Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 24 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫

    ♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫

    ♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 24]

    Bạch San San từng nói, uống rượu có thể chống lạnh. Chắc là Tĩnh Huyên nghe thấy câu nói đó nên mới đưa chai rượu kia cho Đỗ Hoành. Đợi chút. Để tôi sắp xếp lại một chút. Tĩnh Huyên lấy rượu đưa cho Đỗ Hoành.

    Lạc Thiếu Xuyên đưa ly rượu kia vào tay Đới Lệ Minh. Ý anh là… Bạch San San là kẻ bày trò? Tôi không biết. Tôi thực sự không biết. Uống chút nước đi. Sao thế? Đừng uống nữa. X còn muốn giết một người nữa. Chúng ta phải đề phòng chút. Anh cảm thấy…

    Ai sẽ là nạn nhân tiếp theo? Nếu không phải là tôi, thì chắc chắn là Lạc Thiếu Xuyên. Nếu cháu không quay lại, mọi người cứ đợi. Đợi sau khi cảnh sát vào trang viên rồi hãy mở cửa. Nếu tôi là X, muốn giăng cái bẫy này

    Thì buộc phải thỏa mãn mấy điều kiện sau. Thứ nhất là thiên thời. Buộc phải đợi đến khi bão tuyết. Điều này không thể tính trước được. Thứ hai là địa lợi. Anh ta buộc phải phá hủy cầu treo, nhốt tất cả chúng ta ở đây. Thứ ba là nhân hòa.

    Buộc phải đảm bảo rằng tôi và anh ta đều ở trong trang viên. Cầu treo? Cầu treo là do xe của Lạc Thiếu Xuyên đâm hỏng phải không? Anh cũng là do anh ta gọi đến đây. Nghiên cứu nguyên lý gây độc của nicotine. Không, không, không.

    Lạc Thiếu Xuyên không thể là hung thủ. Đỗ Hằng không cần thiết phải bỏ mảnh báo vào túi áo Lạc Thiếu Xuyên. Vậy vì sao anh ta phải quan tâm đến chuyện này? Có thể đây chính là mục đích của hung thủ. Anh ta muốn anh nghi ngờ Lạc Thiếu Xuyên. Đại ca.

    Bà ấy định giết anh. Cái gì mà định giết tôi hả? Bà ấy muốn bảo vệ tôi, sợ tôi đi nộp mạng đấy. Đỡ lấy. Đưa cây gậy cho tôi. Lại đây. Làm sao mà chống vào đây được nhỉ? Dễ mà đại ca. Thế tôi ra ngoài kiểu gì? Thì lấy ra ạ.

    Thế chẳng phải cửa mở rồi à? Ừ nhỉ. Thế này nhé. Cậu ở đây trông chừng bọn họ. Thiếu một sợi lông là tôi hỏi tội cậu đấy. Yên tâm đi ạ. Khải Minh. Lạc thiếu gia. Đưa cho tôi. Em còn chưa đưa cho anh Tư Đồ xem mà. Đưa cho tôi.

    Đưa hết tất cả ảnh qua đây cho tôi. Anh Bao đâu? Ở trong thư phòng ạ. Anh Tư Đồ bảo tên X đó còn muốn giết hai người nữa. Cảnh sát trưởng Bao đang đau đầu suy nghĩ ạ. Căn bảo không có X gì cả, toàn là Tư Đồ Nhan bày trò ra.

    Nghĩa là sao ạ? Cậu có hiểu Tư Đồ Nhan không? Anh… Đừng hét. Tôi biết cô sẽ không hét lung tung. Nếu không chúng ta đều phải chết. Bà cũng không muốn thế phải không? Bây giờ… Bây giờ tôi nói thế nào, thì hai người làm như thế. Lạc thiếu gia.

    Anh không sao chứ? Đỗ Hoành là do anh ta đưa về. X còn muốn giết ba người nữa cũng là anh ta nói. Vậy lời khai thực sự của Đỗ Hoành là gì? Không ai biết cả. Anh ta vừa đến Cáp Nhĩ Tân thì Thẩm Kiến Hiền chết.

