Tập 2 FULL: Hà Cửu Hoa chứng nhận món ăn yêu thích nhất của Đức Vân Xã | Mời Bạn Ăn Cơm

    Công viên Triều Dương. Biết công viên Triều Dương nổi tiếng lắm, chưa từng đến. Chúng ta phải tìm ông lão, mỗi người tự mình chiến đấu. Không cần tự mình đấu, có người thắng là được. Nào, hôm sau chúng ta đẹp trai dễ ăn. Từ này,

    Món này cũng không phải chúng ta ăn bừa đâu. Lại muốn làm gì? Bởi vì hôm nay chúng ta dậy rất sớm, ở Bắc Kinh đã có rất nhiều ông lớn rất thích đi dạo. Nên tôi đi dạo buổi sáng, đúng không? Đúng vậy. Bài tập cho chim đi dạo.

    Chơi cái này cái kia. Đúng vậy. Đây là một nền văn hóa nhỏ ở Bắc Kinh. Đúng, cho nên hôm nay chúng ta phải so sánh những thứ này với các ông lớn. So với bọn họ Đúng, thắng rồi chúng ta mới có thể khoe sắc. Được. Đi. Đi thôi. Xuất phát.

    Bóng bàn. Các cậu chơi có tốt không? Không đánh được. Thế này đi. Biết lật bóng không? Biết. Chúng ta bàn bạc đến dự án tiếp theo đi. Được. Ai bị rớt, ai bị búng cái đầu chảy máu. Tại sao hai chúng ta lại thêm hạng mục này?

    Ba người còn lại một người đàn. Để hắn đoán xem là ai đàn nữa. Chưa đoán được, lại lần nữa. Chúng tôi không phải khách mời sao? Được, lão Tần, nhắm mắt lại. Nhắm mắt. Chuẩn bị, chúng ta đàn nhé. Gì? Em nhắm mắt lại. Chuẩn bị đi. Đánh người rồi à?

    Không phải, tóc cậu hơi bị cản lại một chút. Chờ đã. Được, tôi sẽ mở nó ra. Một. Hai. Ba. Ba. Mở mắt ra. Được. Đau quá. Ai thế? Là ai? Anh đoán xem. Chắc chắn không phải cô ấy. Vì lúc em ấy đàn chắc chắn có tiếng móng tay.

    Giống như em cầm vợt bóng bàn, tôi búng thế nào? Tôi trắng tay mà. Cậu đàn đó. Được, đàn lại đi. Đàn lại đi. Vì hắn đoán là ngươi. Thì em phải búng người đó một cái. Vì là do em đàn. Ba, cô đàn trực tiếp là được.

    Nào, để tôi cầm giúp cô. Lần này đừng có chiếm tay nữa. Lần này búng được ra tay rồi. Vẫn nhắm mắt sao? Tôi biết là em đàn, không cần đoán nữa. Đi mau. Cậu còn bị xuất huyết não à? Còn dập não à? Lúc nãy tôi không tức giận, nên khóc.

    Người cũng không xong rồi. Không làm giả chút nào sao? Không. Chương trình thực tế? Lại đây. Lặn một vòng. Mắt đỏ hoe. Thù dai quá. Chúng ta xem có gì trước đi. Đá cầu đá đi, đá cầu đá đi. Đá cầu không được. Cái đó quá khó.

    Cảm giác họ đều đá rất tốt. Chúng ta trực tiếp trộn vào thì thế nào? Thử xem. Thì cứ trực tiếp… Làm gì thế? Cầm nhịp. Nào, cùng chơi nào. Nào. Đi. Đúng, là con gái được. Nhưng battle thế nào có thể hai chúng ta tiến hành battle.

    Bốn người các cậu cũng được. Các cậu cử hai người phối hợp với chúng tôi. Thế này được không? Cũng được. Vậy chúng ta chia thế này, anh bốn cái. Bốn người chúng tôi. Cũng được. đội thua sẽ buổi trưa không ăn được cơm, Được. Bóng đẹp. Tốt. Được. Tuyệt quá. Qua rồi.

    1 – 0. Được. Đây… 1 đấu 1. Xa quá. Phía sau có ranh giới không? Phía sau cũng phải có vạch. Phía sau bao nhiêu người, chạy. Cậu nói đấy. Cậu biết tôi vốn chơi bóng không? Đừng có mà đá Đừng đá không trúng.

    Vừa rồi cũng không phải cố ý đứng xa đâu. Có thể đỡ. Cậu ấy sẽ đá chết chúng tôi. Qua rồi. Cái này qua rồi. Quá thật rồi. Chắc chắn là qua rồi. Quá rồi. Con mèo kia vẫn ở bên này chắc chắn là qua rồi. Đau lòng cho đại ca đi.

    Chắc chắn là qua rồi. Khó nghe vậy mà cũng tiếp được à? Đúng vậy. Trần Trác Tuyền! Đi. Được. Trần Trác Tuyền! Đi. Sao không qua được? Sao không qua được? Đi. Đi. Tỷ. Tỷ. Đẹp lắm. Đẹp lắm. Uống một ly. Chị. Đi thôi. Tốt lắm. Tuyệt. Chết rồi. Khác nhau. Đền?

    Bao nhiêu tiền? Cầu đá hỏng rồi, không sao. Muội đừng gạt chân đi. Chân… Mao Đô. Đây không phải là một chương trình ẩm thực sao? Vận động mạnh thế này. Mau đứng lên. Không sao chứ? Vớt chân ra không? Không sao. Xin lỗi. Không sao. Chúng ta mang theo nhiều cầu đá.

    Cố lên, chúng ta đã tụt lại phía sau rồi. Khá lắm một cú. Súng nổ Lại hòa rồi. Quả quan trọng, phát bóng đẹp. Quả quan trọng, ai thắng thì người đó thắng. Làm một quả bóng khó. Qua rồi. Qua rồi. Qua rồi. Nhìn thấy rồi. Qua rồi. Được.

    Chúc mừng các bạn giành chiến thắng. Chúc mừng các bạn chiến thắng. Các cậu thắng rồi. Trưa nay ăn đồ ăn siêu ngon đến lúc đó chúng tôi sẽ phục vụ giúp các cô. Được. Cảm ơn mọi người. Cảm ơn. Tặng các cậu cái này. Đừng. Không sao. Mấy đứa cứ đá đi.

    Hai đứa giữ lại đi. Còn tặng bọn mình hai bánh nữa. Cảm ơn. Cảm ơn. Tạm biệt. Cảm ơn. Vậy chúng ta đi thử hạng mục khác xem. Xem xem dự án tiếp theo còn có gì. Làm nóng rồi. Lái xe đi. Quét một cái xe là đủ rồi.

    Sao tôi đi đâu cũng là tài xế hết vậy? Tôi muốn lái cái này. Vậy tôi không đưa. Mệt mỏi rồi xem trên đường đi còn hạng mục gì. Ông lão này giỏi thật. Vung hết một vòng. Quả nhiên là có ông lớn như vậy. Hay là xem một lát đi? Xem đi.

    Cái này. Nhanh quá. Lợi hại. Đại gia xuống rồi. Lại có đại gia mới. Từ vẫy tay. Anh xem đi. Anh xem. Tàu hải tặc. Lợi hại. Vừa rồi vị đại gia kia là tay, Đây là chân. Chân. Người chưa từng luyện tập thì có thể Cảm nhận thử. Cảm nhận. Cảm nhận.

    Cậu treo lên thử một lát đi. Ai trong chúng ta? Cậu ấy xuống đúng lúc lắm. Ai đó? Treo ngược. Lát nữa, Đừng sốt ruột. Được. Không phải bây giờ. Không biết ai vừa đẩy em, dạy cậu một chút. Được, không phải tôi. Chúng ta không ai đến được.

