Tập 3 FULL: Mạnh Hạc Đường nối máy với Tần Tiêu Hiền. Dương Siêu Việt mê mẩn món óc heo

    Đi thôi. Có thể dạo quanh đây một chút. Anh mang theo bao nhiêu khăn? Mấy cái? Cậu xem. Trang bị đầy đủ, và cả mũ, và cả kính râm nữa. Nhìn này. Tôi không đeo. Con thật sự không đeo. Con không đội, mẹ đội. đội mũ không? Có giống đi du lịch không?

    Giống du lịch? Giống. Em ngồi đây, anh chụp cho em. Được. Thế này. Đây là động tác. Vui là được. Được rồi. Anh xem có hài lòng không? Đúng vậy. Nên… Cũng được mà. Đâu có vấn đề gì. Cổ phải thu lại đúng không? Đúng vậy. Nhưng có thể rất vui.

    Bọn em đứng đợi ở đây. Bạn đến Thành Đô lần này chơi, sao Tiểu Trần, người cộng sự cùng với cậu trần Trác Tuyền là như thế này. Chương trình này số suất có hạn. Cậu đến thì cô ấy không thể đến được. Tiếc quá.

    Không có, tôi nghe giọng nói cho cậu nghe. Xin chào, anh Địch. Lần này vì lý do lịch trình cá nhân nên không thể đến Thành Đô. Lịch trình cá nhân chắc là đi diễn thử. Sau đó nghe nói lần này chúng tôi đến mời khách, cho nên,

    Khách mời không thể dễ dàng ăn được. Lúc ra đề nhớ phải khó một chút. Chào mẹ Địch đi. Lần sau nếu con có cơ hội đến Thành Đô sẽ đến tìm mọi người ăn ké. Vâng, Tiểu Trần. Cảm ơn. Cái này là Ghi âm?

    Không phải cô ấy đang gọi điện thoại cho anh à? Đúng vậy. Chương trình này tên là “Mời bạn ăn cơm”. Mỗi lần sau khi đến thành phố nào thì sẽ nhờ bạn bè ở thành phố đó mời chúng tôi ăn cơm. Thế nên có thể anh phải bỏ tiền,

    Anh có mang điện thoại không? Điện thoại? Biết thanh toán qua điện thoại. Biết rồi, nhưng không mở được số lưu lượng. Lát nữa mở hết lượt xem mẹ em ở bên ngoài thuộc kiểu trước nay không mở fanpage. Chỉ cần sau khi mẹ em ra ngoài không liên lạc được

    Chuyện đầu tiên khi anh đến khách sạn Đến wifi của người ta Đoán đúng rồi. Được thôi. Vậy lần này có những khách nào nói với cô, xem anh có quen không? Dương Siêu Việt, quen không? Tiểu Dương, nhóm nhạc nữ, còn có một người tên Mạnh HLạc Đường. Tiểu Mạnh.

    Câu lạc bộ Đức Vân. Lần này hai người họ đến Thành Đô. Thế nên chúng ta phải dùng cách của người Tứ Xuyên chúng ta để tiếp đãi họ. Chào mừng họ. Không. Thì tiếp đãi họ đàng hoàng, tiếp đãi đàng hoàng. Lúc em ở Bắc Kinh,

    Bị người của câu lạc bộ Đức Vân hành hạ thê thảm rồi. Anh Địch, trả tiền. Đưa tiền. Tính tiền. Đưa tiền. đặt một món. Anh ơi, thanh toán đi. Anh ơi, đi thôi. Anh ơi, đóng thôi. Đi đi. Anh trai nào? Anh đi anh. Anh Địch tính tiền.

    Cho nên lần này chúng ta cũng dùng cách này để tiếp đãi họ. Đến lúc đó cậu không được xuống nước. Nếu họ nói cô Cô sao thế? Anh chỉ có thể vờ như không biết. Được. Anh có mong đợi gì ở Thành Đô sao? Thành Đô? Không phải, người ta nói là

    Có cảm giác hạnh phúc rất cao sao? Và có rất nhiều món ngon. Và rất nhiều lẩu dầu đỏ cũng rất nhiệt tình. Xem xem rốt cuộc Dương Địch đã mời chúng ta ăn gì. Chào mừng quý khách. Chào anh. Có người sắp xếp rồi đúng không? Đúng. Cũng rất chu đáo.

    Đến rồi à? Đến rồi. Nóng quá. Xin chào. Chúng tôi là chuyên gia trị liệu lấy ráy tai. Rất vui được phục vụ anh. Mau lại đây. Chọc em đi. đã sắp xếp cho họ lấy ráy tai. Chờ họ hái rồi chúng ta lên thay. Để em hái. Cậu đeo bịt mắt

    Đeo kính áp tròng lên, Để trong lúc mọi người đang lấy ráy tai thả lỏng mắt. Cả người mềm nhũn. Cảm giác này nghe có vẻ rất chuyên nghiệp. Từ sau gáy đến tận đỉnh đầu. Sướng quá đi. Cái này còn tê hơn cả lẩu. Cũng dễ chịu lắm.

    Tôi thấy anh gãi ngứa cho tôi rồi. Anh nói anh Địch ngoài việc sắp xếp lấy ráy tai cho chúng ta thì còn sắp xếp gì nữa? Tôi hy vọng cả ngày đều lấy ráy tai. Quá tận hưởng quá trình này. Anh có biết anh Địch

    Hai chúng tôi còn có một câu chuyện. Chuyện gì? Bọn em sinh nhật cùng một ngày, sinh nhật hằng năm, chúng ta đều gửi thư riêng chúc mừng nhau. Vậy hai đứa ai lớn? Đương nhiên là nó lớn rồi. Em nhìn ngoại hình cũng có thể nhận ra,

    Nó lớn hơn con bao nhiêu? Lớn hơn nhiều. Thật không đấy? Thật đấy. Lúc anh ấy debut em còn đang đi học, học cấp 3, có phải em không rành mạng không? Cho nên phải nhiều năm trôi qua mới xem được video của anh ấy.

    Hồi con học cấp hai đã xem cậu ấy. Sao có card mạng thế? Tớ học cấp hai cũng xem cậu ấy. Hồi con học cấp hai cũng thấy nó Sao em cũng giống anh vậy? Vậy hai chúng ta bằng tuổi? Em có tin không? Tin? Em sắp ngủ rồi. Vả vào mặt tôi.

    Sao hai bên lại có hai người còn gọi thêm một đầu bếp đến nữa. Anh là hai đầu bếp hái cho anh à? Đúng, bên phải tôi có, bên trái cũng có. Tôi không chơi được nữa. Ta không dám ngoáy. Ai đó? Em còn không nghe ra tiếng này. Anh Dương Địch!

    Tôi nói này, sao cách làm lạ thế. Ta còn nói là mặt mộc ở đây. Bên này không có đánh nhau. Sao bên này còn đánh nhau vậy? Chào cô ạ. Siêu Việt. Chào cô. Chào dì. Tiểu Mạnh, chào cháu. Chào cô. Chào cô. Chào mừng Siêu Việt Tiểu Mạnh

    Đến Thành Đô chơi. Vẫn rất thoải mái. Rất thoải mái. Bên trái luôn là hai vị sư phụ đưa ra. Ngượng nhất là bên phải. Bên này chưa được ngoáy. Móc hết phần tai phải cho họ đi. Nếu không bây giờ hai người buồn lắm cảm giác một cái tai tong rồi.

    Cô ngồi đi ạ. Được. Sau khi các em ngoáy tai xong, sẽ có thể bắt đầu đến Thành Đô của chúng ta rồi. Hôm nay tôi muốn mời mọi người ăn món ngon. đã sắp xếp cho hai người một bữa rất ngon nhưng cụ thể có ăn được không,

    Còn phải xem bản lĩnh của hai người. Lúc trước ở Bắc Kinh, bị Tần Tiêu Hiền, Hà Cửu Hoa làm cho thê thảm. Thật đó, bọn họ xử huynh rồi. Một ngày ăn khoảng 9 bữa. Hôm đó… Chương trình này không được tài trợ thuốc hỗ trợ tiêu hóa. Khách mời tự mua.

    Mua? Anh không phải nên cố gắng hết mức của chủ nhà sao? “Bạn bè mời ăn cơm”. Hai người là bạn. Cất cái tai bên này đi. Cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn anh Dương Địch. Cám ơn lòng hiếu khách của mẹ. Cái này hái qua tai. Anh nói em nghe,

    Thông qua rồi. Thoắt cái có cảm giác rồi. Để tôi xem đã. Nhìn từ đầu này đến cuối kia. Nhìn thấy không? Tôi chặn đường như thế này, nếu không dễ thấy ta không có đầu óc. Từ bên này có thể nhìn thấy bên này. Nhìn thẳng vào. Nào.

