Tập 4 FULL: Dương Siêu Việt dạy cách chụp ảnh như sao nữ | Mời Bạn Ăn Cơm
Chào mừng mọi người đến cơ sở nghiên cứu nhân giống gấu trúc ở Thành Đô đến Tứ Xuyên, cách đối đãi với khách quý nhất. Chính là nhìn gấu trúc ở Tứ Xuyên. Quốc bảo của chúng ta. Anh xem, gấu trúc trèo cây à? Cắn nó, cắn nó đi.
Hôm nay chúng ta đi xem gấu trúc. Nhưng Hoa Hoa, tôi không biết mọi người có thể nhìn thấy không. Vậy chúng ta có thể xếp hàng để xem không? Được, hy vọng có thể nhìn thấy. Chúng em phải đi thăm Hoa Hoa. Lát nữa xếp hàng, được không?
Không phải, sự nổi tiếng của Hoa rất cao. Bọn em đi lần này chắc chắn là có hơi nguy hiểm. Vậy đội của Hoa này chắc dài lắm nhỉ? Khách du lịch phía sau không thấy đâu nữa, xem điện thoại phía trước đi. Cậu xem. Ở đây nhiều tre quá.
Thích ăn gì thế? Mọi người nói xem gấu Trúc. Gấu Trúc thích ăn. Hôm nay cô cứ nói thoải mái, cứ nói thoải mái. Hôm nay không còn gánh nặng tâm lý nữa. Không. Hôm qua em giấu rất nhiều bí mật. Cũng đã giúp bọn họ một việc rất lớn
Mọi người có biết một số bạn trên mạng tưởng tên Hoa là Quả Lai sao? Không phải, cư dân mạng. Mọi người đều biết tên là Hoa Hoa. Nhưng mà, hoa tự biết mình tên Hoa Hoa. Quả Lai sao? Luôn nghĩ mình là Quả Lai sao? Là vì ông Đàm. Hoa Hoa.
Quả Lai! Dương Địch. Quả Lai. Dương Địch, lại đây. Dương Địch, lại đây. Quên mang đồ đến cho hai người. Mọi người không chú ý. Trên đầu tôi. Gấu Trúc. Mọi người xem mọi người có thích ai không? Gấu Trúc xung quanh. Đây là gì? Đây chắc là vòng tay. Đau quá.
Tôi muốn một cây gậy đôi. Có vòng tay không? Cái này. Đây là vòng tay. Tôi cũng đeo vòng. Đẹp không? Được. Dương Siêu Việt, chạy nhanh lên rồi. Nhìn gấu trúc là thấy Dương Địch. Dương Siêu Việt. [Phân tích đối thủ cạnh tranh] Mạnh Hà Đường. Mạnh Hạc Đường. Và Diệp,
Và hoa. Hạc Đường. Tam Hòa. Đều là người một nhà. Chúng tôi… Chúng ta xuống được rồi. Anh Dương Địch tại đây giỏi thật đấy. Hôm qua tôi có nhắc một câu muốn xem gấu trúc. Nên dẫn em đi ngắm gấu trúc. Đây không phải chuyện dễ dàng sao?
Tôi cũng mua vé đến đây. Gấu Trúc à. Đâu? Ở đó. Nó là ai? Hương Quả. Hương Quả hay Xuân Thắng? Xuân Thắng. Sinh vào tiết trời giao mùa. Sở hôn dày ngắn, có lông mày trắng. Hoạt bát hiếu động. Hương Quả. Không thích sạch sẽ.
Có phải là cái người không thích sạch sẽ không? Em cũng thấy bởi vì lông của nó hơi vàng nên thường sẽ bị dính đầy bùn. Hương Quả Hương Quả. Hương Quả. Lại đây. Hương Quả. Hương Quả. Lại đây. đi càng ngày càng xa. Có phải chúng ta làm ồn đến nó không?
Hét hai tiếng rồi nó chạy mất. Lại đây. Lại đây. Tiêu rồi. Sao cậu đột nhiên đi từ bên này đến bên này thế? Sau đó cô ấy… Tiêu rồi. Tiêu rồi. Làm tôi sợ hết hồn. Em làm anh giật mình đấy. Nó đang ngủ ở đó. Sướng quá, tụi nó… [Sướng quá]
Nó bò ra kia kìa. Đáng yêu quá. Hạ Thiên vẫn hơi nóng. Anh xem nó nóng kìa. Hít thở. Nó đang thở gấp. Nó dậy rồi. Lợi hại quá. Nhìn kìa. Ngu ngốc à. Đáng yêu quá. Qua cầu độc mộc ở đó. Nó có nghe được tiếng của chúng ta không? Hương Quả.
Hương Quả. Lại đây. Lại phải dịch vào bên trong. Hương Quả. Lại đây. Còn qua đó nữa là chúng ta không nhìn thấy. Hương Quả. Hết rồi. Anh Dương Địch tại đây giỏi thật đấy. Nó dừng lại lâu một chút cũng tốt. Nhưng vẫn may. Chúng ta còn nhìn một cái,
Nhìn thấy một chút Đâu có, có gấu trúc đâu. Không sao. Vẫn còn cơ hội, các bạn à. Vậy chúng ta hãy cùng lên bản đồ ẩm thực được không? Bản đồ ẩm thực Thành Đô mà mọi người thích nhất lại đến rồi. Chúng ta ở đâu?
Tìm bản đồ ẩm thực trong đám gấu trúc này. Nên nhanh chóng trở mặt. Lại đổi sắc mặt rồi. Não heo hôm qua ăn miễn phí. Bản đồ ẩm thực Thành Đô. Được. Nhớ rồi. Vậy nên hãy xem Đường thứ hai của chúng ta hôm nay là gì? Cái gì? Buffet. Buffet.
Không ai đọc phần trước à? Tôi không quen ai ở phía trước. Buffet Buffett. Là sao? Đây cũng là ý của buffet. Đã rõ rồi đúng không? Rõ ràng là một tiệm buffet, rất có đẳng cấp. Vậy chắc chắn không phải ở khu Gấu Trúc của chúng ta.
Bởi vì trong này đều là đồ ăn dành cho gấu trúc. Nhưng muốn thuận lợi ăn được cái này chúng tôi còn có một nhiệm vụ để thử thách. Thử thách gì? Vì mọi người đã phát hiện chưa? Hôm nay chúng ta đi xem gấu trúc. Thật ra gấu trúc hơi khó nhìn,
Đúng không? Thế nên chúng ta nghĩ cách chụp vài bức ảnh gấu trúc để người qua đường phán xét, xem ai chụp đẹp hơn. Được. Nhận được lượt like của họ. Phải thắng được chúng ta. Sau đó mới được ăn món này. Chụp ảnh bọn chúng, không phải chụp chung phải không?
Tôi thấy chụp hình chung hơi khó. Chụp gấu trúc là được. Được, được. Bởi vì chụp ảnh chung thì càng khó hơn. Mỗi nhóm chụp một tấm đi. Được. Gấu Trúc. Được. Vậy chúng ta phải cố lên. Cố lên. Nhưng đến hiện tại, đến gấu trúc cũng không có. Chụp cái này.
Trực tiếp trộm đồ. Đúng vậy. Vậy chúng ta đổi sang chỗ khác để ngắm gấu trúc. Vì nếu ở ngoài trời chắc là đi hóng mát rồi. Cũng may có phòng trong. Đi thôi. Đi. Khởi hành. Nhìn gấu trúc này. Phong cảnh ở đây cũng thật đẹp. Gấu Trúc.
Bảo tàng Lãm Nguyệt đến rồi. Vừa vào có thể sẽ rất mát mẻ. Hôm nay là Hòa Mỹ. Hòa Mỹ. Hòa Mỹ có liên quan gì đến hoa? Và thế hệ chữ viết. Đúng. Khoảng cách gần như vậy, Ở đây cũng có. Đây là hình gì? Sao nó lại đứng yên ở đó?
