Phim Ngôn Tình Lãng Mạn Siêu Hay 2022 | Bạn Cùng Phòng Bí Mật Của Tôi Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bạn Cùng Phòng Bí Mật Của Tôi] [Tập 2] – Ma! – Ma! Sao lại bị khóa rồi? Không phải chứ. Đây là nhà mình. Tên biến thái này ở trong phòng mình. Tên biến thái này đến nhà mình mà còn mang theo rượu.
Đúng thật là… Tên biến thái kia, ra đây cho tôi. Om Mani Padme Hum! Om Mani Padme Hum! Người đâu rồi? Người đâu rồi? Người này đi đâu được nhỉ? Bác là… Cô gái trẻ ơi. Bác xin cháu đấy được không? Cháu để ý vệ sinh hành lang một chút được không?
Thanh niên các cháu cứ thích gọi đồ ăn ngoài, nhận bưu kiện. Trong hành lang một ngày không dọn dẹp là cực kì bẩn. Bác dọn mệt nhọc lắm đấy. Bác ơi. Bác ơi. Bác cứ bình tĩnh ạ. Liệu có phải bác nhầm không ạ?
Cháu chưa bao giờ để đồ ăn gọi về với bưu phẩm ở ngoài hành lang cả. Không thể nào. Con gái còn trẻ không được nói dối. Cháu… Thôi. Không có lần sau đâu nhé. Bác nói cho cháu biết. Sau này các cháu phải chú ý vệ sinh hành lang nhiều hơn,
Nếu không là bác lật mặt đấy. Con gái trẻ tuổi mà… Anh. Chúng ta có thể đổi lí do khác được không? Ma… Thực sự em không mở miệng nói được. Hoàn toàn chính xác. Anh còn sờ thấy rồi. Ảo giác và tiếp xúc thật, chẳng lẽ anh không phân biệt được à?
Thế liệu có khả năng là ảo giác sâu không? Các cậu tìm tôi đến đây chỉ để xem hai cậu đấu khẩu hả? Chú ơi. Tối qua cháu gặp một cô gái người không ra người, ma không ra ma. Tóc dài. Đột nhiên bò lên người cháu, giữ lấy tay cháu,
Sờ mặt cháu. Chú ơi. Chú nhớ kĩ lại xem, khách thuê trước đây hoặc bạn bè thân thích của chú chẳng hạn, ai có thể vào nhà ạ? Chắc chắn không có. Căn phòng này lần đầu tiên cho thuê, chỉ cho mình cháu thuê thôi. Hôm kí hợp đồng,
Chú đổi cả lõi khóa mới. Để cho an toàn, chú đã đổi loại đắt nhất. Lõi khóa loại C. – Chú ơi, chú thế này là… – Tôi nhớ ra cậu rồi. Tôi từng thấy cậu trên ti vi. Cậu chính là cậu luật sư đó. Hà… Luật sư Hà.
Cậu rất giỏi bịa chuyện nhỉ? Chuyện đó… Thôi bỏ đi. Tối qua cháu thực sự đã nhìn thấy. Thôi được rồi. Tôi cho cậu thuê phòng với giá rẻ như vậy đã là rủ lòng từ bi rồi. Hôm nay, cậu nói gì cũng vô ích. Cô gái đó… tầm hơn hai mươi,
Gầy gầy, dáng người không thấp, da trắng. [Hỏng rồi thì tôi có thể tìm người sửa cho cô.] Giờ cô bảo trong phòng có người vào, người này có phải tôi cho vào đâu. Tìm quản lý tòa nhà, tìm cảnh sát. Ai lo việc này thì các cô đi tìm người đó chứ.
Vậy thế này đi. Chú đổi cho cháu phòng khác. Thêm tiền. Cháu không còn tiền để thêm nữa rồi. Cô gái trẻ ơi. Sao cô nghèo thế hả. [Căn phòng bây giờ của cô là rẻ nhất rồi.] Chú. Trong các khách thuê trước đây của chú, có người thế này không?
