Tập 5 FULL: Trần Trác Tuyền ăn nhiều đến mức Viên Hoằng phải choáng váng | Mời Bạn Ăn Cơm FULL
Sao hôm nay mưa to thế? Sao hôm nay mưa to thế? Khi nào mới tìm được đây? Vì miếng ăn, bốn người này cũng không dễ dàng gì. ông trời cũng không nhìn nổi đâu. Chảy nước mắt thay chúng ta. Sao mà ngốc thế, tìm không ra. Chuyện là thế này.
Đôi vợ chồng ở Vũ Hán nói muốn mời chúng ta ăn cơm. Nhưng tôi nhận ra muốn ăn bữa cơm này thật không dễ dàng. Chúng ta có một nhà hàng được mệnh danh là được mệnh danh là nơi ẩn náu sâu nhất. ông chủ tính tình không tốt,
Cho cô thêm một gợi ý quan trọng. 150 phút. Ăn đúng rồi anh thanh toán. Ăn nhầm cậu thanh toán. Lại nữa rồi, bây giờ không dám nghĩ đến quay đến ngày mốt. Trong sáu tiếng đồng hồ vừa qua, chúng ta hỏi ai đây? Chúng ta đã hỏi vô số người qua đường,
Quán muỗi đúng không? Anh ăn quán muỗi à? Không biết. ông chủ tính tình không tốt. Với tính cách của anh ấy thì sẽ có một chút cá tính. Cũng đi rất nhiều quán ăn. Không có người qua đường nào nói cả. Chúng tôi không biết tại sao lại ngồi ở đây rồi.
Em ăn một miếng thịt đi. Ngon quá Hương vị rất phức tạp. Cay quá. Dương Địch trả tiền. Tôi rất hối hận. Dương Địch, đi thanh toán đi. Thanh toán là anh ấy mua. Nhưng vẫn không tìm được bảo tàng sâu nhất ở Vũ Hán. Manh mối các người muốn lấy mạng tôi,
Lưng tôi. Lưng tôi. Trời ạ. Trời ạ. Lưng tôi ướt hết rồi. Chân tôi toàn là mưa. Mưa đến từ bên này Đến từ bên kia. Vậy anh cứ ôm tôi. Đánh thế này. Đánh thế này. Anh xem, đây có phải là Rất khô ráo.
Chúng tôi chỉ có thể đứng nghiêm chỉnh thế này thôi. Chết tiệt, lại bị khoe ra rồi. Hai chúng ta chỉ có thể im lặng như thế. Chúng tôi chỉ muốn giảm diện tích tóm lại là tay trái của tôi không cần. Không cần nữa.
Vì để có thể cầm được nhiều ô hơn chỉ có thể để ta ôm ngươi. Hai người họ ôm nhau, chỉ có thể thế này sẽ tốt hơn thôi. Vậy hai cậu bế nhau đi. Nào. Em qua bên này. Hai người có thể đứng gần nhau hơn.
Hai chúng em có thể đứng gần nhau. Được. Thế này đi. Em thực sự rất ướt. Anh đừng ấn. Cậu ấn rồi dán lên thịt của mình. Vốn dĩ không có dán như vậy. Hai người phải bảo vệ nhau thật tốt. Một vùng cổ không có quần áo
Một cái bụng không có đồ. Rốt cuộc là cửa hàng gì, thì ta sẽ ở đây chờ thỏ. Chờ thỏ. Được. Iron Man. Anh. Từ Chí Thắng. Có vượt qua được không? Vượt qua được. Cậu đi đâu vậy? Vừa nhìn là biết đang vội. Được giao trong 30 phút.
Nếu như hắn viết trên lưng là 150 phút, tôi sẽ bắt cậu ta ngay. Ô của cô ta ghê gớm lắm. Vui quá. Chào mọi người. Chào mọi người. Chào mọi người. Có thể hỏi các bạn một câu không? Chào cô, tôi là Dương Địch. Chào cô. Chào cô, tôi là Dương Địch.
Đi mau. Được, lại có một cặp đôi thế này nữa. Cậu xem họ vừa đi vừa ăn. Vừa đi vừa khoe. Các cậu. Chào mọi người. Xin lỗi. Xin chào. Vừa đi vừa ăn. Mọi người phải đi à? Vừa đi vừa ăn. Chúng tôi không bán đồ, không bán bảo hiểm.
Tôi muốn hỏi anh một chuyện. Đi đây. Một giây cũng không dừng lại. Có lúc tôi không phân biệt được, bạn nam đó chào chúng ta hay không chào? Không. Rốt cuộc cậu ấy từ chối hay chào? Các cậu có biết, trương Hâm Nghệ cũng nóng lòng muốn hỏi giúp hai người.
Chào cậu. Dương Địch. Tôi muốn hỏi hai người một chuyện. Muốn hỏi mọi người một câu. Bây giờ chúng ta đang rơi vào ngõ cụt. Được. Vậy được. Vậy hai đứa bye. Vậy tôi hỏi hai người chuyện này được không? Được. Tôi hỏi hai người chuyện này.
Các cậu là người bản địa sao? Không phải. Mọi người có thân với Vũ Hán không? Những nhà hàng ở Vũ Hán có một chút. Cũng được. Bảo tàng nhỏ? Có quán nào không? 150 phút. 150 phút? Không biết là có ý gì. Buffet không? Buffet, buffet chỉ được ăn 150 phút.
Vậy cũng hơi lâu. Mọi người đã ăn nhà hàng nào chưa? Khó tìm lắm đấy. ở trong con hẻm nhỏ cười lớn. Làm sao đây? Có ai biết 150 phút là quán ăn gì không? Trương Nghệ Hưng. Trương Nghệ Hưng. Mau lên cho họ bài “Liên” đi. Tôi là Liên. Con là Liên.
Con không nói được tên, tôi không tìm thấy. Không sao. Vậy cậu đi làm việc đi. Cảm ơn. Tạm biệt. Khó tìm quá. Làm sao đây? Hôm nay không ai hỏi được. Hỏi được? Anh có từng nghĩ 150 phút là gì không? Nghĩ thông suốt chuyện này. Có lẽ cậu sẽ hỏi được
Một câu trả lời vô cùng đáng giá. 150 phút là gì? Tôi muốn hỏi, mọi người có biết nhà hàng nào có quan hệ với 150 phút không? Không biết. Phố cổ sao? Cái gì? Đồ nướng ở phố cổ. Đồ nướng ở phố cổ? Là cùng một cái tên à? Đúng.
Đồ nướng ở phố cổ. Đáp ứng điều kiện nào? Nướng một trăm năm mươi phút, đều là hai xiên carbon. Đã là Vậy anh cho thêm một manh mối nữa, anh cung cấp thêm một manh mối nữa từ góc độ của em để phân tích cửa hàng này.
Câu trả lời mà cậu cảm thấy rất gần gũi thì tôi sẽ nhờ người qua đường nói ra. Chúng tôi cũng có cảm giác thành tựu. để người qua đường nói ra. Thì sẽ nói với cậu. 150 phút. Chính là thời gian mở cửa. Thật à? Thời gian làm việc là 150 phút.
Đầu mối cụ thể quá, chỉ mở hai tiếng rưỡi. Mau điều tra. Rút điện thoại ra điều tra. Đang trên đường xây dựng cảng. – Đường xây cảng. – Nhanh. Trên đường xây dựng cảng có một cửa hàng chỉ mở cửa 150 phút. Chỉ kinh doanh 150 phút? Không tra ra ở đây.
Hôm nay hắn mở bài điều tra, cô cầm điện thoại mà không tìm ra. Không tra ra được. Anh có muốn đến trên đường Kiến Hưng hỏi thêm không? Tin tức của anh rất rõ ràng. Vậy chúng ta đến đường Kiến Cảng trước. Sợ lát nữa sẽ tắc đường. Được. 27 phút. Được.
Vừa hay một vòng luân hồi, vừa ngủ một giấc đúng không? Vừa ngủ một giấc. Vừa đúng 30 phút. Ăn rồi ngủ. Ngủ rồi ăn. Chương trình của chúng ta hai chúng ta… Đi. Xe đến rồi. Đi. Ra đây. Chúng ta đi đường nào vậy? Cảng. Phố Cảng. Tân Cảng. Phố Tân Cảng?
Vậy là gì? Đường xây cảng. Đường xây cảng? Trần Trác Tuyền cũng không nói đúng. Cho nên hai chúng ta không tìm được. Chủ yếu là rất mơ hồ. đã nắm chắc… Dây an toàn. Thật đấy. Chị ấy cầm thế này một lát là ngủ. Em chỉ nói là
Em nửa ngủ nửa ngơ. Bình thường em có ngủ ngon không? Ngủ không ngon. Anh biết tại sao không? Ban ngày anh ngủ hết rồi. Không phải. Không có dây an toàn. Em suy nghĩ đi. Em sẽ để cái này trên giường. Chị cài một cái dây an toàn lên giường
Đều không cần mua giường, chỉ cần mua cái ghế này ở nhà là được. Thêm dây an toàn là được. Ngồi đó. Ngày nào cũng ngồi ngủ. Mua một cái 4D, có thể mô phỏng đang lái xe. Lướt một vòng. Thi thoảng lái xe… Tôi thấy anh ở trên xe,
Chắc tầm 10 giây là ngủ được. Ta cũng không muốn ngủ. Em nghe thấy sự phản kháng của anh. Chúng ta đến rồi sao? Đến đường Kiến Cảng. Chính là con đường này. Đã đến con đường này rồi, chắc là cách cửa tiệm cuối cùng không còn xa nữa.
