Phim Tình Cảm Phụ Nữ Siêu Hay Năm 2022 | Trái Tim Gợn Sóng Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Sinh mệnh quá ngắn ngủi, không cần lo lắng♫ ♫Chỉ cần thả lỏng và ung dung ứng phó♫ ♫Đừng lãng phí thời gian♫ ♫Trước những điều vụn vặt♫ ♫Hãy quên phiền muộn của bạn♫ ♫Chúng đã trở thành quá khứ rồi♫
♫Mỗi ngày hãy sống như ngày cuối cùng♫ Tục ngữ nói rất hay, vạn sự khởi đầu nan. Vậy các bạn đã từng nghĩ xem vì sao khởi đầu lại khó khăn không? Bởi vì khởi đầu là một từ tiếng Anh kettle có nghĩa là ấm nước. Khởi đầu khó khăn, Hồ Nam mà.
[*”khởi đầu khó khăn” = “kettle khó khăn” = “ấm nước khó khăn”, đồng âm với “Hồ Nam”] Các bạn cũng thấy rồi đấy, tôi đã nghĩ rất lâu để rặn ra phần mở đầu vớ vẩn này, chứng tỏ khởi đầu thật sự rất khó khăn. Nhất là hài độc thoại,
Nếu phần mở đầu của tôi không buồn cười, các bạn sẽ đi hết. Tôi đã nghĩ rất lâu xem làm thế nào để giải quyết vấn đề này. Tôi nghĩ ra một cách rất hay. Hôm nay là lần đầu tôi sử dụng nó, tôi thử chút nhé.
Chào mọi người, tôi là Lý Tuyết Cầm. Hôm nay tôi rất vui được gặp các bạn ở đây. Rượu của tất cả các bạn đã bị tôi bỏ độc rồi, nghe xong tôi sẽ phát thuốc giải cho tất cả mọi người. Tôi xem ai dám đi nào. Đừng có kêu.
Cuộc sống là vậy mà, tràn đầy điều bất ngờ. Có lúc bạn nghĩ rằng đây là một bộ phim hài, nhưng thật ra là thể loại bí ẩn, trinh thám. [Trái Tim Gợn Sóng] [Tập 1] Nói tới khởi đầu khó khăn, không chỉ phần mở đầu của hài độc thoại là khó,
Khởi đầu của một mối tình cũng rất khó khăn. [Paris, Pháp] Chói quá, đừng kéo ra. Đừng kéo ra. Cậu là ai? Tối qua chị tuyệt lắm. [Xin chào, người yêu của tôi] Chào sếp Trương, tôi là Phan Hiểu Thần. Đúng vậy. Về câu hỏi mà lần trước anh hỏi tôi,
Chúng tôi đã mở cuộc họp bàn bạc. Trên lí thuyết, chúng tôi không thể giải quyết bồi thường cho trường hợp anh nói, nhưng mà tôi kiến nghị anh có thể mua thêm bảo hiểm nhân thọ. [Phấn đấu hơn nữa] [Cố gắng mua nhà] Xã hội bây giờ,
Ai cũng có bảo hiểm, ai cũng được đảm bảo. Mua bảo hiểm không còn là một việc kì lạ nữa. Nhiều người không chỉ có một gói bảo hiểm. Nếu anh cảm thấy sợ hãi vì cái tên “bảo hiểm nhân thọ” này, vậy thì tôi thật sự phải giải thích với anh.
Đúng, anh không phải người đầu tiên. Bởi vì bảo hiểm nhân thọ không chỉ có tác dụng đảm bảo cho chúng ta khi bị thương do tai nạn. Hay là vậy đi, anh có thể hỏi những người bạn đã mua bảo hiểm nhân thọ xung quanh anh xem.
Anh có thể hỏi họ về lợi ích của loại bảo hiểm này. Như vậy đến khi chúng ta giải quyết bồi thường cũng sẽ suôn sẻ hơn. Anh nghĩ sao? Anh Vương Tuấn, em lại tới làm phiền anh đây. Anh chuẩn bị sẵn cho em rồi. Tài liệu hóa nghiệm em cần đây.
