Sinh Mệnh Thân Yêu Tập 03 | Điều gì xảy ra với bác sĩ nam ở sản phụ khoa | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Sinh Mệnh Thân Yêu] [Tập 3] Hôm nay là ngày gì? Hỏng rồi. Chủ nhiệm Điền bảo tôi nộp báo cáo thí nghiệm cho anh ấy. Tôi quên không chỉnh sửa. Cái đồ vô lương tâm nhà cậu. Trong lòng tôi chỉ có cậu.

    Còn trong lòng cậu chỉ có báo cáo. Cậu mau xem báo cáo tôi viết thế nào. Hoàn hảo lắm đấy. Chúc mừng sinh nhật. Tôi biết cậu sẽ nhớ mà. Buông tôi ra. Trên người cậu có vi khuẩn không rõ mang từ khoa cấp cứu về.

    Cậu làm mất hứng y như chồng tôi vậy. Cậu đeo cho tôi. Thấy sao, đẹp không? Đẹp. Tối nay chúng ta đi ăn đi. Tối nay tôi phải trực khoa cấp cứu. Tôi ngốc quá. Sao bệnh viện Thịnh Tế chúng ta có thể để hai bác sĩ nội trú

    Ra ngoài cùng một lúc được. Chồng cậu đâu? Đừng nhắc tới anh ấy. Tự dưng có một ca mổ quan trọng. U não khi mang thai. Chúng ta có nên đi xem không? Sao cậu không nói sớm? Chuyện này quan trọng hơn bữa ăn đấy, mau.

    Ngồi dịch vào trong giúp tôi, cảm ơn. Đó là chủ nhiệm khoa ngoại thần kinh nổi danh đình đám Lưu Chính Hoa à? Đúng vậy. Sau khi chủ nhiệm Hoàng mổ lấy thai, anh ấy lên bàn mổ cắt u não. Theo lý thì mổ lấy thai và phẫu thuật não

    Không nên làm cùng lúc. Mức độ khử trùng của hai ca phẫu thuật khác nhau. Hơn nữa điều kiện phẫu thuật và cách gây mê cũng khác nhau. Vốn là bảo mổ bụng lấy thai trước rồi chọn ngày cắt khối u sau. Kết quả khối u não

    Của bệnh nhân này đột nhiên xuất huyết. Vậy nên bây giờ chỉ đành mổ lấy thai khẩn cấp, rồi lập tức mở sọ cấp cứu. Nguy hiểm vậy à? Chắc chắn chủ nhiệm Hoàng áp lực lắm. Chỉ cần có một chút sơ suất trong quá trình phẫu thuật,

    Sẽ ảnh hưởng tới não bộ. Chủ nhiệm Hoàng không áp lực. Chị ấy là bàn tay thần của khoa sản. Hô hấp bình thường. Mọi xét nghiệm đều bình thường. Đánh giá trong phút đầu tiên là chín điểm. Một đứa trẻ khỏe mạnh. Bây giờ xem mẹ cháu có chịu được không thôi.

    Chủ nhiệm Lưu, nhờ anh. Nghe nói chủ nhiệm Lưu bị ung thư gan. Bây giờ đang ở viện đợi thay gan. Nhưng tình huống đột phát của bệnh nhân này quá nguy cấp. U não phát triển quá lớn, vị trí cũng khó. Hết cách ông ấy đành tự tới đây,

    Đích thân mổ chính. Xem cao thủ phẫu thuật là một kiểu hưởng thụ. Thầy, thầy vẫn ổn chứ? Gan không ổn, tay vẫn vững. Bây giờ đã cắt được phần lớn rồi. Còn một ít gần thùy trán nữa. Một bệnh nhân ung thư gan phẫu thuật cho một bệnh nhân ung thư não.

    Chủ nhiệm Lưu này cứng quá. A lô. Vâng, tôi qua ngay. Tôi có việc, cậu cứ xem đi. Tuyệt quá, tuyệt quá. Đây mới là đôi tay thần thật sự. Sao rồi? Cuống rốn của thai nhi chảy máu hơi bất thường. Em bé bị thiếu oxy trong tử cung.

    Bây giờ anh có thể chọn giữa hai cách. Một là lập tức mổ lấy thai, ngừng thai kỳ ngay. Nhưng bởi vì đứa bé chưa đủ tháng, chức năng các bộ phận chưa hoàn thiện. Không loại trừ khả năng thai nhi dị dạng, và rất nhiều khả năng mắc bệnh biến chứng khác.

    Có thể phải ở viện rất lâu. Vậy… lựa chọn còn lại là gì? Tiếp tục để đứa bé phát triển. Nhưng có khả năng thai chết trong tử cung. Chồng, nếu con của chúng ta sinh ra không khỏe mạnh, anh có ghét bỏ nó không? Dù nó có khỏe mạnh hay không,

    Nó cũng là món quà ông trời tặng cho chúng ta. Chỉ cần chúng ta ở đây, chúng ta nhất định sẽ cho nó hạnh phúc. Em là trẻ sinh non, sau khi sinh bị người nhà bỏ đi. Sức khỏe của em luôn không tốt. Em cứ nghĩ nếu sinh đứa bé này ra

    Mà nó không có mẹ, thì đáng thương biết mấy. Không đâu em yêu. Không đâu. Tuy chúng ta không có bố mẹ nhưng chắc chắn chúng ta sẽ trở thành cặp bố mẹ tốt nhất. Em nhìn này, nhìn này. Anh mua tã và quần áo cho em bé rồi, cả bình sữa nữa.

