Không Sợ Hãi Tập 05 | Phim Tình Cảm Gia Đình Hiện Đại Mới Nhất | iQIYI Vietnam
Viết cái gì vậy? Chữ sai liên tục. Xin lỗi chủ nhiệm. Thực tập thế nào vậy? Những thứ em viết lúc thực tập mạnh hơn em nhiều. Mau viết lại đi. Khưu Hoa. Đi đâu vậy? Cậu và Na Young Ja điên rồi phải không? Bây giờ tôi không quản được hai người nữa.
Hai người tìm việc khác. Chủ nhiệm Hàn, thầy bớt giận đã Chúng tôi tìm thấy rồi Tìm thấy gì rồi, tìm thấy rồi. Vương Đại Phúc không giết người. Hắn không thể giết người. Lúc đó anh ấy ở ngoại ô, cách căn nhà anh ấy thuê mấy chục km.
Anh ấy nói “wa” và xe lật. Chúng tôi đều tìm thấy rồi. Đi theo tôi. Có một khách hàng như anh là vinh hạnh của chúng tôi. Giữa chúng ta cũng không cần nói chuyện này. Đây chính là một vụ làm ăn. Xem chị nói kìa. Ông chủ Châu. Em gái.
Duyên phận của chúng ta không ít nhỉ. Ông chủ Châu thật ngại quá. Phiền anh quay lại một chuyến. Tiểu Lý à, Hay là cô ra ngoài trước đi. Tôi và ông chủ Châu, chúng tôi còn có chút việc. nói chuyện riêng vài câu. Chị. Cái này…
Bảo anh ra ngoài thì anh ra đi. Tiền môi giới của anh không thiếu một đồng nào đâu. Được. Anh, chị, hai người nói chuyện đi. Sao thế em gái? Muốn bán nhà thật à? Vừa nãy anh cũng biết môi giới nói với anh rồi. Căn nhà này treo biển. Sáu trăm sáu.
Tôi bán 62 tệ cho anh. Phí trung gian anh trả. Sáu trăm sáu đến sáu trăm hai rồi. Bốn trăm nghìn hết rồi. Em gái. Căn nhà này của em có chuyện gì lớn chứ? Không có. Căn nhà này chưa từng có người chết. cũng chưa từng có ma.
Có thể đến lúc anh dọn nhà, có thể sẽ hơi tốn sức. Tốn sức thế nào? Không phải anh ấy chạy rồi sao? Nhưng bố mẹ cậu ấy vẫn ở trong đó. Giấy chứng nhận bất động sản là của anh đúng không? Tài sản không có vấn đề gì chứ? Anh yên tâm.
Căn nhà này là tài sản trước khi kết hôn của cá nhân tôi. Không có tranh chấp gì cả. Chuyện này đối với người khác mà nói có lẽ hơi khó. Đối với anh cậu mà nói,đây không phải là chuyện. Anh dứt khoát thật đấy. Vậy em còn một chuyện nữa.
Anh nói đi. Sau khi bán cái này 62kg, Không phải tôi cho anh 80 tệ sao? Còn 54 đúng không? Đây là 54 tệ. Tôi muốn tiền mặt. Tiền mặt? Tôi lấy đâu ra nhiều tiền mặt như vậy chứ? Anh. Anh khiêm tốn rồi.
Với thực lực của anh, việc làm ăn của anh 5,4 triệu tiền mặt. Không phải chuyện gì với chị chứ? Không phải, em gái. Em lấy cho chị đấy. Cô là một cô gái, cậu cầm nhiều tiền mặt như vậy, không sợ người khác cướp anh à? Anh.
Cái này anh cũng hiểu à? Nếu anh ấy đã có thể mượn chỗ anh, thì chứng tỏ chắc chắn anh ấy cũng mượn chỗ khác đúng không? Vậy đối với tôi thì sao? Tôi gửi vào. Chi bằng cầm trong tay. Anh thích giao tiếp với người thông minh. Em gái tốt.
Nhường tôi 400 nghìn. Thế này đi. Chỗ tôi không phải là 800 nghìn sao? Tôi muốn 600 nghìn tiền vốn. 200 nghìn tôi không cần nữa. Không, không, không, anh. Tôi nói những điều vừa nãy. Tôi không bảo anh thương hại tôi đâu. Chúng ta nên bao nhiêu thì bấy nhiêu.
Anh không cho tôi tiền lãi đúng không? Coi như đã giúp tôi một việc lớn rồi. Hiểu chuyện. Đi, đi lấy tiền cho anh. Anh, em còn một chuyện nữa. Không phải, em gái, tổng cộng em có bao nhiêu chuyện? Em nói hết ra đi. Không phải anh quen nhiều người sao?
