Phim Tình Cảm Phụ Nữ Siêu Hay Năm 2022 | Trái Tim Gợn Sóng Tập 03 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Trái Tim Gợn Sóng] [Tập 3] Không phải, tôi… Xin hỏi mọi người, tôi không xứng có người yêu cũ ư? Chưa thôi đi phải không? Quên mang theo ấm đun nước, phải không? Hồi tôi và bạn trai cũ còn yêu nhau,

    Ngày nào anh ta cũng đi ngủ lúc mười giờ, còn tôi ngày nào cũng hơn một giờ sáng mới ngủ. Thời gian biểu khác nhau, dẫn đến việc hai chúng tôi chia tay. Bởi vì nếu anh ta không ngủ sớm

    Thì tôi cũng không rảnh đến mức xem điện thoại của anh ta. Mỗi lần khi anh ta ngủ, tôi làm gì? Lúc thì tôi tăng ca, thức đêm làm bản kế hoạch. Thức đêm kiếm chút tiền cũng không đủ tiền đắp mặt nạ.

    [Cậu muốn đánh sập công ty của anh ta ư?] [Cậu định làm thật đấy à?] Thế thì làm sao? Anh ta khốn nạn như vậy, phải trả giá chứ. Hơn nữa công ty Cemi vốn đã có vấn đề. Còn có lúc, tôi kể khổ với người khác. Tôi nhắn tin hỏi bạn tôi.

    Tôi bảo, cậu có bí quyết gì để ngủ sớm không? Nửa đêm mà cậu ấy rep tôi ngay lập tức. Cậu hỏi đúng người rồi đó. Lý Điềm. Sao rồi? Chị, tôi muốn nghỉ việc. Còn có lúc, tôi nhìn ngắm gương mặt đang say giấc nồng của bạn trai tôi,

    Trong lòng tôi không có chút tạp niệm nào. Tôi thật sự vô cùng đơn thuần. Thật đấy. Tôi chỉ nghĩ là rốt cuộc tôi phải xử lý gã đàn ông này thế nào? [Xin chào, người tôi yêu] Bởi vì Lâm Chấn ư?

    Lý Điềm, hôm nay cô có thể nói thật cho tôi biết không? Rốt cuộc Lâm Chấn đã làm gì cô? Không liên quan gì đến anh ấy. Là… là tự tôi muốn nghỉ việc. Tôi muốn sống yên ổn với bạn trai tôi. – Lý Điềm. – Sau đó tôi…

    Tôi đã tuyển cô vào đây. Chúng ta quen nhau bao năm nay, cô chưa bao giờ thay đổi. Cô không biết nói dối. Cô nhớ này, tôi luôn là hậu phương vững chắc của cô. Rốt cuộc là vì sao, cô nói với tôi đi. Lý Điềm. Cô đừng khóc. Cô nói đi chứ.

    Sao thế? Nào, nào, nào. Dự án hôm nay của chúng ta tiến triển thuận lợi như vậy là nhờ có hai người của tổ Trương Phàm. Hôm nay Trương Phàm không có ở đây, nào, chúng ta cùng mời Lý Điềm một ly. Được, được, được. Nào, nào, nào. Nào, nào. Không sao chứ?

    Dưỡng nhan đấy, tốt cho con gái các cô lắm. Uống vừa thôi. Tiểu Đường. Nào, rót rượu cho Lý Điềm đi. Tôi mời cô một ly. Cảm ơn cô đã chiếu cố tôi. Được, được rồi. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. [Sau đó thì sao?] [Sau đó anh ta đã làm gì?]

    Không sao, có tôi đây. Nào, nào. Nào. Cảm ơn sếp Lâm. Sếp Lâm. Sếp Lâm, anh làm gì vậy? Sếp Lâm. Sếp Lâm, anh làm gì vậy? Đừng. Sếp Lâm. Sếp Lâm, anh làm gì vậy? Sao hắn dám chứ? Chị. Sao cô không nói sớm?

