[VIETSUB] Phồn Thành Chi Hạ -Tập 12 | Bạch Vũ Phàm & Ninh Lý | WeTV
Trên đường đi, Nhị gia đã nôn rất nhiều lần rồi. Canh giải rượu chuẩn bị xong chưa? Chuẩn bị xong lâu rồi. Nào, Nhị gia. Để ta dìu ngài về phòng. Mẹ, cha lại uống say rồi. Bình Nhi ngoan nào, chúng ta mặc kệ ông ấy. Chúng ta đi ăn cơm, được không?
Bình Nhi ngoan nhé. Bất Ưu, trời tối rồi, đừng đọc sách ở ngoài nữa. Vâng, thưa mẹ. Bảo Tử. Hôm nay ta phát hiện ra một nơi rất thú vị trong nhà. Nơi gì mà thú vị? Hôm nay ta không tìm thấy Lục Trực, nên nghĩ
Huynh ấy lại đi câu cá cùng quản gia rồi không, sau đó ta liền chạy tới sân của quản gia. Quả nhiên quản gia cũng không ở đó, cửa sân bị khóa. Ta rảnh rỗi quá nên trèo lên cây ở sân bên cạnh, rồi nhảy vào trong sân. Cậu vào sân làm gì?
Ta luôn thấy ông quản gia này rất kỳ lạ. Đại khái chắc là vì ông ấy bị câm. Ta đã phát hiện ra một bí mật ở trong sân. Bí mật? Bí mật gì? Ta phát hiện ở trong sân có cái giếng. Có cái giếng? Thế thì kỳ lạ quá.
Sao trong sân lại có giếng? Là một cái giếng nước cạn. Còn là giếng nước cạn sao? Thế thì càng kỳ lạ rồi. Sao trên đời này lại có giếng nước cạn được? Nếu huynh còn như thế, ta không nói nữa đâu. Lỗi của ta. Cậu nói tiếp đi.
Miệng giếng có một chiếc dây thừng, ta men theo chiếc dây đi xuống dưới. Quả nhiên, ta phát hiện ra một mật thất dưới đáy giếng. Mật thất? Bên trong có gì? Không nhìn thấy. Không nhìn thấy? Bên trong tối om, chẳng thấy gì cả. Ta cũng không mang theo nến. Nhưng mà
Chỉ riêng mật thất thôi cũng đã ghê gớm lắm rồi. Ta nghe nói những nhà giàu có, quyền thế đều có nơi như vậy, dùng để giấu vàng bạc. Ta cũng nghe nói thế. Vậy… cuối cùng cậu ra khỏi sân kiểu gì? Sân của quản gia cũng có cây mà. Tiểu Bảo Tử,
Hay là hôm nay huynh đừng về vội, đợi nửa đêm, quản gia đi ngủ thì gọi Lục Trực rồi chúng ta lại cùng tới đó khám phá xem. Ngon không? Đầu bếp nhà ta ổn chứ? Ngon. Chỉ là hơi mặn thôi. Bình thường không thế này đâu. Hôm nay bị mặn thôi.
Vốn muốn mang ít canh tới cho huynh nhưng không còn tay bưng nữa. Ta đi rót nước cho huynh nhé! Không cần. Ta tự đi rót. Hết nước rồi. Tên Lục Trực này hầu hạ thiếu gia kiểu gì vậy? Lục thiếu gia. Buồn ngủ như vậy do trèo cây mệt quá ư?
Mặn quá đi mất. Tên đầu bếp này hẳn là có người thân làm nghề bán muối. Tìm nước uống thôi. Chum nước cũng cạn luôn. Mỗi người một đao, phải giết hết. Đừng gây động tĩnh gì. Cần gì phải làm việc thừa thãi chứ? Dù gì chút nữa chúng ta cũng phóng hỏa.
Làm họ tỉnh chẳng phải sẽ phiền phức hơn sao? Tỉnh lại lúc phóng hỏa mới phiền ấy. Lúc đó, ngươi canh ở đây à? Ta… Không biết thiếu gia nuôi học được mánh khóe cướp bóc này ở đâu? Tối nay tay chúng ta đều nhuốm máu, sau này là người cùng thuyền rồi.
Ta đi giết Nhị gia, sư huynh đi giết Nhị phu nhân và tiểu thư. Trần Vượng, ngươi đi giết thiếu gia. Đi. Lục thiếu gia, sao nhà cậu yên tĩnh thế? Lúc này Thúy Hoa Lâu đang náo nhiệt lắm đây. Lẽ nào nhà của người trong sạch đều yên tĩnh vậy sao? Khói.
Khói ở đâu ra thế? Cháy rồi. Lục… Lục thiếu gia. Lục thiếu gia. Lục thiếu gia. Lục thiếu gia. Lục thiếu gia. Cháy… rồi. Tiểu Bảo Tử. Mau chạy đi. Ngựa. Bên chuồng ngựa có cửa hông, đi bên đó. Ai chất rơm rạ vào đây thế này? Lục thiếu gia.
Tiếp theo chúng ta đi đâu đây? Giếng nước cạn. Sân của quản gia ở ngay bên cạnh, chúng ta trốn vào đó trước. Ở đâu? Bên đó. Mau đi. Lục thiếu gia, cái giếng này sâu cỡ nào? Sâu lắm đấy. Ban ngày lúc ta tới ở đây còn có dây thừng.
Ở đâu có dây thừng? Dây thừng. Bình Nhi. Bình Nhi. Cha, mẹ. Bình Nhi. Bình Nhi. Lục thiếu gia. Không được. Ta phải đi tìm Bình Nhi. Ta phải đi tìm Bình Nhi! Lục thiếu gia! Bình Nhi. Chúng ta trốn đã, chắc chắn họ đã chạy ra ngoài rồi.
Họ chạy ra ngoài hết rồi ư? Chắc chắn đều chạy ra ngoài hết rồi. Hay là… Họ chạy ra ngoài hết rồi. Chúng ta nhảy xuống đi. Chạy ra ngoài rồi. Nhảy xuống? Không được. Không có dây thừng, chúng ta xuống dưới thì không lên được đâu.
Chắc là chuồng ngựa có dây thừng. Cậu đợi ở đây, ta đi xem thử. Đeo cái này vào, bớt hít phải khói hơn. Ta không phóng hỏa vườn hoa sau nhà, chút nữa chúng ta đi ra từ đó. Ta không có gì cần lấy hết. Tới đây làm gì?
Ta có đồ cần lấy. Đồ gì? Ở đó. Ta phải lấy lại bản thân mình. Tại sao? Tại sao? Ta biết rồi. Cậu phát hiện… phát hiện ra vàng của ta rồi. Cậu muốn số vàng đó. Số vàng mà Lục Viễn Bạo cho ta. Làm gì có vàng gì chứ? Ngài điên rồi.
Ta có vàng. Ta có… Có… Lục Viễn Bạo không bảo ngài giết ta đúng không? Không phải. Ngài luôn lừa ta đúng không? Không phải. Ngài chỉ muốn ta làm con ngài đúng không? Đúng thế. Đồ điên. Ta không cần một người cha. Ta sẽ không chịu sự thao túng của ngài nữa.
Tại sao lại thành ra thế này? Tại sao lại thành ra thế này? Tiểu Bảo Tử! Tiểu Bảo Tử. Cháy rồi! Mấy người đứng ngây ngốc ra đây làm gì? Mau tìm người tới dập lửa đi! Mau… Mau dập lửa đi. Để ta xử… Lãnh lão đại! Ngài nhìn họ đi. Họ…
Các ngươi đứng đây làm gì? Các ngươi có thể trốn đi trước, hoặc là giả vờ dập lửa. Không ngờ các ngươi lại đứng đây nhìn. Đúng thế. Là sơ suất của ta. Sơ suất của ngươi? Sơ suất của ngươi khiến một mạng sống khác mất đi đấy.
