Gió Thổi Bán Hạ Tập 01 | Triệu Lệ Dĩnh, Âu Hào | Phim Siêu Hot Năm 2022 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Gió Thổi Bán Hạ] [Tập 1] ♫Vì sao chỉ mới chớp mắt♫ [Năm 1996] ♫Thời gian xẹt qua như điện♫ ♫Năm tháng đã không nhìn rõ♫ ♫Quá khứ không thể xóa nhòa♫ ♫Như một ngọn gió♫ ♫Thổi đi bao ân oán♫ ♫Có lẽ hai ta♫
Nếu cậu đói thì đằng sau có đồ ăn đấy, cậu có thể ăn lót dạ trước. ♫Chẳng có ai đúng ai sai♫ ♫Không quên được nước mắt em♫ ♫Không quên được rằng em tốt thế nào♫ ♫Không quên được đôi mắt cười say lòng người♫ ♫Cũng không quên được lời thề của em♫
Nói gì đi. ♫Sao không chìm trong giấc mộng này♫ Đang ăn không được nói chuyện. ♫Không có lúc tỉnh lại♫ Quy định vậy. ♫Chỉ có hai ta thôi♫ ♫Cho đến mãi mãi về sau♫ Cởi quần áo ra đi. Cởi ra đi. Khuyên người đừng chạy lung tung, cảnh đẹp cũng không bằng nhà.
Không đến Trường Thành không phải hảo hán, thoát nơi ngục tù, vận đen tiêu tán. Cải tạo xong trở về nhà, lãng tử quay đầu quý hơn vàng. Đuổi vận rủi, nhiều vận may, đến đâu ai cũng yêu mến. Ngày sau làm một kẻ ngu ngốc, đẹp trai, thoải mái ai cũng khen.
Được rồi. [Sảnh khách sạn – Thang máy] Tôi đặt phòng ở khách sạn này cho cậu rồi, tối nay cậu ngủ ở đây đi. Vào đi. Đồ ăn cậu cứ ăn tự nhiên. Tiểu Đồng, quần áo tôi mua mới theo dáng người của cậu. Giặt ủi rồi, không hại da. Chiếc túi này
Giờ đang hot kiểu kẹp như vậy. Cậu cứ cầm trước. Trong ví có tiền, cái này là điện thoại, không biết dùng nhỉ? Mai tôi sẽ dạy cậu. Tắm rửa rồi ngủ một giấc, mai đi công tác với tôi. Còn ngơ ra đó làm gì, mau đi tắm đi. [Năm 1991] Ông chủ!
Ông chủ! Ai vậy? Ông chủ! Ông chủ! Ai thế? Chị ơi, thu… thu mua phế liệu không? Làm gì vậy? Thu mua phế liệu không? Đêm hôm thu mua phế liệu gì? Không mua. Ban ngày ngày mai cậu hẵng tới, ông chủ đi vắng. Chị ơi, chị ơi.
Tôi bảo cậu rồi, đừng chờ ở đó nữa, ngày mai rồi tới. Chị ơi, tôi sẽ chờ ở đây. Chị có thể báo với ông chủ để ông ấy về sớm chút không? Tôi đang cần tiền gấp. Thật đấy, cảm ơn chị. Mỗi mình cậu thôi à? Mỗi mình tôi thôi.
Ngại quá, ngại quá. Đừng đóng. Cậu vào trong đợi đi. Vào trong đợi. Cảm ơn. Chị ơi. Có gì ăn không? Uống nước đi, không lại nghẹn. Cậu bán gì thế? Chị kệ đi, chờ ông chủ về đã. Cái thứ này có bán nổi không? Cậu muốn bị đi tù à?
Tôi cho cậu biết, tôi chưa gặp cậu, cậu cũng đừng bảo từng đến đây, mau thu dọn đồ rồi cút đi. Tôi nói chứ cô cũng vậy. Sao… sao cô lại cho cậu ta vào đây? Tôi đã bảo cô là không được tùy tiện cho ai vào cơ mà?
