Phim Ngôn Tình Cực Hot Năm 2022 | Nhậm Gia Luân x Lý Thấm | Thỉnh Quân Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Cẩn thận chút. Làm hỏng rồi mang về lại thành sắt vụn. Cẩn thận đi. Đừng động vào nó, bỏ xuống. Đều là vàng nhỉ? Lần này kiếm bộn rồi. Bỏ xuống, bỏ xuống! Không được động vào nó. Ngươi là chưởng quầy à?
Rốt cuộc cô là ai? Đừng có sờ mó linh tinh. Tạm chưa cần biết ta là ai, ta hỏi ngươi, kiệu của Lục gia là của tiệm các ngươi phải không? Tiệm các ngươi dùng ảo thuật gì đó làm hỏng chuyện tốt của ta, làm mất người đàn ông của ta,
Tính sao đây? Thì ra cô chính là cô ả ngang ngược đó! Ăn nói kiểu gì đấy? Ăn nói kiểu gì vậy? Đừng ra tay! Nói vậy là ngươi thừa nhận đã giở trò với kiệu? Không hề! Tiệm kiệu chúng ta là tiệm bình thường, làm ăn đàng hoàng,
Cho thuê cũng là kiệu bình thường cả. Im đi! Khỏi nói nhiều, mau đền tiền đi, không đền thì các huynh đệ mang hết đồ về. Dọn hết đi! Ngươi dám! Đừng thô lỗ thế, có gì từ từ nói. Vị… tiểu ca này, ban nãy nhìn ánh mắt của vị chưởng quầy kia
Thì huynh mới là chưởng quầy thật phải không? Cha nói xem tiệm kiệu của huynh làm mất người đàn ông của ta, ta cực kỳ tức giận, cực kỳ đau lòng, chút tiền ấy không thể bù đắp được nỗi đau trong lòng ta. Huynh nói xem phải làm sao đây?
Cô muốn thế nào? Nợ người thì trả người là lẽ đương nhiên. Ta thấy huynh cũng đẹp trai đấy, chi bằng… huynh thế chỗ hắn đi. Sư phụ. Đương gia! Sư phụ! Không sao chứ? Không sao chứ? Sư phụ thế nào rồi? Sư phụ nôn ra máu kìa. Cái thứ gì vậy?
Đánh sư phụ như vậy luôn. Đúng thế, đúng thế. Gì mà đánh như vậy luôn? Ta bị chảy máu lợi, nóng trong thôi. Rồi, rồi, sư phụ chảy máu thôi, chảy máu thôi. Ta tin cô mà. Không sao chứ? Sư phụ, có sao… Tên thối tha đó, đánh hắn! Đánh hắn!
Đi đánh hắn! Hắn có thể đánh ta thành ra thế này, ngươi xông lên thì khác gì nộp mạng? Nhưng ta… Tên này nội công thâm hậu, cũng có chút công phu đấy. Thú vị. Ơ hay sư phụ, chúng ta đông thế này mà bỏ qua vậy à?
– Đúng vậy! – Không thể bỏ qua như thế được! Đúng đấy. Hắn làm hỏng chuyện tốt của chúng ta, sao có thể bỏ qua như vậy được. – Chuẩn đấy. – Sao bỏ qua vậy được. Vừa rồi mọi người cũng thấy rồi đấy, đồ cổ khắp tiệm
Phải gấp mấy lần Lục gia. Gấp mười nhỉ? Đúng là phát tài rồi. Ta phải có được người đó. Tiên sinh, nữ trại chủ đó trông giống hệt chủ nhân nhà ta, liệu có quan hệ gì không? Ta đã thử bằng trâm cài tóc Vân Hi để lại rồi,
Cô ta không phải Vân Hi. Việc quan trọng nhất bây giờ là tìm ra hoa văn. Tiệm kiệu chúng ta có rất nhiều tai mắt bên ngoài, ta và A Xương chia nhau đi nghe ngóng. Ta đã sắp xếp căn phòng này cho tiên sinh, ngài nghỉ ngơi đi ạ. Được. Tiên sinh!
Tiên sinh! Tiên sinh! Cẩn thận chút. Giờ ta vẫn còn đau đây. Chờ bắt được ngươi, ta phải cho ngươi biết sự lợi hại của ta. Từ từ thôi, từ từ thôi. – Từ từ thôi. – Đỡ lấy. Khẽ thôi. Sư phụ. Ta bảo, họ mạnh như thế,
Sao chúng ta xử họ được? Chưa nghe câu này à? Võ công cao cũng sợ dao bén. Ban nãy ta thấy chưởng quầy của họ ra ngoài rồi. Tiền ai rơi này? Thế này gọi là tu vi có cao, hít thuốc mê vẫn gục. Trông mặt mũi đẹp trai thật đấy.