Canh phu đó là người tốt, ngươi có biết không? Hắn là người tốt! Hôm nay không chỉ có một mình người tốt là hắn phải bỏ mạng. Thi thể và số người đều khớp rồi. Chỉ là trong nhà họ Lục này ngoại trừ ngươi và Lục thiếu gia
Thì còn có ai có vóc dáng tương tự không? Sao thế? Không phát hiện thi thể của Lục thiếu gia trong phòng nhưng lại phát hiện một thi thể ở nơi khác. Tên Trần Vượng này. Ngài dẫn ta đi xem thi thể đó. Ngươi xem thi thể làm gì?
Đã cháy thành than rồi. Dù huynh ấy có cháy thành than thì ta cũng phải xem. Huynh ấy bắt buộc phải chết. =Phồn Thành Chi Hạ= =Tập 12= Lục Trực, nhà ngươi xảy ra chuyện lớn như thế mà ngươi tới chỗ ta làm gì? Cử nhân, trước kia viên ngoại nhà ta có đưa ta tờ giấy, bảo ta đưa cho ngài xem. Không ngờ chưa kịp đưa thì Lục gia đã xảy ra chuyện. Viên ngoại nào nhà ngươi?
Ngài xem là biết thôi. Đưa ta xem nào. Viên ngoại nhà ta đã dặn dò chỉ được để một mình ngài xem. Lui xuống trước đi. Mời xem. Ý các ngươi là sao? Cử nhân đừng trách, viên ngoại nhà ta đã dặn dò, phải để ngài xem thế này.
Đây là nét chữ của Đại lão gia Lục Viễn Bạo các ngươi. Đúng là Đại lão gia nhà ta viết. Thư đồng Lục Trực trung hậu, trung thành với chủ, thương xót hắn còn nhỏ mà đã mất người thân, tuy gọi là thư đồng nhưng thực chất giống như nghĩa tử,
Vậy nên ta tặng cho Lục Trực toàn bộ cổ phần của mình ở tiệm dệt Hồng Thuận, thưởng cho lòng trung thành của hắn, an ủi lòng ta. Cử nhân, ta chỉ là một người hầu ti tiện cỏn con, vốn không dám vượt bổn phận.
Chỉ là viên ngoại nhà ta có di chúc như thế, tiểu nhân cũng không dám làm trái. Mong sau này, cử nhân dìu dắt, dạy bảo nhiều hơn. Tên người hầu gian xảo này hay đấy, dám làm giả di chúc, giành lấy tài sản.
Bây giờ ta sẽ bắt ngươi lại rồi báo quan. Người đâu? Tên người hầu ti tiện to gan, lại dám mạo phạm bề trên, tố cáo chủ nhân với thân phận là người hầu, nói là chủ nhân giết huynh đệ để cướp tài sản.
Hơn nữa bây giờ nhà chủ nhân đã bị diệt môn, không có bằng chứng gì nữa, chắc chắn là vu khống. Nào, đánh 40 gậy trước đã. Thân phận ta ti tiện, muốn kiện chủ nhân là điều ngỗ ngược, mạo phạm, không tránh khỏi bị đánh gậy trước khi phân xử đúng sai.
Đánh gậy là một môn công phu, nha dịch dùng hình không có kinh nghiệm nhiều năm thì không luyện được đâu. Luyện gì? Luyện tới mức đánh gậy nghe tiếng vang khắp trời đất nhưng lại không làm người khác bị thương, chỉ là phải tốn ít bạc thôi.
Đây đúng là bản lĩnh kiếm tiền. Xem ra trong nha môn ngay cả gậy cũng nghe tiền tài sai khiến. Ngươi không cần lo chuyện đánh gậy nữa. Ta tự có sắp xếp. Vậy thì đa tạ đại ân của Lãnh bổ đầu. Đợi xong chuyện
Thì ta chắc chắn sẽ chuộc thân cho Tứ Nương. Bẩm lão gia, dù bị đánh thì tiểu nhân cũng phải kiện. Đại lão gia nhà ta chết oan quá. Còn cứng miệng. Đánh hắn 60 gậy! Dù ta bị đánh chết cũng phải kêu oan cho Đại lão gia nhà ta.
Lục Viễn Bạo chết sắp được nửa năm rồi, sao phải đợi nhà Lục Cận Tín diệt môn xong mới tới kiện? Lúc Nhị gia nhà ta còn sống thì sao ta dám kiện, sao mà kiện thắng được ông ấy? Vẫn còn ngụy biện. Phạt nặng 80 gậy! Lão gia,
Ta có cử nhân làm chứng. Đợi đã. Cử nhân gì? Là cử nhân Triệu Hữu Nhân của huyện ta. Ngài muốn bắt bọn ta lên nha môn lúc nào cũng được. Nhưng có vài lời nếu nói trước mặt quan lão gia thì ngài sẽ không tiện lắm đâu. Cử nhân,
Tờ giấy nợ 5000 lượng của ngài chưa bị đốt mất đâu. Giấy nợ gì? Ta không hề biết. Ngoài ra, tiên sinh phòng sổ sách ở tiệm dệt mấy hôm nay chắc là mất tích rồi nhỉ? Có phải sổ sách của tiệm dệt cũng biến mất luôn rồi không?
Trùng hợp là tiểu nhân đều biết họ đang ở đâu. Mua chuộc cả tiên sinh phòng sổ sách rồi à? Nhưng ngươi đừng quên thân phận của mình, ngươi chỉ là một tên người hầu. Nếu lên công đường thật, dùng hình thì… Cử nhân nói đúng. Nếu lên nha môn thật
Thì chắc chắn cử nhân sẽ thắng kiện. Những điều này tiểu nhân đều hiểu rõ. Hiểu rõ mà ngươi còn tới làm gì? Ta hiểu rõ nhưng tri huyện còn hiểu rõ hơn. Chỗ ta có di chúc, giấy nợ, thêm cả sổ sách, nhân chứng, là thật hay giả
Thì tri huyện xem là biết ngay. Ta còn nghe nói tri huyện hiện tại rất biết tính toán về việc tiền bạc. Nếu ta là tri huyện thì chắc chắn ta sẽ nghĩ hóa ra chuyện của Triệu cử nhân này không hề đơn giản. Điều quan trọng là tính toán xem
Sẽ nhận được lợi lộc gì. Ta tính giúp ngài nhé. Nợ 5000 lượng bạc, thêm nửa tiệm dệt. Nếu ta là tri huyện thì ít cũng phải đòi ngài 40.000, 50.000 lượng bạc. Đây là còn nể tình qua lại rồi đấy. Nhốt ta vào ngục không có lợi lộc gì với ngài,
Huống chi ngài còn phải tốn một khoản lớn thế này. Ta có cách khiến ngài thoát khỏi sự phiền phức này. Ra giá đi. Không cần đồng nào. Lục Trực, ngươi đang mưu tính điều gì? Sáng mai, ta sẽ tới huyện nha để kiện cáo, kêu oan. Kiện ai?
Thay Đại lão gia Lục Viễn Bạo chết oan nhà ta kiện đệ đệ Lục Cận Tín của ông ấy giết huynh đệ để cướp tài sản. Sao cơ? Tới lúc đó mong cử nhân làm chứng, đòi công lý cho Đại lão gia chết oan nhà ta.
