Bạn Trai Phản Diện Của Tôi Tập 02 | Phim Ngôn Tình Xuyên Không Siêu Hay 2022 | iQIYI Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Bạn Trai Phản Diện Của Tôi] [Tập 2] Anh bị sao vậy? Quý cô họ gì? Quý cô họ gì? Bỏ chữ quý đi, họ Nam, Nam Tinh. Cô là câu trả lời mà ta đang đi tìm sao? [Câu trả lời gì?] [Là sao?]

Không có được trái tim của ta thì có cơ thể của ta cũng được, đúng không? Tôi… Không muốn thật à? Cứ xem như là ta báo đáp ơn cứu mạng của cô đi. Không được! [Chắc chắn là] [tên này lại đang nói linh tinh rồi.] [Tưởng tôi sợ hả?] Đúng thì sao?

Biết ngay mà. Nhưng với trí thông minh của cô ta thì sao mà làm được? Anh nói ai đấy? Trí thông minh của tôi làm sao? Bị kẹt ở đây lâu lắm rồi nhỉ? Đâu có. Cần ta giúp không? Không cần. Tự tôi làm được. Không cần giúp thật hả?

Anh tránh xa tôi ra một chút là được. Được, ta đứng đây đợi cô. Chú ơi, chú giúp cháu với được không? Hai người sao thế? Cãi nhau đó, đang bày trò hờn dỗi với ta. Im đi! Đâu có, cháu không biết anh ta đâu chú ơi. Chú! Chú đừng đi.

Người đẹp ơi, giúp tôi một tay được không? Chào chị, chị có thể… Tôi… Để ta giúp từ nãy là được rồi. Anh! Tôi nợ tiền anh hả? Anh đừng bám theo tôi được không? Cô nói ra được chưa? Nói cái gì? Nói xem cô đã triệu hồi ta

Đến thế giới này bằng cách nào. Triệu hồi? Thế giới? Anh trốn ra từ bệnh viện tâm thần nào vậy? Thảo nào lại ăn mặc kiểu này. Thời điểm hiện tại là thế kỷ 21. Thời điểm ta sinh sống là năm Chính Đức triều Đại Minh cách đây 500 năm.

Ở triều đại của ta ai cũng ăn mặc như vậy. Đúng là trí thông minh của cô không thể nào hiểu hết những chuyện này. Thế nên lúc nãy khi ta hỏi, cô chỉ trả lời đại thôi đúng không? Anh… Anh nói mình là người cổ đại? Ta biết

Đối với người của thời đại này, du hành thời gian là chuyện bất khả thi. Nhưng ta thực sự là người cổ đại. Giả sử những gì anh nói là đúng, tôi nói giả sử thôi nhé. Thế thì liên quan gì đến tôi? Vì người triệu hồi ta rất có thể là cô.

Tại sao? Cô có nhớ hôm qua cô từng nói cô nằm mơ thấy ta đang ở dưới nước, lúc tỉnh dậy thì thấy ta đang nằm trong lòng cô không? Anh là ai? Đúng thế, đến bây giờ tôi vẫn cảm thấy khó hiểu. Đó là lần triệu hồi thứ nhất. Thứ nhất?

Có lần thứ hai nữa hả? Lúc nãy ta bỗng dưng xuất hiện sau lưng cô mà cô không thấy nghi ngờ hả? Tôi tưởng anh là tên cuồng bám đuôi. Một giây trước ta còn đang ở trong phòng đọc của thư viện, một giây sau đã đứng trên phố rồi.

Vậy là đang đáp lại lời triệu hồi của cô đó. Sao lại như thế được? Thế này thì phản khoa học quá. “Cứu tôi với, đừng rải cơm chó nữa, giúp tôi với”. Mấy câu đó không phải cô nói hả? Sao anh lại nghe thấy lời tôi nói? Rốt cuộc anh là ai?

Đừng có qua đây. Nói cho rõ rốt cuộc anh là ai đã. Người trong giang hồ đều gọi ta là Hợp Hoan công tử. Ta tên là Tiêu Vô Địch. [Hắn là Diêm La đùa bỡn] [mạng người trong lòng bàn tay.] [Hắn là Hợp Hoan công tử.] Nào.

