Phim Võ Thuật Cổ Trang | Thiên Tỉnh Chi Lộ Tập 05 | iQIYI Vietnam
Chương trình này có phụ đề tiếng Việt. ♫ Mây bay lượn lờ trên biển xanh ♫ ♫ Bỗng chốc vụt tan biến ♫ ♫ Giang hồ chia cắt cùng thiên hạ ♫ ♫ Vạn tiễn cùng rời cung ♫ ♫ Ai mà chẳng có tâm sự ♫
♫ Chu sa trên trái tim ai ♫ ♫ Khi đấy đương hăng hái ♫ ♫ Ai lấy bốn bể làm nhà ♫ ♫ Ai rong ruổi trên lưng ngựa thuở thiếu thời ♫ ♫ Có giọt lệ rơi vào nơi suy yếu ♫ ♫ Anh hùng cắt đứt mọi mối bận lòng ♫
♫ Sống hay chết cũng xem như chẳng là gì ♫ ♫ Chưa từng quan tâm đến cái giá phải trả ♫ ♫ Thiện ác cũng phân cao thấp ♫ ♫ Gió thổi hoa tuyết rơi ♫ ♫ Để mặc thêm vài vết sẹo nữa ♫ ♫ Cả đời lưu lạc thiên nhai ♫
♫ Chỉ mong, chỉ cầu một lời giải đáp cho thiên hạ ♫ ♫ Thiếu niên không cần làm hiệp sĩ ♫ ♫ Cảnh mộng không cần phải có hoa ♫ ♫ Không cần phải sợ số trời ♫ ♫ Bởi vì suốt chặng đường luôn có người và hắn ♫
♫ Thân kinh qua bao lần chinh phạt ♫ ♫ Vượt qua bao cửa ải ♫ ♫ Từ đây vui vẻ thoải mái ♫ ♫ Chỉ mong, chỉ theo thiên hạ chúng sinh ♫ ♫ Phong vân thay đổi ♫ [THIÊN TỈNH CHI LỘ] [Tập 5] Cỏ Vô Ưu của Mạc thị? Cỏ?
Thứ này là dị bảo bất phàm, trăm năm mới có một ngọn, trị giá nghìn vàng đó sư phụ. Lần này ta chắc chắn thiệt to rồi… Con nói gì? Cái thứ này giá nghìn vàng? Lần này ta phát tài rồi! [Cỏ Vô Ưu.] [Mạc thị.] [Mạc Lâm.] Sư phụ.
Nếu trước đây đã mắc sai lầm, ắt phải chân thành bù đắp, bây giờ con sẽ đi… Bây giờ con sẽ đi gọi Mạc Lâm đến bù đắp lỗi lầm. Nhưng quy tắc không cho người lạ vào Trích Phong đường… Ta vẫn chưa nói hết. Mấy ngày hôm nay
Ta phải đến Thiền Châu mượn Võ Tháp, Trích Phong để con quyết định. Chỉ cần không xảy ra rắc rối gì, ta sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra cả. Đa tạ sư phụ. [Cỏ Vô Ưu của Mạc thị.] Tiểu huynh đệ. Thứ này,
Trong túi của ca ca có nhiều pháp bảo lắm, đổi cái bánh, suy nghĩ xem nhé. Không tin à? Ca ca lấy ra cho đệ xem. Tiểu huynh đệ! Quay lại đi. Có muốn đến Như Ngọc lâu ăn bữa no nê không?
Cái này thì phải xem tâm trạng của tiểu gia đây. Hương vị này miễn cưỡng được. Có duyên sẽ gặp lại trong giang hồ. Ngươi họ Mạc, có từng nghe nói đến Mạc thị ở cốc Vô Ưu chưa? Gia tộc Mạc thị nổi danh thiên hạ với thuật Kỳ Hoàng,
Tương truyền rằng có thể khiến xương người chết mọc da thịt mới. Hàng trăm năm về trước để tránh bị cuốn vào phân tranh giang hồ, cả tộc Mạc thị đã ở ẩn trong cốc Vô Ưu. Cỏ Vô Ưu Mạc thị gì chứ? Nghe không hiểu ngươi nói gì cả.
Cốc chủ hiện giờ là Mạc Bất Lưu có một người con trai, tuổi tác tương đương ngươi, vừa đúng lại là người thiếu hụt, sinh ra không có phách Lực trong dòng máu đặc biệt của gia tộc Mạc thị, Mạc tiểu công tử.
Cốc chủ có biết ngươi đang lang thang bên ngoài không? Được rồi được rồi. Xem như ngươi giỏi. Ta đến từ cốc Vô Ưu đó thì sao? Mạc Bất Lưu là cha ta đó. Một y giả còn chẳng có phách Lực mà muốn làm thích khách?