    Anh ta vừa quen bố tôi thì bố tôi gặp chuyện ngay. Là anh ta bảo Tạ Hoa đã giết người, còn ép ông ta đến mức lấy súng tự sát. Nếu không phải anh ta cứ một mực phải điều tra con chó,

    Thì Phạm Lệ Hoa và La Cẩn Ngôn cũng sẽ không xảy ra chuyện. Trường nữ sinh đó cũng sẽ không thay lên một Hiệu trưởng thân Nhật. Rõ ràng Đỗ Hoành cũng là hung thủ, vì sao bây giờ anh ta cũng bị diệt khẩu rồi? Đỗ tiên sinh cũng…

    Sao có thể là anh Tư Đồ được chứ? Trước đây vụ án phức tạp đến mức nào, vào tay anh ấy cũng đều được phá giải dễ dàng. Sao anh ấy có thể là hung thủ được? Nếu tất cả những thứ này đều do Tư Đồ Nhan bày ra thì sao?

    Anh ta tự tạo ra vụ án mưu sát, rồi tự mình tìm thấy hung thủ. Anh ta chính là như vậy, tự tay đưa mình lên điện thờ. Tĩnh Huyên đâu? Trâu tiểu thư… Cô ấy giờ đang ở một nơi an toàn.

    Cảnh sát trưởng Bao vẫn ở trong thư phòng phải không ạ? Vẫn ở trong thư phòng. Đã một tiếng đồng hồ rồi. Giờ có thể cho tôi biết, là ai đã giết Đới Lệ Minh được chưa? – Rõ ràng Đới Lệ Minh là… – Tôi không biết. Tôi biết ngay

    Là không thể tin anh được. Không đi đi, còn đợi làm người thứ ba à? Anh chưa từng nghi ngờ Lạc Thiếu Xuyên, nhưng anh ta thì sao? Anh ta luôn li gián mối quan hệ của anh với mọi người. Anh ta đã bao giờ tốt với Kim Khải Minh như thế chưa?

    Tôi biết ai là X rồi. Ai? Lạc Thiếu Xuyên cùng đưa Trâu Tĩnh Huyên và Bạch San San rời đi. Nhưng giờ chỉ có mình anh ta quay lại. Lạc Thiếu Xuyên không thể nào giết Tĩnh Huyên và Bạch San San được. Cũng có thể…

    X cố tình li gián quan hệ của anh và Lạc Thiếu Xuyên, chính là để tạo cơ hội cho Tĩnh Huyên và Bạch San San tách khỏi mọi người. Tư Đồ Nhan định ra ngoài sao? Không phải là anh ấy định đi tìm anh chứ? Cậu có biết việc

    Bên ngoài có một hầm rượu không? Em nhớ là hình như Đinh Mộng từng nói với anh Tư Đồ, rằng bác sĩ Phương có một phần rượu vang để trong hầm rượu. Tư Đồ Nhan đã hỏi Đinh Mộng chuyện hầm rượu rồi? Hình như em từng nghe thấy một chút.

    Bây giờ bên ngoài chỉ có Cô giúp tôi một việc, đi tìm Trâu Tĩnh Huyên và Bạch San San, rồi đưa họ đến thư phòng. Anh định để Cảnh sát trưởng Bao… Tôi về dụ họ đi trước. Có lẽ X sẽ không ngờ rằng người được giấu ở đó. Được. Vậy tôi đi.

    Tư Đồ Nhan… chính là tên X đó. Cậu thấy, người thứ ba mà anh ta muốn giết là ai? Không biết. Chắc chắn là tôi. Thế nên Khải Minh, cậu giúp tôi một việc được không? Lạc thiếu gia, anh có gì cứ nói. Anh… Anh làm thế này khiến em rất căng thẳng.

    Bây giờ Tĩnh Huyên, thím tôi, còn Tiểu Lục nữa, đang rất không an toàn. Lát nữa cậu ra ngoài, đưa họ từ hầm rượu lên đây, giấu vào trong phòng kín của cậu. Chắc sẽ không có ai nghĩ đến nơi đó đâu. Tư Đồ Nhan

    Chắc chắn sẽ nghĩ cách dở trò với họ. Lúc trước anh ta đã mượn tay Trâu Tĩnh Huyên trừ khử Đỗ Hoành rồi. Tôi không thể để bi kịch xảy ra lần nữa. Cái này, cậu cầm lấy. Cầm lấy. Em không biết dùng súng. Không có gì là không biết dùng cả.