Cảm ơn anh. Chỉ có từng này thôi à? Chắc chắn đủ cho sinh viên cao học các em. Đó là với những sinh viên cao học khác. Anh xem đi, số liệu hóa nghiệm quan trọng trên này đều bỏ trống, loại emzim cũng không rõ ràng,
Chất chống oxy hóa cũng không ghi rõ. Chẳng mấy khi em nhờ anh giúp, anh lại qua loa với em như vậy, không sợ em nói với chị Hiểu Thần à? Được rồi, vậy em vào trong với anh. Các tài liệu khác trong máy tính. Được. Ở đây chờ em chút,
Em ra ngay. Ai thế? Bạn trai em. Đi thôi. A lô. [Em gửi tin nhắn cho anh, anh đọc chưa?] Bây giờ anh đang ở đâu? [Anh vẫn đang ở bệnh viện,] anh đang có việc gấp. Có một chú chó nguy kịch vừa được đưa tới.
[Em cũng có việc gấp, sao em về tới nhà rồi?] Vậy anh cố gắng xong nhanh. Được rồi, nhanh lên nhé. Em tin anh. Cố lên, tạm biệt. Đừng căng thẳng, thả lỏng nào. Thế cậu bao nhiêu tuổi rồi? Chị đoán xem. Lúc tôi đi học cậu đã ra đời chưa?
Lúc chị ly hôn tôi đã trưởng thành rồi. Cậu còn biết cả chuyện tôi từng ly hôn ư? Chị nói với tôi mà, quên rồi à? Tối qua chị kéo lấy tôi, không cho tôi đi, cứ đòi kể quá khứ của chị, trải nghiệm của chị cho tôi nghe. Được rồi.
Sau đó chị ngủ trên sô pha, tôi bảo chị lên giường ngủ mà chị không chịu. Tôi đúng là không biết điều. Vừa nãy cậu nói “tuyệt lắm” là sao? Câu chuyện của chị, quá khứ của chị đấy. Chỉ vậy thôi à? Không phải, chị còn muốn… A lô, Lý Điềm,
Cô nói đi. Vương Tuấn, không phải anh bảo sẽ về nhà ngay à? Bao nhiêu cái ngay rồi? Chết trên đường rồi à? [Anh có một ca phẫu thuật thật mà.] Chú chó này già lắm rồi. [Anh có biết hôm nay là ngày gì không?] Anh biết chứ. Vậy anh nói đi.
– Là… – Là ngày kỉ niệm bảy năm của chúng ta đấy. Anh hai, bình thường anh hời hợt thì thôi, [hôm nay anh cũng muốn qua loa à?] Anh… [Anh gì mà anh?] Em… Em gì mà em? Không phải. [Không phải gì mà không phải?]
Anh đừng nói nữa, anh mau về đi. Đúng rồi, [đèn chỗ con trai bị hỏng rồi,] [bao giờ anh về nhớ mua một cái về,] [biết chưa?] Mau về đi nhé, tạm biệt. Con trai. Con trai ơi, con nói xem bố con không đáng tin chút nào đúng không?
Muộn vậy rồi vẫn chưa về. Nào, mẹ cho con ăn khuya nhé. Ăn một miếng đi, một miếng thôi. Ăn đi nào. Mẹ mua riêng cho con đấy. Cá khô đấy. Con không thích à? [Bệnh viện thú y Love Me thành phố Lục Đằng] [Báo cáo kiểm tra đo lường]
[Bệnh viện thú y Love Me] Bà ơi. Bà đừng quá đau buồn. Trông bác sĩ Vương Tuấn hơi lầm lì thật, nhưng trình độ y thuật của anh ấy rất cao siêu. Bà đừng lo quá nhé. Không phải tôi lo cho nó, mà là tôi trách bản thân.