Ai nói không có phách Lực thì không được có ước mơ chứ? Ta không thèm giống như mấy người cha ta chỉ biết trốn trong cốc làm y giả cả đời. Rồi sẽ có một ngày ta chắc chắn phải giết hết những kẻ bất nghĩa trong thiên hạ,
Trở thành thích khách đứng đầu thiên hạ. Nếu ngươi đã có chí hướng như vậy có lẽ cũng mang một trái tim hiệp nghĩa nhỉ. Tất nhiên rồi. Vậy thì tốt quá. Cốc Vô Ưu y thuật hàng đầu, hiện giờ Lộ Bình bị thương nặng,
Ngươi theo ta về Trích Phong đường chữa trị cho đệ ấy đi. Lộ Bình? Dù tiểu gia có chịu đói ba ngày ba đêm cũng không muốn có bất cứ quan hệ gì với tên sao chổi này. Đi đây. Tô Đường. Muội nghĩ với tính cách của đại sư huynh,
Ắt sẽ không bỏ rơi ca ca muội không màng. Bây giờ xem ra quả đúng là vậy. Không uổng công ca ca muội đã cứu huynh một mạng. Muội không sợ ta có rắp tăm khác à? Xưa nay ca ca muội đều một mình đối mặt với khó khăn,
Ngoài muội ra hiếm có ai chịu bôn ba vì huynh ấy, tin huynh một lần có gì đâu. Nếu tên này thật sự cứu được ca ca muội, bây giờ muội sẽ trói hắn về. Tiểu gia đâu phải đồ vật, đừng lấy ta ra để ban ơn.
Chẳng lẽ phách Lực của cô đã gần đạt đến mức tinh thông rồi sao? Sao lại mạnh như vậy? Đừng đánh nữa! Đánh ngốc rồi thì không ai cứu ca ca của cô đâu. Ngươi đã đồng ý cứu người rồi. Tuy tiểu gia ta không có phách Lực, nhưng
Nếu có một đồ đệ tu luyện phách Lực hầu hạ thì cũng được đó. Hay là, bái ta làm thầy theo ta xông pha giang hồ nhé? Vậy thì chuyện cứu người cũng không phải không thể suy xét. Ngươi muốn ta đi theo ngươi? Đúng vậy. Làm thích khách hay lắm,
Trước đây có biết bao nhiêu người cầu xin tiểu gia, tiểu gia đều từ chối hết. Cô suy nghĩ thêm nữa đi. Triệu Tây Phàm từng nói chỉ có tiểu gia cứu được ca ca của cô. Hoặc là bái sư, hoặc là cô tự nghĩ cách đi. Không cứu thật à?
Trói ta về cũng không cứu. Được. Trích Phong đường bọn ta không ép buộc người khác. Đi thôi Tô Đường. Ta dẫn muội đi tìm cao thủ khác. Cứ vậy mà đi à? Suy nghĩ thêm đi mà. Chuyến này đến võ quán mượn Võ Tháp
Thật sự đã tiêu rất nhiều ngân lượng. Mi thấy sao? Đang nói chuyện với mi đó. Mi làm gì vậy hả? Xin chào. Làm phiền nói với quán chủ các ngươi là Quách Hữu Đạo của Trích Phong đường có chuyện muốn nhờ. Trà ngon, trà ngon. Lão Quách này.
Ta cũng lười vòng vo với ngươi, chuyện ngươi nói mượn Võ Tháp lúc nãy không được. Quán chủ. Ngài nói gì vậy chứ? Hai nhà võ quán chúng ta thân thiết lâu năm. Đừng có nói lung tung. Đúng đúng đúng. Thứ nhất, Đại Sóc chúng ta ngoài võ viện Thiên Chiếu
Mà quan phủ Khai Phong mở, thì chỉ có võ quán do quan phủ của các địa phương lập. Trong Thiền Châu này chỉ có mỗi võ quán của ta thôi. Loại như Trích Phong đường chỉ dựa vào một mình lão Quách ngươi khổ cực chống đỡ đến bây giờ
Vẫn không thể gọi là võ quán. Thứ hai, Võ Tháp là thứ mà Vệ gia đã tài trợ cho võ quán bọn ta, được lập để thi hương. Huống chi kỳ thi hương năm nay liên quan đến Đại hội Điểm Phách. Nếu đệ tử của võ quán bọn ta
Được đề tên bảng vàng trong Đại hội Điểm Phách này, thì sẽ được vào triều làm quan, góp sức cho đất nước. Trích Phong đường không ra đồng nào mà còn muốn mượn tháp để tham gia thi hương? Ngươi đúng là không làm mà đòi có ăn đó lão Quách.
Ngươi tính toán cũng tinh ranh quá nhỉ? Đệ tử của Trích Phong bọn ta đúng là có hơi nghèo thật, nhưng cũng có lòng muốn đền đáp cho đất nước. Lần này ngài cho ta mượn một lần, về chuyện tiền bạc ngài xem có thể cho nợ trước không? Cho nợ trước?
Không phải, ngươi thật sự xem chỗ của ta là chỗ làm từ thiện à? Ta nói thật cho ngươi biết, năm nay liên quan đến tương lai của đệ tử ta, không ai thương xót ngươi đâu. Tiễn khách. Quán chủ. Khoan đã. Khoan đã khoan đã khoan đã. Quán chủ.