    Treo ngược sẽ sung huyết. Không sao, lát nữa là tan thôi. Có ngất không? Không. Không sao. Hình như cậu ấy được. Tôi không được. Tôi không giỏi lắm. Giày có to không? Giày to. Tôi dạy cậu cách làm. Tôi dạy cậu làm thế nào? Là tôi sao? Dạy em làm thế nào.

    Thật ra lúc nãy chúng ta đã thắng rồi. Nào, làm mẫu cho em. Chân cột dây lại. Không dễ gì bước chân ra được. Trượt ra. Đúng. Bước thứ hai. Đặt một chân lên. Dán vào thanh này. Lại gãy. Ta gài xong rồi. Cái này cũng vậy. Móc vào. Rồi thế này.

    Sau khi thích hợp, bỏ tay ra. Nói đó. Lát nữa tôi cứ thế này. Rất nhẹ. Rất nhẹ. Rút gót chân trước. Sau khi lùi gót chân thì buông ra. Được. Đạp lên. Đạp chân lên đó. Tôi đi như thế này. Ba người dìu cô lên. Trời ạ. Cứu ta với. Sư phụ.

    Lên trên. Không thành vấn đề. Bảo vệ cô nữa. Bảo vệ em. Buông tay cậu ra. Mọi người đừng đi. Vĩnh viễn không ai được đi. Không đâu. Nào, từ trải nghiệm. Tôi không muốn. Nào, từ trải nghiệm. Cảm nhận, cảm nhận. Mở mắt ra đi. Đúng. Có hợp không? Đúng.

    Không nói có cái này. Nên ngất. Được rồi. Dễ chịu quá. Nào, được. Được. Lên lần nữa. Người tiếp theo. Đi. Đi nào. Vẫn còn đau đấy. Nào, ba người dìu con lên. Đẩy lên. Bắt lấy. Được. Đừng có chân. Nào. Một. Hai, ba. Thật ra hôm nay rất đáng tiếc.

    Nếu không phải vì đôi giày này thì tôi bị dính nước, dạy em chơi cái này. Được. Động tác này nhìn này. Không làm lỡ giày. Không làm hỏng giày chứ? Đúng, giày không làm lỡ. Không làm lỡ giày… Không liên quan đến đôi giày. Đúng vậy, không sao.

    Anh thử cái này đi. Cô thử cái này đi. Tôi uống Coca này. Anh thử cái này đi cô thử cái này đi. Nào. Đạp chân lên đó. Được. Đừng. Phải rồi. Được rồi. Được. Thả ra. Từ từ dàn một cái. Được. Có chóng mặt không? Muốn nôn à? Thế thì không được.

    Giữ chặt. Được. Con muốn làm tài xế. Tôi muốn làm tài xế. Chúng ta thử thách thế nào được? Chúng ta không đánh lại. Mấy cậu luyện Du đại Hồi Hoàn. Hôm nay coi như bị các ngươi bắt được. Bình thường không có ai đến,

    Ông à, bình thường các cậu đâm vào cây à? Đúng vậy. (Luyện tập) chúng ta tập thôi là được. Cái này cũng được, cái này cũng đi mà. Đây lại là gì? Cái này có thể luyện cơ bụng. Tập cơ bụng. Đúng. Sức mạnh phần eo, bụng.

    Cái này thật sự không dễ làm. Không làm được. Dạy em đứng ngược thế này. Lại có đảo ngược. Em không học nữa mà còn dạy. Không học nữa. Ông ơi, bọn cháu… Khu vực mà chúng ta thường sống ở khu vực này, đúng là không phải ở đoạn này.

    Cao quá, thiếu oxy quá. Vậy cậu có thể kéo hai tay này kéo hai tay này về phía sau, cậu ấy làm một cái làm mẫu cho cậu. Cái nào? Xem cái nào nữa. Thì gác chân lên, Đúng không? Không được. Đúng, cậu treo người thế này chẳng phải cũng thế sao?

    Đều là kỹ thuật cơ bản. Chơi trò đơn giản này. Tôi chơi trò đơn giản. Cái này đi ngang. Còn mệt hơn thế nữa. Không mệt sao? Mệt quá. Ngang ra. Tôi thật sự không làm được. Cánh tay tôi không có sức. Cái này thì tôi được. Nào. Nào, đi về phía trước.

    Nào, đi về phía trước. Bạn cũng không có sức. Cho mọi người. Không được đâu. Khó quá. Chúng ta thử thách thế nào được? Làm sao đây? Vậy sư phụ dạy các ngươi đứng ngược. Có học lộn chỗ rồi. Một, hai, ba. Cậu ấy để chân cái đầu gối.

    Đây cũng là gác đó. Tay nắm cái này. Em xem, móc chân vào đây. Móc vào. Sau đó thả ra. Chính là móc vàng treo ngược như vậy. Xuống rồi. Vậy chúng ta có người có thể làm động tác này. Cho dù chúng ta thử thách thành công, được không?

    Cái này tôi không sửa được. Được, để em thử. Tôi không đập xuống đấy chứ? Người không đập xuống được không sao. Được. Đúng. Đúng. Buông tay ra. Không sao. Chống đỡ. Anh Địch, anh làm được không anh Địch? Đẹp lắm. Xem cậu có thể làm được bao lâu. Thả lỏng.

    Càng thả lỏng càng tốt. 30 giây. Được, được, tốt lắm. Chúng ta coi như thử thách thành công rồi. Được. Được. Được. Được. Đẹp lắm. Còn có thêm một dự án. Được, tôi thành công rồi. Được. Tuyệt lắm. Cậu bé, giỏi lắm. Thứ này không khó. Chỉ cần ngày nào cậu cũng luyện

    Được. Cảm ơn các anh. Quá giỏi luôn. Đợi ta luyện tập xong rồi hãy đến. Được. Cái này tôi biết là của ai. Của anh đúng không? Đúng. Tôi còn nhớ rất rõ Ở cùng với người trẻ tuổi các con, chúng tôi càng trẻ ra, mọi người trông trẻ hơn chúng tôi.

    Đúng vậy. Thật đấy. Quá có sức sống. Tập thể dục từ sáng đến giờ này. Thật sự rất giỏi. Nhưng cậu xem vóc dáng người ta cực kỳ tốt. Thật ra mọi người ngoài ngày làm việc ra còn thứ bảy có thể bồi dưỡng sở thích này. Đúng vậy.

    Có một sở thích thật sự là chuyện tốt. Nhưng mà có thể đi ăn cơm rồi. Nhưng bọn em không ăn được. Chúng ta không ăn được. Hình như chỉ có cậu là không ăn được. Tôi thách đấu thành công rồi. Cũng được. đón một ánh bình minh khác,

    Cho không khí hoàn toàn mới. Hơi thở thay đổi, tình vị không thay đổi. Hương vị trà ấm áp tình người. Nhà tôi trồng cây vạn tuế. Lúc này “ăn” Coca – Cola. Cơn buồn ngủ sắp ập đến rồi. Ngủ ngon. Vẫn chưa vào đường chính, cơn buồn ngủ ập đến,

    Nên đánh mình một trận. Tôi tưởng đập ván rồi nên ngủ luôn. Chương trình là “Xin mời bạn ngủ ngon”. Phải gọi hai người họ dậy. Không thể dừng ở đây được. Hành khách 5.237 Chúng ta đến rồi. Thật sự phải dậy thôi. Đến. Vịt quay. Vịt quay à? đẹp trai dễ ăn.