Cô cũng chẳng xem xem là thứ gì, đến lúc xảy ra chuyện cũng không giải thích nổi. Mẹ tôi sắp chết ở viện rồi. Tôi thực sự rất cần tiền. Đừng có bịa chuyện. Cầu xin hai người đấy. Cút đi! Đừng ở đó nữa, đi đi. Mẹ cậu ở bệnh viện nào?
Bệnh viện nhà máy điện. Bệnh gì? Bệnh tim, nhồi máu cơ tim, bị cấp tính do viêm cơ tim. Còn thiếu bao nhiêu tiền? Tiền nằm viện, tiền thuốc men, hơn 140 tệ. Mẹ tôi bệnh nặng, phải tới bệnh viện tỉnh, chắc phải mất hơn 300 tệ.
Bác sĩ nói phải dùng thuốc đặc trị, thuốc đó như cái động không đáy. Đợi chút, cậu… cậu đợi ở đây. Rõ ràng thằng đó là thằng lừa đảo. Đưa tôi. Này, cô cho cậu ta mượn tiền rồi biết đi đâu tìm cậu ta? Coi như tôi vay.
[Trạm thu gom phế liệu hẻm Thạch Kiều] Chỉ có từng này thôi. Cảm ơn. Không cần cảm ơn, làm việc đi. Được. Cậu xem cậu đi, còn biết nhét vào đó vài cành cây, vẫn có chút lương tâm đấy. Ngã còn phải vào bệnh viện, đều phải tiêu tiền. Nặng thế,
Cậu vác nó lên xe một mình kiểu gì thế? Lúc đó chỉ nghĩ tới việc mẹ tôi đang nằm viện, tôi cũng chẳng biết làm sao vác được nó lên nữa. Chém, cậu cứ chém gió tiếp đi. Cậu bảo cậu nghĩ thế nào vậy? Trộm thứ này để bán,
Cậu thèm tiền tới phát điên rồi à? Tiểu Trần, đừng nói nữa. Mau làm đi. Gây bao nhiêu chuyện cho chúng ta mà không cho tôi nói mấy câu à? Mau lên. Mấy giờ cậu tới bệnh viện? Cô tin cậu ta thật à? Còn bệnh viện nữa chứ.
Có tin hay không thì tôi cũng chỉ có ít tiền này thôi, tôi không tin cậu ấy lừa tôi. Tôi tên là Đồng Kiêu Kỵ, ở đội xe xe nhà máy điện, anh không tin thì có thể đi hỏi. Sau này hai người cần dùng xe thì cứ gọi tôi.
Cậu nói vậy làm tôi nhớ ra một chuyện. Bố bạn tôi làm ở xưởng thép, ông ấy nói trong xưởng có một đống phế liệu. Xưởng không dùng đến mà cũng không có ai dọn. Tôi đi báo với xưởng một tiếng, đưa ít tiền rồi ba chúng ta mang đi.
Bán sang tay đến trạm thu mua phế liệu trong thành phố, nửa cân lãi được sáu hào đấy. Nửa cân sáu hào? Chuyện này chúng ta phải đi vào hôm bố cậu ấy trực. Làm một ngày, lấy được bao nhiêu thì lấy, tiền kiếm được chúng ta chia ba.
Cậu báo trước với bên mua phế liệu ở thành phố đi. Đồng Kiêu Kỵ, cậu lái được xe ra không? Cô xem, cô xem. Tôi bảo cậu ta là lừa đảo mà. Cậu tên Đồng Kiêu Kỵ thật không? Lẽ nào tên cũng là giả? Anh bảo ai là lừa đảo?
Tôi cũng có nói không giúp đâu. Chỉ là tôi mới học lái xe, không thạo lắm, cô dám nhờ không? Nếu dám nhờ thì tôi dám lái đi. Mập, nhanh lên! Tới đây. Cậu được đấy. Lái được đi thật à? Nói được làm được, nào. Tới đây. Mau. Chậm thôi, chậm thôi.
Rốt cuộc cậu có biết lái xe không đấy Đồng Kiêu Kỵ? Lùi. Di chuyển đi chứ. Lùi. Lùi, lùi, lùi. Lùi. Đúng, đúng, đúng. Đánh lái, đánh lái, đánh lái phải. Đồng Kiêu Kỵ, làm gì đấy hả? Sang phải, sang phải. Sang phải. Đồng Kiêu Kỵ, cậu có làm được không đấy?