Chẳng thua kém gì minh tinh trên báo. Cưới ngươi về phải bắt ngươi sinh cho ta bảy tám đứa. Mũi này, miệng này… Sư phụ, sao vẫn còn ngồi đó? Thành công chưa? Khiêng đi. Tiên sinh. Tiên sinh. Tỉnh rồi à? Không tỉnh là tưởng ngươi chết đấy.
Được rồi, nằm đấy đi đã, ta lấy đồ ăn cho ngươi. Yên nhé, nằm đó đừng chạy lung tung. Cha hai. Cha nói xem đã lâu như vậy rồi, sao chồng hai của con vẫn chưa tỉnh nữa? Với lượng thuốc con bỏ, đừng nói là người, gấu ngựa cũng không tỉnh nổi.
Con đừng lo, Đại Hải đang trông chừng bên ấy. Khi con bỏ thuốc sao cha không nói nhuyễn cốt tán kia rất mạnh? Lần này toi rồi, thuốc mạnh quá. Hay là chúng ta xuống núi tìm đại phu khám cho hắn đi. Không cần, ngủ đủ là tỉnh thôi.
Đăng Đăng, con xem bộ dạng con bây giờ đi. Ngồi ra ngồi, đứng ra đứng, có thể ra dáng con gái, xinh xắn, sáng sủa, có được không? Được không hả? Không cần thiết. Sao lại không cần thiết? Đương gia phải ra dáng đương gia. Chúng ta không nói chuyện này nữa.
Ta nói con nghe, bây giờ con kết hôn rồi, có chồng rồi, mau sinh cho ta một đứa con, thế xem như xong việc. Đau, đau, đau. Đại Hải, luyện khinh công hồi nào vậy? Biết bay rồi. Nhìn kiểu gì vậy? Bị người ta ném ra đấy. Không sao chứ?
Đau, đau, đau, đau lưng, đau lưng. Người mới còn dám ra tay. Ương lắm. Đau lưng, đau lưng. Sao lại là cô? Là ta, thì sao hả? Đại Hải, ngươi hầu hạ kiểu gì vậy? Ta bảo ngươi phục vụ cơm canh đàng hoàng, sao ngươi… Không ăn miếng nào
Đã đá ta ra ngoài rồi. Sao không trói hắn lại? Trói rồi, nhưng mạnh quá. À, đại huynh đệ. Cháu à. Cũng không đúng. Tóm lại cậu đánh người là không đúng rồi. Tuy nó đáng ăn đòn nhưng cũng không thể đánh được. Chúng ta dùng cách này mời cậu đến,
Chắc chắn trong lòng cậu thấy không thoải mái. Nhưng mà lâu dần cậu sẽ biết là cậu có phúc đấy. Đừng đụng vào ta. Ngươi tên gì? Tránh ra. Ta hỏi ngươi tên gì? Sư phụ, hắn họ Lục, tên là Lục Viêm. Vậy sau này ngươi là Vu Lục thị,
Là chồng hai của ta. Ta khuyên ngươi, ở địa bàn của ta hãy tém lại một chút. Nếu ngươi ngoan ngoãn, chuyện gì cũng dễ bàn. Nếu ngươi dám hung hăng, có tin ta đá một cú… Chồng hai ư? Đăng Đăng, con xem con nói khó nghe quá. Chuyện là thế này. Nó
Đã bị ta chiều hư. Đăng Đăng nhà chúng ta còn nhỏ tuổi, mãi không tìm được chồng hai thích hợp. Không phải thiếu tiền thì là không ưa nhìn. Từ khi gặp được cậu thì đúng là trai tài gái sắc. Ta bảo là đừng đụng vào ta.
Ngươi nghĩ ta dễ bàn bạc với ngươi đấy à? Đây là trại Thanh Tuyền. Đại Hải. Lấy đồ ra. Ta cho ngươi xem đây là gì. Xem đi. Có nó. Xem đi. Cái gì đây? Cầm ngược rồi. Ngươi xem đây là gì. Hôn thư. Thấy chưa? Dấu tay của ngươi.