Anh giúp tôi nghe ngóng xem. rốt cuộc anh ấy đã vay bao nhiêu tiền ở bên ngoài. Tôi tổng kết lại cho anh. Ba cái. Thứ nhất cần tiền mặt. Thứ hai. Đưa hai lão già đó ra ngoài. Thứ ba, Điều tra xem tên khốn đó nợ bao nhiêu nợ. Đúng.
Chỉ có ba chuyện này thôi. Anh cả, thật sự làm phiền anh rồi. Nhưng chuyện thứ hai dù sao cũng là hai người già. Chúng ta đừng chơi trò hoang mang nữa. Chỉ… mời người ta ra ngoài là được rồi. Anh yên tâm. Anh, công dân tuân thủ pháp luật, có cách.
Cảm ơn anh. Đi, đi, đi. Không phải chứ anh. Chúng ta qua căn hộ này trước đã. Chúng ta đừng vội, qua nhà gì chứ. Để sau rồi nói. Lát nữa mang tiền về. Cậu giấu đi trước đi. Không chừng hai ngày này chủ nợ khác sẽ đến nhà đòi nợ.
Lấy tiền của anh đi rồi. Vậy không phải anh làm vô ích sao? Anh. Nếu không nói anh thật lòng, người không sợ con có thói quen gia tộc nào để lại không? Đến lúc đó lại cuốn số tiền này chạy mất. Không nhận tiền à? Cậu chạy thử xem. Muội muội.
Chu đại ca. Đều ở đây cả rồi. Để cốp sau. Cảm ơn anh. Để em. Để họ làm là xong. Không cần, để tôi. Anh qua đây đi, qua đây. Chuyện tiền nong không được để họ biết. Sáu trăm sáu. Không thiếu một đồng. Anh cả.
Không phải chúng ta đã nói là bán 62kg sao? Em gái. Em gặp đại nạn như vậy, tiền cũng không có hồ đồ. Qua bên kia. Anh có thể mơ hồ sao? Môi giới nói với tôi là 600. là 600 tệ. Cảm ơn ông chủ Châu. Tôi nói cậu nghe,
Em gái này, tôi nhận rồi. Bảo hai người họ áp tải xe cho em. Mau về đi. Không cần đâu ông chủ Châu. Tôi lái xe ra ngoài một chân dầu là về nhà rồi. Được. Giữa đường đừng dừng xe. Đi thôi. Cái đó… Đợi tôi về.
Chúng ta đi làm thủ tục chuyển khoản đi. Đến chỗ anh uống trà là xong. Ông chủ Châu, đi nhé. Alo, Lan Lan. Bây giờ tôi phải về Lĩnh Nam một chuyến. trên đường cần một người bầu bạn. Em, em có thể đi cùng chị một chuyến không? Ai thế? Nửa đêm rồi.
Đến rồi, đến rồi. Ai vậy? Mẹ, con Young Ja. Young Ja à. Young Ja. Sao con về giờ này? Mẹ, đây là Lan Lan. Cô nhỏ của con. Chào cô, chào cô, chào cô. Cùng cháu về rồi ạ. Mau, mau, mau, vào đi. Lan Lan mang dép cho em. Được.
Không cần thay nữa. Lão La. Mau, con gái cưng của anh về rồi. Tôi nghe thấy giọng của Young-Ja. Sao không gọi điện báo trước một tiếng? Cho con một bất ngờ nhé. Mẹ. Lan Lan đi cùng con cả đường, vẫn chưa ăn tối. Chị nấu cho cô ấy bát mỳ ăn đi.
Không sao, chị, em không đói. Đi thôi cô nương, cô đừng khách sáo. Nào, nào, nào, chúng ta uống chút nước đã. Có chuyện gì sao? Con không có việc thì không thể về thăm bố mẹ sao? Bố, vậy thì tốt rồi. Nào, bố. Ở đây có hai cái thùng.
Anh giúp tôi để vào trong phòng. Được. Nặng vậy sao? Đây là… Đây là cái gì mà nặng thế? Tiền. Tiền. Đây không phải là Lưu Minh mở công ty sao? Bình thường thường thường phải rút tiền mặt ra. Vừa hay anh ấy cũng có công việc ở đây mà.
Đến lúc bàn chuyện làm ăn có thể dùng rồi. Young Ja. Young Ja. Các con sẽ không làm chuyện gì phạm pháp chứ? Con là con gái bố, bố còn không hiểu sao? Con có thể làm chuyện gì phạm pháp chứ? Không sao. Không sao thật mà.
Được rồi, tôi nói thật với cậu. Anh ấy à, Công ty xảy ra chút vấn đề nhỏ, nói là rút ra một số tiền mặt. Nếu sau này xảy ra chuyện gì, trong tay không có tiền. Cứ như vậy đi. Việc làm ăn của Lưu Minh xảy ra vấn đề gì?
