Tập 1 FULL: Tần Tiêu Hiền và Hà Cửu Hoa sa vào vòng lặp ăn uống | Mời Bạn Ăn Cơm
Mẹ tôi thường nói, hạnh phúc nhất của con người là ăn cơm. Còn hạnh phúc hơn ăn cơm. Vậy chỉ có thể là, anh Địch. Anh đã nói là quán này cũng được mà. Ừm. Ngon lắm, ngon lắm. Đó chỉ có thể là, mời bạn ăn cơm.
Tôi còn biết một quán thịt dê nữa. Hôm nào chúng ta đi ăn. Đừng để hôm khác. Ngày mai. Không được. Giờ đi ăn ngay. Đi thôi, đi thôi. Đi. Tôi đói rồi. Đem theo khát vọng ẩm thực, cũng như tin tưởng bạn bè. Chào anh. Tôi và quán cơm của tôi
Bắt đầu cuộc hành trình ăn ké ăn ké ở sáu thành phố. Xông lên. Quán này được đó. Tôm này cũng không tồi. Ngon lắm. Mời bạn ăn cơm. Chúng tôi đến Vũ Hán. Tôi chưa từng ăn đồ nướng Zibo. Không cần đi. Ăn mồ hôi nhễ nhại,
Ăn mà cũng sắp khoe hết rồi. Vẫn phải ăn cay. Lẩu, thức ăn Tứ Xuyên. Ngon vô cùng. Vua bồ câu thế giới. Bồ câu sữa, tình yêu của mình. Trời ạ. Chuyến này chúng ta phải ăn được đào đất ba bước. Cho ăn quá sớm. Tốt nhất nên ăn. Wow.
Mở từ nhà ra sao? Cái này giấu hơi sâu. Cái này khá là sâu. Trông ngon quá. Cho hỏi ở đâu có trà mì không? Chút trước thôi. Không có bài vị. Mà cũng tìm được quán này cũng không dễ dàng gì. ăn một món không giống ai, có mùi vị.
Rất tươi ngon. Cánh gà ngon lắm cũng được thưởng thức pháo hoa của thành phố, trăm hương vị cuộc đời. Tôi thích đổ ruột. Là vì bạn tôi rất thích ăn xúc xích chiên. Anh ăn nhiều vào. Đói rồi chứ? Lần đầu tiên em đến Vũ Hán với anh ấy,
Là anh ấy đưa em đi ăn. Bây giờ Đến lúc tôi phải đưa nó đi ăn rồi. Cố lên, cố lên. Cố lên. Lại có có cảm giác như về phòng ký túc. Thật ra bây giờ số lần ăn ngày càng ít rồi. Anh ấy tỏ tình với cậu mời bạn đi ăn.
Quảng Châu ngon thật đấy. Người Bắc Kinh chúng ta ăn đồ ăn, cũng rất cầu kỳ. Tôi làm cho anh ít mì tương chiên. Anh biết làm không? Mẹ tôi làm đấy. Một nồi mì to thế này. Chút tương này Ăn ngay đi. Đúng không? Tôi không ăn đậu trắng
Tôi không ăn đậu trắng cái này xì hơi. Tôi không cần xếp hàng bây giờ. Củ cải đâu? Không ăn. Xì hơi cũng không ăn. Cần tây càng không ăn. Cần tây cũng không ăn. Ta cũng không cần hỏi dưa chuột sợi. Tôi chỉ thích ăn chay. Chỉ ăn chay sao?
Nói thật thì Hơi ít. Anh cũng thấy anh thử trước đi. Đúng không? Được. Được, đây là món mẹ Hà làm. Mì tương cay kiểu mới. Là một người Đông Bắc miệng rất mặn, rất nặng. Ngon lắm. Khá ngon đấy. Sao lại bỏ bát xuống? Tôi uống Coca này. Tôi phải thuận theo.
Thế nên lát nữa Dương Địch đến em tính lát nữa mời họ ăn gì đây? Thì đừng để họ cứ lên đó ăn, đúng không? Nên muốn có vài chiêu gây tổn hại. Chúng ta phải làm khó cho họ. Hơn nữa phải làm mẫu cho mấy tập sau. để họ biết
Không dễ ăn bữa nào. đúng không? Được. Chúng ta cũng chính là mọi người cùng nhau khám phá trong cuộc sống. Được rồi tốt nhất là khiến anh ấy một ngày ăn hết mấy món ăn vặt Bắc Kinh. Sau này sẽ không đến nữa. Tiêu rồi. Thiếu hai người bạn. Anh… Đến rồi.
Chúng ta không đứng lên. Cái gì? Người Bắc Kinh là vậy đó. Người Bắc Kinh vậy mà. Không đâu. Ai nói cho em vậy? Chào mọi người. Chào mọi người. Đã lâu không gặp. Đi. Ngươi đi. Chưa vào viện chúng ta đã nghe thấy rồi. Nghe thấy tiếng ta rồi. Nào.
Xin chào, anh Địch. Bừng sáng quá. Hôm nay, và một người thật ảm đạm. Có cảm giác như mùa xuân. Có cảm giác của mùa xuân thật. Đúng vậy. Đều quen nhau sao? Anh Địch quen. Đây là Trần Trác Tuyền. Tôi là Trần Trác Tuyền. Chào cô. Tôi là Hà Cửu Hoa.
Xin chào. Ngồi đi, chúng ta ngồi nói chuyện đi. Đã trộn Đã trộn mì sốt rồi. Ăn không? Anh ăn thử không? Thử một miếng. Thử một miếng đi. Nếm thử. Mỳ tương cay này. Trên đường đến đây bọn em còn nói, lần đầu tiên tôi đến Bắc Kinh
Chính là đến đó vì mỳ tương bần. Tôi nghe nói mì tương bần rất nhiều người Bắc Kinh ăn ở nhà hàng bên ngoài, vĩnh viễn câu đầu tiên là, không được như nhà em. Đúng vậy. Cậu vừa ăn cũng câu này đúng không? Đúng mì này hơi lạnh, vì để lâu quá
Nên đây là mì nóng. Lúc còn nóng ngon hơn. Đúng, ngon từ nóng. Sau đó tương là vì, tại sao lại nói nhà mình ngon nhỉ? Thì đó. Bố mẹ nhà mình có lẽ là vì khẩu vị của anh để pha chế. đi pha chế, nên sẽ ngon hơn. Bát còn nóng lắm.
Nhiều rồi. Chỉ một miếng thôi mà. Nhiều rồi. Khoa trương vậy sao? Vậy để tôi. Ít thôi. Trên đường tôi vừa đến đây, đã tiết lộ một bí mật. Khi cậu nghe thấy rất nhiều người dẫn chương trình nói rất đặc biệt. Không ngon. Vậy tức là không ngon. Được.
Không tìm được từ để khen đâu. Được. Vậy ám hiệu của chúng ta là… Rất đặc biệt. Từ này xuất hiện một cách thật thận trọng. Cách này hay đấy. Lát nữa cô có nhận xét gì về mì này nhé. Ngửi thấy rất đặc biệt.
Ngửi cũng có thể ngửi ra sự đặc biệt. Có dầu thơm. Gì? Tôi cảm thấy rất đặc biệt. Siêu đặc biệt. Thêm cái siêu… Cái nồi này là Hà Cửu Hoa trả sau. Hà Cửu Hoa làm à? Huynh làm sao? Đúng. Vậy thì đừng khách sáo nữa. Mắng rồi.
Mắng em chính là mắng mạnh hắn. Tôi còn thích từ “đặc biệt” nữa. Tôi còn tưởng đây là nhà trọ bình dân, của homestay này. Tôi còn giữ lại chút. Đâu có. Thật muốn vả vào mặt anh ta. Có lẽ là do điều kiện có hạn
Nhưng cách này của bạn ấy rất hay. Bởi vì vừa bắt đầu ăn một món thật đặc biệt trước, sau đó thì sự kỳ vọng của chúng ta sẽ giảm xuống. Sau đó sẽ có bất ngờ. Đây là chuyến du lịch Bắc Kinh tôi dẫn bạn bè đến Bắc Kinh du lịch.
Đến Bắc Kinh du lịch. Đi. Được rồi, chúng ta có một món quà đặc biệt. Em có mang quà đến cho bọn anh không? Quà? đến tay không à? Nói vậy, tôi mang vé máy bay đến Bắc Kinh đến Bắc Kinh, thay đổi diện mạo. Nói thật đi.
Món quà của cậu ấy không bằng mì tương chiên của tôi. Đúng, món này của cậu có điểm ghi nhớ. Có phải anh chuẩn bị rồi không? Anh chuẩn bị rồi. Là… Mà thuộc về hai chúng ta. Món quà này tốt. Mọi người định lấy thìa này uống nước đậu sao? Nước đậu.
Muốn thử. Uống rồi. Đều là ở trên chương trình. Có những lúc sẽ là thử thách thử thách nước đậu. (Thử thách nước đậu) Đúng vậy. Vì nước đậu nành có vị Bắc Kinh xưa hay uống nước đậu nành tôi không biết nghe ở đâu.
Thế nên lần đầu tiên em đến Bắc Kinh, mình đến đó uống nước đậu thật. Sau đó chị hai ngồi cạnh thấy em ngồi uống cảm giác hơi khó nuốt đó. Chị ấy còn nói chàng trai, nước đậu này là thứ tốt đấy. Từ Hi thái hậu là người thích nhất.
Rất nhiệt tình. Thật đấy. Lão Tần ở Bắc Kinh bao nhiêu năm rồi? Mười năm rồi. Mười năm? Quán ăn hoặc là đồ ăn ngoài. Toàn là đồ ăn ngoài. Không ăn trong nhà hàng. Mà em thích ăn nhất. Tôi vừa nghe nói đến chuỗi tôi đã cảm thấy không hay lắm rồi.
Nhìn là biết không phải người Bắc Kinh chính hiệu chúng ta cũng không thể nói quá rõ. Là cái người trông như thế này. Trông như này. Ta nói ngươi nghe, tôi còn đang định nói rất nhiều bạn ở Bắc Kinh đều ăn món này. Đúng. Cho nên phải dựa vào hai người.
