Sinh Mệnh Thân Yêu Tập 02 | Điều gì xảy ra với bác sĩ nam ở sản phụ khoa | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Sinh Mệnh Thân Yêu] [Tập 2] Người bệnh bây giờ nhiều ý kiến lắm. Họ sẽ tự lên mạng tra. Nếu cậu tranh bua với họ, họ sẽ kiện cậu thái độ không tốt. Đôi lúc, nhịn một chút là qua thôi. Cậu xem tôi
Tôi chỉ cười, người bệnh thái độ với tôi thế nào, tôi cũng cười. Không ai đánh người hay cười cả. Chả trách y tá trưởng khen cậu EQ cao. Tôi không cười nổi. Lúc đi học tôi cũng lo cho cậu lắm. Cậu nói xem, cậu là bác sĩ mà không biết cười,
Chẳng phải ngày nào cũng sẽ cãi nhau với bệnh nhân à? Tôi biết phẫu thuật là được rồi. Cứu người bằng gì? Bằng dao phẫu thuật. Cười có cứu được người khác không? Cậu gặp một người bị sốc trên đường, cậu sẽ làm hồi sức tim phổi cho người đó ngay,
Hay là cười với người đó? Phương châm mà chúng ta thúc đẩy là gì? Chữa trị khi cần, thường xuyên giúp đỡ, luôn luôn an ủi. Nhưng tôi cảm thấy không thể làm được ở bệnh viện chúng ta. Chữa trị khi cần thì tôi còn làm được. Thường xuyên giúp đỡ
Miễn cưỡng vẫn được. Luôn luôn an ủi… Có tận mấy trăm bệnh nhân xếp hàng thì phải làm thế nào? Chúng ta lấy đâu ra thời gian. Ai nói không được? Lâm Xảo Trĩ là người như vậy. Không mấy ai đạt được cảnh giới của Lâm Xảo Trĩ.
Vậy tôi cũng muốn làm được thường xuyên giúp đỡ, luôn luôn an ủi. Cậu đấy, cứ làm tốt việc chữa trị khi cần đi đã. Cậu tổn thương tôi rồi đấy. Cậu làm được hai vế trước, tôi làm được hai vế sau. Chúng ta kết hợp với nhau là hoàn hảo.
Tổng cộng có ba điều, lấy đâu ra hai vế trước, hai vế sau? Chẳng lẽ thường xuyên giúp đỡ không phải chức trách của bác sĩ sao? Bác sĩ Ngô nói gì cũng đúng. Tôi phải đi tìm chồng tôi đây. Tôi phải hỏi anh ấy,
Nên làm thế nào với bệnh của Trần Bình. Tôi đi trước đây. Cười. Trưa anh không ăn với em nữa. Có một đứa bé, tình trạng không ổn lắm. Anh muốn quan sát thêm. Em không đến tìm anh để đi ăn. Bây giờ em có một vấn đề rất khó xơi,
Cần anh giúp đỡ. Được, về mặt nào? Có một sản phụ từng đẻ nhiều lần. Trước kia cô ấy từng đẻ hai lần, nhưng đều chết yểu trong vòng 12 tiếng đồng hồ. Bây giờ là đứa thứ ba. Gia đình họ rất sốt ruột. Em muốn hỏi có nguyên nhân gì
Hoặc có cách nào tránh được tình huống như vậy lại xảy ra với đứa thứ ba này không? Còn thông tin gì về hai đứa trước không? Không có gì hết. Họ sinh tại bệnh viện ở quê nhà. Lúc đứa trẻ ra đời vẫn được đánh giá rất cao.
Hình như bác sĩ cũng không đưa ra nguyên nhân gì. Gia đình cũng không khám nghiệm tử thi. Vậy em bảo anh suy đoán kiểu gì? Em có biết trẻ sơ sinh chết yểu có bao nhiêu khả năng không? Nếu một đứa trẻ chết yểu có thể sẽ có rất nhiều nguyên nhân.
Nhưng bây giờ cả hai đứa đều chết yểu. Em nghĩ có mối liên hệ nào đó mà bệnh viện địa phương không kiểm tra ra không? Cho dù cả hai đều chết yểu cũng không có nghĩa giữa hai đứa trẻ có mối liên hệ mật thiết. Rất có thể là
Cả hai gặp biến cố ngẫu nhiên riêng. Hơn nữa thông tin mơ hồ như vậy thì anh đoán kiểu gì? Anh cũng không cho ý kiến được. Chồng, anh ở với em không cần cẩn thận như vậy. Anh chỉ cần nói sơ sơ với em thôi, em có thể tự về suy nghĩ.
Bác sĩ không có sơ sơ. Bây giờ em đang mang thai, em sắp làm mẹ rồi. Em không thể nhìn người mẹ khác chịu khổ. Anh nói xem, nếu tình huống này xảy ra với đứa trẻ thứ ba thì phải làm sao? Cô ấy sẽ buồn đến mức nào.
Vậy cũng phải chờ đứa bé thứ ba ra đời rồi xem tình hình thế nào. Bây giờ chưa phải lúc để lo. Anh có biết đồng cảm không đấy? Có lòng cảm thông không? Anh có phải chồng em không? Gì nhỉ, anh đang bận. Chúng ta đừng thảo luận
Chuyện không có kết quả ở đây. Anh về trước đây. Nhớ ăn cơm đầy đủ. Trực ca đêm à? Đâu có. Không biết vì sao gần đây tôi hay buồn ngủ. Chưa tới 30 tuổi đã vậy rồi, sau này mà mang thai thì còn làm việc thế nào được?