Cười cái cho bổn công tử xem nào. [Tiêu Vô Địch.] Tất cả những chuyện này là sao? Cầu nguyện chăng? Nhưng mà… như vậy cũng tính là cầu nguyện hả? Cầu nguyện gì vậy? Sao anh lại theo tôi đến đây? Tôi còn tưởng đã cắt đuôi được anh rồi chứ.

Ta đường đường là Hợp Hoan công tử là nỗi khiếp sợ có tiếng trong giang hồ. Cô cắt đuôi ta mà được à? Sao anh cứ quấn lấy tôi vậy? Nếu anh là người cổ đại thật thì nên vui mới phải. Chỗ chúng tôi có đồ ăn ngon, quần áo đẹp,

Còn có cả thiết bị y tế nữa. Anh sống ở đây là có thể tha hồ hưởng thụ cuộc sống của người hiện đại. Ta không muốn ở đây. Ta muốn trở về. Thế anh về đi. Cô triệu hồi ta đến đây thì bảo ta phải tự về kiểu gì?

Tôi lấy đâu ra cái bản lĩnh đó? Ta cũng biết cô không có bản lĩnh đó. Vậy nên chắc chắn là cô đã vô tình kích hoạt cái gì đó. Bây giờ cô nghĩ kĩ cho ta, tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tối hôm qua

Tôi đến đây cầu nguyện. Cầu nguyện? Đừng nói là cô cầu nguyện ông trời ban cho cô một chàng trai đẹp tuyệt trần đấy nhé. Tự anh nói những lời đó mà không xấu hổ hả? Cô cầu nguyện như vậy mà không xấu hổ hả? Tôi có cầu nguyện như thế đâu.

Ước nguyện của tôi là mong rằng hôm nay tôi có thể phỏng vấn suôn sẻ. Sau đó tôi gặp phải một đôi tình nhân, bị bọn họ nói khích xong tôi đã nói… Yêu đương thì có gì ghê gớm đâu? Tôi mà kiếm được người yêu

Thì cũng muốn yêu đương lắm chứ bộ. Tôi cũng muốn có một tình yêu khắc cốt ghi tâm mà. Nói gì? Nói bừa mấy câu thôi. Câu gì? Tôi quên rồi. Cái đó không quan trọng. Quan trọng là tiền xu của tôi rơi xuống nước. Sau đó tôi vật vã đi vớt

Thì nằm mơ. Trong mơ tôi thấy anh đang ở trong nước. Lúc tỉnh lại thì anh đã xuất hiện ở bên cạnh tôi rồi. Từ lúc mới tỉnh lại là trong tay ta đã nắm lấy đồng xu kia rồi. Cô nói là mình gặp được ta trong mơ hả? Đúng thế.

Sao anh làm được vậy? Anh thôi miên, dùng thực tế ảo làm ảo thuật? – Hay là… – Bớt nói nhảm đi. Làm thôi. Làm gì? Tôi… Cái này là… Làm lại lần nữa từ đầu đến cuối để đưa ta về. [Thôi thì còn nước còn tát.]

[Coi như diễn một màn kịch với anh ta vậy.] [Tiên tử ơi tiên tử à,] [nếu đúng là người] [đã triệu hồi Tiêu Vô Địch đến đây] [thì mong người hãy thu lại phép thuật.] [Con thực sự] [không nhận nổi món quà này đâu.] [Xin người, xin người.] Rồi sao nữa?

Quăng xuống đi. Cái này quý giá lắm, tôi không thể… Đấy anh xem, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Đã nói là không liên quan đến tôi rồi mà. Bây giờ nằm mơ được rồi đấy. Nói mơ là mơ được chắc? Ngủ đi là mơ được rồi.

Chúng ta làm vậy không ổn lắm thì phải. Chúng ta nằm ra đây thế này, người ta nhìn thấy còn tưởng chúng ta tự tử vì tình đấy. Cô có muốn ta trở về không hả? Muốn. Nhưng nói ngủ là ngủ được chắc? Anh mà không ngủ được

Thì cũng bó tay đúng không? Quy Tức đại pháp. Trong ba lần hít thở chắc chắn ta sẽ ngủ được. Cô khỏi lo cho ta. Tự cô mau ngủ đi. Đây là đâu? Vẫn là công viên Suối Tiên hả? Sao mình lại ở đây? Cảnh vật chỗ ta cũng đẹp chứ hả? Chú?