Sao tôi lại cho Hoan Hoan nhà tôi ăn thứ vớ vẩn này, [Cemi, cân bằng dinh dưỡng] khiến Hoan Hoan nhà tôi bị ngộ độc. Bà, cháu đảm bảo với bà bằng tính mạng của bạn trai cháu. Ăn thức ăn cho chó của nhãn hiệu này
Chắc chắn sẽ không ngộ độc đâu. Sao cô không đem mình ra thề ấy? Bạn trai cháu có tiếng nói hơn cháu. Anh ấy là chủ của nhãn hiệu này. Bà ơi, bà đừng lo nữa ạ, chắc chắn sẽ không sao đâu. Em quay lại rồi đây. Lâu thế?
Anh chờ em đến nỗi buồn ngủ luôn rồi. Em nhanh lắm rồi đó. Anh chờ tới nỗi buồn ngủ rồi à? Buồn ngủ thật rồi. Anh buồn ngủ thật rồi à? Nhưng em thực sự đã quay lại nhanh lắm rồi. Anh buồn ngủ thật à? Có phải anh buồn ngủ rồi không?
Có phải buồn ngủ rồi không, có phải buồn ngủ rồi không? Em thấy hơi đói, làm sao đây? Em nói đi, em muốn ăn gì? Ăn đồ Nhật được không? Ừ, đi thôi. Đi thôi. Cục cưng ơi, sao mày lại chết? Hoan Hoan. Mặc quần áo của cậu vào, ngay lập tức.
Đặt vé máy bay chưa? Cô đặt là được rồi. Vụ Phong Vũ Tiều Xá chốt nhanh vậy à? Lần nào cái tên Lâm Chấn kiểm soát chất lượng cũng kén cá chọn canh cơ mà. Khi nào họp xét duyệt? Gấp thế à? Không sao.
Bên kiểm soát chất lượng nói thế nào, cô cứ đồng ý trước, chờ tôi về rồi nói. Chị bận nhỉ. Chị làm gì thế? Phong Vũ Tiều Xá à? Chị làm kế hoạch chấn hưng nông thôn mới ư? Tối qua chị có như thế này đâu. Đừng nhắc tới tối qua.
Hôm qua lúc ở quán bar, chị cũng không thế này. Phụ nữ dễ thay đổi. Lúc chị nói chuyện với tôi, chị vô cùng tuyệt vời. Chị còn chủ động hôn tôi nữa. Tôi không chịu thiệt. Tôi vẫn chưa biết chị tên là gì. Julia Roberts. Anh bạn này,
Mời về chỗ của anh. Anh vẫn chưa thay dép. Em bảo anh ngồi đây còn gì. Giở sách trang 23. Cậu bạn này, em vào ngôi trường của cô được bảy năm rồi. Trong thời gian bảy năm, có ba năm em yếu sinh lý. Hôm nay cô sẽ kiểm tra xem,
Rốt cuộc em yếu chỗ nào. Có thích không? Anh vẫn chưa tắm. Anh có thích không? Thích. Thế còn không chủ động vào. [Phấn đấu hơn nữa] [Cố gắng mua nhà] Anh bạn này, em đã thế này rồi, mà anh còn không cố gắng à? [Sếp Trương] A lô, sếp Trương,
Anh cân nhắc xong nhanh thế à? Anh muốn mua cho cả nhà à? Không có việc gì, không có việc gì, không có việc gì. Giờ tôi rảnh, anh nói đi. Đi tắm, đi tắm. Phải, bảo hiểm nhân thọ là vậy đấy. Anh đã hỏi bạn anh
Hay là tìm kiếm trên mạng vậy? [Anh sáng suốt quá.] [Phải.] [Tôi xin bảo đảm anh mua loại bảo hiểm này,] [anh tuyệt đối sẽ không hối hận.] Vậy thì tốt quá. [Vậy ngày mai tôi ở công ty chờ anh đến ký hợp đồng.] Được, chúc anh có cuộc sống hạnh phúc.
Chào sếp Trương. Xin lỗi, em… Anh làm gì đấy? Anh… tưởng em sẽ gọi điện rất lâu nên đi vệ sinh. Đi vệ sinh vẫn mặc quần à? Anh vừa đi xong rồi. Trong lúc chờ xả nước tắm, anh chơi ván game. Xả nước tắm à? Anh xin lỗi.