Cụ thể là vấn đề gì tôi cũng không rõ. Nhưng tôi nghĩ chắc không phải chuyện gì lớn đâu. Anh cũng biết mà. chuyện của công ty anh ấy tôi chưa bao giờ hỏi. Anh ấy bảo tôi lấy về. Vậy tôi mang về cho anh ấy. Young Ja.
Tôi không nói xấu sau lưng mẹ chồng cậu. Cái nhà này của các người hỏng trong tay cô ấy. Anh nói Lưu Minh là người làm ăn sao? Đang làm việc trong cơ quan, cứ ép anh ấy xuống biển làm ăn. Kết quả thế nào rồi?
Mẹ chồng cậu làm ăn ở Lĩnh Nam, cũng bồi thường một đống. truy nợ đến mức trốn khắp nơi. Có một lần, trốn đến nhà chúng tôi mấy ngày cũng không dám ra ngoài. Lúc đó anh muốn nhắc nhở em, Nhưng mà,
Sợ ảnh hưởng đến quan hệ mẹ chồng con dâu của con nên không nói. Lưu Minh không có chính kiến. Con phải thường xuyên nhắc nhở nó. Bố yên tâm đi. Con sẽ nhắc nhở ông ấy. Hai thùng tiền này tôi để dưới gầm giường. Đến lúc đó
Lúc cô dọn vệ sinh đến, anh tuyệt đối đừng để cô ấy quét đáy giường. Vậy anh đợi đấy. Anh đang làm gì vậy? Nào, nào, nào, để tôi, để tôi. Đây là sách. Làm gì vậy? Anh nói anh không cho cô ấy quét dọn,
Đó không phải là cô ấy nghi ngờ sao? Đẩy cuốn sách này vào trong. Đúng không? Để tôi bày. Ngày mai, đừng quên. Nào. Cũng không biết có hợp khẩu vị của cậu không. Em ăn từ từ thôi, đừng để bỏng đấy. Không sao đâu cô. Cô nấu cơm ngon quá.
Con gái này thật biết ăn nói. Tên là Lan Lan đúng không? Cậu làm ở chỗ Young Ja à? Đúng. Nhưng tôi cũng mới đi không lâu. Thanh niên bây giờ thật là. Cũng không có con mà còn cần người giúp.
Dù sao chị em cũng ở một mình,sau đó gọi em qua đó. làm bạn. Sao cô ấy lại ở một mình vậy? Vậy Lưu Minh thì sao? Chị tôi không nói với anh à? Nói gì thế? Được, bố. Vậy hòm này con vẫn phải mang về. Tôi về nhà trước đây.
Gấp vậy sao? Con thật sự không sao chứ? Bố, bố yên tâm đi. Con thật sự không có việc gì. Chủ yếu là ngày mai tôi còn phải đi làm sớm. Tôi không đến được lãnh đạo sẽ nói tôi đấy. Cô nhỏ không biết chuyện tiền đúng không? Cô ấy không biết.
Tôi không nói với cô ấy. Vậy thì tốt. Mặc dù chúng ta không thể xem người quá xấu, cũng không cần cố ý thử thách nhân tính của cô ấy. Làm đúng lắm. Bố, con đi đây. Mẹ. Con đi đây. Lan Lan đâu? Ăn xong rồi đợi con.
Vậy con đi trước đây mẹ. Young Ja. Rốt cuộc cậu và Lưu Minh đã xảy ra chuyện gì? Không có. Cuộc sống rất tốt. Anh đừng giấu em. Tôi vừa gọi điện thoại rồi. Số điện thoại của Lưu Minh không có. Tôi gọi điện cho mẹ cậu ấy. Mẹ nó nói,
Con đã không còn là con dâu nhà họ nữa. Bảo chúng ta sau này đừng liên lạc với họ nữa. Anh Tử. Rốt cuộc cậu và Lưu Minh làm sao vậy? Không có, em cãi nhau với mẹ chồng thôi. Em đi trước đây. Đứng lại.
Anh coi tôi và bố anh là đồ ngốc sao? Nửa đêm con vừa về, tôi liền cảm thấy có chuyện. Chuyện gì? cũng không thể giấu bố mẹ. Tôi và Lưu Minh Xong rồi. Xong rồi là ý gì? Chạy rồi. Anh ta đã cuốn hết tài sản của anh đi rồi.
Cho nên tôi mới đem những thứ có thể biến hiện trên người tôi. Nói nhanh chóng biến thành tiền rồi mang đến nhà chúng ta. Cậu… Vậy anh ấy có quay lại không? Mẹ. Nghĩ gì thế? Anh nói xem cho dù anh ấy quay về,
Anh vẫn có thể để tôi sống cùng anh ấy sao? Bây giờ tôi đã khởi tố muốn ly hôn với anh ấy rồi. Xin lỗi nhé. Tôi cảm thấy tôi có lỗi nhất chính là hai người. Lúc đầu tôi đã hứa với các cậu sẽ sống thật tốt. Không làm được.