    Treo ở đó đẹp quá. Vịt quay đấy. Lại bị mình nói trúng rồi. Trực tiếp. Lại ngủ rồi. Sao lái xe ổn định thế? Anh nói xem, chúng ta đi đâu vậy? Bốn mùa phúc. Nhưng quán này chắc chắn sẽ có hương vị đặc biệt. Đi. Bốn mùa phúc. Nơi này đẹp quá.

    Vị trí cảnh quan này, hào nước. đối diện với Đông Hoa Môn. Vị trí này khó mà có được. được không? Tốt quá. Chỗ này thật sự rất đẹp. Chỗ này tốt quá. Có thể hét không? Với phía đối diện, còn có A ca và cách nữa,

    Quay phim thật hay mặc y phục đi dạo? Đi dạo? Xin chào, làm phiền một chút. Gọi món đi. Được. Để cô ấy làm. Cô ấy đến thực đơn cô ấy không được ăn. Không được ăn thì phải gọi. Gọi hết những món cậu thích ăn nhất lên đây. Một món vịt quay

    Không thể ăn được. Vịt quay. Vịt quay. Vịt quay ngon. Thịt ba chỉ chiên giòn, ăn một cái đi. Được. Xào bụng. Được. Cái này lấy ra đi. Nước, ruột già. Được. Hương vị Bắc Kinh phải không? Một đĩa lớn. Được. Gan vịt sốt với bánh mì.

    Có phải là món sở trường của cậu không? Để xem lần cuối xem ai mạnh. Xem cái “ác”. 1688 tệ. Cái này chia làm 13 điều. Chúng tôi mời bữa cơm này đúng không? Đúng. Xé cái này. Xé hai miếng. Không được. [Không được] Không xé. Không được dùng. Phải dùng.

    Tay bẩn quá. Lát nữa ăn vịt quay. Chúng ta dùng bốn cái đi. Chúng ta dùng một cái được không? Chôn chặt hơn. Không sao. Không từ bỏ. Vậy tôi dùng trước. Đúng là quá đủ. Bên trong cũng thật là. Chúng ta dùng mấy bộ đồ ăn? Một cái.

    Chúng ta đều dùng đũa đực. Ta ăn được chứ. Ăn được chứ? Không phải. Quy tắc không chặt chẽ. Hơn nữa lại bỏ phí cả buổi sáng. Đúng. Làm phiền chút. Cảm ơn. Coca đến rồi. Cảm ơn. Nào. Cảm ơn. đã giúp chúng tôi đặt một vị trí cảnh quan đẹp như vậy.

    Để chúng ta cảm nhận được phúc bốn mùa. Món ăn này lúc này coca – Cola. Mọi người cùng uống một ly nào. Nào. Đã quá. Chúng ta vừa ngắm khung cảnh yên tĩnh, sau đó thì… Xin chào, làm phiền một chút. Nào, ăn món đi. Thịt viên chiên khô.

    Món ngon Bắc Kinh. Vừa ăn vừa chiên. Đúng. Còn có một lát gan vịt kèm bánh mì. Đúng, tương gan vịt với bánh mì. Món tủ. Kinh vị xì hơi. Phải dùng bò tươi làm cùng một ngày sau đó dùng kèm với tương mè Còn có hành hoa, rau thơm

    Và cả dầu ớt này cùng ăn Được. Cậu cũng có thể rót tất cả vào cùng nhau trộn. Cùng nhau trộn. Cùng trộn đi. Cùng nhau trộn. Bỏ ớt dầu vào. Vớt dầu vào trong. Đã làm rồi. Muốn ăn hành thì tự dọn ra bát. Đúng vậy. Anh Địch, như thế này

    Cậu ăn thử một miếng trước. Cái này chắc chắn nếu như ngon, thì chúng ta cho phép cô ấy tôi… Xem đi. Cũng được đó. Cái này giòn quá. Cái này tôi có tư cách ăn không? Các thầy cô, chúng ta ăn thử một cái trước chấm nước sốt nào sẽ ngon hơn.

    Muối tiêu đi. Trước đây là muối tiêu. Hai món này đều ngon. Không đùa đâu. Hai món này đều ngon. Cậu chấm muối tiêu cậu chấm tương này đi. Gắp thành bánh kẹp em ăn đi. Cách ăn sáng tạo. Còn món này nữa, cô phải ăn kèm với rau chứ.

    Dưa chuột gì đó. Chờ chút. Chấm nhiều tương quá. Nhiều tương. Thêm một lần sốt nữa Được. Thêm một phát tương. Nó dùng súng gì? Thì là… Biết nấu. Ngon lắm. Thật sự ngon sao? Ngon lắm. Ngon lắm. Ăn cái này không? Phải ăn. Em ấy rất chân thành. Phải ăn.

    Cậu quét đi. Cậu ăn đi. Tương nhiều nhé. Được. Nào, để anh đè cho. Ngươi tự lấy một miếng đè nó xuống. Màn thầu này nặng quá. Đã nhúng vào tay rồi còn muốn ăn không? Cô ăn cái này đi. được không? Được. Cô muốn ăn cái này phải không? Đúng vậy.

    Thế thì ăn cái này đi. Đây là cơ hội mà anh Địch cho cô ấy. Ăn đi. Ngon lắm. Nhất định phải ăn chiên giòn. Thật sự rất ngon. Được đấy. Tôi thật sự cảm thấy nhà anh ấy không có món ăn nào có thể cản bước được. Món này ngon.

    Trần Trác Tuyền nhân lúc mọi người không chuẩn bị, món gì cũng ăn hết rồi. Không. Bây giờ cô ấy đã gắp được đũa đầu tiên rồi. Món nào cũng bắt đũa đầu tiên. Giờ đã là Trần Trác Tuyền rồi. Cô ấy không động đũa tôi còn ngại ăn.

    Chào anh, làm phiền một chút. Vịt quay cho anh. Được rồi món vịt quay. Món ăn vặt dễ thương. Gia vị này còn phải để nó gọi là gia vị đáng yêu nữa. Bánh đến rồi, ăn thôi. Ăn được rồi. Trác Tuyền. Nào. Tận hưởng quá đi.

    Bánh người ta gói đều là loại dài, bánh của cô ấy mập thật. Bánh người gói không phải đều dài, bánh của cô ấy ngốc quá. Sao cô ấy có thể Bởi vì cô ấy nhiều vịt. Nửa đĩa vịt. Vịt đó cộng lại là một lượng chân giò.

    Vịt quay của họ ngon lắm phải không? Ngon lắm. Đặc điểm của lò nướng là giòn. Vậy còn lò hầm? Tôi cảm thấy vị hơi mềm một chút. Nào, canh vịt fan hâm mộ của chúng ta. Canh vịt. Thử xem.

    Đây là món ăn nổi tiếng của chúng tôi, tôm ngọt thịt, tôm bơ Thịt tôm ngọt, giòn, mời cô nếm thử Có phải mùi vị mà con tưởng tượng không? Canh này… Tôm này cũng không tệ. Chủ yếu là nó dùng đường vừa đủ đẹp trai dễ ăn. Tâm trạng cậu tốt lên

    Tầm nhìn của cậu rộng, có thể là cậu ăn nhiều hơn, cũng hơi đói. Bởi vì vừa đi vận động ở công viên Triều Dương về. Nên cảm nhận hôm nay rất tốt. Bốn mùa phúc. Cảm giác trải nghiệm tổng thể rất tuyệt. Mỗi món đều có nét riêng, cũng rất ngon,

    Ngắm cảnh đẹp như thế, sau đó hóng chút gió, nghe tiếng lá cây xào xạc. Sau đó là một món vịt quay cuộn. Khung cảnh thật là… Đỉnh. đã đặc biệt chọn cửa hàng này là vì em cảm thấy cậu nhìn một phong cảnh rất cổ điển.