Chắc không có vấn đề gì đâu. Vì sao các cô gặp nhiều sản phụ cao tuổi có vấn đề như vậy, mà vẫn ảo tưởng về mình khi làm sản phụ cao tuổi nhỉ? Dù gì chúng tôi cũng là bác sĩ nữ khoa phụ sản, vẫn hiểu biết
Về cơ thể của bản thân. Ví dụ như chủ nhiệm Hoàng, lúc cô ấy mang thai đứa đầu cũng không ảnh hưởng tới việc cô ấy công bố Danh mục Trích dẫn Khoa học. Bây giờ cô ấy mang thai đứa thứ hai cũng chỉ nghén mấy ngày, nghỉ ngơi một tuần.
Bây giờ thai nhi ổn định rồi cô ấy vẫn phẫu thuật bình thường. Một ngày làm tận năm ca. Cô ấy đã sắp 40 rồi. Các cô luôn lấy trường hợp đặc biệt ra để thuyết phục bản thân. Chủ nhiệm Hoàng sinh con đầu lòng lâu rồi.
Bỏ qua thời gian sinh con tốt nhất sẽ chỉ khiến bản thân hối hận thôi. Hôm nay anh ăn nhầm thuốc nổ à? Trong cơm có thuốc nổ à? Đỗ Đế, ở đây. Không đúng, Lý Tuấn Kiêu, hai người cãi nhau à? Có người không muốn kết hôn,
Có thể là muốn chia tay. Không đâu, đùa gì vậy. Tôi cũng cảm thấy ông trời đang đùa giỡn với tôi. Đỗ Đế và Lý Tuấn Kiêu chia tay rồi à? Chưa. Y tá trưởng, sao chị cũng hóng hớt thế? Cô đừng bảo vệ Đỗ Đế nữa. Bình thường ngày nào
Hai người họ cũng ngồi ăn cùng nhau. Hôm nay mỗi người một bên, cô chờ xem, chưa tới giờ tan làm hôm nay cả khoa sẽ biết chuyện này thôi. Hơn nữa sắp có người tới theo đuổi Lý Tuấn Kiêu rồi. Chị phải trông đám y tá cấp dưới của chị ấy.
Hai người đó chỉ đang cãi nhau thôi. Hai hôm nữa là làm lành. Chị đừng có để mấy cô gái ở chỗ chị thừa nước đục thả câu. Y tá dưới trướng tôi ai cũng dịu dàng hiền thục. Ai chẳng tốt tính hơn Đỗ Đế. Tôi chưa từng gặp
Bác sĩ nữ nào hung dữ như vậy. Cả ngày chỉ biết cắn y tá, cắn bác sĩ cấp trên, cắn người nhà bệnh nhân. Đặt biệt danh Đỗ Tam Lang cho cô ấy không sai chút nào. Cậu ấy chỉ cầu toàn quá thôi. Tôi phải đi khuyên hai người họ.
Cãi nhau là chuyện bình thường. Hai người ở bên nhau bao nhiêu năm, nếu mà chưa cãi nhau bao giờ tôi mới thấy lạ. Anh phải biết cãi nhau là giai đoạn phải có để tình cảm thăng hoa. Khi hai người qua giai đoạn này rồi tình cảm sẽ thăng hoa. Thông Duệ,
Tôi hỏi cô. Nếu Phùng Viễn Hàng đưa ra yêu cầu bảo cô tạm thời từ bỏ công việc ở Thịnh Tế vì gia đình và con cái, cô có đồng ý không? Đương nhiên. Vốn tôi cũng nghĩ như vậy. Cô xem, con gái bình thường đều sẽ nghĩ vậy.
Nhưng Đỗ Đế thì khác. Cô ấy cảm thấy sự nghiệp của cô ấy, hạng nhất mà cô ấy muốn có quan trọng hơn bất cứ điều gì. Thậm chí còn quan trọng hơn tôi. Anh không thể nghĩ vậy được. Anh phải nhớ trong lòng Đỗ Đế, anh rất rất rất quan trọng.
Lúc cãi nhau, con gái thường đợi lời xin lỗi chân thành từ con trai. Chỉ cần anh nhận sai với cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ nói chuyện tử tế với anh. Giường 18 gọi. Giường của tôi, tôi đi đây.
Còn chưa tiêm xong thuốc cô ấy đã co giật rồi. Bác sĩ Ngô, vừa nãy tôi không biết gì cả. Bây giờ tôi đang rất choáng. Tôi phải làm sao? Cho cô ấy hít oxy, nghe tim thai, lắp máy điện tim. Cho tôi xem giấy xét nghiệm.
Có quá nhiều protein trong nước tiểu. Bệnh phát triển nhanh quá. Sao nữa? Bây giờ tiêm magnesi sulfat, chống co giật cho cô ấy. Được. Không, tôi gọi điện thoại cho chủ nhiệm Hoàng đã. Gì thế, tôi đang phẫu thuật. Hoàng… Chủ nhiệm Hoàng, chuyện là
Lý Nhiên bị cao huyết áp thai kỳ đột nhiên co giật. Nhưng bây giờ đã đỡ rồi. Bây giờ tim thai của thai nhi bình thường. Hiện dấu hiệu sinh tồn cũng đang ổn định. Protein trong nước tiểu cao không? Rất cao. Vậy nói nhiều làm gì, tiêm magnesi sulfat đi.
Mau lên, magnesi sulfat. Mau gọi điện cho chồng cô ấy. Vâng. Magnesi sulfat 2,5g. Vợ tôi sao thế? Sản giật? Sao lại có bệnh này? Vì sao lại có bệnh này? Anh nhỏ tiếng thôi. Anh nói nhỏ thôi, anh đừng có hét. Bây giờ cô ấy hết co giật rồi.
Nguyên nhân dẫn đến loại bệnh này rất phức tạp. Cũng do nhiều yếu tố gây ra. Có người bình thường không bị cao huyết áp, đến khi mang thai lại bị. Tôi thấy tình trạng của vợ anh chắc bình thường không hay vận động, vừa thích ăn mặn vừa thích ăn cay.