Đại lão gia nhà ta có một vật chứng ở trong tay cử nhân. Tới lúc đó mong ngài có thể mang nó ra. Làm chứng là bớt được 40.000, 50.000 lượng bạc, cử nhân, không biết mối làm ăn này có hời không? Lão gia,
Ta và Lục Viễn Bạo là bạn bè rất thân thiết. Chỉ tiếc… chỉ tiếc huynh ấy mất sớm quá. Triệu cử nhân, Lục Trực bảo Lục Viễn Bạo từng nói với ngươi chuyện đệ đệ hắn muốn giết hắn sao? Trong thời gian huynh ấy bị ốm, ta có tới thăm,
Đúng là từng nói tới. Vậy ngươi nói sao? Lúc đó ta tưởng huynh ấy bị ốm nên hồ đồ, hơn nữa, chuyện riêng gia đình của hai huynh đệ họ, một người ngoài như ta không có bằng chứng gì cũng không tiện can thiệp. Nhưng ta có nói chuyện này
Với quản gia Lục Trung nhà họ và Lục Trực, đồng thời dặn dò họ hầu hạ cho tốt, đừng để lão gia nhà họ suy nghĩ lung tung. Lục Trực, Triệu cử nhân nói có lý đấy. Có khi là viên ngoại nhà ngươi bị ốm nên hồ đồ cũng nên. Lão gia.
Lãnh bổ đầu có gì muốn nói? Bẩm lão gia, lúc Lục Viễn Bạo qua đời thì mọi người chỉ coi là bệnh lâu ngày không khỏi, lâm vào nguy kịch nên khâm liệm an táng luôn. Vậy ý của Lãnh bổ đầu là…? Mở quan tài khám nghiệm tử thi. Ngỗ tác,
Kết quả thế nào? Bẩm lão gia, tiểu nhân dùng kim bạc thử độc, chọc kim vào cổ, phần ngực và phần bụng của thi thể. Phần đầu kim đều biến thành màu đen. Mời lão gia xem. Sau đó, tiểu nhân dùng cách hấp xương, xương cũng biến thành màu đen hết.
Điều này cho thấy nạn nhân bị chết do trúng độc. Lục Trực, xem ra đúng như ngươi nói, viên ngoại nhà ngươi đúng là bị đệ đệ hắn hạ độc giết chết. Nhưng cả nhà đệ đệ hắn đã diệt môn rồi, báo ứng tới nhanh đến thế,
Giờ oan nợ không biết đòi ai, ngươi bảo ta… Lão gia, Triệu cử nhân ở ngoài xin gặp, nói là có chuyện liên quan tới vụ án của Lục gia. Gọi hắn vào. Vâng. Lão gia, lão… Triệu hiếu liêm lại tới có chuyện gì vậy? Lúc ta về
Thì nhớ ra một chuyện lạ. Chuyện lạ? Chuyện lạ gì? Là thế này, trước khi bạn thân ta qua đời từng cầm đồ một thứ ở cửa hàng cầm đồ nhà ta. Chính là thứ này. Đúng, viên ngoại nhà ta bảo ta đi cầm đồ.
Cử nhân không nói, ta gần như sắp quên mất. Lúc đó ta còn thắc mắc sao Lục gia bọn ta còn phải cầm đồ, hơn nữa chỉ đổi lấy hai xâu tiền. Chuyện này chủ tiệm cầm đồ cũng thấy kỳ lạ, liền nói với ta.
Ta chỉ coi như Viễn Bạo bị ốm nên hồ đồ, không để tâm lắm. Vậy Lục Viễn Bạo mang thứ gì đi cầm đồ? Không biết. Triệu hiếu liêm, ở tiệm cầm đồ của ngươi, một món đồ không biết là gì mà cũng đổi được hai xâu tiền.
Ta thấy tiệm cầm đồ nhà ngươi không kinh doanh được lâu đâu. Lão gia nói đùa rồi. Thứ này lúc mang tới cầm đồ thì đã được niêm phong. Là viên ngoại nhà ta đích thân niêm phong. Ông ấy còn đặc biệt dặn dò ta
Nhất định phải đi cầm đồ ở tiệm cầm đồ của cử nhân, nói là ông ấy cầm đồ, không cần mở ra cũng đổi lấy được hai xâu tiền. Vậy nên ta cũng không biết bên trong là thứ gì. Vậy… mở ra xem nào. Vâng, lão gia. Lão gia,
Trên này có hai tờ giấy niêm phong. Một tờ là của tiệm cầm đồ, ngày tháng trên đó đúng là trước khi Lục Viễn Bạo qua đời. Còn tờ niêm phong còn lại chắc là tự Lục Viễn Bạo niêm phong. Hai tờ niêm phong được dán cùng một ngày. Nói như vậy,
Đây đúng là Lục Viễn Bạo tự niêm phong trước khi chết? Lão gia nói đúng. Mở ra xem nào. Vâng, lão gia. Ta là Lục Viễn Bạo, người ở huyện Mâu, Giang Tả, Làm người phải quang minh chính đại, ác giả ác báo. Ta mong con thảo, bạn hiền giải oan cho ta. Tên đệ đệ súc sinh của ta cuối cùng sẽ bị pháp luật trừng trị. Tuyệt bút của Lục Viễn Bạo. Đây là nét bút của Lục Viễn Bạo ư? Đại nhân,
Ở đây ta có chữ viết trên quạt năm xưa Lục huynh viết tặng, ngài có thể xem nét chữ, ký tên và ấn triện. Đúng thật này. Chỉ là nét chữ trên di chúc so với nét chữ trên quạt thì yếu ớt thiếu lực, chắc chắn là người bị bệnh lâu ngày viết.
Di chúc này là thật. Đúng là làm khó Lục Viễn Bạo rồi, không ngờ lại nghĩ ra cách cầm đồ để giữ di chúc. Vậy vụ án này đã rất rõ ràng rồi. Có vật chứng, có nhân chứng, hơn nữa nhân chứng này
Còn là hiếu liêm đức cao vọng trọng của huyện ta. Chỉ là chuyện này ly kỳ quá, sao cứ như là nghe thầy kể chuyện thế nhỉ? Chuyện này đúng thật là truyền kỳ, biến động khôn lường, cảm động lòng người. Trong chuyện này có người hầu trung thành kêu oan cho chủ,
Có chủ nhân nhân nghĩa tặng tài sản, có trời báo ứng kẻ ác, hơn nữa còn có lão gia nhìn rõ mọi việc. Lão gia nhìn rõ mọi việc. Lão gia nhìn rõ mọi việc. Chỉ là tài sản của Lục gia rất nhiều, bàn giao xong xuôi thì phức tạp lắm.
Điều này khó tránh khỏi sẽ có người không phục, dấy lên tranh cãi. Lão gia, chuyện này chắc chắn là nghe ngài quyết định. Lục Trực, ngươi nói đi. Lão gia, cả đời tiểu nhân không hiểu gì cả, chỉ hiểu hai chữ thôi. Hai chữ nào? Biếu tặng. Gì cơ? Muốn đi?
Tại… tại sao? Nhà chủ nhân bị diệt môn, một thư đồng có được tài sản lớn, chuyện này đủ để người dân huyện Đố bàn tán không thôi nửa đời người rồi. Thiếu gia nuôi của ta ơi, vậy cứ để họ nói đi. Có phải chuyện gì nghiêm trọng đâu.