Lần này, “Bạn Mời Ăn Ngon” Hai người cứ sắp xếp đi. Được. Được. Chuẩn bị rất tốt. Đúng là chuyên nghiệp. Nấu canh chua. Món ngon. Vịt quay cục tức ngài xem, lợi ích trăm năm tốt biết bao. Rất đích thực. Những món này hay là liệt kê ẩm thực Bắc Kinh ra?
Đồ ăn vặt Hộ Quốc Tự. Ngon lắm. Ta uống nước đậu ở đó. Từ Hi thái hậu là người thích nhất. Chính là vị này. Được thôi, dù sao chúng tôi cũng đã chuẩn bị ba bữa cơm. Nhưng mà ba bữa này chúng tôi… Đối với chúng tôi mà nói,
Thì không thể để mọi người dễ dàng ăn được. Nên tôi có chút thử thách nho nhỏ cho các cậu. Bữa đầu tiên mình xé ra cho các cậu trước. Món ngon khi đứng ăn. Món ngon khi đứng ở thành Bắc Kinh chắc chắn là loại mua rồi chỉ có thể cầm đi.
Cũng được thôi. Cảm giác là thứ đó. Em thấy sao? Hay là kẹo hồ lô? Đúng vậy. Cách này của hai bạn thật sự rất gần với đáp án sai. Rất gần với đáp án sai. Món ngon khi đứng ăn. Đúng vậy. Liệu có phải vì món ăn đó
Nó phải đứng đó ăn, mới dễ trôi xuống. [Để tôi xem] Một củ mướp chưa thái. Cái gì vậy? Hoặc là có những thứ đó sợ nó sẽ quá dài, sợ bắn vào người. Nó phải… Không biết. Vậy có thể là nó rất ngon không? Vốn dĩ đang ngồi ngon quá.
Trần Trác Tuyền! Kịch tính thế. Ngon thật. Nhiệm vụ của chúng ta là thế này. Chúng tôi cần các anh trên đường đi tùy tiện tìm một người để hỏi Đồ ăn vặt trong thành Bắc Kinh. Cậu đọc theo còn đọc sai à? Đồ ăn vặt khi đứng thôi.
Vậy chứng tỏ là đồ ăn vặt rồi. Là đồ ăn vặt. Ăn hay không? Nhầm rồi còn nóng tính nữa. Anh với ai? Đây chẳng phải là chỗ chúng ta chọn sao? ẩm thực đứng ăn trong thành Bắc Kinh. Cậu ấy nói gì? Thì chúng ta ăn cái đó.
Cảm giác như bạn bè mời ăn cơm. Không thành tâm chút nào. Vẫn là có nhiệm vụ. đáp án đúng của môn đó. Nếu đáp án đúng nằm ở đây, người qua đường chỉ sang bên này chúng ta cũng bó tay thôi. Chúng ta phải đi. Vậy đường đi sẽ xa. Anh Địch.
Nếu như cái này sai, anh thanh toán khoản này, đúng thì chúng ta mới tính. Sai thì là tự trả tiền tour. Anh Địch trả tiền. Thanh toán. Bởi vì anh Địch thanh toán. Anh Địch thanh toán. Bây giờ cũng không biết là ai đang mời ai ăn. Đúng, du lịch tự túc.
Như vậy, Đến lúc đó, dù sao cũng như thế, chúng ta… Ví dụ như chúng ta ăn nhầm sau đó chúng tôi sẽ cho mọi người chút manh mối. Được. Dù sao lúc đầu cũng hỏi trước. Đúng. Được. Cho nên mọi người đều đói rồi sao? Đói thật rồi. Bắt đầu đi.
Buổi sáng không ăn gì. Xuất phát thôi. Vậy chúng ta xuất phát thôi. Ra ngoài đường đi. Gặp ai cũng hỏi thăm trước. Hỏi một câu trước. Đúng, hỏi một câu trước. Trong hẻm này có thể có rất nhiều người Bắc Kinh cũ Bọn họ rất biết cái này.
Đừng có nói to như thế. Ông ấy nói, Đông – Tây này Từ Hi thái hậu yêu nhất đều là Từ Hi. Được. Đi. Đi. Chúng ta phải đi gặp một người rất hiểu về Bắc Kinh. Đúng vậy. Chúng ta hỏi có phải người Bắc Kinh không? Chào anh.
Món ngon khi đứng ở thành Bắc Kinh là gì? Hỏi thật. Đúng là có người hỏi thật. Chào cô. Chào cậu. Nếu như nó thật sự là cái gì đó, thì chúng ta phải ăn thật. Sâu. Sâu. Chúng ta còn phải tìm ăn côn trùng ở nhà hàng Vân Nam.
Chúng ta mau đi thôi. Tôi thấy có hi vọng. Cô xem. Ông nội ơi, khoá xe đạp. Hỏi hay lắm. Đúng. Khóa xe đạp. Chào cô. Ông ơi, xin hỏi ông có biết món ngon khi đứng ở Bắc Kinh có gì không? Gì? Món ngon khi đứng ở Bắc Kinh
Đồ ăn đứng này. Đúng, người ta đứng thì ăn. Thế thì nhiều lắm. Nhiều lắm. Cô nói bừa một cái đi. Cô nói một người nổi tiếng nhất. Nổi tiếng nhất? Tôi không thể nói ngay được. Được. Được. Được. Cảm ơn. Được. Cảm ơn. Anh đang nấu cơm trưa à?
Định nấu món gì? Tôi… Thực ra chúng ta nên hỏi tên cửa hàng. Ông ơi, thật sự không nhớ ra. Đúng. Hỏi bà chị này đi. Vừa nhìn đã biết chị hai, chị có bận không? Vẫn ổn. Tôi hỏi cậu một chuyện được không? Anh là người Bắc Kinh à?
Tôi không phải người vùng khác. Người vùng khác? Còn hỏi không? Cảm ơn anh. Làm phiền anh rồi. Trước mặt người ta, thế thì có hơi quá rồi đấy nói trước mặt người ta. Còn hỏi nữa không? Nên hỏi ai đây? Đúng thật là.
Tôi cảm thấy bất kể có phải là người Bắc Kinh hay không, chúng ta ăn trước, đúng. Chúng ta không hỏi có phải người Bắc Kinh không? Ăn trước rồi nói. Tôi thích hỏi mấy thiếu nữ Hán phục này. Đẹp quá. Ăn cơm chưa? Không gọi được. Không dừng bước. Ăn rồi.
Kêu gào cũng hết cách. Ông à, ông có biết món ngon khi đến Bắc Kinh là gì không? Cái gì? Cái gì? Món ngon khi đến Bắc Kinh bình thường anh có ăn cơm ở bên ngoài không? Không ăn cơm? Không có khả năng. Cậu ấy còn có phương tiện giao thông,
Đi nhanh hơn. Toi rồi, dự án hôm nay của chúng ta có thể thúc đẩy không? Nhiệm vụ này, chúng ta đổi nhiệm vụ khác đi. Đúng không? Đổi lối khác. Có thể đi qua bên kia. Chúng ta cứ tùy ý đi lại. Tai cậu. Yêu tinh. Em là một yêu tinh.
Yêu tinh. Không dám nhận không phải. Bình thường anh chắc chắn sẽ ăn cơm bên ngoài, đúng không? Có. Biết. Anh có biết quán nào ở Bắc Kinh rất nổi tiếng không? Mà là đứng ăn. Bắc Kinh, con muốn đứng ăn đều bắt em đứng ăn. Cái mà cậu nói ngon thật đấy.
Ngon quá. Giải thích này của anh cũng hợp lý hợp tình. Nhưng cậu nghĩ quán nào người đứng là nhiều nhất. Uống nước đậu xong sẽ đứng. Uống nước đậu có thể. Quán gì? Đồ ăn nhẹ ở Hộ Quốc Tự. Hộ quốc tự.
Có tên trong danh sách món ăn vặt Hộ Quốc Tự. Đứng ăn là được. Lúc nó xếp hàng mua thì có rất nhiều người đứng. Đứng ăn có người lúc mua thì ăn, đúng không? Cảm ơn. Không có gì. Bay thôi. Tinh linh. Cảm ơn. Tạm biệt. Cảm ơn.
Đồ ăn nhẹ ở Hộ Quốc Tự. Ta cảm thấy đi ăn đi. Tôi thấy trong ba món ăn không có nước đậu tính cậu từng đến Bắc Kinh. Đồ ăn vặt ở Hộ Quốc Tự. Đi. Không phải vừa đến đã trúng rồi chứ? Đi thôi. Từ Hi thái hậu là nhất.
Không đến lượt sao, Hộ Quốc Tự? Người cũng không ít. Nào. Chúng ta tính luôn phần nước đậu đi. Được. Uống đi. Đừng uống nước nóng. Bởi vì vị nóng sẽ càng nồng. Quá xông. Cho một tô nóng. Một bát nóng. Ba bát lạnh, một bát nóng. Đúng vậy.
Sau đó lấy hai cuộn hoa. Bốn vòng cháy. Một phần bánh kem chiên. Anh ngửi thử đi. Đừng. Không đúng. Sao thế? Thơm quá. Anh mau ngửi đi. Anh ngửi đi. Anh cố ý đúng không? Không. Ta ngửi thì cũng được, thơm quá. Không phải loại đưa lên chương trình. Không thối
Đúng không? Mấy món mọi người uống đều được vận chuyển từ Bắc Kinh về đó. Hết hạn rồi. Hóa ra tôi uống nhiều năm vậy rồi Đều là hết hạn nhưng mà tôi cảm thấy sau khi vào có thể sẽ không giống nhau. Sau khi nhập về sẽ hết hạn ngay
Hạn sử dụng vô cùng ngắn. Để tôi cầm một cái. Anh có muốn ăn nóng không? Một, hai, ba, đi. Vẫn ổn. Bây giờ nó đang chua rồi không phải thối. Chua chứ không phải thối. Rất đặc biệt. Không có đặc biệt để đánh giá không? Tôi thấy cũng được.