Giấy trắng mực đen, còn muốn chối à? Ta nói ngươi biết, nếu ngươi nghe theo ta, cứ ngoan ngoãn thì chuyện gì cũng dễ bàn. Nhưng nếu ngươi không nghe ta, cùng lắm thì đánh gãy một chân của ngươi, sau này cứ làm bạn với ván giường đi. Đây là nhẹ rồi đấy.
Phải. Bổn trại chủ chưa nói xong đã muốn đi à? Sư phụ. Cẩn thận. Mới tí đã động tay động chân. Bị thương thì không hay chút nào. Sư phụ. Không sao chứ? Ngươi xem, chảy máu rồi phải không? Đôi tay đẹp biết mấy. Để lại sẹo
Thì đáng tiếc biết mấy, ngươi nói xem. Đã bảo ngươi là đừng phản kháng rồi ngươi càng phản kháng ta càng thích. Ngươi đừng xem thường trại chúng ta. Tuy là trại làng nhưng chỉ cần ngươi theo ta, ăn ngon mặc đẹp nhất định không thiếu phần ngươi đâu. Lát nữa
Hãy mua chút thuốc bôi xoa cho hắn. Được. Phu quân của cậu đã nói rất rõ rồi. Người bị thương đều là cậu thôi. Đừng giãy giụa nữa. Có chạy cũng không chạy được đâu. Cậu suy nghĩ cho kĩ đi. Đúng, hơn nữa ngươi cũng ký hôn thư rồi,
Muốn nuốt lời cũng vô ích. Đúng. Ngươi còn muốn xử sư phụ ta. Ngươi giết chết cô ấy ngươi sẽ phải ở góa đấy. Nói chuyện kiểu gì vậy? Dọa hắn thôi. Ta có thể ở lại, nhưng ta có một điều kiện. Ngươi nói đi. Ta không thích bị gò bó,
Vậy nên ta có thể tùy ý đi lại ở sơn trại này. Lỡ ngươi chạy mất thì phải làm sao? Sơn trại các cô nhiều người như vậy, sao ta có thể chạy mất được. Đúng là không chạy được. Chắc chắn không chạy được rồi.
Ngươi nói xem ngươi như vậy từ sớm thì việc gì ta phải trói ngươi. Ngươi yên tâm, lát nữa bảo Đại Thiên dẫn ngươi… Còn nữa, ta không thích người khác đụng vào ta. Chúng ta không đụng vào hắn. Nào, để hắn tự kiểm điểm. Đi, đi. Cái nết khó ưa. Hôm nay
Ta nhường ngươi trước. Đúng. Đi, chúng ta về thôi. Tên ẻo lả này còn sợ đụng chạm nữa. Có thể đụng hỏng ngươi chắc? Thật là, sớm muộn gì cũng là của cô. Thứ gì không biết. Nhường hắn, nhường hắn. Đụng vào hắn làm gì chứ. Hắn vênh váo như vậy. Sao hả?
Không phải trại Bắc Câu các ngươi gan dạ lắm sao? Dám đến trại Nam Phong chúng ta thăm dò tin tức luôn. Đại ca, đại ca. Đại ca. Xảy ra chuyện rồi. Trại Thanh Tuyền muốn tổ chức đám cưới. Một đám đàn ông cưới vợ, có gì lạ đâu.
Không phải đàn ông, là Vu Đăng Đăng. Cô ấy sắp thành thân rồi. Về nói với đại ca của các ngươi, nếu còn kiếm chuyện với ta và trại Thanh Tuyền ông đây sẽ xử cả hang ổ của hắn. Cút. Vâng, vâng, vâng. Chuyện Vu Đăng Đăng là sao hả?
Sau khi thiếu gia nhà họ Lục biến mất, Vu Đăng Đăng đã đến tiệm cho thuê kiệu cưới gây sự, vừa mắt ông chủ tiệm kiệu, nhân lúc người ta không chú ý bắt về sơn trại luôn. Con gái con nứa, ban ngày ban mặt sao không biết xấu hổ gì hết vậy?
Phá rối đi. Chuyện… chuyện này thì liên quan gì đến chúng ta? Sao lại không liên quan? Thủ lĩnh trại Nam Phong ta đây còn chưa lấy vợ, trại Thanh Tuyền của cô ấy đã có hai chồng rồi. Ngươi có còn thể diện không? Đại ca, khi lão trại chủ còn sống
Người muốn bàn chuyện cưới hỏi với huynh xếp hàng dài đến tận núi Thanh Tuyền, là tự huynh không muốn mà. Đấy toàn là mấy đứa kiểu gì không biết. Yếu đuối mong manh, õng à õng ẹo, suốt ngày nói tiếng nước ngoài. Ông đây không thích. Phải, phải, phải.
