Bạn Trai Phản Diện Của Tôi Tập 01 | Phim Ngôn Tình Xuyên Không Siêu Hay 2022 | iQIYI Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bạn Trai Phản Diện Của Tôi] [Tập 1] [Quyển tiểu thuyết đầu tiên của tôi] [được viết vào mùa hè năm 22 tuổi.] [Mở đầu của câu chuyện] [nữ chính Nam Tinh] [cũng vừa tốt nghiệp đại học giống tôi.]

[Ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp con đường.] [Tất cả đều là sự đẹp đẽ chưa biết.] [Cậu ấy đang nhìn mình phải không?] Cậu gì ơi, cậu cũng đến buổi ký tặng của Lục Tử Thần à? Tôi cũng vậy đó. Cậu nhìn này.

[Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ] Tôi thích sách của anh ấy lắm. [Tôi cũng thích lắm.] Nếu chúng ta đã có cùng sở thích, hay là mình đi chung nha? Được đó. [Này là bắt chuyện trong truyền thuyết đó sao?] Cậu là sinh viên trường gần đây à?

Tôi là sinh viên đại học Tô Châu. Tôi là vận động viên. Chả trách lại có khí chất thế này. Cậu học thể dục nhịp điệu hả? Tôi nghe nói đại học Thể thao có chuyên ngành Khiêu vũ tiêu chuẩn quốc tế, đừng nói là cậu học ngành đó nha?

Vậy tôi không đoán được cậu học ngành gì rồi. Thật ra tôi học… Cô không sao chứ? Không sao, không sao. Anh kia dừng lại ngay. Bắt cướp đi. Buổi ký tặng sắp bắt đầu rồi. Tôi… tôi đi trước nha. Không phải đã bảo là đi chung sao?

Tôi mới nhớ ra là chưa khóa cửa ký túc xá, tôi đi trước đây. Bye nha, bye nha. Đau quá đi. Vậy nên cuối cùng sư tỷ vẫn đưa cô ấy đến bệnh viện đúng không? Đúng rồi. Chị đưa cô ấy đến bệnh viện, sau đó mới qua đồn cảnh sát

Để tường trình. Không đến buổi ký tặng được luôn. Không đến buổi ký tặng được luôn hả? Sư tỷ, chị lại muốn thu thập cờ thưởng nữa hả? Phòng huấn luyện sắp hết chỗ treo luôn rồi đấy. [Nhiệt tình giúp người, đạo đức cao thượng] [Việc thiện trừ ác, gan dạ nghĩa hiệp]

Vậy chị có dự định gì sau khi tốt nghiệp chưa? Huấn luyện viên vẫn luôn mong chị về dẫn dắt đội đó. Chị có dự tính lâu rồi. Ngày mai chị sẽ đến công ty của đại thần Lục phỏng vấn nè. Lục Tử Thần sao? Văn hóa X hả?

Chị phỏng vấn xin làm tác giả hả? Anh ấy đọc tiểu thuyết của chị rồi hả? Làm gì có chuyện, cái đống tiểu thuyết vớ vẩn của chị làm sao mà đưa ra cho anh ấy đọc được. Chị đi phỏng vấn làm trợ lý của sếp tổng đó.

Trợ lý cho sếp tổng sao? Ôi trời ơi. Ôi… Không ngờ lại có ngày fans mất não như chị có thể đi theo thần tượng mình vừa làm việc vừa đu idol thế này. Em mới là fan mất não đó. Nhưng làm việc cho thần tượng mình đúng là một việc rất vui.

Này sư tỷ, chị chỉ mới vừa tốt nghiệp, còn chưa đi làm ngày nào, đậu phỏng vấn thế nào được? Quách Tử Hào. Chị chưa đi làm ngày nào, nhưng chị có thể học mà. Cơ hội đã bày ra trước mặt, dù gì chị cũng phải thử chứ, đúng không? Hơn nữa,

Được làm việc chung với thần tượng của mình, thì sẽ vui vẻ biết bao. Đúng thế. Cậu không hiểu đâu. Ngày mai phải phỏng vấn cho tốt đó nha. Chạy từ từ thôi. Mấy em chạy chậm thôi, cẩn thận ngã đó. Em chạy có nhanh lắm đâu. Chào.