– Chúng ta thân nhau nhiều năm mà. – Khoan đã. Vệ công tử. Ngài xem ta đã nói rồi mà. Thời tiết nóng nực, nếu ngài thấy mệt thì không cần ngày nào cũng đến tu luyện đâu. Sư phụ.
Dù sao thì tại hạ cũng là đệ tử đứng đầu của võ quán Thiền Châu. Đương nhiên. Vậy nên phải làm gương cho các sư huynh đệ chứ đúng không? Sao có thể bỏ bê việc học được. Đúng vậy.
Đây chẳng phải Quách đường chủ của Trích Phong đường đó sao? Đây chẳng phải gì mà gì mà Vệ công tử đó sao? Nghe danh Vệ công tử là đệ tử đứng đầu võ quán Thiền Châu đó. Hôm nay gặp mặt quả nhiên phong lưu ngời ngời,
Anh tài kiệt xuất mà. Sư phụ. Võ quán Thiền Châu chúng ta là hàng xóm với Trích Phong đường, xưa nay thân thiết, chẳng phải chỉ mượn Võ Tháp thôi sao? Cho mượn chút cũng có sao đâu? Đúng đó. Đệ tử hai nhà cùng vào tháp
Còn có thể tỷ thí lẫn nhau. Được. Nếu công tử đã mở lời, thì tất nhiên là được rồi. Thế thì tốt quá. Cảm ơn quán chủ. Cảm ơn Vệ công tử. Được rồi được rồi. [Trích Phong đường] Thả ra! Làm gì vậy? Thả ra! Thả ta ra! Hai người các ngươi
Trói bệnh nhân của ta lại như thế. Nhỡ hắn bị thương nặng hơn thì làm sao? Chắc tên đó đã bị Tư Đồ La làm tổn thương kinh mạch, phách Lực không lưu thông được, phải dùng ngân châm để khơi thông. Quả nhiên ngươi biết chữa trị.
Ta nể tình đồ đệ của ta nên mới ra tay cứu giúp thôi. Nhưng tiểu gia đã làm liên tiếp hai cuộc trao đổi thiệt thòi rồi, lần này cũng phải có hời chứ. Cứu ca ca của ta, chuyện gì cũng nghe ngươi. Cô chờ đó. Tiểu gia ta
Rồi sẽ có một ngày sẽ khiến cô cam nguyện bái ta làm thầy. Triệu Tây Phàm. Huynh đừng suốt ngày lo chuyện bao đồng nữa. Lần này đệ bị thương vì Trích Phong, ta sẽ không bàng quan mặc kệ.
Một khi đệ hồi phục rồi thì xem như hai chúng ta thanh toán xong. Đệ muốn làm gì cứ làm, ta chắc chắn sẽ không ngăn cản. Ca. Huynh hãy thử xem. Mạc thị của cốc Vô Ưu sở trường về y thuật, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho huynh mà.
Hiếm thấy. Hiếm thấy quá. Đây là lần đầu tiên ta gặp loại dòng máu như vậy đó. Dòng máu gì? Kỳ kinh bát mạch sinh sáu phách. Người bình thường tập võ nhập môn bằng một trong các phách, nếu chịu khó tu luyện mấy mươi năm tinh thông ba, bốn phách
Thì có thể xưng là cao thủ tuyệt đỉnh rồi. Ta từng đọc trong sách y về một anh tài xuất chúng trăm năm hiếm gặp, trời sinh đã tinh thông sức mạnh của phách, thế nhân gọi là Thiên tỉnh giả. Việc này liên quan gì đến Lộ Bình?
Hắn trời sinh đã tinh thông sáu phách, chẳng qua có người đã cưỡng chế hạ một cấm chế phong tỏa kinh mạch toàn thân, để ức chế sức mạnh của phách. Thiên phú hiếm thấy như vậy tại sao phải phong tỏa sức mạnh sáu phách chứ?
Thiên phú bị phong tỏa rồi thì có ích gì? Nói cả nửa ngày trời rốt cuộc có cách giúp ta hồi phục không? Chuyện này à. Từ nhỏ ta đã muốn làm thích khách, nên trình độ y thuật chỉ tầm tầm thôi. Cái dáng vẻ này
Mà còn muốn ta bái ngươi làm thầy? Cô cho ta thêm chút thời gian, để ta suy nghĩ kỹ đã. Hơn nữa, vẫn hay hơn chuyện cho ca ca cô ngâm mình dưới hồ đi chết mà. Khoan đã. Đi chết. Mau nhìn kìa. Nhìn mắt của hắn kìa. Ta hiểu rồi.
Hắn đã kích thích sức mạnh của phách trong cơn đau, là phản ứng chịu kích thích của các kinh mạch trong cơ thể gây ra. Nên việc nín thở ngâm dưới hồ có thể khiến hắn trộm được một ít sức mạnh của phách.