Gia đình cô ấy có tiền sử bị cao huyết áp không? Có ai từng bị huyết khối không? Tôi không biết tiền sử nhà cô ấy. Chúng tôi đều là trẻ mồ côi. Tôi không có mẹ, cũng không có mẹ vợ. Sau khi hai chúng tôi biết là có thai
Cũng không biết nên làm thế nào. Tôi là hát chính của một ban nhạc. Ban nhạc không nổi tiếng, cũng không kiếm được nhiều tiền. Tôi nghĩ dù gì cũng không biết gì cả, vậy thì đi diễn nhiều, kiếm nhiều tiền. Hi vọng có thể đảm bảo hơn
Cho cuộc sống sau này của họ. Vậy vợ anh làm gì? Cô ấy là thu ngân của một cửa hàng nhạc cụ. Hai chúng tôi quen nhau khi đi mua nhạc cụ. Đúng thật là. Cô ấy phải ngồi cả ngày, cũng không vận động được. Cô ấy còn hay nói với tôi
Lần nào ngồi cũng bị tê chân. Vậy tôi sẽ xét nghiệm cho cô ấy, xem chân cô ấy có bị huyết khối không. Bác sĩ, vốn tôi chuẩn bị đi nơi khác biểu diễn. Nhưng tôi hủy buổi diễn rồi. Nghĩ tới nghĩ lui vẫn không yên tâm.
Tôi cũng bồi thường cho người ta rồi. Bây giờ tôi có thể yên tâm ở bên cô ấy mỗi ngày. Nhất định phải chăm sóc tốt cho hai mẹ con họ. Bây giờ anh cũng chỉ có thể ở bên cô ấy mỗi ngày tại đây. Bởi vì chúng tôi phải giám sát
Sản phụ và thai nhi, sẵn sàng mổ lấy thai bất cứ lúc nào. Anh phải chuẩn bị tâm lý đứa bé sinh non. Nếu nghiêm trọng rất có thể sẽ không giữ được. Chị lại đứng cả ngày rồi, chủ nhiệm Hoàng. Chị vẫn nên giảm bớt các ca phẫu thuật đi.
Cứ tiếp tục thế này… Giảm bớt số lượng ca phẫu thuật thì ai nhận đây? Cô à? Tôi không có năng lực, không thể giúp cô giáo. Có biết tôi gọi cô đến làm gì không? Không biết. Tôi là tuyến mấy? Tuyến ba. Vậy khi tuyến một phát sinh
Vấn đề không thể giải quyết, nên tìm tuyến mấy? Tuyến hai. Vậy hôm nay khi Lý Nhiên xảy ra vấn đề sao lại gọi điện cho tôi? Đấy là bệnh nhân chị đặc biệt căn dặn, thế nên tôi cuống quá đã gọi cho chị. Thông Duệ,
Tôi là giáo viên hướng dẫn của cô, cô có vấn đề cứ tìm tôi theo thói quen. Không phải tôi không vui, nhưng cô cũng phải nhớ cô cũng là bác sĩ nội trú của bệnh viện này. Chuyện gì cũng không thể không tôn trọng chế độ của bệnh viện.
Chế độ của bệnh viện được xây dựng qua kinh nghiệm của vô số đời bác sĩ trong bao nhiêu năm nay, có thể đảm bảo an toàn tính mạng của người bệnh một cách tối đa, đảm bảo phân phối tài nguyên chữa trị một cách hợp lý. Hôm nay cô nên lập tức
Gọi điện cho bác sĩ tuyến hai, như vậy mới có thể giải quyết vấn đề không thể giải quyết với tốc độ nhanh nhất. Vả lại hôm nay Lý Nhiên như vậy, lẽ nào cô không thể xử lí một mình ư? Mấy năm nay cô theo tôi học vô ích à? Xin lỗi.
Hôm qua tôi đã thấy ca phẫu thuật của Đỗ Đế, cảm thấy vô cùng chấn động. Tôi chưa từng thấy một bác sĩ nội trú nào có thể đạt đến trình độ như vậy. Đúng là thiên tài. Bây giờ đến tình huống thế này cô cũng không xử lý nổi.
Cô cạnh tranh chức bác sĩ nội trú chính với cô ấy kiểu gì đây? Chủ nhiệm Hoàng, tôi có một chuyện muốn nhờ chị chỉ bảo. Làm sao chị có thể chăm lo cho cả sự nghiệp lẫn gia đình vậy? Chị nghĩ tôi có thể vừa mang thai sinh con
– vừa làm bác sĩ nội trú chính không? – Cô đừng nằm mơ nữa. Khi học cao học tôi đã sinh đứa đầu rồi. Tuổi nào làm việc nấy. Hai mấy tuổi là thời gian năng lực sinh sản mạnh nhất, các cô đều trì hoãn. Bà bầu sảy thai
Bốn mươi mốt tuổi tuần trước mới thật sự là giàu có. Đối tác của xí nghiệp lớn, mua nhà như mua rau. Khi lo cho sự nghiệp cứ cảm thấy mình vẫn còn thời gian sinh con, kết quả đến khi muốn sinh thì sao? Buồng trứng suy kiệt,
Đã thụ tinh trong ống nghiệm mười mấy lần, khó khăn lắm mới miễn cưỡng mang thai lại sảy mất. Những ca như vậy còn ít ư? Tôi khuyên cô hoặc là mau sinh con hoặc lo mà làm bác sĩ nội trú chính, không thể nào có chuyện vẹn cả đôi đường đâu.