Chẳng phải huynh thích kiểu tính cách hào sảng, cử chỉ không câu nệ tiểu tiết, nói năng hành động thô lỗ một chút, biết chút võ nghệ càng tốt hay sao? Ngươi lại biết rồi phải không? Đại ca, tâm tư huynh dành cho Vu trại chủ, các huynh đệ đều nhận ra rồi.
Nhận ra rồi. Ngươi nói xem các ngươi ai cũng hiểu, sao Vu Đăng Đăng lại không hiểu hả? Giả ngốc với ta đấy à? Cô ấy không biết trước mặt ta phải dịu dàng một chút, thông minh một chút, đáng yêu một chút ư? Người đã đến trại Thanh Tuyền rồi,
Hay chúng ta cứ lần đến rồi… Không được. Trông trại Thanh Tuyền có vẻ phân tán nhưng thực tế phòng vệ nghiêm ngặt, nếu chúng ta hành động bừa bãi để Đăng Đăng biết được, cô ấy mất thể diện mà còn trách ta hủy hôn lễ của cô ấy nữa. Đại ca,
Ta có một cách. Được, được lắm. Sư phụ, không được thì đổi đi. Hai người gặp nhau không phải bóp cổ thì là đâm dao, nguy hiểm lắm. Cô nói xem trên đường đầy đàn ông đẹp trai giàu có, sao cô cứ phải chọn tên cứng đầu này chứ? Không được.
Ta cứ muốn hắn đấy. Trừ số bát đĩa hắn vừa đập vỡ gấp nhiều lần vào của hồi môn của hắn. Được. Cô đúng là người cần tiền cần sắc không cần mạng. Ta không cần thì các ngươi ăn gì? Bây giờ phải đòi của hồi môn gấp ba lần.
Đi bảo người thu xếp, chọn ngày vào ba ngày sau. Sao nhanh thế? Mời tất cả đương gia của các trại trên 18 ngọn núi đến hết cho ta, nhận sính lễ như thường. Ta muốn cho họ thấy Vu Đăng Đăng này lùi, có thể cưới gà trống,
Tiến, cũng tìm được người tốt. Bao giờ gạo nấu thành cơm với Lục Viêm, thì tiệm kiệu kia là của chúng ta rồi. Đúng rồi. Ngươi trông chừng hắn chặt chẽ cho ta. Ta cứ cảm thấy hắn đồng ý nhanh quá, ta sợ hắn chạy mất. Không sao, sư phụ yên tâm đi.
Canh gác của trại Thanh Tuyền chúng ta vững như thành đồng, muỗi đực cũng đừng hòng bay ra ngoài. Nhưng ta cảm thấy tính cách Lục Viêm hơi ngang bướng, sớm muộn cũng có ngày leo lên đầu cô. Ngựa hung hăng đến mấy cũng phải thua tay cưỡi giỏi. Hắn ta bướng,
Ta lại cứ muốn thuần phục hắn đấy. Quyết đoán lắm, sư phụ. Trong trại có sáu viện một đường. Lục di nương, à không, Lục tiên sinh, nơi cậu ở là Cung Bảo Viện, đây là Ngư Hương Viện nơi đại đương gia ở. Cậu xem, chỗ chúng ta náo nhiệt chứ? Nào.
Đây là phòng họp nơi chúng ta mở các cuộc họp, tên là Hảo Ngật Đường. Đây là nơi chúng ta ở. Nơi này tên là Hỏa Oa Viện. Trừ chỗ này ra, cậu có thể đến bất cứ nơi nào. Đồng tiền kia là… Cái đấy à? Chỉ để trang trí thôi.
Lão trại chủ Vu Than Tử của chúng ta rất mê tín, cứ nói là thứ giữ phong thủy, kiên quyết không cho tháo xuống. Treo cái này, trại nghèo vẫn hoàn nghèo, chẳng có tác dụng gì cả. [Đông giáp vách đá,] [Tây có núi sông,] [tám mặt đều là sát,]
[ít tiền cũng mất.] [Trông bố cục trại Thanh Tuyền này] [có vẻ dung tục hỗn loạn,] [chỗ nào cũng phạm phải trung tâm hung sát,] [thực tế lại lấy cái chết làm còn đường sống,] [người sắp đặt là một cao thủ.] Lục tiên sinh, ta có thể nhìn ra
Cậu là một người đàn ông thực thụ. Đường đường là một người đàn ông, sao có thể để phụ nữ ức hiếp? Sau khi đến đây cậu nhất định phải chế ngự đại đương gia của bọn ta. Nếu cậu xem trọng ta, Đại Thiên ta có thể giúp cậu.