Nên sức mạnh của phách của đệ ấy trộm được khi ở bên ranh giới sống còn. Bây giờ nín thở ngâm hồ đã không đủ nữa rồi, phải phóng đại cơn đau của hắn lên gấp trăm nghìn lần mới có thể kích thích kinh mạch của hắn thành công.
Ngươi muốn khiến ca ca của ta đau chết à? Chỉ cần được lấy lại sức mạnh của phách về, muốn ta chết mấy lần cũng bằng lòng. Xong rồi. Bây giờ Ta sẽ chuẩn bị dùng giường đinh này phong tỏa kỳ kinh thất mạch của ngươi, chỉ để lại Xung mạch thôi. Ca.
Nhỡ đau thì ăn chút kẹo nhé. Tô Đường. Chúng ta còn bò ra được khỏi địa ngục thì chút đau đớn này không hạ gục được ta đâu. Tô Đường. Để ta. Muội bớt nhìn một chút thì sẽ bớt đau lòng hơn. Nghe lời đại sư huynh, đi đi. Đại sư huynh.
Ca ca muội huynh ấy… Đệ ấy đã ngủ rồi. Mạc Lâm đã xem qua, chỉ là một lần vẫn chưa đủ hoàn thành, cần phải làm thêm vài lần mới biết được có hiệu quả hay không. Muội đi chăm sóc ca ca muội. Rốt cuộc hai người là ai?
Rốt cuộc đã từng gặp chuyện gì? Đại sư huynh, muội… Muội không thể nói với huynh được. Nhưng bọn muội không phải người xấu. Nếu muội không muốn nói, ta cũng không hỏi nữa. Anh hùng không hỏi chuyện cũ, nay hai người còn ở Trích Phong một ngày,
Ta sẽ dốc sức hết sức che chở bảo vệ hai người chu đáo, hoàn thành tâm nguyện trong lòng hai người. Nếu huynh và ca ca muội gặp nhau trong tình huống khác, thì có lẽ hai người đã trở thành bạn rồi. Đại sư huynh.
– Đại sư huynh. – Đại sư huynh đến rồi. – Đại sư huynh. – Đại sư huynh. Bọn ta đã đưa tất cả đệ tử bị thương đi chữa trị rồi. Những người còn lại đều làm theo lời dặn của huynh, tập luyện mỗi ngày. Đúng đúng đúng.
Đại sư huynh. Có phải chúng ta sắp đi đánh Võ Tháp không? Đúng. Chúng ta phải tham gia kỳ thi hương Thiền Châu. Nhưng Trích Phong chúng ta chưa từng tham gia mấy cuộc thi như vậy. Đúng đó. Người ta là võ quán chính quy mà. Thế thì đã sao?
Nếu sư phụ đã lập ra lời thề phải vượt mặt Bắc Đẩu, thì lần thi hương này chính là một cơ hội. Bất kể thế nào, chúng ta cũng không thể để họ xem thường. – Đúng. – Đúng. – Chúng ta tập luyện cho tốt. – Tập luyện cho tốt.
Đi thôi. Tập luyện cho tốt. Đi thôi. Chuẩn bị. Tư Đồ La đã giết hết những người đi theo rồi? Thuộc hạ tìm được thi thể của mấy huynh đệ Vệ gia đó ở gần Trích Phong đường. Có lẽ Tư Đồ La đại nhân
Đã xử lý xong chuyện mà lâu chủ giao cho, tự trở về rồi. Sứ giả Tinh La tiếng dữ đồn xa mà lại đi không một tăm hơi như vậy? Cô ta không rõ tung tích, kết quả chỉ có một, người chết đèn tắt. Nhưng kẻ giết chết được Tinh La
E rằng chính là tên cao thủ bí ẩn mà Tần tiểu thư muốn điều tra. Kể từ sau việc này, tiểu thư Tần gia đã cáo từ rời đi. Chẳng lẽ đã nhận ra điều gì? Phải nhanh chóng nói rõ chuyện này với lâu chủ.
Nếu không lâu chủ mà trách tội, Vệ gia chúng ta cũng không bảo toàn được. Cha. Thiên Khải à. Kỳ thi hương sắp tới con đã nắm chắc sẽ giành được hạng nhất chưa? Chuyện đó thì chắc chắn rồi. Đúng rồi cha. Cha có còn nhớ
Tại sao lần trước sau khi gặp nguy hiểm ở Như Ngọc lâu, Tang Tang lại nằng nặc đòi rời khỏi nhà chúng ta không? Vì Trích Phong đường có hai đệ tử trêu cợt con, khiến con bị xấu mặt trước Tang Tang.
Mối thù này không báo thì không phải quân tử! Cha. Con nghe nói năm nay Trích Phong đường cũng muốn tham gia kỳ thi hương Thiền Châu, nên hôm nay con đã cố ý giúp đỡ ông già của Trích Phong đường mượn Võ Tháp Thiền Châu. Như vậy,
Con sẽ có thể vào trong tháp giăng bẫy, đến ngày thi hương sẽ có thể khiến đám đệ tử Trích Phong đường biết mặt. Được. Kế sách hay. Vừa không kinh động đến quan phủ, cũng có thể khiến những kẻ đó biết không được đụng đến con trai ta.