Giống như vị dưa chua ấy. Nó không nói là tuyệt đẹp, nhưng không phải là hương vị lúc trước nữa. Thật kỳ lạ. Chua ngọt đấy. Khai vị quá Người Bắc Kinh thực sự lấy món này làm đồ uống trong mùa hè Bởi vì nó khai vị
Cái này em uống được thật đấy. Tôi cũng uống được thật. Cô uống gì lạnh không? Được. Thử món nguội đi. Hôm nay em mặc đồ này có màu giống với nước đậu. Nước đậu nành? Ăn thử đi. Lạnh thì có ngon không? Lạnh? Không đúng lắm. Lạnh? Không đúng lắm sao? Lạnh?
Lạnh thì có hơi đặc biệt. Đồ lạnh không tốt đâu. Tôi không uống. Đánh anh. Lạnh? Không đúng. Lạnh thì có mùi. Em uống một hớp cái này anh không thấy chua nóng hơn lạnh sao? Ta có thể chua nhưng không thể thối. Người Vân Quý Xuyên chấp nhận dùng axit.
Axit của chúng ta được, có giống giấm táo không? Không giống. Giấm táo thối. Ai gọi ba túi thế? Tôi gọi mà. Anh uống nó hết rồi, anh cũng thấy hơi… Tôi đến đây nhiều năm rồi, tôi chưa từng uống, cắn một cái thật mạnh. Cậu cắn một cái
Anh vừa bảo tôi uống. Đi. Nào. Cậu làm khô nó cho tôi. Biểu diễn tuyệt kỹ cho anh xem. Hôm nay cậu đừng nói chuyện với mình nữa. Vua nước đậu. Vua nước ép. Nước cốt. Nước đậu thành tinh rồi. Ta phải uống, mau lên. Anh sợ nó nguội mất.
Nguội rồi thì sẽ là vị đó. May mà không trúng kế của em. Bảo là đậu sống. Ông ấy nói là Lúc đầu giới thiệu người khác uống nước đậu đều là vì uống nóng Đúng là rất đậm đà. Cho nên phải đề cử anh ấy uống nước nguội.
Nhưng hôm nay mọi người chỉ là ít nhất cũng phải có sự thay đổi về cách nhìn nhận, đúng không? Tôi thay đổi rồi. Quả thực là khác với phán đoán trước đây của tôi. Cảm nhận này. Tôi nghĩ nóng thì vẫn có thể chấp nhận được. Nhưng buổi sáng
Đây quả thực là một trong những lựa chọn tiêu chuẩn của người Bắc Kinh. Đúng vậy. Cậu lấy cái này chấm với nước đậu uống. Sữa đậu nành quẩy. Đúng, cũng giống như quẩy đậu nành. Món này ngon. Cái này ngon đúng không?
Chúng ta làm sao chắc chắn là chúng ta có đúng hay không? Hỏi ai? Chắc chắn là không đúng. Bởi vì anh đã trả tiền xong rồi. Anh Địch. Thanh toán, đưa tiền. Tính tiền bằng WeChat. Được rồi. Anh gợi ý cho họ đi. Bởi vì sai rồi.
Nếu sai thì cho em một gợi ý. Cho em một gợi ý. Hương vị Đậu phụ Trại. Đậu phụ đua hương vị. Đậu phụ hạnh nhân. Nó không phải là đậu phụ Cho nên đua tài cũng giống như đua cua. Đúng Đứng ăn. Đậu phụ Trại Hương Vị.
Vậy tôi thấy chúng ta có thể tìm một người khác hỏi thêm một người nữa. Đúng không, có người Bắc Kinh đích thực hai phương án này cơ bản sẽ hỏi ra được. Vậy sao? Vậy sao? Vị đại gia phía sau, được không? Vị đại ca này.
Đột nhiên tránh ra, người ta che cả rồi. Xin chào anh. Chào anh. Hỏi cậu chuyện này được không? Anh nói đi. Bắc Kinh có món ngon nào mà là đứng để ăn. Em ăn kiểu đứng thế này. Sau đó là Đậu Hũ Trại Hương Vị. Để em nghĩ xem.
Vậy thế này đi. Tôi nói cho cậu biết, từ đây đến giao lộ Giao Đạo Khẩu, ở phía Nam có con hẻm Đại Hưng. Trong hẻm Đại Hưng có một quán trà mì, nên gọi là trà mì hẻm Đại Hưng. Cô có thể qua đó xem thử. Cà phê mì hẻm Đại Hưng.
Cảm ơn. Chuẩn không sai. Mùi vị rất ngon. Lái xe qua đó 24 phút, không phải là cái này chứ? Tôi chưa ăn mì trà. Cứ muốn ăn mãi, cảm giác chính là món này. Khởi hành. Xuất phát thôi. Đi thôi. Tôi cầm lấy túi nước đậu này. Trà mì hẻm Đại Hưng.
Trà mì hẻm Đại Hưng. Chờ chút. Bán hết lúc sáu giờ là có ý gì? 6 giờ sáng đã bắt đầu bán rồi. Quán này mở bán từ sáu giờ sáng bán hết thì thôi. Trà mì hẻm Đại Hưng. Vậy đi xem thử Cậu gọi điện cho ai?
Cà phê mì hẻm Đại Hưng. Có điện thoại rồi. Đi thôi. Chúng ta lên xe trước. Chào anh. Chúng tôi là trà mì hẻm Đại Hưng sao? Giờ còn không? Được. Trạng thái của hai người họ. Bởi vì họ biết câu trả lời. Tôi không biết trạng thái của hai người họ
Là đúng hay không đúng. Anh ấy quen ông chủ rồi. Nhìn trạng thái này. Đi thôi. Anh lái xe đi. Tôi lái xe. Anh ngồi đằng sau nhé. Đây là vị trí thư ký kiêm hướng dẫn viên. Và hướng dẫn viên, Đúng vậy. Các cậu phải, tôi đến lục soát tiệm.
Trong hẻm Đại Hưng. Một tìm kiếm hai chữ Đại Hưng. Trà mì hẻm Đại Hưng ở ngay thứ nhất. Trà mì hẻm Đại Hưng. đi theo bản đồ chỉ dẫn. Không có biển. Sẽ có một ông chú đứng ở cửa hỏi cô, có phải muốn nấu mì không?
Hình như chỉ nấu mì thôi. Chỉ có thể gói lại. Rất gần với món ngon đang đứng ăn. Quả đúng là Đúng là nó. Mà cũng tìm được cửa tiệm này cũng không dễ dàng gì. Chứng tỏ ông lúc nãy rất lợi hại. Hơn nữa anh ta còn nối được hai manh mối.
Đúng là rất đúng. Thật ra ta rất muốn hỏi đại ca đó, anh ấy ở đâu. Anh ấy ở bên cạnh. Chúng ta vừa đến đó, ở bên kia. Tại sao anh ấy lại đến đây? Lát nữa cửa hàng đó Bởi vì ở xa, hoặc là khi chúng ta đến cửa hàng đó,
Đại ca ở kia kìa. Đến rồi. Chính là anh ấy. Chính là quán của anh ấy. Anh ta đã ở quán ăn khác một thời gian dài, mở hầu bao cho khách, anh ta ăn ở đó. Ví dụ ghép bàn với cậu. Anh ấy gọi một cốc trà bột. Vị gì?
Tôi vẫn là nhớ trà mì ở hẻm Đại Hưng. Cho hỏi anh đang nói trà mì hẻm Đại Hưng? Coi như tôi chưa nói. Chuyện này… Con hẻm Đại Hưng. Tôi thấy rồi. Đây. Phía trước. Hẻm Đại Hưng. Mộng Ngôn mà đến. Con hẻm này đúng là có cảm giác thật.
Con hẻm này cũng được đấy. đánh mạt chược. Có không khí của Tứ Xuyên. Tuyệt chiêu Bắc Kinh. Đây gọi là xì căng đan Bắc Kinh Đúng, em còn từng đánh mạt chược Bắc Kinh. Muốn ăn cũng không được. Hồ rồi, có phải nên nói nhắc lại không? Ăn được. Nâng lên.
Lật đổ Hồ đúng không? Cho hỏi ở đâu có trà mì không? Chút nữa thôi. Đi trước. Quả nhiên cậu xem đi, tiếng tăm lừng lẫy. Hai cái xe điện. Ông đây làm bảy cặp rồi. Đừng có nói ra. Không thấy cậu đứng. Vờ cho con,
Ba nhà đối diện đều biết hết rồi. Làm bảy cặp. Phía trước sao? Xin chào, gần đây làm gì có trà sữa, anh biết không? Ở đây đúng không? Nhà này. Cảm ơn anh. Cảm ơn. Đây là trà bột à? Không có bài vị.
Sẽ có một ông chú đứng ở cửa hỏi cô, có phải muốn trà bột không? Đây chính là trà bột sao? Không tìm được đâu. Ở bên kia. Chú nói ở bên kia. Trà bột. Là trà mì đó. Đâu là trà mì? Cái nào? Cảm ơn. Cứ thẳng mà đi. Cứ thẳng đi.
Được. Cậu ấy nói gì mà hai xe điện? Hình như cứ đi thẳng góc quay thế này sao? Không biết. Trà bột. Trà mì. Có trà mì không? Ông ơi, xông ra đây. Ông ơi, tôi muốn uống trà mì. Chúng ta đi mạo hiểm đúng không? Cũng không tìm thấy.
Không có bảng hiệu đó. Đi về phía trước không phải là lại là tiệm mạt chược. Tiệm mạt chược tính đến đây à? Đây là tiệm mạt chược. Tiệm mạt chược đi theo hướng này. Chào anh. Làm phiền một chút. Món mì này… Bột trà ở trong viện này. Trong viện này,
Cảm ơn ông. Mọi người cầm như khớp nối gì đấy? Cho hỏi làm gì có trà mì? Trà mì? Thế à? Đừng vào viện. Không phải chứ, đây… Ở đây có trà bột. Ở đây có trà mì không? Muốn uống trà mì. Biết hay thế nào rồi?
Đây là người ta đang đề cử chỗ này có con hẻm Đại Hưng. Trong đó có Đúng. Chúng ta qua đây thử xem. Muốn thử. Mỗi người một tô hay là bao nhiêu? Đây chính là ông chủ trà bột. Anh là ông chủ sao? Anh là sếp? Anh muốn không?
