Con có một người bạn, anh ấy có cách có thể đưa con đến phía bắc để buôn thép nhập khẩu. Lợi nhuận rất cao, kiếm tiền dễ như trở bàn tay,

    Nhưng con không đủ vốn. Con muốn vay bố chút tiền. Nếu vụ kinh doanh này thành công, lần sau quay về con có thể cho hai người nhiều hơn. Bố hiểu rồi. Hèn gì hôm nay con đến đây. Con muốn đòi tiền từ nhà mình. Bố, không phải con đòi tiền

    Mà là vay tiền. Bố có thể tính lãi, lãi cao chút cũng được. Hay là hai người thương lượng với nhau trước đi. Con đợi. Không cần thương lượng. Chuyện này mẹ sẽ quyết định. Con cần bao nhiêu? Năm trăm nghìn tệ. Cái gì? Năm trăm nghìn tệ á?

    Con ra ngoài đường hỏi thử xem có ai từng nhìn thấy 500 nghìn tệ trong đời không? Đúng vậy. Con dám nói thật đấy. Hai người giúp con vượt qua khó khăn này, được không? Bố mẹ giúp con vượt khó khăn, con cũng phải để bố mẹ sống với chứ?

    Ngày nào bố mẹ cũng cãi nhau vì một chiếc piano, chỉ 4000 tệ mà cũng không có. Chuyện piano, con đã bảo rồi, có thể mua bất cứ lúc nào. Được rồi, được rồi, được rồi. Không cần nhắc đến chuyện piano nữa.

    Bố mẹ thật sự không có 500 nghìn tệ mà con cần. Con đi đi, con đi đi. Bố, chẳng phải chúng ta… chẳng phải chúng ta đã nói là sẽ thương lượng kĩ càng sao? Con thật sự gặp khó khăn, thật sự rất cần tiền. Không phải con thiếu tiền,

    Không phải con khó khăn, bây giờ con đến nhà bố mẹ là đang phá hoại gia đình của bố mẹ, con hiểu không? Con vay tiền bố sao lại là phá hoại gia đình bố chứ? Con đã bao giờ xin tiền bố đâu? Chung quy là dùng cả mưu mẹo trong kinh doanh

    Với người trong nhà. Có phải tháng nào đưa tiền cho bố mẹ cũng thấy xót ruột nên muốn đòi lại trong một lần không? Làm gì vậy? Giật cả mình. Anh đang lén lút chụp gì vậy? Đưa cho tôi xem nào. Ai lén lút chứ? Tôi làm thu mua,

    Chẳng phải nên chụp vài tấm hình cho sếp xem sao? Xem thử thiết bị, xem thử thép của các anh. Sếp của các anh đâu? Đang ở trong nhà. Vậy dẫn tôi đến gặp đi. Đi, đi, đi. Đi nào. Anh, có người đến bàn việc kinh doanh. [Giấy phép kinh doanh] Chào anh.

    Quách Khải Đông. Xin chào, xin chào, xin chào. Đừng khách sáo, ngồi đi. Cậu ra ngoài chút đi. Phải xưng hô với anh thế nào? Tôi họ Trần. Hôm nay tôi ra ngoài hơi vội nên quên mang danh thiếp. Chút nữa tôi để lại số điện thoại cho anh nhé. Được. Này anh,

    Anh đến từ công ty nào vậy? Tôi thấy anh hơi lạ mặt. Công ty chúng tôi ở Dũng Châu, là công ty TNHH thương mại sắt thép Vũ Trụ. Công ty anh kinh doanh về lĩnh vực gì, cần quy cách thế nào? Công ty chúng tôi chủ yếu làm về dụng cụ bếp,

    Cần dùng 21 miếng thép tấm dày. Nhu cầu mỗi năm của anh là bao nhiêu? Phải xem lượng đơn đặt hàng. Nhưng dù thế nào đi nữa mỗi năm cũng cần tối thiểu 1000 tấn. Tối thiểu 1000 tấn à? Bố, con không đến để cãi nhau, cũng không đến để lừa tiền.

    Con làm kinh doanh rất vất vả, thật sự gặp phải khó khăn. Con sẽ thế chấp nhà của con cho bố, – được không? – Đừng, chớ làm vậy. Bố mẹ không dám nhận. Nhà, xe của con thì sao? Sau này cũng sẽ lấy lại. Làm vậy để làm gì?

    Ngày nào hành xác người khác cho vui à? Vậy con phải nhắc nhở hai người chút. Nhà hai người đang ở là ông bà ngoại của con để lại, trên sổ đỏ đang ghi tên con và sổ đỏ đang ở trong tay con. Mẹ con qua đời,

    Bây giờ căn nhà này thuộc về con. Con có quyền tự xử lí. Con muốn làm gì? Nếu con không vay được tiền, con phải dùng căn nhà này thế chấp cho ngân hàng. Tòa án rất công bằng, khách quan. Con không tin khi lên đến tòa án,

    Họ vẫn để hai người nói linh tinh như thế. Bố nói này, con, con… Hứa Hữu Nhân, tôi lấy ông đúng là xui xẻo mà. Tôi phải làm sao đây? Tôi với con phải ra đường sống à? Ông để tòa án đuổi tôi ra ngoài đi.

    Hứa Bán Hạ, tao nói cho mày biết, nếu mày làm lớn chuyện lên tòa án thì tao sẽ cắt đứt quan hệ bố con với mày. Mày biết không? Mẹ, có ăn cơm không ạ? Con đói rồi. Ăn gì mà ăn? Đi ăn mày đi. Đi hát đi.

    Bà cố nội ơi, mày làm vậy để làm gì? Bố, bố giúp con đi. Bố suy nghĩ thật kĩ đi. Ngày nào hai người cũng sống như thế, có mệt không? Giữ sức khỏe nhé. Cút. Cút ra ngoài. Sau này không cần mày đến cái nhà này nữa. Đừng ra vẻ người giàu,

    Nhà họ Hứa không có cái loại như mày. Cút! Lần này em hát rất đúng, vừa tức giận, vừa sợ hãi. Chúng ta hát lại lần nữa nhé. ♫Cưới mẹ kế♫ ♫Ba năm rưỡi♫ ♫Sinh một đứa em trai♫ ♫Giỏi hơn tôi♫ Sếp Cầu,

    Đây là những gì chúng tôi chụp được trong mấy ngày theo dõi. Mấy tấm này là nhà xưởng anh ta giấu anh mở ở quê. Pháp nhân là Quách Khải Đông.