Hoàn toàn không. Luật sư Hà. Tối qua chắc chắn là cậu uống rượu rồi, còn uống rất nhiều nữa. Cậu xem, uống đến không biết gì nữa kìa. A lô. Xem phòng phải không? – Chú ơi. – Chú ơi. Tôi để im lặng nên không nghe thấy. Cái gì nhỉ…
Tôi xuống ngay đây. Tôi xuống ngay đây. Đợi tôi nhé. – Chắc chắn là có ma. – Chắc chắn là có ma. Theo kinh nghiệm làm luật sư nhiều năm của anh, ông ta đang nói dối. Em không có kinh nghiệm cũng nhận ra rồi. Thế nên cô gái này…
Là khách thuê ở đây trước kia. Dáng người không thấp, dao rất trắng, sức còn rất khỏe. Sao thế? Căn phòng này quá đáng giá anh ạ! Điện thoại của mình đâu nhỉ? Thế này… Sao mình phải chạy nhỉ? Đây là nhà mình mà. Tên biến thái này,
Anh ngủ trên giường tôi thì thôi, anh còn tắm ở nhà tôi nữa. Sao anh không chuyển thẳng nhà đến đây đi. Tôi chuyển thẳng nhà đến đây đấy. Anh nói cái gì hả? Anh còn đường đường chính chính thế hả? Tôi nói cho cô biết nhé.
Cô mà còn tiến lên một bước nữa thì đừng trách tôi không khách khí. Anh thử xem. Tôi cảnh cáo cô lần thứ nhất. Cảnh… cảnh… Cảnh cáo cô lần thứ hai. Lần thứ ba. Sao không có sóng nhỉ? Tên biến thái chết tiệt. Tôi nói cho anh biết. Tôi là phóng viên.
Tôi có thể bóc phốt anh. Vừa rồi là cô đánh tôi. Cô bóc phốt đi. Đi mà bóc phốt. Nếu cô đúng là phóng viên thật, thì chắc cô phải hiểu, Chiểu theo quy định tại khoản 1 điều 245 của Luật Hình sự nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa,
Cô đã cấu thành tội xâm phạm tư gia bất hợp pháp. Một tên biến thái như anh còn biết luật hả. Hiểu chút. Hơn nữa tôi còn biết, cô mà còn không đi thì sẽ phải đối diện với án tù dưới ba năm hoặc bị tạm giam. Hơn nữa,
Nếu cô còn tiếp tục sử dụng bạo lực với tôi, tôi còn có thể kiện cô tội cố ý gây thương tích. Bệnh lâu ngày thành bác sĩ hả? Anh cũng thuộc điều khoản luật đấy nhỉ. Tại hạ bất tài, vừa hay là một luật sư quèn.
Đột nhập tư gia, biết luật còn phạm luật, tội nặng hơn một bậc anh biết không hả? Đột nhập tư gia? Căn phòng này là do tôi thuê, kẻ đột nhập tư gia là cô đấy. Căn phòng này là tôi thuê.
– Căn phòng này là anh thuê? – Căn phòng này là cô thuê? Sao thế được. Ăn nói lung tung. Rõ ràng anh chính là… Được, được, được. Chúng ta… Chúng ta không cãi nhau nữa. Tôi đã là luật sư, còn cô tự xưng là phóng viên,
Vậy chúng ta nói chuyện bằng sự thật. Mang bằng chứng ra. Hợp đồng thuê nhà của tôi ở ngay trong phòng đọc sách. Giờ tôi có thể lấy cho cô xem. Cô… Thấy vấn đề rồi phải không? Sao tiền thuê của anh lại rẻ hơn của tôi nhiều thế này?
Đấy là trọng tâm sao? Chữ kí chủ nhà còn như nhau. Nội dung hợp đồng cũng như nhau. Ngoài người thuê và ngày kí khác nhau… Cả tiền thuê nữa. Cô xem đi. Ngày kí của cô là ngày 26 tháng 7 năm 2021. Ngày kí của tôi
Là ngày 13 tháng 1 năm 2022. Thế nên rất rõ ràng là cô đang… Thế nên rất rõ ràng là ông chủ nhà này vì vơ vét tiền nên đã kí hợp đồng năm tiếp theo với anh trong thời gian thuê của tôi. Còn anh thấy giá thuê phòng rẻ như vậy,
Anh nổi lòng tham, hai kẻ gian xảo các người câu kết với nhau lập tức kí hợp đồng. Được. Coi như tôi đen đủi. Nhưng mà, ít nhất vào thời điểm này, căn phòng này là của tôi. Cô ăn không nói có, bịa đặt dựng chuyện,
Cô còn dám nói mình là phóng viên. Nói chuyện căn phòng thì nói chuyện căn phòng, anh nói nói chuyện công việc của tôi làm gì? Thế anh thì sao? Kiếm cớ biện minh. Đây là đức tính cần có của luật sư các anh sao? Cho anh xem. Hôm nay là ngày 16
Tháng 9 năm 2021. Vác xác anh cùng cái hợp đồng trong tương lai của mình ra khỏi cửa, rẽ trái, không tiễn. Đổi điện thoại đi bà chị. Điện thoại còn không có sóng. Thời gian trên điện thoại đều đồng bộ với mạng, căn bản không sửa được. Cô nhìn đi.
