Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 23 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫
♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫
♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 23]
Tĩnh Huyên cùng anh điều tra cái chết của thầy tôi, mà không biết hung thủ thực sự ở ngay trước mặt cô ấy? Vì Thần Dụ, anh bỏ rơi gia đình, sát hại bạn bè, còn hại chết Chủ tịch Lạc, người đã một tay nuôi cô ấy lớn.
Bây giờ lại để cô ấy rơi vào tình cảnh khó khăn này. Anh căn bản không xứng có con gái như cô ấy. Cậu nói đúng. Quả thực tôi không xứng có cô con gái thế này. Anh đến Bắc Kinh là để chuẩn bị cho kế hoạch ám sát? Đúng vậy.
Nhưng cũng không hoàn toàn vậy. Khu vực Đông Bắc do X chỉ huy chủ yếu thực hiện việc quét sạch những kẻ đối lập. Tôi ở lại Bắc Kinh chủ yếu là để tìm kiếm người được việc cho Thần Dụ. Sau đó, sẽ có người thay thế công việc của tôi,
Thu nhận họ làm người của mình. Ví dụ như Vu Đại Nhậm? Lạc Văn Thanh trước giờ luôn ủng hộ chính quyền phía Nam. Đây là điều người Nhật không muốn thấy nhất. Hơn nữa, ông ấy ở Cáp Nhĩ Tân đã lâu, thế lực sau lưng rắc rối phức tạp.
Thương hội Cáp Nhĩ Tân do ông ấy điều hành căn bản không thể phục vụ cho người Nhật. Thế nên, họ phải đưa Vu Đại Nhậm lên. Chủ tịch Lạc bị hại, Hội trưởng Thương hội Phụng Thiên bị giết, Triệu Tiền Tôn bị giết, Vu Đại Nhậm tự sát,
Bắt cóc Lãnh sự Kondo, Tất cả đều do X sắp đặt? Đúng vậy. Nhưng có một số cũng là trùng hợp. Sức mạnh của Thần Dụ vượt xa sự tưởng tượng của cậu, sau lưng có thể có sự chỉ đạo của Thiên Hoàng.
Giờ họ đã thâm nhập vào kinh tế, dư luận, tư pháp của vùng Đông Bắc dưới nhiều hình thức. Ám sát chỉ là một trong số đó. Mã Thế Anh ám sát Từ Sĩ Nhân đều do một tay X lên kế hoạch. Mã Thế Anh không thể để lại được,
Nên họ cũng giết hắn ta. Anh ta có thể lợi dụng vụ thảm án nhà họ Hứa, tập hợp tất cả người bị hại lên một toa xe, tự tay đâm chết kẻ thù, biến Thần Dụ thành kẻ vô hình. Nếu không phải Bạch Lộ tự sát,
Thì vụ án này căn bản không có điểm gì đáng ngờ. Thực ra, Bạch Lộ bị cậu hại chết. Mỗi kế hoạch thất bại đều sẽ có một tế phẩm phải chịu trách nhiệm cho tội ác này. Địa vị của tế phẩm rất cao. Họ đã trung thành như vậy,
Nhưng X vẫn không tin tưởng họ. Tạ Hoa cũng là người của Thần Dụ? Không phải. X muốn kéo Tạ Hoa vào cuộc, giết người là điểm yếu tốt nhất rồi. Đáng tiếc, mánh khóe của Tạ Hoa đã bị cậu vạch trần, nên để giữ mạng cho cho trai,
Ông ấy chỉ có thể tự sát. Việc Lạc Văn Thanh bị hại là ván cờ do một tay X sắp đặt, nhưng cụ thể thực hiện như thế nào thì tôi không hề biết. Vì tôi không kĩ tính như X nếu không Triệu Tiền Tôn
Đã không chết một cách đơn giản như vậy. Vậy nếu đám tế phẩm đó không muốn bị hy sinh thì sao? Điều này căn bản không thể theo ý họ được. Bạch Lộ ấy à, quả thực cũng không trong sạch. Hơn nữa, cô ấy lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch,
Thì còn biết làm sao? Cô ấy chết rồi? Vừa xuống xe một lúc thì chết vì chất độc phát tác. Trước lúc chết, đã đến chỗ cảnh sát Phụng Thiên đầu thú. Nếu còn do dự nữa, thì người trên cả toa tàu sẽ bị tóm hết.
Nhưng cô ấy hoàn toàn không cần làm thế mà. Có cần hay không, chẳng phải cũng đã làm thế rồi sao. Anh, cả cô nữa, đi theo tôi. Bị anh đoán trúng thật rồi. Vu Đại Nhậm tự sát rồi. Đưa tôi đến hiện trường. Đừng đi nữa.