    Nhưng mà anh ăn vịt quay kiểu mới tôi thấy đây cũng là trải nghiệm khác sự trải nghiệm khác biệt. Mọi người ăn xong hết rồi. Vậy tiếp theo chúng ta phải đi đâu? Bữa thứ ba có một người tên là 001. Không hề. Giống như số nhà,

    Ở giữa sẽ có một chút. Sau đó chúng ta ăn bữa cơm thứ ba. Cần phải đi đến một nơi tên là đường du học. Các diễn viên của câu lạc bộ Đức Vân đều rất thích ăn. Một món ăn. Sau đó bạn dựa vào âm thanh để tìm nguyên liệu. Giòn quá.

    Giòn. Nhưng nó không phải là cái giòn to, nó là cái giòn nhỏ. Cắn xuống một cái bánh to bự Tóm lại là một thứ rất giòn. Vậy nên tiếp theo mọi người cứ tìm ở đây là được. Đi thôi. Cái chắc chắn sẽ rất giòn. Bánh nướng Lão Bắc Kinh. Có kịch.

    Bánh nướng Lão Bắc Kinh có kịch. Bánh nướng Tát Bố Bánh nướng muối tiêu. Có phải Bánh Nướng không? Bánh nướng của câu lạc bộ Đức Vân. Em nghĩ không thể đơn giản như vậy được. Con đường này rất dài. Nếu như nói là nhà này, chúng ta đi qua đó.

    Là nhà này. Chúng ta vẫn phải đi bộ về. Đúng, hơn nữa chúng ta phải đi đến cuối cùng. Đúng vậy. Bánh nướng muối tiêu. Anh thấy không nhanh như vậy. Tôi cũng thấy không nhanh lắm. Đúng vậy. Là Dương Địch à? Xin chào. Thích ăn món này không? Cái đó.

    Cậu từng nghe thấy tiếng này chưa? Tiếng này cũng giòn nữa. Cái này giòn lắm. Rất ngon. Ngon lắm. Một túi to quá. Gói này bao nhiêu tiền? Một gói bảy đồng. Bảy đồng một gói. Nào, một gói, mọi người cùng ăn. Nào, nghe tiếng này đi. Tôi thấy hơi giống cái này.

    Nào. Bùng cháy giòn. Rất ngon đấy. Có phải cái này không? Anh nhai được hai ba giây cũng dài như vậy sao? Không được. đúng là không thể. Cái này trong chốc lát gặp nước là… Gặp nước là tan. Gặp nước là phát. Nào. Ăn chút đi. Cái này mình cũng thích ăn.

    Anh muốn mua bỏng ngô. Mình còn nghĩ hai cậu phải đi xem phim. Xem tiếp đi. Cái gì? Là gì? Mua rồi. Em mua cái gì? Em gái. Dương Địch. Chào cậu. Gà rán. Cậu muốn thử không? Giòn không? Gà rán này tôi còn chưa ăn mà. Em ăn đi. Tôi nghe xem.

    Chúng ta phải tìm một thứ Chúng tôi chỉ biết là âm thanh của nó Cậu đang quay chương trình à? Đúng. Chị thấy gà rán của em con còn đang quay gà rán nữa à? Đúng. Em cắn một miếng đi. Hình như Chính là nó. Đây là thương hiệu gì?

    Nó tên là gà rán Lão Bắc Kinh gà rán Lão Bắc Kinh. Đỗ rồi, kết thúc rồi. Chính là cái này phải không? Chính là cái này. Cảm ơn cậu. Cảm ơn. Trùng hợp quá. Là món gà rán Bắc Kinh xưa kia chính là gà rán Bắc Kinh cũ đó

    Chính là gà rán Lão Bắc Kinh đó. Vậy chúng ta đến đây làm gì? Tôi không biết đến đây làm gì. Tôi tìm thấy rồi. Gà rán Lão Kinh. Chính là món gà rán đó. Vỏ rất giòn, rất giòn. Dương Địch, cậu kiểm soát bản thân đi. Tôi vui quá.

    Bởi vì cái này. Chính là món này phải không? Chính là món gà rán này. Hai người ngủ xong là thật sự có tinh thần. Đây chẳng phải là gà rán Lão Kinh sao? Lấy cái này đi. Có giòn hay không? Giòn chứ? Giòn quá. Chính là cái này.

    Tôi chuẩn bị mua rồi. Cái này thơm quá. Là cái này phải không? Chắc chắn, chắc chắn là cái này. Cái này là gì vậy ông chủ? Chúng ta lấy một cái. Được, chúng ta lấy cái này. Chúng ta thanh toán trước đi. Bao nhiêu tiền? Anh Địch.

    Chúng ta làm đi, anh Địch. Anh Địch, chúng ta đến rồi. Đỗ rồi. Đỗ rồi. Khách sáo quá rồi. Chúng ta nào. Không hề xô lệch. Nhanh quá. Nhanh như vậy. Chúng ta diễn thêm một chút. Đẩy một cái. Cậu phải làm gì đó… Để em. Anh làm đi. Cậu đừng đến.

    Mọi người làm đi. Các cậu làm thật à? Tôi không đến. Không trúng à? Không phải cái này. Không phải cái này sao? Chính là cái này. Nhưng thật sự không phải. Nhưng em phải mua. Thì… Không phải. Cái này… tôi… Ta… Ta còn tưởng là thật. Tôi vui lắm luôn.

    Bởi vì lúc nãy lúc cô gái đó ăn, tiếng ga ấy đúng là rất giống. Đúng là rất giống. Hai người. Không phải cái này. Đã đi qua chưa? Chưa. Đây thật sự không phải món bọn mình thích ăn. Không ngờ lại không phải món này. Tôi tức lắm.

    Tôi còn ở đó phách lối nửa ngày. Tạm biệt. Được. Nào. Cô nghe tiếng này. Không có chút tiếng động nào. Cô gái đó, cái đó thì sao? Có thể thứ hai người mua không cùng một thứ. Đúng. Cô ấy có thể là liễu yếu đào tơ. Không hề có. Khóc cũng phải…

    Rốt cuộc là gì? Có phải cái này không? Bánh rán trái cây. Được, không phải, cái này… Màn thầu ở cửa cung này hình như cũng đỏ lắm. Cái màn thầu này có khi nào cắn phải không? Rất mềm. Đi về phía trước đi. Trước tiên, tự chế độ giòn hiện ra.

    Đi mau. Chắc chắn không phải cái này. Không phải cái này. Đi thôi. Đi thôi. – Bánh bò giòn. Là cái này phải không? Anh có người của Đức Vân Xã hay không cứ đến mua, Đúng, có. Thật đó, họ mua gì? Bánh nướng muối tiêu. Anh không thể hỏi vậy được.

    Anh làm vậy không đúng. Một cái bánh nướng muối tiêu. Cảm ơn. Bánh này giòn quá. Rất giòn. Tô. Em ăn thử một miếng đi. Ngon không? Ngon nhưng không có tiếng. Vậy tôi ăn đồ ngọt. Lắng nghe cẩn thận. Chắc chắn là có tiếng. Nghe. Cái này đúng là có thật.