Thế nào? Cô muốn sinh con à? Muốn sinh thì nói sớm đi. Tôi cũng không phải lo nâng đỡ cô để Đỗ Đế thăng chức trước. Tôi chỉ hỏi thế thôi. ♫Tình yêu anh trao cho em♫ ♫Không thể ngăn cản hết mọi lần♫ ♫Vấp ngã♫ ♫Chúng ta đừng sợ hãi♫
♫Đều dũng cảm lên, rồi sẽ ổn thôi♫ ♫Tưởng tượng cũng đắm say♫ ♫Lần đầu tiên nhìn thấy em nở nụ cười♫ ♫Yên tâm mà ngủ say♫ ♫Không cần nhíu mày♫ ♫Và phiền não♫ Đây là bài hát gì vậy? Cũng hay phết. Không biết nữa. Chắc là tự viết. Lãng mạn quá.
Nếu tôi có một ông chồng biết sáng tác nhạc và hát, tôi sẽ không đọc truyện tranh nữa, không xem phim thần tượng nữa. Tôi sẽ suốt ngày chỉ nghe nhạc chồng tôi viết thôi. Trước đây là ai nói tìm ông chồng thế này cả đời chẳng đáng tin cậy hả?
Tôi sai rồi. Trước đây tôi nhìn lầm, được chưa? Xem ra đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong. ♫Em vẫn có thể chạy thật nhanh♫ ♫Tình yêu anh trao cho em♫ ♫Không thể ngăn cản hết mọi lần♫ ♫Vấp ngã♫ ♫Chúng ta đừng sợ hãi♫
♫Em vẫn có thể chạy thật nhanh♫ ♫Người yêu dấu hỡi♫ ♫Muốn em biết♫ ♫Em đáng quý nhường nào♫ ♫Em đáng có♫ Nghĩ gì vậy? Sao Phùng Viễn Hàng có thể hát được. [A lô, Thông Duệ.] [Tối nay anh phải tăng ca,] ngày mai có một ca lớn, u não kèm theo mang thai,
Khoa sơ sinh bọn anh phải phối hợp. Nhất định phải tăng ca ư? Tối nay em đã đặt một nhà hàng rất sang trọng, năm sao ngọc trai đen đấy. Em muốn ăn mừng cùng anh. [Ăn mừng gì?] Mừng em mang thai. Anh thật sự không đi được.
Hay em tìm Đỗ Đế đi ăn đi. Em mang thai con của Đỗ Đế à? Anh không thích đứa bé này đến vào lúc này ư? Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. [Vậy ngày mai thì sao?] Ca phẫu thuật này khá phức tạp, phải xem bao giờ anh xong.
Mai là sinh nhật em. Mai là ngày mấy? Em thua anh rồi. Hay là thế này đi. Anh về nhà trước 12 giờ, dù gì cũng phải cắt bánh cùng em chứ. [Được, anh cúp đây.] Không đặt cho mình cái bánh kem ư? Cúp nhanh thế.
Thai sinh đôi thật sự làm mình mệt muốn chết. Ngủ rồi à? Đây là gì vậy? Giường nào gọi tôi vậy? Giường nào gọi cậu gì chứ, tôi gọi cậu. Sao lại ngủ đến mức này? Bạn yêu, có một chuyện tôi phải nói với cậu. Chuyện gì mà ngập ngừng thế?
Tôi mang thai rồi. Vậy nên mấy hôm nay cậu mới ngáp suốt ngày ư? Mấy tuần rồi? Khám thai chưa? Hay xin nghỉ đã, tôi trực ca của cậu cho. Đừng. Tôi vừa tra được. Bao giờ thai nhi ổn định rồi nói với người khác sau.
Vậy chuyện cạnh tranh chức bác sĩ nội trú chính… Tôi từ bỏ rồi. Từ bỏ ư? Bác sĩ nội trú chính là một ngày 24 tiếng cứ phải ở bệnh viện. Tầm này sang năm tôi đã sinh con rồi, tôi còn làm bác sĩ nội trú chính kiểu gì nữa?
Vậy cậu từ bỏ như vậy, có cam tâm không? Vì con của tôi, có gì không cam tâm chứ? Nhưng cậu nghe cho rõ đây, tôi từ bỏ còn cậu phải tranh thủ giành lấy suất bác sĩ nội trú chính này, nghe chưa? Nghe rồi. Đã đi siêu âm chưa?
Vẫn chưa kịp đi. Nào. Cậu biết không, tôi đã tưởng tượng ra cảnh tượng này rất nhiều lần rồi. Chúc mừng cậu, ước mơ đã thành sự thật. Tôi muốn sinh đủ ba đứa. Hơi lạnh đấy. Thấy chưa? Ở trong tử cung. Cậu xem. Thấy rồi. Đây là một sinh mạng bé nhỏ,
Đỗ Đế. Bây giờ hai sinh mạng đang dùng cơ thể của tôi. Tôi thật sự rất cảm động. Tôi đang mang thai một sinh mạng mới. Tôi thấy rất tuyệt vời, rất thần kỳ, tóm lại rất phức tạp. Tôi thấy chấm nhỏ này cũng cảm thấy rất thần kỳ.
Nó lại là con của cậu. Tôi thấy con gái nuôi của tôi nhất định sẽ rất đáng yêu. Sao cậu biết là con gái nuôi? Sao không phải con trai nuôi? Con gái tốt mà, áo bông nhỏ ân cần. Thích con gái. Nhưng cũng muốn có con trai.
Đặt tên gì cho nó đây? Tên là Hồ Lô Nhỏ. Sinh đứa thứ hai gọi là bé hai, sinh đứa thứ ba gọi là bé ba. Cậu xem “Anh em hồ lô” đến nỗi tẩu hỏa nhập ma rồi à? Tôi nhắc nhở cậu nhé, thời gian tới nhất định phải thật cẩn thận,
Tốt nhất là mấy ngày tới hãy lập hồ sơ trước, nếu phát hiện xuất huyết gì đó, phải kiểm tra ngay. Bây giờ cậu vẫn chưa đến ba tháng, vẫn chưa ổn định lắm đâu. Cười gì vậy? Đây là lời dặn của bác sĩ. Nữ đế lạnh lùng cũng trở nên
Lắm lời như vậy. Bạn thân vẫn đáng tin hơn chồng. Tất nhiên rồi. Hỏng rồi. Làm gì mà giật bắn lên thế? Vừa bảo cậu là phải cẩn thận một chút mà. Tôi quên mất, Lý Tuấn Kiêu đang đợi cậu ở nhà hàng Lưu Diệp Đảo. Cậu mau đi đi. Tôi không đi.