Thật không ngờ Lưu Minh lại là người như vậy. Anh nghĩ anh ấy là người như thế nào? Bố mẹ như cậu ấy, có thể dạy dỗ được đứa trẻ tốt gì chứ? Vất vả cho Young Ja nhà chúng ta rồi. Mẹ, mẹ xem mẹ kìa.
Khó khăn lắm con mới tỉnh lại được. Người vừa khóc, không phải con vẫn sống tốt sao? Con phải đi tìm nhà họ. Mẹ, mẹ, mẹ. Mẹ đừng đi nữa. Chuyện này từ trong lòng tôi đã qua rồi. Sau này chuyện nhà họ ở nhà chúng ta. Đừng nhắc nữa được không?
Young Ja nói cũng đúng. Con xem, chẳng phải con bé rất kiên cường sao? Tắc ông thất mã, đâu biết phi phúc. Nếu Lưu Minh là người như vậy, hôm nay cậu ấy không chạy, Ngày mai cũng sẽ chạy. Công việc của em vẫn thuận lợi chứ? Rất thuận lợi.
Dù sao mọi chuyện bắt đầu khó mà. Tôi thấy cũng được. Được gì chứ? Anh vừa làm luật sư, thì có thu nhập gì chứ? Còn phải nuôi một cô nhỏ nữa. Lão La. Tiền nhà chúng ta cũng không dùng đến. Con quẹt thẻ cho Young Ja đi. Mẹ, bố, không được đâu.
Bố không được chuyển tiền cho con. Mẹ, con có thể chống đỡ được. Con làm được. Thật ra thời gian khó khăn nhất đã qua rồi. Young Ja nói không đánh là không đánh. Nhưng mà Young Ja, con phải nhớ, Khi nào con gặp khó khăn, thì nói với chúng tôi.
Đây là nhà của em. Tôi nhớ rồi. Anh nói xem đêm hôm thế này, con nhất định phải đi đường đêm sao? Hết cách rồi bố. Con vừa đến văn phòng luật sư, Ngày kia là có một vụ án mở phiên tòa rồi. Lời biện hộ của tôi vẫn chưa viết xong.
Tôi phải về ngay. Vậy mọi người mau lên đường đi. Đi đường chú ý an toàn. Lan Lan. Con xem, khi con khó khăn nhất, có thể ở bên cạnh cô ấy. dì coi con là con gái ruột rồi. Cầm lấy cái này. Cô ơi, cháu không thể nhận cái này. Cầm lấy.
Thật sự không được, thật sự không được. Thật sự không được. Vậy là anh chê ít rồi. Không phải. Lan Lan. Cầm lấy đi. Một tấm lòng. Cầm lấy. Mọi người không biết Lan Lan đã giúp tôi rất nhiều. Lúc Lưu Minh đi, anh ấy đã lén để quyển sổ bất động sản
Để ở nhà bố mẹ anh ấy. Còn là Lan Lan mang ra cho tôi. Hơn nữa, vốn dĩ Lan Lan ở nhà họ một tháng kiếm được sáu nghìn. Bây giờ ở chỗ tôi một tháng mới kiếm được ba nghìn. Vậy ba nghìn chúng tôi bù cho cô ấy.
Lát nữa cậu nói số thẻ của Lan Lan cho tôi. Mỗi tháng con sẽ gọi cho bố. Thật sự không cần đâu bố. Bố, chuyện này bố không cần lo lắng. Con đã nói với Lan Lan rồi. đợi sau này tôi kiếm được tiền, tôi sẽ bù lại cho cô ấy.
Yên tâm đi. Chuyện này cậu không cần cố chấp nữa. Anh không ở bên chúng tôi, Lan Lan thay chúng tôi chăm sóc cô. Cho nên, chúng tôi cũng phải cảm ơn cô, Lan Lan. Lan Lan. Sau này cô sẽ cảm ơn cháu thật nhiều. Vậy cảm ơn cô chú.
Vậy bố, mẹ, bọn con đi trước đây. Nhanh. Được. Cháu chào cô chú ạ. Tạm biệt. Tạm biệt. Young Ja. Bố. Tuy bố là một luật sư thực tập, nhưng cũng coi như là người pháp luật. Anh phải nhớ, bất cứ lúc nào, đều phải dùng pháp luật để bảo vệ bản thân.
Bố, con nhớ rồi. Bố đừng quên Con là con gái của giáo sư pháp học. Bố, mẹ. Mọi người về nghỉ ngơi đi. Tôi đi đây. Được. Đi đường chú ý nhé. Bố, mẹ, con đi đây. Chị. Xin lỗi nhé. Tôi lỡ miệng rồi. Tôi không biết, bác gái không biết chuyện này.