Xin hãy bắt đầu phần hỏi đáp. Đi thôi. Ai đến mua diêm của tôi? Dương Địch, cậu hỏi đi chứ. Cậu đừng hát nữa. Không có ai. Xin chào. Với cậu. Vừa rồi cậu nói ai mua diêm của cậu? Tôi nói linh tinh đó. Thăm dò với cậu một chuyện được không?
Tôi tìm được người rồi. Nào. Tôi tìm được một cô gái. Xin chào. Chúng tôi được đó. Xin chào. Xin chào. Ô cũng có thể gập lại được. Chào anh. Tôi không biết tên cô. Tôi là Trần Trác Tuyền. Chào anh. Tôi cũng tên là Toàn chúng ta đến đây tìm một quán
Văn phòng này có một thông tin quan trọng, là nó rất khó tìm, hơn nữa mỗi ngày nó chỉ mở cửa khoảng hai tiếng đồng hồ. Tôi biết quán anh nói, đã hỏi được đầu tiên chưa? Nhưng mình cũng không tìm thấy. Là quán nướng. Ở đây,
Ở đây có một tiệm đồ nướng. Một tiệm đồ nướng? Sau đó nó tên là Cay Gân. Gân cay? Yuko. Gân cay? Đúng thế. Nó rất nổi tiếng. Một quán nướng. Nhưng chắc là ở trong khu này trong khu nhà ở riêng. Lại là kiểu nhà trong khu cảm ơn.
Được, vậy chúng ta tìm thử. Cảm ơn. Chào mừng các bạn đến Vũ Hán. Tạm biệt. Gân cay. Nó nướng gân bò hay gân bò? Tiếng Vũ Hán, gọi là “béo” của thịt này gọi là gân thịt. Cậu đừng đi qua đây. Tôi phải hỏi người.
Lát nữa cửa hàng nào tôi cũng hỏi. Hỏi mãi. Xin chào. Xin hỏi Gạo Nếp ở đâu? Gân cay? Thịt nướng. Ở ngã tư, vậy ngã tư phía dưới, ngã tư phía trước, Được. Cảm ơn. Bọn họ thật biết ở ngã tư phía trước băng qua đường hỏi xem
Chúng ta qua đường hỏi xem. Bố. Mau đưa em đi uốn tóc. Dương Địch. Còn phải tiến về phía trước đúng không? Vẫn phải tiến về phía trước. Hai ngã tư Vậy hai người… Hai ngã tư Ở gần nhà tôi? Gần nhà anh? Nào, chúng ta cùng đi. Anh dẫn đường.
Ở gần nhà anh. Được, chúng tôi đi cùng cô. Cẩn thận có nước. Gân cay. Ở đâu? Ở đằng trước. Ở đằng trước. Phía trước. Quả thực có giấu rất kỹ. Cái này đúng là… Giấu kĩ đấy. Giấu quá sâu. Nhưng cậu có biết ở đó có một quán đồ nướng.
Bởi vì thường có rất nhiều người xếp hàng. Lúc em còn nhỏ, bên đó rất nổi tiếng. Bao nhiêu năm rồi. Mà sáng nhất chính là Ở đây đi. Cuối cùng cũng đến. Cảm ơn. Tạm biệt, chúng ta đi ăn đi. Đây thật sao? Tôi không biết. Nói thật là tôi không biết.
Tôi thật sự không biết có phải cửa hàng này không. Mọi người đang xếp hàng sao? Đúng. Từ từ thôi. Trời ạ. Các cậu xếp bao lâu rồi? Xếp hàng gần một tiếng rồi. Xếp hàng một tiếng rồi. Chắc phải mất nửa tiếng. Ở bên nào? Tôi không chen hàng.
Tôi muốn xác định, nhưng mà, không dám. Các ngươi đều không dám manh động đúng không? Đúng vậy. Chúng ta hỏi xem còn ăn được không. Cô ấy đẩy cửa cho tôi rồi. Lại đẩy cửa cho cậu? Cậu dũng cảm đẩy lại đi. Cậu đẩy đi. Chào ông chủ. Chào anh.
Vẫn chưa đến giờ. Vẫn chưa đến giờ. Vẫn chưa đến giờ. Vẫn chưa mở cửa. Vẫn chưa mở cửa. Để tôi. Huynh làm? Lúc này tôi không phục. Anh phải nói tiếng Vũ Hán. Cậu ấy nói chưa đến thời gian. Anh bạn, xem xem tiếng Vũ Hán có thể có ích không.
Lúc trước có khách ở bên trong sao? Đâu có. Không có khách ở bên trong. Họ vẫn chưa mở cửa. Ông chủ. Nào, mở cửa xuống hỏi một chút. Hỏi em một chuyện. Chưa đến giờ Cô mở cửa xuống hỏi thử đi. Hỏi đi. Lúc nãy chúng ta có xếp hàng được không?
Xếp được. Được chứ? Phải xếp hàng bao lâu nữa? Không nhất định phải xếp hàng bao lâu. Đúng không? Bên trong có chỗ ngồi nhỉ? Có. Chờ thêm mười phút nữa. Chúng ta đợi thêm 10 phút nữa là mở cửa rồi. Được. Cậu phải đợi không, Dương Địch? Chắc chắn phải đợi.
Xác định là nhà này. Có phải nhà này cũng nhận rồi không? Không phải, nhà này không còn khả năng nữa. Tôi thấy là đã có cảnh này rồi, cậu thấy sao? Đây là cảnh cực đoan nhất hôm nay tôi nhìn thấy. Xin hỏi các anh làm sao biết cửa hàng này?
Tìm kiếm khắp nơi. Tìm khắp nơi. Tìm khắp nơi. Đúng. Xem trên mạng. Sau đó từ tìm đến. Thời gian kinh doanh là hai tiếng rưỡi cửa hàng sẽ nướng từng bàn một. Giữa đường không tính thêm món, không giục đơn hàng. Cảm ơn. Quy tắc rất nhiều.
Chắc chắn là ở đây rồi. Bởi vì hai tiếng rưỡi đã ném thẳng ra rồi. Không thể nào không phải chuyện này. Nhưng tôi có hơi nhịn tiểu. Anh hỏi ông chủ xem có nhà vệ sinh không? Có nhà vệ sinh. Ở nhà họ sao? Có nhà vệ sinh.
Đây là nhà bọn họ. Sau đó phải đi vào đúng không? Đúng vậy. Đây chính là nhà họ. Cửa của cô ấy bị đẩy về cho tôi. Cậu ấy không dám vào. Bắt đầu thôi. Mở cửa rồi. Mở cửa rồi. Chúng tôi là bàn thứ ba. Bàn thứ ba. Bốn người chúng ta.
Bốn người. 4 người đúng không? Bốn người. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn. Không, cảm ơn. Đến vòng rồi. Tôi gửi cái này cho nhóm tiểu học của tôi. Bạn tiểu học. Em đã gửi cái này. Sau đó nói, lẽ nào là Kiến Cảng? Trong nhà ống đó. Con xem đi,
Họ thật sự đều biết chắc chắn họ cũng từng đến đây. Mọi người đến đúng rồi. Nhà này đúng là không tệ. Đúng là không tệ. Cậu ăn rồi sẽ nhớ. Anh hai, anh hay đến đây ăn lắm đúng không? Bọn tôi hay đến đây lắm. Xếp hàng đi trời mưa cũng đến.
Thời lượng lâu nhất xếp bao lâu? Hai tiếng. Hai tiếng xếp hàng. đứng ở cầu thang lúc nãy. Đúng. Dù sao mỗi lần đến sớm, em đến sớm một chút. Thà ăn sớm một chút Đợi sau đó tôi ăn xong lúc em ra ngoài, bên ngoài vẫn còn đang xếp. Đúng.
Bên này phải ăn thử mới được. Enko. Cái từ khóa được dùng nhiều nhất từ khóa được dùng nhiều nhất là phải xếp hàng lâu. Không nói sếp nóng tính đúng không? Không. Vậy anh chuẩn bị tính tiền đi. Tôi thấy ông chủ cũng được. Vừa rồi… Đúng.
Cho nên em phải chuẩn bị để tính tiền. Trần Trác Tuyền! Cái này lệch rồi. Lấy xuống đi. Lấy xuống. Để tôi ghép đôi. Không chừng sẽ ghép được. Em thử đi. Cậu đừng để rớt xuống dưới. Trước tiên như thế này. Cài cho nó. Để tôi. Thế này đúng không?
Bị cô làm hư rồi. Tôi đen đủi sao? Tôi ở đó sửa. Cuối cùng biến thành người tôi làm hỏng. Bên ngoài đẹp thật. Sao thế? Xong rồi. Trần Trác Tuyền! Đền tiền đi. Tiêu rồi. Đây là chuyện hiểu lầm của thiên hạ, đều không thể nói ra.
Cô ấy chỉ có thể xem chương trình phát sóng mới biết là ai phá hoại. Xin lỗi. Bắt đầu nướng rồi. Thơm quá. Cuối cùng đến cậu rồi. Đều lên đủ rồi. Chỗ này đúng là có chút đau khổ. Đúng đó. Người ta ăn điên cuồng, bên này của chúng ta trống rỗng.