    Cô có biết tính chất của chuyện này không? Là tại tôi. Tôi không nên uống rượu. Chị làm ơn được không? Chị cho tôi nghỉ việc đi được không? Tôi xin chị đấy. Sao cô phải nghỉ việc? Có nghỉ việc thì cũng là anh ta phải nghỉ việc. Giờ cô là nạn nhân.

    Giờ tôi sẽ đi tìm anh ta. Chị ơi đừng, tôi xin chị đấy. Đừng, đừng. Anh ta không những phải nhận tội với cô mà còn phải nhận tội trước đồn công an. Đừng mà chị, tôi xin chị đấy. Người ta sẽ đánh giá tôi như thế nào?

    Còn có bạn trai tôi nữa. Tôi còn có bạn trai nữa. Bạn trai tôi sẽ nghĩ tôi thế nào, chị? Sao cô lại ngốc như vậy? Hắn phải nhận tội với cô vì chuyện này chứ? Cô khóc cái gì? Nghe chị nói. Bạn… bạn trai cô… Bạn trai cô… Có lẽ cậu ấy…

    Có lẽ anh ấy không có ý đó đâu. [Thế còn có thể là ý gì?] [Đã nói cả tên phim ra rồi.] Tìm người dụ dỗ chị ư? Chắc không tréo ngoe đến thế đâu. [Nhưng cũng không chắc.] [Những chuyện mà em trải qua gần đây] [cũng khá tréo ngoe.]

    Hay là thế này đi Tiêu Tiêu. Chị đến đón em. Chúng ta ra ngoài ăn khuya nói chuyện đi. Bây giờ à? Giờ em đang hơi bận. Được, vậy thì thôi. Vậy cứ thế đã, tạm biệt. [Đợi đã.] Em nghĩ là chị nên nhân cơ hội này tương kế tựu kế đi.

    [Tựu kế gì?] [Mượn cớ chia tay luôn để giữ thể diện ư?] [Không.] [Dùng cách này để thử xem] [anh ấy có còn yêu chị không.] [Hai chúng ta không giống nhau.] [Em bị người ta lừa.] [Dù gì chị cũng đã ở bên anh ấy bảy năm,]

    [chỉ cần hai người còn yêu nhau] [thì những chuyện này đều là chuyện nhỏ.] [Chị Hiểu Thần,] [chị còn yêu anh ấy không?] Vừa nãy tôi thấy chị ra ngoài, tôi không đi theo. Chị quay lại từ bao giờ thế? Chị không mang chìa khóa à? Chị đợi đồ ship à?

    Chuyện này có liên quan gì đến cậu không? Tôi đang phiền lắm. Phiền gì thế? Có lẽ tôi là một người lắng nghe khá tốt đấy. Trẻ con như cậu thì hiểu cái gì? Trẻ con ư? Chưa biết chừng trẻ con cũng có thể cho ý kiến ở một vài phương diện đấy.

    Có phải đàn ông các cậu đều không kiềm chế được nửa người dưới không? Không thể vơ đũa cả nắm vậy được. Vậy tôi hỏi cậu một câu. Được. Nếu như bạn gái cậu bị người ta xâm hại, cậu còn đồng ý cưới cô ấy không? Xâm hại đến mức độ nào?

    Mức nghiêm trọng nhất đó. Cậu do dự điều gì? Tôi đang nghĩ là làm thế nào để trừng phạt tên hung thủ mà không làm cô ấy tổn thương. Nhưng nếu báo cảnh sát thì mọi người đều biết, gây tổn thương rất lớn cho cô gái. Hơn nữa,

    Có thể hắn cũng không thừa nhận. Nhưng nếu không báo cảnh sát thì hắn vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật. Hai người đó còn quen biết nhau, mỗi lần chạm mặt lại gây tổn thương cho người bị hại. Nếu tôi là bạn trai cô ấy,

