Phim Ngôn Tình Cực Hot Năm 2022 | Nhậm Gia Luân x Lý Thấm | Thỉnh Quân Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Ba nghìn năm trước,] [dưới sự dẫn dắt của thủ lĩnh Tru Nhung] [và thánh nữ Vân Hi, linh tộc] [đã phát động chiến tranh với con người,] [nhất thời trăm họ lầm than.] [Trong lúc chinh chiến,] [Vân Hi được chúng sinh cảm hóa,]
[phong ấn suy nghĩ giết chóc của bản thân,] [hy vọng có thể đổi lại hòa bình.] [Không ngờ] [lại vì thế mà bị Tru Nhung căm hận,] [tiếp tục dẫn dắt linh tộc cướp bóc khắp nơi.] [Cùng lúc đó,] [hoàng tử Lục Viêm của tộc người dẫn binh ra sức chống cự,]
[hợp tác với Vân Hi muốn kết thúc chiến tranh.] [Tru Nhung lại giăng bẫy đẩy hai người vào đường cùng.] [Trước khi chết, Vân Hi] [móc nguyên đan trong cơ thể cho Lục Viêm.] [Lục Viêm mượn sức mạnh của nguyên đan chém giết Tru Nhung,]
[kết thúc trận chiến giữa người và linh,] [hoàn thành di nguyện của Vân Hi.] [Cửu Châu hòa bình trở lại,] [nhưng Lục Viêm lại đột ngột biến mất khỏi thế gian] [để lại vô số truyền thuyết] [cho đời sau.] Không sao, có không khí. Sư phụ, mọi người tránh ra chút.
Ta dùng pháo này một phát là nổ ngay. Đợi đã. Đừng cho nổ. Để ta. Nhị đương gia nói rồi, núi Thanh Tuyền chúng ta hợp phong thủy nhất. Phong thủy phong thủy, thông gió đón nước. Không cho nổ núi này thì còn được, cho nổ một cái không chừng sẽ sập mất.
Mọi người tìm khắp nơi đi. Nghe nói triều trước có một vị quan tham lớn tham ô hối lộ, chuyên vơ vét mồ hôi xương máu của dân. Hắn sợ người khác tố cáo hắn nên đã giấu toàn bộ vàng bạc châu báu ở đây. Trống không. Đại đương gia,
Ở đây ngoài đống hòm rỗng ra thì chẳng có gì cả. Đại đương gia, khóa này cũng không cạy ra được. Ngu ngốc. Để ta. Khó mở đến đâu cơ chứ. Một, hai, ba. Mở ra xem thử. Chỉ có mỗi thế này à? Mở ra xem thử. Trống không. Rỗng hết.
– Trống không cả. – Đúng đó. Một chuyến toi công. Phô trương hoành tráng thế mà còn nghèo hơn cả chúng ta. Mất công rồi. Tất cả đều toi công hết rồi. Sư phụ! Đại đương gia! Đại đương gia! Sư phụ! Sư phụ! Đại đương gia! [Kỳ lạ.]
[Sao nơi này lại có bức tranh tường lớn vậy nhỉ?] Người trên bức chân dung này đẹp quá đi mất. Sao người đẹp thế này lại được vẽ ở nơi bẩn thỉu như thế? Vân Hi. Cô không phải Vân Hi. Sư phụ! Đại đương gia! Đại đương gia! Đại đương gia!
Đại đương gia! Đại đương gia! [Vân Hi.] [Có phải nàng đã hóa hình một lần nữa] [trở về thế gian?] Sư phụ! – Sư phụ! – Đại đương gia! Thành hôn? Sao mình lại có giấc mơ kiểu này vậy? Không, chắc chắn không phải vấn đề của mình.
Đều là do bức tranh tường đó. Đều tại hình người trên bức tranh tường đó được vẽ quá đẹp. Đừng giận nữa, mày cũng biết thân phận của tao mà, đúng không? Khói thế này, làm gì vậy? Con dậy rồi à? Mới sáng ngày ra đã khói đen mịt mù.
Xua đuổi vận đen cho con. Xua đuổi vận đen gì chứ? Ta đã nói với các con rồi, hang núi kia xúi quẩy lắm, không sạch sẽ, các con cứ nhất quyết xông vào, kết quả thì sao? Không lấy được gì hết, suýt thì mất mạng luôn. Cha đừng đuổi theo con nữa.