    Chào mừng các cậu đến Thành Đô. Cảm ơn anh Địch. Chào mừng. Hôm nay ăn vui vẻ vẫn phải chừa bụng. Người Tứ Xuyên miệng không rảnh được. Cho dù là xem cái gì, chơi cái gì cũng đều là Kiểu gì cũng có mấy món ăn vặt, mấy cái đĩa.

    Đúng vậy, nếu xem tivi phía trước toàn là part thôi. Nằm sấp xuống. Có gì không hiểu tôi có thể dịch cho mọi người. Có lúc mẹ tôi sẽ nói những lời trông giống như tiếng phổ thông, tiếng Tứ Xuyên. Cậu phải ngửa người lên, chụp mẹ cao một chút. Cậu phải khóc.

    Khóc đi. Cậu khóc đi mà. Không ai hiểu được thế nào là khóc. Đó gọi là ngồi xổm. Ngồi xổm đi. Khóc đi. Tôi khóc. Tôi khóc ở đây. Nào. Lên bản đồ ẩm thực Thành Đô của chúng ta. Nhiều quán như thế, hoa Đậu ở thành Tây Nguyệt.

    Lần nào về Thành Đô mình cũng phải ăn mì đậu ván của cậu ấy. 100 năm lịch sử. Nước tương, xúc xích. Tứ muội, gà hầm. Khách sạn Minh Đình. Bọn anh muốn tìm ra người em thích nhất sao? Không phải. Đây chỉ là để cho mọi người thấy

    Bản đồ ẩm thực Thành Đô. Được. Được. Cho mọi người xem. Món đầu tiên chúng ta ăn ở Thành Đô lần này vừa phát là hồn luôn. Ca, tiếp theo chúng ta phải, tìm mùi thơm vừa phát ra hồn sao? Không sai. Quy tắc là thế này. Mùi thơm vừa bay vào hồn

    Chứng tỏ nhà hàng này mùi hương là một chuyện rất quan trọng cho nên, hai vị phải ngửi ra mùi này. Là cảm giác thế nào. Rồi các cậu phải tìm bạn của người qua đường để miêu tả. Mùi mình ngửi thấy tương, loại cay, Ăn cái gì? Vừa ngửi là biết mê.

    Sau đó họ sẽ đưa ra tên của cửa hàng. Chọn một quán mà cậu cảm thấy là gần tiệm nhất thì chúng ta đi ăn. Ăn rồi tôi mới nói với các cậu. Có chọn đúng không? Nếu chọn sai thì mọi người thanh toán. Đúng vậy.

    Đúng là đến Thành Đô rồi còn bắt bọn mình phải trả tiền. Dương Siêu Việt, em đem tiền đến chưa? Anh nhẫn tâm sao? Nhẫn tâm. Trong này là đồ ta chuẩn bị. Đầu thỏ. Sau đó vì sợ mọi người nhìn thấy sẽ biết là gì.

    Thế nên kính bảo hộ lại phải đeo một lần. Em có thể chơi trò quân tử. Trò chơi quân tử. Bịt mắt. Tuyệt đối không nhắm mắt. Được, tuyệt đối nhắm mắt. Cậu thì sao? Cậu là quân tử sao? Anh không phải quân tử. Cậu phải đeo kính bảo hộ.

    Tôi cực kỳ không quân tử. Tôi đạp giúp cậu. Thơm quá. Không phải lẩu chứ? Tôi không được động vào đúng không? Nào. Mặt tôi cảm thấy nóng rồi. Ngửi thấy chưa? Sao gắt thế? Tiếp theo, Dương Siêu Việt nghe thử. Nóng quá. Hấp mặt hơi… Khuấy qua một chút. Ngửi thấy chưa?

    Ngửi rồi. Có mùi tương thịt bò. Mùi tương. Là gì nhỉ? Tiểu Manh không? Nếu em là Tiểu Manh, có thể mẹ em giận rồi. Tiểu Manh là người Trùng Khánh, mình mở được chưa? Được. Được rồi. Có mùi thịt sốt. Để tôi xem nào. Là thịt bò. Để tôi xem.

    Là thịt bò. Dù sao không phải thịt gà. Đã nghe thấy mùi thịt rồi vậy sao? Là thịt bò. Tôi nghĩ là thịt bò. Tôi cũng thấy giống. Có hơi… Hơi giống mì bò kho. Tô đậm thêm một chút. Siêu Việt đã có chút thu hút rồi. Vậy sao? Mì không? Bột.

    Không phải cậu ấy nói không có mì sao? Là hồng Đừng. Không được nói. Dì, dì ăn ít hạt dưa đi. Bây giờ anh ấy đã hơi nói rồi. Chuyện này… – Thế à? Ta không nói. Chỉ là fan thôi. Không nói được. Cảm giác như mẹ tôi sắp phải

    Nếu không có cậu ở đó thì tôi sẽ công phá ngay. Tóm lại là kiểu mì bột rồi trộn với tương nhỉ. Vậy chúng ta xuất phát. Hôm nay tôi có đẹp không? Đi trước. Đẹp. Đi thôi. Muốn nhìn trộm à? Ta không phải là quân tử gì.

    Mọi người có thể bắt đầu hỏi bất cứ lúc nào. Tự do thế à. Không, bây giờ tôi không tổ chức ngôn ngữ tốt thì hỏi thế nào? Mọi người xem chị hai đằng trước đi, nhìn là biết bà con tốt. Chào dì. Cô ấy đang đợi người đi rồi,

    Chạy rồi còn dùng cô chạy. Thường gặp cô gọi cô thì họ sẽ dừng lại. Cô cô. Cô nói cô hỏi cô một chuyện. Cô cô hỏi cô một chuyện. Trong này có món đó, ăn món đó. Vị cay nồng, tôi nói không ngon. Em nói đi, em nói tiếng phổ thông

    Thì hơi có vị cay của xì dầu. Ăn kiểu đó thì có gì? Nóng. Nóng, cay có tương. Cay không? Cái gì ăn đây? Ngon lắm. Rất thơm, hễ ngửi là mê. Để tôi ngửi đã. Ăn cay đi. Xông lên, xông lên não. Có thể ăn cay không? Ăn cay xông lên đầu.

    Tạm biệt. Cái gì? Có ai giới thiệu không? Dì à, họ muốn hỏi xem có cửa hàng nào giới thiệu không? Chính là đồ ăn ngon mặc đẹp mà cô vừa nói đó, vừa ngửi là giật cả mình. Hăng máu sao? Là gì? Xúc xích sao? Xúc xích? Xông lên mũi à?

    Xông lên, chọc nguyên cái xúc xích này vào. Trong chốc lát xông lên mũi xúc xích xúc xích xúc xích nấu ở đâu cay nhỉ? Cay? Mẹ tôi sao thế? Có thể quản mẹ tôi một chút không? Phải quay một ngày, anh muốn 10 phút là quay xong cho họ, đúng không?

    Anh biết rồi. Nổi da gà. Vậy sao? Xúc xích mấy món ăn này xúc xích tạm biệt tạm biệt. Người Tứ Xuyên chúng tôi nói lúc cay thì… Cảm giác như trên miệng đã vẽ một vòng tròn đỏ. Tôi nói cậu biết, mẹ tôi chắc chắn là trợ thủ của các cậu.

    Ngồi bên cạnh là kiểu không giấu được lời, mẹ của cậu… Cháu xem, ở đây còn có các chị. Cô ơi. Nhảy lên. Cô cô, chào cô. Nhảy lên thật ngầu. Cô cô. Nhảy lên. Bỗng nhiên mọi chuyện xảy ra thật. Nhảy ạ. Cô cô. Chào cô. Cô là Dương Địch à?

    Chúng tôi là cửa nhà. Con cũng họ Dương à? Họ là ngôi sao à? Chúng tôi đều là Cô quay với cháu. Cô dùng camera sau cô ơi, cô quay thế này có chuẩn không? Chỉ vào mặt cháu, đừng đúng sai chỗ nào. Bác gái đang tự sướng, có thể là…

    Cô ơi, cô mở nhạc này sao? Cô ơi, con chưa thấy hiệu ứng đặc biệt này. Cậu cảm thấy cậu chụp được hiệu ứng đặc biệt này giống chúng ta thật sao? Giống. Tôi… Mẹ tôi còn không nhận ra tôi nữa. Được rồi thật ra tôi cũng khá…

    Tôi cũng chơi game giỏi lắm. Làm cho tôi có hơi… (Liếc) Làm cho cậu sợ rồi à? Đúng vậy. Cô ơi, ở Thành Đô có gì ạ? Chính là ngửi mùi thơm là xông lên mũi. Ngon không? Mọi người vẫn chưa ăn cơm à? Bọn tôi chưa ăn cơm.

    Bọn tôi muốn tìm đồ ăn ngon. Các cậu đi đâu ăn? Bọn tôi ăn hết rồi. Ăn ở đâu ra thế? Chúng tôi vẫn luôn ăn ở đây. Tôi cảm thấy tiếng phổ thông hơi không dễ dùng. Tiếng phổ thông giao tiếp với họ hơi khó. Ra ngoài bán hết đồ ăn.