    Thu thập đủ chứng cứ rồi báo cảnh sát. Phải khiến hắn biến mất triệt để mà không ai hay. Chị đang nói đến ai? Không ai cả, tiểu thuyết trinh thám thôi. Bảo hiểm Thuận An. Bảo hiểm Thuận An. Bảo hiểm Thuận An. Bảo hiểm Thuận An, bảo hiểm Thuận An… Chào anh,

    Xin hỏi anh đang tìm công ty bảo hiểm Thuận An à? Là cô à? Trùng hợp quá. [Em nghĩ chị nên nhân cơ hội này,] [tương kế tựu kế.] [Vừa hay dùng cách này để thăm dò xem] [anh ấy có còn yêu chị không.] Sao vậy, Tiêu Tiêu? [Anh Vương Tuấn,]

    [em có việc gấp muốn hỏi anh.] Em nói đi. Tối hôm em tới chỗ anh lấy báo cáo, có phải có một bà cụ đưa chó của bà ấy tới khám, có phải chú chó đấy qua đời rồi không? Đúng vậy. Thật sự là do ăn thức ăn cho chó

    Như bà ấy nói à? [Khả năng cao là vậy.] Trong bụng có rất nhiều thứ không tiêu hóa được. Anh có thông tin liên lạc của bà ấy không? Chuyện đại khái là vậy. Nhà tôi cho ăn thức ăn đó mấy ngày, mấy ngày đầu thì không sao,

    Nhưng sau này Hoan Hoan nhà tôi càng ăn càng khó chịu. Cuối cùng đưa tới bệnh viện thú y khám thì… Nó ở bên tôi bảy năm rồi. Bà, bà chắc chắn đó là thức ăn cho chó của Cemi chứ? Tôi chắc chắn. Bà ơi,

    Bà có nhớ bà mua gói thức ăn cho chó đấy ở đâu không? Ở siêu thị lớn đối diện ngân hàng đấy. A lô, Tiểu Lý à. Sao, trông thấy La Tiêu Tiêu rồi à? Ở đâu? Mau gửi vị trí cho tôi. Công ty giục anh về họp, anh phải đi ngay.

    Lát nữa em tự đi tàu điện ngầm về nhé. Em đi cái gì? Em xem bệnh nghề nghiệp của anh này, coi em là nhân viên mất rồi. Gọi xe đi, đừng để ý tiền nong. Anh đi đây, tạm biệt. Ông xã, anh thấy cửa hàng này thế nào? Thứ gì đây?

    Làm gì thế? Đây là cửa hàng trang sức, em muốn mua lại nó. Để làm gì? Sửa thành chỗ đánh mạt chược à? Cũng được đấy. Sau này các chị em em tới đây chơi mạt chược, đừng có ngồi nhà chơi mãi, lạch cà lạch cạch ồn ào lắm. Anh phiền quá.

    Lát nữa em gọi xe riêng, đừng làm anh mất mặt. Anh đừng nghe họ đề cử vớ vẩn, đó toàn là bảo hiểm tập thể. Một mình anh thì mua ba loại bảo hiểm này là được. Tôi có tra thấy hai loại trước trên mạng, còn cái thứ ba là…

    Đề phòng bị thương ngoài ý muốn. Phòng gym thì bị thương gì được, cùng lắm là trật chân, trật eo thôi. Vậy cũng đủ khiến người thương anh lo lắng rồi. Thật ra bị thương chỉ là vấn đề xác suất, rủi ro của phòng gym nhiều hơn anh nghĩ nhiều.

    Tôi có một tập tài liệu. Anh có thể cầm về xem thử, không cần trả lời gấp. Huấn luyện viên Dương, không biết bao giờ anh tiện để tôi tới phòng gym của anh tham quan nhỉ? Lúc nào cũng được. Sếp Trương. Sao cô lại tới đây?

    Sếp Lâm nói anh ấy trông coi được. Tôi tới xem thôi. Sếp Lâm. Sếp Trương đích thân tới đây, xem ra cô thật sự coi trọng dự án này. Tôi không tới, nhỡ anh ức hiếp người của tôi thì sao? Sếp Trương thích đùa thật.