Trong này không bật điều hòa cho nó sao? Chắc chắn là mở rồi. Lúc chúng ta đi vào nhà hàng, cứ tưởng sẽ rất mát mẻ, kết quả phát hiện điều hòa mở ở bên trong. Bọn em vẫn còn nóng, gấu Trúc mát mẻ. Đây là cái mông.
Tôi chỉ có thể chụp được rãnh mông của gấu trúc thôi. Cái này được. Tư thế ngồi chuẩn thật đấy. Tôi phải chuẩn bị chụp ảnh. Động tác ăn mía. Hòa Mỹ. Ăn bám ghê. Em thích nhất là thấy nó xé da xé thịt. Giống như ăn mía vậy. Đúng.
Nó rất cần cù. Cái này phải phóng to rồi, chụp đẹp. Cậu chụp tiếp đi. Tấm này cũng có chút nghệ thuật đó. Có chút nghệ thuật. Sắp có rồi. Cảm giác cậu sắp thắng rồi. Siêu Việt. Em cũng sáng tác họ vào. Cậu chụp thế nào rồi? Tôi đang quay đầu.
Nhưng vẫn chưa rõ. Cảm giác… Ánh mắt nó thật buồn cười. Ngơ quá. Thế này có giống hôm qua sau khi mọi người ăn xong không? Sao nó mở to mắt thế? Tôi thấy nó trắng mắt ren rồi. Sao đột nhiên nó lại ngơ ra vậy? Ăn mệt rồi. Đi thôi.
Em làm hai động tác thì bị dọa. Hình như là vừa rồi em ở bên này như vậy. Vậy sao? Phải, em đánh vài cái. Chúng ta đã chụp gần xong rồi. Bây giờ chúng ta, cho mọi người thêm chút thời gian một chút thời gian để chọn ảnh nhé? Được rồi
Khó chọn quá. Tôi phải nghiên cứu xem. Tấm này đẹp. Bức này cô chụp sao? Bức này đáng yêu. Tấm này liệu có thắng không? Các cậu nhìn thấy tấm này cảm thấy buồn cười không? Cậu không thắng được. Tấm của tôi tốt quá. Vậy sao? Hình gốc
Đừng nhân cơ hội ở đó sửa ảnh. Sao có thể chứ? Tôi không photoshop. Nên em mới chọn. Vậy còn tạm. Chỉ sợ cô thêm chút yếu tố kỹ thuật chúng ta để khách thắng trước. Được không? Khoa học kỹ thuật không tồi. Mẹ, mẹ nói cứ như chúng ta rất mạnh ấy.
Mẹ con ngồi bên cạnh nói có thể giúp họ thắng không? Tôi cũng không mạnh như vậy. Anh Dương Địch. Tôi không photoshop. Chỉ bức này em cảm thấy thắng rồi. Xóa đi. Nhanh lên. Tấm này thắng rồi. Anh đã chụp được rồi còn cười à? Tôi thấy bức này thắng thật rồi.
Tấm này đã thắng rồi. Góc này đẹp đấy. Đúng không? Số báo danh Được, bốn tờ. Nhìn bên này, có khách du lịch. Chào mọi người. Chào mọi người. Mọi người đến xem gấu trúc đi. Giúp chúng tôi một việc được không? Nhanh như vậy đã bắt đầu rồi à?
Bắt đầu ngay thôi. Bọn em có bốn bức ảnh, để chọn ra bức ảnh đẹp nhất mà các bạn cảm thấy. Được rồi ghi lại ảnh số một. Được, ngày 1. Nhìn thấy rồi. Ảnh ngày 2. Hình số ba không phải cũng cỡ số 1 sao? Hình số 4. Cái này.
Ảnh số 4 đẹp nhất đúng không? Được. ảnh bốn xếp thứ nhất. Còn bức nào được nữa không? Cái này. Số một. Số hai. Số hai. Số một. Số 2 và số 4 là tốt nhất. Được. Các cậu quay hết đấy. Tuyệt. Cho cô ấy xem bản đồ chuyển động chưa?
Chỉ cần động vào bản đồ Sau đó cậu xem, là thế này. Anh nói ảnh số một… Bức ảnh số hai họ vẫn đang xem. ảnh ngày 3. Cái này… Tấm này chụp có khen quá không? Đẹp lắm. Siêu đẹp. Nom ngô ngố dễ thương.
Anh phải đổi bản đồ khuôn viên của quán Lãm Nguyệt của quán Lãm Nguyệt. Bức ảnh này. Tuyệt! Một lần là thắng rồi. Bởi vì họ chụp đẹp quá. Tôi không làm được thật. Tôi tìm một cô gái hai vợ chồng.
Em quyết định lần sau sẽ đặt ảnh của anh lên đầu tiên. Tôi nói đây là bức ảnh số một. Không đâu. Phía sau không muốn xem nữa rồi. Hai người là người yêu sao? Bạn? Bây giờ còn là bạn? Sắp thành người yêu rồi phải không? Không. Mãi là bạn.
Bạn tốt cả đời. Vậy… Chưa chắc. Chúng tôi là như thế này. Bọn em có bốn bức ảnh, một, hai, ba, bốn. Giúp chúng ta chọn tấm nào đẹp nhất. Được không? Ảnh số một. Nhớ rồi. Đẹp quá. Ảnh số hai. Hình số ba. Đây là ảnh động. Hình số 4.
Bức nào đẹp? Cái nào đẹp nhất? Hạng nhất. Tốt nhất là số một. Số 4. Số 4. Em thấy số 4 đẹp nhất sao? Hai người ai nói là được? Cô ta nói thì phải. Cô ta nói là được. Cậu nói là được. Anh nghĩ là
Số 3 và số 4 cái nào đẹp? Vậy thì số ba. Vậy thì số ba. Vừa rồi em nói là số 4, bây giờ đột nhiên anh đổi thành số 3 rồi. Số ba vẫn là… Số ba đẹp. Số ba vẫn trắng hơn một chút. Được.
Tư cách dự thi của các bạn bị hủy rồi. Số 3, đẹp nhất. Số ba là đẹp nhất. Đúng. Chủ yếu nó là ảnh động. Đúng. Cậu thích vẽ chuyển động. Cô xem, biểu cảm của nó cũng rất tốt. Tấm thứ hai đẹp nhất là tấm nào? Thứ hai. Thứ hai. Số một.
Số 1, được. Cảm ơn. Nào. Trong này vui lắm đấy. Mau đi. Hai đứa nó lại thắng rồi. Số ba là Dương Siêu Việt chụp. Số một là của Mạnh Hạc Đường chụp. Anh chọn số mấy? Tôi chọn số hai và số bốn. Vốn dĩ cậu đã chọn đột nhiên thay đổi.
Có phải Dương Siêu Việt đang ám chỉ em không? Đâu có. Không có. Chúng ta chỉ là thần giao cách cảm. Tâm linh tương thông. Được rồi. Về cơ bản các cậu đã thắng tôi rồi. Đúng vậy. Giải vàng cuộc thi nhiếp ảnh. Tôi nhận rồi. Tôi nhận thật rồi. Phục luôn.
Anh Dương Địch tại đây giỏi thật đấy. Tuy rằng thua cuộc nhưng tôi lại lấy được hai bức ảnh của các cậu. Đến lúc đó tôi nói là tôi chụp. Được. Đây cũng là một cách chúng ta chào đón khách hàng. Rõ ràng là chụp (thua) rồi. Vẫn đang kéo đàn. Ăn cơm.
Vẫn là trong xe mát mẻ. Cơ hai quả táo của anh cũng khá dày. Mỗi lần anh cười là nó bắt đầu phản quang rồi. Phải, ban nãy cậu lì lắm. Vừa cười là nó căng thẳng, lại phản quang. Cậu biết đấy, nói ta tồi tệ nhất không?