Nếu cha đã thấy được thì xin cha cho người giúp con vào trong tháp trước, để chuẩn bị. Gia vệ trong phủ mặc con sai khiến. Cảm ơn cha. Con trai chắc chắn sẽ khiến những tên tiểu tử ngang tàng của Trích Phong đường biết
Vệ gia chúng ta không dễ đụng chạm đâu. Cha, con đi trước đây. Lão gia. Nay chuyện chính chưa xong, sao ngài lại để mặc thiếu gia gây sự được? Vệ Minh. Mấy thi thể của các huynh đệ mà ngươi vừa nói ban nãy
Là được phát hiện ở gần Trích Phong đường? Ý lão gia là tên cao thủ bí ẩn đó đang ở trong Trích Phong đường? Một Trích Phong đường cỏn con không giấu nổi người đâu. Chắc chắn kẻ này trà trộn vào trong các đệ tử. Dặn dò xuống dưới,
Kỳ thi hương Thiền Châu lần này đúng lúc lấy để che giấu giải quyết chuyện này triệt để, để báo rõ với lâu chủ. Vâng. [Võ viện Thiền Châu] Tiểu thư. Dù sao người cũng xuất thân thế gia, làm mấy chuyện lén lút như vậy dù sao cũng không hợp thân phận.
Ta nghe nói Trích Phong đường lần này cũng sẽ tham gia kỳ thi hương Thiền Châu. Vậy chúng ta cũng trà trộn vào. Nhưng tiểu thư, nơi này đông người phức tạp. Cái cần là đông người phức tạp đó. Mỗi lần Lộ Bình xuất hiện
Hành giả của Sơn Hải lâu chắc chắn sẽ hiện thân. Kỳ thi hương lần này hội tụ thế lực nhiều nơi, chỉ cần chúng ta theo sát Lộ Bình vào trong tháp, thì chắc chắn sẽ đến gần với chân tướng hơn. Vậy lần này tiểu thư
Sẽ không bị Lộ Bình đùa giỡn nữa chứ? Ngươi nhớ hắn quá nhỉ. Nô tỳ chỉ cảm thấy vỏ quýt dày có móng tay nhọn thôi. Ta thấy tiểu thư gặp Lộ Bình cứ giống như gặp phải khắc tinh vậy. Quá tam ba bận. Ta muốn để hắn biết
Tần Tang ta chắc chắn sẽ không bị hắn gạt lần thứ ba. Đi thôi. Lần này bổn đường chủ đích thân ra mặt, đã mượn được Võ Tháp. Tốt quá rồi. Chúng ta có thể tham gia kỳ thi hương Thiền Châu rồi. Cuối cùng cũng được tham gia thi hương rồi.
Tốt quá đi. Đúng đó. Ta đã muốn đi từ lâu rồi. Đệ tử chắc chắn sẽ không phụ sự ủy thác của sư phụ. Nhưng để rèn luyện năng lực một mình đối mặt với khó khăn, giải quyết khó khăn của các con, ta sẽ không đi cùng các con đâu.
Sao lại như vậy? Cả võ quán Thiền Châu mà chúng ta cũng mượn của người ta, tiết kiệm chút tiền xe ngựa thì có gì lạ đâu? Biết gì chứ? Làm càn quá rồi đấy. Lần này, chúng ta tham gia kỳ thi hương Thiền Châu, chắc chắn phải thắng ngay trận đầu.
Khoảng cách với Bắc Đẩu các lại được tiến gần thêm một bước lớn. Trích Phong oai hùng, vượt mặt Bắc Đẩu. Trích Phong oai hùng, vượt mặt Bắc Đẩu. Trích Phong oai hùng, vượt mặt Bắc Đẩu. Trích Phong oai hùng, Đại sư huynh. vượt mặt Bắc Đẩu.
Sao ca ca muội vẫn chưa có tin tức gì? Chuẩn bị xuất phát. Khoan đã. Chuyện lớn như thi hương Thiền Châu tại sao không ai gọi ta dậy chứ? Bây giờ đến vẫn chưa muộn. Nhớ kỹ, Trích Phong oai hùng, vượt mặt Bắc Đẩu. Người đã đông đủ, xuất phát thôi.
Xuất phát. Đại đệ tử đứng đầu của Trích Phong đường, Triệu Tây Phàm ra mắt quán chủ. Đường chủ của các ngươi đâu? Gia sư có việc, không thể đi cùng, nên đã đặc biệt lệnh cho Tây Phàm vấn an quán chủ thay người. Ai cũng biết
Quách đường chủ luôn rất keo kiệt, đừng nói là vì tiết kiệm vài đồng cắt cỏn con nên mới không đi cùng nhé. Chuyện của Trích Phong đường thì không nhọc lòng Vệ sư đệ. Chuyện của Trích Phong tất nhiên sẽ do ta quyết định. Được rồi được rồi.