Con nói xem có đáng không? Theo ta thấy, trong vòng ba năm, trại Thanh Tuyền chúng ta sẽ ngày càng sa sút, thiếu thốn đói nghèo. Có thể nói chuyện tốt được không? Cha hai đã bói cho con rồi, con chỉ còn vài bộ quần áo đẹp,
Chúng ta đều sắp phải chết đói rồi. Cha hai, cha suốt ngày bói, suốt ngày bói, cha mà bói trúng lần nào thì con phục cha luôn. Nhìn bây giờ đi, nửa năm nay trại Thanh Tuyền chúng ta đụng đâu hỏng đó. Nhưng mà con cũng không cần lo lắng.
Cha hai đã tính cho con một con đường tắt đàng hoàng. Đường tắt đàng hoàng gì vậy? Cưới một người đàn ông, xua đuổi vận đen. Cáo từ. Quay lại. Con cân nhắc đi. Năm mười tuổi gặp nạn mất mùa đói kém, bệnh tim của con phát tác, tí thì mất mạng,
Cha nói với cha cả của con là để con cưới một con gà trống. Con cưới rồi, cũng đã nhận sính lễ, nhưng cha có biết con bị các trại chủ của 18 ngọn núi cười nhạo bao nhiêu năm không? Chuyện này đã bất thường lắm rồi.
Bây giờ lại còn muốn con lấy một người đàn ông. Kẻ buôn người bán con gái cũng chẳng bán hai lần đâu. Cưới một người đàn ông giàu có vừa có thể xua đuổi vận đen mà còn có thể lấy của hồi môn. Con văn võ song toàn,
Còn cần lấy chồng kiếm tiền ư? An toàn, của hồi môn an toàn biết mấy. Vậy hay là cưới cho cha một người vợ giàu có. Con bé chết tiệt này. Cha hai đã bói rồi, số ta không có vợ, không thể cưỡng cầu. Con cũng bói rồi,
Số không có chồng, không thể cưỡng cầu. Không phải đâu. Đại đương gia, con cân nhắc lại đi. Sư phụ. Tiêu rồi, lần này tiêu rồi. Sao vậy? Xe mua lương thực đồ ăn của chúng ta bị lật khi đi qua khúc cua Bách Trảm rồi, sư phụ xem thử đi.
Cái gì? Vậy… hàng đâu, người đâu? Người thì không sao, nhưng xe và hàng lăn xuống khe núi rồi. Đấy là lương thực nửa tháng trại chúng ta phải mua chịu đấy. Ngày càng sa sút, thiếu thốn đói nghèo. Đây là điềm đại hung. Ta dẫn người đi nhặt về. Không được.
Khúc cua Bách Trảm rất nguy hiểm, mất hàng thì không sao, không thể để mất mạng. Nhưng chúng ta cũng không thể chết đói được. Trời không tuyệt đường người. Không phải còn con lợn cái sao? – Đúng. – Đại đương gia. Không hay rồi, đại đương gia. Nhị đương gia.
Con lợn cái ở hậu viện khó sinh rồi. Cái gì? Đại đương gia, đại đương gia. Nhị đương gia. Ngươi cũng có việc à? Tin xấu. Trường tư của tiểu nhị nói nếu còn không đóng tiền sẽ cho nó thôi học. Ôi trời ơi! Tiền, tiền, tiền.
Mới sáng dậy đã toàn đến đòi tiền. Lẽ nào không có tin gì tốt ư? Có rồi. Đại đương gia, có rồi có rồi. Tiểu Hắc trông cửa có thai rồi. Chúng ta có cần mua chút đường đỏ cho nó không? Lại có thêm mấy miệng ăn.
Một văn tiền làm khó đấng anh hùng. Đăng Đăng à. Ngày tháng tươi đẹp thế này chỉ vừa mới bắt đầu. Đại Hải, đến phòng ta lấy chỗ lá ngải kia đến đây, xông thêm một tí. Đăng Đăng. Mẹ con chết sớm, ta cũng xem như một nửa mẹ con.