Anh Bao đã cho người quét dọn hiện trường rồi, thi thể cũng xử lý rồi. Bây giờ anh đến, thì cả người lẫn hộp cũng có bằng này. Từ vụ tàu tốc hành Phương Đông đến giờ, những vụ án qua tay tôi, rất nhiều hung thủ đều đã chết.
Anh không cần phải cảm thấy áy náy. Đâu phải anh bắt họ phải chết, là chính nghĩa và chân tướng mà anh kiên định khiến họ đi đến bước đường này. Anh không thấy hơi kì lạ sao? Từ Mã Thế Anh, bố tôi, dì Ngụy, đến thầy, Hiệu trưởng, Thư kí Hiệu trưởng,
Rồi lại đến Morley, ông chủ quán rượu, ông chủ ngân hàng, và y tá. Đây đều là những người chẳng liên quan gì đến nhau. Trừ khi thực sự có tổ chức nào đó. Thế phải là tổ chức gì chứ? Tôi cũng không đoán ra được. Nhưng tôi chỉ có một
Cảm giác rất kì lạ. Có thể ở nơi chúng ta không biết đến, còn có nhiều vụ án như thế này hơn. Người X vừa ý nhất… thực ra là cậu. Nhưng vì giá trị quan của cậu khác anh ta, trở thành viên đá ngáng đường anh ta chiêu mộ cậu.
Cùng với việc tầm ảnh hưởng và năng lực của cậu ngày một mạnh lên, cậu sẽ trở thành cái gai trong mắt anh ta. Cho dù anh ta không giết được cậu, cũng sẽ ép cậu phải ra đi. X còn biết những việc gì liên quan đến tôi nữa? Những gì tôi biết
Đều đã nói với cậu rồi. [Không ai còn sống] Tĩnh Huyên. Chào tạm biệt chú Tạ, chú Đỗ đi. Đừng gọi tôi là chú. Gọi tôi là ông chủ Đỗ, hoặc anh Đỗ là được rồi. Mặc dù tôi là bạn của bác cô, nhưng tôi nhỏ tuổi hơn ông ấy nhiều.
Đừng gọi tôi là chú. Cứ gọi là anh Đỗ là được rồi. [Đừng gọi tôi là chú.] [Đừng gọi tôi là chú.] [Cô có biết] [sao ông ấy không cho cô gọi ông ấy là chú không?] [Vì ông ấy là bố cô.] [Bạch Chỉ bật khóc trước nấm mộ.]
[Cô nhận ra muộn màng như vậy.] [Chính ông ấy đã dùng tính mạng] [để đổi lại việc cô được sống rời khỏi đây.] Chín vạn. Thật đúng là. Cái này lại đánh đi rồi. Lúc nào rồi mà còn tâm trí đánh mạt chược thế? Không đánh mạt chược thì làm gì?
Có cho đi đâu. Đi. Cầu treo vào sơn trang đứt rồi, đi đâu được mà đi. Là ý gì? Tuyết rơi dày thế này, cũng không biết lúc nào mới ngừng. Chúng ta ấy à, phải đi tìm đường khác xem, không có rơi dăm bữa nửa tháng, thì đều chết cóng hết.
Lúc sáng muốn đi thì không cho đi. Giờ thì hay rồi, cho đi cũng không đi được nữa rồi. Kiểu gì thế không biết. Đinh Mộng. Mạt chược cũng không chơi được. Đinh Mộng. Căn nhà này còn bao nhiêu đồ ăn và nước? Chúng ta phải lên một kế hoạch,
Xem xem còn cố được bao lâu nữa. Tôi vẫn chưa kịp đi mua, không còn mấy nữa. Thế củi đốt để ở đâu rồi? Dưới tầng hầm ạ. Dưới tầng hầm? Anh đi tìm người kiểm đếm một chút, rồi tắt hết lò sưởi tường của tất cả các phòng đi.
Tất cả chúng ta cùng tập trung lại với nhau, cố gắng đừng để dùng hết củi đốt. Được. Bây giờ quan trọng nhất là chúng ta không được hoang mang. Cùng xuống nhà bếp xem sao. Tĩnh Huyên. Chị thấy tâm trạng em không được tốt. Em đi nghỉ một chút đi,
Bọn chị đủ người rồi. Em không sao. Không sao rồi. Chúng ta bị giữ chân rồi. Là sao? Cầu treo đứt rồi. Bên ngoài tuyết rơi lớn, cũng không biết lúc nào thì sửa được. Tôi bảo Tiểu Lục đi kiểm đếm củi đốt. Kim Khởi Minh đã tắt toàn bộ
Lò sưởi tường của căn nhà rồi. Để mọi người cố gắng hết sức ở bên nhau. Chu Mặc Uyển dẫn những phụ nữ khác vào nhà bếp kiểm đếm đồ ăn và nước. Cũng không biết chúng ta có thể duy trì được bao lâu. Thì ra là ý này. Ý gì?