    Anh mua lúc nào vậy? Bác sĩ Ngô bảo con của chúng ta có thể chào đời bất cứ lúc nào. Cái này phải chuẩn bị trước còn gì. Anh còn mua rất nhiều sách nuôi con. Anh nhất định sẽ đọc thật nghiêm túc, cẩn thận. Bao giờ con ra đời, chúng ta

    Sẽ chăm sóc nó thật tốt. Hay vậy đi, vì đứa bé chịu được đến khi nào thì chịu. Tôi sẽ giám sát cô mọi lúc. Khi phát hiện suy thai, phải mổ lấy thai ngay. Được. Cảm ơn bác sĩ Ngô. Cảm ơn bác sĩ Ngô. Bác sĩ Ngô, cuộc thi cô đăng ký

    Cho tôi tham gia, tối phải livestream. Nếu tôi đi, – vậy vợ tôi ở đây có thể… – Anh yên tâm đi. Anh đi đi, nếu có vấn đề gì tôi sẽ gọi điện cho anh. Cảm ơn bác sĩ Ngô. Cảm ơn. Cố lên. Sao rồi? Đang cắt khối u cuối cùng

    Thì đột nhiên bị xuất huyết não không rõ nguyên nhân. Huyết áp của bệnh nhân đột nhiên giảm xuống nhanh. Bây giờ chủ nhiệm Lưu đang tìm nguyên nhân xuất huyết. Đặc sắc vậy à? Sao cậu có thể giữ bình tĩnh trước ca phẫu thuật khó như vậy?

    Lại mở phòng chơi, không chợp mắt à? Không phải em đã bảo không cần anh chăm sóc sao? Anh không chăm em, có ai chăm sóc em không? Đây là thẻ cơm, [Thẻ cơm] anh nạp tiền cơm một tuần cho em rồi. Dưỡng thương cho tốt, đừng chạy lung tung.

    Em vô dụng như vậy mà anh vẫn giúp em. Cả đời này em sẽ không trả nổi ơn này mất. Ơn gì mà ơn. Đừng nói mấy câu như vậy. Anh đi đây. Tối nay anh cũng phải ở viện. Em đừng ngồi dậy. Sao anh lại phải ở viện? Anh bị làm sao?

    Em đừng quan tâm. Anh có thể ra viện nhanh không? Không biết. Anh đi đây. Anh. Không phải em luôn tự xưng “chị” sao? Từ hôm nay nếu anh không chê, em sẽ nhận anh là anh. Em làm em gái anh. Bao giờ anh vào viện,

    Em sẽ nấu cơm giặt quần áo cho anh. Em nấu cơm ngon lắm đấy. Làm anh thì được, nấu cơm giặt quần áo thì thôi. Bao giờ ra viện anh sẽ ra nước ngoài. Vậy có phải sau này sẽ không gặp nhau nữa không? Có thể. Vậy… Anh,

    Bao giờ anh ra viện thì đi báo cảnh sát với em đi. Em nghĩ kĩ rồi à? Anh, em rất ngưỡng mộ người như anh, muốn làm người như vậy. Em mới tốt nghiệp cấp ba chưa được một năm, vẫn còn cố gắng thi đại học được. Em nghĩ

    Em không có văn hóa, không có kiến thức nên mới bị người ta lừa. Hôm nay em lên mạng tra cả buổi, bị cưỡng hiếp phải làm thế nào. Em thấy rất nhiều cô gái chịu nhịn, nên lũ tội phạm hiếp dâm đó càng hại nhiều người hơn. Em muốn báo cảnh sát.

    Được, anh hứa với em, ra viện thật nhanh, đi báo cảnh sát với em. Đúng rồi, anh đi nói với bác sĩ Đỗ, nhờ cô ấy giữ chứng cứ. Chị gái này, tôi biết tôi đẹp trai nhưng cũng không nên nhìn vậy chứ. Be Be. Sao chị biết biệt danh của tôi?

    Cô nói đúng rồi à? Cô là cô Vương Anh đây. Cô Anh. Cô gọi cháu là Tiểu Bạch là được. Be Be là tên mẹ cháu gọi lúc nhỏ. Tiểu Bạch. Nào, Tiểu Bạch. – Cảm ơn cô Anh. – Uống nước đi. Cẩn thận nóng. Y tá trưởng,

    Cậu đẹp trai này là ai đây? Chào chị. Tiểu Bạch, cháu đã kết hôn chưa? Chưa ạ. Vậy thì tốt. Mau kết bạn WeChat đi. Mau lên, kết bạn WeChat. Hai người họ là nhân viên của cô, đều chưa kết hôn, tính tình tốt lắm. Y tá trưởng, tôi chịu thôi.

    Tôi không biết nói chuyện với trai đẹp. Tôi ăn nói kém. Cô xem cô kìa, nói linh tinh gì thế? Nào, tôi thêm cậu. Đến lúc quan trọng thì lại hỏng việc. Nhìn người ta kìa. Lưu Niệm Bạch? Đúng. Tiểu Bạch là con trai giáo viên của tôi năm xưa,

    Y tá trưởng truyền kỳ trong khoa phụ sản Thịnh Tế. Lúc thằng bé sinh ra, là tôi đỡ đẻ đấy. Cô biết không, lúc thằng bé ra đời phải nói là khóc ầm ĩ. Năm đó tôi cắt dây rốn cho thằng bé, không ngờ chân nó đạp thẳng vào mặt tôi.