Mẹ ơi, con về rồi nè. Chưa về à? Bố, con mua cam mà bố thích nhất cho bố nè. Ngọt lắm nha. Nhìn gì mà nhìn, anh có thích ăn cam đâu. Được rồi, có mua táo cho anh nè. Nhớ ăn nhiều vào nhé. [Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ]

[Lục Tử Thần] [Anh ấy tên là Lục Tử Thần.] [Dẫn đầu thời đại Đế quốc chữ nghĩa của một nhà văn, thời đại của Lục Tử Thần] [Là học sinh xuất sắc nhất trường trung học] [của chúng tôi từ xưa đến nay.]

[Muốn viết một câu chuyện gay cấn khiến người ta rơi vào cảnh giới kỳ lạ] [Sau đó trở thành tác giả] [xuất sắc nhất của thời đại này.] [Anh ấy cũng là người tôi sùng bái nhất.] [Mai gặp nhé, anh Lục.] [Xem trước sách mới]

[Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ] Có bình luận mới à? [Leo lên xem giới thiệu trước hôm nay] [Bình luận] [Thời buổi này] [mà còn có người đặt tên nữ chính] [bằng bút danh của mình sao?] [Tác giả này thẳng thắn ghê.] Thế thì đã sao?

Vốn tôi cũng chỉ viết cho vui thôi mà. [Nam chính trong] [tiểu thuyết đồng nhân này là Lục Tử Thần,] [bối cảnh là tiểu thuyết đề tài võ hiệp] [thời kỳ giữa triều Minh.] [Lục Tử Thần trong truyện] [là một thiếu niên thiên tài,] [là minh chủ võ lâm,] [tiền đồ sáng lạn.]

[Nhưng từ khi gặp nữ chính] [Nam Tiểu Tinh] [thì đã yêu cô ấy hết thuốc chữa.] [Tác giả này, cô muốn yêu đương] [với đại thần Lục của chúng tôi lắm hả?] Yêu đương thì sao chứ? Tiểu thuyết võ hiệp thì không được yêu đương chắc? Với lại sao tự dưng lại

Liên tưởng từ tiểu thuyết sang người thật thế? Tôi sùng bái đại thần Lục thôi đó, hiểu không? Sùng bái đó. [Đồng ý với ý kiến của bạn trên luôn.] [Viết truyện mà chẳng có được một nhân vật] [phản diện ra trò.] [Mới xuất hiện là thành vật hy sinh]

[để nữ chính với đại thần Lục show ân ái.] [Nữ chính nghiêm túc sao?] [Cô ấy có gì mà nghĩ mình có thể…] [Bạn bên trên +1.] [Quan hệ nhân vật tệ hại hết sức.] [Không phải tác giả là kiểu con gái] [suốt ngày không gội đầu,] [không tắm rửa đó chứ?]

[Là vấn đề của bản thân cô ta chứ gì nữa?] [Nếu là sùng bái thật,] [thì tại sao không viết cho đại thần Lục] [một đối thủ ngang tài chứ.] Được rồi. Mấy người chê tôi viết phản diện yếu quá đúng không? Được. Vậy mấy người nãy chuẩn bị tinh thần

Để nghênh đón đại ma đầu không ai địch nổi đi. [Nếu như] [Lục Tử Thần là đại hiệp] [mang đến ánh sáng và hy vọng] [cho giang hồ,] [thì người này] [lại chính là rắn độc ẩn nấp nơi vực thẳm] [rình mò nhân gian.] [Hắn là Diêm La đùa bỡn]

[mạng người trong lòng bàn tay,] [là bụi gai đâm nát lòng người,] [là nỗi sợ luôn thường trực quanh bạn.] [Hắn có võ công tuyệt thế,] [chỉ bằng sức mạnh một người] [cũng có thể đánh sập các đại môn phái liên tiếp.]