Cầu treo đứt như thế nào? Bị tuyết đè đứt. Đại ca. Chính chỗ này. Thẩm vấn xong rồi hả? Đừng cho bất kì ai lại gần thư phòng. Anh có tâm sự gì à? Ở đây có người của Thần Dụ. Nghĩa là sao? Xem ra… Chu Mặc Uyển nói đúng thật rồi.
Chu Mặc Uyển đã nói gì? Cô ấy nói, việc của Lãnh sự quán Nhật Bản anh đừng đụng vào. Việc ông Lô tự dính vào thì để ông ta tự giải quyết. Họ đã muốn lấy mạng anh, vậy tôi phải nghĩ cách cho chúng chết trước. Sau khi từ đây ra,
Bất luận có đánh nhau hay không, bất kể xảy ra chuyện gì, anh cũng đừng nhúng tay vào nữa. Tôi sẽ đưa anh ra ngoài trốn một thời gian. X tiên sinh của Thần Dụ này bảo Đỗ Hoành gửi tới tôi một lời. Đỗ Hoành cũng thế sao?
Chẳng trách anh ta muốn giết Thẩm Kiến Hiền và Phương Tiệm Tề. Gửi lời gì? Tên X này còn muốn giết ba người ở đây. Còn muốn giết thêm ba người nữa? Tôi buộc phải ngăn hắn lại. Nhưng hắn rất hiểu tôi. Đỗ Hoành có biết là ai không?
Họ đều liên lạc một chiều, Đỗ Hoành cũng không biết. Thế anh nghi ngờ ai? Tiểu Lục ở với tôi từ bé. Đầu óc cậu ta không làm được việc gì lớn. Còn anh Bao, kiểu người có tiền là làm việc, trong lòng chỉ nghĩ việc thăng quan phát tài,
Chắc cũng không mạo hiểm làm chuyện này. Không được. Tôi phải giấu Tĩnh Huyên với thím tôi đi trước đã. Anh đừng vội tự làm rối mình. Anh nhìn tôi thế làm gì? Nghi ngờ tôi à? Tôi mà nghi ngờ anh thì đã không nói những điều này với anh rồi. [Cẩn thận.]
[Còn nước nữa không?] [Mau mang nước tới đây.] [Mau lên.] [Dập lửa đi.] [Mau lên.] [Dập lửa đi.] [Bên này.] Có người không? Cứu người. Ở hết bên trong đấy. Cứu người trước đã. Đại ca. Ra đi. Mọi người muốn dập lửa cũng phải bảo vệ an toàn cho mình trước tiên chứ.
Sao lại bén lửa thế hả? Không biết là ai đun nước, đun cạn rồi còn không biết. Cũng may người không bị sao. Chỗ này của chúng tôi không dùng bếp củi, mà là khí than ướt, không để ý một cái là xảy ra chuyện lớn ngay. Ngoài cô ra,
Ở đây còn ai có thể đun nước hả? Tĩnh Huyên đâu? Có ai thấy không? Tĩnh Huyên không khỏe, đi nghỉ rồi. Nguy rồi. Dương Đông kích Tây à? Anh ta đi đâu được cơ chứ? Đường ở bên ngoài đã bị tuyết lớn chặn hết rồi. Băng tuyết ngập trời.
Hơn nữa cầu treo cũng đứt rồi, anh ta có ra ngoài cũng chỉ có đường chết. Thế nên Đỗ Hoành nói chết thêm ba người, người đầu tiên là chính anh ta? Cái gì mà chết thêm ba người? Đi tìm người. Nhất định phải nhanh chóng tìm thấy. Đi thôi anh Bao.
Tôi biết cô muốn hỏi gì. Lát nữa tôi sẽ nói với cô. Bây giờ tình hình rất nguy hiểm. Cậu tập hợp mọi người lại với nhau, nhất định không được để ai một mình đi lung tung. Trông nom họ cẩn thận. Rượu của tôi đâu? Cậu nói đi chứ.
Chết thêm ba người nữa là ý gì? Tại sao? Tại sao phải giết thêm ba người nữa? Tôi không biết. Hung thủ vẫn là Đỗ Hoành sao? Tôi không biết thật mà. Điều tôi biết cũng chỉ như mọi người thôi. Cô Chu. Tôi cũng không biết.