Sao chú lại ở đây? Sao ta lại không được ở đây? Nơi đây là tiên cảnh của ta, tất nhiên là ta phải ở đây rồi. Chính thức làm quen nhé. Tại hạ là Chân tiên tử. Chú đã làm gì tôi? Tại sao tôi lại bị chú đưa đến đây?

Chẳng phải chính cô muốn có một mối tình khắc cốt ghi tâm sao? Thế là ta đưa Tiêu Vô Địch đến cho cô đó. Tiêu Vô Địch? Mối tình khắc cốt ghi tâm? Ngầu chứ gì? Tôi liều mạng với chú! Cái con… Cái con… Cái con người này!

Lấy oán báo ân đúng không? Qua cầu rút ván đúng không? Tức chết đi được! Dù sao tôi cũng không thèm yêu đương với Tiêu Vô Địch. Tiêu Vô Địch thì làm sao? Người ta đường đường là Hợp Hoan công tử. Tướng mạo đoan chính, văn võ song toàn, thông minh hơn người.

Có chỗ nào không xứng với cô gái ném đĩa ế nhờ thực lực như cô hả? Anh ta là vai phản diện, vai phản diện do chính tôi viết ra. Tôi còn không biết con người anh ta chắc? Lòng dạ thâm độc, không từ thủ đoạn, bụng đầy ý xấu.

Cho chú thì chú có lấy không? Con người mà, ai chẳng có khuyết điểm, đúng không? Bao dung một chút. Nói chung là tôi không cần. Tôi không cần, chú đưa anh ta về đi. Không đưa về được, pháp lực của ta cũng có hạn mà. Ván đã đóng thuyền rồi,

Cô ráng chịu đựng cậu ta vậy. Tại sao chứ? Tôi vẫn đang độ thanh xuân tươi đẹp. Sao tôi lại dính phải cái thứ này chứ hả? Sau này tôi phải làm sao đây? Thực ra cũng có một tin tốt. Con người rất yếu ớt, một đời người cũng chẳng được bao lâu.

Tuổi thọ của con người rất ngắn ngủi. Thế này đi, kiếp này cô cố gắng chịu đựng. Chúc cô kiếp sau chân dài đến nách, được không? Chân dài đến nách chứ gì? Đợi đấy. Cô làm… Cô… Cô làm vậy thì được cái gì? Ta là tiên tử ở đây đấy.

Ta nói cho cô biết luôn vậy. Tiêu Vô Địch là người thích hợp với cô nhất thế giới. Sống vui vẻ với cậu ta đi. Quý trọng thời gian bên cạnh cậu ta nhé. Còn nữa, cô không ở lâu ở chỗ của ta được đâu. Cầm lấy cái này rồi về đi.

Giấc mơ lúc nãy là thật sao? Tôi không cần! Tôi không cần! Tôi không cần! Về rồi à? Nam Tinh. Con làm sao thế? Không sao chứ? Không sốt chứ hả? Không ạ. Vẫn ổn, không sốt. Mẹ cứ tưởng con bị cảm. Không ạ, hôm nay con đi phỏng vấn

Chắc là hơi mệt. Thế con có muốn ăn gì không? Mẹ nấu cho con. Không cần ạ, con muốn ngủ một giấc. [Chắc là] [hôm nay phỏng vấn không được suôn sẻ.] Ngày mai mẹ với đoàn vũ công sẽ đến tỉnh khác diễn. Con muốn đi không? Ra ngoài cho khuây khỏa.

Con không đi đâu. Dạo này con không muốn ra ngoài lắm. Được, thế con nghỉ đi nhé. Nghỉ ngơi đi cho khỏe. Vâng. Có gì thì gọi mẹ. Đúng rồi, chỉ cần mình xóa truyện là nhân vật đó sẽ không tồn tại nữa. Đúng, cứ xóa truyện là xong.