Mời các vị đến biệt viện nghỉ ngơi. Mời bên này. Chỗ này có ai ở không? Chỗ này mà ở được à? Là chỗ cho người ở sao? Chỗ nào vậy chứ? Như vậy cũng khinh thường người khác quá rồi đấy. Đúng đó, đúng đó.
Người như thế nào thì xứng ở nhà thế đó. Người của Trích Phong đường ở đây là thích hợp nhất rồi. Nói gì vậy hả? Ngươi thấy bọn ta dễ bắt nạt lắm phải không? Nếu đây là là đạo đãi khách của võ quán Thiền Châu,
Vậy Trích Phong đường bọn ta từ chối thì bất kính quá. Đại sư huynh. Khinh người quá đáng. Quá đáng quá rồi. Mấy người các đệ quét dọn lại phòng ốc một lượt đi. Các đệ theo ta đi quanh Võ Tháp để tiện chuẩn bị. Được, đại sư huynh. Được.
Lộ Bình đâu? Đúng đó, ban nãy còn ở đây mà. Không thấy, người đâu rồi? Không biết. Nhóc thối. Còn dám loanh quanh ở đây. Vệ công tử. Lần trước từ biệt trên vách núi, lâu rồi không gặp nhỉ. Ngươi còn dám nhắc à? Có biết đây là đâu không?
Đây chính là lãnh địa của võ quán Thiền Châu, có cần ta dạy ngươi phép tắc không? Dựa theo luật pháp triều ta, trước kỳ thi hương một ngày, thí sinh có thể đến phạm vi năm dặm quanh Võ Tháp để làm quen trường thi. Mặc cái gì vậy?
Ngay cả một bộ đồng phục đệ tử ra hồn cũng không có. Thế thì tính là môn phái gì chứ? Trích Phong bọn ta thiếu ăn thiếu mặc chẳng phải vẫn còn Vệ công tử đó sao? A Vinh. – Lấy qua đây. – Trả về đây! Lấy qua đây!
Trả tiền cho ta! Vệ công tử. Vệ công tử. Bọn ta không hiếm lạ gì tiền của ngươi đâu. Cút. Vệ sư huynh. Kỳ thi hương sắp đến, bớt gây thị phi tốt hơn. Được. Ngươi chờ đó cho ta. Kỳ thi hương ngày mai, ta cho ngươi đẹp mặt. Đi. Đi thôi.
Chỉ cần đệ tử Trích Phong chúng ta đoàn kết một lòng, dù không có đồ đẹp cũng không sao. Người tập võ chỉ cần cố gắng hết sức, không thẹn với lòng. Đại sư huynh nói đúng. Chúng ta chắc chắn phải cố gắng hết sức, không thẹn với lòng! Đúng đó.
Không thẹn với lòng. Không thẹn với lòng. Không ngờ dẫn theo tên vô dụng Lộ Bình mà lại có ích ghê. Đúng đó. Đúng đó. Được đấy. Tiểu tử này được đấy. Ca. Sao lại một mình đến đây? Có phải lúc nãy có người theo dõi huynh không? Không có.
Chẳng qua là một cô ngốc chưa đạt được mục đích không chịu dừng thôi. Nhưng cũng kiên trì lắm. Tìm ta có chuyện gì? Tiểu đồ đệ này của ta ngày càng không biết phép tắc gì, xuất phát mà không gọi sư phụ. Là ta đã gọi Mạc Lâm đến.
Đêm nay, đệ còn phải châm cứu lần nữa. Rốt cuộc cách của ngươi có ích hay không? Nhỡ ca của ta xảy ra chuyện, ngươi phải chôn cùng huynh ấy! Tiểu nha đầu, cô biết cái gì gọi là tôn sư trọng đạo không? Cô có thể nghi ngờ nhân phẩm của tiểu gia,
Nhưng không được nghi ngờ kỹ thuật của ta. Ca. Ca. Đừng nói hắn thật sự bị đau chết nhé. Ca. Đừng hở chút là đòi bắt người ta chôn cùng chứ. Con gái – phải rụt rè một chút. – Ca! Huynh thành công rồi. Thế nào?
Mở mang kiến thức rồi chứ? Nha đầu, bây giờ bái sư vẫn còn kịp đó. Ngoài y thuật ra thì tiểu gia này còn biết nhiều lắm. Lúc đó đưa cô đi ăn ngon no say. Nên lần này sức mạnh của phách của đệ ấy duy trì được bao lâu?