Tóm lại chúng ta cứ nghe anh Tư Đồ đi. Anh ấy bảo mọi người ở đây, đừng đi lung tung. Chỉ cần chúng ta ở cùng nhau, hung thủ sẽ không có cơ hội ra tay. Đợi tuyết ngừng rơi, là cảnh sát có thể cứu chúng ta ra rồi.
Được không? Xin các vị đấy. Nhiền đồ tốt thế này. Nicotine? Được lắm. Vẫn là mày ngon. Đại ca. Ở kia kìa. Đại ca. Ở chính chỗ kia kìa. Đại ca. Chết rồi. Kẻ nào làm thế này? Lột sạch rồi vứt ở đây cho chết cóng. Có lẽ là anh ta tự cởi.
Anh ta đã uống rượu, làm tăng tốc độ mất nhiệt của cơ thể. Khi nhiệt độ cơ thể hạ xuống nhanh, thì ngược lại, con người sẽ cảm thấy nóng. Tĩnh Huyên đâu? Có ai thấy không? Tĩnh Huyên không khỏe, đi nghỉ rồi. Tuyệt đối không được để Tĩnh Huyên biết
Tôi là bố con bé. Cũng tuyệt đối không được để người thứ ba biết quan hệ giữa tôi và Tĩnh Huyên. Tôi đồng ý với anh. Cảm ơn. Sau khi về cứ nói là không tìm thấy người. Không được nói với bất kì ai. Tại sao? Cứ nghe tôi. Được.
Chôn ở đây đi. Cô có biết sao ông ấy không cho cô gọi ông ấy là chú không? Vì ông ấy là bố cô. Cô ấy biết rồi. Thiếu Xuyên. Cháu định giấu cả thím phải không? Chúng tôi có quyền được biết ở đây đang xảy ra chuyện gì.
[Chết thêm ba người nữa rốt cục là sao hả?] [Các anh tìm được người chưa?] [Đúng đấy. Cậu nói đi chứ.] [- Cậu nói đi, rốt cục là sao? – Làm gì thế hả?] [Nói đi.] Không tìm thấy phải không? – Đúng thế đấy. – Chết thêm bà người…
Từng người, từng người một. Tôi có mỗi một cái miệng thôi. Lạc thiếu gia. Anh nói cho họ biết đi. Vừa nãy họ quây lấy em hỏi mãi. Em… Em không trả lời được. [Ơ hay, cháu nói đi chứ.] Chết thêm ba người nữa rốt cục là sao?
Đỗ Hoành là người của Thần Dụ. Thần Dụ tồn tại thật sao? Họ còn muốn giết thêm ba người nữa? Đây là lời thách thức với tôi. Ở đây sẽ còn chết ba người nữa. Thế nên tôi buộc phải tìm thấy hắn, ngăn hắn lại trước khi chuyện đó xảy ra.
Sao có thể thế được? Trước mắt bao nhiêu người sao? Người đầu tiên đã chết rồi. Đỗ Hoành? Chuyện này không được nói cho bất kì ai. Làm lúc này không cần phải gây thêm hoang mang nữa. Thế là để đối phó với anh, Thần Dụ muốn giết thêm ba người nữa?
Đúng là coi mạng người như trò trẻ con. Anh có đoán được người đó là ai không? Tôi chỉ biết anh ta hiểu rất rõ về tôi. Hơn nữa anh ta ở ngay trong chúng ta. Cụ thể là ai? Thế là phạm vi rất nhỏ rồi. Tôi không nghi ngờ cô.
Xem ra vẫn từng hoài nghi rồi. Vừa rồi sao nhà bếp lại bén lửa thế? Vừa rồi… Anh nghi ngờ… Chỉ có nghi ngờ mới có thể loại trừ được. Chị Mặc Uyển. Em vẫn thấy không khỏe lắm. Em đi lên trước đây. Mau đi đi. Tĩnh Huyên? Quả nhiên là vậy.
Không thể nào. Không thể là Tĩnh Huyên được. Sao Tĩnh Huyên lại làm thế? Cô ấy không có chút liên quan gì đến tên họ Đỗ đó. Cô ấy không phải người của Thần Dụ. – Anh mà còn ăn nói linh tinh… – Lạc Thiếu Xuyên anh bình tĩnh chút đi. Bình tĩnh?
Anh bảo tôi bình tĩnh kiểu gì? Cô ta nói thế nào hả? Cô ta nói Tĩnh Huyên là người của Thần Dụ, là Tĩnh Huyên muốn lấy mạng anh. Vừa rồi cô ấy không nói gì cả. Xin lỗi. Xin lỗi. Là em đã thả Đỗ Hoành đi. Tại sao?