Đúng, đúng, đúng, lùi, lùi, lùi. Lùi về sau, lùi về sau. Mau lên. Lấy ít quá. ♫Đừng quan tâm kết quả sau này thế nào♫ Chậm thôi, chậm thôi, chậm thôi. Tôi đã bảo tên này không đáng tin rồi. ♫Ít nhất chúng ta từng gặp gỡ♫
Tìm được xe nhưng là một chiếc xe nát. ♫Không cần tốn công trói buộc nhau♫ ♫Càng không cần phải hứa hẹn♫ Cẩn thận chân đấy. ♫Chỉ cần chúng ta từng có nhau♫ ♫Đã là đủ với hai ta rồi♫ ♫Nhận định cả đời có nhiều hồi ức♫
♫Ít nhất trong hồi ức của anh có em♫ Đồng Kiêu Kỵ! Ai cho cậu lái xe đi? Cậu biết lái xe không? Nếu trên đường xảy ra chuyện gì thì cậu có chịu trách nhiệm được không? Thầy, con… con sai rồi. Đừng gọi tôi là thầy. Tôi không có học trò như cậu.
Cậu đã bị nhà máy đuổi việc rồi. Mau đi đi. Đừng, thầy ơi. Mau đi đi. Đợi chút. Đi cùng với chúng tôi. Tổ trưởng Lý. Mau đi đi, mau đi đi. Cậu đi đi. Thầy. Mau đi đi. Không được đi. Nếu anh đưa nó vào tù thì đời nó tiêu mất.
Nhất định phải có câu trả lời cho Giám đốc nhà máy. Để tôi nói với Giám đốc xưởng. Anh yên tâm đi. Lão Lưu, Lão Lưu. Xe… xe về rồi mà. Chúng ta không sao cả. Ai thế? Vừa nhắc tới cậu là cậu tới luôn. Mau vào đi. Đến đúng lúc lắm,
Mau lên, chia tiền. Trả xe về rồi à? Tổng cộng chúng ta kiếm được 3158,2 tệ. Tiểu Đồng, cậu cầm lấy. Số dư này, cộng thêm 500 tệ, trả tiền thuốc men, khám bệnh cho mẹ cậu đi. Cầm lấy. Cầm lấy, đây. Còn lại 2600 tệ thì mỗi người 866 tệ.
Mỗi người sẽ bỏ ra 500 tệ trong số đó để làm vốn mở công ty chúng ta, còn lại là 366 tệ tiền tiêu vặt. Đây là của cậu, đây là của cậu. Của tôi. Đây là của tôi. Tôi không lấy số tiền này được.
Lần trước còn cầm của hai người hơn 200. Cậu nói nhảm làm gì vậy? Bảo cậu cầm thì cứ cầm đi. Hơn 200 kia cứ coi là chúng tôi làm việc thiện đi. Tôi không lấy thật. Hai người đã giúp tôi nhiều lắm rồi. Cảm ơn. Tiểu Đồng,
Không phải chúng tôi thương hại cậu mới chia tiền cho cậu. Chúng ta cùng làm việc, trước khi cậu tới, tôi và Tiểu Trần đã bàn bạc với nhau rồi, chúng ta chia đều, phần này thuộc về cậu. Cầm lấy. Có phải cậu có chuyện gì không? Không sao.
Lẽ nào bệnh của mẹ cậu… Đừng nói linh tinh. Ơ, vậy cậu sao thế? Cậu nói đi, lề mề quá. Bị đuổi khỏi đội xe của nhà máy điện rồi. Lẽ nào là vì chuyện lái xe ra? Không sao. Vừa hay, sau này chúng ta cùng làm việc. Thật à? Thật. Được.
Vậy mau cất tiền vào đi. Được rồi. Tôi… tôi lấy 100 tệ thôi. Lấy 100 tệ gì hả, đã nói với cậu rồi, hai trăm tệ kia chúng tôi làm việc thiện. Cậu cầm lấy, cầm lấy. Được rồi, được rồi, được rồi.