    Lúc đó tay tôi run lên suýt nữa là cắt trúng… Cô Anh, cảnh ngượng ngùng như vậy thì đừng kể ra trước mặt hai chị gái xinh đẹp này. Vậy được rồi, các cô cứ làm việc đi. Bye bye. Bye bye, bye bye. Cô hay xem trang cá nhân của cháu,

    Trên ảnh rất đẹp trai, không ngờ người thật còn đẹp trai hơn. Tất nhiên rồi, cô Anh cũng không thay đổi chút nào. Cháu xem, nếu mẹ cháu nhìn thấy cháu lớn thế này rồi thì phải mừng lắm. Một người tính cách tốt như vậy lại có một đứa con trai

    Đẹp trai thế này, sao chị ấy lại nghĩ quẩn vậy, tại sao chị ấy lại tự sát chứ? Cô Anh, cô nói cái gì? Xin lỗi, Tiểu Bạch, cô không nên nhắc lại chuyện cũ. Cô nói mẹ cháu chết do tự sát sao? Bố cháu lúc nào cũng nói

    Bà ấy mất do tai nạn giao thông. Cháu xem cái miệng của cô này. Cô có biết tại sao bà ấy tự sát không? Cô Anh, cô là học trò của mẹ cháu, năm đó bà ấy tốt với cô như vậy cô phải nói với cháu chứ. Cô không biết. Có thể,

    Rất có thể là cô nhớ nhầm rồi. Được rồi, đóng sọ. Phẫu thuật thành công. Trời ơi. Thành công. Đi thôi, tổ chức sinh nhật cho cậu, còn kịp ăn bánh kem. Không ai mua bánh kem cho tôi. Phùng Viễn Hàng lại quên rồi? Năm ngoái anh ta không nhớ,

    Năm nay cũng không nhớ à? Thôi kệ đi. Gia đình dựng nên từ hai bác sĩ thì phải từ bỏ chuyện đón lễ tết với cả sinh nhật thôi. Đây chính là số trời. Tôi mua cho cậu rồi. Cậu mua lúc nào? Tôi đoán được chắc chắn anh ta không nhớ

    Nên tôi đã đặt một cái trên mạng, đã đưa đến Lưu Diệp Đảo rồi. Tối nay tôi mời. Cậu tốt quá đi. Bớt nịnh đi. Đi thôi. A lô. Suy thai rồi? Không phải tối nay con định ở lại bệnh viện sao? Tại sao mẹ tôi tự sát?

    Con nói linh tinh gì vậy? Lúc nào ông cũng nói bà ấy mất do tai nạn giao thông. Tại sao ông không nói tôi biết bà ấy tự sát? Cái chết của bà ấy có liên quan gì đến ông? Mẹ con mất do tai nạn giao thông. Là do ông ngoại tình.

    Nói linh tinh. Bố sẽ không cùng con nói về mấy tin đồn này trước mặt đám đông. Nếu như ông không nói cho tôi biết thì tôi sẽ không hiến gan cho ông. Tôi sẽ không hiến gan của mình cho kẻ giết người đã hại chết mẹ mình. Chủ nhiệm. Chủ nhiệm.

    Vừa hết ca này lại tới ca kia. Vất vả cho chị rồi chủ nhiệm Hoàng. Chị xem chủ nhiệm Điền mới lên cũng không biết khi nào mới vào vị trí. Nhưng tình huống này em cũng không xử lý được. Không sao, bây giờ đứa bé còn nhỏ chờ đến bảy, tám tháng

    Mới thật sự đến lúc mệt mỏi. Bắt đầu đi. Thời gian phẫu thuật, 20 giờ 30 phút. Bắt đầu phẫu thuật nhé. Bác, bác sĩ Ngô… Tôi đã gọi điện thoại cho chồng cô rồi. Chờ anh ấy biểu diễn xong sẽ lập tức qua đây ngay. Tôi biết,

    Cảm ơn cô, bác sĩ Ngô. Tôi, tôi muốn xem tiết mục của chồng mình, tôi muốn anh ấy ở bên tôi. Tôi muốn đứa bé vừa ra đời là nghe thấy giọng hát của bố nó, được không? Cái này không phù hợp với quy định của bệnh viện.

    ♫Tình yêu anh trao cho em♫ ♫Không thể ngăn cản hết mọi lần vấp ngã♫ ♫Chúng ta đừng sợ hãi♫ ♫Đều dũng cảm lên, rồi sẽ ổn thôi♫ ♫Tưởng tượng cũng đắm say♫ ♫Lần đầu tiên nhìn thấy em nở nụ cười♫ Chủ nhiệm Lưu, anh tỉnh rồi.

    Phẫu thuật cấy ghép nội tạng của anh… Hủy bỏ đi. ♫Yên tâm mà ngủ say♫ ♫Không cần nhíu mày và phiền não♫ ♫Sẽ nắm lấy tay em không bao giờ buông♫ ♫Anh cũng không muốn trốn chạy♫ Chúc mừng cô, là bé gái. ♫Tình yêu anh trao cho em♫ Tốt quá đi.

    ♫Muốn cùng em từ từ lớn lên♫ Tốt quá đi. Nếu anh ấy biết được ♫Cho đến khi anh già đi♫ chắc chắn sẽ rất vui vẻ. Bác sĩ Ngô, ♫Em vẫn có thể chạy thật nhanh♫ hay là cô làm đi. Tôi á? Tôi, tôi… Tôi vẫn còn phải luyện tập thêm.

    ♫Tình yêu anh trao cho em♫ Tôi từng thấy kỹ thuật khâu của cô. Tuy còn kém hơn với Đỗ Đế một chút, ♫Không thể ngăn cản hết mọi lần vấp ngã♫ nhưng cũng làm được rồi. Lý Nhiên, bác sĩ Ngô là bác sĩ nội trú của khoa chúng tôi.