Học được thói nói dối rồi đúng không? Anh nói đi chứ. Vương Tuấn, anh có biết bây giờ em có cảm giác gì không? Em thấy anh cực kỳ giống Nobita trong Doraemon. Thế thì em chính là Shizuka. Em là Chaien. Hôm nay là ngày kỷ niệm bảy năm của chúng ta.
Người ta đều nói bảy năm ngứa ngáy, bảy năm ngứa ngáy. Anh cũng bắt đầu ngứa ngáy rồi đúng không? Bệnh viện thật sự có một ca phẫu thuật, chó cũng già lắm rồi. Em bảo anh mặc kệ được sao? Không phải em không hiểu cho công việc của anh, anh biết mà.
Ban đầu lúc người trong nhà giục hai chúng ta kết hôn, anh nhất quyết muốn đến Đại học nông nghiệp học tiếp lên thạc sỹ thú y gì đó, thì em đang làm gì? Em là một sinh viên ngành bảo vệ thực vật, mà em lại đi bán bảo hiểm.
Em lặng lẽ kiếm tiền chu cấp cho anh hoàn thành ước mơ của anh. Nhưng chỉ cần anh suy nghĩ cho em một chút như anh đã nghĩ cho động vật thì em cũng không tức giận như vậy. Với lại, em ghét nhất là anh chơi game, đâu phải anh không biết.
Anh xin lỗi, anh xin lỗi, anh xin lỗi. Chúng ta tiếp tục đi. Tiếp tục cái gì? Hết hứng rồi. Thay cái đèn của con trai đi. Em đi cởi bộ đồ này ra. Khó chịu chết đi được. Sao em cứ nhìn anh thế? Em thấy anh đẹp trai.
Anh từng này tuổi rồi, có gì đẹp trai chứ? Chín chắn có vẻ đẹp của chín chắn. Người đời thiếu cặp mắt phát hiện ra sức quyến rũ của đàn ông chín chắn, nhưng may mắn là em có. Đây là gì thế? Em mở ra xem đi. Cái này chắc đắt lắm nhỉ?
Đúng là rất đắt. Tặng em món quà quý giá thế này à? Anh có nói là tặng em đâu. Anh đáng ghét quá. Mau lại đây, anh đeo lên cho em. Lại đây. Món quà quý giá thế này, không hay đâu. Chiếc còn lại. Thế này. Anh Tề Lỗi,
Anh có thể mãi mãi giữ vị trí này cho em chứ? Đồ ngốc ạ. Anh xem, có đẹp không? Đẹp lắm. Cực kỳ hợp với em. Vậy tuần sau, lúc nào đi gặp bố em, em sẽ đeo nó. Anh Tề Lỗi, anh cũng đi cùng em chứ? Không hay đâu.
Có gì mà không hay chứ? Bố em đâu phải người ngoài. Được, em vui là được. Em vui. Anh đi vệ sinh cái nhé. Đẹp thật đấy. [Thiết kế Hồ Quang] Tư Lâm. Chị Phàm. Bảo Lý Điềm đến văn phòng tôi. Chị, nếu chị có việc gì cứ giao cho tôi.
Tôi cần Lý Điềm. Không phải, chị, Lý Điềm vẫn chưa đến. Vậy cậu ngây ra đó làm gì? Sắp họp xét duyệt hệ thống điều khiển homestay thông minh rồi. Mau liên lạc với cô ấy đi. A lô, Lý Điềm. Mười phút nữa là bắt đầu buổi thuyết trình rồi.
[Chị Phàm, tôi xin lỗi.] Sao vào lúc then chốt mà cô lại làm hỏng việc của tôi thế? Hôm qua vẫn bình thường mà. [Tôi…] [Tôi sẽ giải thích với chị sau.] A lô. A lô. Chị Phàm. Chị Phàm. – Chị Phàm. – Chị Phàm. Cô về rồi à? Ngạc nhiên lắm sao?