Mỗi người ăn một tô hơi nhiều. Một bát mà to thế này ồ ạt chúng ta làm hai bát đi. Không ngờ lại có người tìm được. Ta không ngờ, tôi không dám tin. Đây chẳng phải là Đỉnh quá. Không phải kịch bản. Không phải kịch bản. Tôi cũng không ngờ,
Đây là thật đấy, thật đấy. Ông lão vừa nãy thế này. Với món trà này của ta hơn nữa trên đó bà ấy còn viết là đừng vào viện. Đúng vậy. Bà ấy đi vào rồi không cho ăn trong đó. Chỉ có thể đứng thôi sao? Đúng vậy. Ở đây.
Chỉ đứng uống thôi. Chỉ đứng uống thôi. Đứng uống đây. Vậy chính là cái này. Anh Địch. Tính tiền. Đưa tiền. Tại sao không phải cái này? Dựa vào cái gì không phù hợp? Cái này còn phù hợp hơn cả món mọi người đang tìm. Món ngon khi đứng ăn.
Đứng ăn món ngon cái này đúng là Chúng tôi không ngờ rằng hay là xem có ngon không? Trách chúng ta rồi. Ngon không? Lấy thìa múc một ít. Quán này ngọt thật đấy. Cái này thật sự rất ngon. Tương mè thơm quá. Phía trên cô rắc đều là mè đen trắng
Trà mì là mùi vị này. Quả thực rất ngon. Cái vị đó là trước đây em chưa từng ăn trong đồ ăn khác. Thêm năm miếng nữa. Ngon đúng không? Cậu sao thế? Nồng nàn quá. Hơi khét miệng. Mau học thuộc đi. Sắp không được rồi. Miệng. Không mở miệng được.
Ăn xong rồi thì miệng sẽ thế này miệng có cảm giác này. Nên đã hiểu cảm giác lúc nãy của em. Nhưng uống thật ngon. Anh thật sự phải nếm thử đi. Anh uống đi. Rất ngon. Anh uống đi. Uống đi. Miệng cô vốn nhỏ, có thể thu lại cho ngươi.
Thu hoạch một con mắt. Nói chuyện với chúng tôi một lát đi. Nói chuyện với chúng tôi. Nói. Nói. Há miệng. Thật sự dính lại rồi. Hơi khó chịu. Miệng lại thế này. Đã thế này rồi. Dày quá. Bốn người chúng ta nói chuyện đều là lèm bèm trước. Vậy làm sao đây?
Bây giờ tôi không còn phương hướng nữa rồi. Cho tôi một gợi ý nữa. Đi đường cũng chơi lâu như vậy, cho cậu thêm một gợi ý nhé. Cho thêm cái nữa. Vậy thì rất nóng. Được không? Rất nóng. Rất nóng. Giống như ăn canh nóng ấy, có lúc… Ăn cũng nóng.
Cái này biết dán miệng, sẽ dính răng. Nhưng đột nhiên em ấn tượng của em tôi nhớ ra trước đây tôi đến Bắc Kinh từng chụp một tiệm ăn thịt nướng. Thịt nướng cổ đại và sơ khai nhất. Có một cái đĩa lớn. Hình như bên phía biển Shi Zhe
Có một cái đĩa thịt nướng. Nghĩa là cái ghế đó không cần ngồi. Chân bước lên trên, đứng mà ăn. Có phải thứ đó không? Không biết. Tôi không nói đúng chứ? Không biết. Chỉ là một cái đĩa sắt để nướng. Ta không biết ngươi nói nhà nào,
Tôi phải nói cho cô biết. Cái tên đó tôi quên mất rồi. Đúng, chị nói tên cửa hàng cho em biết, tôi nói cho cậu biết có đúng không? Các cậu từng nghe nói có cái này phải không? Tôi không có. Nó ăn thịt nướng. Đúng là em chưa từng ăn.
Tôi rất hứng thú Hơn nữa nhiều năm trước nó còn truyền lại. Đúng vậy. Hay là chúng ta hỏi một câu thôi, đúng không? Chúng ta hỏi để nổi tiếng, Ăn xong rồi, tôi sẽ nói anh biết đúng sai. Vậy tôi sẽ nói cái này. Tôi cảm thấy có thể là cái này.
Cậu nói xem nhà này không được. Vậy sao? Bắc Kinh già, cắt chân. Chào mọi người. Chào mọi người. Anh Địch. Anh Địch, anh qua đây. Anh Địch. Anh Địch, anh qua đây. Sao thế? Tôi quen cậu ấy. Cái người diễn “cuồng phong” ấy. Khi nào cậu diễn “Điên cuồng”? Ai cơ?
Cậu diễn “Cuồng phong” rồi. Tôi phải đuổi theo từ đầu đến cuối, không thấy cậu đâu. Tôi qua hỏi thử. Có phải anh ấy tưởng em là Ma Tử hoặc là lừa không? Đúng. Có thể. Chúng ta hỏi cậu ấy đi. Cậu ấy nói tôi đóng “Điên vọt”. Cậu diễn “Cuồng phong”?
Các cậu, các cậu đã xem phim “Cuồng phong” tôi diễn rồi đúng không? Cậu đã xem “Điên vọt” của tôi rồi à? Nào. Chính là vị đại ca này. Cậu ấy đã xem em diễn “Điên cuồng” rồi. Nhiều người cũng không thấy. Nào. Vai của cậu ấy…
Anh cảm thấy rất thú vị đúng không? Đúng, đúng. Ngươi bị lão tội rồi. Không sai. Em diễn vai nào trong “Cuồng phong”? Vai nào? Có phải Ma Tử không? Ma Tử. Ma Tử. Có phải là Ma Tử không? Là Ma Tử đúng không? Ma Tử? Thì sẽ phải chịu tội già đấy.
Đó là lừa. Tôi muốn diễn lắm. Tôi không hề diễn. Đại ca nhìn thế nào vậy? Cách nhau một đoạn xa, ai diễn vai “vọt” ấy? Ai diễn “Cuồng phong” chứ? Sau đó con anh ấy còn nói bên cạnh. Có phải hai đứa nó đều không cho rằng, một mình anh,
Bách Hóa Dương Địch. Cười chết mất. Anh Địch. Em sắp sụp đổ đến nơi rồi. Bỗng nhiên, không nói cho em đáp án nữa. Cho cậu ấy thêm một gợi ý chính thức nữa đi. Chị gợi ý cho em nhé. Đến đây. Văn võ song toàn. Văn võ song toàn.
Vậy thì là thịt nướng. Thịt nướng đó ăn văn ăn võ. Vậy thịt nướng… Nhà nào? Tên là gì? Thịt nướng nào? Quên tên rồi. Vậy hết cách rồi. Ngươi phải cho người qua đường nói ra. Văn võ song toàn. Chính là quán thịt nướng đó. Cậu để người qua đường nói ra.
Quán thịt nướng đó có một điểm gần biển Shhay vùng biển sau đó một vòng. Nó là loại thịt nướng rất xa xưa. Một cái đĩa sắt to. Nếu suy đoán sai, tự vả mặt mình. Có thấy mất mặt không? Vậy các ngươi sẽ bị già tội rồi.
Vậy thì các ngươi sẽ phải chịu tội già. Ta thấy chính là điều này. Văn võ song toàn. Văn ăn võ ăn. Tôi nhớ rất rõ. Không thể gợi ý được nữa. Nhìn là biết không phải. Hai người họ thật sự… Em định hỏi thịt nướng đấy.
Hy vọng họ cho em một đáp án. Tiêu rồi. Hình như không phải. Tôi thấy là Hai người họ đang cười đó. Cậu hỏi ra đi. Xin chào. Chào anh. Cô là người Bắc Kinh đúng không? Đúng vậy. Bắc Kinh có thịt nướng đúng không? Có điểm gì mà ăn văn ăn võ.
Anh biết không? Thịt nướng, ăn văn ăn võ. Có thể là cách ăn nhiều năm trước. Một đĩa lớn. Mà người ta còn đứng đó ăn. Xoay một vòng. Có cái xoay vòng tròn. Thịt nhúng cửa Bắc ở bên kia. Thịt nhúng cửa Bắc. Thịt nhúng Bắc Môn. Nào, đi nào.
Thịt nhúng cửa Bắc. Vẫn không phải thịt nhúng cửa Nam. Là thịt nhúng cửa Bắc. Thịt nhúng cửa Bắc. – Mấy cái này. – Bên này. Được. Chuỗi cửa hàng? Chuỗi cửa hàng? Tôi vừa nghe nói đến “Chuỗi cửa hàng” Là tôi thấy không ổn lắm rồi.
Thịt nhúng cửa Bắc hình như không phải. Đúng là người qua đường nói gì chúng ta ăn gì đó. Vốn dĩ không phải là Tôn trọng quy tắc được không? Tôi vẫn chưa kịp hướng dẫn thêm mấy câu. Thịt nhúng Bắc Môn! Đã nói ra rồi.
Chúng ta nếm thử thịt nhúng cửa Bắc đi. Chúng ta chọn thịt nhúng cửa Bắc đi. Tôi đột nhiên phát hiện ý nghĩa của chương trình này. “Bạn bè mời ăn cơm”. Là tôi mời. Tôi nói không sai chứ? Lão Tần. Cửu Hoa. Ta nói đó. Đang buồn ngủ.
Ta nói không sai chứ? Tôi nói không sai chứ? Đáng sợ quá. Có đáng sợ không? Dọa người ta sợ chết khiếp. Làm quen đi. Hai người ở lại đều ngủ hết rồi sao? Mắt nhắm lại rồi. Họ thật sự rất tốt. Thì đưa bọn họ dẫn họ đi ăn đi.
Họ sẽ chơi chút trò chơi mang tính hình thức đúng không? Đi bộ à? Dẫn đường. Đang lái xe. Cầm đĩa. Báo thường trú một cái. Hướng dẫn viên cũng không lừa họ, cũng không chơi họ. Không có quá nhiều hạng mục tự trang trải. Còn thuê hai tài xế nữa.
Bọn họ thiệt tình. Đúng là. Em cảm thấy họ ở nhà không được ngủ ngon như vậy. Vậy thì đúng là thật sự bảo các cậu tìm người đại diện thường xuyên. Tốt thật đấy. Thế nên hai đứa mình không ăn được, nhưng hai đứa mình cùng lắm là làm được, ngủ được.