Nhưng nếu trong thành, ai cũng đố kỵ với ông thì nghiêm trọng thật đấy. Huống chi bí mật của chúng ta quá nhiều. Bí mật bị bàn luận thì khó lòng giữ kín. Ba năm. Chúng ta chỉ đi ba năm thôi. Sau đó thay tên đổi họ mà về. Thiếu gia nuôi,
Trần Vượng có thể đồng ý với cậu bất kỳ chuyện gì, nhưng duy nhất chuyện này là không được. Thứ nhất, bao năm qua ta khó khăn lắm mới nở mày nở mặt, sống ra dáng con người. Cậu bảo ta thay tên đổi họ, ta không làm được đâu.
Thứ hai, cậu cũng biết sức khỏe mẹ ta không tốt, ta không thể yên tâm được. Nếu muốn đi thì mấy người đi đi, Trần Vượng này không đi. Ta cho ông cả căn nhà rồi. Ông thuê vài người đáng tin cậy chăm sóc mẹ ông là được mà. Ba năm.
Ta còn không biết mẹ ta có sống được ba năm không đấy. Ta không thể không gặp mẹ mình lần cuối được. Trần Vượng, có phải mấy hôm trước ngươi lại đi cược rồi không? Ngươi phất tay một cái là 10 lượng, 20 lượng, không sợ người ta nghi ngờ à? Vưu Nhị,
Ở đây đến lượt ngươi lên tiếng à? Ta bỏ ra bao nhiêu tiền là chuyện của ta, liên quan gì tới ngươi? Bao nhiêu tiền thì cũng là thứ ta xứng đáng nhận được. Ai nghi ngờ cho được? Hơn nữa, từ sau vụ hỏa hoạn
Thì chúng ta đã trốn trong nhà hai tháng rồi, tận hai tháng rồi đấy. Ta đã nói với họ, hai tháng này, nhân lúc ta còn đang may mắn thì ta tới tỉnh thành cược mấy vụ lớn. Ai nghi ngờ được? Tên nhãi nhà ngươi… Ngồi xuống. Ngồi xuống.
Huynh đệ một nhà thì đừng bất hòa với nhau. Uống rượu đi. Mấy người uống đi, ta đi xem mẹ ta ngủ chưa. Về sớm đấy. Còn chưa bàn xong chuyện đâu. Nếu đây là thật, Ngụy tri huyện chính là hung thủ, ông ấy về để trả thù. Xem ra chúng ta chỉ có hai con đường để đi. Một là thay tên đổi họ lần nữa, cao chạy xa bay. Hai là… giết ông ta.
Chỉ dựa vào tờ giấy của một tên thầy bói thôi sao? Nhỡ hắn ta nói dối thì sao? Sao hắn ta phải nói dối? Làm sao hắn biết được Lục Bất Ưu năm xưa? Theo lý mà nói, tri huyện nhậm chức thì chắc chắn phải gặp mặt các hương thân
Như chúng ta trước để kết giao. Ngụy tri huyện này đã đến mấy tháng rồi mà ta chưa từng gặp ông ta bao giờ. Bất thường. Rất bất thường. Nhưng ta gặp ông ta rồi. Mặc dù đã 20 năm trôi qua nhưng nếu nói ông ta là Lục thiếu gia năm xưa
Thì ta thực sự không thể nào tin được. Không phải ngươi không thể tin mà là ngươi đang cố cầu may trong lòng. Nhưng ngươi cũng không cần hoang mang. Ngoài sáng thì hắn vẫn chưa động được vào chúng ta đâu. Còn trong tối chỗ này chúng ta có nhiều người như thế,
Hắn cũng không lại gần chúng ta được. Bây giờ hai bên đều là cục diện khó khăn. Điều này có gì mà khó? Từ đầu tới cuối, điểm khó khăn của chúng ta là hung thủ ở chỗ tối, không biết nên giết ai. Mặc kệ hắn là thật hay giả,
Giết một quan huyện khó lắm sao? Liễu Thập Thất Tay Quỷ, nháy mắt tiễn hồn đi. Đừng nhắc tới Liễu Thập Thất Tay Quỷ nữa, ta còn không bảo vệ được sư đệ. Chuyện này giao cho ta đi. Đợi đã. Tên hung thủ này rất gian xảo,
Lỡ ngươi không hạ được hắn trong một đao, muốn giết hắn lần nữa sẽ khó đấy. Ngài không tin ta sao? Liễu Thập Thất, ám sát chỉ dựa vào võ công thôi sao? Còn cần lên kế hoạch tỉ mỉ, tùy cơ ứng biến. Tất cả nha dịch trong huyện nha cộng lại
Đều không thể cản được ngươi, trừ một người. Kẻ tên Lữ Tam sao? Hắn là một tên ghê gớm đấy. Vậy thì xử lý tên này trước đi. Tiết cử nhân chạy rồi. Sao cơ? Hắn dẫn theo hơn 100 người hầu, hộ vệ ra khỏi cửa Đông. Lữ Tam,
Tri huyện lệnh cho ngươi lập tức bám theo họ, xem hắn dừng chân ở đâu, truyền tin về đây qua trạm dịch dọc đường. Rõ. Xem ra chắc chắn Tiết cử nhân định giở trò gì đây. Làm bộ làm tịch không đi nhanh được đâu. Mang theo công văn mở cổng thành trước. Nếu có việc gì cần báo gấp mà đúng lúc đóng cổng thành thì đừng để lỡ dở việc. Đi đi. Rõ. Không biết tên Ngưu Bất Yếm có đi cùng không? Mấy ngày qua, Ngưu Bất Yếm vẫn luôn ở Tiết gia,
Không biết lần này Tiết cử nhân có dẫn theo ông ta không? Cậu định thế nào? Tống điển sử, tiểu nhân muốn dẫn một số huynh đệ mai phục vài ngày ở xung quanh nhà họ Tiết. Nếu tên hung thủ đó thật sự muốn ra tay hại Ngưu Bất Yếm
Thì chúng ta không được bỏ lỡ cơ hội này. Cậu muốn dẫn bao người? Ban ngày thì còn đỡ, chủ yếu là ca đêm. Bốn phía nhà họ Tiết, mỗi phía năm người là đủ rồi. Cho cậu đúng 20 người. Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh lên!
Không phải nói làm bộ làm tịch nên không chạy nhanh sao? Sao mới nửa ngày đã đi được 60, 70 dặm rồi? Lữ Tam đã đi rồi. Các bổ khoái giỏi giang, thận trọng cũng đều bị ta điều khỏi nha môn hết rồi. Vất vả rồi. Nghe thấy rồi chứ? Tri huyện?
Mời ngài ngồi. Từ lúc ta nhậm chức ở huyện thì chưa từng hỏi han về việc xử án, Tống điển sử vất vả tận tụy rồi. Hôm nay, lão gia khác với thường ngày đấy. Đúng là hôm nay không giống thường ngày. Có gì khác? Ngày mai là biết. Nào.
Trước khi ta nhậm chức đã nghe nói Tống Trọng Cầu làm điển sử ở đây. Ta như mở cờ trong bụng, tưởng rằng có thể học hỏi chút văn thơ, thư họa. Lần này lão gia tới là muốn bàn về văn thơ, thư họa sao? Ta muốn xin chỉ giáo về một chữ.
Chữ gì? Oan. Lão gia thẳng thắn thật. Tống Thần làm điển sử mười hai năm ở huyện Đố này, chưa từng thấy ai nhắc tới chữ này. Tống điển sử không muốn nói à? Không phải. Chắc chắn người khác nghĩ rằng ta không muốn nói, thực ra thì ta không hề để tâm.