Người của các cô đến đủ hết rồi chứ? Chưa đến đủ cũng không sao. Hôm nay họp, tôi đứng về phía cô. Có cần tôi nói giúp cô vài câu không? Cuối cùng cô cũng đến. Chị Phàm, tôi xin lỗi. Đây là nội dung hôm nay của tôi.
Tôi thực sự thấy không khỏe. Chị đọc giúp tôi nhé. Cô xem cô bất cẩn chưa kìa. Để tôi giúp cô. Đưa cho tôi được rồi. Chúc mừng Phan Hiểu Thần lại, lại, lại giành được chức quán quân nghiệp vụ. Đây là đặt trước vị trí quán quân cho năm nay rồi.
Cảm ơn mọi người, tôi sẽ tiếp tục cố gắng. Hiểu Thần này, cô không được cố gắng nữa đâu. Cô mà cố gắng nữa là bọn tôi không có cơm mà ăn đâu. Giỏi quá. Được rồi, được rồi, mọi người đi làm việc của mình đi. Tan họp, tan họp.
Hiểu Thần này, cô vẫn phải tiếp tục cố gắng nhé. Giành được thành tích cao như vậy mà vẫn không vui à? Cả ngày nay Vương Tuấn không nghe điện thoại của tôi. Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên. Lần đầu tiên à?
Vậy thì Vương Tuấn chịu đựng giỏi thật đấy. Cô có ý gì hả? Bộ dạng hăng máu của cô dùng trong công việc thì được, chứ dùng vào cuộc sống thì ai chịu nổi. Có phải tối qua hai người cãi nhau không? Có coi là cãi nhau không?
Trong mắt cô, nếu coi là cãi nhau thì chắc phải vác đại bác ra nã nhau. A lô. Tôi ra ngoài một lát. Mẹ, sao thế ạ, có việc gì ạ? Sao mẹ lại đích thân đến công ty con? Việc gấp. Mẹ sắp xếp cho con một đối tượng xem mắt.
Điều kiện tốt lắm, cao 1m83. Ở ngay bên dưới. Mẹ dẫn con xuống dưới xem. Con có người yêu rồi. Người yêu của con có gọi là người yêu không? Thu nhập còn không bằng một đứa bán bảo hiểm như con. Mẹ đang chê con hay chê anh ấy đấy?
Bán bảo hiểm thì sao? Con bán bảo hiểm cũng là quán quân của năm. Một thạc sỹ như nó, mẹ tưởng rằng nó sẽ cá chép hóa rồng, không ngờ vẫn quẫy trong nước. Đem nó nấu canh cá mẹ còn chê tanh. Mẹ sợ con ấm ức mà.
Nếu mẹ thực sự sợ con ấm ức thì mẹ không nên đến công ty con. Nếu không để người ta chế giễu con, con còn ấm ức hơn. Con đi nhé. Đúng rồi, mẹ hỏi cái người bên dưới xem anh ta có mua bảo hiểm không. Nếu không mua thì đừng gặp nữa.
Tạm biệt. – Con đi đây. – Cái con bé này làm sao thế hả? Mình uổng công vô ích rồi. Thật tình, cái con bé này. Anh này, tôi thật sự không đến để mua đất mộ. Vậy cô đến xem đất mộ à? Cô gái, cô còn trẻ
Mà quan niệm quản lý tài chính tiến bộ đấy. Cô xem mẫu này đi, Nam Bắc thông thoáng. Tôi đến thăm bố tôi. Thực sự không được thì để bố tôi đích thân nói với anh. Thôi khỏi, thôi khỏi. Tiêu Tiêu, tìm cậu lấy tài liệu mà tốn sức thật đấy.
Dạo này cậu làm gì thế? Thầy hướng dẫn hỏi tôi mấy lần rồi. Cậu cầm rồi mau đi đi. Đừng để bạn trai tôi hiểu lầm. Là cái anh đó hả? Rốt cuộc cậu ưng anh ta ở điểm nào thế? Cậu kệ tôi. Đi làm nghiên cứu của cậu đi. Chờ đã.