Xóa truyện là xong chuyện. [Nam Tiểu Tinh] [Bạn muốn xóa bài đăng của mình?] [Xác nhận] [Bài đăng của tôi] Xong, xóa truyện rồi. Giờ chắc anh ta biến mất rồi. Mình có cần ra ngoài xem thử không nhỉ? Không được, lỡ anh ta chưa biến mất thì sao?

Lỡ anh ta vẫn tìm được mình… Không đâu, giờ mình đang ở nhà. Kiểu gì đi nữa anh ta cũng không tìm được nhà mình đâu, nhỉ? Chỉ cần ở nhà là mình sẽ an toàn. Mình không ra ngoài đâu. Không ra ngoài, không ra ngoài. Định mệnh cái quái gì không biết.

Mình sẽ không chấp nhận cái định mệnh này đâu. Cút đi! Sao mình lại ngủ dưới đất nhỉ? [Sao anh ta vẫn còn ở đây?] [Anh ta chui vào từ chỗ nào vậy?] [Chẳng lẽ] [anh ta vẫn đi theo mình suốt từ hôm qua à?] Lại muốn chạy hả? Sao anh lại…

Cô muốn cuốn thêm nhiều người vào à? Vậy thì im lặng cho ta. Ờm… Hôm qua cho tôi xin lỗi. Tôi hoang mang quá nên vội vã về nhà, kết quả là quên béng anh luôn. Đầu với chả óc. Không sao, dù sao hôm qua ta vẫn luôn bám theo cô.

Vẫn không mất dấu cô còn gì? Vẫn luôn bám theo tôi? [Hôm qua tên này vẫn luôn giả vờ ngủ.] [Sao mình lại viết ra] [một tên phản diện khó xơi như vậy chứ?] Hôm qua ngủ ngon như vậy chắc có nằm mơ chứ hả? Không. Không? Không thật mà.

[Đâu thể nói thật được chứ.] [Nói anh là mối tình] [khắc cốt ghi tâm] [mà ông trời ban cho tôi chắc?] Vậy thì hết cách rồi, đành phải đợi thôi. Ta đành phải ngủ với cô mỗi tối trước khi cô đưa ta về thôi. Không được! Anh là người cổ đại.

Người cổ đại các anh đề cao cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân nhất mà? Cô nhìn ta giống cái loại cổ nhân câu nệ phép tắc lắm hả? Đúng là không giống lắm. Tôi thấy anh thuộc loại bắt cóc ấy. Bắt cóc cô

Hay là bắt cóc nữ nhân ngoài kia? Cô tự lựa chọn đi. Anh gặp mẹ tôi rồi hả? Tối hôm qua có thấy cô ta, nhưng cô ta không thấy ta. Cơ mà bây giờ ta có thể ra đó chào cô ta một tiếng. Đừng, đừng, đừng!

Chuyện này không liên quan đến mẹ tôi. Vậy thì cô ngoan ngoãn chút đi, đừng có giở trò nữa. Dù sao ta cũng bị cô đưa đến thế giới này. Ta có lỡ tay làm ai bị thương cũng tính hết lên đầu cô mà nhỉ? Nam Tinh, con dậy chưa?

Bữa sáng xong rồi đấy, mau ra ăn cơm đi. Mẫu thân gọi cô kìa. Ta ra chào một tiếng. Anh đừng đi. Anh nói gì tôi cũng nghe anh hết, được chưa hả? Bổn công tử đói rồi. Nam Tinh! Được. Con làm gì vậy? Có nghe mẹ nói không? Ăn cơm thôi.

Mẹ ạ. Sao mẹ nghe như có tiếng ai đang nói ấy nhỉ? Làm gì có, coi xem video trên điện thoại ấy mà. Sao rồi? Tâm trạng thế nào rồi? Xem ra đã vui lên nhiều rồi. Đúng là vui lên nhiều. Thế thì mẹ yên tâm rồi. Hôm qua

Mẹ còn định an ủi con mấy câu, nhưng sợ con không vui nên không nói. Vừa hay mẹ cũng còn mấy phút để nói chuyện với con. Mẹ, mẹ sắp đi rồi mà đúng không? Xe đang đợi mẹ dưới nhà kìa. Đúng là sắp phải đi. Mau đi đi.