Cậu có biết cơ bắp của tôi là gì không? Gì cơ? Nói là gò má của cô trông như gót chân ấy. Cơ của cô cao thật đấy. Cũng phải. Đúng. Nói xong thì… Cho nên người ghét cậu, Đó chính là khuyết điểm của em. Những người thích cậu sẽ cảm thấy
Thứ này rất đáng yêu. Quả táo này cơ tròn, Đáng yêu. Người ghét em nói Đây là cái gì vậy? Gót chân. Đúng không? Anh nói xem, đây được coi là khuyết điểm hay là ưu điểm? Đúng không? Đặc điểm, ưu điểm. Đẹp. Cũng coi là đặc điểm. Đúng không? Đến rồi.
Ăn cơm thôi. Tứ Xuyên đều ăn cơm trên đường lớn, Đâu có. Đây là khôi phục lại cách ăn năm xưa. Ăn cùng một suất. Đúng, ăn xong sẽ đổi bàn khác. Đúng. Lát nữa món ăn của họ sẽ được dọn qua đây. Thì tự dọn đi. Kinh doanh tốt quá. Buổi trưa
Trông ngon quá. Đây là cái gì? Chân giò lớn. Xương quai xanh. Nước bọt của tôi chảy ra rồi. Anh Địch, em đói rồi. Tôi phải ăn cơm. Nào, ngồi đi. Ở đây. Ngồi đi. Khách ngồi trước. Ngồi ở đây ăn đi. Hôm nay chúng ta ăn cơm ở đây,
Cũng có quy tắc. Còn nữa, lát nữa nhân viên phục vụ sẽ mang ít đồ ăn lên. Chúng tôi sẽ tìm hiểu những món ăn này là gì. Sau đó 3 2 1 bọn em bốn người chúng tôi sẽ cùng nói ra một món chúng tôi muốn ăn nhất.
Nếu không nói trước được món này sẽ dọn đi. Nói chắc là chúng ta sẽ lấy được. Trong lòng tôi đã có một tôi cảm thấy suy nghĩ của bốn chúng ta đều giống nhau. Đúng vậy. Sau hai ngày tiếp xúc, chắc sẽ có sự ăn ý đó. Đúng.
Vậy chúng ta phải bắt đầu thôi. Không đợi được nữa. Nhanh lên đi. Tôi thực sự sắp ngất đi rồi. Đến đây. Xe của chúng tôi đến rồi. Bên này. Đây. Đây là chân giò sao? Chân giò Đông Pha. Chúng ta phải làm chân giò. Món này ngon không? Đó là thịt hầm.
Chúng ta làm món chân giò hầm đi. Phải bắt đầu chơi quy tắc đó. Được. Cái nào? Chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị xong rồi. Ba. Cái này gọi là gì nhỉ? Chân giò Đông Pha. Ba. Hai. Một. Thịt heo hầm. Thịt heo hầm. (Thịt heo hầm) Chân giò Đông Pha. Đi thôi.
Nhường rồi. Nên đi rồi. Xin tránh đường. Tôi đói lắm. Có thể ăn chút gì không? Thật đấy. Cà tím hấp. Còn có lưỡi vịt. Đói quá, chúng ta… Vừa rồi chúng ta chơi game thất bại. Không ăn được rau. Qua ăn đi. Chúng tôi không thể đến bàn các bạn gắp.
Nhưng các bạn có thể Kiểu không thể từ chối ấy. Nhét vào miệng. Cái này vẫn… Rất khó từ chối. Khó mà từ chối. Đói quá. Vốn dĩ không đói đến thế. Ta cũng đói rồi. Người bị hạn thì chết, úng thì chết. Tâm trạng hôm qua của Dương Siêu Việt
Là vì ăn nhiều quá rồi. Mộc nhĩ rất ngon. Chị thấy cà chua này ngon quá. Bây giờ không ăn được, buồn lắm. Cảm xúc hoàn toàn khác so với hôm qua. Đến đây. Cô ơi, chờ chút. Mì lạnh. Não? Đây là đậu phụ óc heo. Đậu phụ hoa não? Làm sao đây?
Em có muốn ăn gì không? ẩm thực mà mình từng tìm hiểu không? Tôi rất muốn ăn óc heo. Hoa óc heo. (Hoa óc heo) Tôi rất thích ăn hoa óc heo. Tôi không biết tại sao. Bởi vì có thể thiếu cái gì thì muốn bổ sung cái đó.
Làm thế nào bây giờ? Bọn tôi phân tích lại lần nữa. Chúng tôi rà soát lại một lần nữa. Từ. Đậu phụ hoa não. Mỳ lạnh. Bột lạnh. Lươn đất. Nghe hiểu chưa? Ba. Hai. Một. Đậu phụ hoa não. Cầm được. Cảm ơn. Mì trộn này ngon không? Ngon lắm, rất ngon.
Nhét vào tay tôi. Dì bưng ra cho con nhét như thế. Cái thằng này. Để cô diễn đi. Được. Là mì lạnh. Cô à, là mì lạnh. Mì lạnh. Nào, cắt ở đây. Một, hai, ba. Là sao? Cô à, không phải. Em thực tế quá rồi. Cầm lên. Nhét cho ta.
Quá thực tế. Được, làm lại. Ba, hai, một. Cô có ý gì vậy? Không cần. Không cần. Dì. Cháu đang nói gì thế? Không hiểu. Bày lên bàn. Vây lên bàn. Một, hai, ba. Không cần. Cô ơi, không cần. Cô ơi. Không cần. Rất ngon. đúng là nhiệt tình khó mà chối từ.
Cảm ơn bác. Cảm ơn cô. Không cần. Cái này bỏ đi. Họ sẽ trách chúng ta. Thế này không tốt đâu cô. Hôm nay chúng ta chơi game, nếu như chúng ta… Đủ rồi. Đậu phụ hoa não này đúng không? Cô ơi. Cô ơi. Cái này thì nhiều rồi.
Chúng ta gọi thêm món khác. Được. Cảm ơn. Cảm ơn cô. Vậy trận tiếp theo chúng ta sẽ ổn thôi. đừng nói nhiều nữa. Đậu phụ hoa não. Mùi vị khác nhau. Ngon không? Mùi vị khác với lẩu. Nhưng mà rất ngon. Đậu phụ này cũng ngon. Sốt khác nhau.
Não hoa trong này ngon mì lạnh, mì lạnh. Em ăn thử đi. Vị của thạch này mạnh đạo vẫn được món mì này cũng khá cân đường đấy món này ngon lắm ngọt cay. Món này ngon. Lươn trong nông trại này ăn thử Thử cảm nhận. Cay quá. Món nào cũng cay hết.
Cách làm rất Tứ Xuyên. Nào. Nào. Cuối cùng cũng được ăn. Trong chốc lát tâm trạng mọi người vui vẻ lên. Bữa này thoải mái thật đấy. Gọi món là được rồi. Xào được đó. Siêu Việt. Dương Siêu Việt, em là một nghệ sĩ đấy. Em nhớ không? Anh biết.
Món này cộng với cơm thì sẽ thăng hoa. Được, ăn thôi. Đúng vậy. Thêm cơm thì ngon, ngon. Ngon lắm. Thật sự rất ngon. Để tôi giới thiệu với mọi người lần lượt là gì? Chị. Xào eo gan. Cái này ngon này. Rất ngon. Lưng gan. Mẹ tôi thích ăn nội tạng.
Món này cũng ngon. Gà trộn. Món này có ngon không? Trộn thịt heo quay. Liền đến đây luôn. Được. Một. Hai. Ba. Trộn thịt heo quay. Thịt trộn đầu heo. Thịt gà trộn. Thịt heo. Không ăn được. Cậu ấy nói đúng. Thịt trộn đầu gà. Anh ta không biết heo với gà.
Lần này không tính. Mẹ tôi không nói gì đúng không? Cậu không nói gì đúng không? Thịt trộn đầu heo. Thịt trộn đầu heo. Không có. Không nói ra. Không biết nói gì. Không nói gì. Nào. Được. Ba. Hai. Một. Trộn với thịt heo. Cái này chúng tôi nói đúng rồi.