Cái kho vàng be bé của con đã dành hết để mua quần áo đẹp cho con, để con ra ngoài được nở mày nở mặt một tí. Được. Con không nghe lời cha hai khuyên. Đại Hải à. Báo cho sơn trại, không được thì chúng ta đào đất sét trắng, gặm vỏ cây,
Xem ai may mắn có thể sống thêm mấy năm. [Cưới một người đàn ông giàu có] vừa có thể xua đuổi vận đen [mà còn có thể lấy của hồi môn.] Khoan đã. Sư phụ. Xuống núi chọn nhà giàu có nhất. Đi. Lục lão gia, cuối cùng ta đề cử cho ngài
Sản phẩm mới số một của tiệm chúng ta, vua kiệu siêu dài siêu rộng, không gian lớn thoải mái, xốp dày năm đốt ngón tay. Nếu không phải ta mở tiệm kiệu, ta cũng muốn mua một chiếc để mình ngồi. Tốt thì tốt, nhưng ta không cần loại này. Lục lão gia,
Ngài đã xem hết kiệu ở tiệm chúng ta rồi. Kiệu mà Hâm Ký bọn ta không có thì người khác cũng không có đâu. Hay ngài cứ nói thẳng rốt cuộc ngài muốn kiệu thế nào? Đúng vậy. Chẳng giấu gì cậu, ta muốn chiếc kiệu được đồn rằng có thể làm ảo thuật
Của tiệm các cậu. Tránh ra. Tránh ra, tránh ra. Không sao chứ? Có chuyện gì vậy? Không ai bị thương chứ? Lục lão gia, ta đã ra mặt thay ngài rồi. Chuyện này cứ để ta lo. Cảm ơn, cảm ơn. Cậu là Bồ Tát sống trên đời.
Cậu là ân nhân của nhà họ Lục chúng ta. Cảm ơn. Cảm ơn. A Xương, mời tất cả mọi người ra. Mau. Các nhân viên, mời tất cả khách hàng ra ngoài. Các vị khách quý, xin lỗi, hôm nay tiệm chúng ta đóng cửa, ngày mai đến tiệm xem sau nhé.
Xin lỗi, thật sự xin lỗi. Xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Ngày mai các vị hẵng ghé lại nhé. Mau, mau, mau. Tướng quân. – Tướng quân. – Tướng quân. A Hâm, A Xương. Không, là chủ nhân. Cuối cùng ngài cũng ra khỏi mộ cổ rồi. Chủ nhân của ngươi
Chỉ có một mình Vân Hi. Vậy… Vậy sau này ta sẽ gọi ngài là tiên sinh. Tiên sinh ư? A Hâm, sau khi tỉnh lại ta phát hiện trên núi Thanh Tuyền không có dấu vết của Vân Hi. Có phải cô ấy đã ngưng tụ lại linh thức,
Hóa thành hình một lần nữa rồi không? Tiên sinh, bọn ta đã phạm lỗi lớn rồi. Bọn ta đã làm mất chủ nhân. Đều tại bọn ta. Bọn ta làm mất chủ nhân rồi. Tiên sinh, sao bộ quần áo của ngài lại… Trước đây ngươi cũng từng nói
Sau khi gỡ bỏ phong ấn nguyên năng sẽ rất bất ổn, lúc cao lúc thấp, có thể sẽ thay đổi dung mạo, có thể sẽ thay đổi bề ngoài của trang phục, nhưng chắc sẽ mau chóng ổn thôi. A Hâm, sao ngươi phát hiện linh vũ của Vân Hi đã biến mất?
Tiên sinh, 3000 năm nay ngài vẫn luôn dùng nguyên năng để gom linh thức của chủ nhân. Nhưng 20 năm trước ta bị thợ săn đi ngang qua đả thương. Khi ta chạy về thì phát hiện linh vũ hội tụ linh thức của chủ nhân đã biến mất.
Vân Hi không ở trấn Thanh Tuyền, ở đây chỉ có mấy linh tộc bình thường. Đúng vậy, tiên sinh. Linh tộc chúng ta đã suy tàn từ lâu. Bọn ta vốn không dám xảy ra xung đột với con người, chỉ đành sống tạm bợ giữa dòng người.
Bây giờ phần lớn linh tộc đều đã chạy đến Oanh Đô, ở trấn Thanh Tuyền có được vài linh tộc cũng có thể xem là nhiều rồi. Có lẽ số phận bây giờ của linh tộc không tránh khỏi liên quan đến ta. Tiên sinh, ngài không thể nói như vậy.