    Ra ngoài thì ăn cơm. Được, cảm ơn cô. Đa tạ cô. Tạm biệt. đã giúp đỡ chúng tôi một việc lớn. Tạm biệt. Cô có phải Vân Phi không? Vân Phi là ai? Cậu nói xem cậu ta có giống không? Vân Phi là ai? Ca sĩ. Có một ca sĩ tên Vân Phi

    Người mà cô nói chúng tôi đều không quen. Ai là Vân Phi? Anh ấy hát bài gì? Tôi điều tra Vân Phi giúp anh. Tôi không biết. Em lại giống một ngôi sao. Bây giờ tôi sẽ tra cái nào? Cô cô, hôm nay cô như gặp được Vân Phi.

    Em không ngờ Vân Phi các dì nghe nhạc không nghe tấu nói. Phía trước ngã tư rẽ trái ở đó có quán mì Thành Đô. Anh sẽ đứng ở cửa ngửi không phải, tuyệt đối không phải. Có phải đều là nhà của Giao Bì không?

    Thì rèm cửa nhà người ta chắc chắn là mùi keo. Cậu đi. Chắc chắn không phải. Sao lại không có con? Không có con. Con mất rồi. Ông ơi. Ở đó. Hết lâu rồi. Đây là kẹo bơ. Anh Dương Địch, anh mời chúng tôi ăn một cái đi. Chúng ta thử đi.

    Mời tôi ăn. Mời cô ăn một cái. Không được, anh ta có tiền trả. Được. Có thể mỗi người chia một đống. Tôi không ăn, tôi giữ lại ăn thử. Tôi thông minh lắm, không giống anh ấy. Đây là Ma Ngư. Cá ngựa. Đây là vị hạt tiêu. Chúng ta ngửi thử xem.

    Xem có phải chúng tôi đang tìm đồ ăn không. Cô đừng uống vội. Giống không? Không, nó tê lắm. Mùi vị của nó là tê. Không tê Chúng ta ngửi mùi nước tương. Bên này có món ăn vặt nào có mùi tương không? Những món ăn vặt thơm phức không biết.

    Cũng có thể ăn mà. Sau khi ăn phải manh mối. Muốn ăn cũng được, xem hai người quyết không đi. Ta ăn món này có manh mối không? Không có. Không có. Ai nói cái này? Không có ai nói cái này. Vậy chúng ta có thể ăn rau thường xuyên không?

    Anh nói đi, anh muốn ăn một mình đúng không? Dù sao hỏi đường cũng chẳng hiểu gì. Giờ chúng tôi cũng đói rồi, chúng ta đi ăn trước. Dù sao cũng sẽ có được nhiều manh mối hơn. Làm gì có chuyện nổi rau?

    Dù sao còn có thể có được nhiều manh mối hơn. Đồ ăn siêu ngon. Ở đây hình như không có. Bây giờ thật sự là ít tiệm ăn ngon. Vậy thì là xiên nướng, có quán nào ngon không? Cách hỏi này… Cách hỏi này… Người bản địa chúng tôi

    Thật sự rất khó hiểu. Vậy có gì ngon thì cậu mở một tiệm nhé. Chỗ này trước mặt khá gần, vậy chúng ta đi thôi. Khu 5 của xưởng sản xuất ống thép. Nối hả ở khu 5 của xưởng ống thép? Vậy chúng ta đến khu xưởng ống thép 5 đi.

    Chúng ta đến khu xưởng sản xuất ống thép 5. Là sao? Khu 5 của xưởng sản xuất ống thép. Đi thôi, đi đằng này. Cô cô. Đúng không? đích thân nhìn thấy em. Chào cháu. Cô đi qua đây, giống như người thân của cô vậy. Đây là thầy của anh. Thật đấy.

    Tôi luôn nhìn cậu đến tận bây giờ. Lừa các người đấy. Từ lúc cô ấy đi đến, ta đều tưởng là họ hàng nhà ta. Cô cô. Cô thấy ta giống Vân Phi sao? Anh nhận ra Vân Phi? Sao không nhận ra? Người Thành Đô đều quen cả. Đều quen Vân Phi.

    Vân Phi nổi tiếng như vậy. Cô cũng Vân Phi. Vân Phi. Phía trước là ngã tư rẽ trái, quán ăn đầu tiên của hai người được xác định thế à? Đúng vậy. Xưởng sản xuất ống thép. Xưởng ống thép, quận 5. Cô phải chọn ít đi, nhiều thì chọn hai món là được.

    Người nổi tiếng nhất nổi tiếng nhất là các loại thịt bò. Lấy chút thịt bò cay không? Đến cũng đến rồi, ăn mấy món đặc sản đi. Rộng quá. Các cậu không lấy thịt bò cay. Lấy ba sợi. Quá ít. Các cậu không ăn gan hạt nhỏ này sao?

    Anh xem mấy loại rau thơm, cần tây này Được, tốt lắm Đồ óc heo. Anh Dương Địch, anh đừng làm nhiều quá cho bọn em. Tôi xem có Tứ Xuyên không. Có Tứ Xuyên không thì phải ăn. Được rồi, đừng lấy nữa. Khoai tây sợi khô này Đừng lấy nữa. Anh cũng hơi…

    Quán này đúng rồi đấy không phải. Các cậu bỏ ra ăn, đã chọn đúng rồi. Thật đấy. Mau cản cậu ấy lại. Bá Vương, thịt kho tàu. Nhìn ra không phải cậu mời. Anh cố lên. Không ăn thì uổng công đến Thành Đô. Cũng không cần. Em thật sự…

    Tôi không phải bạn bè thân thiết gợi ý giới thiệu chút. Nào, mọi người chưa ăn món này bao giờ à? Có. Cái này gọi là kết tử, không biết các ngươi đã ăn chưa? Nào, có. Thả ra. Quá ít. Ta cũng thích ăn, kết tử, ta có thể ăn một cái không?

    Ta ăn một cái. Không được, không phải cậu mời. Tôi gọi một cái. Món này để riêng tôi tự ăn. Được, được. Anh Địch. Anh Dương Địch. Anh cầm giúp em cái này. Mau đi. Xin lỗi, tiệm xiên nướng, thật đấy. Đi thôi. Không đặt xúc xích. Đi thôi. Cơm trưa không gọi

    Không gọi thịt trưa. Mọi người lấy xiên thì ít thật. Mỗi thứ một xiên, hai xiên. Em đều ngại ăn. Không cần nghĩ nhiều như vậy. Ăn là được. Ăn là được đúng không? Thơm quá. Mùi này thơm quá. Thịt bò này ăn được rồi đúng không? Được. Thịt bò xào rau mùi.

    Ngon lắm. Ngon lắm. Ngon lắm. Bởi vì bọn họ… Trước khi xông họ đều đã tẩm ướp. Mùi vị này rất đã. Sò này… Não hoa đúng là đẹp đấy. Vẫn ổn. Không tanh lắm. Cảm giác ngon lắm. Đây là gì? Gan hạt. Gan hạt nhỏ. Ngon quá.

    Đúng, họ nổi tiếng nhất là gan hạt nhỏ này. Anh ăn cay đi. Cái này ngon thật đấy. Kết Tử siêu ngon. Đồ đệ ngon chứ? Huynh ăn chưa? Huynh mau ăn đi. Cô cắn một phát. Phải chú ý nóng. Nhưng mà sủi cảo thì ngon lắm. Kết bạn ở đây thơm lắm.

    Cắn nổ luôn. Cậu xem cái cảm giác bom Q này. Thế nào? Có ngon không? Ngon lắm, lấy ít quá. Ngon lắm. Kết bạn rất ngon. Người thích ăn xúc xích chắc chắn thích món này. Tôi rất khuyến khích mỗi người chúng ta cùng nhau Được. Mỗi người một xiên.

    Tôi lấy thêm ba xiên. Tôi đến chương trình này vì áp lực. Chịu áp lực gì chứ? Bởi vì lúc trước khi quay chương trình truyền hình, không phải, có lúc ở giữa sân… Tôi thấy cậu nói cậu ăn, không cần để ý những thứ này. Mấy chuyện này nói hết rồi.

    Em gái anh ở nhà, rảnh rỗi lên mạng trên mạng có người mắng em, sau đó chính em ấy lại khóc ở đó, đúng không? Thì sẽ khó khăn. Người trong nhà đều sẽ kiểu người nhà hơi khó chịu. Người trong nhà mắng mình còn đỡ, mắng trẻ con, hoặc là mắng

    Người nhà của mình thì hơi khó chịu. Thì em bảo bà ấy đừng xem nữa. Anh tưởng người già không biết lên mạng à? Bây giờ cũng vậy. Cậu ấy đã lên rồi. Nhưng trong lòng buồn không nói với cậu. Hơn nữa nhất là lúc trước đây hay dùng đồ của chúng ta.