Thì ta sẽ đưa cho. Được. Tôi tự lấy cái này là được. Số còn lại cô cứ để trên bàn đi. Xào cùng gan, cô à, Được. Rất nhiệt tình. Chúng ta… Cái khác thì không cần. Cái khác, kéo đi. Không sao. Không cần đâu. Cô ơi, không cần đâu.
Cái này thật sự không cần đâu. Thử cảm nhận đi. Ngon không? Ngon lắm. Ngon lắm. Tôi thích ăn thịt heo thịt đầu heo ăn với cơm. Thơm quá trời. Đây là món mình hay ăn lúc nhỏ. Chính là mùi vị đó. Ngon quá. Trong này còn có cả gan
Nó là gan, eo cùng xào. Eo rất ngon. Cách ăn này rất dễ chịu. Trải nghiệm cuộc sống lúc nhỏ của mọi người. Người đối diện không ăn nữa. Toàn nghịch điện thoại. Anh nhìn vịt của họ đi. Anh muốn ăn vịt đó không? Bọn họ chưa ăn hết vịt.
Chúng ta lấy lươn đổi vịt của cô ta thì sao? Đổi lươn đất lấy vịt. Tôi thấy rất tốt. Được không? Bởi vì ngươi không ăn lươn. Nào. Các chị em. Bọn mình có thể đổi món với cậu không? Cô muốn món gì? Chúng ta dùng cái này. Lươn này. Con lươn này.
Anh ta không dám ăn lươn. Các cậu có thích ăn lươn không? Được. Muốn đổi món nào? Đổi vịt của các cậu đi. Vịt các cậu cũng… Dù sao cũng ăn rồi. đúng không? Chúng tôi còn có mấy con vịt mỡ. Thế này. Có qua có lại. Các ngươi ăn lươn đi.
Chúng tôi không ăn gì. Được rồi nào. Thịt kho Tứ Xuyên. Thử cảm nhận đi. Chính là vị này. Hơi mặn đấy. Đã nhiều năm rồi tôi không được ăn cái vị này chính là mùi vị là mùi vị thuộc về ký ức của em. Nó có vị mặn,
Bù lại sẽ có một chút chỉ có ở vịt. Có thối không? Trong thối có mùi thơm Đó là mùi hôi tuyến vịt. Rất thơm thơm phân vịt. Anh không ăn ra sao? Vịt thối chỗ nào? Có phải anh bị cặp mông vịt không? Tôi ăn rồi.
Nhưng tôi vẫn rất thích vị đó. Lát nữa lúc thanh toán kết quả là chúng ta mua con vịt này. Hay là… Không biết là đắt như vịt hay là cá chình? Tiêu rồi. Lúc tính tiền họ bị lừa. Ăn sướng rồi. Mọi người đều… Ăn đã quá. No quá đi. Anh xem,
Bữa ăn ngon thế này. Nào. Chúng ta cùng nâng ly. Nào. Món ăn này lúc này rất vui có thể cùng Coca – Cola mời bạn đi ăn. Cạn ly. Cạn ly. Ông chủ. Ông chủ. Thanh toán. Tôi thanh toán, Yêu Bé. Thanh toán. Yêu muội, tổng cộng 283 tệ.
Đại tỷ, lươn đó là của bọn muội. Con vịt này không phải của chúng ta. Lươn là của chúng ta. Đổi lại không? Chúng ta đổi món rồi. Không sao. Bên đó cứ đưa qua bên đó tính tiền. Được. Không được. Thì lươn cũng tính là đến đây.
Lươn và vịt thì đắt hơn. Lươn 58, vịt 40 đồng. Thế thì lươn đắt hơn. Thiếu mười tám đồng. Cái đó… Cộng thêm nhiều, cộng thêm 18. Cộng 18, giảm 18 cho họ. Được. Bị hai người phát hiện rồi. Chúng tôi không cố ý. Không sao, chúng tôi có thể mời cô.
Đừng mời. Bọn em sẽ mua phần của riêng mình. Cùng nhau mua. Tôi còn tưởng anh ấy sẽ nói, vậy tôi mời anh. Mọi người có thanh toán không? Vẫn chưa. Không cần. Tính cho họ đi. Đi. Không cần. Tính xem nào. Thôi đi. Anh Dương Địch của trường quay tính tiền.
Hết cách rồi. Em cưỡi trên lưng cọp rồi. Mau đi tính. Tính. Không sao. Cảm ơn. Không có gì. Chương trình “Mời bạn ăn cơm” Gọi là Đúng, mời bạn ăn cơm. Cảm ơn. Họ đã ăn hết bao nhiêu tiền? 322 tệ. Mọi người ăn nhiều quá. Được. Không sao.
Anh Dương Địch mời. Tổng cộng là… Tổng cộng bao nhiêu tiền? 600 hai ba. 600 hai đi. Được. Được. Qua rồi. Không sao. Tích điểm đi. Tiền lớn thì tiêu xài, chút tiền để tiết kiệm. Ăn từ thôi. Ăn xong. Yêu cậu. Ăn xong bữa này lát nữa chúng ta sẽ công bố
Bữa ăn thứ ba là gì rồi. Món thứ ba. Thời khắc căng thẳng đến rồi. Món thứ 3 đến rồi. Đến rồi. Rốt cuộc là gì nhỉ? Rốt cuộc là gì? Rốt cuộc là gì nhỉ? Tôi lập tức một. Hai. Ba. Mùi của mẹ. Mùi của mẹ. Mùi của mẹ.
Món ăn này rất có ý nghĩa. Bởi vì mọi người khó có được Thành Đô để chơi. Nhưng mà, mấy ngày nay mọi người đều ăn ngoài. Hôm nay cô phải ra tay, mời mọi người về nhà ăn cơm, được không? Được. Nếm thử hương vị của mẹ đi.
Con chuẩn bị món gì thế? Anh đã nghĩ kỹ chưa? Đến lúc đó rồi nói. Đến lúc đó sẽ tiết lộ. Tại đây, chúng ta có cần gói lại không? Tối mang về nhà Bởi vì kỹ thuật nấu ăn của mẹ em phần dưới. Chúng ta gói một món nộm gà.
Có thể sẽ cứu được chúng ta. Cô thấy sao? Chiêu này được không? Được. Chào mừng, chào mừng. Hoan nghênh nhiệt liệt. Có muốn nghe theo em không? Thực sự trước đây lúc nhỏ nấu ăn cho chúng ta thế nào, tiếp đón họ. Mỗi người một bát mì. Không ăn thì thôi.
Nếu cho phép, tôi vui quá. Đi. Cảm ơn mọi người. Tạm biệt. Ăn từ thôi. Tạm biệt. Buổi chiều đến nhà chúng ta. Ba mẹ em vì đó chính là nơi dưỡng lão ở đó. Cũng là quê hương trường thọ. Mọi người vui không? Vui chứ. Vinh hạnh quá. Ăn no chưa?
Ăn no rồi. Tôi ăn hai bát cơm. Ngọt ngào ngọt ngào. Em cười ngọt ngào? Dường như hoa đang nở trong gió xuân. # Nở trong gió xuân # # Từng ở đâu # từng gặp ngươi ở đâu. Tôi còn dám. Tôi nói quá. Tôi còn dám hát trước mặt mọi người.
Đáng sợ quá. Không sao. Xe này ai hát hay? Chắc chỉ có thể là, mạnh Hạo Đường rồi. Cậu có bài gì không? Bài của em nhiều lắm. Kể tên một kiệt tác đi. Không. “Tam Đánh Bạch Cốt Tinh”. Đây là bài hát sao? Hình như tôi từng nghe
“Tam Đánh Bạch Cốt Tinh” của em rồi. Đây là bài hát sao? Bài hát này bắt nguồn từ một phần trong tác phẩm tấu nói của em. Sau đó tôi hoàn chỉnh nó thành một bài hát. Gửi rồi. Có lúc em em thích tấu nói có ý nghĩa hơn.
Sau đó em sẽ gửi một bài hát còn có một bài hát rất buồn. Là vì tôi viết một đoạn tấu buồn. Nhưng mà chuyện đau khổ, thực ra có lúc cũng rất buồn cười. Thật ra mọi người cười với sự bi thương của bạn. Đúng vậy.