    ♫Chúng ta đừng sợ hãi♫ Lần này tuy là lần đầu tiên cô ấy khâu, nhưng tôi có thể đảm bảo kĩ thuật khâu của cô ấy. ♫Đều dũng cảm lên, rồi sẽ ổn thôi♫ Cô có đồng ý để cô ấy thử không? Bác sĩ Ngô, cô tốt như thế, ♫Người yêu dấu hỡi♫

    Còn chăm sóc chúng tôi. Tôi tin tưởng cô. ♫Muốn em biết em đáng quý nhường nào♫ Cảm ơn cô, tôi nhất định sẽ khâu thật kĩ cho cô. ♫Làm chính mình là được♫ ♫Lúc nào em cũng có vòng tay của anh đây♫ Cô Anh, cô không đưa cháu

    Cháu sẽ đi theo cô cả ngày. Đừng đi theo cô nữa. Sao vậy? Y tá trưởng bị anh đẹp trai bám theo. Tiểu Bạch, cháu làm cô hết hồn. Cháu đừng cản trở công việc của cô nữa được không? Cô đưa bệnh án của mẹ cháu cho cháu đi rồi cháu đi ngay.

    Đó là bệnh án bao nhiêu năm về trước rồi, đã không còn nữa rồi. Trình độ bảo quản bệnh án của bệnh viện Thịnh Tế cả nước đều biết, cô không lừa được cháu đâu. Được, được, được. Cô làm việc xong sẽ tìm giúp cháu được không?

    Vậy cháu đi theo tới khi nào cô làm xong. Có những chỗ cháu không được vào. Cháu nhìn đi, nhà kho quan trọng. Vậy cháu đợi cô ở cổng. Từ từ đợi nha. [Nhà kho] [Chị Tần] A lô, chị. Em đang ăn cơm, hôm nay không đến nhà ăn được. Không phải,

    Không có không thoải mái, chỉ là nhà ăn hỗn loạn quá, hơn nữa em cũng không muốn gặp một số người. Đều rất tốt. Cô ấy, cô ấy đang bận. Thật sự đang bận. Cô ấy sẽ ăn mà, chị yên tâm. Được. Nếu cô ấy không ăn

    Em sẽ chuẩn bị cho cô ấy kịp thời. Được, vậy nha. Anh vẫn chưa nói với chị anh à? Anh nói với chị ấy thế nào? Chị ấy chuẩn bị tới uống rượu mừng luôn rồi. Vậy chị ấy không ngừng gọi điện thoại, gửi tin nhắn cho em, em làm thế nào đây?

    Đó là chuyện của em. Không phải em rất có chính kiến sao? Bác sĩ nội trú, bây giờ tôi muốn tiêm thuốc kích đẻ. Tôi đã nói với chị rồi, dự tính ngày sinh chỉ là ước tính đại khái thôi. Sinh trong tuần 40 đến tuần 41 đều bình thường.

    Chỉ có vượt quá tuần 41 vẫn chưa có dấu hiệu sắp sinh mới tiến hành khởi phát chuyển dạ. Hơn nữa thai của chị bây giờ rất ổn định, cũng chưa vượt quá 41 tuần, không được tiêm thuốc kích đẻ. Tôi không muốn ở bệnh viện mãi,

    Tôi không có thời gian để lãng phí. Bây giờ tôi muốn tiêm ngay. Bác sĩ phải xem chỉ định mới có thể đưa ra quyết định. Cô đừng nói mấy thứ thủ tục này, tôi cũng không phải người bình thường dễ bị qua mặt. Tôi biết, giường bệnh của các cô

    Cần nâng cao tần suất lưu chuyển. Tôi ra viện rồi, thai phụ xếp hàng phía sau mới được vào ở. Còn tôi, tôi cần nâng cao hiệu suất công việc của tôi, giảm bớt thời gian lãng phí ở đây. Hơn nữa chủ nhiệm Điền từng nói với tôi,

    Nếu có bất cứ yêu cầu gì đều có thể tìm cô đề cập, cô sẽ cố gắng hết sức phối hợp. Đúng là tôi sẽ cố gắng hết sức phối hợp, nhưng không có nghĩa là yêu cầu vô lý tôi cũng phải phối hợp. Cô này,

    Tôi là bác sĩ điều trị ở đây. Tôi tên Lý Tuấn Kiêu. Vừa nãy bác sĩ Đỗ của chúng tôi nói cũng không sai. Bác sĩ quả thực phải xem chỉ định mới có thể kê đơn. Sinh con mà, dù gì cũng là việc lớn, chúng ta cũng đừng sốt ruột.

    Thế này đi, có lẽ vì cô đang trong thời kỳ mang thai, bị ảnh hưởng bởi progestogen nên cảm xúc không được ổn định. Cô xem có thể gọi chồng cô tới đây, để chúng ta cùng trao đổi không? Không cần, tự tôi quyết được.

    Tôi thấy cô vẫn nên gọi anh ấy tới thì hơn. Tôi hy vọng cô có thể cùng người nhà đưa ra quyết định. Tôi rất bận, anh ấy cũng rất bận. Với lại cơ thể là của tôi, tôi không cần bàn bạc với anh ấy. Vậy bây giờ tôi nói cho chị biết,

    Bây giờ cơ thể của chị do bác sĩ quyết định, bắt buộc phải bàn bạc với tôi. Bây giờ tôi không đồng ý. Tôi không phí lời với cô. Tôi đi tìm chủ nhiệm Điền. Anh ấy cũng sẽ không tiêm cho cô đâu. Anh lại muốn nói gì nữa?