    Các vị trí điện nước đều rất tốt, nhưng hình như kích thước của bức tường này không giống với bản thiết kế lắm. Đưa thước cho tôi đo thử. Đừng đụng vào tôi. Cảm ơn. Xin chào, tôi muốn hỏi khu bán thức ăn thú cưng ở đâu?

    Đi thẳng, rẽ phải là tới. Cảm ơn. Không có gì. Cô thường xuyên mua hãng thức ăn cho chó này à? Hãng này thế nào? Hơi khó nói. Đặt xuống. Tôi trông thấy trước, tôi mua hết khu này. Xin lỗi nhé. Cảm ơn. Tiêu Tiêu. Cô làm gì thế? Tôi…

    Áo của anh… đẹp quá… Được lắm. A lô, Trương Thời An, hôm nay cậu có rảnh không? Tôi có vài mẫu thức ăn của Cemi, phân tích thành phần giúp tôi. Được. Đây là anh à? Cô thấy sao? Có phải ảnh đẹp trai hơn người thật không?

    Anh là quán quân à? Anh là quán quân gì? Quán quân sửa ảnh. Tôi đùa thôi, tôi chỉ là huấn luyện viên phòng gym, làm quán quân gì được. Chỉ là khá được yêu thích ở đây thôi. Có rất nhiều người tới tìm tôi.

    Tôi không thể so với quán quân tiêu thụ nhiều năm liên tục như cô được. Sao anh biết? Vừa nãy ở công ty cô, tôi trông thấy rất nhiều ảnh, cô đều đứng giữa. Tinh tế quá nhỉ. Chào cô, lần này cô tới làm thẻ à? Hai người quen nhau à?

    Tôi từng tới đây, lâu lắm rồi. Trí nhớ của lễ tân chỗ các anh tốt đấy. Tôi đưa cô đi dạo. Nào, đi theo tôi. Nghe giọng anh không giống người bản xứ nhỉ. Tôi còn không phải người nước này, tôi là người Singapore. Anh tới Trung Quốc

    Là vì thích văn hóa Trung Quốc à? Bị cô đoán đúng rồi. Tôi thích võ công Trung Quốc nên mới tới đây. Không ngờ lại trở thành huấn luyện viên tập gym. Cô không tin à? Tôi đâu có không tin. Đầu giường ánh trăng rọi, ngỡ mặt đất phủ sương.

    Tôi đọc kém quá, để cô chê cười rồi. Anh đọc tốt mà. Thật ra tôi tới đây còn một mục đích khác, đó là hoàn thành di nguyện của tổ tiên tôi. Cô đừng không tin, tôi nói thật đấy. Rất nhiều năm trước, tổ tiên của tôi đã rời khỏi đây,

    Tới Đông Nam Á, chỉ dẫn theo vài đứa trẻ, vợ ở lại nhà chăm sóc mẹ già. Lúc đó nói là ổn định rồi sẽ đón họ sang. Không ngờ một đi không trở lại. Ông nội tôi hay nói tổ tiên luôn đọc đi đọc lại một câu thơ.

    Gì mà mười năm với chả mờ mịt. Mười năm xa cách, sinh tử mịt mù, không cố nhớ, nhưng chẳng thể quên. Đúng, đúng là câu này. Có nghĩa là gì? Nghĩa là một mối quan hệ lâu ngày sẽ tự khắc ghi vào trong lòng, cho dù cố muốn quên đi

    Cũng rất khó quên. Mấy hôm trước tôi nghe bài này suốt. Trùng hợp quá, hôm nay vừa mới đổi nhạc, nhạc tôi chọn. ♫Giờ là lúc bầu trời nhớ anh nhất♫ ♫Mưa khẽ rơi♫ Chỗ các anh bày hoa cũng đẹp lắm. Vậy xin hỏi cô

    ♫Giấc mơ bắt đầu trở nên phức tạp♫ có muốn đăng ký thẻ không? Giảm giá 20% cho cô. ♫Không cần mở miệng♫ ♫Trong không khí toàn là lời nói với anh♫ Trước kia cô tập yoga đúng không? Anh nhìn ra à? Luyện yoga thường xuyên