[Không cần giết chết bất kỳ ai cũng có thể giành được] [bảo kiếm chưởng môn của các đại môn phái.] [Khiến các đại môn phái tồn tại trăm năm] [phải hổ thẹn với giang hồ.] Ta sẽ không đưa bảo đao Long Nha này… Vốn dĩ bổn công tử đây không sử dụng đao,

Có điều tỳ nữ trong nhà kêu trong bếp đang thiếu một cây khều lửa thuận tay. Nghe nói bảo đao này là do tổ sư của quý phái rèn, nước lửa gì cũng không làm hỏng được. Vậy ta mượn dùng đỡ vài ngày nhé. [Có người từng nói]

[nếu người này có lòng tốt,] [thì chính là phúc của bá tánh trăm họ.] [Nhưng vừa khéo hắn lại là] [một tên xấu xa từ trong ra ngoài.] [Lần này mục đích xuống núi của hắn] [chính là để quấy rối] [hôn lễ của Nam Tiểu Tinh và Lục đại hiệp.] Nào.

Cười cái cho bổn công tử xem nào. [Hắn là Hợp Hoan công tử,] [Tiêu Vô Địch.] Ngầu quá đi. Mẹ, mẹ về lúc nào thế? Mẹ tan ca là về ngay đó. Tiêu Vô Địch con viết này còn có sức hút hơn nam chính Lục Tử Thần đó. Tại sao ạ?

Con xem, đầu tiên là đẹp trai nè, võ công cũng giỏi, lại còn thông minh tuyệt đỉnh. Thú vị hơn đại hiệp chính diện Lục Tử Thần, mà lại còn biết tán gái. Nhưng Tiêu Vô Địch là người xấu đó. Nhưng cậu ấy đẹp trai mà. Không được.

Lòng dạ hắn ta tà ác lắm. Hạng người này mà càng có năng lực, thì sẽ càng nguy hiểm. Con viết theo kiểu nuôi dưỡng cũng được mà. Để tạo ra một người đàn ông thì một là mẹ người đó, hai là vợ người đó. Toàn là phụ nữ thôi.

Mẹ ngồi đây tranh luận chuyện này với con làm gì nhỉ? Mẹ phải đi sáng tạo, đi nghiên cứu bí quyết nấu ăn của mẹ đây. Cho mắt nghỉ ngơi tí, ra giúp mẹ một tay đi. Không được đâu. Chút nữa con còn phải ra ngoài. Tôi nói này

Một hai đồng xu này lúc nhỏ chú vớt thì còn mua được ít đồ. Nhưng giờ thì mấy đồng xu này có đáng bao nhiêu đâu. Dạo này phường lừa đảo cũng chật vật quá ha. Ta… Xin phù hộ ngày mai con có thể phỏng vấn thuận lợi,

Có thể trở thành trợ lý của anh Lục. Cầu nguyện à? Cầu… cầu nguyện mà cầu vậy thôi à? Cô… cô phải biểu hiện chút chứ. Cuối cùng vẫn bị chú vớt sạch đó thôi. Bổn tiên tử đã nói nhiều lần rồi, tôi không cần tiền đâu. Cái đó linh lắm đó.

Cô ném vào đi. Ném vào là biết ngay đó. Tôi cũng nói nhiều lần rồi, chú đừng có lăm le nó nữa. Được thôi. Hai bạn này, nếu ta không nhìn nhầm, thì chắc hai bạn là một cặp đúng không? Đúng ạ. Đây là suối thần của vùng này, suối Tiên.

Tiên tử nương nương thích nhất là phù hộ cặp đôi tình cảm sâu đậm như thế này đấy. Chúng tôi không cần đâu. Độc thân mới cần cầu nguyện thôi. Đúng là. Yêu đương thì có gì ghê gớm đâu? Tôi mà kiếm được người yêu thì cũng muốn yêu đương lắm chứ bộ.