Ông ấy là bố em. Sao em biết? Đổng Từ Tâm nói, cuốn sách “Không ai còn sống” đó là anh Đỗ viết giúp chị ta. Trong đó có một ông thẩm phán già họ Lôi. Ông ta sợ bị người khác trả thù nên không dám nhận con gái mình.
Ông ấy bảo con gái mình gọi ông ấy là anh Lôi, đừng gọi là chú. Đỗ Hoành… Ông ấy chưa từng để tôi gọi ông là chú, mà gọi là anh Đỗ. Buổi chiều, lúc chị Mặc Uyển đi gom đồ ăn, em cũng đi theo. [Các vị này.]
[Không có củi cũng không sợ nữa rồi.] Lạnh thì chúng ta uống vài ngụm rượu, hiệu quả như nhau. [Trước đây ngày tháng khổ cực thế nào mà chưa từng nếm trải chứ.] Chị Mặc Uyển. Em vẫn thấy không khỏe lắm. Em lên trước đây. Mau đi đi.
Rốt cục ông là gì của tôi? Vì sao lại tốt với tôi như vậy? Tôi không hiểu cô đang nói gì. Đừng gọi ông là chú Đỗ, gọi là anh Đỗ. Tại sao? Sao ngay từ đầu ông không nói với tôi? Vì sao bao năm như vậy mà ông không xuất hiện?
Vì sao ông phải lừa tôi? Vì sao? Vì sao? Trâu Tĩnh Huyên. Cô không có cha. Cô chỉ có một người mẹ và người bác đã nuôi cô lớn. Cô và Đỗ Hoành tôi từ đầu tới cuối đều không có bất kì quan hệ nào. Cô không có bất kì quan hệ gì
Với kẻ giết người tôi đây. Cô làm gì thế? Họ đang dập lửa trong nhà bếp. Ông mau đi đi. Con bé ngốc này. Tôi mà đi, họ nhất định sẽ biết là cô đã thả tôi ra. Ông không phải lo cho tôi. Thế cô phải làm sao?
Không cần lo cho tôi. Ông mau đi đi. Bao nhiêu năm nay, ngày nào em cũng muốn gặp ông ấy. Kết quả ông ấy là hung thủ. Xin lỗi. Xin lỗi. Mọi người muốn bắt thì bắt em đi. Xin lỗi. Sẽ không ai trách em đâu.
Dù là ai cũng sẽ làm vậy thôi. Có anh ở đây, không ai đụng vào em được đâu. Đây là thứ ông ấy để lại cho em. Tín vật định tình của ông ấy và mẹ em. Cuốn sách này em tìm thấy ở đâu vậy? Vứt ở trên sô pha. Sao thế?
Không có gì. Xuống dưới trước đi. Cố gắng hết sức đừng làm gì một mình. Lần này anh thực sự nghĩ thông suốt rồi. Trước đây thực sự anh không ra hồn người, không ra thể thống gì cả. Thật đấy. Chỉ cần em có thể tha thứ cho anh,
Em cứ mắng anh đi. Em mắng kiểu gì cũng được. Nếu em vẫn chưa hả giận thì em đánh anh cũng được. Thật đấy. Chắc chắn anh sẽ không đánh trả. Tha thứ cho anh đi. Chuyện gì thế? Đới Lệ Minh hình như bỗng dưng tỉnh ngộ rồi.
Anh ta bảo đứng trước sự sống chết, những thứ khác đều là chuyện nhỏ. Anh ta không muốn cô độc một mình, nên… xin lỗi Trịnh Bạch ạ. Đới Lệ Minh. Mẹ kiếp, anh đúng là buồn nôn không thể chịu nổi. Về nhà ăn cơm đi.
Anh buồn nôn quá thể đáng rồi đấy. Tôi đây là lãng tử quay đầu, các vàng cũng không đổi. Ông hiểu cái gì hả? Nếu đổi được thì cứ đổi đi. Thật đấy. Tha lỗi cho anh nhé. Hai chúng ta uống li rượu này đi. Đới Lệ Minh.
Tôi sẽ li hôn với anh, tài sản cũng sẽ chia cho anh một nửa. Anh cần gì tài sản. Em đừng tức giận nữa. Em đừng suốt ngày thế này được không? Giỏi làm không bằng giỏi lấy vợ nhỉ. Việc gì cũng không làm, chỉ biết gây rắc rối,
Cuối cùng còn được chia một nửa tài sản. Câu này của cô tôi nghe không vừa tai đâu nhé. Vợ chồng vốn dĩ là một dạ một lòng. Một người ở ngoài phấn đấu sự nghiệp, một người ở nhà chăm lo việc nhà, sao lại gọi là không làm gì?