    Sẽ có dáng dấp khác với người bình thường. Nói thật tối hôm đó lúc tôi gặp cô ở nhà hàng, vóc dáng của cô đã thu hút tôi đầu tiên. Rất xuất chúng. Thử xem. Cái này ý à? Tôi không làm được, không được, không được, không được. Con gái bây giờ

    Một mực theo đuổi vóc dáng gầy. Nhưng tôi thấy ngoài gầy ra, còn phải khỏe mạnh mới hoàn hảo. Rất nhiều người đều cho rằng tập gym chỉ là luyện cơ bắp. Thế là hiểu sai. Tập gym còn có rất nhiều lợi ích khác. Ví dụ như giảm áp lực, giảm béo,

    Giảm stress, vân vân. Ví dụ có thể khiến người ta phấn khởi rạng rỡ. Cô không muốn thử thật sao? Được, vậy thì thử xem. Người mới học, giúp cô giảm cấp độ. Không cần đâu, thế này được rồi. Đây là trọng lượng mà tôi nâng. Vậy thì để tôi xem xem

    Rốt cuộc năng lực của anh đến đâu. Cẩn thận đấy, đừng để bị thương. Từ từ thôi. Đỉnh nha. Giúp tôi một chút, đúng là hơi nặng thật. Nào, nào, nào, nào, thả tay. Tôi đỡ rồi, thả tay, không sao. Nhà mẫu đã gần xong,

    Chậm nhất là cuối tháng này sẽ hoàn tất. Dự án này tiến triển suôn sẻ như vậy đều là nhờ mọi người cùng nhau cố gắng, nhất là Từ Tư Lâm của nhóm Trương Phàm, làm việc xuất sắc, thái độ tích cực. Tôi thấy có thể cân nhắc

    Để cậu ấy làm giám đốc kỹ thuật. Vậy còn Lý Điềm? Hôm nay chúng ta không nhắc đến người vắng mặt. Vị trí của Tư Lâm là của Lý Điềm. Lý Điềm vắng mặt, anh liền quên luôn cô ấy à? Tiếp đến chúng ta sẽ nói về dự án hôm nay.

    Vấn đề chính mà dự án này hiện đang gặp phải là… Cô làm gì thế? Xin lỗi, tôi hơi buồn nôn. Mọi người tiếp tục. Đứng lại. Trương Phàm, hôm nay cô hơi lạ đấy. Họp ba cuộc họp, hễ Lâm Chấn nhắc tới người khác là cô liền nhắc đến Lý Điềm.

    Lâm Chấn không để ý đến cô, cô liền thấy buồn nôn. Cô làm sao thế? Lý Điềm làm sao? Sếp Vương, có lẽ do tôi quen giao việc cho Lý Điềm rồi. Cô ấy không đến, tôi liền thấy lo. Hơn nữa bây giờ gọi điện cho cô ấy, cô ấy cũng không nghe.

    Tôi còn muốn báo cảnh sát đây. Vậy đi xem cô ấy thế nào đi. Đúng rồi, hai người cùng đi đi, thể hiện sự quan tâm của cấp trên dành cho cấp dưới. Sếp Lâm, tối nay anh có rảnh không? Cô ấy đi rồi. Hôm nay vô cùng suôn sẻ.

    Bài hát yêu thích, loài hoa yêu thích, đều được chuẩn bị để chào đón cô ấy. Anh rất hiểu cô ấy. [Lát nữa tôi gọi cho anh.] Vừa có một chú chó bị xe tông được đưa tới, tôi phải mau chóng xử lý. [Anh đi làm việc đi.] Đợi đã,

    Trước đây anh nói cô ấy không thích trang điểm cơ mà. Hôm nay cô ấy trang điểm hoàn hảo, không tì vết. Đến tôi còn suýt nữa rung động. Cô ấy trang điểm á? Đâu chỉ có thế, cô ấy còn xịt nước hoa nữa. Lúc tập kéo tay, hương thơm xộc vào mũi.