Vậy ta sẽ rửa tai lắng nghe. Ta tưởng rằng trên đời này rất nhiều người bị oan, nhưng chưa thấy có ai nói đến rửa sạch oan khuất hết. Lời này là sao? Có lẽ lão gia không biết, trong đại lao không hề có chiếc cửa sổ nào,
Càng không phân biệt ngày đêm, nhưng ngài vẫn sẽ cảm nhận được từng ngày một trôi qua. Cảm nhận được kiểu gì? Ngài có thể nhìn chỗ da thịt bị dùng hình của ngài thối rữa theo từng ngày. Vốn ta nghĩ rằng sống chết chỉ là một ngưỡng cửa, bên này là sống,
Bước qua sẽ là chết, chỉ là chuyện trong một khoảnh khắc. Nhưng sau này ta mới biết hóa ra chết có thể rất chậm, rất chậm, hóa ra con người cũng có thể chết từng chút một. Cho tới một ngày cửa đại lao được mở ra, có người vào nói với ngài,
Vụ án của ngài được lật lại rồi. Nhưng lúc này, ngài đã chết được một nửa rồi. Một nửa đó đã trở thành quỷ, không trở lại làm người được nữa. Ngài đã trở thành một quái vật không phải người, cũng chẳng phải quỷ. Lão gia, công lý tới muộn
Thì không còn là công lý đâu. Tam Canh. Tam Canh. Sao thế? Mấy hôm nay có phải huynh có chuyện gì không? Nếu huynh đã hỏi thế thì đúng là có thật đấy. Chuyện gì? Ta tưởng rằng nỗi oan của Tống điển sử không ở trong đại lao. Năm xưa, Tống điển sử
Có danh xưng đệ nhất tài tử Ngô Môn, được ca tụng là thư họa song toàn. Chỉ là tay phải chắc bây giờ e rằng không cầm nổi cả bút nhỉ? Nhưng đây đã được coi là nỗi oan lớn nhất của Tống điển sử rồi sao?
Hoặc là nghe nói lúc Tống điển sử về quê thì rõ ràng triều đình đã lật lại vụ án nhưng các bà con ở quê đều không tin ngài bị oan. Những lời bàn tán xôn xao ngài đã phải tốn bao nhiêu tiền, nhờ ai lo liệu cho,
Hối lộ trên dưới thế nào, miễn kiện cáo thế nào. Tống điển sử, với ngài, có phải nỗi oan này còn nghiêm trọng hơn việc phải ngồi tù? Từ nhỏ, người bạn tốt đó đã cùng điển sử học tập, đi thi. Tình cảm thân thiết, kết nghĩa làm huynh đệ.
Nhưng ngài lại không chịu nổi hình phạt, bán đứng hắn. Hắn chỉ có thể dùng cái chết để chứng minh sự trong sạch. Điển sử, chẳng lẽ đây mới là nỗi oan lớn nhất trong lòng ngài? Ta thấy những điều đó không phải là oan ức lớn nhất.
Điều khiến một nửa quỷ hồn của ngài không được siêu thoát đó là dù triều đình thông báo khắp thiên hạ trả lại danh Hội nguyên, cho ngài làm quan to thì tay phải của ngài vẫn không cầm được bút, hàng xóm láng giềng vẫn sẽ nói ngài hối lộ,
Bạn tốt của ngài vẫn ôm mối hận mà chết. Nhưng những vị quan ngự sử dâng tấu tố cáo, những vị quan thẩm tra của bộ Hình khiến ngài bị tàn phế, những đại thần trong triều đang bận tranh chấp đảng phái, cả những người dân ngu ngốc kiên quyết cho rằng
Ngài gian lận, hối lộ kia, không ai trong họ bị trừng phạt hết. Tống điển sử, không phải nỗi oan của ngài không tỏ được, mà là mối thù của ngài không có chỗ để báo. Mấy hôm nay ta nóng trong người, phân cứng như cái mõ, gõ ra tiếng được luôn.
Tam Canh, huynh không muốn nói với ta cũng không sao. Dù sao, ta cũng sẽ không để huynh đi trên con đường đen tối này một mình. Ta đoán Tống điển sử làm điển sử cũng là vì muốn mỗi vụ án của huyện Đố đều oan có đầu, nợ có chủ, đúng không?
Ta làm điển sử ở huyện Đố đã 12 năm, điều ta thấy nhiều nhất là các nỗi oan không tỏ. Oan khuất chỉ sợ không tỏ. Hai mươi năm trước, huyện Đố từng có một vụ hỏa hoạn lớn. Tống điển sử có biết không? Lão gia đến đây
Là vì vụ cháy 20 năm trước? Ta cũng chỉ bỗng dưng nổi hứng, lúc rảnh rỗi đã điều tra thử. Sắp hoàn thành rồi, nhưng hành văn lủng củng, không dám trình ra, chỉ đành cất vào hộp ấn triện trong thư phòng, coi như thú vui cá nhân. Nhưng đến lúc viết xong,
Ta muốn mời Tống điển sử đọc qua. Đến lúc đó còn mong ngài rộng lòng chỉ bảo. Chỉ mong Tống điển sử đừng để lại nỗi oan không tỏ nào nữa. Lão gia có gì căn dặn, xin cứ nói thẳng với Tống Thần. Điển sử đừng vội. Ngày mai ngài sẽ biết
Lời căn dặn của ta. Ngài ngồi đi. Tiểu nhị. Khách quan. Ở trọ. Khách quan, thực sự xin lỗi. Hôm nay có vị cử nhân đã bao cả quán rồi. Chỗ các ngươi cũng bị bao rồi hả? Vâng. Hắn đã bao cả ba quán rồi. Ngài ấy dẫn theo nhiều người mà.
Ngài chịu khó đi thêm vài bước nữa, phía trước vẫn còn một quán khác. Vâng, khách quan đi thong thả nhé. Bà chủ, cho ta hai chiếc bánh bao. Vâng. Lão gia, có Lữ Tam còn chưa đủ sao? Họ đông người. Một mình Lữ Tam không trông chừng được. Không ở bên ngài,
Ta không yên tâm. Ta bảo ngươi theo dõi người chúng ta không yên tâm nhất mà. Nhưng bổ khoái Khúc Tam Canh… Ý ngươi đang nói chuyện hắn đến nhà Tiết cử nhân? Cũng trùng hợp thật. Người tìm được con lừa lại là hắn. Bổ khoái đó nhiều mưu kế lắm.
Ta sợ hắn muốn trả thù cho sư phụ, bèn hợp tác với Tiết cử nhân để gài bẫy. Chỉ cần chúng ta không hành động, họ làm gì được chứ? Nhưng bên cạnh Tiết cử nhân còn có Liễu Thập Thất mà. Hắn không sợ chúng ta sao?
Bây giờ không còn Trương Quý nữa, Tiết cử nhân chắc chắn sẽ mang Liễu Thập Thất bên mình để bảo vệ bản thân. Lão gia, ta vẫn cảm thấy thế này không ổn. Còn cách gì khác nữa không? Hết cách rồi. Ta thực sự hết cách rồi. Lão gia,
Nếu khi xưa ngài không cứu ta, ta đã chết trong đại lao rồi. Dù là núi đao biển lửa, ta đều có thể xông pha giúp ngài. Nhưng ta không thể để ngài gặp chuyện gì được. Sao mà lại gặp chuyện được? Ngươi sợ ta không tự viết được công văn à?
Không đâu. Điểm chỉ. Người đâu. Uống đi. Uống. Uống nhiều vào. Uống đi. Mau uống đi. Khúc Tam Canh. Tống điển sử bảo huynh về nha môn ngay. Có chuyện gì vậy? Ngài ấy không nói. Mau đi thôi. Tống điển sử chỉ gọi một mình huynh. Đi thôi. Lão gia.