    Cho nên dù không xem, những thứ mềm yếu kia gửi đến, thì chắc chắn sẽ thấy. Ngươi còn nói nữa có thể cô ấy sẽ rơi nước mắt. Xem xem có cảm thấy không? Ngon không? Ngon lắm. Bỏ vào miệng nhai một hơi ngon lành cô ăn xong rồi.

    Các cháu ăn xong chưa? Cô ăn xong rồi ạ. Cô à, thế này được không? Nếu chúng ta đúng, mời anh Dương Địch. Nếu chúng ta sai, chào dì, được không? Được. Mẹ. Con đang nghĩ gì vậy? Từ đầu đến cuối đều là tôi mời. Nhưng hôm nay tôi không mang điện thoại.

    Đúng vậy. Không mang điện thoại. Tôi muốn thanh toán cho mọi người. Nhưng không mang theo điện thoại. Vậy các cậu tự thanh toán nhé. Cô không mang điện thoại, cô cười vui quá. Ông chủ, ký nhiều vào, ký. Ký nhiều phiếu. Sếp, vài ký thôi. Thế này đi.

    Ông chủ, ký nhiều vào, ký. Được, đến đây. Trong sáng ngu ngốc, ngu ngốc. Đồ ăn rất tốt. Ký nhiều ký. Cô nhất định không được giảm giá. Bình thường thôi. Không được giảm giá đâu. Đúng, tôi mời mọi người. Không được giảm giá đâu. Nên bao nhiêu là bấy nhiêu.

    Ta thấy ngươi diễn đến bao giờ? Ca ca, để muội. Quét ở đâu? Để ta. Quét ở đâu? Vậy em với mẹ chụp một tấm. Mọi người chụp đi. Tôi xem cậu diễn đến khi nào. Đúng là. Được. Quét qua rồi. Được rồi. Cảm ơn. Hoan nghênh mọi người lần sau lại đến.

    Được. Cảm ơn. Anh quét đi. Chứng minh là sai. Đương nhiên rồi. Tôi biết là sai. Sớm đã biết là sai rồi mà còn diễn. Đúng vậy. Ngay lập tức chúng ta lại phải đi ăn bữa thứ hai. Huynh có chịu nổi không? Không chịu được.

    Cho nên mọi người không muốn có nhiều manh mối. Anh Địch. Muốn có thêm manh mối. Có nhiều manh mối hơn không? Tôi thấy các anh tự tin như vậy, vậy chúng ta cần manh mối. Chúng tôi cần manh mối trước. Bởi vì vòng đầu tiên các bạn phải ngửi mùi sau đó,

    Không ngửi thấy nên thôi. Lần thứ hai có thể cho mọi người một manh mối mới. Hai người có thể thử một chút nước súp. Được. Vậy thứ đó cũng kéo đến rồi phải không? Kéo đến rồi. Đã phơi nắng nên hơi thối thì dễ đoán ra thôi. Ông chủ, cho nước dùng.

    Anh có thể mang chút gia vị trong đó ra không? Có thể đến rồi nôn đi, mau nôn đi. Cay quá. Cay quá. Ngoài vị cay ra thì còn vị gì nữa? Vỏ ớt. Có một cái vỏ ớt thơm ngon lắm có phải là mùi đầu thỏ không?

    Ban đầu tôi nghĩ là mùi của đầu thỏ Sau đó em lại cảm thấy là mùi của nồi lẩu cay bây giờ tôi thấy đây chắc chắn không phải là lẩu. Đó là điều chắc chắn. Nó không giống như trong nồi canh cay là cùng ăn. Nó nên nấu cái này

    Nấu nó trong nước canh sau đó vớt lên ăn. Ví dụ như đầu thỏ Hoặc là các loại óc heo thịt bò. Đúng, hoặc là thịt bò. Tôi nghĩ quán tiếp theo mình sẽ tìm được. Trông chờ vào cậu đấy. Đi không? Đi. Khởi hành. Phải hỏi mọi người, các bạn à. Được.

    Hỏi thêm người đi. Có thể chụp ảnh chung. Nhưng tôi có thể hỏi anh một câu không? Nói thử đi. Nói xem nào. Chúng tôi đang tìm một món ăn ngon. Trong đó có lá thơm. Nhưng chắc không phải là lẩu. Bọn chị cũng mới đến. Mọi người từ đâu đến? Quảng Tây?

    Họ là người Quảng Tây đến. Cô muốn hỏi họ sao? Chỉ muốn nói chuyện với mọi người. Tiệm này cậu chọn một cửa hàng trên bản đồ đi, chúng ta đi. Bắt đầu lấy bản đồ cho người ta xem luôn. Tất cả những món ngon nhất Thành Đô

    Đều ở trong bức tranh này ta cảm thấy gà Bát này được đấy tứ muội Bát Kê! Tứ muội Bát Kê thơm ngào ngạt! Vậy chúng ta sẽ là Tứ muội Bát Kê! Tứ muội Bát Kê! Tạm biệt. Tạm biệt. Gợi ý tình bạn. Lúc đó em ở Bắc Kinh,

    Cửa hàng cuối cùng mình ăn không có trên bản đồ. Thật hay đùa vậy? Lừa người đấy. Tứ muội, Bát Kê! Huynh ấy lừa ta. Chúng tôi đi lấy manh mối trước. Tôi muốn hỏi một chút. Nơi nào có thể ăn được vừa ngửi thì hương vị sẽ đi vào hồn.

    Bên trong sẽ có dầu đỏ, rồi có vị thịt có ớt, sau đó còn có lá thơm và cả hoa quả gì đó. Hở ra ngoài luôn. Bọn tôi ăn lẩu chính là mùi vị đó. Đúng vậy. Bọn em ăn lẩu xiên Đúng vậy. Lẩu xiên là vị đó. Lẩu.

    Có hơi không giống Lẩu lắm. Đầu thỏ dầu đỏ. Có khả năng có thể. Nhà nào? Đầu thỏ thì phải là cửa hàng lâu đời. Bên kia có cửa hàng tên là “Điều tra đầu thỏ” Đồ bỏ đi, đồ bỏ đi. Đồ bỏ đi, chính là đồ bỏ đi. Đúng không?

    Kiểm tra thì kiểm tra. Sao tôi lại nói giúp các cậu? Không nói nữa. Nói nhiều rồi. Nào, mẹ qua đây. Em muốn nói ra quá. Xin chào, muốn nói ra. Cháu không muốn tan làm đấy chứ? Cô lén nói với em không dám. Tôi cảm thấy khách

    Tôi cảm thấy tôi không nhẫn tâm hành hạ họ. Tốt bụng, nói như thể tôi rất độc ác. Tôi đã làm theo quy tắc. Chủ yếu là nếu một giây là đoán được rồi. Không có nội dung. Chương trình cũng không thú vị. Sau đó tôi dần phối hợp vẫn khá ổn.

    Chào anh. Hai người là người bản địa sao? Phải. Người Tứ Xuyên. Ở đây có loại nào? Có dầu đỏ, bên trong có rất nhiều gia vị. Có vị thịt, sau đó mới thơm đến hồn có thịt. Nhân tay, nhân tay có thịt. Tên là gì? Thuần Dương Quán. Chỉ là thuần túy.

    Hình như em từng nghe qua. Cũng có thể ăn mì, đúng không? Nhưng phần chép tay không nhiều nguyên liệu lắm. Lúc chúng ta ăn thì trong đó có rất nhiều nguyên liệu lớn vậy có thể tỉ lệ đầu thỏ hơi lớn một chút chúng ta ăn đầu thỏ trước, thế nào?

    Điều tra đầu thỏ được không? Được. Siêu Việt chính là người chép tay của Thuần Dương Quán. Con không tin. Mẹ. Hai người đừng diễn kịch nữa. Thật đấy. Chính là quán Thuần Dương, mọi người không tin ta. Các cậu không tin tôi? Hai người họ bắt đầu phối hợp rồi. Đúng vậy.

    Cô bây giờ bắt đầu phối hợp với anh Dương Địch Điều tra đầu thỏ. Các người cản chúng tôi chắc chắn là có vấn đề. Thuần Dương Quán là ở đâu? Không có. Điều tra đầu thỏ. Quán Thuần Dương. Nói em hơi ngơ. Anh hơi ngơ. Điều tra đầu thỏ.

    – Không tin ta. – Bọn họ không tin ta. Các cậu không tin tôi thì các cậu phải hối hận đấy. Cô, cái cô nói tên là gì? Quán Thuần Dương đó. Cái gì của Thuần Dương Quán? Bản sao của Thuần Dương Quán? Thuần Dương Quán?

    Không được, quán Thuần Dương ở phía tây thành phố. Không phải, cái này ở trong hẻm hẹp. Mọi người định làm cho xong cái khu vực này đi. Không phải chứ, chúng ta đi ăn đầu thỏ trước – Xác định xem. – Không có. Bọn họ muốn đi ăn đầu thỏ.