Tránh được ánh mắt của tôi. Bọn họ đói rồi. Thơm quá. Thơm quá. Thơm thật đấy. Thơm quá đi! Thơm thật đấy. Cậu có muốn thử một xiên không? Không thử Chúng ta cứ ăn đi. Đúng vậy. Các cậu còn chưa có ai mộng Ngôn đến Zibo ăn thử, đúng không?
Không cần đi đâu. Cậu từng ăn đồ nướng ở Vũ Hán, cô ấy là người Tứ Xuyên, cậu hỏi cô ấy đi. Đồ nướng Zibo là một kiểu tình cảm. Anh ủng hộ bọn họ đi. Thật ra tôi… Tại sao tôi lại thấy đồ nướng ở Vũ Hán ngon?
Nó có thể ăn được vị của đồ nướng hồi nhỏ. Nhưng mà kiểu này… Có những lúc sự mong đợi tăng quá cao, thì sẽ có một chút nhưng tôi thấy đồ nướng ở Vũ Hán vẫn đáng để tăng sự mong đợi lên một chút. Ngon lắm. Của chúng ta đấy. Cảm ơn.
Nhanh. Trác Tuyền, Ăn thử xem cay này có đủ không? Đây là cay vừa. Cay vừa. Nhìn ngon đấy. Đây là gì? Thịt hay gân đây? Gân. Ngon lắm. Ngon lắm. Cái này ngon thật đấy. Nhà họ cũng là loại bánh Hán. Gói gia vị bên trên thịt rất dày. Thơm quá.
Ngon quá. Ngoài giòn trong mềm. Được. Được. Có chút đồ. Nhà bọn họ. Tôi thấy cay nồng là được. Cũng được. Không quá cay đâu. Vẫn hơi cay. Các cậu không thấy cay sao? Tôi thấy hơi. Thế này cũng được. Ngon lắm. Hai người còn gắng gượng không?
Hay là hai cậu thấy cũng được thật? Thế này cũng được. Cái này thật sự cũng được. Ngon lắm. Được. Đúng là hơi… Hơi cay. Dương Địch, cậu không được đâu. Cậu ăn cay đi. Cay quá. Hai chúng ta không phải được cho là ăn cay sao? Đúng vậy.
Hai người làm sao thế? Tôi ăn từ thôi. Vẫn hơi cay. Một chút cay? Vậy anh có muốn giảm đi không? Vi cay. Tôi nói là hơi cay. Những món sau cậu đều cay nhẹ. Nếu không cậu ấy không ăn được tôi sợ cậu ấy hơi cay cũng cảm thấy cay.
Người Tứ Xuyên không được. Vi cay cũng cảm thấy cay. Cậu đánh một trận tôi cũng là người Tứ Xuyên. Người Tứ Xuyên cũng được phết. Thật sự cay. Hâm nóng rồi. Hay là cho anh ăn nhấm nháp cay? E hèm, cay… Mím môi, cay. Đổi kiểu nheo mắt cay đi.
Em phải bớt nóng một chút. Cay bay mất. Coca – Cola, mau lên. Không uống Coca lúc này thì uống lúc nào? Nào. Cạn ly. Được. Quá hợp. Sướng quá đi. Ăn đi. Đây là kiểu nheo mắt, cậu nếm thử đi. Ngon ghê. Không hề. (Không sai, không sai) Không sai. Ăn mừng.
Lời Vũ Hán gọi là gà kéo. Con gà này ngon thật đấy. Ngon thật. Đúng. Vì có nhiều nơi gà không cắn được. Bang Hề. Nắm bắt độ hot là tốt nhất. Được. Ngon lắm. Ăn gà không cay à? Ngon lắm. Vẫn phải ăn cay chút chút cay là được. Ngon lắm.
Ngon lắm. Ngon lắm, thảm. No quá. Trác Toàn. Sao sau khi em ăn xong son môi còn chưa kịp xóa Đúng là em đỏ miệng rồi. Không phải, son không trôi, Đã đổi màu rồi. Đây là… đỏ hết cả miệng rồi. Mỗi lần sau khi tôi và Tạ Na ăn cơm xong,
Đều nhìn nhau một cái. ♫ Chỉ còn lại một vòng tròn ♫ Cái ăn chỉ còn lại mỗi sợi môi. Sau đó lại nhìn Gina nhà người ta. Son môi trên mặt chẳng trôi đi tí nào. Vậy son cô ấy dùng là son gì? Bởi vì cách ăn không giống nhau.
Cách ăn của thục nữ. Người ta là… Cách ăn này, chúng tôi là Trác Tuyền, được đó. Ăn được. Chị ấy thực sự rất có tính chiến đấu. Tôi cảm thấy qua lần huấn luyện trước, lần này đã ăn ngon miệng hơn lần trước. Còn bồi dưỡng ra nữa.
Thực ra ăn đồ nướng có vẻ rất nhiều cho dù là bạn bè nghệ sĩ, hay nhân viên văn phòng, một lựa chọn yêu thích vào buổi tối. Lựa chọn? Thực ra chẳng ai nói không thích ăn đồ nướng cả. Thật ra không ai không thích ăn đồ nướng. Tôi cảm thấy
Có thể an ủi lòng người. Đúng. Thả lỏng thả lỏng. Chay đều có hết. Sau đó về cơ bản là cũng sẽ không quá sai lầm. Với cả khói lửa vừa đủ, cũng đủ để quan tâm đến khẩu vị của mỗi người. Nếu không chọn riêng một món ăn gì đó
Có lúc còn chưa chắc chọn trúng tâm ý của ngài ấy. Đúng vậy. Thịt nướng không có áp lực, có tính tiết kiệm, rất dễ khiến người ta cảm thấy thỏa mãn. Đúng vậy. Vậy bây giờ phải đến lúc công bố đáp án rồi, đúng không? Chắc chắn là anh Viên Hoằng…
Đến huynh rồi. Ông chủ. Chúng tôi tính tiền công bố rồi. Tôi đã giơ điện thoại lên rồi. Không phải lại tham gia nhóm ẩm thực gì đó chứ? Lát nữa, tổng cộng 371 tệ. 371 tệ. 371 tệ. Thanh toán. Thanh toán. Tôi sao? Lại là ta. Thật không vậy? Thật.
Em điên rồi. Không thể nào. Mua đi. Nhanh lên. Tôi phải trả thật đấy. Trả? Chính là cậu. Không phải, đây sao? Không phải. Thật sao? Pang sẽ chửi thề đấy. Ví điện tử. Tôi quét mã QR mau ngăn ta lại. Ta đến nước quét rồi. Bao nhiêu? 3 trăm 71 371 tệ.
Phải thanh toán ngay đây. Thanh toán. Không phải thật mà. Anh trả? Xác nhận đã trả tiền, tôi muốn gọi. Lập tức quét mặt tôi ngay đây. Điểm. Có phải rất suy sụp không? Tôi cũng rất suy sụp. Tiêu rồi. Qua rồi. 371 tệ. Tức chết đi được, Dương Địch.
Ai gửi tiền qua WeChat cho tôi vậy? Dọa chết tôi rồi. Tôi nói đã thế này rồi. Ôi mẹ ơi. Nhận ngay đây. Các cậu ác quá. Tìm thấy rồi. Anh nên quay lại muộn một chút. Xoay ngay đi. Anh nên để em đau khổ thêm chút nữa. Phải nhảy đến đây,
Sau khi mọi người còn kéo em lại, rồi chuyển cho tôi. Được. Ít nhất hôm nay chúng ta thật sự muốn tìm quán này, thuận lợi đã tìm được nào. Chạm một ly đi. Chạm ly chúc mừng. Nào. Cảm ơn Coca – Cola
Đã cho Coca – Cola cơ hội mời bạn bè ăn cơm này. Cạn ly. Cạn ly. Được rồi. Ra đây. Tạm biệt. Hôm nay cũng coi như thuận lợi. Thật sao? Nhưng thật sự rất ngon. Đồ nướng khiến người ta rất vui vẻ. Bọn mình chuẩn bị đến homestay rồi, đúng không? Vâng.
Đẹp quá. Đúng vậy. Không khí cũng không tệ. Sau cơn mưa thì không phải sao? Cứ để mưa to trút xuống anh Địch. Hay là anh ở phòng này đi. Được, ta cũng được. Toàn, con ở phòng Kunlun này ta là Liệt Tinh. Để túi xuống trước đã. Dọn sạch sẽ.
Đi ăn đêm ở đâu? Đi. đi ăn đêm cùng chúng tôi. Xin chào. Để tôi gói lại cho. Tôm nõn mập, chào mừng anh. Gói cho tôi ít trại tôm mỡ. Cho các bạn của tôi. Cho các bạn của tôi. Trong này có gì vậy? Trong lời của chúng ta có tôm hầm.
Tôm tỏi băm, và tôm hấp. Lấy một bộ đi. Được rồi làm một bộ. Sau đó lấy thêm hai cái bánh trôi nước đi. Được rồi cảm ơn. Tôi đã ngửi thấy mùi hương rồi. Ta đã ngửi thấy mùi hương rồi. Đó là gì? Bánh hỏi đá. Ở đây là bánh trôi đá.
Họ lại… Phối hợp bộ trang phục này. Bộ đồ này sau khi mặc vào, thì thật sự không quan tâm nữa. Anh xem đi tối nay dầu điểm, hỗn xược. Điểm này được. Sau này em sẽ dùng nó để ăn khuya thôi. Cái này thật sự rất ngầu. Nào. Khai Huyền! Nào.