Nếu năm xưa chủ nhân không trao nguyên đan cho ngài mà để Tru Nhung cướp mất, thì không biết thế giới này đã biến thành thế nào từ lâu rồi. Ai vậy? Còn ồn ào như vậy nữa. Có thể để ta ngủ một giấc yên tĩnh không?
Không biết Viêm tướng quân gọi ta đến là vì việc gì? Ba nghìn năm trước ta đã thả một chiếc linh vũ trên mặt hồ trong núi này. Hai mươi năm trước chiếc linh vũ này bỗng bị mất. Ông ở núi Thanh Tuyền lâu năm, có biết nội tình trong chuyện này không?
Hai mươi năm trước. Hai mươi năm trước. Ta nhớ ra rồi. Linh vũ ấy hội tụ linh thức của ai đó, đã nhanh chóng bị người ta lấy đi rồi. Lấy đi rồi ư? Vậy ông có thấy bị ai lấy đi không? Ta đâu có biết. Mỗi ngày có hàng trăm người
Đi qua núi Thanh Tuyền của ta, ta đâu thể nhớ tất cả mọi người được. Nguyên năng của ta có hạn, không bảo vệ được linh vũ. Vả lại ta cũng không muốn xảy ra tranh chấp với con người. Ông già này… Vừa nãy ông đã nói mỗi ngày
Có hàng trăm người đi qua núi Thanh Tuyền này, vậy sao ông chỉ nhớ chuyện linh vũ bị người ta lấy đi? Đúng vậy, tại sao nhỉ? Ta nhớ ra rồi. Người ấy cầm một con dao găm, trên dao găm có một kí hiệu. Ta viết cho ngài xem. Chính là cái này.
A Hâm, có thể tìm giúp ta mấy quyển sách sử địa phương của trấn Thanh Tuyền không? Trong nhà có, đã chuẩn bị sẵn rồi. Đây là sách sử về các nơi trên cả nước. Nhưng đã cách nước Thục cổ ba nghìn năm rồi, chữ cũng khác nhau. Tiên sinh,
Hay ta đọc cho ngài nghe nhé. Không cần đâu. Ta đọc là biết ngay. Tiên sinh. Đúng. Ngài biến thành thế này sẽ không thu hút sự chú ý của người khác. Bây giờ ta đã hiểu mọi chuyện ở đây rồi. Vậy vừa nãy ngài có phát hiện manh mối gì không?
Tiên sinh, ngài sao vậy? Lẽ nào là nguyên năng chảy ngược? Ta không sao. Ta chỉ biết cứ cách một khoảng thời gian lại phát tác một lần. Bây giờ ta chỉ hơi khó chịu, vẫn chưa bắt đầu chảy ngược. Ngài dùng cơ thể người phàm chứa nguyên đan của thánh nữ,
Không thể hoàn toàn khống chế nguyên năng trong cơ thể. Khi nhẹ thì đau đớn khó chịu, khi nặng có thể mất tỉnh táo. Không ngờ bao năm nay ngài ở trong mộ cổ phải chịu đựng khổ sở như vậy. So với việc Vân Hi xả thân cứu ta,
Chút chuyện nhỏ này không là gì cả. Bây giờ chuyện quan trọng nhất là tìm ra Vân Hi. Nếu thật sự hết cách ta sẽ tự phong ấn nguyên năng, đợi sau khi bình phục rồi mới phá giải. Chỉ cần có thể tìm lại nàng ấy,
Bảo ta chịu bao nhiêu đau khổ đi chăng nữa cũng không sao. Nhưng không biết khi gặp lại chủ nhân cô ấy sẽ ra sao. Liệu có phải là một người đàn ông hay là một động vật hay không. Dù nàng ấy sống lại thành cỏ cây hoa lá
Hay là thần điểu Kim Ô, dù là một ngọn gió, một bông tuyết, ta cũng phải tìm nàng ấy về. Đón dâu đây. Vu đại đương gia. Vu đại đương gia. Mở cửa đi. Hô lên. Đừng hô, đừng hô nữa. Mở cửa, mở cửa đi. Nhạc phụ, mau mở cửa.