Chúng tôi thường xuyên chia sẻ những chuyện xấu hổ. Chia sẻ chuyện xấu hổ là để mọi người vui vẻ. Đúng vậy. Mẹ tôi được mọi người biết đến, tôi hay kể về bà ấy. Nhưng cô đúng là hơi buồn cười. Có những lúc, có những lúc
Chỉ là tham gia chương trình giải trí nhiều quá về nhà Có những lúc trong cuộc sống phát hiện xảy ra rất nhiều chuyện buồn cười. Cứ nói cái này mà đang quay chương trình thì tốt. Cái này chắc sẽ buồn cười lắm. Tôi sẽ ghi lại
Lưu lại bản ghi nhớ điện thoại. Đúng vậy. Hay là chương trình của em quay thành công như vậy? Phải bỏ công sức ra rồi. Bởi vì có lúc sẽ quên. Vậy em phải học tập anh. Em phải ghi chép lại những câu chuyện xảy ra
Những câu chuyện xảy ra trong cuộc sống. Dương Siêu Việt, cậu học hỏi đi. Em học cái gì? Cậu học tập chăm chỉ đi. Em chăm chỉ học hành rồi. Chị có xem tác phẩm của em không? Tôi không có. Tôi không có. Hai người đều chưa xem tác phẩm của nhau.
Đúng vậy. Trả lời hay lắm, dứt khoát. Như vậy mới làm bạn tốt được. Sao? Đọc tác phẩm xong sẽ tức giận. Nếu là vậy, sẽ không vì tác phẩm của anh ta tốt hay xấu mà ảnh hưởng đến phán đoán của tôi về người này. Đúng vậy. Đúng, tôi cũng thấy vậy.
Làm người trước rồi thành nhân sau. Có phải là tìm kẻ làm việc dưới tay đâu. Năng lực của anh ta thế nào cũng không sao. Đúng vậy. Sắp đến nhà chúng tôi rồi. Đến nhà rồi. Đây là… Hai chúng ta đã nói rồi, không thể để tay không đến. Đúng.
Chuẩn bị ít lễ vật. Đấu La Đại Lục ta xem thử. Cái này cho cháu gái. Cháu ngoại. Cháu gái. Cái này… Đúng vậy. Đây là trò các bạn nhỏ thích chơi nhất. Đấu La Đại Lục. Tự làm. Trái cây cho cô chú Chúng ta cầm lên đi. Chúng ta đưa lên đi.
Đến chơi là được rồi. Còn lấy đồ gì nữa. Lần đầu tiên đến nhà Không được để tay không. Mọi người đoán xem chúng ta ở tầng mấy? Các cậu ở tầng bốn. Bởi vì đã nhìn thấy gì? Thấy có người đã đến nhà mình trước rồi. Sao thế?
Hai hôm nay không lấy được vân tay. Hai hôm nay không ở nhà, vân tay bị hủy rồi. Có thể tự lái được không? Bố. Chú. Là bố cháu. Chào chú ạ. Chú, kiểu tóc thay đổi rồi. Đúng vậy. Thì ra là tóc dài. Đúng vậy. Tóc dài. Mau vào đây.
Đây chính là nhà của chúng ta. Chào mừng các bạn. Anh chàng kia là ai? Chàng trai đó mọi người nói xem giống ai? Không phải là anh Địch chứ? Đúng là anh ấy. Tôi… Đây là bằng khen của cháu gái. Trước đây là phòng của con, để xem thế nào rồi.
Xem đi. Mở ra. Dọa chết người. Mở ra xem. Chị quên nói với mọi người mẹ tôi có thói quen thích tích đồ đó Không nỡ vứt đi Đây cũng coi như Không thể bỏ nhau được sao? Muội ấy không bỏ được. Đây là phòng của muội huynh ấy.
Quần áo của em gái anh ấy hơi nhiều một chút. Trút giận lên em gái rồi. Đây chính là lúc Dương Địch còn nhỏ. Ở giữa. Người ở giữa là em. Đây là mẹ tôi, hai em trai của bà ấy. Cháu xem chú có giống cậu của chú không? Đúng thật là.
Cậu à, nếu không nói, anh còn tưởng là em lúc nhỏ. Đây là lúc em còn nhỏ sao? Sao lại không giống em? Không giống sao? Cậu quên nụ cười đó rồi à? Nụ cười đó của mình… Nào các bạn. Bước vào. đến một phỏng vấn một gia đình kinh điển.
Xem album ảnh. Thật sao? Cô, chú ngồi đi ạ. Ngồi đi. Anh anh đào to từ Vấn Xuyên mau ăn đi. Tôi đi chuẩn bị cơm. Tôi không quan tâm hai người nữa. Tôi bận việc của tôi. Cô… Còn giống ta chứ? Ta thay đổi không? Giống. Nấu lên. Đậu không? Khoai tây.
Nấu thêm đậu, khoai lang. Em nấu ăn ngon lắm. Cơm Coca Cola nấu ngon lắm. Một số bức ảnh. Ôi trời ơi. Được rồi, làm mẫu đi. Chuyện gì thế? Bức ảnh này chuyện gì vậy? Giờ thấy có chút dầu, năm 2005. Đây là hoa quả. Cảm ơn. Đây là anh. Ta…
Bộ dạng một kẻ có lông mày. Cậu chính là nói những điều này ra. Không ai có thể công kích được ngươi. Đúng, muốn công kích ta. Không bao giờ! Tôi tự công kích mình. Cái này phải giới thiệu một chút sao? Trên đầu tôi cầm hai đống phân bò. Tại sao?
Lại buồn cười. Giống như cậu đây. Đúng là từ nhỏ Cô xem, cậu có thể đừng kê đầu tôi không? Có thể nhìn ra là phân bò. Lần đầu thấy chụp với phân bò. Thật đấy. Từ lúc đó, cậu đã từ bỏ hình tượng rồi. Đâu có. Không hề.
Đây là bạn gái thời đại học của anh à? Đây là em gái anh. Em gái. Đây là em gái tôi. Nhưng tại sao? Lúc này mắt cậu rất to không phải, cô ấy dùng kính lọc đánh mạnh. Cậu không thấy mặt tôi có lớp trang điểm à?
Thực ra tôi không trang điểm. Bộ lọc của cậu ấy… Có lúc cậu ấy chỉ lo cho bản thân cũng khiến tôi thành ra thế này. Sao lúc nhỏ em đã ôm cái này? Rốt cuộc con đã học được chưa? Không học được? Lúc nhỏ em đã thế này.
Hai chúng ta giống nhau quá. Tuổi thơ giống nhau. Tôi cũng diễn kịch cho đến lớn luôn. Các chương trình đều thích tham gia. Lúc nhỏ tôi chưa từng biểu diễn. Lúc nhỏ tôi chỉ biểu diễn duy nhất một động tác là cúi xuống. Nhưng có một lần biểu diễn bị đập,
Đập thẳng đầu xuống đất, sau đó em cảm thấy xấu hổ vô cùng nên em về nhà. Em đã khóc rất lâu. Sau đó sau này không phải cúi xuống nữa đúng không? Đúng. Lúc nhỏ có được coi là một đứa bé đáng yêu không? Con này đáng yêu. Cái khác không nói.
Bộ đồ này thời thượng đấy. Vậy sao? Kiểu phối màu này… Dopamine. Rất táo bạo. Dopamine không… Rất nhiều rất Dopamine. Cái này đẹp thật. Màu này. Hơn nữa tư thế cũng rất đẹp. Tôi hợp màu tím này. Em sẽ bày ra cách này. Tôi thấy được. Còn đi giày da nữa.
Quần bò mỏng màu vàng. Anh không nói, trước đây sao trang phục lại đẹp nhỉ? Cảm giác quần áo hồi nhỏ đều không đẹp như thế. Anh Dương Địch, anh rất tiên phong. Lúc em còn nhỏ, tiên phong hơn nhiều so với người khác so với người khác mặc đồ.