    Được rồi, tiếp cận đáp án đúng rồi. Nhìn cái miệng của tôi kìa. Cậu đừng nói, gọi cậu đừng nói. Điên không? Sao thế Dương Siêu Việt? Ngơ rồi. Xem mấy người bán thuốc gì mà gọi xe. Gọi xe? Được, hai người muốn đi đâu? Điều tra đầu thỏ.

    Trạng thái của hai người họ giống như em ở Bắc Kinh vậy, đau khổ cùng cực. Đến lúc đó tiệm của chúng ta ăn xong, nếu không phải, bọn em đang ở cửa hàng, quyết định đi đâu. Sáng nay tôi đã đăng một bài Tiktok.

    Dạo này toàn phải sửa cái kính lọc này. Tôi sợ không theo kịp thời đại. Hôm nay mình phải quay thật nhanh. Vì nếu không thì sắp nóng quá rồi, cậu sắp đuổi kịp thời đại rồi. Cảm thấy bộ lọc này mà không quay thì sẽ không kịp nữa.

    Đúng, sau đó sẽ không kịp nóng nữa. Em làm sao thế? Lấy điện thoại chụp cùng một kiểu sao? Cậu quay video 5 – 6 giây trước. Đại khái là Sau đó… Làm động tác này. Sau đó cậu ghim động tác vào đó là được. Cậu đang quay à?

    Chụp thế này được không? Cầm qua đây. Sao em mở màu trắng thế? Không đúng, tôi không biết chỉnh. Bài này… bài này của cậu… Cái gì vậy? Tôi mở của tôi ra, tôi chụp giúp cậu. Mở quạt ra. Để tôi xem có thể cắt lên không. Cậu cắt cho cậu ấy đi.

    Nhanh thật đấy. Lấy khuôn mẫu là được. Thế nào? Đẹp trai lắm phải không? Được không? Vậy tôi gửi cho anh. Được. Tần Tiêu Hiền chứ gì? Cô tên gì? Cái gì? Quá đáng. Là Mạnh HLạc Đường, xin lỗi. Tìm cả buổi không thấy. Vừa xem video sao lại đúng không, tôi…

    Anh ấy… Vân Phi. Nhưng tên của hai người hình như… Chào mừng Siêu Việt Tiểu Mạnh đến Thành Đô chơi. Một ngày rồi. Trùng Khánh nóng, cậu ở đâu? Trùng Khánh không nóng sao? Hôm qua tôi cho cậu ăn cái tỉnh hoa lệ đó. Giây phút con làm bố tức ngất,

    Nhìn thấy chưa? Điều tra đầu thỏ. Các bạn, bắt đầu thôi. Mọi người xem cửa tiệm đi Điều tra đầu thỏ. Làm chấn động con tim nhỏ như thế? Đúng. Các bạn ơi xem cái đầu thỏ này hình như không có chỗ ngồi. Ngồi cái gì mà ngồi mua rồi đi ngay.

    Mỗi người gắp một miếng. Tôi thấy hình như lại không đúng Đi. Điều tra. Cái tên họ Tra đó. Sếp họ Tra đi. Có muốn vào trong một lát không? Điều tra đầu thỏ. Quán nhỏ thế này có phải là nơi để ngồi hay không? Tôi nói cậu nghe,

    Cửa hàng nhỏ kiểu này mới tốt. Quán ăn này của các cô là lúc nãy họ hỏi khách bản địa liền nói. Cửa hàng lâu đời. Bao nhiêu năm rồi, quán này của các anh ông chủ của chúng tôi từ năm 1988 đến giờ. 1988? Cùng năm với anh. Làm vào tháng mấy?

    Ngày 26 tháng 4. đúng vào ngày em sinh, anh ấy đang làm đầu thỏ Từ hơn 20 tuổi nó đã hơn 60 rồi. Cậu xem đi. Cái này không ăn được đâu. Được. Ở đây có ghế nhỏ không cho em lấy. Được. Ngồi ở đâu? Ngồi ngoài. Chỗ chúng tôi hơi buồn cười.

    Giống bọn tôi sửa giày da. Sửa giày da. Giày da. Thế này. Thế này. Để ở đâu? Thế thì bày ở… Có thể bày ở đây không? Chúng ta lấy loại ngũ vị hương. Cho chúng ta ngũ vị hương. Đầu thỏ Hồng Dầu. Nhìn này. [Nhìn]

    Hồi nhỏ chúng ta ăn đầu thỏ mà gọi là ác. Chuẩn luôn. Tôi hơi giống như cương thi cắn não của nó. Anh xem anh Dương Địch Đồ ăn thơm quá. Cái này có giống mùi vị mà các bạn muốn tìm không? Vị Thành Đô sao mà chuẩn thế. Dầu ớt này

    Chiên hết mùi ớt lên rồi. Màu này đẹp đó. Cái này thơm vô cùng nhưng không dám ăn đâu bạn. Nhìn thấy vẫn hơi sốc. Một xi – lanh toàn là thỏ. Còn có cả loại này, anh xem. Cầm lên. Hàm răng của con thỏ này bởi vì nó thuộc loài gặm nhấm.

    Trông giống như một con chuột được phóng to. Mọi người rất sợ hãi. Nhìn răng của nó Thỏ con đáng yêu quá. Tôi sợ răng của nó Tôi ăn xong rồi. Chuẩn bị đi tính tiền. Thật à? Chính là tiệm này. Phải đến trả tiền đúng không? Đi đi. Thật sao?

    Anh ta giả vờ giống lắm. Mình nói cậu nghe, là cái nào? Cái này phải không? Có thể lấy ra ngoài không? Nào, Mạnh Hạc Đường. Nào. Cái này. Quét cái này. Sao thế? Quét cái này. Cậu xem, tôi đã nói rồi. Cậu có ý nghĩa gì sao? Diễn cái này. 39, nào.

    Đã rất gần rồi. Gần gũi quá rồi. Rất gần sao? Ta cũng không ngờ hai người lại tìm được đầu thỏ nhanh như vậy. Tôi thấy cậu nói như vậy chắc chắn không phải Đến gần thật. Tôi thấy họ càng ngày càng đến gần mục tiêu rồi. Cô nhìn đi.

    Cô cô không thể lừa chúng ta. Cô cô học hư rồi. Cô cô. Đâu có. Mọi người vẫn có thể hỏi thì hỏi đứa muội làm đầu thỏ này cũng được hỏi nó được không? Tiểu muội, em muốn hỏi một câu. đó là chúng tôi đang tìm một món ăn rất ngon.

    Nó có vị cay, bên trong có ngũ vị hương, bát giác gì đó. Đúng, ngũ vị hương, bát giác. Trong đó có nước súp. Cụ thể là nước nấu trong đó chúng tôi không biết là gì. Nổi da gà. Mạo hiểm? Nổi rau. Nổi rau có loại lá hương bát giác. đều có.

    Lẩu và mọc rau đều có. Đó chính là mạo hiểm. Vậy có thể là gia vị của mỗi nhà Nước dùng không giống nhau. Cảm giác thịt gà rất ngon Đại Bát chúng ta sẽ đi Bát! Bữa sau được không? Nó vừa thơm thì bay vào hồn. Được, để ta tìm.

    Hai người không cần manh mối nữa sao? Cần. Ngồi đây. Cần chứ. Nào, mời ngồi. Trước đây là thử nước súp. Lần này có thể chọn luôn một món trong đó để ăn. Em sẽ lấy đồ ăn bên trong em hỏi Ăn cái này không?

    Có khả năng mình sẽ kẹp bát giác ra. Được thôi. Được. Này. Cảm ơn anh Địch. Không nhìn thấy. Trò chơi quân tử. Nhắm mắt lại. Lần này có thể thử. Tôi hỏi Dương Siêu Việt trước được không? Ăn đi. Vừa đến đã ăn rồi. Nhanh thật. Đến đây. Thưởng thức đi.

    Mạnh HLạc Đường. ăn cái này không? Không ăn. Ăn cái này sao? Không ăn. Không ăn. Ăn cái này sao? Không ăn. Chuyện không quá ba. Ăn cái này. Ăn cái này sao? Ăn. Tôi nói không quá ba chuyện. Kêu ngươi ăn quả thứ ba em không tin à?

    Được rồi, có thể mở mắt ra. Vốn dĩ tôi đã cho vài món ngon con còn chưa ăn, vừa hay lại gắp được gia vị rồi. Bụng bò. Không phải bụng lông. Cái bụng tiền bạc đó. Gà Bát! Đây là gà ta sao? Cái này gọi là Ta không biết

    Để ta tìm xem Bát Kê trông như thế nào. Là thứ này sao? Hơi giống. Là thứ này sao? Có hơi giống tôi vừa ăn thấy có lông. Chúng ta có thể hỏi một câu không? Đúng vậy. Nói một chút. Anh… Mẹ đừng khống chế mãi. Mẹ. Mời ngồi. Được. Mời ngồi. Cháu…

    Cô ngồi đi ạ. Cháu nghe lời. Anh ngồi chỗ này. Cô ngồi chỗ này đi. Chủ yếu là cháu. Cậu không thấy tôi ở Bắc Kinh bị người của câu lạc bộ Đức Vân hành hạ như thế nào? Dày vò cái gì?