    Có tiếng thật. Sau đó thì hết rồi. Bỏ vào miệng là hết. Chắc nó bị oxy hóa rồi. Không đúng. Đây không phải Nhạc sao? Này, sư huynh của các ngươi… Nhạc Vân Bằng. Nói thật đi. Có giống không? Trông đúng là rất giống. Đi mau. Cái này ngon quá. Đã…

    Đã qua phố ẩm thực rồi. Đúng vậy. Các cậu đi từ bên đó đến đây xa như vậy. Câu lạc bộ Đức Vân. Cửa hàng Thiên Kiều tổng của chúng tôi ở chỗ này. ở chỗ này. Ngay phía trước. Phía trước rẽ trái 500 mét. Gà rán cậu mua bánh nướng này

    Đúng là chúng tôi biết ăn. Nhưng có phải ăn thường xuyên không? Đúng. Không phải mọi người đều thích ăn, không phải cả câu lạc bộ Đức Vân đều thích ăn. Là có ý gì? Chính là một người nào đó mua đến. Mọi người. Mỗi người đến đều gắp được một miếng.

    Lấy một gói. Chắc chắn là bán theo cân. Loại 1kg 1 cân nổi da gà, là da heo gì đó Da cá? Không biết cái gì. Có không? Ma Tài logic? Ma Tài logic. Trên đường đi có đồ uống nào giòn không? Hơi nghẹn đấy. Đồ uống giòn. Coca – Cola.

    Uống hay không? Tìm người mua cho cậu. Chỗ này có gì đâu. Mua một tờ vé số đi. Giòn quá. Cuda không trúng. Ở đây còn có đồ ăn. Quách Ký. Là đây phải không? Quách Ký. Cái này sao? Cái này là nghề phụ của của Kỳ Lân. Quách Ký. Không phải.

    Nếu cậu nói như vậy không phải. Quách Ký. Vậy có phải là xúc xích rán không? Mua một phần. Đúng rồi. Hai người không nói chuyện nữa. Vừa rồi lúc hai người mua hàng, chúng tôi cũng không nói gì. Không có mấy tiệm đâu. Đúng không? Không phải đây sao?

    Là có thể xoay. Bên kia. Sau đó phía trước còn có. Sau đó tiến về phía trước. Là cái này. Cậu đã ăn xúc xích chiên chưa? Của Bắc Kinh. Tôi từng ăn rồi. Giòn không? Nó không giòn ở giữa. Đi luôn rồi. [Nhìn chằm như hổ đói] phần giữa không giòn.

    Nhưng một phần xúc xích rán quay lại, mọi người “Kha”. Mọi người cầm lên. ăn một cách “vuốt”. Rất hợp lý. Logic kì quái. Mua một suất. Anh Địch ăn giỏi thật đấy. Trả tiền, anh Địch. Đi thôi. Anh ấy bảo tôi qua bên kia. Cô vào mua trước đi.

    Thanh toán tiền đi. Cái này thật sự không được. Không phải, cái này sao? Tôi nghĩ chắc là Lão Tần sẽ không thích. Cái này không phải kiểu giòn từ đầu đến cuối. Không dễ cầm. Rót ruột. Đây là cái gì? Bánh đổ trứng gà. Ngoài giòn trong mềm. Không sao.

    Lát anh xem tiếp. Chính là cái đó à? Cái nào? Cái vừa nãy… Không phải. Cậu đặt xong chúng ta đi mua, không đi được nữa. Toàn là tiệm cắt tóc thôi. Đây… Còn có đồ ăn à? Cái này… đi theo hướng về phía trước. Đó là tiệm

    Thì con phố đó sẽ kết thúc. Hết rồi à? Vậy còn một cái. Là chỗ này sao? Hết rồi. đều phải đi qua bên đó. Cái gì giòn thế này? Hết rồi sao? Con phố này bên kia là cầu đạo. Nhiếp ảnh gia bên phải không chụp chúng ta nữa.

    Đã qua phố ẩm thực rồi à? Đúng vậy. Rạp hát Thiên Kiều. Bánh bò giòn. Cái nào? Kim Bát Trân. Lửa đốt bằng thịt lừa. Tôi thật sự không ổn rồi. Có không? Còn… Mắt đỏ hoe lên rồi. Không mua được. Bên đó chắc hết rồi. Dù sao nói như vậy anh Địch.

    Anh Địch. Bắt đầu từ bây giờ, tính đến đây. Phía trước mọi người đi qua rồi. Đúng không? Đi ngang qua? Hơn nữa đi ngang qua thật sự rất lâu rồi. Không tìm thấy. Nào, nâng lên. Nâng lên. Nâng lên. Tôi muốn xử họ. Không sao. Tôi vốn định đánh họ.

    Coi như bây giờ tôi rất thảm hại. Nói. Dương Địch. Ăn ớt không? Tôi đánh người này. Gọi món đi. Ăn đi. Lấy ớt. Tôi đánh người này. Tôi đánh người. Dương Địch, ăn ớt đi. Nói. Làm rối loạn cảm xúc của ta. Làm lại vở kịch. Mau lên. Nói với chúng ta.

    Cũng mệt rồi. Chúng ta chơi game thôi. Được. Chúng ta công bằng chút. Tìm không ra thật. Hai cậu quyết đấu một trận thắng thua. Dù là hình thức chơi gì, quyết đấu một trận thắng thua. Người chiến thắng, chúng ta nói cho người thắng cuộc biết là gì. Anh ta đi mua.

    Người thua tiếp tục tìm. Tiếp tục tìm. Chúng ta kéo búa bao. Chính là cái này. Tiến về phía trước. Không phải, cái này… Ví dụ hai mũi chân chúng ta kê sát nhau. Tôi thắng rồi. Tôi sẽ lùi về sau, sau đó mũi chân của cậu sẽ đưa về phía trước.

    Tôi biết rồi. Ai không xuống dĩa nữa thì người đó thua. Chuẩn bị, bắt đầu. Kéo, búa bao. Đi. Kéo búa bổ. Kéo, kéo. Em sắp thua rồi. Sao lại xa như vậy? Kéo, búa. Mẹ ơi. Kéo, búa bao. Ôi mẹ ơi. Chân tôi. Được, cạnh nhau đi. Kéo, búa bao. Xong rồi.

    Cậu đến đây… Kéo, búa, bao. Kéo, kéo. Cũng giỏi đấy. Còn nữa, kéo, búa, bao. Kéo, kéo. Kéo, kéo. Cô nhận thua đi. Không được. Đứng im đó. Chị Bánh Kếp. đè chân chị. Anh đè em xuống thật mạnh, tôi… Mau nhìn cái chân của hắn.

    Em kê chân anh sát chân em ấy. Em kê chân anh sát chân em ấy rồi kéo qua đó. Bỏ đi. Được. Trần Trác Tuyền! Nói với em là cái gì? Làm bọn họ tức đến ngất luôn. Nào. Thử đoán xem. Mấy chữ? Mấy chữ? Ba chữ. Chữ đầu tiên là

    Đây là cái gì? Đây là gì? Tròn. Tròn. Chữ thứ hai. Nổi… Nổi ra ngoài. Viên phát. Mũ công. Đỉnh tròn. Xoay tròn. Thổi. Tro. Hết sạch rồi. Anh Địch, anh chơi bời quá nhỉ. Nói lời lương tâm đi. Ngoài đường còn phải chơi game. Lửa. Lửa. Bật lửa đá. Bật lửa.

    Hội Đức Vân thích ăn bật lửa, Đốt lửa. Tròn. Lửa cháy hình tròn. Lửa tròn, chính là cái này. Cho thuê cái này. Bọn tôi tới hậu trường câu lạc bộ Đức Vân đợi anh. Trần Trác Tuyền gia nhập câu lạc bộ Đức Vân rồi, đột nhiên tôi sẽ về ngay.