Trại Thanh Tuyền chúng ta không thể để một người phụ nữ cai quản mãi được. Tiên sinh. Tiên sinh, tiên sinh. Làm gì vậy? Làm gì vậy? Làm gì vậy? Lại dám bắt cóc tiên sinh nhà ta. Ngươi không muốn sống nữa à? Đừng ép ta ra tay. Mau thả người ra.
Đây chẳng phải chưởng quầy nhỏ của tiệm kiệu Hâm Ký sao? Đúng vậy. Đúng vậy, thả người gì chứ? Thả người gì chứ? Giải đến Hảo Ngật Đường hỏi tội. Đi, đi. Thả hắn ra. Tiên sinh. Ngài không sao chứ? Ngươi nói thả là thả à? Ta cứ không thả đấy. Đi.
Lục di nương nói thả thì thả đi. Không nghe thấy à? Tiên sinh. Sư phụ. Người ta đến đưa tiền cho chúng ta, sao có thể có thái độ này hả? Đúng, đưa. Đúng, chúng ta đã để lại giấy nhắn. Xem đầu óc ta này, đưa tiền mà.
Hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi. Người nhà mẹ đẻ đến sao không báo trước một tiếng, tiện thể cùng ăn bữa cơm luôn. Đúng đúng, đi, đi. Sư phụ. Nào. Nào, sư phụ. Nghe tiếng gà. Hay lắm. Dậy múa kiếm. Đi. Tiên sinh.
Chúng ta phải ăn cơm với đám ngốc này thật ư? Sao không đánh ra ngoài cho xong? Ngươi xem xung quanh đi. Sơn trại này chính là đầu sỏ đánh cắp chủ nhân. Yên lặng quan sát, đừng hành động thiếu suy nghĩ. Được rồi.
Hôm nay luyện Gà Chó Lên Trời đến đây thôi. Mau ăn cơm đi. Không phải, sư phụ, có mỗi tí thế này. Nghe tiếng gà dậy múa kiếm là quy củ sư gia đặt ra. Không phải ông ấy đã đi dạo chơi khắp thế giới rồi sao?
Còn lừa ta là bắt quái vật gì đó. Lục di nương, người nhà mẹ đẻ, ngồi xuống ăn cơm đi. Nhà bọn ta không có quy củ cho người hầu ngồi chung. Người hầu gì chứ? Hắn là đồ đệ của ta. Mọi người ở trại Thanh Tuyền bọn ta đều bình đẳng.
Nếu ngươi thích đứng thì cũng tùy ngươi. Nào, sư phụ. Ăn miếng tim gà đi. Khó khăn lắm ta mới giành được cái này từ miệng đám nhóc kia. Cô thử đi. Ta không thích ăn cái này. Ngươi ăn nhiều một chút. Sau này làm việc để ý một tí.
Ta ăn bánh dày ngọt này. Đây là gì vậy? Cái này gọi là bánh dày, là món ăn vặt làm từ gạo nếp. Nào. Nếm thử đi. Lục di nương, ăn đi. Làm gì vậy? Làm gì vậy? Bảo ngươi ăn, nhưng không bảo ngươi ăn mấy cái này. Mang lên. Đây. Ăn đi.
Đây là đồ ăn được chuẩn bị cho ngươi. Các người có ý gì hả? Chê màu sắc món ăn không đẹp à? Mỗi viện ở trại Thanh Tuyền bọn ta đều có phần tương ứng. Ngươi đập bát đập đĩa còn đánh đồ đệ của ta bị thương, cộng tất cả lại,
Đã tiêu hết tiền tháng này rồi. Nếu muốn ăn ngon có thể bỏ thêm tiền. Là thế này, bắt đầu từ hôm nay, mỗi bữa cơm, là mỗi bữa cơm, đổi bánh ngô thành mì sợi, màn thầu là năm hào. Đồ ăn thừa thành đồ ăn mới thì tám hào.
Nếu muốn ăn thịt, ôi mẹ ơi, thế thì nhiều đấy, ta nói ngươi nghe. Làm gì có ai tính toán như vậy? Nhà bọn ta tính như vậy đấy. Lục di nương, chọn một bộ đi. Nói tới nói lui, cô cũng chỉ nhắm đến tiền tài của tiệm kiệu bọn ta.