    Vậy cậu ta chính là người của câu lạc bộ Đức Vân. Đúng vậy. Anh giày vò tôi, cũng không thể trả thù chúng ta. Thế này đi, tôi gọi cho lão Tần. Tôi gọi điện thoại cho lão Tần. Lúc ở Bắc Kinh bụng tôi muốn nổ luôn. Hôm đó

    Nợ của sư đệ, sư ca có muốn nhận không? Không sai. Cùng một câu lạc bộ. Cậu bảo em trai cậu cho cậu ấy một câu trả lời. Anh ta có lời giải thích gì? Bây giờ tôi đang hỏi cậu ta có phải anh ấy block cậu không?

    Đội trưởng của cậu cũng chỉ như thế thôi, không có chút uy danh gì cũng không tuyển được người. Mọi người đã nghĩ kỹ chưa? Muốn ăn gì đây? Đại Bát! Tứ muội Bát Kê! Hình như chúng ta từng thấy vậy chúng ta đến quán gà của Tứ Muội đi. Được.

    Tứ muội, Bát Kê! Đi. Chúng ta đi thôi. Tần Tiêu Hiền còn liên lạc được không? Không liên lạc được. Nếu chúng ta tiếp theo vẫn không phải, chúng ta ăn đồ ngọt đi. Tôi… Được. Cay mà không chịu nổi nữa. Chúng ta có thể ăn một ít. Đến đây.

    Mấy loại bột đá Tần Tiêu Hiền à? Cuối cùng cũng liên lạc được. Tôi có chuyện muốn hỏi anh. Hai người sao vậy, anh Dương Địch? Có phải lần đó bị chơi đùa làm hỏng rồi không? Anh Dương Địch. Tôi chơi. Tôi từng chơi Dương Địch. Đừng đùa nữa. Chương trình năm chữ.

    Để ăn. Có nhớ không? Cái đó… Chương trình anh quản lý là chương trình ngủ. Chương trình ngủ? Đúng. Là thế này. Chỉ ngủ thôi. Lần này là họ đến Thành Đô. Chỉ là đổi vai cho nhau thôi. Lão Tần, hay là cậu cứ thế này… Anh vì anh trai

    Em xin lỗi anh Dương Địch. Thế này đi, em bảo anh Địch xin lỗi trước đi. Thì tôi xin lỗi anh ấy. Anh sai ở đâu? Anh… Anh bắt em lái xe cả ngày. Anh ngủ cả ngày. Sao tôi đến đâu cũng là tài xế. Cơn buồn ngủ sắp ập đến rồi.

    Ngủ ngon. Đúng là họ lên xe là ngủ, xuống xe là ăn. Thật là. Lần này tuyệt đối không ngủ. Nhưng em hoàn toàn nghe theo cách mọi người chăm sóc chúng tôi, đối phó với chúng. Không phải cái gì gọi là đối phó? Đang chăm sóc cho họ. Vậy tôi…

    Anh Địch, em sai rồi. Tha cho anh tôi đi. Sắp rồi. Họ lại tìm một nơi chỉ cách vài cây số. Mệt mỏi quá khó ngủ lắm. Được rồi, chúng ta lên đường thôi. Được rồi ca, hai người cố lên đi. Tạm biệt em trai. Tạm biệt. Tạm biệt. Mau ăn đi.

    Hơi đói rồi. – Tứ Muội. – Thịt gà rất ngon. Xuống xe đi tứ muội Bát Kê! Rất nổi tiếng. Bởi vì quán này tôi từng đưa đồng nghiệp đến ăn. Ở đây có rất nhiều ảnh của người nổi tiếng Đúng vậy. Có rất nhiều kênh tài chính trung tâm

    Kênh tài chính trung tâm, Đây là MC của đài Tứ Xuyên chúng tôi. Người dẫn chương trình của đài Tứ Xuyên. Đây là cảnh sát Đàm. Đây là anh Phi. Anh Địch. Anh nói với Tứ Muội tôi tên là gì? Anh ấy… Tôi thường xuyên nghe nhạc của anh ấy. Vân Phi.

    Đúng, tôi đã nói Đúng không? Đã từng nghe qua nhạc của anh ấy chưa? Từng nghe. Vân Phi. Không, nhưng em nói là Vân Phi, cậu ấy có hơi giống. Nhưng mà em cảm thấy anh ấy từng đến nhà mình ăn vậy. Ngồi đây. Hơi giống. Hơi giống.

    Tôi cảm thấy quán này có khả năng chị Thích Vy cũng đến đây. Ba mẹ chuẩn bị xong bát đi. Chuẩn bị xong bát rồi. Tứ muội, mọi người có thể Ăn cay hay không cay hay không cay? Tôi không muốn ăn cay. Hai đứa nó không được ăn cay quá.

    Vậy tôi sẽ cay nhẹ cho hai người hơi cay? Đúng thế này được đấy. Có hai tác dụng. Nếu ăn cay thì ăn cùng với vừng nếu ăn không cay thì bỏ mè đi. Tôi cay. Cay không? Tôi hơi cay. Nếu nói cậu cậu ấy siêu cay. Tôi không muốn ăn cay.

    Người Tứ Xuyên không được ăn cay sao? Đúng, người Tứ Xuyên. Cậu còn không ăn cay? Thế này đi, cay chết đi được. Tôi cay chết đi được, đùa thôi. Băng Cola. Băng Cola. Cảm ơn. Nào. Chúc mừng hai người đã tìm được nổi tiếng như Tứ Muội Bát Kê đó.

    Chúc mừng hai người có lộc ăn rồi. Vậy thì ăn thôi. Ăn trước. Lúc tính tiền chúng ta tính tiếp. Anh lấy cái này ra. Trải qua trong nồi nước canh này. Anh Dương Địch, anh nói cho tôi biết tại sao lại gọi là Bát Đại Kê? Bởi vì trong Bát a này

    Bát a ca bát là Bát cá ạ Đúng là vị này không? Ngon không? Rất ngon. Quán này ngon quá. Rất tươi. Ngon lắm. Món này cậu ấy nấu sớm nhất càng nấu càng ngon thật ra gà hầm món ăn của mỗi nhà đều giống nhau.

    Quan trọng là nước sốt đặc chế của họ. Chính là món này. Quán này nổi tiếng quá. Tối đến phải xếp hàng, vẫn hơi cay. Mộc nhĩ. Mộc nhĩ rất ngon. Lần nào về Dương Địch cũng phải ăn cái này. Nhà này em thường đến. Ngon quá. Đây là gì?

    Đây là cà chua bi. Cà chua bi. Nghe có vẻ cay cay. Ăn thử đi. Có phải lại khai vị ngay không? Ngon không? Đã lắm. Cái này đỉnh luôn. Món canh cà chua này thật sự… Đúng là rất tuyệt. Món canh cà chua này thật sự rất tuyệt. Ăn ngon lắm.

    Ngon lắm, thảm rồi. Cảm thấy đến Thành Đô sao? Nào, được rồi. Rất đúng. Thật ra tôi thấy cô ăn cay thì uống một ngụm Coca – Cola, thật sự không cay nữa. Đúng, thanh mát, bớt cay còn giải ngấy, cảm giác trên đầu lưỡi vẫn còn vị ngọt. Món ăn lúc này

    Cảm ơn Coca – Cola đã tạo cơ hội mời bạn bè đi ăn. Cạn ly. Mọi người nghĩ có phải nhà hàng này phải thanh toán rồi anh. Em ra ngoài một lát. Tôi đi tính tiền. Cậu ấy lại đến cái này. Mau về đi. Quay lại ngay.

    Đi làm gì tôi cũng không biết. Khủng khiếp quá, mình nói các cậu nghe. Bởi vì chúng ta chỉ còn cách chỉ còn hơn 100 mét. Nên tôi qua đó xem thử. Không ngờ đánh bừa xong là sắp đến giờ rồi. Không nhìn lén mình chứ?

    Tôi sợ Mạnh HLạc Đường nhìn trộm tôi. Chính là ở đây. Bởi vì rất nhiều nguyên liệu của nó giống nhau. Không dễ tìm được đâu. Anh đang làm gì vậy? Về rồi à? Con về sớm quá, gọi điện thoại, thanh toán trước đi. Tính tiền xong rồi để tôi nói.

    Không sao, sau khi hai người mua xong đơn hàng, tôi sẽ báo cho mọi người một tin thần kỳ. Các bạn biết woa. Vậy sao? Có tin ta thật không? Đâu phải. Bao nhiêu tiền? Anh quét đi. Tôi quét đây. Được chứ? Tôi vừa ra ngoài gọi điện thoại. Nói thế nào nhỉ?