Anh xem, trên bàn này toàn là đồ của tôi. Ảnh của tôi với bố tôi. Cả con búp bê này cũng là của tôi. Những cái này đều là huy chương của tôi. Nhìn đi. Còn cả… Còn cả… Đồ trên tường này đều là của tôi.
Đây là cúp vô địch giải trẻ của tôi. [Bằng khen] [Luật sư vàng] Đây là gì? Đây là của tôi. Anh là luật sư thật hả? Đấy là điều quan trọng sao? Điều quan trọng là giờ cô đang ở trong nhà tôi. Chuyện gì với chuyện gì thế này? Thứ gì đây?
Anh chuyển vào đây lúc nào thế? Nhiều va li thế này? Sao tôi không để ý nhỉ? Cô thì chú ý sao được. Đến ngôn ngữ cử chỉ của mình cô còn không chú ý. Cùng với đó, cô còn không chú ý đến vệ sinh cá nhân của mình.
Như loại đồ ăn vặt này, bóc ra rồi phải vứt đi đúng lúc, không thì sẽ thu hút gián đến. Đến chút thường thức này còn không biết. Cái này vẫn còn ăn được. Ăn được thật. Tôi hiểu rồi. Anh hiểu gì hả? Cô bị mất trí phân ly. Cái gì?
Đây là một dạng suy giảm nhận thức. Có thể cô đã trải qua một cú sốc hoặc vết thương quá lớn, tâm lý sinh ta cơ chế phòng bị, thế nên xảy ra trạng thái mất trí có chọn lọc. Kể cả là vậy, thì có liên quan gì đến
Tình hình hiện tại của chúng ta? Đương nhiên là có liên quan rồi. Tôi từng đại diện cho một vụ án hình sự, thân chủ cũng bị bệnh giống cô. Cô ấy đã giết chồng cũ của mình. Vì cô ấy tưởng rằng chồng cũ của mình đã ngoại tình sau lưng cô ấy.
Nhưng tình hình thực tế là họ đã li hôn từ lâu rồi. Thế nên… Có thể là chỗ này của cô… Có thể là chỗ này của cô từng bị thương, đã mất đi một phần kí ức, thế nên cảm thấy mình vẫn sống ở bốn tháng trước. Thôi tôi hiểu rồi.
Anh vòng vo là để chửi tôi phải không? Có thể bốn tháng trước đây, đúng là cô sống ở đây. Sau đó vì bị bệnh nên đã chuyển đi. Trong nhận thức của cô, cô vẫn còn sống ở đây, thế nên mỗi tối cô mới chuyển đến đây sống.
Chủ nhà vì sự tồn tại của cô, sợ ảnh hưởng đến việc cho thuê phòng, nên khi tôi hỏi ông ta, ông ta mới ấp a ấp úng vậy. Cũng chính là vì cô, nên giá thuê phòng của tôi mới rẻ hơn của cô.
Giải thích như vậy là đều hợp lí rồi. Giải thích như vậy là đều hợp lí rồi. Đúng là chân ông kéo xe, miệng ông luật sư. Tôi đúng là mở rộng tầm mắt. Tôi nghe anh mồm năm miệng mười như thế, tôi tưởng mình bị bệnh thật đấy. Cô gái.
Trị bệnh là quan trọng. Tôi quen một bác sĩ tâm lý rất lâu năm, y thuật cao minh, tôi có thể giới thiệu cho cô. Thế sao ông ấy không trị khỏi cho anh được? Được. Về mặt luật pháp, khi hai người nảy sinh tranh chấp, thì cần bên thứ ba phán xử.