    Bây giờ trong lòng em kìm nén lắm đúng không? Có phải thấy cô ấy lúc nãy vừa ngang ngạnh vừa vô lý không? Bây giờ em có thể hiểu được cảm giác của người khác khi ở cùng em chưa? Không thể. Được. Cứ từ từ cảm nhận đi.

    Phụ nữ mạnh mẽ theo đuổi sự nghiệp đều có kết cục như vậy. Sắp sinh mà chồng cũng không ở bên. Cũng có khả năng cô ấy vốn dĩ không có chồng. Không phải cô ấy không cần đàn ông, mà là vì phụ nữ giống như cô ấy

    Không có một người đàn ông nào bằng lòng chịu trách nhiệm với cô ấy. Tại sao nhất định phải là đàn ông chịu trách nhiệm với phụ nữ? Phụ nữ có năng lực tự chịu trách nhiệm với bản thân, không được sao? Đỗ Đế, em đừng giả vờ

    Làm phụ nữ mạnh mẽ gì đó với anh nữa. Bây giờ em không có tư cách này. Với EQ của em, em không làm được bác sĩ nội trú chính đâu. Sao không thể nói chuyện tử tế với cô ấy chứ? A lô, chị. Không sao thật mà.

    Cô ấy không nghe điện thoại của chị chắc do đang phẫu thuật. Vâng, em cũng rất bận. Em không nhìn thấy cô ấy. Vâng, vâng, vâng, em biết. Em sẽ để tâm chuyện này. Em vội tới phòng sinh. Em tắt máy trước đây. Lưu Niệm Bạch, sao cậu vẫn ở đây?

    Chị y tá, chị có thể giúp tôi vào trong xem y tá trưởng Vương Anh có ở trong hay không được không? Sao chị ấy lại ở trong này được. Vừa nãy tôi nhìn thấy chị ấy ở khu nội trú, sắp xếp cùng mọi người trưa ra ngoài ăn.

    Ở đây có cửa sau? Tôi vẫn ngây thơ quá. Cô làm gì thế? Giục sinh. Bác sĩ nói làm thế để giảm bớt đau đớn khi đau đẻ. Cô bắt đầu đau đẻ rồi à? Chúc mừng, chúc mừng. Vẫn chưa. Tôi đã nhờ người tìm quan hệ,

    Để họ tiêm cho tôi thuốc kích đẻ rồi. Tiêm thuốc kích đẻ còn cần nhờ quan hệ sao? Bệnh viện này cũng tệ nạn quá đấy. Không phải, là tôi muốn tiêm, họ không chịu tiêm cho tôi. Thế nên phải tìm người xử lý. Cô vội sinh đứa bé ra lắm à? Phải.

    Hơn nữa nhất định phải đẻ thường. Bởi vì chỉ có đẻ thường mới có thể xuất viện sau 24 tiếng. Chứ nếu đẻ mổ thì phải ở viện đủ ba ngày. Thế nên tuyệt đối không được mổ. Vậy cô không ở cữ à? Không. Sinh con xong nằm đó cả tháng

    Chỉ có phụ nữ rảnh không có việc gì làm mới như vậy. Cô… Cô giỏi thật đấy. Cô có chính kiến quá. Tôi thì không được thế. Chuyện gì tôi cũng phải nghe mẹ chồng với chồng tôi. Nhất là sau khi hai đứa con trước của tôi mất.

    Bây giờ hai người họ chỉ muốn cách ly tôi luôn cho rồi, không cho tôi tiếp xúc với bất cứ ai. Cô thật sự không biết hai đứa con của cô sao lại chết à? Không biết. Lúc tôi sinh đứa đầu tiên, tôi sinh ba ngày ba đêm. Lúc đó tôi đau

    Sắp ngất rồi, đứa bé mới chui ra. Lúc con mất, tôi còn đang mơ mơ hồ hồ. Tôi không biết gì hết. Lúc sinh đứa thứ hai thì nhanh lắm. Con còn để cạnh tôi mấy tiếng mà. Nhưng lúc đó tôi thấy lạ lắm. Đứa bé chả có động tĩnh gì hết,

    Cũng không khóc, không nhúc nhích. Tôi liền dậy nhìn kỹ xem. Mặt đứa bé tím ngắt. Sau đó chúng tôi liền đưa nó tới khoa nhi. Chưa được bao lâu, liền nói con mất rồi. Sau đó bác sĩ bảo chúng tôi làm khám nghiệm tử thi. Thực ra tôi rất muốn khám nghiệm,

    Nhưng mẹ chồng tôi không đồng ý. Bà ấy còn làm ầm cả lên, còn kiện bệnh viện người ta nữa, nhưng không thắng kiện. Họ bảo tất cả trình tự của người ta đều hợp pháp. Vậy nên lần này mẹ chồng tôi nói rồi, nhất định phải vào bệnh viện lớn. Với lại

    Tôi bắt buộc phải đẻ mổ. Cô không thể nghe bà ấy nữa. Đây không phải lỗi của cô. Cơ thể là của bản thân cô. Cô nhất định phải chịu trách nhiệm với bản thân mình. Phụ nữ hễ mang thai là cơ thể không còn của mình nữa.

    Người vợ là dáng vẻ của phụ nữ. Vật chứa thai nghén là dáng vẻ của phụ nữ. Người mẹ là dáng vẻ của phụ nữ. Mẹ chồng là dáng vẻ của phụ nữ. Ai quan tâm bản thân phụ nữ có dáng vẻ như thế nào chứ. Tôi rất thích một câu.