Tôi cũng muốn có một tình yêu khắc cốt ghi tâm mà. Tình yêu khắc cốt ghi tâm? [Đây là đâu vậy?] [Sao mình lại ở đây?] [Mình đang nằm mơ sao?] [Người này là ai vậy?] [Tại sao cũng xuất hiện ở đây?] Thì ra là nằm mơ thôi. Sao lại là anh?

Mình vẫn đang nằm mơ sao? Anh là ai thế? Sao anh lại ở đây vậy? Còn sống à? Anh không sao chứ? Anh có sao không vậy? Tôi… Tôi không cố ý đâu. Tôi… tôi… Điện thoại đâu rồi? Đưa vào viện trước đã. Chuyện này là sao vậy trời?

Chẳng phải tình tiết kiểu này chỉ có trong tiểu thuyết thôi sao? Anh đẹp trai mặc đồ cổ trang. Nữ chính ra tay tương trợ, nam chính vừa gặp đã yêu, cuối cùng lấy thân báo đáp. Có phải lấy thân báo đáp hơi lố không nhỉ? Không được, phải làm bạn trước đã.

[Đây là đâu?] [Sao mình lại ở đây?] Lúc này rồi sao mình còn suy nghĩ lung tung được vậy? Bệnh viện. Phải đưa đến bệnh viện trước mới phải. Anh… Anh tỉnh hồi nào thế? Lấy thân báo đáp? Sao anh tỉnh rồi mà không lên tiếng?

Làm tôi phải bế anh chạy xa như thế. Nghe lén người khác nói chuyện thú vị lắm hả? Nhạt nhẽo. Tạm biệt. Không chờ ta lấy thân báo đáp à? Anh làm gì vậy? Tôi cho anh biết tôi là anh hùng có chút danh tiếng ở vùng này đó nha.

Anh đừng hòng có ý gì với tôi đó. Anh hùng? Cô là anh hùng của môn phái nào? Đại học Thể thao Tô Giang. Anh đi hỏi thử mà xem. Từ hiệu trưởng cho đến bảo vệ có ai mà không biết Nam Tinh này hả? [Nam Tinh?]

[Chưa nghe cái tên này trong giang hồ] [bao giờ.] [Nữ tử này ăn mặc kỳ lạ,] [nói chuyện điên điên khùng khùng,] [mình nên cẩn thận đối đáp thì hơn.] Cảnh sát nhân dân của sở cảnh sát đều bảo tôi là khắc tinh của tội phạm đó.

Tôi cho anh biết tôi có tập ném đĩa đó. Hôm nay tôi không mang theo đĩa thôi, không là tôi ném đĩa… Không đúng nha. Sao tôi phải chột dạ nhỉ? Tôi cứu anh mà. Cô nói cô cứu ta? Vậy cô cứu ta ở đâu? Chỗ này nước nông thế này,

Sao ta lại chìm trong đó được? Dù ta chìm trong đó thật, thì tại sao lúc ra khỏi nước tóc tai, quần áo ta đều khô ráo hả? Nên tôi mới bảo tôi nằm mơ mà. Cô nói bậy bạ gì đấy? Tôi không nói bậy mà. Lúc đầu là tôi đến đây

Để nhặt đồng xu của tôi… Đồng xu của tôi… Rõ ràng là ở dưới đáy, sao lại không thấy đâu nữa nhỉ? Cô đang tìm cái này sao? Trả cho tôi. Sao anh lại lấy đồng xu của tôi? Nó là của tôi mà. Nói miệng không chứng cứ. Cô làm sao chứng minh?

Anh là người kiểu gì thế? Lấy oán báo ân à? Tôi tốt bụng đưa anh đến bệnh viện, mà giờ anh còn lấy đồng xu của tôi. Muốn ta trả cô cũng được. Nhưng cô phải trả lời ta mấy câu hỏi. Anh bảo tôi trả lời thì tôi phải trả lời sao?