Mở, bắt đầu. Ngon quá. Bên trong tôm hấp này chảy nước tôm hấp này được đó. Hình như nhà nào cô ấy cũng ăn rất vui vẻ. Sự hình dung của tôi về cô ấy mọi người đều cảm thấy không bất ngờ, hoàn toàn không làm bừa. Ăn được, ngủ được.
Tôi chỉ cần ngủ một giấc trên xe, em sẽ lập tức khởi động dạ dày mới. Cảm giác bạn khởi động lại rồi. Chương trình này, đúng là tìm anh mà đúng rồi. Vậy cậu cho bọn mình xem đi. Ngày mai chúng ta làm gì đi. Công bố lịch trình ngày mai.
Ngày mai, 6 giờ sẽ tập hợp. Buổi tối phải không? Muốn cho mọi người ăn món sớm nhất, nhìn thấy khói lửa sớm nhất, sớm nhất đấy nhỉ? Bữa sáng ở Vũ Hán còn lên top tìm kiếm nữa. Nhìn thấy cái loại đó
Cơ bản là một tháng cậu hoàn toàn không phải là mẫu nặng. Không nặng. Nếu như mỗi ngày em ăn một loại thì một, hai tháng cũng không sao. Thế nên muốn đi sâu tìm hiểu một vài vấn đề một hai ngày là chuyện không thể nào. Được. Nếu đã sớm như vậy,
Chúng ta mau thu dọn thôi. Mau ngủ đi được không? Được. Nào. Mắt lạc hướng. Được. Mai gặp. Hẹn ngày mai. Chào buổi sáng. Con muốn ăn mì khô nóng. Vị hoành thánh này nhìn ngon quá. Nhìn là thấy ngon rồi. Thơm quá. Làm tớ ngơ luôn. Sao nhiều đồ ăn thế?
Không ăn nổi rồi. Chúng ta phải chơi một một trò chơi thử thách sự ăn ý. Đi thôi. Cả con phố này đều là đồ ăn. Cô phải đoán xem anh ta sẽ thích ăn gì? Anh Địch thích ăn mấy món chiên như này. Đậu hoa. Đậu hũ nước đường. Anh muốn mua
Anh muốn mua thì mua. Trọng điểm, nấu mỳ. Tôi muốn ăn lúa mạch. Tôi cũng muốn ăn lúa mạch. Chúng ta gọi mỳ nướng đi. Hay là, chúng ta mua bốn cái. Hai người bọn tôi… Thế này ít thôi. Đúng không? Đúng. Anh nghĩ xem anh Địch muốn ăn gì đi. Anh Địch.
Trần Trác Tuyền. Hâm Nghệ muốn mua đồ, nếu như, cô ấy thường ăn đồ ăn vì ở Vũ Hán có kết hợp cố định phối hợp cái gì? Ví dụ như mì khô cay với mì tổ, ví dụ bánh dầu có khi ăn kèm với mỳ nướng. Bởi vì
Lúc trước anh Viên dẫn em đến đây ăn cơm, anh ấy sẽ nói với em buổi sáng thích ăn kèm. Anh thấy em mua được đấy. Mua xong rồi. Về rồi à? Quay lại rồi. Lúc lấy đều bị lệch. Cảm giác không phải kiểu thấm ra ngoài. Không phải là nước sôi. Đúng.
Chị ấy treo như thế này. Không sao, em ấy không sợ nó rắc chắc là để túi nilon vào Đúng không? Không biết. Viên Hoằng phân tích, anh có biết một số kết hợp vàng ở Vũ Hán, tôi biết có những thứ rất ngon. Huynh ấy từng đưa ta đi ăn.
Đương nhiên cô ấy biết rồi. Đi thôi. Đi. Tôi xem tôi có thể mua gì. Tôi đi mua. Xem xem có gì trước. Có trái cây. Chúng ta phải ăn sớm. Cô ấy có mua cái này không? Anh thấy sủi cảo bánh này cái này là thơm ngọt phải không? Đều rất ngọt.
Anh mua một cái sủi cảo bánh này mà ngon. Tôi nghĩ cô ấy sẽ mua đồ ăn ngon. Cô ấy rất thích mua món ngon. Làm một cái bánh bao chiên giòn. Bánh hỏi. Mua lúa mạch đi. Đồ nướng ở đây. Đồ nướng nhìn ngon đấy.
Có ai đến đây mua lúa mạch không? Có. Lúc nãy hai cô gái xinh đẹp đến mua rồi. Mua một phần. Hai người đều là mỹ nữ. Cô gái xinh đẹp đó anh có quen không? Trông rất xinh đẹp. Ông chủ nói có một người đẹp mua. Nhưng không biết là ai.
Không biết có phải không? Người đẹp nhà chúng ta có khả năng, người đẹp nhà anh. Đúng vậy. Sếp, đến cái này anh cũng biết. Phải xem anh mua hay tôi mua. Bởi vì hai chúng ta nhất định phải có người mua. Về rồi à? Tôi về trước đây. Nhanh thế.
Không đi quá xa. Ta cũng không có nhà Tả Ngũ. Nhà Hữu Ngũ đúng là như vậy. đúng không? Tôi chỉ đi bên trái. Thông không thông minh. Thông minh. Tôi nghĩ chắc chắn chúng ta sẽ kết thúc nhanh thôi. Cả một quá trình thành công.
Sự ăn ý của em và anh Địch thì phải xem hai vợ chồng họ mua thế nào. Mua bao giờ? Món cá tẩm bột và quẩy là món ăn rất nổi tiếng rất nổi tiếng ở Vũ Hán. Hình như là bột cá. Chỉ có Vũ Hán có đồ ăn. Và quẩy
Kết hợp cố định. Mình cũng dẫn Trương Hâm Nghệ đi ăn thường xuyên. Cho nên mình cảm thấy cô ấy chắc sẽ mua tổ hợp này. Bột cá tẩm dầu ăn. Xem tôi đoán đúng không. Cái này chắc chắn không thành vấn đề. Tổ hợp này chắc chắn là đúng.
Tự tin vẫn có đấy. Về rồi à? Về rồi. Đi thật xa. Bởi vì tôi nhất định phải tìm được thứ đó. Mình biết Trương Hâm Nghệ nhất định sẽ mua. Hâm Nghệ tỷ nhíu mày, muốn nói hà tất gì chứ. Thế này đi. Mỗi người cầm một cái được không? Được.
Lấy một cái trước. Đây là gì vậy? Bánh mỳ nướng. Cậu làm gì thế? Bánh dầu. Thứ hai của em là gì? Đây không phải là kết hợp cố định sao? Bột cá với quẩy cái này mình ghép sai rồi. Ngươi là gì? Vỏ đậu đó, bánh mì.
Bột cá cậu ăn kèm gì thế? Bánh mỳ. Em không biết là bột cá. Phải ăn kèm quẩy. Nhưng em biết là bột cá Em chắc chắn muốn ăn. Bánh mì cay không phải ăn kèm bánh dầu sao? Đánh nhau rồi. Hư rồi. Bên trên vỏ đậu nhiều hành như vậy
Vậy em không nghĩ là anh muốn ăn sao? Mình sẽ bỏ vỏ đậu ngay cái đầu tiên. Hành còn đầy. Vậy em nghĩ anh muốn ăn. Vậy anh ăn một miếng trước nhé. Con bé muốn tự ăn. Tôi phải làm theo cách ăn của Vũ Hán. Bánh dầu kẹp sốt me.
Cái này ác ghê. Ăn xong cái này thật sự… Đây là carbohydrate rồi. Cái này thế nào? Bánh bao cháy hết rồi. Bánh nướng thì ngon lắm. Cái này em thấy cũng ngon mà. Bánh gato này cậu bẻ đi. Cậu có thể thử bánh này Đây là đường bên trong là bánh dày
Đây đều là món mà Trần Trác Tuyền thích ăn dầu ăn. Cậu thích ăn món này không? Em thấy cái này chính là cái anh thích ăn bởi vì nó là bánh dày ngon lắm cô thích ăn thật đấy. Ăn hết rồi. Quán này ngon lắm. Thêm cá tẩm bột càng ngon.
Mua nhầm cũng không sao. Như vậy cũng ngon. Lại là tâm thái này. Không sao. Tuy là tìm nhầm rồi nhưng ít ra rất ngon. Lần mua này khó quá. Không ngờ cái này thử thách độ ăn ý lại khó đến thế. Lúc nãy chúng ta rất tự tin.
Mua theo khẩu vị của chị được không? Được. Tôi đi tìm thứ tôi muốn ăn. Đi. Vậy hai người đi. Con đi mua món con thích ăn. Được rồi Được. Khởi hành. Tôi đi xuống dưới. Tôi chuẩn bị đi sang bên phải. Tôi muốn ăn anh sẽ mua sủi cảo ở Tiểu Thu
Bao nhiêu tiền? Tôi chính là kiểu, chưa ăn được một món ăn nào đó Không từ bỏ. Luôn muốn ăn đến khi nó muốn. Trong bánh bao Tiểu Thu muốn ăn. Cảm ơn. Không có gì. Tôi quay lại. Quay lại rồi. Quay lại đi. Trần Trác Tuyền đi đâu rồi? Trần Trác Tuyền!