    Phụ nữ không phải do trời sinh ra, mà là về sau được nhào nặn nên. Câu đó có ý gì? Phụ nữ không phải do trời sinh ra, mà là về sau được nhào nặn nên. Tôi không chịu thoả hiệp đấy. Vì vậy cho tới 40 tuổi, tôi mới sinh con đầu lòng.

    Bốn mươi tuổi cô mới sinh con đầu lòng á? Tôi tốt nghiệp đại học xong, bắt đầu làm thực tập sinh, không ngừng tiến lên, làm mãi cho tới CEO của công ty. Không một giây phút nào tôi dám thả lỏng. Bởi vì chỉ cần cô thả lỏng,

    Là người khác sẽ thay thế cô. Ngay cả kết hôn tôi cũng chỉ xin nghỉ hai ngày. Về sau tôi có thai, tuần nào cũng có người chạy tới văn phòng chủ tịch hỏi cô ấy sao rồi, có muốn xin nghỉ phép không. Tôi không tin đấy.

    Tôi vừa gắng sức rèn luyện sức khoẻ, vừa làm việc. May mà đứa bé này không chịu thua kém. Lúc tôi mang thai, không có phản ứng gì hết. Tôi cứ thế kiên trì làm việc đến ngày hôm qua. Trời ạ. Cô ác với bản thân quá đấy. Ở nơi làm việc,

    Hôm nay cô không ác một chút với bản thân, thì ngày mai sẽ có người ác với cô hơn, nhất là phụ nữ. Tôi vắng mặt quá ba ngày thì sẽ có người thay thế tôi, thay tôi nắm công việc. Tuy rằng năng lực làm việc của tôi rất giỏi,

    Nhưng chỉ cần người thay thế tôi giỏi hơn tôi một chút xíu về một phương diện nào đó thôi, thì sẽ có người nói công việc này anh ấy làm cũng khá đó. Sau đó, tôi không cần quay về nữa. Một công ty chỉ được phép có một CEO.

    Vị trí của tôi không còn nữa, thì chỉ đành bị loại trừ xã hội. Mọi phấn đấu hơn 20 năm đều đổ sông đổ bể. Tôi ngưỡng mộ cô thật đấy. Bản thân có sự nghiệp tốt như vậy. Mười mấy năm nay, tôi chỉ sinh con thôi. Nhưng thực ra bản thân tôi

    Rất thích trẻ con. Tôi cứ nghĩ nếu tôi có hai, ba đứa con, ngày nào cũng vây quanh tôi gọi mẹ ơi, mẹ ơi, tôi thấy tôi vô cùng hạnh phúc. Không ngờ hai đứa bị chết yểu không nói, tôi còn từng sảy thai hai lần. Với lại bây giờ sức khoẻ tôi

    Cũng ngày càng yếu. Nếu đứa trẻ này cũng không sống được, thì tôi thực sự không biết mình nên làm thế nào nữa. Cô nói là tổng cộng cô chết yểu mất bốn đứa con á? Cô đã nói với bác sĩ chưa? Vẫn chưa. Mẹ chồng tôi nói không được nói với ai.

    Quá mất mặt. Chuyện này cô không thể nghe lời bà ấy được nữa. Tuy rằng tôi cũng rất ghét mấy bác sĩ kia, cứ trưng cái bộ dạng công ra công, tư ra tư. Nhưng cô nhất định phải nói với họ tình hình thực tế của mình. Tôi không dám.

    Mẹ chồng tôi sẽ làm ầm lên. Cô muốn dựa vào khả năng của mình để bảo vệ đứa trẻ này, hay là nhìn nó gặp chuyện, tự cô cân nhắc đi. Uống không? Em mua hai cốc. Cốc này, em mời chị. Thôi vậy. Không uống đâu. Chị không sốt đó chứ?

    Hôm nay chị sao thế? Là chị đã nói, trà sữa là máu của chị. Chỉ khi huyết quản của chị chảy trà sữa, thì chị mới có thể suy nghĩ minh mẫn. Bắt đầu từ hôm nay, tôi cai rồi. Lượng cafein trong một cốc trà sữa gấp ba lần cà phê,

    Hàm lượng đường gấp mười lần coca. Tình trạng hiện tại của cậu như thế nào, trong lòng cậu không rõ à? Tình trạng gì? Thông Duệ, cô sao vậy? Hai người có chuyện gì thế? Không có chuyện gì cả. Hôm nay có một chàng trai cực kỳ đẹp trai tới. Đừng nói nữa.

    Sao tôi… sao tôi không nhìn thấy nhỉ? Ở đâu thế? Chủ nhiệm đến rồi, chủ nhiệm đến rồi. Có phải cậu kia không? Ngăn cậu ta giúp tôi. Ngày mai tôi mời uống trà sữa. Cô Anh. Cậu không được qua đó. Cậu không được đi.

    – Cậu không được đi. – Làm gì thế hả? Cẩn thận. Cậu làm gì mà xông xổ vào phòng bệnh thế hả? Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Không sao chứ? Tôi không sao. Chết yểu hai đứa. Chắc do gen. Cậu nói gì cơ? Bệnh án này

    Nói bệnh nhân từng bị chết yểu mất hai đứa con, hơn nữa đều trong 12 tiếng. Chưa từng kiểm tra gen của hai vợ chồng sao? Bốn mươi tuổi. Nếu là bệnh về gen thì… E là không chỉ chết yểu hai đứa, cũng có khả năng thường xuyên sảy thai.