Xử… Xử cho mau. Ngay mai xử luôn. Không cần ngày mai. Đi theo tôi. Cái gì hả? Ơ hay. Anh đi đâu thế hả? Anh làm gì thế hả? Gặp chuyện không giải quyết được, thì nhờ hàng xóm. Hỏi thử xem là biết ngay. Điên à. Bác gái này khó tính lắm.
Bác ấy vừa tìm tôi nói chuyện xong. Vậy thì càng tốt. Người như thế càng không có gì không biết. Cháu chào bác. Cháu muốn hỏi ông một chút. Bác có quen cô gái này không ạ? Đây chẳng phải cô bé ở tầng trên sao? Đúng ạ. Lâu lắm không gặp cháu.
Lại chuyển về rồi à? Chuyển về ấy ạ? Bác ơi, cháu… Cháu vẫn luôn ở đây mà ạ. Bác gái đâu ạ? Bà ấy không ở nhà. Tháng trước về nhà mẹ đẻ rồi. Tháng trước? Nhưng mà cháu… Cháu vừa nói chuyện với bác ấy hôm qua mà. Cháu… Cháu… Được rồi.
Thật xin lỗi ạ. Làm phiền bác nghỉ ngơi rồi ạ. Bác nghỉ ngơi sớm đi ạ. Không phải, không phải. Anh để tôi với bác ấy… Anh đừng vội lên tiếng. Đầu óc tôi hơi loạn. Bác ấy bị lẫn rồi. Chấp nhận việc mình bị bệnh quả thực cần một quá trình.
Nhưng mà vẫn phải điều trị sớm. Không thể như thế được. Chúng ta đi tìm quản lý tòa nhà hỏi cho rõ. Đi nào. Đi hỏi cho rõ. Mau lên. Đừng đấu tranh nữa. Cô Trần. Tôi khuyên cô đừng tự làm khó mình nữa. Nếu cô có bệnh thì… Người đâu rồi?
Đã bảo là đến chỗ quản lý tòa nhà rồi. Sợ rồi phải không? Bác gái. Bác… Bác… Bác không phải về nhà mẹ đẻ rồi sao ạ? Bác lại về rồi à? Cô gái trẻ này, sao cháu hâm hâm dở dở thế hả? Bác trai lại không khỏe,
Bác đi mua thuốc cho ông ấy. Cô gái. Cháu nhớ kĩ, nhất định phải để ý vệ sinh hành lang đấy. Bác vất vả lắm đấy. Cái gì với cái gì thế này? Quả nhiên… đồ đạc của cô ấy đều biến mất rồi. Đúng là có một luật sư như thế thật.
[Cô bị mất trí phân ly.] Có thể là chỗ này của cô… Có thể là chỗ này của cô từng bị thương. [Bệnh mất trí phân ly] [Bệnh mất trí phân ly.] – Xem xong hết cả chưa? [- Nghiêm trọng thế này à!] Nào, chia nhiệm vụ một chút.
Tin ô nhiễm nguồn nước ở ngoại ô phía Tây này… [Hình như mình có triệu chứng này.] Trần Gia Lam, cô đi nhé. Trần Gia Lam. Chủ biên Văn. Nghĩ gì thế hả? Chủ biên Văn. Em xin nghỉ phép được không ạ? Không cho xin nghỉ vì công việc,
Trừ khi là xin nghỉ ốm. Hình như là em bị ốm rồi. Mau đi đi. Liễu Phiêu Phiêu, cô cười gì hả? Cô không bị ốm phải không? Không ạ. Thế cô đi. [Lược Sử Thời Gian] Cái gì thế này? Có làm sao đâu.
Hà Chính Ngọc, anh đền tiền khám bệnh cho tôi. Sắp mở cửa hàng tiện lợi lúc nào thế nhỉ? Sao mình không để ý nhỉ? [Cô thì chú ý sao được.] Đến ngôn ngữ cử chỉ của mình cô còn không chú ý. Tóm lại mình không bị bệnh. Cũng được.