    Chỗ này khó đi, Đi bên ngoài. Đã đến cửa tiệm rồi. Tôi đã… Lửa cháy hình tròn. Ngay trước mặt rồi. Lửa đốt tròn ở quán đầu à? Không thấy nhà họ, lửa thiêu kẹo. Các cậu có Phải gọi là lửa cháy hình tròn. Đốt hình tròn, đây là muối tiêu. Muối Tiêu.

    Đúng vậy. Mình ngơ luôn. Không phải là lửa đốt hình tròn sao? Nó không có thứ này gọi là lửa tròn, lửa đốt hình tròn là gì? Không phải là cái ở trên đầu đó chứ? Lửa tròn, làm gì có lửa đốt hình tròn. Hai đứa phải phân định thắng thua.

    Chúng ta nói cho người thắng là gì đi. Rót ruột. Cái gì đây? Tròn. Lửa cháy hình tròn. Rót ruột, đóng cửa lúc mấy giờ? Sao trước khi đóng cửa có thể mua được? Không thể, không mua được. Vậy thì phải xem cậu chơi thế nào. Anh đoán đi.

    Vẫn là nơi này yên tĩnh, huynh chưa đến sao? Ta chưa từng đến. Chưa từng đến. Lửa thiêu này mọi người có bán một thứ gì không? Gọi là lửa đốt. Chỉ có lửa lớn mới đốt. Đúng. Giòn không? Không giòn. Không giòn. Đúng. Được. Sợi tóc đâu có giòn.

    Có phải không? Nó là loại có sợi tóc. Không giòn. Vậy để tôi nghiên cứu thêm. Vì tôi phải mua loại rất giòn. Đúng vậy. Cảm ơn. Không sao. Vốn dĩ không phải. Chị ấy nói không giòn tí nào. Nhà bọn tôi vậy thì là nhà bên đó. Chính là nó. Bốn cái.

    Tôi sẽ không ra nữa. Bốn đồng. Được. Cái này giòn quá. Đúng. Kha. Tạm biệt. Gọi điện cho anh Địch chắc không được. Chắc bây giờ anh ấy đang lái xe. Không nghe điện thoại thật. Đang lái xe à? Cậu ấy không nghe được. Đúng.

    Cậu ấy không thể lái xe nghe điện thoại. Cũng vi phạm quy định giao thông. Không sao hết. Chúng ta phải nghĩ xem người vào rồi phải làm thế nào? Xin lỗi? Đúng. Cậu làm đại diện Được. Ngươi phải nghĩ kỹ một chuyện. Chuyện gì? Sao chúng ta lại đến đây?

    Bởi vì nhận được thông báo biểu diễn đột xuất, chúng ta phải ở lại diễn thật không đấy? Thế cậu là không ăn tối sao? Bình thường trước khi lên sân chúng tôi đều không ăn cơm. Thật đấy. Vậy tối nay chúng ta còn đi ăn cùng nhau không?

    Chúng ta diễn xong rồi. Nếu mọi người chưa xong việc, chúng ta có thể gặp lại. Vậy là lát nữa em và anh Địch muốn ăn cơm riêng sao? Hai chúng tôi có thể sẽ họp bàn ở đây. Nhưng tôi chắc chắn sẽ nói cho hai người biết

    Chúng tôi sẽ sắp xếp nhà hàng nào, như vậy hai người cũng dễ gắn kết, khách mời của kỳ sau. Tôi sắp thành phi hành rồi. Xin lỗi. Không ngờ lại bị giày vò như vậy. Đến rồi. Chỗ này có cho dừng xe không? Trong này còn có một bức tường ký tên.

    Mở cửa. Cô nghĩ đi. Tiếp theo cho anh Địch thi gì đi. Tôi đừng đấu với cậu ấy nữa. Huynh vẫn hơn ta đoán. Ta bảo hắn ở đây nghỉ ngơi. Tôi đi mua ngay. Tần Tiêu Hiền cố lên. Hà Cửu Hoa. Chúng tôi ở sau lưng ủng hộ cậu. Tần Tiêu Hiền.

    Ta luôn ở đó. Câu lạc bộ Đức Vân. Tần Tiêu Hiền. Tương lai có thể đợi được. Tần Tiêu Hiền. Anh Địch gọi đến. Anh Địch. Mở cửa. Anh Địch. Tôi ở bên ngoài sắp đọc xong chữ rồi. Chúng ta ra ngoài đi. Ra ngoài đi. Là kết thúc rồi.

    Lát nữa cậu bảo tôi mang đồ lên. Là sao? Ra ngoài đi. Không phải, chúng ta ra ngoài ăn đi. Tôi vừa vào, họ nói chúng ta ra ngoài đi. Là cái này sao? Thật ra không phải. Bao nhiêu tiền? 4 đồng. 4 đồng. Đừng xoay nữa. Không sao. 1 tệ đúng không?

    Cái đó bốn đồng. Cái này hơn 600 tệ. Cái này. Đây là gì? Đây là công thức bí mật của quán họ. Lửa đốt hết, rắc cái này mới thơm. Lấy cho tôi ít xỉ muội. Loại cặn bã không cần ấy, Để tôi. Cho cậu một túi nhé. Nhiều lắm. Ăn chơi thôi.

    Ăn để chơi. Rồi ăn vụng ấy. Cảm ơn. Còn tặng thêm cho tôi một túi bã. Tổng cộng 604 tệ. Cô chuẩn bị công thức (điều chế nước hoa) đi rồi. Tôi mua rồi. Cũng lấy công thức (điều chế nước hoa). Anh Địch. Đừng gọi tôi. Chuyển cho em.

    Vậy… dừng xe đạp ở đâu? Nói thế nào nhỉ? Không xong. Rốt cuộc là gì? Cái này… Anh Địch, chúng ta đưa anh đi. Bọn tôi đưa cậu đi. Đi. Đi. Vẫn chưa mua. Nghĩa là, rót ruột. Xin lỗi anh. Là “Rót”. Rất xin lỗi. Có phải nên cho nổ tung không? Vâng.

    Hơn nữa còn là Quách Ký. Đúng là “rán xúc xích” này. Chả lụa chiên giòn. Cái này thật sự không được. Không phải, đây sao? Lão Tần sẽ không thích. Rót ruột. Nhưng tôi thấy không thể. Một đĩa xúc xích nướng. Bạn của câu lạc bộ Đức Vân. Ruột sôi.

    Hình như không biết lắm. Cậu nghe nhạc nền này đi. Anh. Vào đi. Nào, mời vào. Tôi sẽ sắp xếp. Được. Ngài cho cái gì, chúng ta ăn cái đó. Được. Thân thật. Tin rồi chứ? Thật ra chính là “Rót” đúng không? Đúng vậy phần tỏi bên trên được trải đầy

    Phải rắc đầy có giòn hay không thì phải xem vết cắn này. Vừa quay xong thì có tiếng đó. Nó là chậm. Cái này hôm nay thật sự rất ngon. Hơi bị đa mềm. Màu sắc vẫn rất vàng. Bùng nổ rồi. Hoặc sao đó, có thể là do vấn đề

    Vấn đề sử dụng dầu. Vấn đề của dầu? Lần đầu là heo rán nhưng sau đó Bởi vì mọi người đều theo đuổi phẩm chất này, nên đổi thành các loại, cái gì mà dầu lạc, mỡ heo mới thơm. Nói thật, dù sao tôi thích ăn xúc xích là vì bạn tôi

    Rất thích ăn xúc xích nướng. Hai chúng ta biểu diễn vị của nó (Vô cùng ấm áp) Rất to. Đây chính là Tốt nhất. Ví dụ như hai chúng ta biểu diễn cùng nhau, hai người đều ăn. Ăn cái này hết. Ăn hết. Tôi nghĩ đây là sự tôn trọng.