    Lên nòng, nhắm chuẩn rồi bắn là được. Vậy… Vậy anh phải làm sao? Tôi ấy à… Cùng lắm tôi tìm anh Bao lấy một khẩu khác. Được. Trâu tiểu thư. Nhị phu nhân. Trâu tiểu thử. Tư Đồ. Tĩnh Huyên và Bạch San San không ở hầm rượu. Không ở đó?

    Có lẽ đã từng ở đó. Hơn nữa, hình như Lạc Thiếu Xuyên từng có tranh chấp với họ. Lúc tôi đến đó, vừa hay Kim Khải Minh cũng xuống. Kim Khải Minh đến làm gì? Tôi không dám để cậu ta biết là mình cũng từng đến hầm rượu. Người đều không ở đó.

    Cô giúp tôi tìm lại xem, nhất định không được để họ rơi vào tay X. Được. Mặc Uyển. Nếu lần này chúng ta đều có thể sống ra khỏi đây… Thôi. Sống đã rồi tính. Được. Cô còn chưa biết tôi định nói gì mà. Đều được. Cậu đùa gì thế hả?

    Cậu bảo tôi bắt Tư Đồ Nhan? Ôi trời ơi. Hôm nay mà tôi bắt Tư Đồ Nhan, thì ngày mai cái mũ ô sa này của tôi sẽ rơi mất luôn, cậu có tin không? Bây giờ cậu xem xem, ngoài kia có bao nhiêu người

    Đã sắp tung hô cậu ta lên trời rồi. Trừ khi cậu có chứng cứ gì đó, nếu không tôi căn bản không thể bắt Tư Đồ Nhan được. Anh Bao này. Cục Cảnh sát là do nhà tôi xây. Nói một câu khó nghe, nhà anh cũng là do nhà tôi nuôi đấy.

    Lạc thiếu gia. Ra ngoài. Trâu tiểu thư và nhị phu nhân mất tích rồi. Cái gì? Em đã đến hầm rượu. Trên mặt đất có một chai rượu vỡ, nhưng không thấy bóng ai cả. Cậu làm gì thế hả? Này, này, này, không được. Lạc thiếu gia.

    Ông mà không để tôi xử Tư Đồ Nhan, thì ông là đồng lõa của hắn. Sao tôi có thể là… Được, được, được. Súng… Súng của tôi cũng là của cậu. Cảnh sát trưởng Bao, thế này… Cậu ta điên rồi. Mau đuổi theo đi. Lạc thiếu gia. Tư Đồ Nhan. Tư Đồ Nhan.

    Anh mà xứng là đàn ông hả? Bắt cóc hai người phụ nữ anh là cái thá gì hả? Ơ hay, anh lại điên khùng gì thế hả? Có chuyện gì anh cứ nhắm vào tôi, đừng đụng vào họ. Không phải anh đã giấu họ đi rồi sao?

    Anh ở đây giả bộ gì với tôi hả? Ngoài anh ta thì còn có ai hả? Rốt cục anh khùng điên gì hả? Lúc Tư Đồ bảo tôi đi tìm họ, đã không thấy người đâu nữa rồi. Thừa nhận rồi à. Ngay từ đầu,

    Mục đích giăng bẫy của anh chính là Trâu Tĩnh Huyên. Rốt cục anh có nghe hiểu tiếng người không hả? Anh muốn gì? Nhà họ Lạc chúng tôi sao? Cho anh cái mạng này được không? Anh bình tĩnh lại chút. Tĩnh Huyên mất tích không liên quan gì đến tôi.

    Anh thế này là trúng kế của X rồi đấy. Trúng kế của X à? Chẳng phải anh chính là X sao? Anh thả họ ra đi. Tôi… Tôi chết. Mạng tôi cho anh đấy. Lạc Thiếu Xuyên. Cậu đừng có giở trò vớ vẩn ở đây nhé. Bỏ súng xuống. Mau.

    Nếu anh nổ súng, thì anh chính là người thứ ba rồi. Nếu anh không đi cùng tôi, thì anh sẽ là kẻ thứ ba. Anh làm thế này hoàn toàn vô ích. Cho dù anh giết tôi, thì anh cũng không tìm được Trâu Tĩnh Huyên và Bạch San San.