Sau này mua đồ ăn cũng tiện rồi. Ác linh tan biến. Phiêu Phiêu. A lô, chị Phiêu Phiêu à? [Gia Lam.] [Em ốm thế nào rồi?] [Bác sĩ nói thế nào hả?] Thực ra cũng không nói gì cả. [Vậy thì tốt.] [Ổ cứng bàn giao lúc ban ngày]
[là em mang đi phải không?] Hình như là trong túi em. Xin lỗi nhé, chị Phiêu Phiêu. Chị ở đâu thế? [Làm thêm giờ ở công ty đây.] Giờ em mang qua cho chị. Thời không giao nhau chia thành loại ngẫu nhiên và loại kéo dài. Thời không giao nhau ngẫu nhiên
Có thể là do sự thay đổi một loại từ trường nào đó gây ra. Thời không giao nhau kéo dài thường tính đến địa điểm xảy ra thời không giao nhau. Địa điểm xảy ra? Sinh ra hiệu ứng lỗ giun, khiến nhiều thời không trùng lặp nhau, thường có cơ chế khai mở
Và có quy luật giao nhau rõ ràng. Quy luật giao nhau rõ ràng? [Quy luật] [giao nhau rõ ràng?] [Quy luật giao nhau?] [Quả nhiên là xảy ra thời không giao nhau.] [Cái này cũng giao nhau được?] [10 giờ 6 phút?] [Tính quy luật?] Chẳng trách đánh đấm giỏi thế. [Quả nhiên.]
[Xem ra thời không giao nhau là giải thích duy nhất rồi.] [Nếu như thời không giao nhau liên tục] [có quy luật giao nhau rõ ràng…] [Toi rồi!] [Thế chẳng phải mỗi tối vào thời gian này,] [đều phải ở cùng cô gái kia sao?] Trần Gia Lam, cô ra đây cho tôi.
Ấu trĩ. Trần Gia Lam. Người không ở đây. Chẳng lẽ xuyên không đến thời không khác rồi? Việc gì? Ai? Lúc nào? Ở đâu? Tại sao? Quá trình ra sao? Sáu yếu tố của tin tức. Quả nhiên là một phóng viên. Không được mặc đồ kẻ sọc.
Không được hỏi câu hỏi ngu xuẩn. Nhưng thế nào là câu hỏi ngu xuẩn? Đây chính là một câu hỏi rất ngu xuẩn. [Kickboxing; Trần Gia Lam; Quán quân] [Giải vô địch thành phố, cúp Long Hồ; Á quân] Đi kiểm tra thật cơ đấy.
Xem ra trạng thái thần kinh đúng là không vấn đề gì. [Cô gái này sao nhìn quen quen nhỉ?] [Mình từng gặp ở đâu nhỉ?] Ngày 6 tháng 9. Quả nhiên không có nội dung của bốn tháng sau. Tôi không phải ma, cũng không phải biến thái. Muốn hiểu rõ về tôi,
Hãy tìm kiếm tên tôi. Không phải tên biến thái đó làm hỏng khóa của mình chứ? Hà Chính Ngọc. Hà Chính Ngọc. Có phải anh làm hỏng khóa của tôi rồi không? Hà Chính Ngọc. [Đừng gào nữa.] 10 giờ 52 phút. Thứ không thuộc thời không đó không thể bị mang sang đó.
[2021] Cửa nhà mình cũng không biết đường quét. Thế giới song song. Cuộc du hành thời không. Lược sử thời gian. Sao thế anh? Không làm luật sư nữa, muốn làm đại sư quản lý thời gian à? Em có tin thời không giao nhau không? Không tin. Em đừng vội kết luận.
Vị đại sư này… À không. Môn khoa học này thực ra rất giống với tư duy của luật sư chúng ta. Có chứng cứ trước rồi mới kết luận. Thế nên anh muốn đổi nghề làm nhà khoa học à? Em còn nhớ con ma nữ kia không? Lại gặp rồi à?
Cô ấy không phải ma. Em biết không phải ma. Nói một cách chính xác, thì cô ấy không phải người của hiện tại, mà là người của bốn tháng trước. Anh ơi. Anh chơi game nhiều quá phải không? Em đừng xem nữa, nghe anh nói đây này. Giả sử nhé. Bàn tay này
Là nơi này vào bốn tháng trước. Bàn tay này là nơi này hiện tại. Vào lúc 10 giờ 6 phút mỗi tối, vì một nguyên nhân nào đó mà nó sẽ như thế này. Giao thoa với nhau. Lúc này, cô ấy và đồ đạc của cô ấy
Đều sẽ xuất hiện cùng với đồ đạc của anh. Thôi khỏi nói là lộn xộn bẩn thỉu đến mức nào. Cô ta quả thực là một người cực kì bẩn thỉu lộn xộn. Cũng may tình trạng này sẽ kết thúc vào lúc 10 giờ 52 phút. Em làm gì thế hả?