Ngày mai, tôi dùng số tiền này mời hai cậu đi ăn một bữa ra trò. Ăn gì? Cạn ly cho số tiền đầu tiên chúng ta kiếm được. – Cạn ly. – Cạn ly. ♫Trong những ngày xuân của cuộc đời tôi♫ ♫Tôi bị cướp mất niềm vui♫
♫Lúc đó tôi dũng cảm nói ra sự thật♫ ♫Xiềng xích lại trở thành phần thưởng của tôi♫ Đồng Kiêu Kỵ, cậu đứng dậy. Sao thế? Quay ra đằng sau. Mai đi mua quần áo với tôi đi. Tiểu Đồng. Lại đây. Thử đi. Tôi không cần, không hợp với tôi.
Tôi mua cho anh rể của cậu mà. Thử giúp tôi. Tôi đưa cậu đi ăn gì đã rồi chúng ta đi tham dự một hội chợ ngành sắt thép. Cái này cho cậu. Bây giờ cậu là Giám đốc nghiệp vụ của công ty TNHH sắt thép Bán Hạ, Phó giám đốc Đồng.
[Đồng Kiêu Kỵ] [Giám đốc nghiệp vụ] Hiểu chưa? Mấy năm nay tôi luôn làm ăn trong lĩnh vực phế liệu sắt thép. Các khu vực trên toàn quốc đều có chênh lệch giá, trong các hội chợ đều có tin tức. Ví dụ một vài loại phế liệu sắt thép ở phương Nam
Giá khá rẻ, bỏ tiền ra mua tích trữ rồi bán cho những xưởng thép nhỏ. Có lúc làm ăn dễ, có lúc làm ăn khó. Tôi mua cho cô trước khi vào tù, hôm đi thử đồ cùng cô. [Năm 1991] Dừng ở đây là được. Vậy cậu về đi. Được. Cảm ơn nhé.
Tiểu Hứa, về rồi à? Nghe xem, có người mở cửa. Có người về. Vương Toàn! Anh làm vậy với tôi mà coi được à? Anh làm vậy với tôi mà coi được à? Tên khốn. Cô cút đi. Tôi… Đây là nhà tôi, cút đi cho tôi! Cô cút đi. Cô cút đi.
Cút đi cho tôi. Đây là nhà tôi. Dựa vào đâu mà đuổi tôi đi? Ngày nào cũng đánh. Chặn ở trong phòng rồi. Tránh ra. Cô tới làm gì? Cô chết đi cho tôi. Ai bảo cô cút về đây? Vương Toàn, dừng tay lại. Cút đi cho tôi. Tao bóp chết mày.
Chúng ta báo cảnh sát. Ác thật. Được đấy, ác đấy. Thế này… thế này chết người mất. Không muốn sống nữa à? [Tội phạm Đồng Kiêu Kỵ] [phạm tội cố tình gây thương tích,] [kết án năm năm tù giam.] [Sao lại vứt?] [Mở to mắt mà nhìn đi,]
[đây là thế giới mới rồi.] Tôi đi lấy thẻ phòng. Cậu lấy hành lý ở trong cốp ra đi. Sếp Vương, lâu rồi không gặp. Dạo này anh kinh doanh tốt không? Cô là… Tôi là Tiểu Hứa. Tiểu Hứa ở Tân Hải. Anh không nhớ tôi à?
Tôi kinh doanh phế liệu sắt thép. Năm ngoái ở hội chợ Lộ Châu, tôi còn từng mời rượu anh mà. Anh quên rồi sao? Sếp Vương, tôi mang ít đặc sản ở quê cho anh. Anh cầm lấy. Đừng khách sáo, đừng khách sáo.
Sau này làm ăn nhờ anh quan tâm nhiều hơn nhé. Vậy chúng ta hẹn gặp lại ở hội chợ nhé. – Tạm biệt. – Hẹn gặp lại ở hội chợ. Sao cậu đặt đồ xuống đất hết thế? Thế tôi để đâu? Sếp Lý, lâu rồi không gặp. Tôi qua chào hỏi anh.