    Anh là Tư Đồ Nhan mà, giết bốn người, mà chết bốn người thì là anh thua. Giờ tôi giết anh, Bạch San San, Tĩnh Huyên, tôi sẽ tự tìm. X hy vọng ai chết ở đây nhất? Anh im miệng. Chính là tôi. Tôi bảo anh im miệng.

    Chẳng qua hắn muốn xem một màn kịch vui thôi. Tôi bảo anh im miệng. Lạc thiếu gia. Lạc thiếu gia, anh đang làm gì thế? Anh Tư Đồ không phải là X đâu. Chính là anh ta. Là anh ta đã giết Đỗ Hoành, đầu độc Đới Lệ Minh.

    Ngoài anh ta ra thì còn ai nữa? Cái chết của Đới Lệ Minh là do anh. Cậu nói láo. Đới Lệ Minh biết còn phải chết ba người nữa, nên anh ta hạ độc trong rượu của Trịnh Bạch. Lúc đó Trịnh Bạch không uống,

    Anh ta lại đưa một tách cà phê cho chị ta. Lúc anh giằng co với Đồng Từ Tâm đã xô vào cái bàn đó. Đới Lệ Minh vô tình uống phải li rượu độc đó nên mới chết. Không thể nào. Cậu nói láo. Tại sao anh Tư Đồ lại không nói ra?

    Anh ấy muốn bảo vệ anh. Nhưng anh đã làm gì hả? Anh đã giết anh ấy. Không thể nào. Không thể nào. Không thể nào. Anh đi tự thú đi. Phóng viên Kim. Cậu vội vã quá đấy. Nếu tôi mà là cậu, tôi sẽ xác nhận trước

    Xem Tư Đồ Nhan có chết thật không. Thật không ngờ phóng viên Kim cũng giỏi suy luận phá án như vậy. Là cô Chu nói cho em biết, nói là anh đã kể với chị ấy chuyện này. Tôi đâu có. Tôi chỉ nói li rượu đó

    Là do Lạc Thiếu Xuyên đưa cho Đới Lệ Minh. Nhưng vì sao lại có một li rượu độc ở đó thì tôi không nói gì cả. Sao cậu lại biết rõ thế? Thế nên, là cậu cố tình lấy nicotine đi, rồi lại để vào trong tủ rượu. Cậu chính là X.

    Em không làm gì cả. Sao các anh lại nghi ngờ em? X mượn lời của Đỗ Hoành, đưa ra ba lời thách đấu với tôi. Người này buộc phải đáp ứng đủ ba điều kiện. Thứ nhất là thiên thời. Buộc phải đợi đến khi có bão tuyết. Thứ hai là địa lợi.

    Anh ta buộc phải phá hủy cầu treo mới có thể nhốt tất cả mọi người chúng ta ở đây. Thứ ba là nhân hòa. Anh ta buộc phải đảm bảo tôi và anh ta ở trang viên đó cùng lúc. Điểm thứ nhất không khó thực hiện.

    Điểm thứ hai có tính điều hướng nhất, làm tăng mức độ hiềm nghi của Lạc Thiếu Xuyên. Mà nghĩ kĩ một chút, nếu có Đỗ Hoành phối hợp trong ngoài, thì cũng không khó thực hiện được. Điểm thứ ba, chỉ cần hiểu tôi một chút là không khó giăng được cái bẫy này.

    Gộp tất cả các điều kiện lại, thì X là một người cực kì hiểu tôi, hơn nữa còn nắm rõ như lòng bàn tay từng vụ án mà tôi điều tra ở Cáp Nhĩ Tân. Người có thể làm được việc này chỉ có Lạc Thiếu Xuyên, Cảnh sát trưởng Bao,

    Trâu Tĩnh Huyên, Bạch San San, Chu Mặc Uyển, còn có cậu. Vậy tại sao lại là em? Lúc tôi vạch trần Đỗ Hoành, Tiểu Lục đã đưa lọ nicotine đó đến. Có thật. Trong căn tập thể của anh ta có nicotine thật. Sau khi xảy ra vụ án,

    Tôi cùng Lạc Thiếu Xuyên và Cảnh sát trưởng Bao thẩm vấn Đỗ Hoành trong thư phòng. Lúc này, người có cơ hội lấy thuốc chỉ còn lại Trâu Tĩnh Huyên, Bạch San San, Chu Mặc Uyển và cậu. Chỉ vì họ đều là nữ nên anh nghi ngờ em sao?