Chúng ta đều là người văn minh, ồn ào rất mất lịch sự. Sớm muộn gì ông cũng phải mở cánh cửa này. Nếu không mở ta sẽ đập đấy. Cha, con không muốn ở rể sơn trại. Con trai, chuyện hôm nay cha thật sự hết cách rồi. Bọn họ
Đã nắm được chứng cứ của chúng ta. Cha cũng chỉ bất đắc dĩ thôi. Yên tâm. Hôm nay ta cứ không tin đấy. Mở cửa. Nào. Nào, sư phụ. Uống hớp trà, nghỉ ngơi đã. Đại đương gia, của hồi môn được lắm. Đây là tân lang à? Gương mặt này trông được lắm.
Nhưng mà có phải cơ thể hơi yếu đuối rồi không? Sư phụ, đại thiếu gia mà, da dẻ mềm mại là chuyện bình thường. Đúng là hỗn xược. Khiêng lên kiệu. Cha. Nào, đi thôi. Con trai, Mẹ. Cha. Con trai, con trai. Nhạc phụ, Cha. căn nhà này được lắm. Cô…
Cô có ý gì? Không có ý gì hết. Nghe nói nhạc phụ đang buôn bán thuốc phiện. Bán thuốc phiện là hại người. Ta khuyên ông hãy dừng lại sớm đi. Còn nữa, sau này chúng ta là người một nhà rồi, bao giờ tiêu hết của hồi môn của con trai ông
Ta sẽ đến lấy tiếp. Cô… Tốt lắm. Nào. Vào đi. Lục lão gia này hào phóng thật đấy, tặng nhiều của hồi môn thế này, đủ cho chúng ta ăn hơn nửa năm rồi. Sư phụ, chuyện này đều nhờ cô dũng cảm mưu trí, biết nghĩ cho đại cục.
Chuyện này cũng chẳng có gì hết. Dân chúng gọi đây là ăn bám. Tất cả mọi người khiêm tốn một chút. Sau khi về hãy đếm tiền, chia cho các hộ nghèo dưới núi. Được, được. Sao vậy? Mang vũ khí chưa? Mang rồi. Không cảm thấy hôm nay yên tĩnh lạ thường sao?
Có ư? Phía sau không sao chứ? Không sao. Không sao ư? Không sao thật hay giả vậy? Không sao thật mà. Không sao thì sao tên mít ướt này lại không khóc nữa? Chẳng phải tên nhóc này đã khóc suốt dọc đường sao? Khóc mệt rồi,
Bây giờ đang thở hổn hển bên trong. Phải, phải, phải. Sư phụ, không đúng. Tên nhóc này thật sự không còn động tĩnh gì nữa. Vén ra xem thử đi. Được, đại đương gia. Không thể mở, không thể mở. Đây là kiệu cưới đấy. Đúng. Họ nói đây là kiệu cưới, sư phụ.
Hay cô đích thân mở đi. Nếu không tên nhóc này sẽ ngột ngạt chết mất. Đúng vậy, cô tự mở đi. Đại đương gia, không được đâu. Thật sự không được đâu. Tránh ra! Chuyện này… Người đâu? Mẹ ơi. Chuyện gì thế này? Đổi thành cái này rồi. Sao người biến mất rồi?
Có chuyện gì thế? Đáng sợ quá. Rốt cuộc là ai làm vậy? Ai làm vậy? Ai làm vậy? Nhà họ Lục dám lừa chúng ta. Bắt nạt trại Thanh Tuyền chúng ta luôn. Đúng vậy, đúng vậy. Các anh em, đuổi về đòi người. Đi, đi. Khoan đã. Mọi người đều tận mắt thấy
Đại thiếu gia nhà họ Lục vào kiệu. Dọc đường cũng chỉ có bà cô này từng đụng vào kiệu. Ta không có. Bây giờ người đã biến mất. Chính là bà ta giở trò. Hỉ nương, không giấu được nữa phải không? Là bà tiếp tay trộm người.
Chuyện này không liên quan đến ta. Không liên quan đến bà ư? Không liên quan đến bà thì liên quan đến ai? Rốt cuộc có chuyện gì hả? Nói. Nói, nói, nói. Mau nói đi, mau nói đi. Có nói không? Ta không biết. Không nói phải không? Được.