Tôi mang ít quà cho anh đây. Anh nhận đi ạ. Đây là em họ của tôi ở dưới quê. Anh có việc gì không muốn làm thì cứ cho nó một cơ hội để nó rèn luyện. Được. Chào sếp Lý đi. Chào sếp Lý. Sếp Trương, lâu rồi không gặp.
Chị dâu có đó không ạ? Tôi mang chút quà tới cho chị ấy. Chắc chắn chị nhà sẽ thích. – Khăn tốt đấy. – Cảm ơn, cảm ơn. Đây là em họ ở dưới quê của tôi, Tiểu Đồng. Sau này mong anh quan tâm nhiều hơn. Xin chào, xin chào.
Vậy tối gặp lại nhé. Được, tối gặp. – Tối gặp. – Tối gặp. Tiểu Hứa, cô cũng tới à? Tôi phải tới chứ, anh Vương. Tôi mang ít quà cho anh, cảm ơn anh đã quan tâm hơn một năm qua. Cảm ơn, cảm ơn. Vào phòng ngồi chút.
Thôi, hẹn tối nay gặp lại. Tới lúc đó làm mấy ly nhé. Được, được. Còn mấy người nữa? Mới bao nhiêu chứ. Còn chưa làm gì mà cậu đã mệt rồi à? Cưng ơi, em đừng giận nữa. Anh nói với em rồi mà?
Lần này đúng là không phải anh không dẫn em tới. Được. Là vì cô ta đi theo. Anh thề với em, anh không muốn đến thật. Anh có gì để nói với đám người kia đâu. Họ uống rượu rồi bốc phét, anh không muốn ở cùng họ chút nào.
Anh bước ra khỏi cánh cửa kia là anh nhớ em liền. Anh Phùng. Anh… anh không nói với em nữa nhé. Tối anh gọi cho em sau. Luôn nhớ em, nhớ em mà. Đến sớm thế à? Cô bảo thế này là sao chứ? Mấy người làm ăn nhỏ như chúng ta
Chạy tới đây mở hội chợ gì chứ? Tôi mang ít măng khô và khăn lụa cho chị dâu. Chị ấy có trong phòng không? Tôi mang cho chị ấy. Không cần, không cần, đưa tôi là được. Tôi thay cô ấy cảm ơn cô. Đây là em tôi, Tiểu Đồng,
Giờ là Phó giám đốc nghiệp vụ của công ty tôi. Quan tâm nhiều hơn nhé. Chào đi. Sếp Phùng. Tháo cái kính ra. Không cần, không cần. Đeo đi, đeo đi, cứ đeo đi. Tiểu Hứa, tối nay tôi còn phải gọi điện thoại cho cục cưng.
Cô cứ bảo chúng ta đi đánh bài với nhau, nếu cô ấy hỏi cô, đừng nói lộ ra nhé. Anh đổi người khác làm bia đỡ đạn được không? Cứ bắt tôi làm việc đắc tội với người khác. Chúng tôi đi đây. Đi chào hỏi. Tối gặp nhé.
Cô nhớ giúp tôi đấy nhé. Cô toàn quen hạng người gì vậy? Tạp nham. Nói ai hả? Sếp Phùng. Nói với cậu này, tối nay vào hội trường thì biết điều chút. Tôi tới tìm cơ hội làm ăn, không phải đến tìm đối thủ. Còn nữa, cậu đừng uống rượu.
Đừng nói với họ tôi là sinh viên. Đám ông chủ này trình độ văn hóa đều không cao, họ không thích sinh viên đại học, đừng để lộ nhé. Một năm mà không gặp nổi một lần. [Hội chợ sắt thép quốc tế Giang Đông] Đúng thế, đúng thế. Vâng, vâng, vâng.
Chúng ta hợp tác cùng có lợi. Sếp Cầu. Tiểu Hứa, sao giờ cô mới tới? Tôi đợi cô cả buổi rồi đấy. Tôi giới thiệu với anh nhé. Đây là anh em thân thiết của tôi, Tiểu Đồng. – Rồi, chào cậu, chào cậu. – Bây giờ cậu ấy… Qua đây, qua đây.