Tuy rằng khi đó nhìn có vẻ… Có thể là mọi người không hiểu, nhưng bây giờ xem ra tiên phong, hoài cổ quá. Bây giờ đều đi theo phong cách này, thời trang là một vòng quay. Chúng ta đi giúp đỡ đi. Xem xem đang bận gì. Bắt đầu dậy rồi đúng không?
Nấu cơm chưa? Nấu dậy rồi. Nấu dậy rồi. Cơm khô khoai lang. Cậu làm cả dậy rồi à? Nấu dậy rồi. Cô ơi, chúng ta đi thôi. Bây giờ cần gì? Chúng ta làm. Dù sao cậu cũng có nhiệm vụ mà. Cái này. Tiểu Mạnh biết làm cánh gà coca. Được rồi
Tiểu Mạnh rất giỏi giang. Cậu ấy còn biết làm cánh gà coca. Siêu Việt, cậu đến xào khoai tây sợi à? Ai thế? Siêu Việt. Em xào. Được không? Cũng được. Vậy tốt quá rồi. Dương Địch. Lát nữa cậu làm món gà trộn. Làm nộm gà ở đây.
Giao nhà bếp cho hai người. Tôi rất hiếu khách. đều thích đến nhà. Tự do phát huy. Muốn thế nào thì muốn. Như vậy vui lắm. Đúng. Vâng. Thay đổi đao trước. Thêm gia vị đi. Đúng, làm thế này nấu thêm nước máu khử mùi tanh. Ta phải khống chế nước sôi. Được.
Tôi phải canh chừng cẩn thận. Ở đâu? Lát nữa đừng có luống cuống tay chân. Đây là muối. Đúng thử cảm nhận muối này mặn thế nào. Đây là dầu hào. Rượu pha chế. Đây là rượu lâu năm. Xì hơi? Được rồi, đậy vung nấu dầu. Hay là bùm,
Phải rán đến khi hai mặt vàng ươm, giòn giòn sau đó Ăn vào mới có cảm giác giòn bên ngoài. Sau đó cho chút dầu hào vào nước tương. Rượu pha chế. đổ coca lên, muối. Bát giác. Lá thơm. Được rồi. Đủ vị. Mở nồi. Đóng nắp. Lửa vừa. Rum thêm chút nữa,
Khoảng 5 phút là có thể sôi trở lại. Vừa sôi lên là sôi. Các cậu… Cái gì? Hỏi cô có đói không? Có đói không? Đói không? Đói không? Đói không? Đói không? Không đói. Vẫn chưa đói. Không đói. Không cần. Không đói chứ? Không. Tôi nói cả buổi không được. Đói.
Đói không? Đói không? Đói. Có đói không? Giống như cậu nói là rất tốt. Có đói không? Không đói. Tôi để đây đã ngửi thấy rất nhiều mùi hương. Thật sự rất thơm là cánh gà của cô sao? Cánh gà của tôi vừa mắc nghẹn thơm quá Thật đấy.
Ta còn cố ý phóng hỏa. Rót rượu vào sẽ bị xóc, thật sao? Dậy không? Dậy rồi. Thật. Anh còn biết bày mấy trò này à? Làm thử hiệu quả. Lần trước em thấy có người xào rau ở nhà, để thoát khỏi lửa đấy. Là tôi có một người bạn gái,
Cô ấy yêu một đầu bếp buffet. Tôi nhớ rất rõ. Cô gái đó Chúng tôi cùng thuê cùng thuê chung. đã đến rồi. Mà đầu bếp làm cho chúng tôi. Nhà bếp đó toàn là lửa. Xào mạnh quá. Tôi nói chưa thấy nhà bếp bình thường nào nổi nhiều lửa như vậy.
Sau khi họ đi rồi chúng tôi đều mắng chửi. Chúng tôi nói mọi người xem đi. Cả thùng dầu to thế này. Mà cũng hết nửa thùng luôn. Sau khi anh ấy đến đã xào bốn món. Dầu chúng tôi một đám người cái cậu này tốn xăng thật. Kiểu như
Anh Dương Địch ở đây. ám chỉ tôi phí tiền xăng của họ. Không phải. Em đã nói lần trước tôi kể chuyện nhìn thấy lửa là chuyện như thế. Cậu dùng nhiều dầu không? Em dùng nhiều dầu lắm. Cũng được, không nhiều vậy đâu. Không. Đã chín chưa? Được rồi. Chỉnh lửa to,
Rưới nước. Cánh gà của em được đó Lấy nước dùng. Một lát là được ngửi trước đi cái này thơm đấy. Màu sắc của nó Thế này được rồi chứ? Được rồi. Ra khỏi nồi rồi Đương nhiên rồi. Được. Đi thôi. Anh. Cánh gà Coca – Cola. Được. Nhìn xem. Đắp trước đi,
Kẻo lát nữa nguội mất. Phải dùng nồi không? Chiên món nào? Cho thêm khoai tây sợi. Cô muốn xào khoai tây sợi? Cậu được không? Xào sợi khoai tây này chắc là được. Vậy cậu phải bảo mẹ chỉ đạo một chút. Tôi sẽ xào món này. Vậy em sẽ xào
Thì là mùi của em đó. Mùi của em? Đúng. Chưa bật lửa. Cái này là… Đây là dầu sao? Tôi đổ cho cậu. Đúng, là dầu. Đúng. Rót đi. Cậu phải nắm chắc lượng tôi. Tắt nhỏ lửa. Có phải em đổ nhiều rồi không? Vẫn ổn. Vẫn ổn.
Mùi thơm còn chưa ra mà cậu đã làm à? Không sao. Mình xào rau đều là nhìn cảm giác. Xem cảm giác. Thường thì một thìa muối tương đương nhau. Đó là dầu nhớt. Cậu còn làm thêm cả dầu ăn. Đúng vậy, tôi thích hạt tiêu.
Thậm chí có thể ném hạt tiêu vào. Đúng vậy. Nhìn cảm giác. Đã bỏ hết vào rồi. Đúng, tôi thích ăn tỏi. Sắp xong rồi. Màu đẹp đấy. Được, được. Hoàn hảo. Sợi khoai tây của Dương Siêu Việt chắc cũng được. Đúng là mời bạn ăn cơm mà.
Không phải, cô mời ăn cơm. Mọi người cùng làm. Hôm nay tôi sẽ cố gắng Đến lượt em rồi. Tiếp theo là phần xào thịt. Thêm chút dầu tàu xì Bưng ra ngoài không? Vâng em còn phải làm một món bánh dày khoai tây mau mang đồ chua đến cho em nào.
Lấy ít nước để nấu. Đã xào xong chưa? Rót. Được rồi, cần rồi. Được rồi, được rồi. Phải đun sôi. Được rồi. Được rồi. Anh bê nặng như vậy, cuộc sống là vậy đấy. Tôi rửa hết chỗ này cất những thứ này đi. Rửa mấy đôi đũa. Đôi đũa này mọi người xem.
Mạnh Hạc Đường là người có tâm nhất rất là chu đáo. Bảo vệ rất tốt. Đây là gì thế? Đây là bánh dày khoai tây. Món người Đại thích ăn. Lợi hại không? Trên bàn ba món đều có khoai tây. Khoai tây là bảo bối,
Khoai lang chính là bữa chính của chúng ta. Được chưa cô? Quần áo đẹp đẽ của cô dính đầy dầu, bẩn rồi. Bộ quần áo này lại bẩn rồi. Nhưng mà tôi nấu ăn ngon lắm. Thế nào? Coca Cola cảm ơn anh. Mỗi giờ mỗi phút cũng sẽ mang Coca Cola ra nói.