    Ôi trời ơi. Anh nhận nhầm người à? Đâu phải tôi chưa từng gặp cô ấy. [Thực ra tôi với cô ấy cũng có duyên ra phết.] [Vốn dĩ kế hoạch của tôi là] [đến công ty cô ấy tìm người khác nói chuyện trước,] [rồi tình cờ phát hiện ra]

    [cô ấy cũng làm việc ở đó.] Không ngờ hai chúng tôi lại gặp nhau trong thang máy. Hoàn hảo trong hoàn hảo. Mọi thứ đều vừa khéo, hoàn hảo. [Nhưng mà người anh em này,] nói thật cô bạn gái của anh cũng tốt lắm mà.

    [Cũng không biết tại sao anh lại nghĩ không thông.] Chào cô. Tôi muốn hỏi cô một chút. Cô có nhìn thấy một cô gái cao khoảng từng này, tóc dài như thế này, mặc một chiếc quần yếm bò không? Cô ấy vừa mua thức ăn cho chó xong, đi rồi.

    Thức ăn cho chó ư? Thức ăn cho chó gì? Thức ăn cho chó hãng Cemi đấy. Tất cả đều được cô ấy mua hết rồi. Cảm ơn cô. Không có gì. Rốt cuộc muốn làm gì thế? Rốt cuộc cô ta muốn làm gì? Cô ấy muốn làm gì nhỉ?

    Tôi ở bên anh ấy lâu như vậy, tôi chỉ thấy anh ấy mất ngủ đúng một lần. Tối hôm đó, anh ấy trằn trọc, không tài nào ngủ nổi. Tôi buồn ngủ rồi. Tôi liền hỏi anh ấy làm sao. Anh ấy nói anh nghĩ lại, anh áy náy. Tôi hỏi làm sao.

    Anh ấy bảo, em nói xem, sao anh lại vô dụng chứ? Tôi nghe thế, tôi phải an ủi anh ấy. Ai bảo anh vô dụng? Anh ấy bảo, em nói xem sao lúc chiều chơi game, anh lại không dùng tuyệt kỹ nhỉ? [*”không dùng” và “vô dụng” đồng âm] Em uống ít thôi.

    Em uống say mèm về nhà, cái cậu nhà em có vui nổi không? Chị Phàm, chị để chị ấy uống đi. Nếu em là chị ấy, em còn uống nhiều hơn. Em ấy sao thế? Chị ấy toàn gặp chuyện éo le thôi. Chị uống cùng em một ly, em sẽ nói với chị.

    Chị không uống, lát nữa chị còn có việc. Hai em cũng uống ít thôi cho chị. Chị yên tâm, em không say được đâu. Con người có những lúc kỳ lạ thật. Lúc không muốn say thì lại cứ say, lúc muốn say thì có chuốc đến mấy cũng không say.

    Em lại trộm lời thoại trong bộ phim nào thế? “Chuyện Về Vợ Tôi”. Cái gì? “Chuyện Về Vợ Tôi”. Cô gái mặc vest này. Phải, phải, phải, đúng rồi. Hay là cô nói đôi lời đi. Lúc bạn trai ngủ, cô đang làm gì? Đừng nhắc chuyện ngủ với tôi.

    Vậy phiền cô chuyển mic cho cô gái bên cạnh. Đừng nhắc đàn ông với tôi. Vậy cũng được. Vậy cô chuyển tiếp mic cho cô gái bên cạnh đi. Tôi à? Lúc đàn ông ngủ, cô đang làm gì? Tôi chưa từng ngủ với đàn ông.