Tôi nói anh ta cơ mà. Chị kích động gì hả? Toàn là người có máu mặt ở Đại Lí, Nam Cương. Anh biết ngay có thể em không thích uống rượu. Em xem. Ở đây chẳng phải còn có cà phê sao? Uống chút cà phê đi. Được rồi. Anh cứ để đó đi.
Lát nữa tôi uống sau. Thế anh để đây nhé. Người thả hung thủ đi đến rồi. Cô nói linh tinh gì thế hả? Chẳng lẽ không phải cô thả Đỗ Hoành đi à? Xin lỗi. Em không cần xin lỗi cô ta. Đỗ Hoành không thể giết người được nữa rồi.
Đừng có chuyện xấu gì cũng đổ lên đầu Tĩnh Huyên. Thả người thì thả, không đến lượt cô lên tiếng. Cậu là một cảnh sát, dựa vào đâu mà cam đoan giúp cho hung thủ giết người? Chỉ dựa vào việc Đỗ Hoành… Chỉ dựa vào việc Đỗ Hoành đã nhận tội,
Và hối cải triệt để. Nếu anh ta còn giết người nữa, tôi sẽ thay anh ta đền mạng. Cũng phải. Nhạc phụ mà. Cô đúng là đồ xấu xa. Bảo Tĩnh Huyên nhà chúng tôi thả người đi, chứng cứ đâu? Lúc nhà bếp cháy
Chỉ có mình Trâu Tĩnh Huyên không ở hiện trường. Cách cô ta thả Đỗ Hoành đi chính là nổ chết tất cả chúng ta. Cô nghĩ đến cô con gái này, nhưng trong lòng cô ta không có bà mẹ là cô đâu. Vẫn bảo “giọt máu đào hơn ao nước lã” mà,
Có nuôi cũng không một lòng được đâu. Trí tưởng tượng phong phú thật đấy. Cầu không được, thật là khổ. Tôi thì thấy, chắc là có kẻ nào yêu thầm Đỗ Hoành mà không có được, nhân lúc dập lửa liền thả người ra. Giờ lại đổ lên đầu Tĩnh Huyên nhà chúng tôi.
Thôi. Tôi đôi co với các người làm gì chứ? Dù sao nhà tôi cũng không có kẻ giết người. Để tôi bịt miệng cô lại. Lúc nãy ai bảo đánh phụ nữ mất mặt hả?
– Lúc nãy ai bảo đánh phụ nữ mất mặt hả? – Thiếu Xuyên, bỏ qua đi, bỏ qua đi. Thiếu Xuyên. Đừng cản tôi. – Thiếu Xuyên, anh bình tĩnh chút. – Tránh ra. [Đừng động thủ. Đừng động thủ.] [Tránh ra.] [Bình tĩnh.] [Các người làm gì thế hả?]
[Các người can một bên cho bên kia đánh à?] [Thiếu Xuyên, anh bình tĩnh chút đi.] [Lôi ra.] Sao vừa rồi anh không nói gì? Anh muốn tôi nói gì? Đến anh cũng thấy Tĩnh Huyên có vấn đề sao? [Đới Lệ Minh.] [Đới Lệ Minh, anh sao thế này? Đới Lệ Minh.]
[Anh tỉnh lại đi.] [Tránh ra.] [Đới Lệ Minh.] [Tất cả tránh ra. Tránh ra.] Là nicotine hả? Vẫn còn nicotine hả? Cậu phát hiện ra gì rồi? Không thể nào. Ông ấy đã đồng ý với tôi sẽ không giết người nữa. [Không thể nào.] [Không thể nào.] [Không thể nào.] [Tĩnh Huyên.]
Đi nào. Còn bảo không phải cô ta thả người hả? [Là ai đã giết Đới Lệ Minh?] – Thiếu Xuyên. – Tránh ra. Thiếu Xuyên. Đừng ngăn tôi. [Thiếu Xuyên.] [Tránh ra.] [Lạc thiếu gia, anh bình tĩnh đã.] [- Tránh ra. – Thiếu Xuyên.] [Đừng động thủ. Đừng động thủ.] Tôi không biết.
[Tôi không biết thật.] [Anh đừng nhìn tôi. Không liên quan đến tôi.] Chai rượu này vốn dĩ để ở đâu? Tĩnh Huyên. Vừa rồi con nói thế là ý gì? Có phải con có việc gì giấu bọn ta không? Cô ta… Rốt cục là ai?