    Không ngửi thấy ai nữa. Cậu vì chuyện này nên mới ăn. Nên tôi mới ăn xúc xích rán. Nhưng thật sự là cả câu lạc bộ Đức Vân cho nên, ví dụ như trận này chúng ta ăn rồi chúng ta sẽ nói chuyện với người khác.

    Cậu ta nói tại sao cậu lại ăn xúc xích rán? Sau đó họ đi mua. Vậy nên thường ra sau sân khấu cả hậu trường đều là hương vị này. Vì với em mà nói điều có ý nghĩa rất quan trọng. Thực ra là Vì lúc đó tôi mới vào đội,

    Đây là một trong số ít những người mọi người ở hậu trường đều thích ăn. Cả hậu trường. Thế nên lúc em ăn nó mới cảm thấy, hòa nhập vào tập thể này. Hóa ra lại là vì một trò đổ ruột đấy. Đúng, vậy nên việc cho nổ xúc xích

    Có ý nghĩa hơn. Cho nên đôi khi mọi người sẽ tụ tập ăn uống ở đây. Bọn em thường ăn cơm nhà anh ta. Là lúc anh ta bán ở cửa hậu của chúng tôi. Cậu nhìn thấy chính là cậu đi bộ ở đó,

    Sau cùng chúng ta đứng ở đó nói những lời đó. Phía sau có một con hẻm nhỏ dài không? Bên ngoài của con hẻm nhỏ Anh ta bán ở đó. Trước kia cậu ấy là một sạp hàng nhỏ, chuyên bán xúc xích chiên. Đúng vậy. Cho nên chúng tôi cảm thấy

    Đến đây rồi trong lòng cũng rất cảm động. Nhìn cậu ấy từng bước từ một sạp hàng nhỏ biến thành một tiệm lớn như vậy. Đúng vậy. Quầy hàng trước đây đã thành cửa hàng. Cho nên bây giờ, chúng ta cũng trở thành như bây giờ, đúng không?

    Có lẽ cơ hội gặp ông chủ cũng ít đi cho nên thật sự là tiệm này sao bọn em lại cảm thấy có tình cảm? Tức là hình như bọn em đã cùng anh ấy trở thành thế này. Nhưng cậu ấy cũng đi cùng chúng ta đến bây giờ.

    Nên cảm xúc rất sâu sắc. Chỉ muốn ăn xúc xích nướng của họ. Có thể mời cậu ấy đi xem biểu diễn ở câu lạc bộ Đức Vân sao? Nói xem, hai người muốn xem tấu nói, xem chưa? Tôi thật sự chưa xem. Tôi cũng chưa từng thấy.

    Mọi người mà đi xem thật, chúng tôi cũng không mua được vé. Không phải mở cửa từ hậu trường sao? Ở hậu đài xem đi. Không được. Đúng, em không có cảm giác đứng trên bờ vai ấy thế bao giờ hai cậu xem anh em chúng tôi biểu diễn không?

    Thế dạo này hai đứa diễn lúc nào? Khi nào mọi người xem? Khi nào chúng ta có thể diễn? Tóm lại nếu có yêu cầu này, thì có thể nói trước với mọi người. Được. Nào. Bữa ăn này lúc này coca – Cola. Tiếp theo chúng ta sẽ đi tìm hiểu xem

    001 này rốt cuộc là thứ gì? 001 thấy. Vừa rồi, anh không ăn gì cả. Anh không ăn gì. Đều là loại có vị tỏi rất nồng. Đúng vậy. Giờ ta nói chuyện với ngươi cũng chẳng có vị gì. Ta không dám thở mạnh, ta không dám nói là có mùi.

    Vừa rồi tôi làm sai chuyện, cậu làm gì cũng đúng hết. Bây giờ, em không làm sai, thế chẳng phải là show sao? Chương trình giải trí đề cao tính nhân văn nhất. Sẽ thể hiện được tính người, tính người đó. Không. Tôi không tha thứ cho hai người. Đến rồi. Số một.

    Con hẻm này tên là hẻm Thúy Hoa. Con hẻm này có cảm giác thật. ở đây có đèn màu. Nhà này đúng không? Quán ăn trong hẻm không? Không phải lại là món trà bột đó chứ? Không phải. Nhưng cũng được coi là menu ẩn thật ra rất bí mật. Đúng không?

    Duyệt Bân. Trung Quốc là nhà hàng đầu tiên nhà hàng kiểu cá thể đầu tiên. Đúng vậy. Cho nên là phòng 1001. Có phải cảm thấy rất giỏi không? Đúng là không cảm thấy có ai không? Người đầu tiên làm kinh doanh không nói tiếng Anh. Xin chào. Bốn vị.

    Bốn vị, nào, mời vào. Được. Quán đầu tiên. Năm 1980. Lớn tuổi hơn tôi, văn phòng này luôn nằm trong con hẻm này. Đúng, rượu thơm không sợ hẻm sâu. Ngươi từng đến chưa? Ai từng đến? Trước đây từng đến. Muội từng đến. Muội cũng từng đến? Huynh ấy đưa ta đến

    Lúc nhỏ đã từng nghe nói. Không phải. Đúng là sau này lớn lên em tự… Chính em đã phát hiện ra anh cũng thích nghiên cứu à? Thật ra, Đúng vậy, vì thân phận của nó khá đặc biệt, nói là nhà hàng cá thể đầu tiên.

    Bởi vì trước đây nhà hàng đều là nhà hàng nhà nước. Đúng, nhà hàng nhà nước. Đúng, đây là nhà hàng đầu tiên sau khi cải cách mở cửa. Vậy là nhà mình mở à? Đúng, đây là của nhà mình. Nhưng mà lúc đó, dám tự mình làm ăn như vậy,

    Cũng cần có chút dũng khí. Tôi cảm thấy Đúng vậy. Mọi người xem họ có một cái cúp. Có giống một bài hát của em không? Tên là “Lông vũ vô tận”. Quay lại xem, giống như “Bước Tới”. Cách hát của hai bạn hơi cứng. Quá cứng luôn.

    Giành được rất nhiều giải thưởng. Giành được rất nhiều giải thưởng. Anh xem đi. Thương nhân cá thể tiên tiến trên cả nước rừng ẩm thực Ctrip. Làm phiền chút chân giò xào tỏi. Hộp đậu phụ hầm. Thịt bò, bắp cải Đây đều là món tủ của chúng tôi.

    Món tủ của bọn em. Ta thích ăn chân giò. Huynh thử món này. Anh biết không? Người bên Tứ Xuyên thích luộc thịt thịt trắng. Tỏi băm. Thịt ba chỉ. Thay vào đó, thịt sẽ ngọt có lúc rất ngon. Nếu em không cố gắng đến vậy, em có thể khoe sắc.

    Tôi thích ăn cái này. Anh có thể ăn hết cái này, ăn thêm cái này. Thật không? Cái này ngon thật. Thật sự ngon. Nào. – Đánh sập đậu phụ. – Đánh sập. Đậu phụ sập nồi. Nào. Nó có cách làm giống cà tím hương cá Mùi vị thật thần kỳ

    Một chút ngọt và cả hơi chua nữa. Không phải là loại đậu phụ non. Mà là loại đậu phụ này. Đậu phụ hầm. Đậu phụ hầm. Đồ ăn của nhà anh ấy tôi cảm thấy là ở nhà người khác không có. Khá là độc đáo. Rộng. Cái này ngon thật. Cái này.