    Vậy thì cuộc đời của cô đáng tiếc quá đấy, em gái. A lô. Cậu đừng nói với tôi là cậu phân tích ra thành phần nhanh như vậy nhé. [Để có được nghiên cứu của cậu,] [tôi chơi lớn cho cậu luôn.] [Nhưng mà mấy kết quả này cho thấy]

    [thức ăn cho chó này quả thực không có vấn đề gì.] Không thể nào. Tôi mua trong cùng một siêu thị mà. Có thể không phải cùng một lô hàng. Hay là ngày mai cậu lại đi một chuyến nữa, mua nhiều chút, xem vận may. Thôi được. Gặp sau nhé.

    – Đi đây. – Đi đây. Tạm biệt. Gặp sau nhé. Tạm biệt. Từ từ thôi. Sếp Lâm, anh quên rồi sao? Hôm nay chúng ta đã hẹn cùng đi gặp Lý Điềm. [Hôm nay tôi không tiện,] [để hôm khác đi.] Vậy ngày mai tôi phải nói thế nào với chủ tịch đây?

    Tôi nói anh cố ý không muốn gặp Lý Điềm, hay là nói giữa hai người thật sự có chuyện gì đó, hay là nói… [Trương Phàm,] [cô đang uy hiếp tôi sao?] Giống như anh đã uy hiếp Lý Điềm thôi. [Tôi uy hiếp cô ấy cái gì?] Anh tự nói đó nhé.

    Em về rồi à? Vậy anh đi tắm trước nhé. Con trai lại không ăn rồi. Đút tôm nõn cũng không ăn. Anh không hỏi em đã đi đâu sao? Em đi làm còn gì. Vậy em đã đi đâu? Anh đi tắm đi. Hiểu Thần, hay là em tắm trước đi.

    Anh tắm lề mề quá. Tối nay anh ăn mì tôm à? Em không về mà, cũng không có ai nấu cơm, nên anh ăn tạm. Anh còn nhớ hồi chúng ta học đại học ở Đại học Nông nghiệp không? Hồi đó anh chê cơm ở nhà ăn đắt quá,

    Hàng ngày không ăn mì tôm thì ra ngoài ăn đồ ăn vặt. Kết quả một năm sau khi tốt nghiệp, anh vẫn không ngửi nổi mùi mì tôm, nói hễ ngửi thấy là buồn nôn. Chuyện từ bao giờ rồi. Đúng rồi, chuyện từ bao giờ rồi,

    Chớp mắt cái anh đã lại ăn được rồi. Con người thay đổi nhanh thật đấy. Nhanh tới mức em phải dùng tốc độ gì mới theo kịp anh đây? Ý gì hả? Anh nói đi, anh có ý gì? Hôm nay em sẽ cho anh một cơ hội.

    Anh hãy nói hết những gì anh muốn nói, được không? Đừng có bày đủ trò đày đọa em. Rốt cuộc anh nghĩ như thế nào? Ngày nào em cũng rất mệt mỏi. Em không rảnh để ở đây giỡn với anh. – Em không phải… – Anh tặng em mà. Cái gì?

    Đây là anh tặng em. Em không thích thì mai anh đem trả. Đưa cho em. Thế nào, có đẹp không? Đẹp, đẹp lắm. Anh vào xem nhé. Đừng, đừng, đừng. Em vẫn chưa mặc xong. Sao khóa váy này không kéo lên được nhỉ? Sao lại không kéo lên được?

    Có phải em béo lên không? Chắc không đâu. Hay là em vận động một chút, giảm béo đi. Được đó. Anh có giới thiệu phòng tập gym nào không? Anh không có. Em không cho anh xem thì anh đi tắm đây. [Có cần tôi nhắc anh không?]

    [Cô ấy nói hết với cô rồi đúng không?] [Là tôi nhất thời hồ đồ.] [Trong chuyện này, quả thực tôi có trách nhiệm khá lớn.] [Nhưng…] Ý gì đây? Khá lớn, ý của anh là Lý Điềm cũng phải chịu một phần trách nhiệm à? [Trương Phàm,] [cô báo đáp tôi như vậy sao?]