Không sao. Sớm muộn gì họ cũng sẽ biết thôi. Bố mẹ tôi Hóa ra rất thương Lưu Minh. Người này Không có lương tâm. Chủ yếu đây là chuyện của tôi và Lưu Minh. Anh nói xem người nhà họ hà tất phải đâm một nhát vào lòng bố mẹ tôi chứ?
Bà già này vốn không phải thứ tốt đẹp gì. Chính là người tốt như chị. mà chị ấy còn hận chị như vậy. Mẹ nó. Ngay từ đầu đã không thích tôi rồi. Cuối cùng cũng đến rồi. Thật không dễ dàng gì. Con đường này Chị. Cảm ơn. Chị, chị có đói không?
Em làm chút đồ ăn cho chị. Em không ăn nữa. Nếu em mệt rồi, anh cũng mau ngủ bù đi. Mệt chết đi được. Này, Na Young Ja. Khưu Hoa. Tôi hơi khó chịu. Em muốn xin nghỉ, hôm nay không đi làm nữa.
Cậu có thể giúp tôi nói với chủ nhiệm Hàn một tiếng không? Hôm qua tôi gọi điện cho cậu cậu không nghe Chủ nhiệm Hàn đưa tôi đi tìm hai người đó Lấy chứng cứ rồi Mọi chuyện đều rất thuận lợi. Họ đã đồng ý ra tòa làm chứng rồi.
Lời biện hộ bên anh đã viết xong chưa Ý của chủ nhiệm Hàn là Nếu không được thì anh ấy tự làm. Không, không, không, đừng mà. Em, em vẫn muốn tự viết. Cái đó… Hai nhân chứng đều có rồi. Tôi… Lời biện hộ dễ viết
Không sao, để tôi gọi điện cho chủ nhiệm Hàn. Được, được, bye bye Tạm biệt. Tiểu La. Hôm qua lúc lấy chứng cứ em chạy đi đâu vậy? Khưu Hoa đi đâu cũng không tìm thấy cậu. Chủ nhiệm Hàn, sức khỏe tôi hơi khó chịu. Không khỏe.
Sức khỏe là thứ nhất, sức khỏe là thứ nhất. Vậy em ở nhà nghỉ ngơi đi. Lời biện hộ tôi tự viết Đừng, đừng, đừng, chủ nhiệm Hàn Cái đó Để em viết cho. Tôi ở nhà viết được không? Chiều nay tôi viết xong sẽ giao cho anh Tạm biệt chủ nhiệm Hàn
Tôi, tôi đi làm việc đây Tôi điên rồi sao? Lời biện hộ. Khưu Hoa, vào đây với tôi. Chủ nhiệm Hàn, có chuyện gì không? Vào đi. Phương Luật vừa gọi điện cho tôi. bảo tôi đi báo cáo. Tôi bảo cậu vào, đóng cửa lại.
Tôi có việc, cũng không ăn thịt anh đâu. Khưu Hoa. Ngày mai lúc mở phiên tòa cậu đi cùng tôi. Không phải Na Young Ja sao? Na Young Ja đó nhiều việc quá. Tôi sợ cô ấy có hành động dư thừa trên tòa, ngược lại sẽ thêm phiền phức. Hơn nữa,
Chuyện của anh, tôi vẫn luôn nghĩ. Vụ án này, Cộng thêm mấy vụ án khác mà anh và tôi làm Năm nay tôi đảm bảo cậu chuyển nghề. Hiểu ý tôi chứ? Vậy tôi giải thích thế nào với Na Young Ja đây? Tôi có nên chào hỏi cô ấy không?
Thông báo cho cô ấy. Không cần. Không phải cô ấy bị bệnh rồi sao? Vừa hay, tôi cho cô ấy nghỉ vài ngày. Đừng thông báo cho cô ấy. Đến tòa án xin làm thủ tục thay đổi luật sư. Được rồi Chủ nhiệm Hàn Chuyện đó Chuyện nhân chứng ra tòa,
Có cần thông báo trước với bên công tố không? Không. Vậy không phải nói chúng ta tập kích bằng chứng sao? Phú quý trong nguy hiểm. Tôi hiểu tính cách của thẩm phán. Xuất hiện chứng cứ quan trọng như vậy, anh ấy nhất định sẽ đồng ý. Đúng rồi.
Cậu thông báo cho tôi mấy công ty truyền thông, Ngày mai mở phiên tòa bảo họ đến. Mời truyền thông. Có thích hợp không? Hợp. Có gì mà không hợp chứ? Khưu Hoa, tôi nói cho cô biết, chúng ta làm vụ án phải có một bức tranh.