Sao có thể nói vậy được, Lục di nương. Ta cũng đâu có không thấu tình đạt lý như vậy. Bây giờ ngươi đã là người của Vu Đăng Đăng ta đây, chỉ cần ngươi hầu hạ ta đàng hoàng, ăn ngon mặc đẹp sao có thể thiếu phần ngươi được. Nào.
Cười một cái cho gia xem đã nào. Cô… Thân thể của ngươi cũng được đấy. Tí nữa cười xong rồi nhảy cho ta xem một điệu. Các cô đừng ức hiếp người quá đáng. Tiên sinh, chúng ta đi. Đứng lại. Các người đập bàn của ta, làm bẩn cơm của ta,
Vậy mà muốn đi ư? Ở đây có thứ nào là của cô hả? Chẳng phải đều do cô mua chịu hay sao? Có ý gì hả? Xem thường bọn ta à? Bọn ta cũng kiếm cơm dựa vào đôi bàn tay mình đấy, được không hả?
Chủ một tiệm kiệu có gì ghê gớm chứ? Trong kịch còn nói rằng lẽ nào vương hầu quan lại cao quý hơn người khác ư? Đồ đạc còn có giá này giá kia, sinh mạng còn chia cao thấp sang hèn ư? Xem ra phải lập quy củ với ngươi rồi. Đại Hải.
Nói thật kĩ quy củ của trại chúng ta cho Lục di nương biết. Được. Nghe kĩ đây. À, Cầm ngược rồi. Mau lên. À, trại chủ là chủ của một trại, cũng là chủ gia đình của Lục di nương. Sau này nói chuyện làm việc, ăn mặc, ở, đi lại
Đều phải nghe trại chủ sắp xếp điều phối, không được nổi nóng với trại chủ, càng không được so đo với trại chủ. Quan trọng nhất là không được cậy sự yêu chiều của trại chủ mà tùy tiện nổi nóng, giận dỗi, lươn lẹo. Nghe thấy chưa?
Nếu ngươi bước ra khỏi cánh cửa này, e là cả đời cũng không thể biết chuyện hoa văn đâu. Nếu ngươi ngoan ngoãn học hết quy củ, ta sẽ cho ngươi một phần quà, nói cho ngươi biết chuyện hoa văn. Hình như là hoa văn. Ngươi tưởng ta không biết ư?
Ngươi bị dao găm của ta chém phải, [vốn không phải vì ngươi không tránh được] [mà là vì] [ngươi đã thấy hoa văn trên dao găm của ta] [rồi ngây người.] Ở trại Thanh Tuyền, ngươi ra vẻ đi dạo, thật ra là thăm dò, chẳng phải chỉ vì hoa văn này thôi sao?
Cả trại Thanh Tuyền không có chuyện gì có thể giấu được ta. Đúng vậy, đúng vậy. Đại Hải. Đọc tiếp đi. Được. Trại chủ không gọi không được tùy tiện dây dưa. Khi trại chủ muốn gặp ngươi càng không được tùy ý chối từ. Xem này. Tránh đường. Cho qua.
Tránh đường, tránh đường. Trại Thanh Tuyền bọn ta cũng là một trại có lễ nghi. Làm chồng hai phải hiếu thuận với bề trên, hỏi thăm sớm tối, thỉnh an dâng trà. Đúng. Chủ yếu là thỉnh an dâng trà. Nào. Mau lên, đến lúc ngươi thể hiện rồi.
Bây giờ hãy biểu hiện một chút đi. Mau, mau, mau lên. Cầm lấy. Đồ của trại Thanh Tuyền các người thật chẳng chắc chắn gì cả. Bàn vừa đụng vào đã vỡ tan, cốc cũng dễ vỡ. Đại Hải. Lấy thêm cốc nữa. Thôi, thôi. Đã là người một nhà cả rồi,
Đừng làm mấy lễ nghi vô nghĩa ấy nữa. Nếu đại đương gia đã nhận định rồi, thì đàn ông tam tòng tứ đức với vợ chẳng phải chuyện mất mặt. Nào. Cái này là do ta đích thân may, đã được ba, bốn năm, hôm nay cuối cùng cũng được dùng đến. Nào.