Vốn dĩ Lục đại thiếu gia này da dẻ mềm mại, bổn trại chủ cũng không thích. Nghe nói năm nay con trai bà đến trường học, chắc cũng đủ 18 tuổi rồi phải không? Đại đương gia tha mạng. Ta nói, ta nói. Là chiếc kiệu này. Kiệu ư? Kiệu làm sao? Kiệu ư?
Ta cũng chỉ nghe nói thôi. Đấy là chuyện từ vài ba năm trước rồi. Họ nói có cô nương không chịu thành thân, sau đó họ mời kiệu cưới từ tiệm kiệu Hâm Ký đi đưa dâu, cô nương đó đã biến mất giữa đường. Người đâu rồi? Chuyện này hơi hoang đường. Nói!
Ai cũng bảo… Ai cũng bảo kiệu của Hâm Ký có ma thuật. Là cái trò biến ra người sống của bên Tây ấy. [Mấy cô nương đó] [vào trong kiệu này] [rồi lại xuất hiện trong một chiếc kiệu khác,] [chớp mắt lại xuất hiện ở trấn bên cạnh.] [Thế là chạy luôn.]
Rõ ràng người đã lên kiệu ra khỏi nhà mẹ đẻ mà nửa đường lại mất tích, cũng đâu thể về gây sự với nhà mẹ đẻ. Hơn nữa giờ người nhà họ Lục đã trốn khỏi thành từ lâu rồi, không tìm được nữa. Đại đương gia! Đại đương gia, nhìn này.
Đại đương gia, mau nhìn này! Toàn đá thôi! Chỉ còn lại mỗi đá ở đây thôi. Quỷ quái thật đấy. Có chuyện gì vậy? Thế là thế nào? Chuyện này là thế nào? Không thấy người đâu thì thôi sao của hồi môn cũng biến mất hết vậy? Đúng thế.
Nói mau, của hồi môn đâu? Tiệm kiệu Hâm Ký à. Đại Hải, gọi mấy huynh đệ đi theo, ta muốn xem thử rốt cuộc kẻ nào đang giả ma giả quỷ! Các huynh đệ, đi thôi. Đi mau! Đi, đi tìm hắn tính sổ. Đi mau! Tránh ra, tránh ra. Tránh ra đi.
Ở ngay phía trước đó, tránh ra, tránh ra. Sư phụ, là nhà đó. Nó đó, nó đó. Đi. Các huynh đệ, lên! Xông lên, xông lên! – Đi, đi! – Vào thôi. Vào đi. Mở cửa, mở cửa! Mở cửa, mau mở cửa ra! Mau ra đây! Ra đây, có nghe thấy không?
Tránh ra. Đừng trốn bên trong. Chắc chắn cửa này có vấn đề. Đại ca chỉ dùng một phần lực. Chắc chắn cánh cửa này có vấn đề. Chắc chắn là thế. Hô to lên cho ta. Hô gì ạ? Tiệm kiệu lừa đảo, trả vợ lẽ cho ta. Sư phụ nghiêm túc đấy à?
Hô đi! Tiệm kiệu lừa đảo, trả chồng cho ta. Tiệm kiệu lừa đảo, trả chồng cho ta. Tiệm kiệu lừa đảo. Hô to lên! Tiệm kiệu lừa đảo, trả chồng cho ta. Tiệm kiệu lừa đảo, trả chồng cho ta. Chuyện gì thế? Qua đó xem sao. Đi mau! Tránh ra, tránh ra!
Đứng lại! Đừng chạy! Mau đuổi theo! Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra! Đừng qua đây, đừng qua đây! Qua đây là tao giết nó! Đừng qua đây, đừng qua đây! Bọn khốn nạn. Sư phụ! – Đưa người đi đi. – Rõ. Đi mau. Tiên sinh. Tiên sinh.
Tiên sinh, ngài không sao chứ? – Sư phụ. – Chủ nhân. Sư phụ không sao chứ? Sư phụ, tỉnh táo lại đi. Sao thế? Sao thế, sư phụ? Cô ta không phải Vân Hi. Cái… cái tên lùn đó hình như hắn là chủ của tiệm kiệu Hâm Ký.
Ta nghe nói tiệm họ giàu lắm. Hay là bắt họ đền tiền gấp đôi được không? Không, thay đổi kế hoạch. Lần này ta muốn cướp sắc.