    Còn có việc thứ hai. Ai có thể mang cuốn “không ai còn sống” từ thư phòng ra phòng khách, đặt ở trước mặt Trâu Tĩnh Huyên, còn gấp góc ở trang quan trọng đó? Bạch San San chưa từng vào thư phòng, còn Trâu Tĩnh Huyên cũng không thể tự mình làm việc này.

    Thế cô Chu thì sao? Phải rồi. Với quan hệ của hai người, đương nhiên anh sẽ không nghi ngờ chị ấy. Không. Tôi đã thăm dò cô ấy. Mục đích của X rất rõ ràng, ngay từ đầu đã muốn gây nội chiến giữa tôi và Lạc Thiếu Xuyên. Vì sao Đỗ Hoành

    Phải nói riêng chuyện này với tôi? Chỉ cần anh ta chết đi sẽ không còn tồn tại X nữa. Ở đây sẽ xảy ra ba vụ án mạng, nhưng trong mắt người ngoài, thì căn bản không có X nào cả, tất cả đều do tôi tự biên tự diễn.

    Thế nên trong vụ cá cược này, một khi tôi thua cuộc, tôi lập tức sẽ bị mọi người quay lưng, người thân xa lánh. Điểm quan trọng nhất trong đó chính là Lạc Thiếu Xuyên. Đáng tiếc. Cậu đã nhìn nhầm anh ấy, cũng đã nhìn nhầm tôi.

    Chu Mặc Uyển mấy lần nghi ngờ Lạc Thiếu Xuyên, lại bằng ấy lần xóa bỏ nghi ngờ. Nếu cô ấy là X, thì ít nhất sẽ không vội vàng như cậu. Cậu chụp bao nhiêu là ảnh tôi và Đỗ Hoành nói chuyện về vụ án,

    Chẳng phải là muốn Lạc Thiếu Xuyên cho rằng tôi chính là X sao? Còn cậu nhét mảnh báo viết về nicotine trong áo anh ấy, chẳng phải muốn để tôi nghĩ rằng anh ấy chính là X sao? Nếu đã như vậy, chúng tôi đành tương kế tựu kế,

    Dồn đến chỗ chết để được sống. Tôi đã khiến cậu ta tin rằng tôi nghi ngờ anh rồi. Tĩnh Huyên và thím anh đâu? Bảo Tiểu Lục đưa đến nơi an toàn rồi. Nhưng mà… sao anh lại giấu Chu Mặc Uyển? Hai người họ chẳng phải cũng không biết sao?

    Ảnh cậu ta đưa cho tôi đây. Không ít ảnh của tôi nhỉ. Vì sao Đới Lệ Minh phải giết Trịnh Bạch? Chẳng phải vì cậu cứ nhắc đi nhắc lại, nhấn mạnh là ở đây sẽ xảy ra ba vụ mưu sát, không ai biết ai sẽ chết sao?

    Thế nên dưới sự ám chỉ của cậu, anh ta đã nhận ra, chỉ cần anh ta giết Trịnh Bạch, là có thể tiện tay giá họa cho kẻ X mà không ai biết kia. Thế nên anh ta giả vờ làm lành. Trên thực tế… là muốn lấy mạng Trịnh Bạch.

    Đây chỉ là sự phân tích của cá nhân anh. Anh có chứng cứ gì không? Chẳng lẽ anh bắt tôi về quy án được à? Tạ Hoa giết Chủ tịch Lạc cũng là do cậu phải không? Ông Tạ. Ông Tạ. Chẳng trách Tạ Hoa lại cho rằng trên bức thứ đó

    Có tên con trai ông ấy. Con người thường thích tự mình phát hiện ra manh mối, rồi tin chắc vào những gì chính mắt mình nhìn thấy. Thật đáng tiếc. Vốn dĩ Tạ Hoa có thể phục vụ cho tôi, là anh đã phá hỏng quân cờ này của tôi. Nhưng mà không sao.

    Cho dù là Lạc Văn Thanh hay Tạ Hoa, đến cuối cùng nhất định cũng sẽ phản đối, vì lập trường của chúng tôi khác nhau. Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn anh đã giúp tôi trừ khở một kẻ địch mạnh. Cậu là một người Trung Quốc

    Mà lại giúp ngoại bang mưu đồ vùi dập chúng ta. Một khi nổ ra chiến tranh, lửa chiến cháy trên quê hương cậu, người bị giết hại cướp bóc là đồng bào của cậu đấy. Vì sao cậu phải làm vậy? Nhà tôi không ở đây. Tôi không có nhà.

    Tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi. Xin lỗi Lạc thiếu gia. Em không uống rượu là vì bố em. Lúc em còn nhỏ, bố em uống rượu, ham cờ bạc, thua hết cả gia đình rồi. Từ nhỏ em đã thề, em không được dính đến cá cược, cũng không uống rượu.

    Cậu được người Nhật nhận nuôi? Lúc đầu tôi lừa các anh đấy. Bố tôi không phải kẻ nát rượu gì cả. Bố mẹ tôi đã chết từ mười mấy năm trước rồi. Tôi được người Nhật nuôi lớn. Có phải tôi nên báo đáp công ơn nuôi dạy của họ không?

    Là Trương tiên sinh đã nuôi tôi lớn lên thành người. Là ông ấy dạy tôi đọc sách, viết chứ. Là ông ấy dạy tôi học võ, làm người. Nếu không phải ông ấy, có lẽ tôi đã bị chó hoang tha đi từ lâu rồi cũng không biết chứng. Tôi không có bố,

    Cũng không có mẹ. Là người Nhật. Là họ. Họ mới là cha mẹ tái sinh của tôi. Từ nhỏ tôi đã ở Nhật. Cho tới tận hai năm trước mới trở về sắp đặt tất cả những hoạt động sau đó. Ủy viên Từ. Ủy viên Từ.

    Bắt kẻ ám sát. Bắt kẻ ám sát. Ngoài ra, trên súng lục cũng chỉ có dấu vân tay của một mình bị cáo. – Đủ chứng minh khẩu súng là của riêng bị cáo. – Cảnh sát. Cảnh sát. Lôi ra ngoài. Vâng. Tôi không xứng là người làm luật.

    Ông thì xứng là người Trung Quốc sao? Ông dựa vào đâu mà bắt tôi? Buông tôi ra. Cậu ở đây làm gì thế hả? Đi đi. Nhưng mà… Hứa Hoài Xương chết như thế nào hoàn toàn không quan trọng. Nhà họ Hứa còn một chuyện nữa,

    Có thể mới là điều anh muốn biết. À phải rồi. Trên chuyến tàu này có một người có chút liên quan đến nhà họ Hứa. Ai? Vinh Hương cách cách. Bà ấy là mẹ nuôi của Hứa phu nhân. Nhưng có một điểm rất lạ. Cái gì mà lạ?

    Lạc Lão gia ngay sau đó liền bị hại. Em thấy không thể trung hợp như thế được, nên em đã điều tra kĩ hơn một chút. Cậu giúp tôi điều tra thêm mấy người nữa. Hoàn cảnh của mấy cô giáo trường nữ sinh này. Cô Lý Bội này em đã từng điều tra.

    Anh Tư Đồ bảo em giúp anh ấy làm một việc. Em đang vội đi ra ngoài. Bảo cậu làm việc gì? Tìm một người ạ. Mấy người Tiểu Lục là anh phái đến Đại Lí hả? Đúng rồi. Anh có biết đó là một vụ bắt cóc không? Đương nhiên là tôi biết rồi.

    Đã biết là bắt cóc rồi mà còn để người lùng sục quanh chỗ bọn bắt cóc thế à? Nếu anh không giúp được gì, thì cũng xin anh đừng giúp bừa. Tôi không giúp gì được thật. Tôi chỉ rảnh việc thôi. Lạc thiếu gia. Ơ, Lạc thiếu gia cũng tức giận rồi.

    Khải Minh. Anh Tư Đồ. Em điều tra được một số thứ, cũng không biết có ích gì không, lát nữa anh xem xem. Nói chung cũng gần giống những gì Lạc thiếu gia nói. Phùng phu nhất rất ít khi ra ngoài.

    Mỗi lần hàng xóm nhìn thấy bà ấy, cơ bản đều vào thứ Tư. Còn về Phùng tiên sinh… Chưa ai từng thấy ông ấy. Vậy vẻ ngoài của Phùng phu nhân này có miêu tả gì cụ thể không? Em đã vẽ một bức tranh. Đã giải phẫu thi thể luật sư Thẩm chưa?