Nào, hai đứa phải dốc sức cố gắng sinh một nhóc Tiểu Tiểu Vu cho ta. Phải, đây là đồ tốt đấy. Nào, cầm lấy. Xem thử đi, xem thử đi. Đây là đồ tốt đấy. Làm chồng hai càng phải đoàn kết với huynh đệ, hòa đồng với mọi người trong trại,
Không được vênh váo, không được không xem ai ra gì, phải luôn giữ nụ cười trên môi. Quan trọng nhất là người khác chào hỏi ngươi, ngươi nhất định phải đáp lại, đúng không? Đúng đúng đúng, phải đáp lại. – Phải đáp lại. – Lên. Đến rồi. Ngươi hãy nhận lấy đi.
Ngươi xem của ta đi. Của ta tốt lắm. Đừng như vậy. Đừng như vậy, đừng như vậy. Mọi người đừng như vậy. Đừng gây rối, đừng gây rối. Yên lặng. Đây là thành quả gặt hái vụ đầu tiên sau một năm vất vả của người ta.
Nếu ngươi còn làm ra vẻ ta đây như vậy thì không được hay cho lắm. Được, được, được. Làm chồng hai ngoài việc phải hiếu kính bề trên, đoàn kết với huynh đệ, còn phải hầu hạ chủ nhân. Quan trọng hơn là phải có tinh thần cần cù, chăm chỉ,
Nhẫn nhịn, chịu khó, hầu hạ chồng cả của ngươi. Còn vị Đại Hồng này chính là chồng cả của đại đương gia. Gà nhà mấy người tên là Đại Hồng. Đại Hồng, phóng khoáng, thịnh vượng. Nghe vui biết mấy. Đúng đấy, vui biết mấy. Đây là chồng cả của cô à?
Có gì lạ? Là gà, cũng là ca ca của ngươi. Từ nay về sau, nó chưa ngủ, thì ngươi không được ngủ, nó chưa dậy là ngươi phải dậy rồi. Chải lông, cho ăn, dọn chuồng gà đều là việc của ngươi. Đại đương gia nói đúng, đúng là thế đấy. Có điều,
Ngươi cũng có thể bỏ tiền ra thuê người làm cho ngươi. Việc này ta làm được, có thể tìm ta. Này, hầu hạ ca ca ngươi ăn cơm đi. Cô có tin tối nay ta ăn gà nướng không? Ngươi dám? Vừa nói xong gia quy mà ngươi đã quên rồi.
Đưa đây, sư phụ, ta làm mẫu cho hắn xem. Nhớ tính tiền cho ta đấy. Đại Hồng. Cùng cô diễn trò cả nửa ngày. Đừng tiêu hao sự nhẫn nại của ta. Thôi vậy. Bổn trại chủ cũng không phải người không biết lý lẽ. Ta cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc.
Lát nữa đến phòng ta đi. Ngươi muốn biết về biểu tượng gia tộc này à? Cũng phải. Con dao găm quèn này chẳng có gì lạ cả. Không giấu gì ngươi, Hoa văn trên này là biểu tượng gia tộc mà tổ tông nhà họ Vu ta để lại.
Ngoài người nhà họ Vu chúng ta ra, không ai dùng cái này, vừa xấu vừa khó vẽ. Cái này có ý nghĩa gì? Bên trên là chữ Vu. Con dao này do chính tay lão tổ tông nhà họ Vu ta chế tạo. Tuy hơi xấu nhưng rất có giá trị lưu truyền đó.
Hai mươi năm trước, cô sống ở đâu? Trước giờ cô vẫn sống ở trại Thanh Tuyền sao? Hai mươi năm trước, ta sao mà nhớ được chứ. Từ khi ta nhớ được mọi việc, ta đã theo cha ta bôn ba khắp nơi. Cho tới khi xây trại Thanh Tuyền,
Chúng ta mới định cư ở đây. Vì vậy, trại Thanh Tuyền do cha cô xây? Đúng rồi. Ngươi có biết trên thế giới này có một loại sinh vật, tên linh tộc không? Tương truyền linh tộc này vốn sống ở trên trời. Mấy nghìn năm trước, từ trên trời giáng xuống,
Giành địa bàn với loài người. Từ đó về sau, trên thế giới này liền có thêm một nghề rất vĩ đại gọi là thợ săn. Linh tộc và loài người đại chiến mấy trăm năm, mấy trăm lần. Thợ săn đánh cho linh tộc tơi bời tan tác, chạy trối chết,
Trốn trong núi, không dám ra ngoài nữa. Nhưng trên thực tế… Nhưng trên thực tế, ta lừa ngươi đó. Ngươi xem ánh mắt của ngươi. Ngươi tưởng thật đúng không? Không phải chứ? Ngươi nghĩ là thật thật hả? Mấy chuyện này đều là hồi ta còn nhỏ,
Cha ta kể cho ta nghe chơi thôi. Vậy là cha cô là thợ săn à? Thợ săn gì chứ? Đó đều là cách nói để ông ấy lừa tiền thôi. Cha cô có từng đưa linh tộc về không? Cái đó thì ta không nhớ. Ngươi có thể đi hỏi nhị đương gia.