Ở đâu ra vậy? Anh đó nửa đêm nửa hôm mà còn mặc đồ cổ trang ở công viên, giả thần giả quỷ dọa ai hả? [Tại sao cô ta lại nói] [mình mặc đồ cổ trang?] Ta mặc đồ cổ trang không đẹp, vậy cô ăn mặc thế này là thế nào?

Tôi ra ngoài đi dạo nên mặc đại thôi mà. Chả lẽ phải mặc quần áo nghiêm chỉnh mới được hả? Với lại thế kỷ 21 rồi, ai cũng có quyền tự do ăn mặc được chưa? Tôi thích mặc gì thì mặc, anh cấm được tôi được chắc. [Thế kỷ 21]

[là niên hiệu à?] [Chẳng lẽ mình đã đến] [triều đại khác?] Rốt cuộc là sao anh lại đột nhiên xuất hiện vậy? Trả đồng xu lại cho tôi. [Xem ra cô ta không biết thật.] [Cứ dây dưa tiếp với cô ta] [e là sẽ lộ sơ hở,] [chuốc thêm phiền phức mất.]

Lấy đi. Chẳng phải anh trả tôi sớm là được rồi sao? Giờ mình có thể nói chuyện đàng hoàng rồi đó. Chúng ta còn chưa nói rõ ràng mà. Tại sao anh lấy được đồng xu của tôi? Tại sao anh… Đừng theo ta nữa. Nhưng phải nói cho rõ ràng chứ.

Đừng nói là cô muốn dây dưa đến cùng với ta đấy nhé? Ai thèm dây dưa đến cùng với anh? Không có được trái tim của ta thì có cơ thể của ta cũng được, đúng không? Anh nói bậy. Ta nói bậy? Đây chẳng phải là thứ cô nghĩ vừa rồi lúc ta

Hôn mê sao? Tôi… Không muốn thật à? Cứ xem như là ta báo đáp ơn cứu mạng của cô đi. Không được! Tôi chỉ suy nghĩ tình tiết trong tiểu thuyết thôi mà. Tôi không hề [Dễ lừa ghê.] muốn làm gì anh thật đâu. Thật đó. Anh đừng nghĩ là thật mà.

Người đâu mất rồi? [Rốt cuộc đây là đâu vậy?] [Đi một vòng] [thấy chẳng giống chỗ ban đầu] [của mình chút nào.] [Nếu có thể có được sách sử chỗ này] [thì mình sẽ biết] [mình đang ở triều đại nào.] Này, anh trai ơi. Đèn đỏ không đi được đâu. Đèn đỏ đó.

[Đèn đỏ là cái gì?] Đi được rồi hả? Đi được rồi đó. Đừng có vui mừng quá sớm. Anh còn gặp cô ấy đó. Vì số mệnh hai người định sẵn là phải bên nhau rồi. [Xem ra] [đã thuận lợi đến] [thế giới này rồi.] Đây chính là thư viện Tô Giang.

Nếu anh muốn tìm sách sử, thì có trong đó hết đó. Nhưng muộn thế này rồi nên đóng cửa rồi. Mai anh hãy quay lại. Không sao, đa tạ hai vị. Anh trai ơi, anh là đại thần giới cổ phong hả? [Giới cổ phong?] Anh mặc bộ này đẹp lắm đó.

Tôi chụp với anh tấm hình được không? Được không? [Này lại là gì nữa?] [Kệ đi, đồng ý với họ trước đã.] Được chứ. Nhanh lên nào. Nhìn bên này này. [Thì ra này là chụp hình à?] [Thần kỳ ghê.] Thế này nè. Đúng rồi. Được rồi, cảm ơn anh nha.

Chúng tôi đi trước đây. Bye bye. Bye bye. [May là không lộ sơ hở.] [Kệ đi.] [Làm chuyện chính trước đã.] Về rồi à? Sao vậy? Lại đi với ai đấy? Đừng nhắc nữa. Một tên lưu manh chết tiệt. Lần sau mà gặp lại anh ta con sẽ đấm anh ta đấy.