Đỗ Đế, cặp đôi xuất hiện vấn đề phải kịp thời nói chuyện với nhau, cậu cứ thế này là vô trách nhiệm với tình cảm năm năm của các cậu. Đúng là tình cảm năm năm rất quan trọng, nhưng vấn đề lớn nhất là tam quan khác biệt. Trước đây khi ở trường
Cuộc sống của mọi người đều rất đơn giản, chưa từng nghĩ đến sau này, tương lai sẽ ra sao. Mấy năm gần đây tôi cảm thấy Lý Tuấn Kiêu đã trở nên ngày càng xa lạ. Tôi không thể chấp nhận rất nhiều suy nghĩ, quan điểm của anh ấy.
Vậy cậu có từng trò chuyện với anh ấy không? Cậu có nói với anh ấy rằng cậu mong cuộc sống trong tương lai sẽ ra sao không? Cậu đã từng nói với anh ấy chưa? Chưa. Thế chẳng phải đúng rồi sao? Mau đi đi. Lỡ tí nữa phòng bệnh có việc gì…
Vẫn còn tôi mà. Bây giờ tôi chỉ mang thai thôi, không hề ảnh hưởng đến công việc. Vậy được rồi. Nếu tí nữa không có việc gì, cậu hãy lẳng lặng chợp mắt một lát. Khi ngủ lấy gì đó đắp lên, đừng để bị cảm lạnh. Biết rồi. Nhiều lời quá.
Trong nước lại còn có nơi thế này. Nhưng bác sĩ tan ca đến đây không khó chịu ư? Mãi mới rời bàn phẫu thuật, đến đây thấy như vẫn đang ở bệnh viện. Có cảm giác muốn cầm dao phẫu thuật phanh ngực mổ bụng ấy.
Đây là quán do một bác sĩ trước đây đã nghỉ việc ở Thịnh Tế mở. Với anh ấy mà nói, đây là một sự hoài niệm. Với người bình thường mà nói, đây là sự mới lạ. Nhưng với chúng tôi mà nói, đây là địa điểm du lịch
Để tiếp đón bạn bè phương xa. Nhưng bây giờ rất nhiều bác sĩ trẻ đều thích đến đây, nói không chừng có thể gặp chuyên gia có tiếng nào đó, còn có thể tạo quan hệ này nọ nữa. Phức tạp quá. Chẳng trách ông cụ không cho em về nước,
Cũng không cho em làm lâm sàng. Cậu muốn làm ư? Cậu là học trò cuối cùng của đại thần số một trong phòng thí nghiệm gen hàng đầu thế giới. Cậu muốn làm lâm sàng, thầy hướng dẫn của cậu cũng không đồng ý. Nhưng lâm sàng thú vị mà.
Hàng ngày có nhiều tình huống bất ngờ như vậy, nếm đủ các kiểu buồn vui ly hợp của thế gian. Ở trong phòng thí nghiệm rất nhàm chán. Thôi được rồi đấy. Cậu là hy vọng của khoa học gen người trong tương lai. Cậu đừng tham gia vào
Lĩnh vực lâm sàng của chúng tôi nữa. Lần này về định ở mấy ngày? Vẫn chưa biết. Ông cụ bị ung thư gan, phải thay gan. Cuối cùng cũng nhớ ra còn một đứa con trai bị vứt ở nước ngoài, gọi con trai về dâng một lá gan cho ông ấy.
Dâng xong tôi sẽ cút. Chẳng trách cậu lại uống nước giống tôi. Tôi còn tưởng cậu đổi tính rồi chứ. Còn nữa, không phải cuối cùng ông ấy cũng nhớ đến cậu, ông ấy vẫn luôn nhớ cậu. Hơn nữa nếu ông ấy khỏi sẽ có thể cứu được
Bao nhiêu người bị bệnh não. Cậu cứ xem như cống hiến cho xã hội đi. Được được được, em cống hiến. Cống hiến xong em sẽ không về nữa. Em chỉ mong linh kiện khác của ông ấy đừng xảy ra vấn đề. Hai chúng ta cùng lớn lên dưới một mái nhà,
Nói thật, khi mẹ cậu đi bố cậu rất đau khổ. Cậu không thể đối xử với ông ấy như vậy. Ông ấy lớn tuổi rồi, cậu có thể thăm thì hãy thăm ông ấy nhiều một chút. Lần nào gặp tôi ông ấy cũng bảo tôi mở trang cá nhân của cậu
Để ông ấy xem cậu ra sao rồi. Cậu nói xem đang yên đang lành cậu chặn ông ấy làm gì? Em chặn ông ấy là để ông ấy khỏi ngứa mắt. Đừng nhắc đến ông ấy nữa. Chúng ta đã không gặp nhau bảy tám năm rồi, không thể nói mấy chuyện
Tình cảm nam nữ ư? Cứ nhắc đến ông ấy làm gì? Gặp người quen rồi. Đỗ Đế. Đây là bạn thời thơ ấu của tôi, cậu em từ bé đã bám theo tôi, cùng nhau trưởng thành, Lưu Niệm Bạch. Đây là bác sĩ nội trú xuất sắc nhất khoa chúng tôi, Đỗ Đế.
Đây là bác sĩ nội trú võ đoán nhất em từng thấy. Cậu cũng là người nhà bệnh nhân không hợp lẽ thường nhất tôi từng gặp. Xem ra hai người có chuyện nhỉ. Hay là ngồi xuống từ từ nói đi. Không cần đâu, tôi tìm người. Người kia là ai vậy?