Nhưng tối nay mẹ không về. Có chuyện này mẹ phải nói với con cho xong. Chỉ là tìm việc làm thôi mà. Vâng. Không có gì to tát cả, mẹ con hồi còn trẻ cũng có tìm được việc đâu. Con biết rồi mẹ ơi. Mẹ nói với con mấy trăm lần rồi.

Mẹ đi đi. Nói rồi hả? Nói rồi, nói nhiều lắm rồi. Vậy con phải nhớ lời mẹ dặn đấy. Đóng cửa sổ. – Khóa cửa chính. – Khóa cửa chính. Nhớ kĩ chưa? Con biết rồi, mẹ mau đi đi. Còn gì nữa? Con phải ăn… ăn sáng. Ăn uống đầy đủ. Bye bye!

Đi đường cẩn thận ạ. Bổn công tử phải dùng bữa sáng. Trên đó là thành quả của buổi ký tặng lần này. Thành tích này vẫn có một khoảng cách nhất định với mục tiêu của chúng ta. Vậy nên chúng tôi sẽ nghĩ thêm ý tưởng trong việc

Lựa chọn địa điểm và sắp xếp bối cảnh cho buổi ký tặng tiếp theo. À đúng rồi, còn chuyện này nữa. Do sếp nhà mình thẳng tính quá nên đã đắc tội với fan của mấy idol trẻ. Anh Lục, [Nơi họp báo “Ngày Thứ Bảy Sau Khi Giết Chết Thiên Sứ”]

Chúng tôi đều biết tác phẩm của anh đã bước vào khâu cải biên để dựng phim rồi. Tôi nghe nói có một số idol trẻ đang nổi đã được đưa vào danh sách chọn vai của chúng ta. Chuyện này là thật chứ? Thật. Nhưng tôi nghĩ họ không diễn nổi đâu.

Bây giờ dư luận ngoài kia vẫn khá là gay gắt. Tôi và Kiều Kiều đã lập được một số phương án nên muốn thảo luận với mọi người nên xử lý chuyện này như thế nào. Không cần xử lý. Sếp ơi, không phải chúng tôi sợ bị chửi.

Chỉ là tổng công ty của họ rất thân với một nhà đầu tư cho phim của chúng ta. Bây giờ bọn họ có chút xíu bất mãn với phát ngôn của anh. Phòng Kinh doanh dự báo nguy cơ rút vốn đầu tư luôn chực chờ bất cứ lúc nào. Không sao.

Vốn dĩ chính bọn họ tuồn tin ra ngoài mà. Mấy người được chọn có khác biệt rất lớn so với hình tượng của Mã Lãnh. Xét trên việc bảo vệ tác phẩm, bảo vệ nhân vật thì câu trả lời của sếp chả có vấn đề gì.

Vả lại chuyện còn chưa đâu vào đâu mà bọn họ đã mượn việc chúng ta ra sách để tạo nhiệt độ rồi. Nhà đầu tư kiểu đó thì chúng ta cũng phải cân nhắc xem có nên hợp tác nữa không. Mục tiêu của công ty chúng ta trong năm nay

Vẫn là tuyển chọn tác giả mới. Mong muốn ban đầu khi tôi và Diệp Tình thành lập Văn Hóa X không phải là bán bản quyền quay phim, mà là tạo thêm nhiều cơ hội cho những nhà văn trẻ giống như tôi năm đó, giúp họ viết ra những tác phẩm hay,

Sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Mọi người họp tiếp đi. Hôm nay đến đây thôi, tan họp. Kiều Kiều! Buổi tuyển dụng lần này của văn phòng tổng giám đốc thế nào rồi? Cũng ổn phết. Bên nhân sự có gửi cho tôi mấy bộ hồ sơ,

Đều là sinh viên tốt nghiệp trường danh tiếng, năng lực các mặt cũng ok. Trong danh sách trợ lý tổng giám đốc có ai tên Nam Tinh không? Nam Tinh? Hình như không có. Để tôi tìm thử. Tôi nhớ là không có, đều ở đây cả mà. Đúng là không có.