Vụ án này chúng ta không kiếm tiền, Không kiếm được tiền thì không thể lấy tên. Chúng ta làm nó làm gì? Được. Lan Lan. Lan Lan. Chị, tỉnh rồi. Em ngủ lâu như vậy sao chị không gọi em? Anh gọi em rồi.
Em gõ cửa cả nửa ngày anh cũng không trả lời. Anh đoán em cũng mệt quá rồi. Cơm nấu xong rồi đến ăn cơm thôi. Em không ăn nữa, anh ăn đi. Em còn phải bận việc nữa. Ít nhiều anh cũng ăn một miếng đi. Tôi không lo được.
Đến cơm cũng không ăn. Tóm lại, Bị cáo Vương Đại Phúc có chứng cứ không có mặt tại hiện trường Chứng cứ ngoại phạm không thể nghi ngờ. Trong thời gian xảy ra vụ án, Anh ta ở ngoài 60 km Chủ nhiệm Hàn Xin lỗi vì đã làm phiền anh muộn như vậy
Chuyện là thế này, ban ngày tôi có chút việc. Cho nên từ biện hộ vừa viết xong. Tôi đã gửi vào email của anh rồi. Phiền anh xem một chút. Được, tạm biệt. Khẩn cầu tòa án điều tra rõ chân tướng. trả lại sự trong sạch cho bị cáo Vương Đại Phúc.
Được đấy, luật sư Ra. Chị, hôm nay tinh thần thật đấy. Ăn sáng đi. Không ăn nữa. Em đi làm đây. Chị. Chị. Sữa chua, uống trên đường nhé. Đợi hôm nay chị tan làm về, em có thể đổi giọng rồi. Gọi tôi là luật sư Ra. Được, đợi anh nhé.
Chào Na Young Ja. Chào buổi sáng. Na Young Ja. Tôi nghe nói cô đã tìm được chứng cứ quan trọng. Anh giỏi thật đấy. Vẫn ổn chứ? Chứng cứ này đúng là không dễ tìm. Chủ yếu cũng là do tôi may mắn. Lần sau nếu còn có vụ án này nữa,
Anh dẫn tôi đi cùng đi. Lạ thật. Chỗ luật sư Đào Chính không có vụ án sao? Không phải chỉ có cậu mà đem đến rất nhiều vụ án cho họ sao? Đợi anh có thời gian,anh nhất định phải nói với tôi.
Rốt cuộc anh tìm được những chứng cứ đó như thế nào? Được. Vậy tôi về văn phòng trước đây. Được. Đợi anh gửi tin nhắn wechat nhé. Cẩn thận. Bye bye. Bye bye. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng Chào buổi sáng Tiểu Tu Chào buổi sáng. Chào buổi sáng, Young Ja. Tiểu Điền.
Anh làm việc đi. Chào buổi sáng. Young Ja đến rồi. Đến rồi. Tiểu Điền, em cảm ơn anh nhé. Chủ nhiệm Hàn Sư phụ Đeo rồi. Sao vẫn chưa đến nhỉ Đợi chủ nhiệm Hàn à? Đúng vậy Đến phiên tòa rồi. Không phải. Anh ấy nói 8 rưỡi hôm nay cùng xuất phát.
Lời này tin thật à? Đồ đệ làm việc đi. Lúc nổi tiếng thì sư phụ phải tự lên. Anh ấy và Khưu Hoa tám giờ đã đi rồi. Từ từ thôi, Young Ja. Cảm ơn em, Tiểu Điền. Vẫn còn non. Luật sư Trần, luật sư Hàn. Kỳ lạ. Sao thế? Không sao.
Cô ấy không đến à? Nhận rồi chứ? Nhạt nhẽo. Cậu đừng có giở trò này với tôi. Tất cả đứng lên. Làm gì vậy? Thẩm phán, vụ án Vương Đại Phúc cố ý giết người Tất cả đã chuẩn bị xong. Có thể mở phiên tòa. Đi thôi.
Vụ án Vương Đại Phúc cố ý giết người hiện tại mở phiên tòa. Bị cáo Vương Đại Phúc. vì phạm tội cố ý giết người tội cố ý giết người. Phải chịu trách nhiệm hình sự trách nhiệm hình sự tước đoạt tính mạng người khác phi pháp.
Lại chứng minh nhân chứng Yoo mỗ Ngày xảy ra vụ án, Hôm đó, anh ấy đang tham gia tang lễ ở thôn bên cạnh về. Lúc về vì chủ nhà cho nhiều tiền, Anh ấy còn thổi một bài bằng vỗ tay. Chính là bài hát mà đương sự của tôi nghe được.
“Khiêng kiệu hoa” Lúc đó hơn 4 giờ chiều. Hai nhân chứng đều có thể chứng minh đương sự của tôi là Vương Đại Phúc. trong lúc xảy ra vụ án hoàn toàn không có thời gian. cũng tuyệt đối không thể xuất hiện ở hiện trường vụ án.