Bác sĩ Lý, bạn trai cô ấy, vừa được tuyển làm bác sĩ điều trị, tiền đồ đang rộng mở. Loại phụ nữ ngang ngược thế này mà cũng có bạn trai ư? Cô ấy khẩu xà tâm phật, người kiểu này là thiệt thòi nhất. Người đàn ông ngồi cùng Lâm Vị
Là ai vậy? Không biết, kệ cậu ta đi. Đỗ Đế đến rồi. Trà chanh lạnh nhé. Tam Nương liều mạng trong công việc, cũng chăm thư giãn nhỉ. Anh gọi em đến để kiếm chuyện à? Lần nào em đến đây cũng là tụ tập với khoa. Anh không tham gia ư?
Anh không có ý đó. Anh chỉ cảm thán tí thôi. Hôm nay anh muốn bình tĩnh nói chuyện với em. Anh thừa nhận hôm ấy do được thăng chức làm bác sĩ điều trị, anh bị tin tốt làm choáng váng đầu óc, cũng rất muốn chứng minh cho em thấy
Thành ý muốn cùng em xây dựng một gia đình của anh, cuống quá nên đã nói mấy lời không phải phép. Hai chúng ta đã bên nhau năm năm, năm năm không phải một con số đơn giản đúng không? Nó là thời gian chúng ta quen biết và bầu bạn,
Ít nhất cũng đáng được tôn trọng, phải không? Quen biết bầu bạn. Anh thật sự cảm thấy chúng ta đã biết về nhau ư? Trà chanh lạnh, cốc đầu miễn phí. Các anh biết giữ lời hứa quá. Đương nhiên rồi. Trước đây ông chủ của chúng tôi là bác sĩ,
Ông chủ đã bảo là phải ưu đãi cho bác sĩ. Nghe nói Đỗ Đế là nữ bác sĩ nội trú giỏi nhất bệnh viện Thịnh Tế những năm gần đây, nhất định phải chăm sóc chu đáo. Cô là quán quân cuộc thi thử thách Long Island Iced Tea năm ngoái của chúng tôi,
Uống bảy cốc liền mà mặt không hề ửng đỏ. Đến nay kỷ lục này vẫn chưa bị phá vỡ. Ông chủ của chúng tôi bảo rồi, dù cô đến khi nào, cốc đầu tiên luôn được miễn phí. Khí phách này tuyệt quá. Em không uống rượu chỉ vì không muốn thua.
Đến cả uống rượu anh cũng không thắng em. Anh chỉ uống được một cốc bia. Còn em, bảy cốc Long Island Iced Tea. Có lẽ ngay từ đầu anh không nên tìm một người bạn gái việc gì cũng phải giành hạng nhất. Anh nói tiếp đi. Phụ nữ chính là phụ nữ.
Đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục thế giới bằng cách chinh phục đàn ông. Đây là điều được quyết định bởi sinh lý. Đàn ông dùng hormone phái nam để nuôi cơ bắp, hormone nữ của phụ nữ dùng để nuôi nấng đời sau. Đây là bẩm sinh, đúng chứ?
Đỗ Đế, em có thể sửa đổi cái tính xấu của em không? Anh thật sự muốn tốt cho em. Em có biết mọi người nói gì sau lưng em không? Nói rằng nếu không phải chủ nhiệm Trương che chở em, trong bệnh viện không có lãnh đạo nào chịu chấp nhận
Nữ bác sĩ như em hết. Em nói chuyện với người khác cứ luôn gai góc, không chỉ người nhà bệnh nhân mà ngay cả bác sĩ y tá cũng không muốn hợp tác với em. Cỡ như em mà cũng muốn làm bác sĩ nội trú chính ư? Em biết không,
Bác sĩ nội trú chính không chỉ cần kĩ thuật chuyên nghiệp mà còn phải có thể phối hợp nhịp nhàng với các khoa và phòng bệnh trong bệnh viện. Em nghĩ em như vậy có làm được không? Lý Tuấn Kiêu, anh thế này là cầu hôn không thành công,
Chuyển sang công kích cá nhân à? Sao trước đây em không phát hiện con người anh đáng ghê tởm như vậy hả? Ai đáng ghê tởm? Với thái độ của em, chúng ta không thể trò chuyện được đâu. Hôm nay em đến đây nói chuyện với anh là dư thừa. Anh xem,
Cãi nhau kìa. Sớm muộn gì cũng chia tay. Nói gở. Em có ý gì? Có phải em đã muốn chia tay anh từ lâu rồi không? Em chê anh nghèo chứ gì? Ngang ngạnh. A lô. [Bác sĩ Đỗ, mau về đi.] [Lý Xảo Nhi ngất trong nhà vệ sinh rồi.]
Tôi biết rồi, tôi về ngay. Sao vậy? Có lẽ ống dẫn trứng của Lý Xảo Nhi bị vỡ rồi. Bây giờ cô ấy sao rồi? Có chuyện gì vậy? Đưa bệnh nhân vào trước đã. Tôi sẽ đến ngay. Lý Phi nói tối nay cô ấy cứ đi vệ sinh suốt.
Tôi đoán là do xuất huyết dẫn đến trướng bụng dưới, cô ấy lầm tưởng là tiêu chảy, lần cuối đi vệ sinh đã ngất xỉu luôn. May mà Lý Phi biết cô ấy mang thai ngoài tử cung nên vẫn luôn theo dõi sát sao, không dám lơ là.
Bây giờ phải làm phẫu thuật. Nhưng có hai vấn đề. Thứ nhất, cô ấy không có người nhà có thể ký tên, thứ hai, cô ấy không có phí chữa trị về sau. Phí để tôi chi. Không phải cậu không có quan hệ với cô ấy sao?