    [Công ty không thích làm nhà ở thông minh.] [Là tôi đã thuyết phục cấp trên,] [giữ lại dự án này.] [Cho dù cô không nể tình chuyện này,] [nhưng chúng ta là cộng sự nhiều năm,] [làm lớn chuyện] [thì có lợi gì cho tôi, cho cô, cho Lý Điềm chứ?]

    Tôi nghĩ anh vẫn nên suy nghĩ cho kỹ. Tự thú có thể giảm tội. [Hôm nay tôi gặp anh ta rồi, đã lấy được một vài chứng cứ.] [Ngày mai chúng ta bàn xem làm thế nào để giảm ảnh hưởng đến cô xuống mức thấp nhất.] [Nếu anh không muốn làm lớn chuyện,]

    [thì lúc tự thú, mong anh] [giữ im lặng.] [Mọi người đều giữ được thể diện.] [Trương Phàm,] [tối nay tôi đi xã giao.] [Đừng gọi cho tôi.] A lô, Tiểu Ngô, ở đây tôi có một tài liệu rất quan trọng cần sếp Lâm ký tên, nhưng không gọi được cho anh ấy.

    Tối nay anh ấy đi xã giao à? [Vâng,] [anh ấy ở khách sạn mà chúng ta tổ chức họp thường niên.] [Tôi có cần gọi cho anh ấy không?] Không cần đâu, để tôi tự đến. Cảm ơn. Thức ăn cho chó hiệu Cemi ở chỗ các cô đâu? Bán hết rồi.

    Bán hết rồi, các cô không nhập thêm hàng à? Hết rồi, nhập thêm gì nữa. Thức ăn cho chó này bán chạy lắm. Cô thích thức ăn cho chó của Cemi tới vậy à? Đúng vậy, sao thế? Tôi có thể mua giúp cô. Cô đừng hiểu lầm. Tôi là nhân viên của Cemi.

    Dạo này tôi làm khảo sát thị trường ở đây. Chào cô, tôi tên Châu Hạo Vũ. Em đi nhé. Em đợi một lát, anh sắp lau xong rồi. Lau xong, chúng ta xuống dưới nhà ăn sáng. Em không ăn nữa, em muốn giảm béo. Bớt được bữa nào hay bữa nấy.

    Em đi đây, tạm biệt. Thế trưa em đừng quên ăn nhé. [Dương Vạn Thanh] A lô. [Tối qua thế nào?] [Không thấy gọi điện gì cả.] Cô ấy mặc thử chiếc váy đó rồi, nhưng cô ấy nhất quyết không cho tôi nhìn. [Vậy là đúng rồi.] [Chắc là mặc chật,]

    [nên ngại không muốn cho anh nhìn.] [Tôi cố ý mua chật hơn hai size.] [Tiếp đến cô ấy phải cân nhắc tới việc giảm cân,] [ngày nào cũng phải tốn thời gian ở chỗ tôi rồi.] [Không nói nữa nhé, tôi hơi bận.] Khảo sát thị trường rất thuận lợi.

    Nhãn hiệu của chúng ta bán chạy nhất. Sao cậu cứ chọn siêu thị này mãi thế? Tiện đường. Với lại hôm nay em lại gặp cô gái cực kỳ thú vị đó. Anh bảo đây có phải duyên phận không? Đi thôi. Sao sếp Lâm vẫn chưa đến?

    Anh ấy chưa đến muộn bao giờ. Không biết nữa. Điện thoại không nghe, cũng không xin nghỉ phép, cũng không biết đi đâu rồi. Chào sếp Trương. Chào sếp Trương. Sếp Trương. Tư Lâm, Lý Điềm đi làm chưa? Cô ấy vẫn chưa đi làm. Cô ấy mà đi làm rồi,

    Có đến lượt tôi đi đưa tài liệu không? Tiểu Đường, sao mà hốt hoảng thế? Sếp Lâm… sếp Lâm qua đời rồi. Cậu nói cái gì? Cảnh sát cũng vừa mới báo cho tôi, nói là chết trong khách sạn, chính là khách sạn mà chúng ta tổ chức họp thường niên ấy.

    [Trái Tim Gợn Sóng]