Có phát hiện không? Cuộc sống của chúng ta coca – Cola. Hy vọng hai ngày này đồ ăn tôi làm giống như, giống như Coca – Cola. Lại vừa Coca vừa Cola. được không? Quá được luôn. Hôm nay thật thịnh soạn. Được. Hôm nay em sẽ thử
Kỹ thuật nấu ăn của mẹ em có tiến bộ không? Được. Nhưng món chính của em là món nào? Bánh dày khoai lang còn món thịt xào này lúc nhỏ con thích ăn, bánh dày khoai tây bánh dày khoai tây này Ăn thử bánh dày khoai lang này em nếm thử đi
Muốn thử à? Siêu Việt nếm thử có đủ muối không? Nhưng mà có hơi giống gạo nếp. Đúng, hơi giống bánh tổ. Bánh tổ. Thật ra là… Nấu chín khoai tây tức là lột da của nó ra, rồi dùng nó để đánh. Là bánh làm bằng khoai tây. Đúng.
Chúng ta gắp một cái cánh gà coca. Nào, để chú gửi. Chú, gắp một cái trước đi. Được rồi cảm ơn. Cô à, Được. Cô sẽ không khách sáo đâu. Ngon quá, cánh gà này vậy sao? Không tệ. Không tồi. Ngon lắm. Món này em không thường làm.
Có thể tôi đã làm hai lần. Đây có lẽ là lần thứ hai. Đây là Siêu Việt xào. Đúng, món này là Siêu Việt xào. Anh Địch không ăn ớt xanh. Cậu không thích ăn ớt xanh đúng không? Tôi không có không thích ăn. Nhưng mà, tôi thích ăn ớt xanh lắm.
Cái này cũng được. Cay quá. Cái nào? Cay quá. ớt xanh à? Mọi người nếm thử đi. Món dì xào này. Chính là thịt sợi cần tây có chút củi. Đây chính là tiêu chuẩn nấu nướng thật sự của mẹ tôi. Mọi người có thể cảm nhận vị của mẹ
Chiên lâu quá rồi sài cực luôn sài hay không? Ngon lắm. Vẫn ổn. Chỉ là ít muối thôi. Thiếu muối sao? Đúng vậy. Mùi nặng thêm chút nữa là được. Tôi vừa gắp miếng đầu tiên đã rất… Đây chính là hương vị của mẹ tôi không hề đùa chút nào
Thật ra món sở trường của cô ấy là ăn lại. Cũng được. Thịt quay và đậu phụ sốt cay. Vậy hai người gọi món đi. Mọi người gọi món ở đó, gọi món khác. Rất khó với cô ấy. Sài gòn hay không thật ra tôi nấu cơm thì thấy cũng được.
Chỉ là hôm nay hơi gấp gáp, vẫn hơi căng thẳng đúng không? Tự tìm cớ cho mình, để tìm cách không ngon lắm. Tôi nhớ nhà tôi, lúc trước còn có loại sách đó, “Một trăm món ăn thường ngày”? Đúng vậy. Cô ấy từng mua loại công thức này. Thường xuyên xem.
Sau khi xem rồi ai đang xem thế? Mẹ tôi đang nhìn. Mẹ anh nhìn này. Chẳng thấy món nào, cả bàn thức ăn hôm nay em rất cảm động. Bởi vì mỗi lần em về về cơ bản là Dương Địch. Mẹ nấu cho con bát mì.
Mẹ còn mua một món trộn ở ngoài. Kết thúc rồi. Thế nên có cả bàn thức ăn này. Tôi thật sự cảm thấy cấp bậc tiếp đón hoàn toàn khác với tôi. Nhưng hôm nay ai đến? Hai đứa nó… Siêu Việt và Tiểu Mạnh. Họ đến rồi. Có thể cùng đẳng cấp sao?
Chắc chắn là không. Không giống. “Bạn bè mời ăn cơm”. đến nhà chúng tôi chơi. ăn. Vui là được rồi. Cảm ơn cô chú nhiệt tình tiếp đãi. Không phải, các cháu rất hiếm khách. Thật là hiếm khách. Cả đời này em cũng không ngờ anh sẽ đến nhà Dương Địch ăn cơm.
Vậy chuyện này… Chào mừng các vị. Chào mừng các ngươi đến làm khách nhà ta. Món này lúc này coca – Cola? Đây không phải từ của mình sao? Mọi người cùng chạm vào. Bữa ăn này lúc này coca Cola! Biết cướp lời thật. Tôi cũng hy vọng hôm nay mọi người
Giống như Coca – Cola này. ăn Coca, coca đang chơi. Tôi thách đấu thịt này. Thật đấy. Nhìn thấy thịt này đều là trắng tinh. Có phù hợp với thịt ba chỉ mà mẹ cậu nói không? Một sợi chỉ, hai sợi chỉ, ba sợi chỉ. Đến ba vạch cũng không có.
Mấy đường này Đây là… Tuyến hai. Tuyến đầu. Tuyến hai. Thịt, vậy ăn một miếng đi. Khu vui chơi hạng nhất này nghệ sĩ ăn một miếng thịt hạng nhất ngụ ý hay lắm. Thêm một miếng đi. Ăn một miếng thịt xông lên tuyến đầu. Lại mỉa mai chúng ta. Cái gì?
Mọi người ăn miếng thịt đầu tiên, xông lên tuyến đầu. để chúng ta mấy đường của chúng ta bây giờ là… Tôi không biết các anh nói cái gì. Chúng ta 5 vạch. Không phổ. Tôi biết. Tôi thích đùa với người trẻ tuổi. Chủ yếu là bọn em chơi rất vui,
Cũng rất vui vẻ, không gò bó gì hết. Ở trước mặt cô không được gò bó, cô là một người một người rất không gò bó. Là người không gò bó, hay cười nói, dì. Bình thường lúc cô ở nhà không đi Thượng Hải,
Có chú ý đến động thái của anh Dương Địch không? TV này, sau đó xem qua ngày nào cũng xem. Nếu không xem ti vi, thì bố cậu ấy sẽ xem lại. Thì chúng ta sẽ cùng nhau xem. Bố cậu ấy vui lắm. Xem đó. Cười thật tươi. Vui ha ha.
Bởi vì lúc bọn em vừa ra mắt xem TV, xem tuần nào, tuần nào. Sau đó, bởi vì các diễn đàn mạng giờ họ muốn xem chương trình của chúng ta thì hơi khó. Phải tìm họ. Không tìm thấy, có lúc không phân biệt được trang nào tìm trên weibo của chị.
Thôi vậy, đừng lục soát nữa. Cũng tìm đi. Sao mẹ tôi không tìm? Rất thích tìm tên tôi. Nhưng tôi chỉ xem không nói gì. Nếu thấy hay thì nhấn thích đi. Nhấn like. Chia sẻ. Số của cô ấy, một số fan đều biết, sẽ để lại lời nhắn cho cô ấy.
Cộng đồng mạng nói cô ơi, cô sắp nghỉ ngơi rồi. Hơn 3 giờ sáng rồi. Vẫn còn nhấn thích. Sau đó tôi biết ngay là họ cũng nhìn thấy. Tôi không dám gọi nữa. Tôi không gọi nữa. Đổi kèn khác đi. Không phải. Người ta thấy sao muộn thế còn chưa ngủ?
Cô ơi, anh Dương Địch hay ra ngoài quay chương trình, anh sẽ lo lắng sao? Đó là điều chắc chắn. Bình thường tôi tin nhắn WeChat của anh ấy. Tóm lại là phải chú ý sức khỏe. Dặn dò tôi nhưng có những lúc là kiểu lời dặn sai đỉnh điểm ví dụ như
Hôm nay chúng ta đã gặp nhau rồi. Cô ấy đã biết trạng thái của em là gì rồi. Sau đó, ngày mai cô ấy có xem một chương trình, chương trình đó có thể được quay vào ba tháng trước. Ở chương trình đó, mắt em sưng to.
Thì ngày mai cô ấy sẽ nói dương Địch, mắt của anh phải làm sao? Thì cứ nói với tôi là chữa thế nào đi. Sau đó tôi liền nói hôm qua lúc cậu nhìn thấy mình, anh cảm thấy em bị mưng mủ không? Nhưng mà có những lúc,
Quả thực là lúc nhìn thấy người khác, cảm thấy có những lời khó nói hết, thì hình như sẽ không chú ý đến chỗ đó. Lúc xem ti vi thì thấy em cảm thấy hay là đau lòng, con cái của mình. Người làm mẹ ai mà không đau lòng chứ. Đúng.