Hai người họ làm được lại ăn được, còn ngủ được. Thì ăn. Mở mắt ra. Qua đường là ăn được rồi. Thật đấy. Chúng tôi còn đặc biệt hỏi anh Địch, có phải sau khi tỉnh lại sẽ không ăn ngay không? Bình thường anh ấy chỉ ngủ khoảng hai tiếng.
Hai tiếng anh ấy ngủ hai giấc, còn ăn được hai bữa. Hai vị thầy, chúng ta đến rồi. Tới nơi rồi. Ngủ một lát đi. Em ngủ chưa? Cảm giác chắc cô ấy không ngủ say như cậu. Không ngủ say như cậu. Sao tôi lại cảm thấy
Các người nhận ra tôi ngủ rất say. Em cũng ngáy rồi. Vì có tiếng ngáy, rất yếu ớt. Yếm. Vậy thì sao? Thịt nhúng cửa Bắc? Tôi đúng là hơi đói. Tử Quang Viên nhiều người quá. Tử Quang Viên. Thịt nhúng cửa Bắc đến rồi. Bàn nào ngồi? Bàn này. Xin chào,
Đặt món tiếp theo. Chúng ta thanh toán trước hay thanh toán sau? Thanh toán sau. Thanh toán sau. Vậy đến lúc anh thanh toán tìm anh ấy. Tìm ai? Tìm tôi là được. Chính là tiệm này. Đúng không? Đúng rồi. Thôi đi. Tôi nói với cô ấy là tìm tôi rồi. Tìm cậu?
Sau đó anh tìm ai? Tìm tôi? Vậy cậu tìm ai? Chúng ta không tìm. Chúng ta không tìm thật mà. Đây là kết thúc rồi. Tôi không dám tin. Chỉ là thịt nhúng cửa Bắc. Tôi cũng không tin lắm. Hai chúng ta thích lừa người vậy sao? Nhìn kìa. Không phải. Vậy thì…
Thông qua việc thanh toán trong thời gian tới, để xem có tìm được không, đúng không? Xin chào. Cẩn thận. Cho anh ăn món này. Cẩn thận. Ấm, ăn vào phải đổ mồ hôi. Đổ mồ hôi. Giỏi quá. Nhà này tôi hơi sốc. Cái này có thể nhúng được rồi.
Tôi nhúng một chút. Được nhúng rồi. Cho mọi người chút thịt. Thế này là được rồi. Tôi ăn trước đây. Ăn đi. Ngon lắm. Thơm quá. Tôi bắt đầu nấu thịt bò đây. Thơm quá. Thơm quá. Anh muốn thế nào? Muốn món này. Món chấm tương này. Chủ yếu là cuộn để ăn.
Là ăn luôn với sốt. Là vậy đấy. Chỉ thế thôi? Anh đã dùng rau sống cuộn lại nhất là phải có hành. Ngon lắm. Thoải mái một chút. Thật ra đĩa rau này đều muốn gói mang đi. Ngon lắm. Để tôi nhúng cái này. Bên trên được bọc trứng
Thịt này cũng có thể ăn sống, cũng có thể ăn chín vậy sao? Cái này ngon quá. Cái bọc trứng gà Rất là mềm mềm quá Trại Đậu Hũ. Có phải là Trại Đậu Hũ không? Cái này giống Trại Đậu Hũ thật. Bên trên treo giống đậu phụ.
Nhưng chắc chắn không phải cái này. Đúng là cái này. Thật đấy. Đúng rồi. Thế là đúng rồi. Đúng thật rồi. Cái này cũng không có mà đứng ăn. Chúng tôi còn có Chơi chữ ở bên trong. Chấm với sốt Đúng. Thịt nhúng cửa Bắc. Thật không đấy? Thật. Vậy là đúng rồi.
Quá đơn giản. Thịt nhúng cửa Bắc. Khi cậu ấy nói ra “thịt nhúng cửa Bắc” Chúng tôi kích động thế nào. Đúng rồi, mau đi thôi. Chuyện này rất kỳ quặc sao? Quán này hiếm có. Đều là thịt nhúng cửa nam. Không ai ăn cả.
Không có, sao đều ăn thịt nhúng cửa Bắc. Cái này của cậu có phải tốt lắm không? Được, cái này ngon lắm. Đây chính là điểm tốt. Đậu phụ Trại. Ăn nóng lắm. Đúng sẽ ra mồ hôi. Đúng thật rồi. Đúng thật rồi. Lát nữa trả tiền là tôi không mua nữa.
Ai kêu tôi mua tôi cũng không mua. Dù sao cũng nói đúng rồi. Tôi lấy cái này ra. Bên trong luôn. Thịt dê thái mỏng. Nào, nhúng con bò béo đó Tôi nhúng thêm hai miếng. Có mềm không? Mềm thật. Ngon lắm. Em còn ăn được. Làm thêm đi.
Còn có phần thi Đậu Hũ Nhượng cuối cùng. để anh Địch đua một lát. Tôi gắp rồi. Để tôi đấu một chút. Thi rồi. Anh Địch ăn no chưa? No quá. Ăn no rồi. Ăn no thật à? Tối nay thật sự không ăn gì à? Tôi ăn no quá rồi.
Đi tính tiền đi. Hai chúng ta ai mua? Đi đi. Anh trai nào? Anh, đi anh. Anh. Anh bỏ ra ăn rồi. Bị hai người lừa rồi. Tôi phải tính tiền. Lại là tôi. Uống nước đậu. Có thể. Đồ ăn vặt ở Hộ Quốc Tự. Đi. Cho một bát nóng. Đúng không?
Chưa thấy, tôi gọi món xong rồi. Nên tôi lùi lại sao? Chính là cái này. Vậy chính là cái này. Anh Địch. Tính tiền. Đưa tiền. Dựa vào đâu mà không phải cái này? Dựa vào cái gì chứ? Đúng thật rồi. Đúng thật rồi. Anh đi tính tiền đi anh đi anh. Em…
Mời bạn ăn cơm. Vẫn luôn là tôi mời. Chào anh. Anh đây phải thanh toán rồi. Anh đây phải trả tiền. Cảm ơn. Nào, tổng cộng 402 tệ. Lấy hóa đơn một lát được không? Câu lạc bộ Đức Vân. Đi thôi. Tôi không tin. Nào. Chinh chiến giang hồ.
Ra khỏi cửa là hỏi. Ra ngoài hỏi hỏi thì ăn. Tôi cũng không muốn nói nhiều nữa. Vận động trước đi. Vận động đi. Ngáy rồi. Ta gợi ý thêm cho muội nhé. Không có di… Tuyệt đối là thịt nướng. Anh ấy nói chúng ta ăn một cái đi.
Chúng ta nói với cậu ấy, anh Địch nói là mùa thịt nướng. Chúng ta đến quán thịt nướng. Hai cậu chạy trước mặt làm gì vậy? Không sao. Chúng tôi đang nghĩ, rốt cuộc nên đi nhà nào? Ta đã quên câu đố. Quá gần rồi. Cậu biết không?
Tôi hướng dẫn một người nói thịt nướng. Em muốn ăn món Bắc Kinh quá. ở Bắc Kinh. Xin chào. Anh ta đánh tôi một cái. Tại sao? Các cậu nhìn thấy chưa? Cậu ấy như thế này, như bạn học của tôi vậy. Bạn cũ rồi. Đói rồi. Đói rồi. Em muốn ăn…
Em muốn ăn chút món ngon của Bắc Kinh. Không phải là thứ để lại huynh có biết không? Cô ấy không biết. Câu cuối cùng lại hơi… đều rất cố ý. Tìm người hỏi. Huynh ấy không còn ai không mở miệng nữa. Tôi cảm thấy không mở miệng thì không được hai người.
Xin chào. Chào mọi người. Hai người đang đi mua sắm? Đúng. Ăn gì? Trưa nay ăn gì rồi? Tôi ăn vịt quay đây. Tôi muốn hỏi mọi người có nhà hàng nào thuộc kiểu đã nhiều năm rồi, sau đó thì hoạt bát nhanh nhẹn lại là đứng ăn. Ăn rồi còn liều.
Đứng ăn. Đứng ăn. Ăn rồi còn toát mồ hôi. Nếu tôi nghĩ là quán lẩu thịt nhúng cửa Bắc đúng không? Không. Đừng. Em có ý kiến gì không? Có phải là quán thịt nướng không? Lúc nãy chúng ta ở Tử Quang Viên. Tử Quang Viên ở đâu? Tử Quang Viên ở đó.
Quay lại, đi. Là ở cạnh nhúng thịt Bắc Môn. Bên cạnh. Lại ăn về rồi à? Tử Quang, đi thôi. Được. Cảm ơn. Nào, đi. Chúng ta cùng đến Tử Quang Viên. Đi. Đi. Chúng ta sắp đến Tử Quang rồi. Vì một câu nói của ai đó? Tử Quang không được. Cứng quá.
Chắc chắn không phải Tử Quang Viên. Đi theo. Cậu cứ thế này cậu gửi cho hai chúng tôi của hai chúng ta. Tôi nói cậu biết, đáp án đó sai rồi. Thì em sẽ… Sao lại… Đi. Thật sao? Ăn Tử Quang Viên thật à? Trạng thái hiện giờ của chúng ta là
Ra cửa rẽ trái hỏi một người. Lại quay về rồi. Đây là Tử Quang Viên phải không? Đi nào. Xếp hàng đi. Chào mọi người. Đến các bạn chưa? Ghép bàn với các cậu được không? Đây là bàn trong đó. Có thể thương thảo với họ. Tôi mời họ ăn. Đúng. Đúng không?
Muốn thương thảo với hai người. Xếp bàn với mọi người đi không thành vấn đề. Ngồi được không? Nhưng chúng tôi hơi đông người. Không sao. Các cậu gọi món gì thế? Chúng tôi mời mọi người ăn. Tôi xem mọi người gọi. Gọi gì thế? Vẫn chưa gọi. Vẫn chưa gọi. Gọi đi.
Thả ra chút. Lão Tần, anh ngồi vào trong đi. Tôi sợ anh… Tôi chạy không thoát. Anh chạy sao? Tôi thật sự chạy không nổi. Em ngồi đi, vào đi. Trác Tuyền, em ngồi đó đi. Em ngồi đó đi. Anh ngồi đó. Làm phiền hai người một lát. Xin lỗi.