Không ai có thể giết người ngay trước mắt anh được. Phá án cần có thời gian. Cần bao lâu? Đợi sau khi chúng tôi bị giết sạch sao? Lạc Thiếu Xuyên. Có giỏi thì anh tự tìm hung thủ đi. Lúc nãy tôi với Tĩnh Huyên bị cô ta nói như thế,
Hai người không thèm í ới câu nào. Được. Tự tìm thì tự tìm. Tôi đã muốn giải tán từ lâu rồi. Đi. Đi nào. [Tiểu Lục] [Cậu ngẩn ra đấy làm gì hả?] [Mau lại đây.] Đại ca. Lúc nãy tìm củi em phát hiện ra. Ở đây đông ấm hè mát,
Đến cả lò sưởi tường cũng không cần đốt. Thế nào? Người trốn ở đây quá tuyệt phải không? Thế này nhé. Cậu tìm cho tôi một cây gậy có thể chống cánh cửa kia ấy. Vâng. Lát nữa, sau khi cháu ra ngoài, mọi người lấy cây gậy đó chống cửa lại,
Không mở cửa cho bất kì ai, kể cả Tư Đồ Nhan và anh Bao. nhớ chưa? Ơ… Thế… Thế Tiểu Lục thì sao? Cháu không để ai lại bảo vệ bọn ta à? Bây giờ, ngoài cháu ra, không được tin bất cứ ai cả. Là ý gì hả?
Cháu định nhốt hai người bọn ta ở đây hả? Họ đều có vấn đề, không nhận ra sao? Chúng ta đều trúng kế rồi. Là sao ạ? Căn bản không có Thần Dụ gì cả. Tất cả những thứ này đều do Tư Đồ Nhan bày ra. Thím thấy cháu điên rồi,
Nhốt hai bọn ta ở đây không đồ ăn thức uống. Chưa đợi có người đến giết bọn ta, bọn ta đã chết rét, chết đói rồi. Còn chẳng bằng ở trên kia có đồ ăn thức uống. Thần Dụ gì cơ? Anh đang nói gì thế? Thần Dụ
Là một tổ chức gián điệp của Nhật. Đỗ Hoành chính là người trong đó. Anh ta giết Thẩm Kiến Hiền và Phương Tiệm Tề là vì nhiệm vụ. Sau khi anh ta nói với Tư Đồ Nhan còn phải chết thêm ba người nữa, thì đã được thả đi.
Hai người không cảm thấy chuyện này có vấn đề sao? Ông ấy là do em thả đi. Con điên rồi hả? Em biết hết rồi hả? Hai đứa chơi trò bí hiểm gì thế hả? Thế sao em lại biết? Tất cả đều do Tư Đồ Nhan bày ra. Tạ Hoa giết bố anh.
Đỗ Hoành giết Thẩm Kiến Hiền và Phương Tiệm Tề. Người gây dựng Công đoàn luật sư chết hết lượt. Anh ta mượn tay em để thả Đỗ Hoành đi dễ như trở bàn tay. Không chỉ như vậy, anh ta còn muốn lôi cả anh vào. Không tin phải không?
Cho anh xem vé tàu đây. Nghiên cứu nguyên lý gây độc của nicotine. Người có thể bỏ tờ báo vào trong áo anh mà không ai hay biết, ngoài Tư Đồ Nhan ra thì còn ai? Bạn bè bác sĩ Phương tặng ông ấy rất nhiều rượu Tây,
Nhưng ông ấy không thích uống chút nào, bảo là rượu này xốc lắm, nên bảo tôi cất hết vào tủ tường trong bếp này. Ngày thường ông ấy chỉ thích uống chút rượu nho. Những thứ còn lại kia, ông ấy đều để tôi dùng nấu ăn. [Có thật.]
Trong căn tập thể của anh ta có nicotine thật. Sao thứ này lại ở đây được? Nicotine. Nó… Nó được để ở đây lúc nào vậy? Thật sự không phải tôi để đâu. Chắc là sau khi dập lửa. Nhưng mà, vụ án của bác trai là anh Tư Đồ phá mà.
Hiềm nghi của anh cũng là anh ấy rửa sạch mà. Đều là do anh ta. Không ai rõ hơn anh ta những vụ án này xảy ra như thế nào. Thế nên, anh ta mới giúp anh phá án được. Giết chúng ta thì có lợi gì cho anh ấy chứ?
Đánh sập nhà họ Lạc với anh ta chính là cái lợi cực kì lớn. Cháu không biết Tư Đồ Nhan còn muốn giết mấy người nữa, nhưng chưa chết đủ ba người, thì không ai ra thoát được. Nhưng hai người nhất định phải sống. Em không sợ chết. Mẹ sợ.
Nhốt bọn ta ở đây, chưa được hai ngày, thì người chết chính là hai bọn ta đấy. Nếu em chết rồi, thì mọi người có thể ra ngoài được rồi đúng không? Con ăn nói lung tung gì thế hả? Con chết rồi mẹ còn sống nổi không?