Làm sao đấy? Cô nhìn, cô nhìn kìa. Anh ấy vẫn chưa đến mà. Vả lại, dù anh ấy đến thì cũng phải là anh ngồi đây chứ. Anh là đại ca mà. Được, được, được. Ngồi đi, ngồi đi. Sếp Ngũ với Phó giám đốc Quách tới cả rồi à?
Nói nhỏ thôi, nói nhỏ thôi. Tôi nói cô này, bên tôi mới nhập một lô thiết bị mới. Anh lại nhập thiết bị mới hả? Anh muốn làm ăn lớn tới đâu thế, sếp Cầu? Cô đừng đùa với tôi nữa. Tôi mà không nhập đống thiết bị đấy thì chẳng sao.
Từ khi tôi nghe lời tên này mua lô thiết bị đó, tôi lỗ ngày lỗ đêm, sắp lỗ tận mạng rồi kia kìa. Thật đấy. Cô phải giúp tôi, tôi đã ghi hết mọi thứ vào sổ rồi. Cô có rảnh thì xem sổ sách giúp tôi với.
Tôi kiểm tra sổ sách cho anh ư? Chuyện này không hay lắm nhỉ? Có gì đâu mà không hay. Giờ có người đang muốn gài tôi đấy cô biết không? Ai gài anh? Anh nghi ngờ Phó giám đốc Quách hả? Khải Đông à, cậu là sinh viên đại học duy nhất
Trong đám chúng ta đấy. Cậu xem, vốn là số ngồi sô pha lại cứ phải tự tìm ghế nhỏ mà ngồi. Làm sếp phó cho Lão Cầu đúng là phí tài. Không có sếp Cầu cũng không có tôi của hôm nay, cũng nhờ ơn anh ấy dìu dắt. Được, được, được,
Biết ơn là đúng. Vâng. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu còn trẻ… Vâng. Phải đi từ thấp nhất lên, sau này mới thành đạt được. Phải nhờ anh nâng đỡ, dìu dắt thêm. Cô xem, cô nhìn cái kiểu ton hót của cậu ta đi.
Tôi nói cô nghe, đây có còn là người của tôi không? Anh lo cái gì vậy? Phó giám đốc Quách vừa ra trường đã theo anh, cậu ấy theo anh nhiều năm vậy rồi, anh còn lo về cậu ấy à? Tiểu Hứa, cô nghe tôi nói,
Thời buổi này chẳng tin được ai đâu. Trong mấy người này tôi chỉ tin cô thôi, cô phải giúp tôi đấy. Tôi nói cho cô nghe chưa đến lúc bí bách lắm tôi cũng chẳng nhờ vả cô đâu. Rồi, rồi, rồi, sếp Cầu, xong việc ta nói sau. Chúng ta vào đã.
Đừng, đừng, đừng. Hai chúng ta đừng vào cùng nhau. Tôi vào trước, lát nữa cô hẵng vào sau. Được, được, anh vào trước, anh vào trước đi. Anh đúng là có tầm nhìn. Sếp Cầu, Ngũ Kiến Thiết chiếm chỗ anh rồi. Chẳng hiểu quy tắc gì hết. Sếp Cầu, xin lỗi nhé,
Tôi ngồi chỗ cậu mất rồi. Nào, nào, cậu ngồi đi, ngồi đi. Ấy đừng, chỗ này chỉ anh ngồi được thôi. Anh nói xem anh không ngồi thì ai dám ngồi? Ngồi đi, ngồi đi. Sếp Phùng cũng đến rồi à? Đại ca. Lão Phùng. Lão Phùng. Lại đi gọi điện đấy à?