Tôi từng xem phim anh đóng. Có phải là Anh là Tần Tiêu Hiền kia à? Đúng vậy. Có phải bài “Dương Danh Lập Vạn” cậu xem cảm ơn. Đại Hải. Thường xuyên nghe tấu nói. Cảm ơn. Bọn em có một đàn em ở câu lạc bộ Đức Vân.
Đúng vậy, bọn em có một đàn em ở câu lạc bộ Đức Vân. Ai thế? Lý Hồng Nghị. Lý Hồng Nghị? Cao lắm đúng không? Chúng ta cùng một đội. Trùng hợp thế, cậu xem đi. Đều là bạn bè. đều là duyên phận. Bảo anh ấy đến đây. Cùng ghi hình. Anh Địch.
Đắt hơn rồi. Anh ấy ăn giỏi lắm. Anh ấy ăn giỏi lắm. Để anh ấy bận. Uống, chúng ta cạn ly nào. Có duyên. Có duyên cùng uống coca. Nào. Hân hạnh được gặp cảm giác cái này rất ngon. Thơm quá. Ăn thôi. Mình muốn uống một bát canh chua cay.
Mỗi người một bát canh chua cay. Không uống cũng phải uống. Con múc cho mẹ trước. Em thật sự không ngờ sau khi ăn thịt xong còn phải lấy canh để lấp chỗ hở. Để anh gọi cho em. Múc cho họ. Cùng ăn đi. Uống. Cậu cầm thìa của cậu về cho tôi.
Cái muôi sao vẫn còn? Cũng được. đợi cậu ăn xong rồi làm cho. Sườn xào nhà họ ngon thật đấy. Cái này ngon thật. Sườn xào này ngon quá. Cái này ngon. Đúng, thịt xào của nhà họ. Ăn xong là hết sốt luôn. Sườn sốt. Để tôi thử xem.
Anh xem, em ăn không ít đâu. Anh cũng ăn không ít. Anh quyết định cũng ăn thoải mái. Tôi cũng quyết định vậy. để mọi người biết được cho mọi người thấy sự lợi hại của em. Biết vì sao tôi có thể quay chương trình này rồi chứ? Biết.
Cậu là người tàn nhẫn. Phục rồi. Hai chúng ta đều là người tàn nhẫn, cái này chắc là trộm bỏ bữa. Ăn cơm siêu to. Nhưng cách làm này thật sự rất Bắc. Là loại giấm đó. Đồ chua. Cái này ngon lắm. Cái này gọi là gì? Râu gỗ chua. Râu gỗ.
Ngươi không biết râu gỗ sao? Cô biết râu gỗ là gì không? Râu gỗ là gì? Trứng gà Trứng gà. Đúng, râu gỗ là trứng gà Xin chào, làm phiền một chút. Chuẩn bị ăn vịt quay. Tôi gói giúp mọi người. Sao lại đổi món rồi? Mở cuốn. Cả nhà.
Râu gỗ làm đáy. Róc gỗ làm đáy. Không phải, đây là vịt quay. Anh có vịt quay vịt quay đến rồi đấy. Cuốn theo bánh cuộn. Lấy giúp ta thêm cái bánh. Ta phủ từ bên trên qua. Tôi thật sự ở đây rồi. đồ nhiều quá, ta sợ rò rỉ.
Bên này và qua đây. Được. Nào. Nhanh. Cả nhà. Thử thách quá. Cậu mang ra ngoài đi. Ai tin đây là vịt quay? Chỉ cần cắn một cái, miệng bị rách bánh với trứng cũng không cuộn như thế. Phải nhai một lát. Dùng cái này kéo xuống. Thuận một chút. Ngon không?
Thật sự rất ngon. Rất phong phú. Ngon lắm, đúng là ngon thật. Nhưng quả thực có hơi giống bánh sinh nhật. Còn một cái nữa. Anh Địch. Tôi đứng xem. Cậu đi đâu? Giờ tôi không xuống được nữa rồi. Nó đang kẹt ở vị trí này. Anh xem.
Chúng ta chọn đúng quán rồi. Thì phải đứng ăn. Có phải quán này không? Chính là tiệm này đúng không? Vâng. Nào. To quá. Sao cậu ta lại vào được miệng? Cậu ấy ngậm thôi. Thơm quá. Anh cũng đứng xem đi. Dương Địch. Có. Rốt cuộc anh ăn được đến mức nào?
Anh thấy em vẫn đang ăn phải không? Đúng, mình không ngờ cậu lại cầm đũa lên. Thơm quá. Tôi uống thêm cái này. Cậu ấy còn biết chọn chỗ. Tôi quay chương trình này là có lý do. Bây giờ tôi không có mong muốn thắng thua.
Tôi muốn xem giới hạn của anh Địch ở đâu. Không sao. Vì dạ dày của tôi bị thối thối. Có một đống. Còn để sót. Đấu với tôi, hay là chúng ta nói với ông ấy đi. Hay là tôi trực tiếp nói cho cậu đáp án. Không. Thì phải tự đoán. Không.
Phục vụ. Thanh toán ạ. Anh Địch thanh toán. Chỉ nói câu này có thể xử em. Cuối cùng cũng ở đây giày vò tôi. Tính tiền con còn phải lĩnh một đồng năm tiền điện thoại. Được, vậy chúng ta đi trước một bước. Làm phiền anh. Tạm biệt.
Chương trình của chúng tôi tên là “Mời bạn ăn cơm”. Nhưng bây giờ không biết rõ là ai đang mời ai ăn. Có ăn nữa không? Hỏi người qua đường đi. Con hỏi người qua đường à? Lỡ nhà tiếp theo lại nói Tử Quang Viên. Ta sẽ ở đây đợi ngươi ăn.
Các cậu không đi, tôi không đi được. Đi, cùng nhau rửa sạch. Phải đi thôi. Tôi không đi nổi nữa. Anh đi. Đầu còn to hơn anh ấy. Bụng cậu ấy… Cái này được thật sao? Cho ta manh mối. Còn manh mối gì không? Cho đi. Để tôi nghĩ đã.
Tôi cho cậu một manh mối. Tề Bạch Thạch không phải vẽ tôm sao? Tôm. Đó là tôm hùm con ở phố Hiền. Hồ Đại (Nhà hàng). Nhà hàng Hồ Đại! Vậy sao? Cô chắc chứ? Ai thông báo (không để lại) thế? Hồ Đại không biết chúng ta xem xét lại một lần nữa.
Di vật là đúng. Bất di bất dịch là đúng. đều là thật. Nói được làm được. Đứng ăn. Em từng chụp một cửa hàng, không cần ngồi ghế đâu. Là giẫm chân lên đó đứng ăn. Nói hay lắm! Em quên tên nhà đó rồi. Tên tiệm đó Nó ăn thịt nướng.
Ăn thịt nướng? Chờ chút. Là mùa thịt nướng. Đĩa đó là một tảng đá lớn. Đúng vậy. Đi đi. Chính là mùa thịt nướng. Tôi sẽ bảo người qua đường nói ra. Đi thôi, tìm người qua đường đi. Đi. Tôi muốn xem trong lòng mọi người mùa thịt nướng
Trong lòng mọi người không? Chào cô. Là thầy Dương Địch à? Là tôi. Chào mọi người. Mọi người đi ăn thịt nướng không? Ăn gì? Mọi người muốn đi ăn cơm đúng không? Chúng tôi phải đi từ con phố này qua bên kia. Đang đi dạo à?
Các cậu không biết về ẩm thực của Bắc Kinh à? Vẫn ổn. Tốt quá. Có biết có một quán ăn không phải là di sản không? Không có di… Đứng ăn. Ăn rồi còn toát mồ hôi. Tôi nghĩ xem có, đúng không? Để em nghĩ xem. Đổ mồ hôi.
Hình như phía trước có một tiệm. Có một tiệm. Thịt nhúng cửa Bắc. Đến đây. Đến cửa Bắc nhúng thịt. Ta đã nói là chúng ta ở chỗ của Tử Quang Viên ngồi ở đó đi. Anh Địch. Ăn lại đi. Cảm ơn. Phiền mọi người rồi. Cảm ơn. Được. Được.
Giúp tớ một việc lớn. Thịt nhúng Bắc Môn! Nào, đi. Nào, đi. Ăn được cửa nam không? Đổi vị. Điên rồi, chúng ta điên rồi. Lại ăn thịt nhúng cửa Bắc rồi. Nhìn quen quá. Chào mừng anh. Tôi bị tê liệt rồi. Chúng ta ăn món khác được không?
Vậy chúng ta ăn xiên nướng đi. Được. Lấy ba xiên đi. Vì ba xiên nướng ngực bò nướng. Nướng eo nhỏ. Vậy chúng ta chia nhau là được rồi. Thế đã nhé. Tổng cộng 6 xiên. 4 người đã gọi 6 xiên. đơn hàng rồi. Cảm ơn. Có nói không?
Rốt cuộc là cửa hàng gì, không nói. Tôi còn ăn được. Vậy được. Hai cậu có đi vệ sinh không? Hai cậu đi. Tôi xem thử. Không phải mùa thịt nướng. Tôi tìm thịt nướng và Tề Bạch Thạch. Chữ “nướng”. Là Tề Bạch Thạch đã tạo ra ở Bắc Kinh à? Thật đấy.
Nhất định là thịt nướng. Tuyệt đối. Nào. Ăn thôi. Còn ăn được à? – Vừa nướng ra. – Ngon quá. ăn thêm một xiên đi. Em sợ bọn họ cũng muốn ăn. Cậu thật sự muốn ăn một xiên à? Nào. Ăn được chứ? Muốn ăn thì ăn. Thơm lắm đúng không? Vừa hay.
Mau lại đây. Mau lại đây. Trác Toàn đã ăn hai xiên rồi. Tôi còn ăn được. Tôi nói mọi người biết, tôi tra ra rồi. Uyển thịt nướng. Tôi vừa mới tìm thử, là nhà này. Chính là cái này. Đúng là bị tôi đoán ra rồi. Chính là thịt nướng.