Anh cũng có ốm đâu. Hay là chúng ta bớt xem mấy thứ sách này đi. Cẩn thận tri thức sẽ thay đổi vận mệnh anh đấy. Không tin phải không? Không tin thì em tra xem. Cô ấy là một phóng viên, tên là Trần Gia Lam. Trần Gia Lam phải không?
Còn có họ có tên nữa đấy. Đúng. Chính là cô ấy. Anh đừng nói, trông cũng khá đáng yêu đấy. Anh nói cho em biết. Nhất định đừng để vẻ bề ngoài của cô ấy che mắt. Đây là anh sao? Đây chẳng phải anh sao?
Cô ấy từng đến văn phòng luật sư chúng ta. Lúc nào nhỉ? Ngày 18 tháng 9 năm 2021. Bốn tháng trước? Gọi giao hàng nhanh là được rồi mà. Cô còn đích thân đến một chuyến nữa. Dù sao cũng tiện đường mà. Coi như là tiết kiệm tiền cho công ty vậy.
Tạm biệt. Tạm biệt. Xin lỗi, ngại quá. Luật sư Hà. Đây là tư liệu bên khách hàng iNEWS chuyển đến. Ngoài quầy lễ tân còn có vài cái nữa. Anh kí nhận một lượt luôn nhé. Anh nhớ ra rồi. Bốn tháng trước, cô ấy từng đến văn phòng luật sư của chúng ta.
Hôm đó cô ấy còn giẫm lên giày anh. Cô ấy… [Tạm biệt.] Xin lỗi. Luật sư Hà. Đây là tư liệu bên khách hàng iNEWS chuyển đến. Hà Chính Ngọc. Tên biến thái này, sao anh lại ở đây hả? Tôi quen cô sao? Anh quả nhiên là đại luật sư.
Trước mặt một đằng sau lưng một kiểu. Anh lén lút vào nhà người khác, ăn uống bày bừa ngủ nghê, phá hỏng tài sản của người khác, bịt lỗ khóa của tôi. Anh làm đủ thứ chuyện xấu xa, giờ anh ở đây giả vờ mất trí hả? Hay là anh mắc chứng bênh
Mất trí phân ly hả? Cô nhận nhầm người rồi. Cô không nên đến đây, mà nên đến bệnh viện tâm thần. Nếu cô đã biết bệnh mất trí phân ly là gì, thì tôi có một người… Anh có một người bạn quen biết lâu năm, y thuật rất giỏi.
Ông ta là bác sĩ tâm lý thì trị bệnh cho chính anh đi. Thật đáng sợ. Đáng sợ thì anh ném điện thoại mình, ném của em làm gì hả? Bốn tháng trước quả thực anh đã gặp cô ta một lần. Nhưng mà vừa rồi,
Kí ức của anh xuất hiện hai phiên bản khác nhau. Đoạn kí ức phía sau đó cứ như đột nhiên được cập nhật ấy. Thật đáng sợ. Sự việc xảy ra trong cùng một ngày, xuất hiện hai phiên bản kí ức khác nhau. Thế này là đảm bảo chắc chắn rồi. Đến rồi.
Quá là thần kì! Nhìn rõ rồi. Lại không ở nhà. Anh lại dám đến à? Hôm nay tôi khiến anh đến được mà không về được. Quân tử động khẩu không động thủ. Cô có biết không? Không biết! Hà Chính Ngọc, chẳng phải anh không quen tôi sao?
Tôi sẽ cho anh biết mặt tôi. Cô nghe tôi giải thích đã. Là cô đá nó, không thể trách tôi được. Giờ có thể nghe tooi giải thích chưa? Anh đừng ngồi vào sofa của tôi. Tránh xa ra. Chỗ này được chưa? Trên bàn có ba quyển sách tôi mua.
Anh đừng tưởng tặng sách là có thể lấy lòng tôi. Ai lấy lòng cô. Tôi chỉ mượn cho cô xem thôi. Cô bình tĩnh lại nghĩ xem, tại sao không gian này có đồ của cô, cũng có đồ của tôi? Hơn nữa chúng còn lẫn vào nhau.