Hình như có cô ấy trong danh sách sơ tuyển mà. Đưa hồ sơ của cô ấy cho tôi xem nhé. [Đặt hàng] [Chi tiêu hôm nay: 1070 tệ] [Phá sản rồi, phá sản rồi.] [Chưa tìm được việc làm] [đã phá sản rồi.] [Có được tình yêu hay không thì không biết,]

[nhưng mấy thứ này] [đã khắc cốt ghi tâm lắm rồi.] Tiêu công tử, anh ăn ít thế thôi á? Hay là ăn thêm một chút đi. Sáng sớm thức dậy đào đâu ra hứng ăn? Thế mà anh còn bảo tôi đặt nhiều như vậy. Bữa sáng mà không được mười món

Có còn là cuộc sống của con người nữa không? [Biết vậy tôi đã viết anh thành] [một tên ăn mày quèn] [phải tự ra ngoài ăn xin rồi.] Ta thấy cô cũng hiểu phép tắc đấy. Bổn công tử ăn xong rồi. Cô được ăn đống đồ thừa rồi đấy.

Bây giờ anh xem tôi là người hầu của anh đúng không? Bổn công tử không xem cô như người hầu. Cô không xứng làm người hầu của bổn công tử đâu. Cô chỉ là con tin của ta thôi. Có biết con tin là gì không? Biết. Thôi cô khỏi ăn luôn đi,

Dọn dẹp hết đi rồi qua đó gặp ta. Gặp… gặp anh? Anh đi đâu đấy? Anh đi đâu đấy? Tắm rửa thay đồ. Đừng có tự ý dùng nhà tắm của người khác. Anh có biết tắm vòi sen như người hiện đại chúng tôi đâu. Thế này thì có gì khó?

Anh cứ đi ra đi. Đừng có lấy chiêu này ra dọa tôi. Bổn công tử đang dọa cô chắc? Đồ biến thái xấu xa. Đứng lại! Bổn công tử đã cho cô đi chưa? Ta thấy bồn cầu xả nước, máy nước nóng, bồn tắm ở chỗ các cô

Được làm bài bản đâu ra đấy phết. Người hiện đại các cô đúng là biết hưởng thụ hơn cả hoàng đế Đại Minh. Sao cái gì anh cũng biết hết vậy? Ta là nam nhân từng đến thư viện cơ mà. Anh đến thư viện xong là cái gì cũng biết hết hả?

Cũng không phải là cái gì cũng biết. Chẳng hạn như bây giờ có một chuyện mà ta thấy không hiểu. Chuyện gì? Sao cô cứ đeo bịt mắt mãi thế? Vì ta không ưa nhìn hay vì cô không dám nhìn? Có gì mà tôi không dám nhìn?

Một cô gái hiện đại trưởng thành như tôi có gì mà không dám nhìn? Bây giờ tôi sẽ nhìn cho anh xem. Biết nói vần điệu cơ đấy. Mặc đồ xong rồi thì mau ra ngoài đi. Cảm ơn. Không có gì. Tiêu Vô Địch! Cái này là tivi đây hả?

Không ai chỉ mà cũng biết luôn à? Ta là người cổ đại chứ không phải kẻ ngốc. Mấy thứ vặt vãnh thế này tìm hiểu một chút là biết thôi. [Vâng, như tôi bây giờ mới là kẻ ngốc.] Được, qua đây. Được cái gì? Qua đó làm gì? Chắc mẫu thân của cô

Muốn nói chuyện với ta chứ hả? Lấy kéo ra đây. Đợi lát nữa ta đi vào thì tiện thể đi tìm mấy bộ quần áo nam nhân luôn nhé. Anh cần kéo làm gì? Với tình hình hiện tại chắc ta phải ở lại đây thêm một thời gian. Đâu thể ngày nào

Cũng trưng dáng vẻ cổ đại này ra ngoài gặp người được. Nhà chúng tôi không có quần áo đàn ông. Có hai nam nhân ở kia còn gì? Hai người họ đã không còn nữa rồi. Vậy cô nghĩ cách đi. Tôi đi đâu nghĩ cách cho anh được? Cô không nghĩ ra cách