Thông qua phân tích lời khai của nhân chứng, khi phát hiện Tần Ái Liên bị giết, có chứng cứ xác thực. Chứng minh đương sự Vương Đại Phúc của tôi có chứng cứ ngoại phạm. Tóm lại, Trong thời gian xảy ra vụ án, Anh ta ở ngoài 60 km, [hành vi giết người]
Hành vi giết người. Vì vậy Vương Đại Phúc Vô tội. Khẩn cầu tòa án điều tra rõ chân tướng. trả lại sự trong sạch cho bị cáo Vương Đại Phúc. Cảm ơn thẩm phán, thẩm phán viên. Luật sư biện hộ Han Ji Dong. Luật sư thực tập Khưu Hoa. Chị ngốc.
Xét thấy vụ án quan trọng, tòa cho phép nhân chứng ra tòa làm chứng. Làm phiền rồi. Nhân chứng. Một ngày nào đó năm ngoái, gặp bị cáo. Hai người cũng chưa từng gặp cũng chưa từng gặp. Một năm trước nói vài câu với người lạ. anh đã nhớ kỹ thời gian.
Anh có thể giải thích một chút không? Thực ra thời gian tôi cũng không nhớ kỹ như vậy. Trùng hợp hôm đó xe của tôi xảy ra chút vấn đề. Tôi ở bên ngoài sửa xe. Mất khoảng hai tiếng đồng hồ. Về tôi phải nói rõ tình hình.
Tôi đã ghi lại trong sổ xuất bản. Ngày này được tìm thấytrên sổ xuất bản. Không sai đâu. Vậy hai người nói chuyện bao lâu rồi? Không lâu. Lúc đó tôi sửa xe dưới xe. Bác tài, bác tài. Giúp một tay đi. Giúp tôi đưa cái cờ lê bên kia.
Là cái này sao? Đúng, chính là cái này. Cảm ơn nhé. Sau đó tôi chui ra từ dưới xe, chúng tôi liền đổi điếu thuốc hút. Cũng chỉ là một điếu thuốc thôi. Một năm trước, anh nói chuyện với người lạ một điếu thuốc, mà anh dám khẳng định
Chính là người ngồi trên ghế bị cáo sao? Cậu chắc chắn về trí nhớ của mình sao? Chỗ trên mặt anh ấy có một vết gỉ. Tôi nhớ rất rõ. Hơn nữa anh ấy nói chuyện rất hài hước. Anh cả. Mặt anh sao thế? Ai gãi thế này? Em xăm chưa xong.
Anh đùa thật đấy. Lúc đó lúc anh ấy đốt lửa đốt thuốc cho tôi, dùng tay trái. Tôi nhớ. Trên ngón tay trái của anh ấy là móng tay xám. Chính vì cái này. tôi không muốn nhận thuốc mà anh ấy đưa cho tôi.
Anh xem tay trái của anh ấycó phải móng tay xám không? Nếu là móng tay xám thì chắc chắn là anh ấy rồi. Yên lặng. Giữ trật tự tòa án. Mời nhân chứng ra tòa. Thưa thẩm phán. Vì vụ án này có chứng cứ mới, cần phải bổ sung điều tra.
Đề nghị tạm dừng phiên tòa. Xét thấy sự thay đổi lớn của vụ án này, Chúng tôi tạm dừng phiên tòa. Nghỉ phiên tòa. Luật sư Tiết. Đây, đây là ý gì? Họ nói em gái tôi không phải do anh ta giết. Bây giờ là đình chỉ phiên tòa.
Vụ án này vẫn chưa kết thúc. Vậy sao lại khác Không giống nhau nhỉ? Đúng vậy. Tôi nói hai người về trước đi. Tôi đưa luật sư Trần đi gặp thẩm phán, được không? Về trước đi. Luật sư Tiết, vậy nhất định phải nói với thẩm phán.
Em gái tôi không thể chết vô ích được. Nhất định, nhất định. Chị dâu. Yên tâm đi. Làm ơn. Nhất định. Lần sau mở phiên tòa, Vương Đại Phúc nhất định sẽ được phán vô tội. Hai vợ chồng này anh ăn nói thế nào?
Phiên tòa vô tội đại diện phiên tòa đầu tiên kết thúc. Hai mươi nghìn tệ này kiếm có dễ không? Chúng ta còn lại 14.000. Cậu 20%, 28.000. Xong rồi tôi trả anh. Luật sư Han. Tôi nói này anh, anh chỉ biết tăng tăng tăng tăng trừ thôi.
Bây giờ hung thủ mất rồi. Phần bồi thường dân sự cũng không lấy lại được. Anh lại để hai vợ chồng bỏ 20 nghìn tệ, họ có thể chịu để yên không? Việc nên làm tôi đã làm rồi. Em cũng đứng trên sân khấu rồi. Những chuyện khác tôi không quan tâm.