Tôi và cô ấy cũng có thể xem là bạn bè, cứu người trước quan trọng hơn. Xét từ báo cáo siêu âm, vị trí phôi làm tổ của cô ấy rất không tốt, là mang thai hẹp trong ống dẫn trứng nguy hiểm nhất, sau khi bị vỡ có thể chức năng
Của ống dẫn trứng sẽ bị tổn thương. Để tôi thực hiện ca phẫu thuật này. Đỗ Đế, cô làm phụ tá. Được. Chẳng trách lại bị vỡ. Trong ống dẫn trứng mảnh như vậy lại có một phôi thai lớn như thế. Có lẽ cô ấy đã thấy khó chịu từ lâu rồi,
Nhưng không biết có chuyện gì nên không ý thức được mức độ nghiêm trọng. Ống dẫn trứng đã bị vỡ thành như vậy, cắt đi. Đừng. Không cắt cũng không được. Nếu cố khâu vào cũng không có tác dụng gì hết, sau này lại xảy ra chuyện mang thai ngoài tử cung nữa.
Bác sĩ Lâm, cô ấy còn trẻ như vậy, nhìn là biết cô gái thôn quê lên thành phố làm thuê. Nếu mất một bên ống dẫn trứng, sau này sẽ để lại ám ảnh tâm lý. Chúng ta cố gắng thử xem. Chúng ta chỉ có thể cho cô ấy
Sự hoàn chỉnh mang ý nghĩa tượng trưng thôi. Đưa chỉ đây. Sau ca phẫu thuật hãy trò chuyện với người bệnh. Mẹ. Mẹ của con đã gần đất xa trời, chỉ muốn có một đứa cháu trai. Như thế là sai sao? Con đã bảo mẹ rồi,
Đấy chỉ là một ca mổ ruột thừa, không liên quan gì đến việc sinh con hết. Mẹ biết là không liên quan. Nhưng mẹ thấy khó chịu trong lòng, tức mà không xả được. Không sao đâu. Vậy con bảo nó sinh một đứa đi. Nhìn gì mà nhìn? Được rồi, được rồi.
Phẫu thuật thai ngoài tử cung lâu vậy ư? Bằng khoa ngoại thần kinh luôn rồi. Cậu hiểu y học ư? Tôi cũng là bác sĩ. Trường y nào vậy? Johns Hopkins. Trường nổi tiếng. Đỗ Đế là bạn gái anh à? Chắc sắp không phải rồi. Được rồi. Bác sĩ Lâm, cảm ơn anh.
Muốn cảm ơn cũng phải là Lý Xảo Nhi cảm ơn tôi. Cô cảm ơn tôi gì chứ? Mấy giờ rồi? Hai giờ rồi. Cô khâu bụng đi. Thế nào rồi? Không sao. Đi thôi, chúng ta tiếp tục. Còn lại giao cho Đỗ Đế xử lý là được. Đi thôi.
Chúng ta vẫn tiếp tục chứ? Chúng ta… chia tay đi. Tại sao? Em ác với anh vậy sao? Lý Tuấn Kiêu, em không thể trở thành kiểu phụ nữ mà anh mong đợi. Em không thể vì em là phụ nữ mà hy sinh thứ mà em muốn có. Em cũng không thích
Người khác chỉ coi em là phụ nữ, mà không phải đối xử với em như một con người. Em không thể ngoảnh mặt làm ngơ với sự bất công mà phụ nữ gặp phải, hay là cố gắng chấp nhận, rồi đợi tới khi vô cảm, rồi lại dùng cách nói này
Để thuyết phục con gái của em hay những cô gái khác. Em không làm được. Đỗ Đế, em sẽ hối hận. Mẹ. Mẹ. Kỳ thi lần này, Tiểu Đệ của chúng ta lại đứng đầu cả khoá. Một đứa con gái dù có giỏi tới mấy thì sau này cũng vẫn là con dâu
Nhà người khác. Lãng phí chỗ tiền đó có tác dụng gì? Sau này đừng tới làm phiền tôi nữa. Mẹ, trước mặt con trẻ, chúng ta đừng nói như vậy được không? Tôi còn chưa trách cô, mà cô lại lên lớp tôi à. Tôi không xin mấy người tới thăm tôi.
Mấy người chạy tới chọc giận tôi. Muốn nói chuyện với tôi, thì đẻ cho tôi thằng cháu trai rồi nói. Mẹ, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Đơn vị sự nghiệp không được sinh nữa. Có một mình Tiểu Đệ là được rồi. Anh từ chức đi.
Công việc của anh quan trọng, hay là hậu duệ của nhà họ Đỗ chúng ta quan trọng? Được, được, được, được rồi. Con… bọn con sẽ cân nhắc. – Đồ bảo thủ. – Mẹ, mẹ đừng giận nữa. Mày nói gì hả? Con ăn nói kiểu gì thế hả? Xin lỗi bà nội đi.
Bà nội không nói lý lẽ. Con không xin lỗi đâu. Con giỏi hơn đàn ông. Tiểu Bạch, tìm thấy điện thoại chưa? Tìm thấy rồi. Tới đây. Có phải em chết rồi không? Suýt chút nữa. Tối qua ống dẫn trứng của em bị vỡ, nên đã làm phẫu thuật.
Em còn chưa phá thai mà đã làm phẫu thuật trước. Vậy… phải tốn bao nhiêu tiền? Cái thai không còn nữa. Thật ạ? Thật. Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng mất rồi. Vậy khi nào em được xuất viện? Đây là phòng bệnh đơn đúng không? Em không trả nổi đâu.
Phí phẫu thuật, phí nhập viện, anh đều nộp giúp em rồi. Em cứ yên tâm dưỡng bệnh đi. Anh đi trước đây. Vậy em phải giúp anh thăng bao nhiêu cấp mới trả hết được? Em không cần giúp anh luyện cấp. Có điều, tốt nhất là em gọi người nhà em tới.