Bên kia trời. Lúc nãy tôi thấy Trần Trác Tuyền đến hiệu thuốc đối diện. Có phải cô ấy đi mua thuốc cho cậu không? Tôi đâu có bảo cô ấy đi mua thuốc cho tôi. Anh đi mua thuốc hỗ trợ tiêu hóa thuốc hỗ trợ tiêu hóa đi.
Hai người mua thuốc hỗ trợ tiêu hóa, thuốc hỗ trợ tiêu hóa cho nhau. Không sao. Ta đem thuốc đến rồi. Hôm nay thật à? Trưa nay anh định đến đây một chút. Cô ấy đi qua phải đúng không? Băng qua đường rồi. Ngày càng xa. Cô ấy qua đường rồi. Vịt quay.
Xin chào. Cái này chỉ có thể Mua từng con một thôi sao? 31 con. Không bán nửa con Được thôi. Chơi một con không? Cho một con không? Vịt quay. Nhiều quá. Xem thêm bên này đi. Mua gì đấy? Trần Trác Tuyền đi lạc rồi sao? Có phải cô ấy mua loại
Không mua sẵn. Gọi rồi thì phải làm ngay. Cho nên đợi lâu như vậy, lâu vậy sao? Vịt quay rồi. Về rồi à? Đến đây. Em nặng quá. Cảm giác một con vịt quay một hộp thuốc hỗ trợ tiêu hóa. Nói em đến hiệu thuốc. Băng qua đường rồi. Tôi qua đường đây
Chỉ cho tôi con đường rõ ràng trước. Ra khỏi cửa, đi hướng nào? Tôi đi trước. Chạy trước. Em nghe thấy lo lắng, dù sao cũng chỉ là món em thích ăn. Thích ăn lắm. Tôi thích ăn. Vừa nhìn là biết món mình thích. Đi thôi. Cố lên.
Cậu đi bên trái phải không? Tôi có một món ăn, cũng mua ở cửa hàng này. Vậy tôi biết anh muốn ăn gì rồi. Rồi mua không đúng. Thật à? Không làm được phu thê, vậy làm chị em tốt rồi. Món Trần Trác Tuyền thích ăn nhất.
Cô ấy mua một món ở cửa hàng. Có phải vợ tôi nên qua mua đồ không? Bột thịt bò, cho một cái. Được. Cảm ơn. Có một món ở cửa hàng còn một cái là gì? ở ngay gần đây. Bánh bao chiên đậu ván. Chính là chỗ này.
Cô ấy sẽ mua vỏ đậu cho một phần. Em thích ăn loại có nồi vừa mới ra lò. Em mua được không? Trần Trác Tuyền. Trần Trác Tuyền chủ yếu là Trần Trác Tuyền cơ bản là không ngăn được sự theo đuổi đồ ăn. Cô ấy đã mua bột xương bò Bá Vương
Trần Trác Tuyền chắc chắn đã mua phấn rồi. Đã tìm được hương vị quê hương. Bột xương bò Bá Vương cho nên chị ấy đợi lâu như vậy. Chị ấy mua phấn em ấy thích ăn phở nhất. Xem em làm một cái. Cuộc trò chuyện thần kỳ này. Xin chào.
Mua bột xương bò Bá Vương giống như cô gái kia. Không cần hành. Giống như cô gái đó. Không cần hành. Hành, ớt, rau thơm tự thêm. Tự thêm. Đúng vậy. Sao cậu ấy không nghe lời tôi nhỉ? Ta còn đặc biệt bột mịn, bột mịn. Rộng hồng đi.
Trần Trác Tuyền rất thích ăn phở bò. Hơn nữa cậu ấy đi lâu như vậy, sau đó, hâm Nghệ lại nói chị ấy nhà thuốc đối diện. Tiệm thuốc này, ở cạnh hiệu thuốc này. Nhất định là đến mua bột này. Được. Được. Cảm ơn. Tôi thấy Trần Trác Tuyền
Nhất định sẽ đến đây. Mua vịt quay. Nếu không sẽ không lâu vậy đâu. Lúc nãy đến đây, đi qua đây. Trần Trác Tuyền cứ nhìn vịt quay mãi. Một con vịt quay. Một con vịt quay một cái bánh mỳ. Món Trần Trác Tuyền thích nhất. Được. Qua đường.
Phần này kết thúc rồi. Tôi mua đúng rồi. Dù sao em thật sự mua theo đúng của Trần Trác Tuyền đó. Lấy từng cái ra. Em ấy nhất định là thích ăn. Đừng nói các cậu bật trước, chúng ta bật trước sao? Nào. Nào. Một, hai, ba. Vịt quay. Cùng một quán
Chào anh. Chỉ có thể mua từng cái một thôi sao? Nhiều quá. Nhìn bên này đi. Con to quá. Con vịt đó. Hay là muốn ăn con vịt đó? Nếu ăn không hết, cho mọi người ăn. Xin chào. Lấy một con. Nào. Tôi đi mua vịt quay thật đấy.
Bởi vì khi xuống xe, cô ấy nói nào. Nào. Làm lại. Lát nữa sẽ không đúng chứ? Tôi đã hơi căng thẳng rồi. Anh cũng hơi căng thẳng. Một. Hai. Ba. Cái gì? Một bát phở bò. Đúng rồi, không có. Vừa rồi tôi, mình nói cậu nghe em ở trong xiên
Em nhìn thấy gà xào cay rồi gà cay Hàn Ký. Em thấy cậu ấy mua gà xào cay gà xào cay? Gà xào cay gà xào cay này nhìn cũng ngon đấy không sao. Lát nữa có cơ hội lại đến. Có cơ hội lại đến. Vừa rồi ở bên ngoài,
Toàn nói gà cay. Ăn vậy chúng ta nào. Thứ nhất, mua thêm không đúng, thật đấy. Không làm được vợ chồng đâu. Không làm được phu thê, trương Hâm Nghệ cho mình một gợi ý. Nói món ở tiệm, cô ấy thích ăn. Chắc chắn là Bột thịt bò. Bột thịt bò đúng không?
Đây là gì? Tôi mua gần đây. Lợi hại. Người thứ hai. Người thứ hai. Người tiếp theo. Người tiếp theo. Là gì? Có lẽ là món cô thích ăn. Đúng. Là gì? Em bật trước đi. Đây là gì? Đây là gì? Vỏ đậu. Vỏ đậu. Vỏ đậu. Vỏ đậu.
Nhưng em cứ tưởng chúng ta là một cửa hàng. Bọn mình không phải cùng một cửa hàng. Nhưng toàn là vỏ đậu. Được. Ăn đi. Tôi phải ăn rồi. Xong rồi, anh Địch. Thật ra em… Gà xào cay. Tôi các cậu lại muốn mua lần nữa à? Em sắp điên rồi.
Em sắp điên rồi. Nhanh. Tôi thêm giấm tôi thích ăn. đủ vị chứ. Ngon thật đấy. đai quần cũng chật rồi, chị nhìn bụng em đi. Ta vừa định nói ta mua bánh dầu cho ngươi. Anh gói mỳ nướng ăn đi. Em chưa ăn bao giờ à?
Hai người họ hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của chúng tôi. Sau khi hai cậu thắng bỏ rất nhiều thịt bò. Tự dưng đang nói chuyện với hai người đấy. Vẫn luôn. Tôi nói này, sau khi hai cậu thắng thật sự là chìm đắm trong
Giữa món ăn và cá nhân của hai người. Tôi đi đây. Không nhìn nổi nữa. Lúc nãy các cậu phải điên cuồng gọi tôi lại. Tôi gọi cậu. Không đủ điên. Bây giờ anh ăn thử đi. Lần này không được mua cái này. Bởi vì ban nãy, vừa rồi tôi có một bạn
Đến mua món này. Gà xào cay. Em quyết định làm viên thịt trước. Thịt viên này cũng vậy. Đặc sắc đó. Xin chào. Muốn gọi thịt viên không? Thịt viên này là món ăn ngày Tết ở Vũ Hán. Ngày Tết à? Đúng. Bốn cái. Bốn cái. Vẫn còn nóng có thể ăn luôn.
Được. Giúp tôi bỏ vào trong vào giỏ là được. Cảm ơn. Được. Anh thấy Trần Trác Tuyền có lẽ là Em ra ngoài đi về bên phải. Nhìn thấy bán cá viên gì đó. Tiệm đó chưa? Anh nhìn thấy thịt viên trần Trác Tuyền chắc sẽ hiểu ra. Mua thêm một cái
Cái đó gọi là sủi cảo. Tôi thấy cô ấy ăn cũng rất vui vẻ. Mua thêm một cái sủi cảo bánh. Được. Cảm ơn. đừng để thời gian thời gian của tôi. Tôi chỉ đang suy nghĩ, tôi đã mua hai thứ. Cô xem. Nhẹ vậy sao? Không có nước.
Ngon lắm, cô thích ăn lắm. Lại rất thích ăn. Cô thích ăn lắm. Ăn hết rồi. Sau đó thì sao? Vẫn còn một cái nữa. Vẫn còn một cái? Chúng ta đã nói rồi. Anh biết rồi. Thật sao? Vậy em đi. Không sao. Tin cậu đi. Tôi chỉ thông minh thế thôi.