Vậy thì mẹ yên tâm rồi. Lưu manh bình thường không phải là đối thủ của con thật. Mẹ, mẹ lại làm gì nữa vậy? Món chính. Mẹ làm theo công thức mới học đó. Có thể so với Michelin ba sao đó. [Vậy buổi công bố] [sách mới của anh ấy hôm nay]

[cũng đã thu hút được một lượng fans lớn] [đến buổi ký tặng.] [Tiếp theo chúng ta cùng xem] [những hình ảnh được phát lại trước đó.] [Chào mọi người, tôi là Lục Tử Thần.] Đó chẳng phải là nam thần của con sao? [Đại thần Lục,]

[Tác giả trẻ lại dốc hết sức mình Lục Tử Thần ra mắt sách mới “Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ”] [anh có thể tiết lộ] [cho chúng tôi biết] [đôi chút về vụ án trong quyển tiếp theo của anh không?] [Tôi chỉ có thể nói]

[lần này là thử thách khó khăn nhất] [Tác giả trẻ lại dốc hết sức mình Lục Tử Thần ra mắt sách mới “Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ”] [của Mã Lãnh và Tô Vũ thôi.] [Hiện anh đã có được] [một thành tựu tốt thế này,]

[vậy có người nào mà anh muốn] [gửi lời cảm ơn nhất không?] [Đương nhiên là] [người bạn hợp tác lâu nhất với tôi,] [giám đốc điều hành của công ty chúng tôi,] [sếp Diệp, Diệp Tình.] [Tôi thấy sếp Diệp]

– Đẹp trai quá đi. [- đứng bên cánh gà sân khấu chúng ta nãy giờ rồi.] Có phải mai con đi phỏng vấn với nam thần của con không? Thấy sao hả? Chưa chắc là anh ấy phỏng vấn con mà. Nếu là anh ấy, thì chắc con sẽ hồi hộp chết mất.

[Đầu tiên,] [Tác giả trẻ lại dốc hết sức mình Lục Tử Thần ra mắt sách mới “Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ”] [tôi rất cảm ơn các vị lãnh đạo] [đã ủng hộ rất nhiều cho] [Văn Hóa X và Tử Thần của chúng tôi.] [Mà hôm nay]

[tôi còn muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt] [tới những người hâm mộ sách đã có mặt ở đây.] Chắc cô gái này phải là bạn gái cậu ấy nhỉ? Mẹ nói chị Diệp Tình à? Không thể nào đâu. Người ta là bạn học, cùng nhau thành lập công ty thôi.

Mẹ thấy không phải quan hệ đồng nghiệp đơn giản vậy đâu. Chắc chắn giữa họ phải có chuyện tình cảm gì đó. [Cùng giao lưu và tiếp xúc] [với đại thần Lục của chúng ta] [có được không?] Được. Đường. [Sách lịch sử] Tống. Nguyên. Minh. Quả nhiên vậy. Triều Đại Minh của mình

Đã trở thành lịch sử rồi. [Lịch Sử Cận Đại Trung Quốc] [Cuộc Khởi Nghĩa Của Lý Tự Thành] [Quân Thanh Vào Quan Ải] [Thời Đại Hàng Hải Cách Mạng Công Nghiệp] [Tiêu Diệt Thuốc Phiện Ở Hổ Môn Chiến Tranh Nha Phiến] [Khởi Nghĩa Thái Bình Thiên Quốc]

[Cách Mạng Tân Hợi, Phong Trào Ngũ Tứ, Khởi Nghĩa Nam Xương] [Thời này đã cách thời của mình] [Biến Cố Cầu Lư Câu, Kháng Chiến Thắng Lợi] [Thành Lập Trung Quốc Mới] [những 500 năm rồi.] [Năm trăm năm?] [Tại sao mình lại đến thời đại 500 năm sau?] Sao thế giới này

Lại trở thành dáng vẻ thế này? [Mình phải tìm hiểu kĩ cái đã.] [Chị phải sửa soạn,] [phải ăn diện lên,] [trang điểm các kiểu,] [rồi mặc một cái váy vào.] [Ít nhất phải làm anh ấy chú ý đến chị,] [đúng không?] Sao mình thấy nó bình thường quá. Sao vậy?