    Cái này phải hỏi bác sĩ Phương. Đây là việc ông ấy phụ trách. Phương Tiệm Tề hả? Được. Đi nào. Đi đâu ạ? Đi tìm bác sĩ Phương. Cầm hộ tôi chút. Tĩnh Huyên mất tích không liên quan đến tôi. Anh thế này là trúng kế của X rồi đấy.

    Trúng kế của X à? Chẳng phải anh chính là X sao? Nếu anh nổ súng, thì anh chính là người thứ ba rồi. Nếu anh không đi cùng tôi, thì anh sẽ là kẻ thứ ba. Chỉ có điền tôi không nghĩ là, tôi thực sự không thắng nổi anh. Cậu thua

    Là vì cậu quá muốn thắng. Nếu không phải vì vụ cá cược này, thì cả đời này tôi cũng không nghi ngờ cậu. Được. Hai người liên thủ với nhau lừa tôi phải không? Đừng nói vậy. Người chúng tôi lừa là X. Vậy khẩu súng Lạc thiếu gia đưa cho tôi này

    Chắc cũng không cần dùng đến nữa nhỉ. Tư Đồ đã nói rồi. Cậu sẽ không nổ súng giết người, nên khẩu súng này ở chỗ cậu sẽ rất an toàn. Nếu tôi đưa cho cậu một khẩu súng giả, thì ngược lại dễ làm bọn tôi lộ tẩy. Tư Đồ Nhan.

    Anh đừng tự cho rằng mình quá hiểu một người. Đương nhiên là tôi có thể nổ súng rồi. Thế phải xem là lúc nào chứ. Sao cô ngốc thế hả? Sao anh ngốc thế hả? Sao anh lại mang mình ra làm mồi nhử? Không bắt được thì thôi, có làm sao đâu.

    Anh mà chết rồi, tôi phải làm sao? Thế cô có từng nghĩ, cô mà chết thì tôi phải làm sao? Anh để tâm thật sao? Nếu anh thực sự để tâm, thì anh sẽ không giấu tôi ngay từ đầu. Từ đầu tới cuối, tôi cũng chỉ là

    Một kẻ tình nghi trong lòng anh thôi. Cho tới bây giờ, anh cũng không xóa bỏ hoàn toàn sự nghi ngờ với tôi. Bởi vì chỉ có như vậy, thì cho dù tôi chết, cô cũng sẽ không quá đau lòng. Sau này Lạc Thiếu Xuyên sẽ nói với cô…

    Tôi chính là tên X đó. Cô sẽ có thể quên được tôi. Cậu thua rồi. Tôi đã nói ở đây sẽ có ba người chết phải không? Tôi không thua đâu. Mặt nạ anh tặng em dùng cũng tốt đấy. Anh xem, giờ trông em ổn hơn phải không? Trang điểm xinh thế này,

    Định đi vượt mặt Tĩnh Huyên hả? Sao trước đây không phát hiện ra anh mồm mép thế này nhỉ? Nói sự thật thôi mà. Thôi được rồi. Để em đi thay bộ khác. Sắp đến giờ rồi còn thay nữa à? Anh vội cái gì? Thế anh đi lấy điện tín trước,

    Lát nữa em với cô cùng qua đó nhé. Điện tín từ Phụng Thiên đến hả? Ông Trương gửi đến. Lý Viên Phổ bị thắt cổ chết trong ngục, là thuê hung thủ giết người. Kẻ thuê hung thủ tầm hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt nho nhã, đeo kính viền đen.

    Có thể cung cấp manh mối được không? Kim Khải Minh. Sao Kim Khải Minh phải giết sư huynh Lý Viên Phổ nhỉ? Ở đây sẽ còn xảy ra ba vụ ám sát nữa. Nếu có thể ngăn cản anh ta trước khi xảy ra vụ mưu sát thứ ba, thì cậu sẽ thắng.

    Nhưng mà cậu cũng sẽ thành một nạn nhân. Anh ta dựa vào đâm mà dám chắc có thể giết được tôi? Không biết. – Đến rồi à. – Cô. Chu Mặc Uyển đâu? Cô không biết. Không phải con bé nên đến cùng con sao? Sao thế? Làm gì thế? Không giúp đi à?