    Tiệm đó ở con phố này. Ở con phố này. Hai người phải ha, gọi ra đây. Thật đấy. Anh, mở bản đồ ra để em xem. Chờ chút. Quảng trường Hằng Đại nhân dân thứ ba Thành Đô. Căng thẳng quá. Em men theo con sông này

    Nhìn con sông này, con đường này đi. Đây là bánh mọi người gói lại. đây là mọi người gói về? Tôi còn có chút yêu cầu. Nói đi. Tớ muốn chụp ảnh với cậu. Được. Cậu chụp với tôi… Đến lúc đó chụp ảnh với tôi. Đổi ảnh của Lee Seung Hyun đi.

    Để tôi chụp. Kỹ thuật chụp ảnh của em tốt. Nào, chúng ta cùng chụp. Gọi em gái này chụp cho mình. Anh Địch. Đứng sang bên này một chút. Có ánh sáng kìa. Lát nữa, được không? Cũng được. Được. Vậy chúng ta chọn vị trí chúng ta muốn treo. Được không? Được.

    Đổi cái này của Lee Seung Hyun cái tủ kia đi. Hôm nào ngắt? Hôm đó tôi đến dự lễ khánh thành. Đi thôi. Giờ các ngươi đã trông mong chiến thắng rồi. Cảm ơn. Sắp chiến thắng rồi hơn nữa còn có một tin nhắn cho các ngươi. ở trên con phố này.

    Bên trái. Bên phải. Bên trái hay bên phải cũng có thể. Máy móc ở đằng kia kìa. Mẹ, hoa móng. Đồ ăn của nhà cậu có dầu luyn không? Chắc chắn là có. Đùi phải chấm. Nước chấm có dầu đỏ. Có gia vị. Rất cay. Sau đó, cô ấy còn ăn một miếng

    Gà Bát! Tứ muội, gà Bát phải không? Bọn ta vừa ăn xong hai người đi thử đi. Cô ấy nói Tứ Muội – Bát Kê Gà Chúng ta đã ăn một lần rồi con phố này còn món gì ngon nữa? Có nước chấm dầu đỏ không? Nước chấm dầu đỏ.

    Đúng, trong mì còn có dạ dày. Một đống linh tinh. Có khả năng là có sau đó có xúc xích mà nó không phải là lẩu tứ Muội – Bát Kê chính là Để ta hỏi tiểu muội, em có biết trên con phố này Đồ ăn nhà ai ăn là cay nồng?

    Có lá thơm bên trong còn có dạ dày chân giò hun khói. Cảm giác đầu tiên là phun lên mặt. Có ấn tượng không? Vậy gà sao Bát đó Tử Quang Viên. Chúng ta chơi một trò nhé. Trò chơi gì? Chúng ta đoán cái vỏ đi.

    Sau đó tôi có thể hỏi bạn một câu. Em phải trả lời đúng. Tôi phải trả lời chính xác. Nếu như thua, cậu không thắng được tôi. Anh gọi quán nào thì chúng tôi ăn quán đó. Tôi chọn quán, chúng ta đi ăn một lát. Em thì có rất nhiều

    Muốn đến Thành Đô. Đoán với mẹ anh. Nào. Cái gì? Cậu thắng trước đi. Lấy kéo đập đá. Nào, thế này. Kéo, búa. Kéo. Đá. Kéo. Đá. Bố. Thắng rồi. Vậy chúng ta phải ăn một bữa. Đi thôi. Nào, đi theo tôi. Phía trước có một quán mình rất muốn ăn. Nào.

    Cực kì ngon. Đi. Chính là đồ ngọt của quán này. Cho rượu nếp than là gì? Cho nóng. Cho rượu nếp than tính nóng không giống tưởng tượng của em. Tôi tưởng là lạnh. Nóng thì ngon hơn. Buổi sáng uống bát này thích lắm. Thật ra em rất thích ăn món này.

    Ở nhà làm việc không tốt, nhất là làm phấn. Thật ra động tác đó dễ mà. Hôm nào mình nấu cho cậu ăn. Hai người hôm nay ăn no chưa? Ăn no rồi. Đã no rồi à? Không ăn gì hết. Tôi rất thích ăn. Nhưng mà, em không được ăn quá nhiều.

    Tôi còn phải chừa bụng. Để bụng lại ăn gì? Tôi thấy mấy người cũng không tìm được chỗ đó. Dù sao tôi cũng đã thông báo với chủ cửa hàng rồi. Chờ chút. Vậy sao? Vậy chúng ta không tìm nữa. Để hắn đợi ở đó. Đúng. Bọn mình đi đây.

    Giống như lúc nhỏ chơi trốn tìm, chơi. Sau đó tìm người của cậu về nhà. Thật ra tức giận nhất là người trốn về nhà rồi. Em trốn về nhà à? Tôi chỉ đi tìm, tôi gào rách cả họng, tôi nói anh ra đây đi, tôi nhận thua.

    Tôi đi một vòng xung quanh nhà mà không tìm thấy. Tôi liền khóc ở đó. Sau đó bà nội cậu ấy nói với em, sớm đã về nhà ăn cơm rồi. Em sắp tức chết rồi. Anh. Em uống hết đi sau đó anh cung cấp thêm thông tin, được không?

    Vậy cái này đi. Cậu uống cái này đi. Vậy anh chịu khó ăn đi. Vậy tôi làm nhé. Cung cấp thêm một chút thông tin. Đúng vậy. Lúc nãy nhìn được không? Xem. Vậy tôi dẫn hai người qua đó thôi. Cậu có thể chụp một bức. Cậu chụp một bức ảnh đi.

    Sau đó em nhìn một góc nhỏ. Vậy thế này, bây giờ ta lục tiệm đó, tìm một món đồ ở tiệm của họ. Để tôi xử lý lại ảnh. Được. Được. Đây là tên cửa hàng của họ. Màu cam. Thùng rác. Nhà bọn họ ở bên này là ghế tre.

    Chú ý chi tiết. Sàn bê tông. Sau đó là nền xi măng. Nhà họ có người. Quán ăn cơm sao lại không có người? Đi thôi, chúng ta đi thôi. Nào, chúng ta đi thôi. Nào, chúng ta đi thôi. Đi. Đây đều là bê tông sao? Nhà này cũng không phải.

    Bàn ghế bằng tre, nền xi măng. Dương Địch, vào ăn lẩu đi. Chúng ta vừa ăn cơm xong. Vừa ăn cơm xong. Đúng, có cơ hội lại đến. – Ăn lẩu rồi. – Cảm ơn. Phía trước có một con hẻm gọi là Hương ngõ.

    Mọi người xem cái ghế trên nền xi măng này các bạn ơi làm gì có. Làm gì có đất bê tông. Nói linh tinh. Tiệm anh ấy mở anh ta mở tiệm gì? Anh ta là ai? Đâu có, ông chủ của chúng tôi. Anh ấy mở quán lẩu cũng ở gần đây.

    Đâu là ông chủ của em mở? Mong Bình. Lẩu hai bảy là ông chủ của em mở à? Vậy anh đi chăm sóc chị đi. Tôi không đi nữa. Liệu có phải chính là Nhiệm vụ chính của tôi là quảng cáo cửa hàng đó phải không? Đúng. Tôi hỏi một chút.

    Nhà ai có ghế tre thế? Mặt đất là sàn xi măng. Thùng rác là thùng rác màu đen, Đầu cửa màu vàng, sau đó là dầu đỏ, cay. Đó chắc là Tôi nghĩ có thể sẽ đi về phía này. Chắc là trong hẻm này không có. Đi bên kia.

    Bên này có phải sẽ kết thúc không? Bên kia cơ bản là rất ít. Không có gì. Đúng. Được. Vậy mọi người có muốn vào xem không? Không cần. Bên này không còn gì nữa. Được. Có cần chúng ta không? Chào cậu. Họ hàng?

    Họ hàng của em, lại có một người thân thích. Mọi người đều rất là thân thiết với nhau. Xông đến, trực tiếp bắt tay, lại đi về rồi. Chào cô. Tứ muội. Chào mừng Thường Tới. Được. Chúng ta đi dạo thêm một vòng qua bên kia.

    Cô xem họ đều đến đây để ăn phải đồ giả à? Đây là rau liều à? Cho tôi hỏi, ăn rau nhút với nước chấm không? Không cần ăn trực tiếp là được. Cứ ăn trực tiếp là được. Quán trên phố này mọi người ăn thường xuyên không?

    Cơ bản là đã ăn rồi. Từng đi qua, tuyệt quá. Tiệm nào là ghế tre thế? Là ghế làm từ tre. Bên đó có một xiên. Bên kia có một xiên. Nem xiên? Đúng. Là đi vào từ trong hẻm. Đúng. Trong hẻm có một xiên là tiệm đó.