Không tìm được quần áo mặc ngày mai à? Mẹ, mẹ biết thuật độc tâm hả? Mẹ cho con mượn quần áo gì mặc được không? Không. Nhỏ mọn thế. Đi nào, qua tủ đồ mẹ xem nào. Đi nào. Chào anh. Tôi tên là Nam Tinh. Tôi đến đây để phỏng vấn. [X-CULTURE]

[Cố lên.] [Mày sẽ làm được.] Nam Tinh. Tốt nghiệp ngành Thể thao? Chưa từng học chuyên ngành gì liên quan đến xuất bản? Chưa ạ. Vậy có đi làm bao giờ chưa? Hồi đại học tôi có đi làm thêm. Xin việc trợ lý tổng giám đốc. Cô nói về

Lý do cô ứng tuyển vào vị trí này xem? Vì tôi là độc giả nhiều năm của anh Lục. Tôi rất thích sách của anh ấy. Nên tôi hy vọng có thể theo anh ấy làm việc và học tập. Đừng căng thẳng. Ngồi xuống đi. Vậy cô cảm thấy

Cô có ưu thế gì? Tôi nghĩ muốn trở thành trợ lý cho tổng giám đốc thì điểm cần thiết nhất là can đảm thận trọng. Tôi can đảm lắm. Từ nhỏ tôi đã to gan hơn mấy bé trai bình thường rồi. Nhiều bạn trai… Tổng giám đốc. Mọi người tiếp tục đi,

Cứ xem như tôi không tồn tại là được. [Anh Lục.] [Sao anh ấy lại xuất hiện ở đây?] Ngoại trừ can đảm thận trọng, thì cô nghĩ cô còn ưu điểm gì khác nữa không? Tôi xuất thân là vận động viên. Cuộc đời vận động viên dạy tôi

Không chiến thắng thì không bỏ cuộc, không từ bỏ, không bỏ cuộc. Cô là vận động viên sao? Không từ bỏ, không bỏ cuộc? Vậy tại sao cô lại từ bỏ cuộc đời vận động viên? Tôi… [Nói đi, Nam Tinh.] [Tại sao lại hồi hộp thế này.] [Cô nói đi.] Tôi…

Sếp Diệp, sao cô cũng đến đây vậy? Tôi tìm anh ấy. Sao cậu lại chạy qua đây vậy? Mình đi ngó nghiêng tí thôi. Mọi người tiếp tục đi. Nam Tinh, thật ra tôi rất tò mò tại sao cô lại từ bỏ cuộc đời vận động viên của mình?

Chỉ là buổi phỏng vấn trợ lý thôi, có cần đích thân tổng giám đốc công ty như cậu ra mặt không? Lại còn nhìn con gái nhà người ta chằm chằm thế nữa. Sao hả, viết xong bản thảo rồi hả, rảnh rỗi thế? Không muốn có trợ lý mới thế cơ à?

Cậu cũng biết mình không thích người lạ quanh quẩn trước mặt mình mà. Vậy phải làm sao? Để mình về tiếp tục trông chừng cậu, làm bảo mẫu 24/24 cho cậu hả? Chẳng phải như trước đây vẫn ổn sao? Giờ khác rồi mà. Giờ mình đã quen

Với mức lương của giám đốc điều hành rồi. Được rồi. Không nói chuyện này nữa. Làm theo mình đi. Đi đâu đó? Nghe lời cậu về viết bản thảo. Ký tên xong rồi đi. Các phòng ban đang chờ đó. Chẳng phải chúng ta đã thảo luận hết rồi sao?