Giờ tôi sẽ nghĩ cách để mọi người nói ra thịt nướng. Chúng ta đi tìm người ở đó thế nào? Huynh muốn tìm ở đây, hay là kế bên bên cạnh. Nói cũng rất có lý. Vậy chúng ta đến cửa đó nói, chúng ta đến thẳng cửa quán thịt nướng. Đi.
“Bạn bè mời ăn cơm”. Xông lên. “Bạn bè mời ăn cơm”. Bắt đầu. Bắt đầu bữa chính hôm nay. Bữa tối là bữa chính. Đúng là ăn no rồi, ngủ đủ rồi, ăn thôi. Anh không biết lái xe à? Hai chúng ta ở đằng sau. Cũng ngủ rồi. Đến rồi.
Hai người họ mà còn ngủ thì hơi quá đáng rồi. Có hai du khách vùng khác, nói đến Bắc Kinh là phải ăn thịt nướng. Chúng ta đến rồi, họ ngủ trong xe. Phiền người qua đường tìm Dương Địch. Người phụ trách chương trình này là Dương Địch.
Hai người họ đã xuống xe rồi. Hai đứa mình ngủ giống nhau. Hai đứa mình là heo sao? Ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Ăn rồi lại ngủ. Hai người họ đâu? Em thấy hai chúng em sắp “điên” rồi. Mình lên xe là buồn ngủ rồi. Tôi cũng vậy. Xin chào.
Khó chịu quá. Bây giờ mình có thể ăn lại ngay. Hai cậu ấy đến cũng không quan tâm bọn mình. Các cậu cũng ác thật. Các cậu làm gì thế? Chào mừng các cậu đến Bắc Kinh. Chào mừng. Tôi nghĩ nên để mọi người ngủ nhiều hơn. đều rất mệt. đúng không?
Hai người không gọi chúng ta dậy thật à? Cuối cùng chúng tôi tỉnh lại cũng không biết làm gì. Chương trình thực tế này không cần phải chân thật như vậy chứ. Mắt tôi ngủ hết rồi. Tiếng ngáy khò trong đoạn ghi hình ban nãy chắc chắn không phải anh quay phim,
Là ai? Là ngươi. Còn ai nữa? Vậy thế này. Là thịt nướng. Vậy chúng ta cũng phải tôn trọng. Trò chơi này đi. Vậy tìm một người đến đây. Đọc thế nào? Chúng ta sẽ giả vờ đi qua bên kia vài câu. Đi vài câu. – Đi. – Hai câu. Tỉnh lại đi.
Thật ra khu này đa số khách du lịch, thật khó hỏi. Hỏi ai vậy? Xin chào. Tần Tiêu Hiền. Xin chào. Chú tôi rất thích cậu. Được. Chúng ta hỏi chuyện này, được không? Mọi người… Có hiểu biết và khám phá có sự hiểu biết và khám phá của bản thân không?
Có, vừa mới ăn cái này. Đây là cái gì? Đây là cái gì? Cái gì đây nhỉ? Bánh hoa quế. Mua ở đâu thế? Ở… Đừng nói bừa. Không cần. Chúng ta hỏi xem tên là gì? Bọn ta muốn ăn. Là thế này. Mọi người định ăn tối chưa? Ăn tối chưa?
Con đường này có cái gì không? Thuộc loại Ăn vào sẽ rất sôi bùng lên tôm hùm đất đằng trước tôm hùm đất đằng trước. Anh kích động thật đấy. Không gấp. Không phải. Có cái đó không? Có hơi nét văn hóa. Di sản văn hóa. Đúng vậy.
Ví dụ như Tề Bạch Thạch. Còn viết chữ cho họ. Càng ngơ luôn. Con phố phía trước đều là đồ ăn. Ngon lắm luôn. Cả con này đều ít. Mấy con trước đều là cũng có một hai nhà mà. Bên này. Tôi đã dạo hết rồi. Đâu có. Không nhiều.
Không có nhà nào sao? đi bộ qua con phố đó Bên kia có một cái gì đó? Hồ hoa. Dù sao thì, hồ Đại. Đi, đi Hồ đại. Không. Hồ đại cái gì? Hồ đại. Bác Hồ! Dù sao cửa cũng xếp đầy người. Không nói rõ, không sao. Được. Được.
Cô ấy không nói rõ, tại sao chúng ta chính xác lúc đó uống trà bột. Lần này không thể ăn tôm hùm đất một cách chính xác được. Nói rất mơ hồ. Là ý thức của em rất mơ hồ. Anh Địch bây giờ tỉnh rồi. Ta đã tỉnh rồi. Làm sao đây?
Ai nói ra thịt nướng chứ? Có phải cách chỗ thịt nướng hơi xa không? Gần thêm chút nữa đi. Đi thôi, chúng ta đi bộ vào bên trong. Chào mọi người. Xin chào. Quán này ai là chủ? Làm gì thế? Anh là ông chủ? Đúng vậy. Anh có rành khu này không?
Đúng, chỗ này quen. Có tiệm nào có liên quan đến Tề Bạch Thạch không? Cái này thì tôi không biết. Có cửa hàng nào có liên quan đến di sản văn hóa phi vật thể không? Hình như bây giờ không có. Có văn ăn võ ăn gì không?
Văn Ăn võ ăn. Hình như ở đây không có. Các anh mở tiệm ở đây bao nhiêu năm rồi? 20 năm. 20 năm. Đi dạo một lát đi. Xem trái phải một lát đi. Được. Cảm ơn. Ở kế bên. Anh hỏi thử xem. Tôi phục rồi. Tôi điên thật rồi.
Anh ta mở tiệm ở đây 20 năm rồi. Bên cạnh. Gần hay không? Có gần tiệm của họ không? Ở đây. Ta lại muốn hỏi người rồi. Một đôi. Một đôi tình nhân. Nào, cậu đứng giữa đi. Chúng ta vừa ăn xong. Vừa ăn xong ở đâu vậy? Quán này
Các ngươi ăn hết từ quán này vâng. Mọi người có biết có một quán hình như Tề Bạch Thạch còn viết chữ cho họ. Lẽ nào là cửa hàng này? Đúng không? Quán này là quán gì? Quán này tên là gì? Thịt nướng. Uyển nướng. Có ai đứng ăn không? Có.
Võ ăn là đứng ăn. Võ ăn là đứng ăn. Thế nên chắc không phải là cửa hàng chúng ta muốn tìm, tên là… Uyển nướng. Đúng không? Đúng. Đúng là vậy. Đây là gì? Đúng là chưa thấy bao giờ. Ấm áp quá hun khói hun lửa, văn, ăn đi.
Là sư phụ của chúng ta nướng xong sẽ mang lên cho người. Rồi kết hợp với bánh nướng của chúng ta chúng ta ăn ở võ này. Giờ ta sẽ nướng thịt bò cho ngài. Uyển thịt chủ yếu là thịt bò nướng. Thịt để ở trên cho nó nóng một chút.
Nếu không thì bóp chặt, nó sẽ vỡ mất. Thịt của họ Cái gì mà thịt bò phần sườn ngoài. Thịt của “đầu nhà sư” Là chỗ mềm nhất, đúng không? Đúng, cậu nói đúng còn phải cắt bỏ gân thịt vị của nó Trộn xong rồi phải không?
Đúng, chúng ta phải tẩm ướp trước. Đã ướp xong rồi. Đúng, dùng nước ép bí đao của chúng ta. Thế này được không? Hành như vậy không sao chứ? Tôi có thể thử. Nói không chừng quay chương trình này khiến vị giác của em mở ra rồi. Rau thơm cậu được.
Rau thơm được rau thơm với thịt bò là hợp nhau nhất. Đây là cách nướng chính thống. Đúng, tôi thích món này. Là một người già đủ tiêu chuẩn. Thì phải mạnh dạn thử cách ăn của chúng. Có thể thưởng thức rồi. Được. Tuyệt đẹp. Cái này ngầu ghê.
Đây chính là món Võ Đang nướng rất ngon. Muốn ăn thế nào thì ăn. Đúng. Nào, mọi người gắp đi. Thêm hành, thêm thịt thêm rau thơm. Cả ngày rồi, cuối cùng cũng chờ được bữa này. Ngon lắm. Rất có không khí. Cảm giác khi đầu bếp đang xào lúc vừa xào xong
Bay lên rồi. Tôi đã bay lên rồi. Nó thật sự rất ngon. Thịt chị ăn là thịt bò Chọn phần thịt bò mềm nhất cho em bát cơm. Có chút đồ. Vậy tại sao nhất định phải ăn trên ghế dự bị? Vì nó được truyền từ Nội Mông. Nên trông rất oai phong.
Nhưng đứng ăn liệu có dễ cảm thấy không no không? Rồi đi tới đi lui kết quả đến lúc ngồi xuống thì bụng bị nổ. Gợi ý của Tề Bạch Thạch rất quan trọng. Tại sao từ mà Tề Bạch Thạch hỏi bởi vì một người bạn của cậu ấy nói,
Sẽ đưa cậu ấy đến ăn thịt nướng. Lúc đó thằng bé tuổi đã cao, không ăn được, không nhai được. Bạn em ấy nói đúng chính vì cậu nhai không nổi nên tôi mới dẫn cậu đi ăn thịt nướng. Dẫn Tề Bạch Thạch đến đây.
Sau khi ăn xong, quả nhiên anh ta phát hiện thịt bò này, giống như đậu phụ vậy. Anh ấy có thể nhai được. Ông chủ đi ra liền nói ngài xem bọn ta cũng không có bài vị. Đại sư, ngài có thể viết chữ cho bọn ta.
Thật ra lúc đó đã viết tên là “Nướng”. Sau vài năm nữa em mới đặt được một cái tên là “Hồi giáo thịt nướng wan”. Giờ em đã no rồi. Chị ấy kiên trì đến cuối cùng. Quán này ngon đấy. Trần Trác Tuyền được đấy. Thật ra ở Bắc Kinh
Thực ra là lần đầu tiên thấy cách ăn này. Chưa thấy bao giờ. Bình thường em ăn rất nhiều. Thật ra mọi người đều nói em là chim ăn bao tử, Ăn thức ăn của mèo. Ăn thức ăn của mèo. Hôm nay đã xuất hiện một nhân vật mới. Là Trần Năng Huyền.