    Bà Lưu, xích hương bên kia rẽ vào. Đúng. Bên kia không có ghế tre sao? Không có. Đi xem thử đi. Cảm ơn mọi người. Được, tạm biệt. Cảm ơn mọi người. Tôi sẽ ghi nhớ các bạn. Tạm biệt. Chúng ta sẽ vào thẳng chủ đề. đi thẳng đến đó,

    Có khi nào chúng ta sắp đến đây rồi không? Bởi vì đây chính là căn nhà của Tứ Muội. Cái ghế này. Cái ghế này là bằng tre nhưng không phải là loại tre nứa. Đây là… Đúng là bên này mà. Nơi này hẻo lánh quá. Ghế tre. Ghế tre. Thùng rác đen.

    Hơn nữa bê tông là nhà này. Chắc chắn chứ? Chắc chắn thì chúng ta ăn thôi. Thật sự không chắc chắn. Ông chủ, bên đó cũng là nhà anh sao? Đều là Vậy được, chúng ta ngồi đây được không? Chúng ta chắc chắn. Chắc. Ăn trước được không? Lát nữa lại cái đó.

    Chắc chắn chứ? Chắc. Tôi nghĩ chắc không có vấn đề gì. Chắc chắn như vậy. Ăn trước đi. Đây đi. Cần chứ. Mấy người? Bốn người. Vậy cho vào nồi. Nhưng màu trắng còn chữ “mép” màu vàng tôi không tìm thấy. Đúng, chữ đó là chữ gì? Chữ ở đâu?

    Anh xem bảng hiệu thì hoàn toàn là màu đen. Không sao, ăn đi. Ăn trước đi. Gọi nhiều vào. Chính là chỗ này. Gọi nhiều vào. Là tiệm này đúng không? Cái gì? Mẹ anh nói gì? Mẹ nói “An”. Ăn trước đi. Ăn trước. Ăn rồi nói. Mắt tôi đã nhìn thẳng rồi.

    Ngươi đi đâu? Đây là chữ gì? Cái này của cậu. Đầu. Ăn trước đi. Không sao. Chính là ở đây. Đúng, chính là quán này. Chắc là ăn trước. Thịt bò cay. Thịt này cảm giác rất ngon. Còn muốn ăn huyết vịt nữa không? Không muốn ăn nữa. Đủ rồi.

    Chúng ta ăn trước đi. Tôi đã cho rằng đây là đúng rồi. Nên tôi mới liều mạng như vậy. Anh đúng là rất điên. Vậy mọi người ăn trước đi. Được chưa? Tôi lấy nước chấm cho mọi người. Được. Đĩa nước chấm đặc biệt này của họ… Đĩa nước chấm này thơm thật.

    Chúng ta có thể bỏ vào trong rồi. Thơm quá. Ăn thử mùi vị đó đi, đúng không? Đúng, chắc chắn phải. Chính là Chính là vị đó. Chắc chắn chứ? Chắc. Chắc. Chắc chắn. Hơi giống. Hơi giống sao? Quá quen thuộc với mùi vị này. Đúng không? Cảm giác giống như

    Rất lâu về trước, em đã từng ăn mùi vị này. Em phải ăn rất nhiều. Anh nói em biết, cực kỳ ngon. Đúng. Thịt ăn được rồi. Đây là gì? Da heo sao? Đúng da heo mềm quá Mềm quá Khoai tây ngon. Ngon lắm. Hai người có thể còn ăn được.

    Tôi thấy quán này ngon, cảm giác hơi đã. Cái này thật sự rất giống lúc nhỏ chúng ta hay ăn. Mùi vị và tướng mạo là giống nhau nhất. Tôi nói cậu biết, Đầu tiên là xiên hương chính là tê cay. Chính là Ma Lạt Bỏng. Đầu tiên là nói như vậy đấy.

    Sau đó không biết từ khi nào Đột nhiên có một cái xiên hương. Đúng vậy. Lúc nhỏ bọn em đều nói Đi, đi ăn canh cay. Ăn canh cay giờ mới gọi. Đi thôi, chúng ta đi ăn xiên nướng. Vì từ nhỏ bọn em đều ăn loại canh cay này.

    Đa phần là ăn xiên nướng. Quán lẩu duy nhất mở chắc chắn là kiểu buffet, buffet, tính đầu người. Thì ăn thoải mái. Chỉ cần tối nay thông báo cho người nhà chúng ta, muốn ăn lẩu, thì mẹ em không cho chúng ta ăn. Bữa trưa ăn ít thôi. Ăn ít đi.

    Tối nay phải đi ăn buffet. Nếu em no rồi thì đá mặt. Sao lại no rồi? Sao lại no rồi? Sao lại no rồi? phải không, ăn một hồi, bạn bắt đầu muốn ăn một ít cơm chiên trứng, cũng sẽ bị mắng ăn mấy món rẻ tiền này.

    Trong nhà không có gì ăn. Dù sao lúc đó chúng ta canh cay gì đó Đều cho rất nhiều mì gói vào Đúng, mì luộc. Có thể ăn no một chút. Hồi nhỏ rất nhiều món ngon bây giờ cũng không tìm thấy. Đúng vậy.

    Dần giống như không có ai nấu món đó vậy. Em cảm thấy lúc nhỏ ăn món ngon là một niềm vui. Lúc đó thật sự là đến uống coca cũng phải cũng phải trốn cha mẹ uống. Uống một cách lén lút. Đúng vậy. Em lén mua một chai

    Sau đó trốn ở một nơi thật xa. Sau đó từ uống. Không muốn uống hết một hơi lãng phí hương vị của nó. Tuy hương vị tuổi thơ bây giờ rất khó tìm, nhưng chúng tôi uống Coca uống Coca – Cola không thay đổi chút nào. Nào. Chúng ta cùng làm một cái.

    Ngay lúc này. Coca Cola đây. Cột cuối cùng. Thả lỏng một chút. Thành công. Ngơ hết cả rồi. Thế nào? Cái này ngon không? Ngon lắm. Ông chủ. Đếm chữ ký này. Ký… ký. Tôi bỏ ra ngoài. Nếu không đúng, người tuyệt vọng nhất phải là anh. Em cũng không ăn được.

    Muốn ngủ à? Thanh toán với thầy giáo này. Ăn no rồi. Được. Nào, quét đi. Quét. Quét. Không phải. Xem ra vẫn chưa đúng. Thật không vậy? Thật. Quét đi. Quét. Quét. Tôi thanh toán nhé. Còn không phải sao? Dùng bút tôi vừa chuyển cho anh để quét

    Anh Dương Địch đã chuyển tiền cho em. Làm một chuyện quanh co. Vừa rồi suýt nữa phải diễn sự thay đổi diện mạo của Giang Tô. Vậy tôi muốn biết chữ trong tấm bảng của bức ảnh đó là ở đâu? Tôi chỉ muốn nói bức ảnh này là của cư dân mạng đó.

    Chắc là có chỉnh chút filter. Là điểm trên dầu của cặn dầu. Điểm ba chấm nước, điểm đó Cái này thế nên nó bị vàng. Thuận lợi tìm được hôm nay cũng rất thuận lợi. Món ngon của Thành Đô có món nào xứng đáng để giới thiệu với mọi người không?

    Đáng để giới thiệu với mọi người. Tôi thấy Tam muội được đó. Tam muội? Được. Tam muội là ai? Tứ muội. Muội cõng bọn ta đi hồi nào thế? Tam muội? Tứ muội Bát Kê! Được cà chua bi ngon lắm. Cà chua đá thật sự khiến tôi kinh ngạc.

    Tôi nghĩ nếu tôi muốn đề cử thì nên đề cử quán này đi. Gợi ý cái này. Lý Tiêm Tiêm. Đúng vậy. Đây là kiểu rất có phong cách Thành Đô. Đặc sắc Thành Đô. Tuy Thành Đô có rất nhiều món ngon nhưng mà đây xem như là mùi vị trong ký ức.

    Hơn nữa còn khôi phục lại mùi vị của Thành Đô ngày xưa. Hương vị của Lão Tứ Xuyên. Dù sao cũng chào đón mọi người đến Tứ Xuyên chơi. ăn những món ngon. Tự mình khám phá. Thật ra rất nhiều danh sách cũng chuẩn đấy. Ngàn vạn món ngon trên thế gian

    Ẩm thực Thành Đô chiếm một nửa. Kết nghĩa mà ngon à? Thơm vô cùng. Thiên Nam Hải Bắc. Mọi người đi đến đâu, thực ra đều có đồ ăn rất ngon. Chỉ có điều là anh càng hoài niệm hơn về hương vị mà con đã từng nhớ nhất.

    Giống như hương vị của mẹ và cả hương vị quê hương. Mọi người đều được ăn món mình thích, món mình thích. Nào các bạn. Giờ ăn này chúng ta giơ Coca – Cola trong tay lên. Chào mừng các bạn đến Thành Đô ăn cơm. Món này lúc này coca – Cola. Sướng.