Những lời ta nói đều là thật mà. Ta không biết gì hết. Ta không làm gì hết mà, lão gia. Ngươi có thể rời khỏi đây rồi. Thả ông ta đi. Vâng. Lão gia, đã bắt được hung thủ rồi sao? Sắp rồi. Sắp rồi. Đa tạ lão gia!
Mấy hôm trước, Ngưu Bất Yếm ra khỏi thành. Trong xe, không chỉ giấu Trương Kế Tổ mà còn có một tổng quản hộ vệ họ Liễu, đúng không? Vâng. Các cậu đi bắt Trương Kế Tổ, kẻ giúp hắn, cũng chính là kẻ ném phi tiêu lõi vôi vào Lữ Tam,
Cũng là tên họ Liễu đó? Vâng. Lữ Tam đi theo dõi Tiết cử nhân, các nhân tài của Khoái Ban đều theo cậu đi theo dõi nhà họ Tiết. Lúc nãy ta vừa điểm danh, nha môn chỉ còn năm sai nha của Tạo Ban và mấy tên đã say rượu. Nếu bây giờ,
Tên họ Liễu kia đến ám sát tri huyện thì phải làm sao? Tại sao hắn lại muốn ám sát tri huyện? Vì tri huyện là hung thủ của vụ án liên hoàn. Đây là ta vẽ, vẽ bằng tay trái, không giống lắm, miễn cưỡng dùng được. Đây là tri huyện. Tạ sư gia.
Đây… Đây là hung thủ. Ta cho tên thợ đá Ti Bảo Trụ xem, ông ta nói đây chính là vị khách đặt cối đá ở chỗ ông ta. Những khổ chủ bị Hầu yêu lấy trộm đồ đều nói đây là con buôn đến nhà mua đồ cổ. Cái này có chuẩn không?
Có lẽ. Ta đã vẽ tổng cộng chín bức như vậy. Đây đều là sai nha và nô bộc trong nha môn. Lúc hung thủ ném đao gửi tin tới, ta đã biết chắc rằng hung thủ có nội gián trong nha môn.
Vì vậy, ta đã gọi hết mọi người ở nha môn lúc đó đến hỏi một lượt. Có bảy người không chứng minh được lúc đó bản thân đang ở đâu. Ta đã lần lượt vẽ từng người, cho thợ đá kia nhận diện. Thợ đá bảo đều không phải.
Nhưng đã rất lâu rồi, ta không vẽ tranh, cho nên ta nổi hứng vẽ cả hai người mà ta vốn cảm thấy không thể là hung thủ nhất, coi như là thú vui tiêu khiển. Nhưng không ngờ, thú vui này lại thành chuyện lớn mất rồi. Chỉ dựa vào hai bức vẽ này…
Trước khi thả Trương Kế Tổ, ta đã đến bẩm báo với tri huyện. Quả nhiên, tri huyện và Tạ sư gia đã mặc thường phục rời khỏi nha môn ngay. Vậy bây giờ phải xử lý ra sao? Ta đoán, tri huyện đã nhận ra Tiết cử nhân
Rời khỏi huyện thành là để lừa ngài ấy, nên ngài ấy tương kế tựu kế, bảo Lữ Tam đi theo dõi, mở cửa đón địch. Mở cửa đón địch? Tại sao? Ngài ấy muốn thích khách đến giết mình. Cho nên, ngài ấy đã mai phục sẵn, bắt thích khách
Rồi thẩm vấn, lấy lời khai. Thẩm vấn, lấy lời khai phiền phức lắm. Ngài ấy muốn thích khách kia giết mình. Như vậy thì không cần lời khai gì nữa. Tri huyện đã nghĩ rất rõ ràng. Ám sát viên quan triều đình, dù tên họ Tiết có phải cử nhân hay không, có bao nhiêu tiền, đều sẽ đi đời. Ngài ấy muốn chết chung với địch. Tại sao ngài ấy phải làm đến mức này? Một người chỉ muốn trả thù
Có gì mà không làm được chứ? Nếu tri huyện là hung thủ thật, Lãnh bổ đầu chính là do ngài ấy giết. Ngài ấy chính là kẻ thù của cậu. Tiểu nhân sẽ đến nhà họ Tiết, điều hết huynh đệ của Khoái Ban về. Khoan đã.
Như vậy là rút dây động rừng còn gì? Đó là lý do tại sao Tống điển sử chỉ gọi ta trở về? Tống điển sử, ngài muốn làm gì? Cậu muốn làm gì? Người đâu, bắt Khúc Tam Canh lại cho ta. Cuối cùng, cậu vẫn lấy được mẩu giấy trên mình con lừa.
Tống điển sử biết tri huyện là hung thủ từ bao giờ? Sớm hơn cậu vài ngày. Nhưng vẫn luôn giả vờ là không biết. Ta vốn không định làm gì hết, chỉ đứng ngoài xem là được. Nếu tối nay, thích khách kia tới, giết được người,
Xem như trả thù được cho sư phụ cậu. Sau đó, ta sẽ mang theo thư, chứng cứ của tri huyện đi xin công văn khẩn cấp của Niết Đài nha môn để bắt Tiết cử nhân ngay. Bây giờ, nên gọi ông ta là Lục Trực thì hơn. Còn Ngưu Bất Yếm nữa.
Như vậy, cũng xem như trả được mối thù 20 năm trước của Lục gia. Cậu thấy như vậy có được không? Khúc Tam Canh, ta đang hỏi cậu đấy. Như vậy có vẻ rất công bằng. Công bằng? Nhưng… Cậu có biết công bằng đích thực là gì không? Trước kia, Huynh ấy đã được yên nghỉ. Chờ huynh ấy nói với ta huynh ấy có thể đi đầu thai rồi. Ngụy tri huyện có một mối oan đã chờ suốt 20 năm. Dù thế nào, ta đều phải để ngài ấy sống tiếp. Ta muốn ngài ấy tự mình nhìn thấy tất cả mọi nỗi oan đều có thể được làm sáng tỏ. Rồi sao? Sau đó, ta sẽ trả công bằng
Cho sư phụ cậu. Tri huyện là quan thất phẩm. Điển sử không được xếp phẩm. Hung thủ là tri huyện, ngài có trả được công bằng cho sư phụ ta không? Trả được. Nhưng cậu phải nghĩ cho kỹ xem nếu những gì cậu và Tiết cử nhân sắp đặt thành công,
Rốt cuộc Khúc Tam Canh cậu đã nợ điều gì, cậu có trả được không? Tri huyện. Tống điển sử? Mọi người đang… Có việc cấp bách, tạm thời phải khiến ngài chịu ấm ức rồi. Làm gì thế? Láo xược! Sắc phong Tống Thần làm quan truyền phụng, Phụng trực đại phu ngũ phẩm.
Tình thế cấp bách, tuỳ tình hình giải quyết. Ngụy tri huyện, thất lễ rồi. Ông đây chính là Kinh Chuyên Dự, là Hắc Bạch Vô Thường tùy tiện lấy mạng kẻ khác. Các người muốn giết hay róc thịt thì tùy. Ta mà nhăn mày thì không phải hảo hán. Đừng đánh nữa!
Xin… xin ngài. Các ngài có thể giết ta, nhưng các ngài không thể sỉ nhục ta thế này. Nói đi, tại sao lại tới đây ám sát tri huyện? Có người cho ta 500 lượng bạc. Ai? Ta không biết. Tri huyện, tại hạ phải dẫn hắn về thẩm vấn. Ta đi cùng ngài.