    Tôi chưa từng nghe nói cô ấy bị sảy thai. Nhưng trường hợp này thực sự quá hiếm thấy. Tôi nghĩ liệu có phải có bệnh di truyền gì không. Bệnh di truyền chính là vấn đề về gen. Cụ thể do vấn đề gen ở phương diện nào

    Thì còn phải kiểm tra thêm một bước nữa. Có điều, tôi góp ý các chị có thể kiểm tra xem liệu có tồn tại vấn đề dấu ấn gen hay không. Đặc điểm của bệnh dấu ấn gen là gen của bố hoặc gen của mẹ đồng thời biểu hiện quá rõ

    Hoặc không biểu hiện. Thường gặp là bố mẹ đều bình thường, nhưng con sinh ra đều mắc bệnh bẩm sinh. Cái này cần bố mẹ với trẻ con bị dị thường lâm sàng tiến hành giải trình cả bộ gen mới có thể chẩn đoán.

    – Hoàn toàn có khả năng. – Hoàn toàn có khả năng. Tôi nhớ trong một bài luận văn từng nói. Dịch tễ học và Di truyền học trong hội chứng Prader-Willi. Luận văn này được công bố năm 2013, trên tạp chí Nature Genetics, về hội chứng Schaaf-Yang. Tôi đi tìm chủ nhiệm Điền.

    Cậu từ từ thôi. Đỗ Tam Lang, nếu cậu còn lo lắng quá mức về tôi một lần nữa, thì tôi sẽ giận đấy. Đỗ Tam Lang, lang trong lang sói. Liên quan gì tới anh. Để đề phòng, cứ làm xét nghiệm gen đi. Nếu là dấu ấn gen

    Thì e là đứa con này của cô ấy không giữ được nữa. Chủ nhiệm Điền, anh nhất định phải giúp họ giữ được đứa trẻ này. Điều này rất khó nói. Dấu ấn gen là gen của bố với mẹ đang đánh nhau. Một bên chiếm ưu thế

    Thì bên kia sẽ bị áp chế. Đây là gen của bố với mẹ cạnh tranh với nhau trong quá trình di truyền cho đời sau. Nếu do dấu ấn gen xảy ra lỗi, sẽ gây nên rất nhiều loại bệnh. Đây là hướng nghiên cứu của chủ nhiệm Trương. Nói thế nào thì

    Cứ để hai bên vợ chồng làm xét nghiệm gen đi. Dạ. Cô nghĩ ra được điểm này là khá đó. Tiếp tục cố gắng. Xem ra cô cũng có thể trở thành một cao thủ lâm sàng rồi. Trong lòng lãnh đạo, chuyên môn lâm sàng của tôi kém vậy sao? A lô.

    Tôi là Thông Duệ. Tôi đã nói chuyện với chủ nhiệm Điền rồi. Con của hai người chết yểu rất có khả năng do gen của hai vợ chồng anh không hợp nhau. Hai người phải mau chóng làm xét nghiệm gen. Không phải, không thể có chuyện đó được.

    Chúng tôi có phải họ hàng gần đâu. Tôi không nói hai người là họ hàng gần. Gen của hai vợ chồng không hợp xác suất chỉ có 1/10000. Vợ anh mang thai ba lần rồi. Bây giờ cô ấy 40 tuổi rồi. Nếu lần này cũng không thành công,

    Cô ấy sẽ rất nguy hiểm. Anh tin tôi được không? Tôi thật sự rất muốn giữ con của hai người. Tôi thực sự không thể nhìn một người mẹ mang thai nhiều lần như vậy rồi, rồi lại mất đi con nhiều lần như vậy. Chuyện này, tôi phải bàn với mẹ tôi.

    Mấy năm nay, vì chuyện con chết yểu, mà bà ấy hễ chút là khóc cả đêm, sốt ruột tới nỗi tim có vấn đề. Có những chuyện, chúng tôi cũng chỉ đành nghe theo bà ấy. Chỉ sợ bà ấy sốt sắng, nổi nóng sẽ gặp chuyện. Tôi cần từ từ

    Giải thích với bà ấy chuyện này. Anh mau lên, anh mau lên. Vợ anh sắp sinh rồi. Được, được. Kiểm tra xong rồi. Giờ anh về đi. Lần đầu cậu ấy nghe thấy chuyện này, trong chốc lát không chấp nhận nổi. Cháu sẽ khuyên cậu ấy. Bỏ đi, cháu không cần khuyên nó.

    Từ nhỏ nó đã nghĩ chú bỏ nó một mình ở nước ngoài là không yêu nó. Dù không có chuyện này, thì nó cũng sẽ không đối tốt với chú. Chú cũng nói rồi mà. Từ nhỏ cậu ấy đã được đưa ra nước ngoài, bên cạnh cũng không có người thân nào hết.

    Nghĩ không thông suốt cũng là điều bình thường. Thôi, không nói chuyện này nữa. Cháu hiểu cậu ấy hơn chú. Thực ra trong lòng cậu ấy vẫn luôn nhớ tới chú. Chỉ là hiện tại cậu ấy vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý. Hàng xóm còn hiểu con mình hơn cả bố.