Cậu giúp tôi kiểm tra xem màu đỏ trên này là vật liệu gì. Sơn. Tôi bảo cậu dùng máy. Biết rồi, đi nhé. A lô, anh Tề Lỗi, em đến rồi. Sao anh vẫn chưa đến? [Tiêu Tiêu,] [anh có việc gấp, thực sự không kịp rồi.]
[Anh tắt máy trước nhé, nhớ em, ngoan.] Cạn ly. Chúc mừng nhà thiết kế Trương, đồng thời chúc mừng Phong Vũ Tiều Xá chúng ta đã thông qua kiểm soát chất lượng. Nào. Mọi người vất vả rồi, mọi người vất vả rồi. Sếp Trương cũng vất vả rồi. Cạn ly, cạn ly.
Sếp Trương, tôi kính chị một ly. Vất vả rồi. Nào. Nào, nào. Mọi người cứ uống từ từ, lát nữa cắt bánh kem nhé. Được, được. Chờ chị, chờ chị, chờ chị. Chúng ta cạn ly. Nào, cạn ly, cạn ly. Cạn ly, nào, nào, nào. Mọi người uống nhiều vào. Khao chính mình.
Những gì anh nói đều là cái cớ. Em phải tin anh. Anh thật sự… Nhà thiết kế Trương, vẫn chưa kịp chúc mừng cô. Dự án xét duyệt suôn sẻ rồi. Hai người đang làm gì thế? Có làm gì đâu. Sếp Lâm, Lý Điềm là người của tôi.
Tuy hôm nay anh đã giúp tôi rất nhiều trong cuộc họp kiểm tra chất lượng, nhưng… Cô biết thì tốt. Tôi biết cái gì? Cốt lõi dự án của cô là nhà ở thông minh. Hiện tại thị trường này vẫn rất non trẻ.
Dự án này của cô được thông qua kiểm soát chất lượng, trong lòng cô không tự biết sao? Phong Vũ Tiều Xá, từ kỹ thuật tới các quy trình đều được nghiên cứu kỹ lưỡng. Anh nói vậy sao cứ như được anh cố nâng lên ý nhỉ? Nhưng tôi giúp cô rồi.
Chị Phàm. Có thấy Lý Điềm không? Không ạ. Chị Phàm. Lý Điềm bảo tôi đưa cho chị cái này. [Đơn xin nghỉ phép] Cô ấy có nói gì nữa không? Hết rồi. Cô ấy bảo tôi đưa cái này cho chị rồi đi luôn. Đi đâu rồi? Hình như đi lên tầng.
Mấy ngày tôi không có ở công ty, có phải tất cả công việc đều do Lý Điềm trao đổi với sếp Lâm không? Đúng rồi. Chị Phàm, tôi nói với chị một chuyện, chị đừng nổi giận nhé. Nói đi. Hai người họ có vẻ rất thân thiết, ý tôi là ngoài công việc.
Thời gian Lý Điềm vắng mặt, cậu thay cô ấy làm tất cả công việc của cô ấy. Vâng. Lý Điềm. Cô đứng ở đây làm gì? Tôi tìm cô nãy giờ. Chị, chị xuống trước đi, tôi hóng gió. Chị Phàm, chị xuống trước đi. Tôi muốn ở một mình một lúc.
Lý Điềm, cô biết không? Ai cũng sẽ phạm sai lầm. Chị, chị không hiểu đâu. Sao tôi lại không hiểu? Tầng thượng đúng là một chỗ tốt. Bao nhiêu năm nay, không biết tôi đã lên đây bao nhiêu lần rồi. Từng lên lúc yêu, từng lên lúc thấy đối phương ngoại tình,
Lúc ly hôn cũng từng lên đây. Chỉ cần gặp vấn đề là muốn tìm một nơi cao. Có phải tất cả phụ nữ đều như vậy không? – Nhưng… – Nhưng về sau tôi gặp nhiều đàn ông, tôi liền hiểu ra. Tình cảm thật sự quan trọng tới vậy sao?