Tống điển sử. Tống điển sử. Tri huyện. Mau. Lão gia. Sao ngài lại tới? Oan khuất chỉ sợ không tỏ được. Nỗi oan của ngài sẽ được sáng tỏ thôi. Ta rất hâm mộ ngài. Ta biết ông là ai. Tại sao người chết không phải là ông?
Đáng lẽ người chết phải là ta. Nhưng bây giờ ta không thể chết được. Oan khuất phải có đầu sỏ. Cậu trả cho ta, ta trả cho cậu. Tam Canh, rốt cuộc chuyện huynh giấu ta là gì? Hôm đó, ta đã lừa huynh. Ta đã tìm được mẩu giấy trên mình con lừa.
Mẩu giấy đó viết Ngụy tri huyện là Lục Bất Ưu. Ông ta chưa chết. Ông ta đã trở về trả thù. Ý huynh là Ngụy tri huyện là hung thủ? Ta không bắt được tri huyện. Ta đến tìm Tiết cử nhân, nói tin này cho ông ta. Ta vốn định
Mượn tay ông ta để trả thù cho sư phụ. Cho nên, huynh biết tối nay sẽ có chuyện xảy ra, cố ý điều chúng ta đi nơi khác, phải không? Đây là ý tưởng ta đưa ra cho Tiết cử nhân. Là ta đã giết Tống điển sử. Ta đã giết Tống điển sử.
Còn cả Lão Hạ, và cả những huynh đệ này nữa, đều là do ta giết. Tam Canh. Tam Canh, đừng khóc nữa. Chúng ta phải nghĩ xem tiếp theo nên làm sao. Không biết. Ta thực sự không biết. Sư phụ chết rồi. Tống điển sử cũng chết rồi.
Ta không biết nên hỏi ai. Đừng uống nữa. Bát này là dành cho mấy người Tống điển sử. Tam Canh, lúc nãy ta đã suy nghĩ kỹ lại. Ta phát hiện ra một chuyện. Chuyện gì? Bây giờ, chúng ta có quyền quyết định. Tri huyện hoặc cử nhân đều như nhau.
Thực ra, họ đều bị mắc kẹt, không ai làm gì được nhau. Vấn đề quan trọng bây giờ là chúng ta muốn giúp ai. Chúng ta quan trọng như vậy sao? Đương nhiên rồi. Hai kẻ này, một bên là hung thủ chúng ta muốn bắt. Tri huyện đã giết năm người.
Tính cả thích khách kia là sáu người. Hơn nữa, ông ta còn giết sư phụ huynh. Bên còn lại, Tiết cử nhân, Lục Trực, ông ta đã giết cả Lục gia, còn giết Lâm ma ma, giết Tống điển sử. Hai bên đều là hung thủ, làm gì còn công bằng nữa? Tam Canh,
Thực ra huynh biết. Nhưng sư phụ… Những ngày qua, mỗi khi ta không biết phải làm sao, ta sẽ hỏi bản thân, nếu là sư phụ, ông ấy sẽ làm như thế nào? Chỉ có lần này, ta không hỏi được. Ta không thể hỏi sư phụ sẽ chọn lựa ra sao.
Lãnh lão đại đã chọn rồi. Ông ấy đã chọn sai. Huynh nói đúng. Sĩ Thông, huynh nói đúng. Đi thôi. Đi đâu? Ta nghĩ ra một cách, nhưng phải mau lên. Trời sáng thì không dễ làm nữa. Ta lấy được rồi. Ta cũng lấy được rồi. Đi thôi. Chuyện bên Liễu Thập Thất đã xong rồi. Xong rồi? Kẻ đó chết rồi? Nhưng Liễu Thập Thất vẫn chưa quay về mà. Hắn giết rất nhiều người ở nha môn, quay về chẳng phải là gây rắc rối cho nơi này sao?
Cũng đúng. Cũng đúng. Đi thôi. Đi đâu? Tiết cử nhân không nói với ông sao? Nói gì? Xảy ra chuyện lớn như vậy mà còn ở lại đây, ông không cảm thấy không ổn sao? Đúng là nên tránh đi. Tiết cử nhân dặn ta
Sau khi thành công phải đưa ông ra khỏi thành để họp mặt với ông ấy ngay. Cổng thành còn chưa mở mà. Cho nên mới cần ta đến đưa ông đi. Chúng ta đi ngay đi. Sao thế? Ông mang theo mấy người để bảo vệ ông trên đường hả? Thôi.
Đông người dễ gây chú ý. Coi như ông hiểu chuyện. Nhiều người như vậy, ta cũng không đưa ra ngoài thành được. Ta cũng không sợ cậu giở trò. Bây giờ, chúng ta cũng coi như là đồng bọn rồi, cùng hội cùng thuyền. Khúc bổ khoái,
Có phải chúng ta nhầm đường rồi không? Bên này mới là cửa Đông mà. Không đi cửa Đông. Vậy thì đi cửa nào? Nha môn. Liễu Thập Thất thất bại rồi. Về nha môn chịu xét xử với chúng ta đi thôi. Cậu không có chứng cứ gì hết,
Cậu dựa vào đâu mà bắt ta? Cậu dựa vào đâu mà bắt ta? Cố ý gây rối, hành hung chống đối. Cậu…! Đi! Đi! Vưu Nhị, ngươi nấu cơm vẫn mặn như vậy chứ? Nghĩ cho kỹ. Nghĩ cho rõ ràng. Bây giờ Lục Trực còn cách gì? Bên cạnh hắn còn có ai?
Dù ngài ấy có gì, thì lão gia cũng không có chứng cứ gì hết. Ông ta nói cũng đúng. Vậy thì thả đi. Chờ đến khi trời tối rồi thả. Vưu Nhị, trên đường về, ngươi nhớ cẩn thận, đừng để như Trương Quý. Khoan đã! Phải làm sao mới được sống?
Hai mươi năm trước, Lục Trực giết cả nhà chủ nhân. Hai mươi năm sau, hắn bắt đầu giết người diệt khẩu để ngăn ngừa mối nguy về sau. Ngươi là tòng phạm, nhưng chủ động tự thú, sẵn sàng làm chứng, có thể miễn tội chết, kết tội giam vào ngục mấy năm.
Như vậy thì không được. Phải thế nào mới được? Ta không biết gì về chuyện hai mươi năm trước cả. Ta và Lục Trực đều làm nô bộc ở Lục gia. Ta cứu ông ta khỏi đám cháy, có ơn cứu mạng, trở thành bạn bè thân thiết. Dạo trước,
Ông ta điên lên, bắt đầu giết người. Rốt cuộc là do đâu, ta cũng không biết. Ta chỉ ngẫu nhiên biết được ông ta là hung thủ giết người. Ta khuyên ông ta ra tự thú, nhưng lại bị ông ta nhốt lại. Lục Trực đã mấy lần muốn giết ta,
Nhưng vì có ơn cứu mạng nên không thể ra tay. Nhân lúc ông ta ra khỏi thành, ta mới trốn ra được, đến nha môn báo án. Nếu ngươi khai như vậy rồi vẫn sẽ bị Lục Trực đổ lỗi cho thôi. Dù gì ông ta cũng sẽ đổ lỗi! Đến lúc đó,
Chưa biết chừng lão gia cũng sẽ bị buộc tội cùng. Vậy thì cứ theo ý ngươi. Còn một chuyện nữa. Ta làm nhân chứng rồi, nhưng làm sao lão gia đảm bảo được ta sẽ không bị kẻ khác diệt khẩu? Trước khi kết án tất nhiên sẽ không sao. Sau khi kết án,
Ta đoán, chắc chắn ngươi sẽ tìm được cách trốn đi thật xa, thay tên đổi họ. Chỉ vậy thôi? Ta nói những cái khác, ngươi sẽ tin sao? Vậy thì cứ theo ý lão gia. Trong này có viết rất rõ ràng về chuyện Lục gia 20 năm trước.