Thì tự gánh hậu quả. Tôi đi… đi đâu nghĩ cách cho anh hả? Mình có ý tưởng mới rồi. Sau khi xảy ra án mạng, Tô Vũ đã lặn xuống hố xanh khổng lồ dưới biển sâu để điều tra. Lúc đó cô ấy đã tìm ra manh mối quan trọng dưới biển,

Nhưng gặp phải nguy hiểm rồi chìm xuống đáy biển. Thế Mã Lãnh có cứu cô ấy không? Tất nhiên là có. Mình đã nghĩ gần xong cách để cứu cô ấy rồi, nhưng vẫn còn một chuyện quan trọng mà mình nghĩ là phải thảo luận thêm. Nên là mình muốn tối nay…

Vào đi. Sếp Diệp, sếp ạ. Hồ sơ chị cần đây. Tối nay rảnh không? Mình cùng đi ăn rồi nói chuyện. Mai được không? Tối nay mình có hẹn rồi. Vậy cũng được. Khoan đã. Sếp Diệp, hôm nay là sinh nhật chị đúng không? Đúng vậy. Sinh nhật vui vẻ nha sếp Diệp.

Cảm ơn. Nói vậy thì ông chủ cũng hơi quá đáng. [Nam Tinh] [Vị trí mong muốn: trợ lý tổng giám đốc] Ai lại mời đi ăn để bàn công việc vào ngày sinh nhật của người ta chứ? Sao hả? Cũng muốn mời tôi đi ăn à? Không… không, không.

Tôi không có ý đó. Sếp Diệp làm việc đi. Tôi đi làm việc đây. Bye bye. Có rồi, có rồi. Của chị đây. Tư Tư. Vừa nhận được điện thoại của chị là em đã cởi ngay bộ đồ trên người Tiểu Hào xuống. Thế nào, có được không? Được, được.

Em làm gì vậy? Em đi vệ sinh, gấp lắm rồi. Ra McDonald’s đi. McDonald’s? Sư tỷ, em chỉ đi vệ sinh mà chị bắt em ra McDonald’s. Phòng vệ sinh nhà chị bị hỏng rồi. Sư tỷ, có tiệc hả? Đó là bữa khuya hôm qua chị chừa lại. Chị quên chưa dọn.

Tôi xong rồi, quần áo đâu? Ra McDonald’s đi. Chẳng lẽ mình vừa được ngửi mùi cơm chó tình yêu sao? Sư tỷ có gì đó rồi. Xong chưa? Cô tìm cho tôi thứ quần áo gì vậy? Anh muốn mặc nhãn hiệu quốc tế thì đi mà bắt cóc phú bà, nhé?

Thả tôi ra có được không? Mau ra đây đi. [Trai đẹp Trung Hoa] Y chang học sinh tiểu học. Buồn cười lắm hả? Anh cắt quả đầu cũng đẹp lắm, rất hợp với anh. Đi! Đi đâu? Đi mua mấy bộ quần áo bình thường. Anh có tiền hả?

Tôi không có, cô thì có. Tôi hết tiền rồi. Anh giết tôi đi. Được đấy, giết đi. Anh giết tôi đi. Muốn chém muốn giết tùy anh, tôi không thiết sống nữa. Giết con tin đi, ra tay đi. Giết con tin đi! Anh giai, tôi đùa thôi. Anh đừng tưởng thật. Điện thoại,

Nghe điện thoại đã. A lô? Có chuyện gì thế chú? [Cháu có rảnh không Nam Tinh?] [Chú định gọi cháu đến đồn cảnh sát] [để nhận diện nghi phạm.] Vâng, lát nữa cháu đi. Tôi… ra ngoài một lát. Đi đâu? Đồn cảnh sát. Nha môn, lục phiến môn ấy. Biết rồi,

Không cần cô giải thích. Đúng là cái gì cũng biết. Không hổ là người đàn ông từng đến thư viện đọc sách. Đỉnh thật, đầu óc nhạy quá. Ta có lỡ tay làm ai bị thương cũng tính hết lên đầu cô mà nhỉ? Ờm… Anh hứa với tôi là ngoan ngoãn ở nhà

Không chạy lung tung được không? Tất nhiên là được. Nếu tôi có gây ra họa gì cũng tính hết lên đầu cô còn gì? Anh biết thì tốt. Ngoan ngoãn ở nhà nhé. Chắc là đủ rồi. Đúng là có gian tình. Sao hai người họ quen nhau nhỉ? Anh kia là ai?