    Cháu không thấy nực cười lắm sao? Bố mẹ vợ cháu bây giờ thế nào rồi? Khỏe lắm ạ. Đợt trước, bố vợ cháu mê nhiếp ảnh. Cháu mới mua cho ông ấy một bộ ống kính. Ngày nào cũng dắt mẹ vợ cháu ra ngoài chụp ảnh. Một người thích chụp,

    Một người thích được chụp. Hai người đều cực kỳ vui vẻ. Chú nhìn cháu lớn lên. Hồi nhỏ, cháu hễ đá bóng là kính nhà chú gặp hoạ. Không biết bố mẹ cháu đã đền cho chú bao nhiêu tấm kính nữa. Giờ cháu lớn rồi, trở thành một

    Nam tử hán có tình có nghĩa. Không dám nói có tình có nghĩa, họ là trách nhiệm của cháu. Trong lòng cháu có quá nhiều trách nhiệm, trách nhiệm trên vai quá nặng. Một bác sĩ tài giỏi như cháu, chỉ nghĩ tới những trách nhiệm này

    Mà làm lỡ dở sự nghiệp của mình cháu không thấy tiếc sao? Những bác sĩ cùng khoá với cháu đều làm chủ nhiệm rồi đúng không? Nhưng bây giờ cháu vẫn là một bác sĩ điều trị. Nếu cháu thiếu luận văn, thì chúng ta cùng nhau viết mấy bài. Ví dụ như

    Nhồi máu não khi mang thai. Để tên cháu làm tác giả thứ nhất. Chú đấy, đừng bận tâm cháu nữa. Luận văn viết có tốt tới mấy thì cũng có tác dụng gì chứ, vẫn không cứu được người bên cạnh mình. Trân trọng người bên cạnh mình mới là quan trọng nhất.

    Nếu Tiểu Bạch hiểu chuyện được như cháu thì tốt. Đế Đế, mày không ăn, cũng không cho người khác ăn đúng không? Mày ăn hết trong miệng đi đã, rồi hẵng nghĩ tới cái khác, được không? Mày là anh cả, phải đoàn kết, yêu thương nhau, biết chưa? Nói mày đấy, Đế Đế.

    Ai cho cậu gọi nó là Đế Đế? Đã nói rồi còn gì. Đừng có lấy tên tôi đặt cho một con mèo đực. Cậu xem nó giống cậu biết mấy, vừa đẹp, vừa ngầu, vừa dũng mãnh, quyết không cho phép mình đứng thứ hai. Sao Duệ Duệ lại béo lên rồi?

    Có phải cậu lại lén chăm sóc đặc biệt cho nó, cho nó ăn thức ăn của mèo đúng không? Cậu không nhìn ra nó có thai rồi sao? Chỉ biết nói nó béo. Lại mang thai à? Đợi đẻ xong lần này phải triệt sản cho nó. Không được. Cậu không có tư cách

    Cướp đi quyền sinh con của nó. Triệt sản cho mèo hoang là một kiểu quan tâm của chủ nghĩa nhân đạo. Để tránh cho nó gặp phải các bệnh về cơ quan sinh dục, cũng tránh có thêm nhiều thế hệ mèo hoang sau này. Cũng không thể nó sinh bao nhiêu con,

    Sau này đều nuôi trong cái lồng này được. Người thì nghĩ như vậy cậu đã hỏi cảm nhận của mèo chưa? Tôi kiên quyết không đồng ý triệt sản cho nó. Nó sinh con ra, tôi nuôi. Các chị em, tôi cáo từ đây. Cáo từ gì chứ? Không làm nữa.

    Dù sao cũng không địch lại nổi hai người. Chỉ có một suất, để lại cho hai người cạnh tranh đó. Hai người đều là đỉnh cao. Hạng đồng như tôi cần gì phải giày vò nhau. Với lại, tôi quả thực không chịu nổi y tá trưởng. Năng lực kém chút thì làm sao?

    Có đến mức suốt ngày trừng mắt lên với tôi không? Cô luân chuyển hai năm rồi, chẳng dễ dàng gì. Cứ đi như thế tiếc biết mấy. Chắc chắn không qua được kỳ thi đào tạo tiêu chuẩn. Cho dù cố thêm mấy năm, cũng có ai chịu nổi

    Áp lực công việc ở Thịnh Tế chứ. Chỉ có học trò học liền tám năm thạc sĩ, tiến sĩ của Học viện y Thịnh Tế mới thích ứng được với cường độ này. Tôi thì thôi. Bye bye. [Giường số 31.] Tôi đến chào anh một câu rồi đi. Tạm biệt? Phải.

    Cô đi đâu thế? Tôi vẫn chưa nói với mọi người. Thực ra nhà tôi mở bệnh viện tư. Bố tôi muốn tôi thi đào tạo tiêu chuẩn của Thịnh Tế, vốn hy vọng tôi có thể làm lên bác sĩ điều trị, rồi mang theo hào quang của bác sĩ nổi tiếng Thịnh Tế

    Về nhà làm cho bệnh viện nhà mình rạng danh. Bây giờ xem ra tôi quả thực không có bản lĩnh này. Sau này chỉ đành tìm cho ông ấy một cậu con rể ở Thịnh Tế rồi. Vậy… Vậy chúc cô thành công nhé. A lô. [Bác sĩ Lý,]

    [anh vẫn chưa tới à? Mau lên.] Được. Tôi nói một câu cuối cùng. Bác sĩ Lý, Thịnh Tế rất hợp với anh, nhưng Đỗ Đế không hợp với anh. Cổng lớn bệnh viện nhà tôi luôn mở cho anh. Chồng này, em mới mang thai hơn 50 ngày

    Mà em vừa mệt, vừa buồn ngủ. Anh bảo mấy thai phụ kia mang thai lâu như vậy, sao họ chịu được vậy? Từ lúc mang thai tới lúc sinh, chỉ là giai đoạn đầu tiên. Quãng đường sau này còn dài. Bây giờ em không quan tâm được nhiều tới vậy.

    Em chỉ muốn bình an, thuận lợi sinh con em ra.