Đừng nói chuyện này mãi. Tôi biết ngay mà. Lát nữa cậu khuấy hết bọt ở đây lên cho tôi, khuấy thành như nước lọc là được, sau đó nhờ phục vụ bưng lên bàn cho tôi. Phục vụ có nghe lời tôi không? Cậu đưa cho người ta năm đồng,
Sao lại không nghe chứ? Lát nữa cậu ra ngồi cái bàn chỗ cửa kia, đừng có cắm đầu vào ăn, để mắt đến tôi vào. Không phải tôi cũng là sếp phó sao? Tại sao tôi phải ngồi đó? Tên họ Quách còn ngồi kia kìa. Chúng ta chỉ làm phế liệu thôi,
Vào được đã là tốt lắm rồi. Người kia, tên trọc lúc nãy nói chuyện với tôi ngoài cửa ấy, là Cầu Tất Chính, sếp Cầu. Tên sếp phó ngồi cạnh anh ta là cánh tay trái của anh ta, tên Quách Khải Đông. Hai người họ có vấn đề.
Kia là sếp Phùng, Phùng Ngộ. Người quay lưng vào chúng ta là Ngũ Kiến Thiết, là lớn nhất trong nhóm này, bao năm qua tôi vẫn luôn làm ăn với anh ta. Tối nay tôi sẽ phải uống hơi nhiều, uống ít thì sau này họ không chơi với tôi nữa, nghe thấy chưa?
Đi đi, đi đi, đi đi. Để mắt đến tôi đấy nhé. Đến rồi à? Sếp Ngũ, sếp Ngũ, sếp Ngũ. Chào các đồng chí. Mỗi năm một lần, được nhìn thấy mọi người trong hội trường này, tôi đều thấy vô cùng thân thiết. Mỗi năm tôi đứng đây đều có thể nhìn thấy
Rất nhiều gương mặt mới. Đương nhiên, cũng có những người bạn cũ rời khỏi chúng ta. Sếp Ngũ, mọi người đến hết rồi. Anh có thể chia sẻ chuyện quan trọng của anh cho mọi người không? Thanh niên này không nhịn được rồi đúng không? Tôi hỏi Tiểu Hứa trước.
Tiểu Hứa, cô cũng coi như thu phế liệu chuyên nghiệp rồi, cô nói cho mọi người nghe tình hình ngành phế liệu bây giờ sao rồi. Phế liệu cắt vụn nghìn hai, phế liệu nặng nghìn bốn, có chuyện vui gì thế sếp Ngũ? Đừng sốt ruột. Nghe thấy hết rồi chứ?
Nghe thấy rồi. Nhưng nếu tôi nói với mọi người có một nơi ba trăm rưỡi một tấn, hơn nữa muốn bao nhiêu cũng có. Thôi thôi, anh đừng đùa nữa, tìm đâu ra chỗ đó chứ. Đúng là nhắm mắt nói bừa. Anh nói chúng tôi nghe chỗ đó ở đâu? Đúng đấy.
Phía Bắc đấy. Sự phấn đấu vất vả và cố gắng không ngừng của mọi người… Các cậu biết không? Sau khi Liên Xô giải thể, chỗ này vô cùng hỗn loạn, nhưng nguy cơ đi kèm với cơ hội. Con trai chiến hữu của tôi qua đó nhiều năm lắm rồi,
Nó gửi cho tôi một tin, nó đã đích thân đến xưởng phế liệu của họ để xem rồi. Tôi bảo con trai chiến hữu đó của tôi đặt liền 50 nghìn tấn cho tôi, nhưng chuyện tốt như vậy tôi không thể độc chiếm một mình được. Nói sao
Tôi cũng là anh lớn ở đây mà, nên vụ làm ăn này để tất cả chúng ta cùng làm. Tính như vậy trừ hải quan với thuế ra, chúng ta nuốt hết 50.000 tấn này theo giá 750 tệ một tấn. Các cô cậu còn không phải đi, tôi sẽ tự đi một chuyến,
Các cô cậu còn tiết kiệm được cả tiền đi lại. Sếp Ngũ, tôi đi với anh, tôi đi với anh. Đừng vội. Lão Cầu, ý cậu sao? Không nói gì là không tin tôi à? Để giải quyết vòng tuần hoàn phát triển kinh doanh tốt hơn, đây là năm quan trọng nhất.
Ở đây, tôi chân thành mong các đồng chí đang ngồi đây đoàn kết một lòng, cố gắng hết sức để ngành sắt thép nước ta có bước phát triển lớn hơn. Cảm ơn mọi người. Hay là thế này đi, ai muốn tham gia thì đi cùng nhau hết, thế được rồi chứ?