Đêm qua, cậu bảo ta viết thư tự thú, vẫn còn hấp tấp, qua loa lắm. Chỉ bằng thứ ấy, chưa chắc cậu đã lật đổ được ta. Nếu ông không giữ lời, rồi ta vẫn sẽ tìm được cách thôi. Sau khi xong chuyện, ta sẽ tự tử như đã hẹn.
Ông vốn đã định chết chung với kẻ thù. Cho nên, ta tin ông một nửa. Dù là cậu hay ta, chuyện báo thù đúng là không dễ dàng. Ta làm thế không phải vì trả thù. Không phải trả thù? Món nợ của sư phụ đã được trả hết.
Cậu làm vậy vì Tống điển sử. Tống điển sử không có thù hận với bên nào. Ngài ấy chỉ làm tròn trách nhiệm của một điển sử. Ta cũng chỉ làm tròn trách nhiệm của một bổ khoái. – Tránh ra! – Tránh ra! – Tránh ra! – Tránh ra! Tránh ra!
Công văn bắt người khẩn cấp ở đây. Bắt tội phạm Tiết Kỳ, không liên quan đến kẻ khác. Mau tránh đi, nếu không sẽ coi như đồng bọn. Lui đi! Ta có công danh cử nhân. Đây không phải là công văn khẩn cấp của huyện nha, mà là công văn khẩn cấp của Niết Đài nha môn. Ông đã bị tước công danh rồi. Ông đến rồi. Ta đến rồi. Hai mươi năm rồi, ta có vài lời muốn hỏi ông. Ngươi hỏi đi.
Bất Ưu thiếu gia, sao ông lại sống sót được? Cái xác cháy đen đó là ai? Ngươi còn nhớ Tiểu Bảo Tử của Thúy Hoa Lâu không? Ý ông là cái xác đó là Tiểu Bảo Tử? Lúc đó, hắn cũng ở Lục gia? Năm đó,
Nếu ngươi biết Tiểu Bảo Tử cũng ở Lục gia, ngươi sẽ tha cho hắn sao? Có những chuyện không thể làm khác được. Ta sẽ thấy buồn cho hắn. Ta sẽ đốt vàng mã cho hắn. Cũng như việc ta sẽ thấy buồn cho Lục Bất Ưu,
Năm nào cũng đốt vàng mã cho huynh ấy. Nhưng Lục Trực năm đó sẽ không tha cho huynh ấy. Lục Trực không có cách nào khác. Ta biết, ngươi vốn mang họ Tiết. Ta vốn không phải là Lục Trực. Ta cũng không phải là Lục Bất Ưu. Ông…
Ông không phải là Lục Bất Ưu? Ngươi còn nhớ Tiểu Bảo Tử của Thúy Hoa Lâu không? Tiểu Bảo Tử. Lục thiếu gia. Tiểu Bảo Tử. Lục thiếu gia. Lục thiếu gia! Lục thiếu gia. Lục thiếu gia. Lục thiếu gia. Ông là Tiểu Bảo Tử? Ngươi còn xem thi thể làm gì?
– Đã cháy thành than rồi. – Lục Trực? Dù huynh ấy có cháy thành than, ta cũng phải xem. Huynh ấy nhất định phải chết. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười, mười một, mười hai, mười ba, mười bốn. Ta không dám nhóm lửa,
Ngày nào cũng chỉ nhìn được mà không ăn được, lại để ngươi ăn mất rồi. Lục thiếu gia, ta biết nguyên do tai họa nhà cậu là từ đâu mà ra. Ta đã biết chữ rồi. Hơn nữa, quản gia Lục Trung nhà cậu cũng đã viết rất rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện. Cậu biết không, ông ấy không phải là người câm. Lục thiếu gia,
Lục Trực đã làm rất nhiều việc xấu, cũng có người xấu đang giúp hắn. Lục thiếu gia, trên thế gian, có rất nhiều người tốt như cậu, nhưng người tốt ta từng gặp đều… Lục thiếu gia, Cậu vì cứu ta mà chết, đây chính là hy sinh để thi hành đạo nhân nhỉ? Ta đã lấy vàng của nhà cậu thì không thể lấy không được. Lục thiếu gia, ta thề với cậu, ta phải làm sáng tỏ hết những gì có thể. Vậy ông định tặng ta câu nào?
Chắc hẳn ngươi phải biết. Chỉ có một câu là phù hợp nhất. Phạm tội với trời, chẳng thể cầu khẩn mà thoát được. Phạm tội với trời, chẳng thể cầu khẩn mà thoát được. Nực cười thật. Cả đời này, ta chưa cầu xin ông trời bao giờ. Nhưng bây giờ,
Ông trời lại muốn giáng tội ta. Ông trời chính là như thế. Ông trời không nói lý đâu. Đúng thế. À, ta vẫn còn một câu hỏi. Sao ông lại biết những chuyện đó? Sao ông lại biết Vương tiên sinh, Trình đại phu và Triệu cử nhân?
Có nhiều người ở đây như vậy, không tiện nói ra đúng không? Xem ra, không những ông trời muốn giáng tội ta, mà còn không cho ta được chết rõ ràng. Được. Vậy để cho ngươi được chết rõ ràng. Thì ra là thế. Ông biết đấy, số ta rất khổ.
Ta chỉ muốn thay đổi số phận mà thôi. Lão gia! Mau đi tìm thầy thuốc! Lão gia. Cậu đã ăn bánh bơ xoắn ốc bao giờ chưa? Bánh bơ xoắn ốc ngon lắm. Nhường đường với. Đây rồi. Lúc thu dọn đồ đạc của Tống điển sử, ta phát hiện ra cái này. Trên đó viết “Tặng Xuân Hạnh”. Ta đã đi hỏi thăm, cảm thấy có lẽ Xuân Hạnh này là cô. Tống lão gia? “Khúc Ca Tiên Tử Hoa Hạnh”. Đây là một bài thơ? ♪Giữa xương tủy, cạnh lưỡi dao♪ ♪Có đôi chút ngọt ngào, đôi phần dấp dính♪ ♪Cắn nát những gì tươi mới, nuốt chửng tháng năm xưa cũ♪ ♪Có người khóc, có kẻ say ngủ♪ ♪Rau quả cá thịt, cúng tế hy sinh♪ ♪Luôn có những gò hoang, chẳng có người tiếc thương♪
♪Lối xưa cỏ ngát, phồn thành biếc tươi♪ ♪Lửa rừng bất tận, cỏ cây tươi úa theo độ♪ ♪Khói bếp lấp đầy cơn đói, tiền thưởng từ số phận♪ ♪Xin xăm, tạ lễ♪ ♪Lời thề sau cơn say, nỗi oan in trên giấy♪ ♪Gió thổi nhẹ là tiêu tan♪
♪Rau quả cá thịt, cúng tế hy sinh♪ ♪Luôn có những gò hoang, chẳng có người tiếc thương♪ ♪Lối xưa cỏ ngát, phồn thành biếc tươi♪ ♪Lửa rừng bất tận, cỏ cây tươi úa theo độ♪