Em cũng có một nhận thức mới một nhận thức mới về chính mình. Vô cùng vui mừng. Cuối cùng em cũng được ăn thịt nướng. Cho nên món ăn đầu tiên hôm nay đã thuận lợi tìm được. Đúng vậy. Đây là một món thịt nướng khá đặc biệt
Một món thịt nướng khá là đặc sắc. Tuy có hơi trắc trở, nhưng cũng không uổng công lần này. Đúng. Vẫn rất cảm ơn mọi người đã cho tôi ăn thịt nướng ngon như vậy. Món này lúc này em rất cảm ơn Coca – Cola đã cho tôi cơ hội
Cơ hội “Bạn bè mời ăn cơm”. Vui chứ. Coca Cola đó. Uống Coca xong không phải đều có tiếng này sao? Cách ăn của thịt nướng. Thật sự không xuất hiện cửa hàng khác đâu. Rất lâu trước đây, mới có người làm ra nó. để mọi người đến đây trải nghiệm
Văn hóa một thời của Bắc Kinh. Tôi thấy điều này rất quan trọng. Giao thừa nhỉ? Tôi nghĩ đôi khi ẩm thực không chỉ được thừa hưởng hương vị tuyệt vời đó, mà còn là thói quen đã từng sống một lần, và ký ức của họ, là một chuyện vô cùng đáng quý.
Ăn hết một ngày. Mọi người về phòng nghỉ ngơi một lát đã. Được. Lát nữa gặp. Không chụp được đâu. Tôi lặng lẽ xem thử. Tiêu rồi. Tăng có bốn cân. Sao lại như vậy? Vận động thôi. Gầy đi. Gầy đi. Về phòng là không muốn ra. Lúc nãy làm tôi hết hồn.
Trong phòng có một con mèo, anh có thể giúp tôi bắt được không? Tại sao lại có mèo? Cậu nhìn thấy mèo chưa? Không. Có phải không? Ở đây này. Sao nó lại vào được? Cậu tên gì? Ngươi tên gì? Đừng… Đừng cầm lấy. Không được. Cô xem. Nó như vậy không sao.
Nó là mèo nhà à? Không biết. Vậy anh qua phòng em ngủ đi. Đi đi. Anh sẽ ngủ trong phòng này sao? đi ngủ đi. Lại đến phần mà ta thích nhất. Chúng ta nướng đi. Tôi muốn ăn. Tôi cũng muốn ăn. Tôi nói cậu nghe,
Kẹo bông nướng kẹp bánh quy soda ngon lắm. Anh đói thật à? Tôi không đói. Tôi là kiểu tham ăn. Cậu hiểu thèm rồi chứ? Hai vị chủ nhà sắp xếp cho chúng ta đi chơi ở Bắc Kinh. Có hài lòng với ngày hôm nay không? Hài lòng chứ?
Hai người có hài lòng không? Dù sao em cũng thấy rất tốt. Vì chưa có ngày nào ăn nhiều món ngon của Bắc Kinh như vậy. Với em mà nói cũng là kiểu vì trước khi đến nghĩ là do hai người sắp xếp, các em cũng quen thuộc với Bắc Kinh,
Tóm lại mình thấy các cậu sắp xếp gì đó thì tôi sẽ đi theo. Không ngờ lại có một quy tắc rất khó hiểu. Nhưng cách tự mình tìm đồ ăn, nói qua miệng của người qua đường. Chúng ta đi tìm. Rất đặc biệt. Như món trà mì ấy. Thật sự rất tuyệt.
Mùi vị và mùi vị Mùi vị thì dính miệng. Mùi vị rất ngon. Mặn ngọt. Miệng ngọt mặn. Đúng vậy. Và cách anh ấy xuất hiện cũng rất đặc biệt. Sao tự nhiên lại có một người anh liền đề cử một cửa hàng như vậy. Đúng vậy. Tôi cảm thấy rất kích thích.
Rất phấn khích. Ta thích nhất là là món ở Tử Quang. Món thịt ba chỉ mà thôi. Và cả trứng gà nữa thịt râu gỗ. Đúng, em cũng thấy cái râu gỗ chua ngon thật đấy. Rõ ràng lúc đó không thấy đói bụng nữa. Mà thấy ngon quá. Vậy là đủ rồi.
Một khi bạn cảm thấy khi bạn không đói đến thế, cậu vẫn thấy nó ngon à? Món đó ngon thật đấy. Đúng. Món ăn này các bạn ơi nào, chúng ta hãy cùng giơ Coca – Cola trong tay. Cảm ơn các bạn ở Bắc Kinh, mời ăn cơm. Cạn ly.
Bữa ăn này lúc này coca – Cola. Cạn ly. Coca vẫn tốt hơn. Chào cô. Đồ ăn của cậu đến rồi đây ai gọi đồ ăn thế? Chúng tôi gọi đồ ăn ngoài. Gọi thức ăn ngoài. Không ngờ Sao thế? Được, cảm ơn anh. Vừa nãy ai nói không ăn được?
Sao lại gọi thức ăn ngoài? Gọi món gì? Còn có bất ngờ không? Bánh sinh nhật. Dạo này là sinh nhật ai thế? Sinh nhật ai? Có phải cô, khi nào em có sinh nhật? Khi nào có sinh nhật? Không phải. Người giới thiệu à? Người quay chương trình?
Chúng tôi hiểu sự vất vả của cô. Sinh nhật anh Nhật Địch ngày 26 tháng 4. Hình như bây giờ chúng ta chỉ còn mấy ngày nữa là ghi hình rồi. Chúng ta phải tổ chức sinh nhật sớm cho cậu ấy cũng không phải không có vấn đề. Đúng.
Làm cho cậu ấy một cái bánh sinh nhật. Đúng. Nhưng vấn đề có một vấn đề. Có vấn đề. Phải cho người ta cắm nến, viết chữ gì đó. Anh có ý kiến gì không? Vì có thể thời gian tiếp xúc thời gian tiếp xúc khá lâu,
Cơ hội gặp mặt của cậu nhiều. Đúng vậy. Em cảm thấy anh ấy luôn xuất hiện trên các chương trình giải trí lăn lộn nhiều hơn nhưng thật ra người làm chương trình cũng có rất nhiều điểm đau buồn. Đúng vậy. Để khán giả vui vẻ thật ra là chuyện khó nhất.
Vô cùng khó. Khó lắm luôn. Điều mà bạn ấy luôn cố gắng thể hiện để mọi người vui vẻ. Đúng vậy. Nhưng thật ra có nhiều lúc bạn ấy phải đối mặt với gặp nguy hiểm sẽ không ai nhận ra anh ấy thật sự nguy hiểm.
Chỉ là cảm thấy cậu ấy đang làm hiệu quả. Thật ra chúng ta rất đồng cảm, có sự đồng cảm sâu sắc. Bởi vì các nghệ sĩ hài bất kể hôm nay tâm trạng tốt hay xấu, vui vẻ hay không sau khi lên sân khấu, chúng ta phải có một
Một trạng thái thật vui vẻ. để làm khán giả cười. Có những lúc phải dựa trên sự đau khổ, để làm sao chọc mọi người cười, nếu khán giả không vui chúng ta sẽ rất hối hận. Sao em không cười? Vậy thì đúng là có cảm tình rồi.
Nên em nghĩ nên viết một đoạn lời cho bạn ấy. Được. Hy vọng bạn ấy có thể không xem những bình luận đánh giá xung quanh. Dù vất vả thế nào, không sao. Bọn mình ở bên cậu, bạn bè đều có mặt, vui lên. Bạn. Được. Tôi thích cái này. Vui chứ?
Vui vẻ. Đặt bánh kem đi. Không kịp nữa rồi. Còn tổ chức sinh nhật cho em nữa. Cảm ơn. Sinh nhật Dương Địch vui vẻ nhé. Vui lên nào anh bạn. Chúc mừng sinh nhật của bạn! Mừng ngày sinh nhật của em mừng ngày sinh nhật của em
Mừng ngày sinh nhật của em chúc mừng sinh nhật của bạn! Cảm ơn. Tôi ước một điều. Được. Lên tinh thần. Cảm ơn. Sinh nhật vui vẻ. Thế thì đâm một nhát đi. Mọi người ăn đi, vẫn còn bao tử không? Còn vị nào không? Chỉ muốn ăn thôi. Không nhiều.
Số còn lại không nhiều. Lại ăn nữa rồi. Đúng là một chương trình ẩm thực. Lại ăn nữa rồi. Hai chúng tôi cảm giác phải ăn hết tôi thật sự không rõ dạ dày của hai cậu. Bây giờ hơi… Cảm ơn mọi người còn tổ chức sinh nhật cho tôi. Nên làm mà.
Cảm ơn. Sinh nhật vui vẻ. Món ăn này lúc này coca – Cola. Bữa ăn này lúc này coca – Cola. đẹp trai dễ ăn. Lại muốn làm gì? Hôm nay phải so những thứ này với các ông lớn thắng chúng ta mới có thể khoe sắc. Chúng tôi không ai đến được.
Xem cậu có thể làm được bao lâu. Xem cậu làm được bao lâu? Thả tay ra. Muốn nôn à? Đây không phải là một chương trình ẩm thực sao dựa vào âm thanh tìm ra nguyên liệu con đường này rất dài tóm lại là một thứ rất giòn. Em ăn đi.
Ta nghe thử xem. Có phải Bánh Nếp không? Bánh nướng của câu lạc bộ Đức Vân. Đây không phải Nhạc sao? Đúng là rất giống. Là chỗ này phải không? Quách Ký. Chuyện bên lề của Kỳ Lân các cậu. Cái này có thật. Có tiếng thật. Sau đó thì hết rồi. Cái nào?
Kinh Bát Trân. Thịt lừa đốt cháy. Hết rồi. Rốt cuộc là gì? Nói. Mắt đỏ hoe. Tận hưởng quá. Tôm này cũng không tệ. Ngon lắm. Ngon lắm. Bánh của cô ấy ngốc quá. Quán này được đó. Nhà cậu ấy không có món ăn nào có thể dầm mưa cả.
Kinh ngạc đến mức. Đúng.