Tình cảm chỉ quan trọng với phụ nữ chúng ta mà thôi. Gặp phải chút vấn đề là đòi sống đòi chết. Nếu chúng ta có thể dồn hết tinh thần, sức lực vào sự nghiệp giống như đàn ông, khiến bản thân sống tốt hơn thì dù không có tình cảm, ở một mình
Cũng rất vui vẻ. Chị Phàm, chị không hiểu. Vấn đề của tôi khác với chị. Tôi hiểu. Chào cô. Chào cô. Vương Tuấn có ở đây không? Cho hỏi, cô có hẹn trước không? Tôi không có. Tôi là bạn gái anh ấy. Hôm nay anh ấy xin nghỉ. Anh ấy xin nghỉ ư?
Phải. Anh ấy đi đâu rồi? Xin lỗi. Cái này thì tôi cũng không rõ. Cảm ơn. Không có gì. [Xin lỗi.] [Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.] [Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.] Đi đâu? Anh cứ đi đi đã. Tặng cho em này.
Cảm ơn. Xin lỗi nhé. Hôm nay anh có việc đột xuất nên phải hẹn em đến phòng anh. Mau vào đi. Thật ra chúng ta nói chuyện dưới lầu cũng được. Anh đã đặt một chiếc bánh kem rất ngon, em không muốn thử sao? Mau vào đi.
Tặng cho công chúa nhỏ của tôi. Không thổi nến à? Hay là chúng ta xuống dưới ăn đi. Thật ra hẹn em đến đây đúng là hơi ngại, nhưng anh cũng muốn em hiểu về anh hơn. Đây là phòng anh thuê lâu dài, bình thường anh hay nghỉ ngơi ở đây.
Sau này rảnh rỗi em có thể thường xuyên đến chơi nhé. Xem ra em đã quên hôm nay là ngày gì thật rồi. Hôm nay là ngày kỷ niệm chúng ta quen nhau. Bây giờ em có thể thổi nến rồi chứ? Anh làm gì vậy? Tiêu Tiêu,
Thực ra anh vẫn luôn muốn cảm ơn em. Cảm ơn em đã chọn anh. Có thể gặp được cô gái thật lòng yêu mình không dễ dàng gì. Những người khác đều tham tiền của anh. Chỉ có em là yêu con người anh. Anh Tề Lỗi, anh thề đi,
Sau này anh chỉ yêu mình em thôi. Anh xin thề. Được. Anh đi tắm đi. Anh không muốn tắm à? Em chắc chứ? Vậy em đợi anh nhé. Bác tài, dừng lại, bác tài. Vương Tuấn. Anh làm gì vậy? Em gọi cho anh bao nhiêu cuộc mà anh không nghe.
Anh đi khám bệnh. Anh làm sao thế? Dạo này anh thấy không khỏe. Anh không khỏe sao không nói với em? Anh sợ em mắng anh. Bác sĩ nói sao? Nghỉ ngơi một thời gian là ổn thôi. Đi, đi cùng em hỏi cho rõ ràng. Không phải, đừng, đừng, đừng.
Người ta sắp hết giờ làm việc rồi, em vào lại phải xếp hàng lấy số, phiền lắm. Anh không sao thật phải không? Anh chắc chứ? Chắc. Chắc thật không? Được, vậy chúng ta đi về. Hiểu Thần. Anh có thể tự đi bộ về không? Bác tài, đợi chút nhé. Sao thế?
Dạo này em yêu cầu nghiêm khắc với anh quá à? Không. Thật không? Được, vậy anh đi bộ về đi. Đừng để bị lạc đường nhé. A lô. [Đang làm gì thế anh yêu?] Cô là ai? [Thế cô là ai?] Tiêu Tiêu. Vừa nãy điện thoại anh kêu phải không? Không.
Thật ra nếu bây giờ em thấy hối hận thì anh có thể đưa em về nhà. Em… Xin lỗi. A lô. [Tiêu Tiêu,] [đã phân tích được thành phần rồi.] Chủ yếu là một đống dầu, sáp, chất làm mềm, chất tạo màu. Nói chính xác thì có lẽ là son bóng.