Từng nói chuyện với nhau. Huynh không cần giỏ nữa. Anh thông minh quá. Cậu thông minh thật. Đi tay không à? Cậu không cần thật mà. Gợi ý gì sao? Tôi đã gợi ý rồi. Cô ấy nói cô ấy biết rồi. Anh thật sự biết rồi sao? Tôi chỉ có thể chắc chắn
Từng người một, từng trò chuyện xông lên. Xông lên. Tôi tin cô ấy. Bây giờ tôi là rất tự tin. Tôi đến rồi. Chính là ở đây. Chắc chắn là mua thịt viên này chính là cái này. Chín đồng. Được rồi chắc cô ấy hiểu những gì tôi nói. Tôi không biết.
Tôi thấy các cậu nói trừu tượng quá. Thịt viên. Sủi cảo. Chúng ta ăn xong rồi. Lúc nãy… Cô ấy đi mua bánh dầu. Chắc cậu ấy đi mua bánh dầu rồi. Xong rồi, chắc chắn mẹ sẽ mua bánh dầu. Tự dưng em nhớ ra rồi. Vừa nãy ăn xong
Không chỉ có bánh dầu mà còn có sủi cảo. Em thấy cái này chính là cái anh thích ăn bởi vì nó là bánh dày ngon lắm cô muốn ăn bánh quá. Ngon lắm. Mau thông báo cho người bên ngoài, bảo cô ấy đừng mua bánh dầu. Chào cô. Nào.
Cháu đến đây chơi à? Học đại học. Bên ngoài có một người tên Trần Trác Tuyền anh đi tìm em ấy một lát được không? Tìm cô ấy. Cậu ấy ở trên con đường này sao? Chắc cậu ấy cũng ở con đường này. Cậu nói với em ấy Dương Địch
Thích ăn thịt viên. Không, anh đừng gọi tên cô ấy. Cậu đi ngang qua cô ấy, sau đó con sẽ Sủi cảo. Sủi cảo. Sủi cảo thịt viên. Nói với cô ấy là bánh bao thịt viên phải không? Đúng vậy. Nhưng đừng có cố ý nói ra
Chỉ là tự nói với chính mình bây giờ anh không cố ý Sủi cảo thịt viên. Cậu có thể không cẩn thận đụng cô ấy. Đâm cô ấy một phát cậu đụng cô ấy một cái, nói xin lỗi. Sủi cảo thịt viên. Con thử xem. Anh đi. Vậy tôi đi.
Cố lên, nhờ anh đó. Muội muội đi rồi. Thông minh như ta. Chắc chắn là hai thứ này. Gói lại. Sủi cảo thịt viên. Sủi cảo thịt viên. Lần này chắc chắn tôi mua đúng rồi. Sủi cảo thịt viên. Cái gì? Tiêu rồi. Sao thế? Không sao. Cảm ơn. Chưa kịp.
Nào, mau lấy ra. Tôi rất tự tin. Tôi biết bạn rất tự tin. Nhưng tôi hơi sợ. Sao cậu phải sợ? đầu tiên, đúng rồi. Xuất hiện đi. Thịt viên. Còn có một cái. Nào, lấy ra. Cậu véo nó lại thành hình cột rồi lấy ra. Con nặn nó thành hình cột.
Sau đó nói là sủi cảo, mau lên. Sủi cảo. Không muốn làm thật à? Quả nhiên là mua nhầm. Hàng xóm của Bánh Dầu. Mình điên rồi. Anh đi lắp một cảnh quay mua sủi cảo. Anh đi bổ đi. Chúng ta có một cảnh quay khác. Lúc em mua đồ ở bên ngoài,
Sẽ có người đến đụng chị một cái. Tôi đã nói sẽ cho hai người thêm nhiều manh mối nữa. Hai cậu đúng là Tự tin mù quáng. Rất tự tin đã đi rồi. Cười không ra. Nếm thử cái này đi. Thế này đi. Bây giờ tôi sẽ bảo cậu ấy làm nóng
Sau đó, 4 cái. Em đi hâm lại mỳ cho nóng. Sau đó mình phải gói bánh dầu ăn. Tại sao em lại lấy 4 cái? Anh ấy lại cho em 5 cái. Cái này chắc thơm lắm. Để em hâm nóng lại. Tôi muốn gói bánh dầu. Bánh nướng ở đằng trước phải không?
Nếp ở đằng trước. Cô lại bắt đầu ăn rồi. Ta đã biết huynh sẽ mua bánh dầu. Đợi cô vừa đi ra ngoài là ta nhớ ra ngay. Bánh nướng rất ngon. Còn cần mấy phút nữa? Phải một phút. Sắp xong rồi. Chúng tôi nhận thua.
Bọn tôi không đi ăn bữa thứ ba. Cảm ơn mọi người. Mọi người vẫn chưa đi mua à? Còn một cái cuối cùng. Mau đi mua đi. Hay là ngươi muốn ăn hết bánh dầu, bánh mỳ, anh ăn hết bánh dầu rồi à? Trần Trác Tuyền. Anh gói bánh dầu đi.
Ăn kèm với mỳ nướng. Thật đấy. Không thích gói mỳ nướng đúng không? Thế này đi. Cho thêm chút nước, được không? Không cần. Không cần. Chắc chắn. Hai người này mỗi lần đều rất tự tin. Em rất tin tưởng họ. Được. Cô nhìn này. Anh xem. Tự tin thể hiện trên mặt.
Cô nhìn gương mặt này đi. Chị nhìn hai gương mặt này đi. Tôi thấy cậu ấy được đó. Chào cậu. Tôi muốn. Có rượu Trứng Muối. Có. Rượu trứng và nước đá đấy. Đó là gì? Rượu gạo lạnh. Rượu trong. Lấy rượu gạo đá. Có. Được. Mỗi loại một phần như nhau
Một ly rượu gạo lạnh, một chén rượu trứng nghe thấy chưa? Một ly rượu gạo đá, một chai rượu trứng. Rượu gì? Một ly rượu gạo lạnh, một ly rượu trứng. Nước đá và rượu trứng rượu gạo đá. Rượu gạo đá và rượu trứng một, hai, ba.
Một ly rượu gạo lạnh, một chai rượu trứng bọn họ điên rồi. Một ly rượu gạo lạnh, một chai rượu trứng có giống đang chạy trường không? Rượu gạo đá và rượu trứng chẳng trách lúc nãy cậu ấy ra ngoài hai chữ tự tin trên mặt. Tự tin. Trên mặt.
Chú ý cẩn thận. Ta đi rồi, nếu không thì chảy ra đó. Mọi người có nghe thấy không? Lúc nãy nghe thấy. Sao toàn nói giọng Tứ Xuyên thế? Trần Trác Tuyền. Cái giỏ. Chị ấy chỉ muốn hai cái bát mang qua đây. Thật đó, em thật sự không ngờ đến.
Tôi còn nói đi mua bánh bao nướng cho mọi người ăn. Vừa về là bánh dầu ăn hết rồi cô ấy mua đồ mình muốn ăn, trong lòng nghĩ mình muốn ăn bánh dầu. Nó đi mua bánh dầu. Cô ấy không hề nghĩ đến chuyện cậu sẽ mua gì.
Bây giờ mặt em mới dầu như bánh dầu, chào anh. Một hũ rượu trứng. Một cái rượu Bàu Đá. Một ly rượu gạo đá, một chai rượu trứng nghe thấy chưa? Một ly rượu gạo đá, một chai rượu trứng có một loại rượu có đá Không phải cô ấy mua rượu trứng lạnh
Và một chén rượu gạo nóng đấy chứ? Được rồi cảm ơn. Không có gì. Từ từ thôi. Được rồi Đến rồi. Cậu xem, sợ quá, thả ra đi. Bước đều như nhau này. Được. Tạo ra sự hồi hộp cho người xem. Không dễ lấy đâu. Tùy cô.
Thứ tự lấy ra không quan trọng. Một phần rượu vang. Trùng hợp vậy sao? Trùng hợp thế. Trứng của anh đâu? Ở bên trong. Dọa tôi sợ chết khiếp. Trứng của tôi ở bên dưới. Tiếp theo. Đáng sợ quá. Một bát mì khô nóng. Nào. Rượu gạo đá. Rượu gạo?
Bởi vì chúng ta bây giờ chỉ có thể uống loại loãng này. Uống thêm thì không được nữa. Bất cứ cái gì làm không ai xuống hết. Nào. Nào, muốn gì thì tự rót đi. Bát. Con muốn ăn cái nào? Không sao, tôi thử cái nóng này xem.
Vậy chúng ta chắc không còn sớm nữa. Vì sắp quá trưa rồi, coi như chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ. Một là hoàn thành nhiệm vụ, thứ hai là Vũ Hán sớm là ăn đến trưa. Trong một ngày hơn nữa còn uống rượu buổi sáng.
Rất nhiều nơi buổi tối đều có món này. Mua mì khô nóng. Vậy nên chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, là có thể có cơ hội ăn bữa cuối cùng trong chuyến đi Vũ Hán rồi. Chỉ có cô ấy vẫn còn sức sống này. Khoảng thời gian giữa chúng ta hơi bị rảnh,
Thả lỏng một chút. Bớt ăn đi. Đi. Đi. Khó nhọc đứng lên. Đi thôi. Đẹp quá. Ở đây. Chúng ta có thể đi chiếc xe này. Đi nhanh. Chúng ta đi đạp xe men theo con đường đạp xe này trần Trác Tuyền. Cái này không biết ngủ rồi.