Bởi vì anh đã dọn qua đây trước rồi. Tu hú chiếm tổ. Cô… Cô cũng thấy rồi. Lúc nãy tôi cũng đột nhiên xuất hiện ở đó. Tôi bảo cô đọc sách là vì thời gian trong sách nhắc đến không tuyến tính như chúng ta nghĩ mà là phân tán.
Nó có thể lặp lại, có thể quay lại, cũng có thể giao nhau. Tôi chỉ cho cô xem. Ngồi xuống, anh cách xa tôi ra. Chỉ một chân tôi cũng có thể hạ gục anh đó. Đơn giản mà nói chung cư này xảy ra thời không giao nhau.
Trước đây anh bảo tôi bị mất trí phân ly, giờ anh lại nói gì mà thời không giao nhau. Thế có phải lần sau anh sẽ nói bản thân anh là Doraemon, anh chui ra từ trong ngăn kéo phải không? Đấy là điện thoại của tôi. Lúc nãy 10 giờ 05 phút
Tôi cầm điện thoại quay video. Quay lại toàn bộ quá trình thời không giao nhau. Không tin cô xem đi. Sao có thể? Không thể nào. Tối hôm qua cô không về. Sao tôi lại không về? Là anh chặn của tôi ấy. Tôi nói này, phóng viên như cô
Có thể biết lắng nghe một chút không? Tối qua cô không ở đây, tôi cẩn thận quan sát thời không giao nhau. Hai chúng ta đều không bị thần kinh. Tôi còn có thể chắc chắn cứ 10 giờ 06 phút mỗi ngày thời không giao nhau bắt đầu,
Cứ 10 giờ 52 phút thời không giao nhau kết thúc. Thời không giao nhau. Đúng. Giả dụ nhé. Giả dụ đây là căn chung cư này bốn tháng trước, Còn đây là căn chung cư bây giờ chúng ta đang ở. Cứ 10 giờ 05 phút mỗi tối bởi một nguyên nhân nào đó…
Nguyên nhân gì? Chẳng phải phòng cô có dán một tờ giấy nhắc nhở cô đừng hỏi những câu hỏi ngu ngốc thế à? Sao anh lại vào phòng sách của tôi? Đó cũng là phòng sách của tôi mà. Hơn nữa nó ở đó, tôi không thể móc mắt mình xuống được.
Không quan trọng, không quan trọng. Những điều này không quan trọng. Tóm lại cứ 10 giờ 06 phút mỗi tối hai căn chung cư này liền như thế này… giao thoa với nhau. Ý anh là trong khoảng thời gian 40 phút này, chỗ này là… của anh, cũng là của tôi? Thông minh.
Nhưng tôi phải điều chỉnh lại một chút. Căn chung cư này là của tôi. Dựa vào đâu chứ? Chẳng phải anh nói thời không đã hòa hai căn phòng làm một sao? Vì căn chung cư sau khi giao nhau, là vào năm 2022 của tôi, chứ không phải của năm 2021 của cô
Vào bốn tháng trước. Thế nên tối hôm qua tôi mới không mở cửa được. Tôi hiểu rồi. Trong thời gian thời không giao nhau, người của năm 2021 không thể nào vào trong căn chung cư này được. Điều này cũng chứng thực cho lí luận của tôi.
Căn chung cư này là của tôi. Anh dựa vào đâu mà khẳng định thế hả? Giờ chân cô đi được chưa? Cái này chẳng phải tháng 10 mới mở cửa sao? Nói chính xác thì là tháng 10 năm ngoái. [Sweet On] [Bạn Cùng Phòng Bí Mật Của Tôi] [Hậu trường độc quyền]
[Hành động mạnh!] Nếu cô mà có bệnh thì… [Chỗ không cần im lặng thì lại im lặng rồi!] [Nghiêm túc!] [Vừa rồi là tôi à?] [Không phải tôi.] Cùng bản hợp đồng tương lai của anh ra khỏi cửa, rẽ phải… [Cho cô xem này!] [Dánh vẻ nghiêm túc]
[Không chịu được nữa rồi. Tôi cũng thế] [Dùng sức!] [Nghiêm túc!] [Bước đi vững chãi] [Được. Xong rồi. Xong rồi.]