Người chết tiếp theo chính là mẹ đấy. Mọi người đều sẽ sống thôi. Anh còn phải nhìn em mặc áo cưới cơ mà. Không tìm thấy mấy người Lạc Thiếu Xuyên, không biết trốn đi đâu rồi. Hai người rốt cục làm sao vậy? Hai chúng tôi?
Anh ấy và Tĩnh Huyên bị người ta công kích, mà anh không nói lời nào. Những điều Đổng Từ Tâm nói đều đúng, tôi giúp anh ấy kiểu gì? Nhưng rõ ràng Đỗ Hoành đã chết. Một người chết sao có thể giết người được? Tĩnh Huyên bị người ta nói như vậy,
Sao anh vẫn không nói ra sự thật? Nếu tôi mà nói ra, thì chẳng phải Tĩnh Huyên thành hung thủ thật rồi sao? Nhưng mà… Không nhưng nhị gì cả. Không ai có thể làm hại hai người. Trừ khi… bước qua xác anh. Nếu anh chết,
Tư Đồ Nhan sẽ phải tuân thủ quy tắc trò chơi, chỉ có thể chết thêm ba người, thì mọi người chắc chắn sẽ được sống. Đã chết hai người rồi? Ý anh là, nếu anh chết, anh sẽ kéo thêm một kẻ chịu chết cùng. Như vậy cộng lại
Chẳng phải là hai người sao? Ngoài Đới Lệ Minh ra, còn có ai đã chết nữa? Không có ai. Đều ở đây cả. Ông ấy đã chết thế nào? Ông ấy đã chết thế nào? Là Tư Đồ Nhan mượn tay em khiến ông ấy… Là em đã hại chết ông ấy.
Là em đã hại chết ông ấy. Tĩnh Huyên, việc này không liên quan đến em. Anh giết em đi. – Anh giết em đi. – Con bé ngốc này. Tĩnh Huyên, không liên quan đến em. Anh giết em đi. Tĩnh Huyên. Em phải đi đoàn tụ với họ. Anh giết em đi.
Con bé ngốc, con bé ngốc này. Con nói vớ vẩn gì thế hả? Chẳng phải mẹ ở đây sao? Mẹ ở đây mà. Mẹ ở đây mà. Mẹ ở đây mà. Thế Đới Lệ Minh thì sao? Đới Lệ Minh chết thế nào vậy? Li rượu đó…
Là Lạc Thiếu Xuyên đưa cho anh ta. Lạc Thiếu Xuyên mang rượu cho Đới Lệ Minh? Tôi thấy không thể nào. Là lúc đó? Tôi vẫn không hiểu. Lạc Thiếu Xuyên sao lại phải giết Đới Lệ Minh? Thực ra X không hề làm gì. Anh ta chỉ đưa một con dao
Cho người ở trong phòng. Chỉ cần cần đến, con dao đó sẽ biến thành hung khí. Anh ta là cao thủ đùa giỡn lòng người. Tôi tự khoác lác là giỏi nhìn thấu lòng người, nhưng so với anh ta, vẫn còn cách rất xa. Đừng tự xem thường mình.
Anh chắc chắn sẽ tìm ra anh ta. Cô có còn nhớ là ai đã mang cuốn “không ai còn sống” từ thư phòng ra phòng khách không? Tôi nhớ là Kim Khởi Minh lấy xuống. Sau đó họ đi ra, để mình anh lại trong thư phòng.
Lúc ấy, cuốn sách đó chắc vẫn còn ở đó. Chắc vẫn còn ở đó chứ? Tạm thời chưa nói những chuyện này. Trâu Tĩnh Huyên không uống rượu. Sao cô ấy phải chuẩn bị một chai rượu cho Đỗ Hoành? Rượu? Nếu không có chai rượu đó,
Anh ta còn có thể chịu thêm được một lúc nữa. Rượu? Các vị. Không có củi cũng không sợ đâu. Lạnh thì chúng ta uống vài ngụm rượu, hiệu quả như nhau. Trước đây ngày tháng khổ cực thế nào mà chưa từng nếm trải chứ. Có thể là Bạch San San.
Bạch San San từng nói, uống rượu có thể chống lạnh. Chắc là Tĩnh Huyên nghe thấy câu nói đó nên mới đưa chai rượu kia cho Đỗ Hoành. Đợi chút. Để tôi sắp xếp lại một chút. Tĩnh Huyên lấy rượu đưa cho Đỗ Hoành.
Lạc Thiếu Xuyên đưa ly rượu kia vào tay Đới Lệ Minh. Ý anh là… Bạch San San là kẻ bày trò? Tôi không biết. Tôi thực sự không biết.