Cô cố thử nhớ lại xem, trên người kẻ đó có đặc trưng cụ thể nào không? Chắc chắn không phải anh ta. Hình xăm trên tay anh ta không giống với tên cướp đó. Tốt lắm. Thế này nhé, cô đến văn phòng tôi cho thêm lời khai. Là vậy này,

Lần này chúng tôi đã truy ra được một băng cướp. Mà băng cướp này ở… Nam Tinh! Chú! Lành rồi hả? Lành rồi ạ. Chú ý an toàn nhé. Thực tế là băng cướp này có liên quan đến vụ chạy xe cướp giật mà lần trước cô đã ra tay trượng nghĩa.

Nam Tinh! Tìm được việc làm chưa? Vẫn chưa. Có việc gì cần giúp cứ tìm anh nhé. Anh đi trước đây. – Bye bye. – Bye bye. Nói chung là tuyệt đối không thể để lũ xấu xa đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Đã rõ. Với cả

Sao tôi lại thấy nhiều người ở đồn chúng tôi biết cô thế nhỉ? Anh mới được điều đến đây nên chưa biết đấy thôi. Nam Tinh giỏi lắm, giúp chúng ta bắt không ít kẻ xấu, là khắc tinh của bọn tội phạm ở chỗ chúng ta đấy.

Đừng đừng đừng, không dám nhận ạ. Nhất là vào lúc này. Không ngờ đó nha. Mời qua bên này. [Trai đẹp Trung Hoa] Thưa anh, anh có cần gì không ạ? Cô nương là nhân viên phục vụ hả? Bộ này. Thưa anh, anh đã chọn được bộ nào chưa ạ? Tất cả.

Anh ta có mua nổi không vậy? Cần bao nhiêu tiền thì tự cô đếm đi. Anh… anh ơi, xin anh đợi một lát. Mau pha cho anh đây một ly cà phê. [Có tiền là có thể sai khiến quỷ thần.] [Qua năm trăm năm] [mà lòng người chưa bao giờ thay đổi.]

Không biết Tiêu Vô Địch ở nhà có gây ra rắc rối gì cho mình không. Từ ngày anh ta đến đây mình chẳng gặp được chuyện gì tốt lành cả. Sớm muộn gì cũng có ngày mình bị anh ta hại chết. Tiên tử ơi tiên tử à, tiên tử cho người đến đây

Trừng phạt tôi đúng không? A lô? Ai vậy? [Cho hỏi có phải Nam Tinh không?] Phải. [Chào cô,] [tôi là nhân sự ở Văn Hóa X.] [Hôm qua cô có đến công ty chúng tôi] [để phỏng vấn cho chức vụ trợ lý tổng giám đốc] [đúng không?] Đúng.

[Tôi muốn thông báo với cô] [là chúc mừng cô đã trúng tuyển.] Xin lỗi, tôi kích động quá. Tôi cứ tưởng mình bị loại rồi cơ. [Cô đã trúng tuyển thật rồi đấy.] [Thông báo cụ thể] [đã có trong mail] [và được gửi đến] [hòm thư của cô rồi.] Vâng! Vâng ạ,

Để tôi xem thử. Đúng ạ, tôi nhận được rồi. [Nếu không có gì] [thì mai tôi sẽ đợi cô] [đến công ty trình diện.] Vâng, cảm ơn chị. Thật này. Văn Hóa X. Đàn anh Lục! Đừng nói là anh ấy nhận ra mình đấy nhé. Đừng nói là anh ấy

Nhìn thấy mình ở buổi ký tặng nào đó nhé. Không được, mình không được như vậy. Như vậy người ta sẽ nghĩ mình đi cửa sau nên mới được nhận mất. Đứng lại! Đứng lại! Các người đừng đến đây. Các người đừng đến đây! Tôi báo cảnh sát rồi đấy. Lửa…

Cứu… cứu tôi với. Cứu… cứu tôi với.