– Nhưng không biết là nhãn hiệu nào. – Được, tôi biết rồi. Vậy… em đi tắm đi. Em phải về trường đây. Xin lỗi. Vừa nãy có bạn cùng lớp gọi điện cho em nói là dự án mà chúng em nghiên cứu có vấn đề. Em phải quay về ngay.
Hẹn gặp lại sau nhé. Tình huống vạn sự khởi đầu nan cũng thường xảy ra trong chuyện tình cảm. [Nói ngay như tôi đây.] [Mỗi khi tôi muốn bắt đầu một mối tình mới] [với người khác,] [đối phương sẽ nói với tôi,] [cô đừng làm khó tôi nữa được không?]
[Tôi không hiểu, tôi hỏi là vì sao?] [Sao tôi lại khó khăn như vậy?] A lô. [Chào cô, tôi ở bên công ty vận chuyển quốc tế.] [Cô có kiện hàng gửi từ Pháp về.] Từ Pháp ư? Cái gì thế? [Bên trên viết là dây chuyền.]
[Tôi đã chuyển đến trước cửa nhà cô rồi.] Sau đó cuối cùng tôi cũng đã nghĩ kỹ, cũng tự nhìn nhận lại. Nguyên nhân họ từ chối tôi chủ yếu là vì họ thấy tôi thú vị quá, họ sợ tôi là kẻ lừa gạt tình cảm. Tự bảo vệ mình, thưa các bạn.
Chị biết rồi. Lát nữa chị sẽ đến. Được, vậy em đợi chị ở chỗ cũ. [Tiêu Tiêu,] [chị và chị Phàm của em đang trên đường đến rồi,] [lát nữa em đừng đến muộn nhé.] [Thật ra bạn sẽ phát hiện ra trong cuộc sống có rất nhiều người] [khi có tình cảm]
[thì sẽ nghĩ rất nhiều,] [sợ đối phương lừa mình.] [Nhưng còn có một kiểu người khác,] [họ không sợ,] họ rất thích bắt đầu. Bắt đầu mối tình này rồi lại bắt đầu mối tình khác. Họ không bao giờ quan tâm kết cục ra sao. Vậy mọi người nghĩ kiểu người này
Khó khăn ở đâu? Khó khăn ở kết cục. Không, họ là trai đểu. Nhưng yêu đương với kiểu người như vậy thì bạn không cần lo lắng một vấn đề. Đó là không bao giờ có chuyện anh ta quên ngày kỷ niệm tròn năm. Bởi vì tình yêu của trai đểu
Không thể kéo dài đến khi tròn một năm. Sao hả? Ngày kỷ niệm bảy năm của em thế nào? Em đã mua bộ đồ mà chị giới thiệu cho em chưa? Mua rồi. Hiệu quả tuyệt vời luôn. Đến mức Vương Tuấn không chịu về nhà nữa.
Chị thì sao? Dự án của chị được chưa? Mệt đến mức chị phải chạy ra ngay, chỉ muốn ra ngoài tụ họp với các em thôi. Mệt một chút cũng tốt mà. La Tiêu Tiêu. Sao em lại đến muộn nữa? Em có biết quy hoạch thời gian không? Xin lỗi. Em sao thế?
Không… không sao. Chắc lại là chuyện tình cảm rồi. Đầu óc suốt ngày chỉ yêu với đương, lại muốn tình cảm thuần khiết. Gặp ai là yêu người đó. Không sao, không sao. [Đây là bạn trai cô phải không? Hình như họ đang nói chuyện chia tay.]
[Không phải anh ta mắc sai lầm cơ bản đấy chứ?] [Làm thế nào để níu kéo trái tim của đàn ông ngoại tình?] Em lại làm sao thế? Chị Phàm. Em muốn nói với chị chuyện này. Chuyện gì? Bạn trai em… Anh ta làm sao?
– Hình như anh ấy… – Xin chào. Xin chào. Julia Roberts. [Trái Tim Gợn Sóng]