Được mà, kỹ thuật của em cũng được. Cưa đổ các cậu. Xông lên. Ở đây thoải mái quá. Thoải mái quá đi mất. Bầu trời xanh dương nhất là sau khi trời mưa. Không khí ở đây rất mát mẻ. Thoải mái quá. Rất thoải mái. Bên này là một khoảng trời khác.
Lại mang đến bất ngờ cho Vũ Hán. Tôi rất thích nơi này. Người anh em ngầu quá. Người ta chạy còn nhanh hơn chúng ta chạy xe đạp. đuổi theo. Chạy còn nhanh hơn chúng ta. Không được thua. Dương Địch. Không thể thua được. Uổng công ăn nhiều đồ ăn ngon. Đuổi theo.
Hắn… Cậu ấy chạy rất nhanh. Dương Địch đuổi theo. Dương Địch. Xông lên. Anh Địch. Vượt xe rồi. Vượt rồi. Siêu rồi. Bên cạnh có người kìa. Quá giỏi luôn. Chạy giỏi lắm. Bãi biển Đông Hồ. Ở đây sao? Chỗ này sao? Trước đây gọi là bãi tắm. Nơi này…
Chỗ này thoải mái ghê. Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi. Thoải mái. Cũng đẹp đấy. Ở đây còn có chim con. Chào mọi người. Chào mừng mọi người đến bãi cát Đông Hồ bãi biển Đông Hồ của chúng ta. Sau đó, tiếp theo là đến phần vui vẻ của chúng ta rồi.
Một bài hát của None “Price Tag” Tặng mọi người. Tôi thích bài này. Nào, nhảy chỗ béo nhất. Em từng học à? Nhìn vào gương luyện tập. Nào, lau kính. Chạm vào răng tôi. Tới răng tôi rồi. Nào. “Tiểu thuyết thô tục”. Em hát một đoạn đi. Anh xem.
Sắp có tưởng tượng rồi. Món ăn này lúc này coca – Cola. Cảm ơn. Xin tặng mọi người một bài hát “Price Tag”. Cảm ơn. Trần Trác Tuyền có thể hát một bài không? Trần Trác Tuyền. Được. Cảm ơn. Cậu muốn hát không? Tôi muốn. Chỗ chúng tôi không được hát.
Không phải nói đùa. Tôi hài hước chứ? Sự hài hước của anh giống thật đấy. Làm em ấy sợ hết hồn. Trần Trác Tuyền mặt búng ra sữa. Anh nói với họ một câu đi. Hợp âm. Có thể to hơn một chút, để đệm. Tặng hoa. Mau. Xin lỗi. Xin lỗi. Cái đó…
Xin lỗi. Trần Trác Tuyền! Tôi… Tôi cho cậu ấy. Trần Trác Tuyền! Toàn là gai. Cảm ơn. Hát có hay không? Được. Sốc rồi. Cảm ơn. Cảm ơn hai vị HLV. Hay không? Hay lắm. Làm mới nhận thức của tôi. Cậu ấy không chỉ là một người biết ngủ.
Tôi không phải là người chỉ biết ngủ. Cảm ơn. Hát hay thật. Hát hay thật. Hát hoàn toàn là tiếng thu âm. Đúng không? Bởi vì ở môi trường này rất khó hát. Không dễ hát. Đúng vậy. Rất nhiều ca sĩ đều có cái miệng đó. Với môi trường như thế này
Ở chỗ tôi không thể há miệng, không thể nào đúng không? Ai bảo mày vả vào mặt, lấy mạng nó. Thật đấy. Đúng miệng. Em chỉ ngại miệng với anh ấy thôi. Xin lỗi. Quần anh. Quần anh… Đúng không? Ai dám cãi nhau? Thì là… Tôi đều muốn hát “Qua”. Nào, “Qua”.
Không có nhạc nền. Có “Qua” không? Tôi muốn hát “Qua”. “Vượt” là bài gì? “Qua” là bài hát của em. Tên là “Qua”. Hông hông vẫn là nhảy? Không phải. Bước nhảy vọt này là single của em phải không? Vì cái đó. Mà nối lại, nối lại.
Có phần đệm của Dương Địch không? “Vượt”. “Qua” của chúng ta đến chưa? Chắc chắn là không. Xong ngay đây. Có. đúng không? Dương Địch có giấc mộng vũ công. 5, 6, 7, 8. Con trai sẽ thích nghe. Cậu tha cho cái cột đó đi. Tạm biệt. Cố ý đấy.
Để chứng minh là hát thật cùng hát nào. Được, đến đây thôi. Concert của chúng tôi. Chúng ta một lần nữa cảm ơn thầy Dương Địch đã mang đến cho chúng ta màn biểu diễn tuyệt vời. Cảm ơn anh ấy. Dương Địch. Bài hát này quá tuyệt. Nó có thể đảm bảo
Hàng năm cậu đều đặn xuất hiện của các đài truyền hình lớn mỗi năm. Bạn có biết bài hát này là vì bài này không? “Qua”. Năm nào cũng có thể hát. Mỗi năm, nhà nào cũng lên đèn, mỗi ngày đều tiêu dao tự tại. Là thế này, vì nó…
Những động tác lớn này của anh đều rất đặc sắc trói buộc tôi. Nhưng anh đã nắm được động tác nhỏ của em. Hành động gì? Lần nào cậu đạp một cái. Cái đó. Có những nhịp điệu này. Có một chút động tác nhỏ. Cậu ấy đã nắm được nhịp phách.
Anh ấy đã bắt toàn bộ và khán giả trước ống kính. Kiểu hát nhảy này vương Giả. Nhưng bài hát này của tôi cứ phải hát trong khoảng thời gian những lúc không nên hát. Tết đến không ai mời em hát cả. Lúc đón năm mới có ai mời không? Không có.
Đến giờ rất sớm. Nhưng tôi thấy bất kể là mặt bằng nào năm nay tôi sẽ đại diện cho quận Cẩm Giang chào đón em đi đón giao thừa. Đi. Tôi đi. Vũ Hán chào đón em. Khó khăn lắm mới mở được bài hát này,
Cuối cùng vẫn không nhận được hoạt động đón năm mới. Đau lòng quá. Hôm nay thật sự có thể nhìn thấy hoàng hôn. Ta nói ngươi biết, tôi thấy bước nhảy này của bạn thật đấy. Bây giờ đột nhiên lại xinh đẹp. Vân Khai sương tan
Thêm một bài “giếng trời” và một bài “xuyên”. Vân Đồn được hát hết rồi. Cửa sổ trời mở ra rồi. Lần này đúng là rất đẹp. Chúng ta đi thôi. Có thể đi bộ đến hòn đảo đó. Đẹp quá. Đi thôi. Ra đây.
Mặt trời sắp ló rạng rồi đấy anh nói em nghe mặt trời sắp ló dạng rồi. Hôm nay thật sự có hoàng hôn. Hôm nay chúng ta sẽ có cảnh quay thật. Có thật đấy. Nào. Dương Địch. Không sao. Được. Bố mẹ dẫn theo một đứa con trai nhỏ
Tôi sợ liên lụy đến mọi người. Không đâu. Nối lại. Hôm nay tôi chính thức tuyên bố hôm nay em hâm mộ Dương Địch. Em cảm nhận được sự đáng yêu. Nỗ lực. Đúng. Bước lên. Nhà nào cũng lên đèn, Đến rồi. Được. Nơi này đẹp thật đấy. Ở đây đẹp quá.
Chụp ảnh cho các cậu. Nào. Bốn người chúng ta cùng vào. Trời đẹp quá. Mặt trời, mặt trời lặn. Ngươi vẫn luôn ở đây đu à? Sáng mai thủy triều rút anh sẽ xuống. Về nhà đầy mê hoặc. Đi đây. Chúng ta ăn cơm thôi.
♫ Vì tất cả nỗi đau cố chấp của tình yêu ♫ Anh quay về. Là để lấy lại những gì mình đã mất. Đỗ Thập Hương. Chúng ta ngồi đây. Hôm nay… Nào. Tôi còn tưởng bên trong rất tốt. Có phải rất gần gũi không? Rất gần gũi. Anh xem người này, ngựa,
Lưu lượng người này không bình thường. Anh xem, khả năng quan sát rất giỏi. Chọn cửa hàng này có dụng ý gì đặc biệt? Tại sao nó lại là sự mê hoặc khi về nhà? Chỉ cần chúng ta về Vũ Hán nhất định sẽ đến ăn nhà hàng này.
Cho nên là về nhà bị mê hoặc. Chính là chỗ này. Đây chính là một trong những về Vũ Hán của các bạn. đúng không? Đúng. Có lúc nghĩ muốn ăn món này, nước bọt bắt đầu tiết ra, có động lực để quay lại. Đúng vậy. Nhà này đúng là…
Chúng tôi cho rằng là món thường thấy ở Vũ Hán. Đỉnh. Nó lại làm ra rất là ngon món ăn thường ngày của chúng ta. Nhưng rất ngon. Cũng không phải kiểu bình thường lắm. Hy vọng hôm nay tâm trạng đầu bếp ổn định, phát huy bình thường. Áo lót. Trộn hoa eo.
Lưng. Đây là canh xương bò. Canh này đậm đà quá. Cái này gọi là tôm hầm. Tôm hầm dầu. Ăn đi. Ăn đi. Trộn lên. Ngon quá. Có muốn gọi củ cải không? Được. Quán này bạn bè cảm thấy cơm canh đồ ăn rất ngon. Chúng ta thật hạnh phúc. Ngon lắm luôn.