Chỉ cần cậu quyết định là được. Dù sao cậu cũng không có sai lầm đâu. Như cậu nói thì có phải nên để mình làm tổng giám đốc luôn không? Cậu chịu làm thật thì hay rồi, vậy mình sẽ khỏe lắm luôn. Sau này mình chỉ cần

Ngoan ngoãn ở nhà viết bản thảo của mình là được. Mai nhớ phải đến họp đấy. Tiểu Sở, giờ họp thứ sáu sửa từ một giờ chiều thành hai giờ chiều nha. Chị Kiều, thế có cần điều chỉnh lại thời gian này không ạ? Chắc chắn là phải điều chỉnh lại rồi.

Chào sếp. Sếp ơi, tôi đang định… Lát nữa gửi cho tôi. Ký xong rồi này. Được, được. Xem thử đi. Ký xong rồi đó. Chờ mỗi cái này, cảm ơn sếp Diệp nha. À đúng rồi sếp Diệp, tình hình tiêu thụ mấy khu vực này nhiều hơn dự tính rất nhiều.

Trước mắt thì nhà tiêu thụ của các kênh chính, kênh thứ hai đều đang hối hàng, hy vọng mình có thể nhanh chóng bổ sung. Được, đi xem thử đi. Được rồi, làm việc đi. Vâng. Cái này ký xong rồi này. Ok. Rồi mang cái này cho giám đốc Lưu

Của phòng kinh doanh giúp tôi. Được, không thành vấn đề. Được rồi, đi đi. Bye bye. Sao lại không trả lời được nhỉ? Bị ngốc hả? [Hệ thống báo chí của Trung Quốc] Cô nhìn anh ấy kìa, đẹp trai ghê. Đẹp trai thật chứ. [Thăm Dò Vũ Trụ] [Năm trăm năm qua,]

[mà tất cả kiến thức tích lũy ] [của con người] [cũng không thể giải thích được] [tại sao mình lại xuất hiện ở nơi này.] [Rốt cuộc là sao vậy nhỉ?] Vì tôi muốn nếm trải thử nhiều mặt của cuộc đời hơn. Trả lời thế này chẳng phải tốt lắm sao?

Anh muốn thêm cái này ạ? [Rất nhiều hoạt động dành cho bạn, tiệm trà sữa Hoa Hồng, thánh phẩm hẹn hò, mua thêm một tệ tặng một cốc] Ừ. Anh ngửi xem. Chào cô, cho tôi một cốc trà sữa. Bên chúng tôi có rất nhiều hoạt động dành cho bạn,

Hôm nay chỉ cần thêm một tệ sẽ được tặng thêm một cốc. Bạn có muốn lấy thêm một cốc cho bạn trai không? [Còn muốn đả kích mình nữa sao?] Bạn ơi, muốn thêm một cốc không? Được. Vâng. [Dù gì mình cũng uống nổi mà.] Cảm ơn, cảm ơn.

Thêm một cái ống hút. Không sao đâu. Khổ tận cam lai mà. Hôm nay mình không thể nào thê thảm hơn nữa đâu. Mình sắp được đổi vận rồi. Cứu tôi với, đừng rải cơm chó nữa, giúp tôi với. Rốt cuộc là sao nhỉ?

Có ai có thể cho mình câu trả lời không? [Cứu tôi với, đừng rải cơm chó nữa,] [giúp tôi với.] [Cứu tôi với, đừng rải cơm chó nữa,] [giúp tôi với.] [Cứu tôi với, đừng rải cơm chó nữa,] [giúp tôi với.] [Cứu tôi với, đừng rải cơm chó nữa,] [giúp tôi với.]

Anh ơi, anh lấy một đóa hồng miễn phí không? Tại sao mình lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ là cô ta? Anh… sao anh… Quý cô họ gì? Bỏ chữ quý đi, họ Nam, Nam Tinh. Nam Tinh? Cô là câu trả lời mà ta đang đi tìm sao? [Trai đẹp Trung Quốc]