    Quán này ngon đấy. Đầu bếp có người Tứ Xuyên không? Đúng, kiểm soát vị cay. Vừa đủ. Tôi thật sự không nói ra được. Đây là món ăn từ đâu? Nhưng có lúc sẽ ăn ra vị Tứ Xuyên, sẽ ăn mất vị Thượng Hải. Ví dụ như món Đông Bắc. Đúng vậy.

    Giống món Đông Bắc. Giống món Đông Bắc. Tôi nói giống mẹ nấu. Món nào cũng có thể tích hợp khẩu vị của các món khác. Họ thật sự không giống chúng ta được ăn tướng mạo của món Bắc Kinh, Đúng. Món nào trước đây bạn từng gọi? Hầu như món nào

    Vì đã đến đây nhiều lần, có thể sẽ hiểu lầm. Cái này lần nào em cũng ăn. Còn có món… Đó là một lần tôi đã cảm thấy kinh ngạc đến mức Đúng vậy. Hơn nữa số lượng cũng không lớn lắm. Cho nên nó có thể đứng vững. Đến hôm nay,

    Là có lý do. Thực sự là được. Hội Đức Vân ở chỗ câu lạc bộ Đức Vân ở Cầu vượt là nơi mọi người thường biểu diễn? Đó là tổng công ty. Trụ sở? Lâu lắm rồi không đến đó à? Chỗ đất đó, hình như có một thời gian bình thường chẳng có

    Ở đó không có biểu diễn, thì đã không đến đó nữa. Mỗi lần mọi người diễn xong có tái hiện lại những gì không? Mỗi lần sau khi biểu diễn xong sẽ có… Có. Cái này ví dụ như hai chúng ta vừa kết hợp là sẽ tái hiện.

    Bởi vì phản ứng của khán giả rất trực quan. đúng không? Thì là một gánh nặng cần phải reo. Nếu lần đó không có kêu lắm, đại loại thế. Các bạn sẽ trở về. Thực ra cũng rất thẳng thắn. Đất đó ngươi không có người làm đúng.

    Vậy ngươi nói lời đó không đúng. Chỉ vào đối phương nói. Đúng. Thì chắc chắn là như thế. Cậu nói không đúng. Câu đó không giao cho tôi. Cô hãy nhớ lại chính mình. Anh sai rồi. Đúng, có thể sẽ hỏi ngược lại. Em phải nghĩ cho bản thân em.

    Cơ bản là như vậy. Vậy hai người quen nhau bao nhiêu năm rồi? Bốn năm rồi. Hai chúng ta nói chuyện với nhau. Mới tiếp lời được. Bình thường không gặp nhau à? Thật ra thì xác suất gặp nhau xác suất gặp mặt rất thấp. Ví dụ như hôm nay chúng ta đi

    Hậu trường nghỉ ngơi. Chúng tôi biểu diễn ở chỗ khác, gặp được nhóm này gần như là không thể Vậy nên tỉ lệ gặp cậu ấy rất thấp. Phải có cơ duyên trùng hợp thôi. Sao hai người đã lời qua tiếng lại thế? Cùng nhau ăn xúc xích rán,

    Lần đầu tiên hai chúng tôi nói chuyện là Ở cái rạp này. ở ngay cái cầu vượt này, cái rạp hát này. Lúc đó phải vào đội 5. Đội trưởng Đội 5 Bánh Nướng. Cậu ấy đang kể chuyện sống cho tôi. Nói tôi biết tôi nên nói thế nào. Báo món ăn.

    Biểu diễn tiết mục gì đi. Em ở đằng sau. Anh Bánh ở đó nói, anh ấy đi qua cạnh. Không Đặng mắc nợ nói câu này, cậu đừng nghe cậu ta nói. Cứ thế trôi qua sao? Vì em đến sớm nên cũng khá thân với anh Bánh.

    Vậy nên chắc là dám đùa kiểu này. Nhưng lúc đó với em mà nói, tôi thấy người này nhẫn tâm, là một người tàn nhẫn. Lời hắn nói cũng là thật. Lúc đó, bây giờ tôi cũng thế, không coi đây là trò đùa. Đó là câu nói đầu tiên khi dựng vở,

    Sau đó một năm em không đi diễn, lúc quay về đúng lúc em đi báo cảnh, không có áo blouse. Mình còn chưa may xong áo blouse. Vừa hay hôm đó anh ấy biểu diễn, nên em mượn áo blouse của anh ấy, cho mình mượn hai cái, áo blouse đâu? Rơi rồi.

    Em ăn nhiều vào. Đói rồi chứ? Không phải. Tôi không oán trách cô chuyện này. Hai cái áo blouse đó vừa hay không hợp. Có lúc duyên phận chỉ trong một khoảnh khắc. Không phải hai người họ nói là vì anh Cửu Hoa đã nói với lão Tần một câu.

    Tự nhiên lại gặp được duyên phận. Thế nên, tôi cảm thấy nên trân trọng trong cuộc đời của một người có duyên phận. Chúng tôi là vì biểu diễn trên sân khấu, hay sở thích của khán giả, có thể nói chuyện với nhau.

    Cho nên trên sân khấu dù là thông qua ánh mắt hay là ngôn ngữ cơ thể, Đây cũng có thể sự ăn ý tồn tại của hai người. Cơm đã sắp đến miệng rồi anh phải ăn. Hành trình ẩm thực Bắc Kinh hai ngày một đêm đã kết thúc.

    Nói chút cảm nhận đi là người Bắc Kinh, tôi cảm thấy ba chữ trên này là tốt nhất. Gọi là thử xem. Thử đi. Đúng. Tôi thấy cô không cần tin. Bất kỳ ai giới thiệu cho em. Món ngon này ngon đến mức nào. Đúng. Đúng. Nhưng em cũng đừng tin

    Ai nói tôi từng đi? Không ngon lắm. Đúng. Tôi thấy cậu đi nếm thử nhất định sẽ có món ăn mà chị thích. Thường thì tôi đến thành phố nào rất thích đi tìm hiểu xem người địa phương họ ăn gì. Rất nhiều đồ ăn.

    Chắc chắn sẽ căn cứ theo sự phát triển của thành phố dần dần… Cứ như tôi làm ăn không tốt lắm, thế nào? Nên dần đào thải. Hoặc theo đuổi những cách làm mới một số cách làm mới. Vị khác nhau của từng người. Tôi thấy tiệm này làm ăn rất tốt.

    Lúc mới bắt đầu kinh doanh cá thể, có thể sẽ khá là mạo hiểm. Họ kiên trì có ý tưởng của riêng mình. Có thể tồn tại đến tận bây giờ. Là vì họ luôn có một nhóm một nhóm đối tượng trung thành, được kế thừa vô cùng.

    Anh xem trong những tiệm chúng ta đi, có rất nhiều người rất là Bắc Kinh đều ăn những món ăn ăn những món ăn trong ký ức của họ. Đúng vậy. Giống như có những lúc chúng ta ăn nhà hàng, sau này em lớn lên thì dẫn bạn bè đi ăn.

    Bọn họ nói ngon đến vậy sao? Nhưng mà lúc đó em ăn nhà hàng đó em sẽ cảm thấy mùi vị rất ngon. Có lúc ăn quán đó, chưa chắc đã nói chúng ta nhất định phải ăn mùi vị của quán đó. Thật ra ký ức cũng là mùi vị rất quan trọng.

    Đúng. Giờ ăn này nào các bạn. Hãy cùng cầm Coca – Cola trong tay nào. Cảm ơn bạn ở Bắc Kinh, mời ăn cơm. Nào. Cảm ơn. Bữa ăn này lúc này coca – Cola. Ngon lắm. Thơm quá. Cô ấy cứ nhìn mãi bên đó.