Giống như trước đây, thời gian một nén nhang. Vẫn chỉ có thời gian một nén nhang? Tiểu gia là thích khách chứ đâu phải thần tiên. Nếu muốn thuận lợi vượt qua kỳ thi hương ngày mai, thì hắn phải tự cầu may mắn đi. Ca. Thời gian không nhiều,
Ngày mai trong Võ Tháp muội sẽ dốc hết sức bảo vệ huynh. Huynh chỉ cần đi về phía trước là được. Vậy vi sư phải làm sao? Ngươi thì làm được gì? Ngươi có bảo vệ được ca của ta vào tháp không? Hay là thôi đi. Tiểu gia
Không muốn chuốc phiền phức vào người đâu. Nhưng mà ngày mai e là tên Vệ Thiên Khải đó sẽ không tốt lành gì với các ngươi đâu. Nếu ngày mai chúng ta có thể hợp tác, có lẽ phần thắng với Vệ Thiên Khải
– sẽ cao hơn một chút… – Đại sư huynh. Không có chúng ta. Ca. Những ngày qua đại sư huynh luôn giúp đỡ huynh, hôm nay huynh giúp huynh ấy đối phó với Vệ Thiên Khải, muội còn tưởng hai người các huynh đã trở thành bạn bè rồi.
Huynh ấy vì chuộc tội, còn ta vì kỳ thi hương, chẳng qua là nhu cầu mỗi người thôi. Bây giờ, ta đã hồi phục sức mạnh của phách rồi. Đại sư huynh, không cần áy náy nữa. Còn huynh cứ gánh vác thắng thua của mình đi. Sau kỳ thi hương,
Mọi người đường ai nấy đi. Ngày mai, chúng ta mỗi người một ngả. Được. Vậy ngày mai mỗi người dựa theo ý mình, tự hành động đi. Ca. Huynh làm vậy là qua cầu rút ván đó. Vốn đã không chung đường, rút thì rút thôi. Nha đầu,
Cô thật sự không suy nghĩ lại về việc bái sư à? Phòng ở đã được chia mỗi người một căn riêng rồi. Không phải đệ tử của Trích Phong thì ra ngoài ngủ. Trời lạnh như vậy cô nói xem vi sư biết ngủ ở đâu? Ngươi muốn tự mình ra
Hay là ta vứt ngươi ra? Lòng chân thành sẽ vượt qua mọi khó khăn. Lòng chân thành sẽ vượt qua mọi khó khăn. Nếu sau này có nha đầu này làm đồ đệ, thì chẳng phải ta sẽ vô địch thiên hạ sao? Nhưng nha đầu này cứng đầu quá,
Nếu không vì thấy phách Lực của cô ấy hơn người thì tiểu gia đã độc chết cô ấy từ lâu rồi. Ngươi, người muốn làm gì? Có phải lợi dụng tiểu gia xong rồi cũng muốn qua cầu rút ván không? Tiểu thích khách. Bỏ chữ tiểu đi. Được.
Đại thích khách, đại anh hùng ơi, ngươi cũng biết muội muội ta nghe lời ta nhất. Nào nào nào, đứng lên đi. Có chuyện gì từ từ bàn. Bàn bạc? Kỳ thi hương Thiền Châu hôm nay, võ quán Thiền Châu và Trích Phong đường cùng vào thi.
Võ Tháp có tổng cộng bảy tầng, qua mỗi một tầng thì có thể mở ra cửa đá của ải tiếp theo. tầng cao nhất của Võ Tháp có đá Thiên Anh, người lấy được đá Thiên Anh trước khi trời tối và ra khỏi tháp an toàn xem như thắng,
Sẽ có tư cách tham gia cuộc thi Điểm Phách. Lần thi này công bằng và công khai, nếu có tranh đấu tỷ thí, phải nhớ, nên biết điểm dừng. Võ quán Thiền Châu là sân nhà, mời vào tháp trước. Mọi người nhớ kỹ, lấy đá Thiên Anh là được, đừng gây rắc rối.
Đệ tử Trích Phong vào tháp. Vệ công tử không lên tháp lấy đá Thiên Anh, mà ở lại tầng dưới cùng làm gì? Bổn công tử có thể lấy đá Thiên Anh bất cứ lúc nào, nhưng cơ hội để trút giận thì chắc không cao.
Hôm nay bổn công tử phải đối phó với bọn chuột nhắt Trích Phong các ngươi. Còn không mau đi? Bọn ta chặn phía sau cho đệ. Đại sư huynh, ta từng nói với huynh chúng ta đã không nợ nhau nữa.
Cho dù bọn ta thắng, ta cũng sẽ không cảm kích huynh. Ta làm chuyện ta thích làm thôi, đệ có cảm kích hay không thì liên quan gì đến ta? Đại sư huynh, vậy còn huynh thì sao? Đều là đệ tử Trích Phong, ai thắng cũng là thắng.
Lý lẽ này còn cần ta dạy à? Nghe lời đại sư huynh. Không để võ quán Thiền Châu khinh thường chúng ta nữa. Đi đi. Đệ chỉ có sức mạnh của phách được một nén nhang thôi, còn phải lãng phí lên người những kẻ này. Được rồi, về cả đi,
Tội gì phải chờ ở bên ngoài? Nếu đại sư huynh cần bọn ta giúp thì phải làm sao? Chuyện trong tháp giải quyết trong tháp, bên ngoài không can thiệp được. Sao? Đệ tử của Trích Phong đường muốn giương oai trong võ quán Thiền Châu à? Ngươi! Chúng ta đi. Sư phụ.