Nào. Tôi đến rồi. Lấy từ dưới lên. Nước dùng. Nhất định phải đem theo nước dùng bên dưới. Bỏng chết. Nhìn này. Cậu vớt từ dưới lên. Anh xem, đây chính là người biết ăn. Anh xem. Vớt nước dùng từ dưới lên. Đúng vậy. Khi cho vào trước
Tôi sẽ cắn nước ép đó. Thế nào? Đưa ra đánh giá của anh. Nó có tương gì thế? Không biết là tương gì. Ngon lắm. Không đùa chút nào. Cũng không được ở Vũ Hán quá lâu, nếu không thì mập chết đi được. May là chương trình này sẽ kết thúc đúng không?
Sẽ kết thúc. Nhưng sau khi cô ăn sau bữa ăn này, thì trong đầu em thì sẽ nhớ đến cửa hàng này. Rồi sau này sẽ tìm cơ hội đến chỉ vì tiệm này thêm một thành phố nữa. Lúc chúng ta chưa có con, nói là đến rồi. Anh biết không,
Bây giờ sau khi có con, anh ra khỏi cửa đi. Muốn đến đâu trong thế giới hai người đều phải suy nghĩ rồi. Không dễ dàng như trước đây. Em sẽ luôn nhớ mong. Đúng vậy. Có con, Đến lúc này, chúng ta phải cân nhắc xem anh ấy muốn ăn gì?
Sau đó phải suy nghĩ. Cậu ấy phải đi ngủ. Gần như chúng ta phải đi ngược lại. Vâng. Bình thường lúc này anh ấy đã bắt đầu tắm xong nằm trên giường rồi. Phải kể chuyện rồi. Sau đó phải ngủ cùng nhau. Nghe nhạc ngủ. Không thể ở bên ngoài vui vẻ
Vui vẻ hạnh phúc. Đúng. Không còn cơ hội này nữa. Bước qua thế giới hai người rồi. Nào. Đợi con trai lớn lên chúng ta sẽ có rất nhiều cơ hội bước qua thế giới hai người. Được. Nhìn hai người họ thực sự rất ngưỡng mộ. Gọi hai chúng tôi đi.
Gọi hai chúng tôi. Khó khăn lắm con mới không theo ra ngoài. Bọn ta đi theo, đáng chết. Lại bị lộ rồi. Hai người họ hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của chúng tôi. Rồi bố mẹ dẫn theo một đứa con trai nhỏ. Đừng nói hai người,
Em cũng ngưỡng mộ. Thật đấy. Cậu ngưỡng mộ ai? Chị ngưỡng mộ em. Có được người chồng tốt như anh, đúng không? Kinh dị thật. Đừng nói rõ nữa. Được rồi. Nào. Món này lúc này chúng ta cạn một ly. Được. Làm sao đây?
Chỉ cái này thôi cũng có thể ăn bay được. Anh chừa bụng đi. Còn rất nhiều món ngon nữa. Đây là đặc sản của tiệm chúng tôi. Cá gì thế này? Rạch. Rạch? Tôi không dám ăn. Gọi đoạn của con cá này là chèo thuyền. Bởi vì anh ấy cảm thấy
Con cá này đang bơi ở đoạn này. Đang bơi. Đúng vậy. Vậy nên thực ra trong lời thoại ở Vũ Hán dùng từ này, chèo thuyền là vất vả nhất. Khỏe nhất. Uống nước chèo xuống. Sau này, tôn trọng sân khấu. Cảm ơn. Đây là gì? Mạch Thiên Trương. Mạch Thiên Trương.
Nếm thử xem. Chắc mọi người chưa từng ăn cái này. Chưa từng ăn. Chưa thấy. Cái này hơi giống đậu cuộn. Sao thế? Mau ăn đi. Nhanh lên. Cái gì? Có phải vào thời khắc nhập khẩu không? Tuyệt vời. Quá tuyệt vời. Nói thế nào nhỉ? Cậu càng nhai
Mùi vị phía sau sẽ khác đi mùi thơm nồng. Thơm quá. Thơm quá. Thơm quá. Thơm quá. Thơm quá. Chua cay, tê mặn ngọt. đều ở trong đó. Hơn nữa, mọi người đều không đánh nhau. Đúng, mùi vị mà nó nên có đều ở đó.
Với lại kinh nghiệm ăn món này của chị anh tìm miếng mỏng miếng càng mỏng càng ngon. Loại này miếng này chắc chắn thơm. Ngon lắm. Ngon quá. Bà xã lấy cho anh miếng mỏng. Hơn nữa, lại hơi tê. Đúng là mê hoặc khi về nhà. Quán này ngon thật.
Tôi đã từng muốn đến phòng bếp của họ học nấu ăn. Anh Viên Hoằng, có lẽ không phải vì vì công việc rất muốn ở lại quê nhà Vũ Hán. Nếu không phải do công việc đầu tiên tôi chắc chắn là Nhóc Mập rồi. Vốn không kiểm soát được.
Chúng tôi cũng bị mê hoặc rồi. Ăn được bữa này thật hạnh phúc. Đáng chứ. Hơn nữa đúng là Trước đây đến Vũ Hán chưa từng đến Vũ Hán lần nào. Nhưng loại này nhất định phải là đạo lý, sống ở đây, sau đó có bạn bè giới thiệu
Thì bạn mới hiểu được nó. Thế nên tôi thấy cái này có thể có thể giới thiệu cho bạn bè đến Vũ Hán nào, cảm nhận đi. Ngon quá. Mỗi lần thật ra khi chúng ta về đều sẽ rầu rĩ vì ăn gì đó. Anh có hiểu không?
Hơn nữa mỗi bữa ăn đều có ý nghĩa lựa chọn. Vũ Hán có một từ “Thằng ngon”. “Người ngon”. Đồ ngon. Người “ngon”. Hơn nữa người Vũ Hán rất có sức sống. Cậu xem sự theo đuổi đồ ăn của họ không tiếc tiền xếp hàng đủ kiểu,
Đến đâu cũng sẽ có khách hàng quen mộc Miên đến đây Đúng không? Nào. Xếp hàng gần một tiếng rồi. Xếp hàng một tiếng rồi. Tôi chưa ăn đồ nướng Zibo bao giờ. Không muốn đi. Em ăn miếng thịt này đi. Ngon quá. Vị chua cay, tê mặn ngọt đều ở trong đó.
Thơm quá. Thơm quá. Thơm quá. Món này ngon thật đấy. Món ngon ở Vũ Hán. Có hơi giống với người lạ mà em quen nhất. Có chút bất ngờ ở trong đó. Trạng thái giới thiệu ẩm thực giới thiệu ẩm thực hy vọng cậu thật sự có thể ở nhà hàng này.
Thì họ cảm thấy đã đạt được mục đích. Vũ Hán không chỉ là rất ngon về ẩm thực, hơn nữa phong cảnh đều để lại cho tôi những ấn tượng rất tốt vô cùng tốt đẹp. Mặt trời, mặt trời lặn. Đẹp quá. Đẹp quá. Trong hai ngày nay
Khiến tôi có ấn tượng rất tốt rất tốt. Cưa đổ các ngươi! Xông lên. Trương Hân Nghiêu: Em ăn bốc lên rồi. Hy vọng các bạn đến Vũ Hán để cảm nhận ẩm thực đặc sắc, cảnh đẹp ở đây. Bạn sẽ có những cảm nhận khác nhau. Kết bạn với Vũ Hán.
Vậy nên món ăn này nào các bạn. Hãy giơ Coca – Cola trong tay chúng ta lên. Cùng làm đi. Cảm ơn bạn ở Vũ Hán, mời ăn cơm. Cảm ơn. Bữa ăn này lúc này coca – Cola. Quý vị và các hành khách, phía trước đến ga. Trường Sa?
Có quá nhiều món ngon. Mọi người muốn ăn món ngon, sẽ không dễ dàng như vậy. Bây giờ chúng ta phải chia thành hai nhóm tiến hành trận đấu game. Chỉ có đội chiến thắng chỉ có đội chiến thắng mới có thể thưởng thức được những món ngon tiếp theo.
Ngoài ra, đội thua tối nay chỉ có thể xem sau đó, nhất định phải thắng. Nhất định phải thắng. Đến đây không ăn canh đậu phụ chua này. Phí công. Các cậu phồng hết cả lên. Giòn giòn quá Thơm quá trời nào. Dưa khô. Đây là thịt xào. Thơm quá.
Dưa chuột thối này. Muội muội, sơn Thủy có tương phùng. Cô không biết gì về về quan hệ của mình trong giới giải trí. Tiếp theo mỗi nhóm sẽ nói một món ngon. đoán đúng đối phương sẽ viết. Là món ngon nào sau đó mua về
Đây là trò chơi suy luận thật sự. Là rau không? Là đồ chay sao? Không phải là chuyện sao chép của chúng ta sao? Là thức ăn có chứa các loại trái cây sao? Bắt đầu thôi. Nhìn dáng vẻ tự tin của họ. đứng ngay sau lưng hai người họ.
Khiến người ta cảm thấy chột dạ. Tôi phải hỏi vấn đề. Các người ở nơi này cứ đánh gãy chân chúng tôi. Lẽ nào chúng ta cược một ván. Có muốn không? Được. Rốt cuộc là gì? Có thứ này sao? Nào. Ba. Có đổi không? Có đổi không? Hai. Một.