Tôi không thể nói với mẹ tôi. Anh có vấn đề gì? Khó chịu chỗ nào? Nếu em ấy nghe giọng anh, chắc gần đây bị cảm, sau đó trong lòng cô ấy cả tháng nay chắc mình bị cảm rồi. Cả tháng cô ấy đều nói với em anh uống thuốc gì đó.
Cứ hỏi mãi chuyện này. Con nói này mẹ, con đã khỏe rồi. Không lâu sau, sau đó lại gửi tin nhắn. Thuốc đó đã uống chưa? Thuốc đã uống chưa? Bảo con ăn thì con ăn đi. Đây chính là cách Đúng. Con đi ngàn dặm. Mẫu thân lo lắng. Đúng vậy.
Bố cậu ấy cũng vậy. Nghĩa là mẹ với bố tình yêu đối với con không giống nhau. Mẹ sẽ thể hiện ra, bố sẽ làm. Đúng. Không giỏi biểu đạt như vậy. Nó cứ để trong lòng, tôi sẽ gọi mẹ thằng bé nói, anh ấy bảo tôi chuyển lời,
Người ta nói tình cha như ngọn núi cao. Tình cha như núi. Bố tôi cũng không tôi… Kiểu quan tâm đó của anh ấy có hơi ngại. Đúng. Cậu ấy chính là… Giữa đàn ông với nhau, không dám nói lời yêu. Đúng không? Đừng có nói. Nói ra em cũng sợ chết khiếp.
Cậu xem mắt bố tớ cũng sắp bay đi rồi. Các gia đình kiểu Trung Quốc đều dễ có tình huống này. Với lại, nước mắt của bố nó cũng sắp trào ra rồi. Đúng vậy. Hôm nay cô nói xong nước mắt tôi còn số lần tôi bị đánh khi còn nhỏ
Bị đánh nhiều lắm. Vậy sao? Vậy thì cô rất thông minh trong vòng mười lần cách đánh gì? Các kiểu đánh hỗn hợp nam nữ có đạo cụ hay là… Mẹ em dùng cái bút ký từng đan áo len. Chữ ký? Bố cậu từng đánh à? Bố đánh có đau không?
Có một lần, lỡ tay, dùng tay đánh. Chảy máu mũi rồi kìa. Ta hối hận đấy. Khóc rồi. Bố cậu ấy cũng khóc rồi. Chuyện gì vậy? Như thế đó. Tranh nhau cái tivi. Hai vị thiếu gia đó Đúng. Giành tivi. Tôi muốn xem chương trình giải trí. Có thể,
Tôi muốn xem kênh thể thao. Hai người tranh kênh. Lập tức đổi kênh. Thì cho cậu ấy xem. Cậu ấy khóc rồi. Có thể là anh ấy lại ấn xoay người. Ngài ấy ấn tới. Cậu ấy lại ấn, quay lại. Cậu ấy ấn qua. Ngài ấy lại ấn để xoay.
To gan thật đấy. Một cái tát con đang nấu ăn trong bếp chọc giận ta, con lấy xẻng quay lại đây. Dương Địch nóng tính lắm. Cậu ấy chỉ… đứng ở đó. Mũi của Dương Địch chảy máu mũi. Ta chưa từng nghe qua câu chuyện này. Thật đó.
Em gái cậu ấy khóc lóc ở đây. Hai đứa nó cứ như hai con bò đực. đều… Dù sao hai đứa đều cũng cố nhịn hết. Đúng, đều nhịn hết. Chị đã nói là Tôi chỉ có mắng nó thôi. Tôi nói cậu thế này… Ăn nhiều rồi.
Vẫn chưa ăn cơm mà ăn nhiều vậy. Mùi vị của mẹ Tuy đối với em mà nói cũng có cảm nhận riêng của cô ấy nhưng thật ra bây giờ số lần ăn ngày càng ít đi, hơn nữa rất nhiều lần gặp mặt mẹ em,
Cũng sẽ không để bà ấy nấu ăn nữa, tôi sẽ nghĩ đủ mọi cách để cô ấy đi ăn đồ ăn ngon. Đúng. Quan trọng nhất là chính là Trân trọng thời gian ở bên nhau này. Nói tóm lại mùi vị của mẹ rất ấm áp. Hôm nay mẹ tôi vất vả rồi.
Cảm ơn mọi người. Cũng chào mừng các bạn đến nhà tôi ăn cơm được không? Nào, cùng nhau cạn ly. Được. Giờ ăn này coca – Cola. Vui chứ? Vui chứ. Vậy chúng ta chuẩn bị Được. Được. Rút thôi. Làm phiền dì ạ. Phiền chú à. Hôm nay đã ăn xong chưa?
Ăn ngon quá. Vậy thì tốt. Là em vui rồi. Thật ra chúng tôi đều vui vẻ hòa thuận, sự nỗ lực chung của mọi người toàn bộ là do cô ấy tự mình lên tiếng. Hôm nay thật vui vẻ. Amber: Đồ ăn rất vui vẻ.
Em ấy đã kéo bầu không khí lên trước rồi. Mọi người không còn chỗ nào để nói nữa rồi. Vậy chúng ta xuất phát thôi. Đi thôi. Đi thôi. Đúng là hiếm có. Đúng vậy. Cơ bản là về Thành Đô muốn thỏa mãn, muốn làm gì
Đều được họ kèm theo, đều làm được hết. Mời khách nhiệt tình đến nhà. Kết quả món ăn được xào ra không hay. Nên kêu rất náo nhiệt. Kết quả là ăn rất nhạt. Ý đại khái là vậy đó. Kêu gọi làm nóng, ăn màu trắng nhạt. đúng là hương vị của mẹ.
Mẹ của mỗi người đều khác nhau. Mẹ em chính là mùi vị này. Em cảm thấy rất có tâm. Tôi cảm thấy có thể mời bạn bè đến nhà thật sự coi chúng ta là bạn bè rồi. Sau đó, mẹ rất chăm chú nấu ăn, em cảm thấy
Đây chính là hương vị của mẹ. Tôi thấy món ăn thế nào cũng được. Không sao. Chỉ cần bầu không khí gia đình đó, muốn bữa cơm mẹ nấu cho con trai con trai đang ăn. Đúng. Lúc đó tôi nghĩ, lúc nào lập tức về quê một chuyến,
Sau đó cùng nhau ăn bữa cơm. Chú dì, tiễn đến đây thôi. Tiễn đến đây thôi. Được thôi. Vậy đi đây. Được. Vậy chúng ta đi thôi. Đi thôi. Cháu đi đây cô. Được. Chào mừng các bạn đến với Được rồi Được rồi vậy thì… Vậy được.
Vậy chúng tôi lên xe trước đây. Được rồi. Đúng, hai người nói thêm vài câu đi. Chúng tôi lên xe rồi. Được rồi Được, tạm biệt. Mắt của dì Lần nào cũng là Về nhà cũng vậy. Em vừa đi thì mẹ em đã rơi nước mắt. Mẹ em còn khá lạc quan.
Người nhà em vẫn ổn, dù sao thì Ở bên ngoài bố mẹ cũng không thể đi theo con. Con hãy tự đi nhé. Chú ý sức khỏe. Mỗi ngày ba bữa, ăn đúng giờ. Không sao. Đúng. Cô không cần nói nhiều như vậy. đều biết hết. Sau đó thì Dù sao thì
Cố gắng làm việc, làm một người biết ơn. Đi đây. Xem bố con có gì muốn nói không. Tôi đi đây. Tôi phải đuổi kịp họ. Được. Tạm biệt. Có sao không? Gọi điện thoại. Liên lạc qua điện thoại. Tạm biệt. Từ từ thôi, Dương Địch. Được.
Hai đứa nó cũng đi đường xa rồi. Đi.