Anh nghĩ họ hiểu thế nào là tinh thần hợp đồng sao? Anh ấy không hiểu, tôi hiểu mà. Phục vụ xong tiền thì không trả. Được đấy. Vụ án Vương Đại Phúc cố ý giết người Vụ án Vương Đại Phúc cố ý giết người [Chính thức mở phiên tòa]
Chính thức mở phiên tòa xét xử. Luật sư của bị cáo Vương Đại Phúc đã nộp riêng. Luật sư Na. Chúc mừng, chúc mừng. Cậu giỏi thật đấy. Chúc mừng gì chứ? Nếu không phải chúng ta tìm được chứng cứ ngoại phạm, Bây giờ anh đang bận đếm tiền đúng không?
Nghe nói anh muốn 500 nghìn. 500 nghìn thì anh kiếm được bao nhiêu? Kiếm tiền máu, lương tâm cậu không đau à? Công lao của anh bị người ta cướp mất rồi. trút giận lên tôi đúng không? Tôi cũng có tổn thất mà. Anh còn chưa đòi em mà.
Anh có tổn thất gì? Tôi có tổn thất gì chứ? Vụ án hôm nay chắc kết thúc rồi. Chưa kết thúc. Tôi phải đến nhiều hơn mấy lần. chiếm dụng rất nhiều thời gian của tôi. Đây chính là tổn thất. Mau đứng sang một bên đi.
Tôi không muốn nói chuyện với xiên tiền. Chê ghê tởm. Cậu nói xem cậu ăn mặc đẹp như vậy, sao lại nói chuyện không văn minh như vậy? Có ác khí trút lên sư phụ Hàn Chi Thông của cậu. Đi thôi, Lão Tiết. Luật sư Han, luật sư Han.
Về tương lai của vụ án này, anh có gì để nói không? Đương sự của tôi có chứng cứ không có mặt tại hiện trường. chứng cứ ngoại phạm không thể nghi ngờ. Luật sư Han, nghe nói đây là một vụ án viện trợ pháp luật.
Anh vì một vụ án viện trợ pháp luật mà tốn nhiều công sức như vậy. Đúng vậy. Đây là một vụ án hỗ trợ pháp luật. Cũng có nghĩa là tôi là đại diện miễn phí. Giữ danh câu danh, vượt quá giới hạn. Thật ngại quá.
Thứ nhất, tôi không mua danh câu danh. Nói về cống hiến cho vụ án này tôi lớn hơn anh Thứ hai là chủ nhiệm Hàn gọi tôi đến Tôi không thể không đến. Lúc anh ấy bảo tôi thay đổi người đại diện, anh đã gọi điện cho em. nhưng em không nghe máy.
Anh có thể xem điện thoại của anh. Còn về việc em nghĩ thế nào thì tùy em. Xin lỗi sư tỷ. Ta không nhắm vào tỷ. Không sao. Tôi lái xe đây. Tặng em một đoạn. Không cần. Tôi đi xe đạp chung. Anh còn muốn thế nào nữa?
Không phải tôi muốn thế nào, chỉ là… Nếu không có tôi, anh ấy cùng lắm cũng chỉ làm qua loa thôi. Bây giờ Vương Đại Phúc không chừng đã bị phán tử hình rồi. Nhưng đến lúc ra tòa, anh ấy đã giấu tôi. bỏ tôi sang một bên.
Anh nói xem làm người sao có thể vô liêm sỉ như vậy chứ? Bây giờ anh vẫn là một luật sư thực tập. vẫn chưa có tư cách ra tòa một mình. Từ trình tự mà nói, anh ấy làm như vậy không có gì sai cả. Ngươi còn muốn thế nào?
Lúc đó trong ngoài ngươi khó khăn, vẫn kiên quyết muốn điều tra vụ án này. Vì cái gì? Vì hôm nay có thể nổi tiếng sao? Cô Mai. Tôi cũng không sợ thầy mắng tôi. Tôi thật sự có chút ý đó. Lúc tôi càng buồn ngủ trong ngoài
Tôi càng muốn tìm một vụ án tốt. để chứng minh bản thân. Tôi ích kỷ như vậy đấy. Nhưng kết quả thì sao? Cái tên này vẫn chưa cho tôi ra. Vậy thì tôi tức rồi. Trong lòng có tạp niệm. Luật sư này không làm lớn được. Tôi
Bây giờ tôi có thể chuyển nghề là tốt lắm rồi. Đúng rồi. Mấy ngày trước, luật sư Han đã nhắc chuyện của anh với chúng tôi. Năm đó rốt cuộc là chuyện gì vậy? Có người hy vọng chúng ta ngã xuống.