Anh còn có việc quan trọng, không thể ngày nào cũng ở đây với em. Em không dám. Tại sao? Chú em nói nếu như để nhà em biết, thì sẽ nói với bố em, nói em không đứng đắn, tới thành phố một cái là làm bậy,
Để cả nhà em không ngẩng đầu lên được. Chú em? Bọn trẻ trong thôn bọn em đều do chú này dẫn lên thành phố làm thuê. Em đến chưa được bao lâu, ông ấy liền… Ông ấy liền ép em. Em không chịu, ông ấy liền đánh em.
Kỳ kinh nguyệt của em không tới, ông ấy phát hiện em có thai, liền đưa em tiền bảo em đi phá bỏ, còn nói không được nói với người khác. Xảo Nhi, chuyện này em không thể nhẫn nhịn được. Em như thế là bị cưỡng hiếp rồi. Em biết không?
Nếu em cứ tiếp tục chịu đựng, thì còn nhiều cô gái nữa cũng sẽ bị làm hại. Em không dám. Em thật sự không dám. Báo cảnh sát đi. Tôi nghe thấy hết những gì hai người nói rồi. Em sợ. Cô ấy vẫn chưa sẵn sàng.
Không cần biết em đã sẵn sàng hay chưa, tôi sẽ đảm bảo trình tự bảo vệ chứng cứ đối với phôi thai đã lấy ra. Nếu em không báo cảnh sát, thì tôi giúp em báo. Cái chị này, chị nghĩ tới cảm nhận của đương sự trước được không?
Bây giờ cô ấy sợ như vậy. Sau này trong quá trình thu thập chứng cứ, sẽ còn bị hỏi đi hỏi lại quá trình xảy ra sự việc, cộng thêm áp lực từ gia đình, xã hội. Đối với cô ấy đều là tổn thương lần thứ hai, thứ ba.
Vẫn phải để cô ấy có dũng khí trước đã, khi nào chuẩn bị tốt tâm lý đối mặt với tất cả những chuyện này rồi hãy đi bước tiếp theo. Trong lúc em lấy dũng khí, chuẩn bị tâm lý, thì người mà em nói có khả năng đã làm hại
Một cô gái đồng hương khác của em. Đây là điều em muốn nhìn thấy sao? Chị đừng gây áp lực lớn cho cô ấy như vậy. Cô ấy vừa mới phẫu thuật xong. Đau. Sao rồi? Đau quá. Đều tại chị. Tại tôi, được chưa?
Cậu ra ngoài trước đi, tôi xử lý giúp cô ấy. Hồ lô, hồ lô phù hộ tôi sinh được một bé hồ lô đáng yêu. Phù hộ tôi. Anh vào khi nào thế? Sao anh không lên tiếng? Tôi xin lỗi. Cô y tá đó bảo tôi đến văn phòng đợi cô.
Tôi… tôi muốn đến hỏi một chút. Mấy… mấy quyển sách nuôi dạy con này, quyển nào đáng tin cậy hơn? Hai quyển này cũng được, quyển này thì thôi. Hai quyển này à? Sao anh mua nhiều sách thế? Nhất định phải ra sức bổ sung kiến thức.
Đã không phải một ông chồng tốt rồi, thì nhất định phải làm một ông bố tốt. Khá đấy. Tiếp tục cố gắng nhé. Tôi đi trước… Phải rồi, mấy hôm trước tôi có xem một chương trình giải trí toàn nhóm nhạc Rock tham gia. Sao anh không tham gia?
Nhóm nhạc nhỏ như chúng tôi bị người khác xem thường. Lần trước tôi nghe anh hát, tôi thấy hát cực kỳ hay. Anh có thể đi thử xem sao. Biết đâu anh lại nổi tiếng. Nổi tiếng rồi thì không cần bôn ba khắp nơi, đi tìm chỗ biểu diễn nữa.
Nếu như không nổi tiếng, bài hát hay như vậy làm quà tặng mừng em bé ra đời cũng được. Cô… cô thấy được à? Tôi thấy anh hát được. Mấy hôm trước tôi lướt mạng xã hội, tôi nhìn thấy có người nhà một bệnh nhân của tôi
Là người của ekip chương trình này. Tôi hỏi giúp anh xem có còn suất tham gia không. Nếu còn thì tôi đăng ký giúp anh nhé. Anh có hứng thú không? Có hứng thú chứ, có chứ. Vậy cảm ơn, cảm ơn cô. Khách sáo gì chứ. Lần sau tới hãy gõ cửa nhé.
Được, được, được, cảm ơn. Bye bye. Bye bye. Cậu vẫn ổn chứ? Bộ dạng của cậu trông cứ như ma ý. Không vấn đề gì. Hôm qua cậu nói chuyện sao rồi? Lãng phí lòng tốt của cậu rồi. Chia tay rồi. Không sao, không sao. Đàn ông đều không quan trọng.
Cậu còn có tôi mà. Cậu suy nghĩ kiểu gì thế? Không khuyên tôi làm lành à? Tôi còn không hiểu cậu chắc? Nói chuyện hai lần rồi vẫn không thay đổi kết quả. Vậy thì quyết định này chắc chắn cậu đã chắc như đinh đóng cột rồi.
Tuy rằng tôi thấy Lý Tuấn Kiêu cũng rất đáng thương, nhưng cho dù thế nào thì tôi vẫn đứng về phía cậu. Cảm ơn nhé. Còn gì nữa? Vẫn còn à? Hôm nay là ngày gì? Hỏng rồi. Chủ nhiệm Điền bảo tôi nộp báo cáo thí nghiệm cho anh ấy.
Tôi quên không chỉnh sửa. Cái đồ vô lương tâm nhà cậu. Trong lòng tôi chỉ có cậu. Còn trong lòng cậu chỉ có báo cáo. Cậu mau xem báo cáo tôi viết thế nào. Hoàn hảo lắm đấy.