Cha ta từng làm gì, ông ấy đều biết. Vậy cô còn biết những gì nữa? Rốt cuộc ngươi muốn biết những gì? Sao ngươi lại có hứng thú với biểu tượng gia tộc nhà ta thế? Không có gì. Ta chỉ khá có hứng thú với thợ săn mà thôi. Ngươi nói xem ngươi,
Một thanh niên tốt thế này, sao vẫn còn tin mấy chuyện mê tín này? Ta nói cho ngươi nghe, trên thế giới này hoàn toàn không có linh tộc gì hết, cũng không có thợ săn gì hết. Ta từng nhìn thấy cha ta đi săn. Đó đều là vở kịch mà cha ta
Với cha hai cùng diễn để lừa tiền người khác thôi. Có phải ngươi cũng từng bị người khác lừa không? Giờ là thời đại nào rồi mà vẫn còn có người tin chuyện linh tộc. Ta vẫn chưa nói xong, sao ngươi đã đi rồi? Mặt sưng mày sỉa. Sư phụ,
Có phải cô lại chọc giận Tang Thần đó không? Đâu có. Hắn chỉ hỏi ta một hồi về chuyện hoa văn trên dao găm rồi chạy mất. Quá khó gần. Ta thấy hai người hoàn toàn không hợp. Lục di nương thiếu tinh tế. Nhìn cái là biết hắn thích kiểu
Con gái yểu điệu, biết cầm kỳ thư hoạ, dịu dàng, yếu đuối. Hắn không ưng chúng ta. Chúng ta có ưng hắn đâu cơ chứ, đúng không? Ngươi hiểu cái con khỉ. Chỉ là yểu điệu thôi mà. Chỉ là biết cầm kỳ thư hoạ thôi mà. Đi, lấy bút mực lại đây.
Hôm nay ta nhất định phải vẽ nên một kiệt tác để hắn mở rộng tầm mắt. Có chí khí, sư phụ. Tốt lắm. Ta tìm cho cô. Tiên sinh. Thế nào rồi? Cô ấy không biết gì hết. Không biết gì hết? Vậy… Nhưng hoa văn đó còn có vẻ ngoài của cô ấy,
Chắc không chỉ là trùng hợp nhỉ? Tuy cô ấy không biết gì hết, nhưng thân phận của Vu Than Tử vô cùng đáng nghi. Trại Thanh Tuyền này nhất định còn giấu bí mật gì đó. Nhưng ta dò la được lão trại chủ này cả năm không về sơn trại.
Vì vậy còn ai biết chuyện này nữa? Lục di nương. Lục di nương không ngủ được, ra ngoài đi dạo à? Nhị đương gia à. Ta vốn định đi quanh quanh trong trại, làm quen một chút với môi trường, không ngờ lại lạc đường. Xem ra Hoả Oa Viện này
Không phải nơi ta nên đến. Sao lại không nên đến? Chúng ta đều là người một nhà, cứ đi lại tự nhiên. Trong này nhiều đồ hay lắm. Ta dẫn cậu đi xem. Lại đây. Nhìn thấy rồi chứ? Mật thất. Rất nhiều món đồ tốt của Vu gia đều cất trong này.
Ta dẫn cậu đi xem. Nào, mời. Nhìn đi. Lông chim phượng hoàng, mắt Trùng Minh điểu, đuôi Câu Xà. Nhiều di cốt của linh tộc thượng cổ vậy à. Cậu cũng hiểu cái này à? Biết đôi chút. Mấy thứ này đều là đồ bỏ đi. Tổ tiên Vu gia là thợ săn,
Giành được không ít chiến lợi phẩm. Đáng giá nhất là mảnh xương Ứng Long kia. Nếu cậu thích thì có thể lấy đi. [Ở đây không hề có nguyên năng của Vân Hi.] Thôi khỏi. Bán ở chợ đen được nhiều tiền đấy. Ta lấy thứ đó không có ích gì. Lục di nương,
Có thể nói thật cho ta biết rốt cuộc cậu là ai không?