    Tìm Chu Mặc Uyển. Không gặp một phút cũng không được à? Cô ấy là người của Thần Dụ. Cháu đi đâu thế hả? Có việc. Sao anh ấy lại đi thế ạ? Mẹ biết sao được. Mau đi hỏi xem. Mau lên. Anh lại trốn kết hôn hả? Không phải trốn kết hôn.

    Lần sau lại đính hôn lại. Lần sau là lúc nào? Lát nữa món ăn nguội mất rồi. Món ăn nguội rồi thì gọi một bàn khác. Người đi rồi thì mời lại lần nữa. Vụ án lần này rất nan giải. Tư Đồ cuãng không xử lý được.

    Lần trước đã không đính hôn được, giờ anh lại bỏ rơi em, lần… lần sau đính hôn kiểu gì? Thế thì không đính hôn nữa. Cưới luôn. Anh theo đến đây làm gì? Mau quay về đính hôn đi. Anh xảy ra chuyện lớn như thế, tôi còn đính hôn kiểu gì?

    Anh bảo Kim Khải Minh đã giết Lý Viên Phổ? Liệu đây có phải kế li gián của Kim Khải Minh không? Lúc ở nhà bác sĩ Phương, tôi bảo Chu Mặc Uyển đi tìm Tĩnh Huyên và thím anh. Cô ấy nhìn thấy Kim Khải Minh đến thì trốn đi.

    Thế thì có vấn đề gì? Nếu cô ấy không biết Kim Khải Minh chính là X, thì sao cô ấy phải trốn đi? Lý do này gượng ép quá. Đỗ Hoành đã giết Triệu Tiền Tôn, chiếm chỗ đá quý đó cho riêng mình, không nộp lại toàn bộ, bị Thần Dụ biết rồi.

    Thế nên… Kim Khải Minh chưa từng thấy chỗ đá quý đó, sao biết được là có bao nhiêu? Tôi đã thăm dò cô ấy. Tôi nghĩ… Nếu cô ấy là người của Thần Dụ, chắc chắn sẽ nghĩ đủ cách để đổ nghi ngờ lên người anh. Nhưng cô ấy không làm vậy.

    Lần này cũng đổi đề tài ngay. Biết đâu đây chính là mục đích của hung thủ. Anh ta muốn anh nghi ngờ Lạc Thiếu Xuyên. [Cảm ơn món quà của anh] Đạo cao một thước, ma cao một trượng. Sao lại để Tư Đồ Nhan sống?

    Không phải cô làm theo cảm tính đấy chứ? Cấp trên chỉ thị, để Tư Đồ Nhan lại, sau này tất có lúc dùng đến. Tôi mong là cô không tự lừa mình, lừa người. Tiếp theo đây tôi đi đâu? Bắc Kinh. Đeo lên cho tôi. Được. Tôi vẽ giúp anh.

    Nhưng tôi có một điều kiện. Điều kiện gì? Giờ tôi vẫn chưa nghĩ xong. Đợi tôi nghĩ xong, cho dù là điều kiện gì, anh cũng phải thực hiện. – Cho dù là… – Tôi đồng ý. Mặc Uyển. Nếu lần này chúng ta đều có thể sống ra khỏi đây… Thôi.

    Sống đã rồi nói. Được. Cô còn chưa biết tôi định nói gì mà. Đều được. Bắc Kinh? Phải về Bắc Kinh thật hả? Anh Uông gọi tôi quay về, hình như có việc. Không phải anh đi tìm Chu Mặc Uyển chứ? Cáp Nhĩ Tân họ không ở lại được nữa,

    Chắc sẽ đi Bắc Kinh. Thôi được. Anh đã đi thì tôi không giữ anh nữa. Ban đầu anh đến Cáp Nhĩ Tân, chính tôi đã kéo anh lên chuyến tàu này. Bây giờ anh đi, tôi vẫn đến tiễn anh. Vẫn là tàu tốc hành Phương Đông, toa tàu hạng nhất.

    Lần này tôi không khách sáo với anh nữa. Rảnh thì cùng đến Bắc Kinh chơi nhé. Anh Tư Đồ. Chúc anh thượng lộ bình an, chăm sóc mình cho tốt nhé. Anh nhớ đấy nhé. Cáp Nhĩ Tân luôn có một gia đình của anh.