Chẳng phải thường ngày đều phái người trông tháp sao? Vệ công tử đã nói hôm nay chuyện trong Võ Tháp trời biết đất biết ngài ấy biết, những kẻ khác không cần phải biết. Vâng. Đi thôi. Tiểu nha đầu. Chờ cô ra ngoài rồi tiểu gia buộc cô phải khóc hô,
Quỳ xuống cầu xin ta nhận cô làm đồ đệ. Ca, cẩn thận một chút. Có phải Vệ Thiên Khải đã lên lầu trước rồi không? Tầng này thi phách nào nhỉ? Sư phụ từng nói Trận Loạn Thạch được xếp dựa theo kỳ môn độn giáp,
Kiểm tra xem đệ tử có thể sử dụng phách Lực để hóa giải mê trận hay không. Ca. Số tiết học mà huynh ngủ gật nhiều quá rồi đấy. Thông minh lắm. Với chút bản lĩnh kia của Vệ Thiên Khải chắc chắn đã lạc đường rồi.
Chúng ta mau đi vượt mê trận. Tiểu tử thối. Cả một đám chỉ biết dùng vũ lực, không biết động não gì hết. Quy tắc thi hương, một khi đã vào tháp thì gãy tay gãy chân đều là ngoài ý muốn.
Hôm nay sẽ để các ngươi bị ngoài ý muốn hoàn toàn. Lên. Có biết cái gì gọi là bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng chưa? Cho các ngươi mở mang tầm mắt. Đồ đệ của tiểu gia mà là người các ngươi có thể tùy ý bắt nạt à?
Tiểu gia ta đã đề phòng từ trước rồi. Thiếu gia, thiếu gia, thiếu gia. Tay của ta! Các ngươi giở trò xảo trá! Là ngươi không biết xấu hổ trước mà. Sư phụ hờ của muội cũng xem như cũng có ích đấy. Vệ công tử
Có từng nghe nói đến bột Bách Chuyển Hoàn Hồn của Mạc gia không? Bách độc bất xâm, còn tự mang độc tính. Một câu thôi, đề phòng tiểu nhân không phòng quân tử. Ngươi! – Vệ Ảnh. – Thiếu gia. Bọn chúng hại bổn thiếu gia trúng độc,
Đừng để bọn chúng chạy thoát, lên cho ta! Ca, huynh lên trước đi, để muội đối phó với chúng. Đồ vô dụng! Lên cho ta! Vô dụng. Hình như bên dưới sàn nhà này có huyền cơ. Nếu không dùng khinh công của phách Lực hỗ trợ có vẻ sẽ không qua được.
Bây giờ không ai giúp đỡ, cũng chỉ có thể bắt đầu sử dụng sức mạnh của phách thôi. Tiểu tặc, hôm nay ngươi chạy không thoát đâu. Ta còn tưởng là kẻ gian nào theo dõi, kết quả lại là Tần tiểu thư. Vậy thì ta yên tâm rồi.
Ngươi lại muốn giở trò gì đây? Dạy cô một lý lẽ, bám chặt quá sẽ không tìm được phu quân tốt đâu. Đừng đứng đây ra tay. Lần này ngươi đừng hòng chạy thoát nữa! Tiểu thư! Tiểu thư! Tiểu tặc cợt nhả! Rõ ràng là cô liên lụy ta rơi xuống đây.
Võ công của ngươi cao cường như vậy, tại sao lần nào ở trước mặt người ngoài cũng giả vờ như không biết? Tại hạ dung mạo tuấn tú, nhỡ còn đánh giỏi hơn người ta, ta sợ Tần tiểu thư sẽ nhịn không được động lòng mất. Ngươi! Ngươi ngươi ngươi.
Ngươi cái gì? Cô thật sự muốn cùng tên tiểu tặc ta ở trong này cả đời à? Tìm lối ra đi. Không sao. Dù sao lần này bắt được ngươi là đủ rồi. Sao con người cô cố chấp vậy? Ta đã nói với cô biết bao nhiêu lần rồi,
Ta không phải người của Sơn Hải lâu. Cô đại nhân đại lượng tha cho ta không được sao? Ta cho cô biết, cô theo dõi ta đã nhiều ngày rồi, đến bây giờ người giở thủ đoạn sau lưng Vệ Thiên Khải thôi, chứ ta chưa hề làm gì cả.
Vậy tại sao những nơi ngươi xuất hiện đều có tung tích của Sơn Hải lâu? Cô cũng hay xuất hiện xung quanh ta, chẳng lẽ cô cũng là đồng lõa của ta sao? Tần tiểu thư. Tần gia là thế gia vọng tộc, cô không hưởng thụ cuộc sống ăn sung mặc sướng,
Mà cứ đòi bám theo Sơn Hải lâu không tha, ở đây tự làm khổ mình.