Đại ca, nếu anh nói vậy rồi thì chúng ta phải đi cùng nhau đấy. Anh dẫn theo tôi, tôi quen anh nhiều năm rồi, có quan hệ cả. Anh dẫn tôi theo nữa, tôi cũng đi cùng. Tôi cũng đi, tôi cũng đi, tôi xách túi cho. Xách túi cái gì?
Chúng tôi mang về chia cô sau. Thế đâu được, tôi phải tự đi chứ. Sếp Ngũ, anh xem anh làm về cán nguội, sếp Cầu, anh làm trải thép, anh Phùng gia công linh kiện, thế tôi là thu phế liệu chuyên nghiệp, tôi đi theo không vừa hay à? Đúng, đúng, đúng.
Cô chuyên nghiệp, cô chuyên nghiệp nhất. Đại ca, chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi. Anh định chia 50 nghìn tấn này thế nào? Tôi tính thử nhé, tất nhiên là phải theo khả năng ra vốn của mọi người, thì tôi lấy 25 nghìn tấn, Lão Cầu 15 nghìn, Lão Phùng 10 nghìn,
Tiểu Hứa, nếu cô nhất quyết muốn đi thì tôi rút 5000 tấn từ khoản của tôi ra không phải xong rồi sao? Không được, sếp Ngũ, tôi phải đích thân đi cùng anh. Sếp Ngũ, nào, tôi mời anh. Anh tính thêm tôi đi, tôi lấy 15 nghìn tấn được mà.
Tính sau, tính sau, tính sau. Anh cho tôi theo với nhé, sếp Ngũ. Đại ca, quen anh không uổng mà. Anh là anh lớn của tôi, tôi rất là yên tâm. Nào, cùng kính đại ca một ly. Nào, nào, cảm ơn đại ca Ngũ.
– Cảm ơn sếp Ngũ. – Không phải anh cao huyết áp sao? – Có uống được không đấy? – Cao huyết áp thì làm sao? Tôi… tôi chết ở đây cũng được. Tôi cạn trước nhé. Anh dẫn tôi theo nhé. Mười lăm nghìn tấn được không? Cảm ơn anh nghĩ đến chúng tôi.
Cảm ơn đã nhớ đến chúng tôi. Cảm ơn đại ca Ngũ. Phục vụ. Chào anh, có việc gì không ạ? Mau lên đồ ăn đi chứ, sắp chết đói rồi đây. Chẳng có món gì thế này, nhìn xem bàn khác kín bàn rồi kìa. Anh đừng ăn nhanh quá được không?
Chúng tôi ăn xong rồi, mau bê lên đi. Chúng tôi ăn xong còn có việc nữa. Hết cả đồ uống rồi đấy. Anh tự đi lấy đi. Nghĩ gì thế? Nhìn cả buổi rồi đấy. Đó là bạn gái anh à? Cảm giác hình như lớn hơn anh. Đừng nói lung tung,
Đó là sếp tôi đấy. Làm gì đấy? Giả à? Nói lung tung gì thế? Thật đấy. Thật á, anh cho tôi ngửi đi. Uống miếng đi. Đợi sếp anh uống hết chai đó thì đưa phục vụ năm đồng nhờ họ đổi chai này sang. Anh nói xem anh ở công ty nào,
Lại chơi đồ giả thế? Các cậu đã nghĩ đến chúng ta nhập 50.000 tấn thép này về bán cho ai chưa? Đúng rồi. Cái anh… anh Triệu đó, tên người Tây nói tiếng Trung đó, bán cho anh ta được đấy. Đúng, tôi đến rồi đây. Anh ở bàn nào thế?
Bên kia à, được, được, được. Nào, nào, nào. Đến rồi, đến rồi. Bên kia, bên kia. Năm sau làm ăn phát đạt nhé. Tất cả chen lên hết rồi, đợi đến bao giờ mới đến bàn chúng ta. Phải nghĩ cách giành qua đây. Giành… giành kiểu gì chứ?