Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 22 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫

    ♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫

    ♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 22] Anh đã biết hung thủ là ai rồi đúng không?

    Tôi không biết thật. Tôi nghĩ là Đổng Từ Tâm. Lý do giết người cũng rất đầy đủ. Cô ta vẫn luôn cảm thấy Đỗ Hoành không ở bên cô ta là do Phương Tiệm Tề đã cản trở, nên ôm hận trong lòng. Đỗ Hoành bây giờ lại rất thích Tĩnh Huyên.

    Cô ta chịu không nổi nên mới làm như vậy. Thế thì giải thích thế nào về việc cô ta giết thầy tôi? Đừng nóng vội, Chân tướng sắp được phơi bày rồi. Tôi đi nhà bếp cái đã. Một cái ly bordeaux kia không hề bị vỡ chứ hả? Ý anh là sao?

    Bác sĩ Phương gần như không dùng bộ ly này. Cho nên cô nghĩ lặng lẽ bán đi một cái cũng sẽ không có ai phát hiện. Anh Tư Đồ. Anh đừng có mà vu khống tôi. Tôi không phải loại người đó. Vậy sao? Lắc tay trên tay cô là của cô sao?

    Đúng vậy. Đây là bác sĩ Phương thấy tôi làm việc chăm chỉ nên thưởng cho tôi đấy. Thật vậy sao? Thật chứ sao. Cái này chính là… Anh đừng vu khống tôi đấy. Tôi không có dễ bắt nạt đâu. Nếu đây là của bác sĩ Phương tặng cho cô,

    Thì chắc cô sẽ biết đây vốn dĩ không phải mặt lắc tay, mà là khuy măng sét đàn ông thường dùng. Nó giống như ly bordeaux đó, là một cặp với nhau. Một cái ly kia bị cắp khi nào? Không có. Tôi thật sự không có.

    Lạc Thiếu Xuyên hình như không thích cô lắm. Cô không nói – Tôi đành phải để cậu ấy đến hỏi cô thôi. – Đừng, đừng, đừng, thám tử Tư Đồ. Tôi thật sự không có ăn cắp cái ly, tôi xin thề. Chính là… Cái ly đó…

    Bác sĩ Phương thường hay lấy ra ngắm. Tôi từng có ý định với chiếc ly đó, nhưng tôi có lòng ăn cắp thì cũng không có cái gan để ăn cắp. Vậy lần cuối cùng nhìn thấy cặp ly đó là lúc nào? Hình như là hai ngày trước,

    Anh ấy lấy ra cho Kim Mãn Đường xem. Thám tử Tư Đồ. Cái mặt này là Trịnh Bạch tiểu thư tặng ạ. Bác sĩ Phương nhận xong thì không hề lấy ra. Tôi mới nghĩ, tôi đeo chơi chơi rồi sẽ trả lại cho anh ấy, bây giờ tôi trả ngay cho anh.

    Xin anh nhất định đừng nói cho cảnh sát. Thám tử Tư Đồ. Tôi sẽ nghe theo lời của anh. Nhất định sẽ nghe theo anh hết. Đi đi. Giống như hôm qua, nghiêm túc một chút. Anh yên tâm, thám tử Tư Đồ. Tôi đảm bảo sẽ làm y hệt như hôm qua vậy.

    Phương Tiệm Tề vừa mới chết, cô ấy liền nóng lòng lấy đồ của người khác chiếm làm của riêng. Làm cho bây giờ còn phải cúi đầu xưng thần với anh. Tôi từng gặp rất nhiều người như vậy. Đối với bọn họ, lẽ nào vật ngoài thân quan trọng đến như thế sao?

    Nhưng mà không có những thứ này cũng có thể sống rất tốt. Nhưng bọn họ nhìn thấy chủ nhân của mình xuất thân giàu có, đeo bạc khoác vàng. Theo họ, đó mới là dáng vẻ nên có của cuộc sống. Suy đi nghĩ lại mới thấy

    Bản thân không hề thua kém chủ nhân, chỉ là đầu thai sai chỗ thôi. Những thứ đó bọn họ vốn dĩ cũng có một phần. Là tôi không biết được nhân loại đau khổ. Trái lại cô Chu cố thủ lòng mình, gian nan cầu sinh. Có phải anh muốn chết không?

    Tôi đang khen cô mà. Lúc đó bác sĩ Phương nói muốn cho mọi người một bất ngờ. Đỗ tiên sinh. Anh sẽ đóng vai Kim Mãn Đường mất tích. Theo chiều kim đồng hồ để đưa rượu cho mọi người là được. Được thôi. Làm phiền nhé. Sao thế? Không có gì.

    Chúng tôi đã rất lâu không cùng nhau uống rượu rồi. – Anh Đỗ! – Anh Đỗ! Anh Đỗ! Anh Đỗ! Anh Đỗ, anh làm sao thế? Anh Đỗ! Anh tỉnh lại đi. Anh bị làm sao vậy? Anh Đỗ, anh đừng dọa tôi, anh mau tỉnh lại đi. Làm cái gì đấy?

    Người ta đã như thế này rồi cậu còn chụp cái gì chứ? Lấy máy chụp hình qua đây. Anh Đỗ! Chụp được chưa? Chụp được rồi. Anh Đỗ, anh tỉnh lại đi. Anh Đỗ! Đỗ tiên sinh! Anh vất vả rồi. Không sao, nha đầu ngốc. Anh đang diễn thôi mà. Nha đầu ngốc.

    Anh đang giúp thám tử Tư Đồ diễn kịch ấy mà. Anh làm tôi sợ chết đi được. Thế nào? Diễn thật lắm đúng không? Cực kỳ tốt luôn. Đại ca Tư Đồ. Em cần một căn phòng tối. Có, có, có. Có sẵn luôn.

    Bác sĩ Phương có một chỗ chuyên dùng để làm ảnh. Tôi đưa anh đi. Em có muốn biết Lạc Thiếu Xuyên nghĩ thế nào không? Nghĩ thế nào ạ? Em không phát hiện vừa nãy lúc em quan tâm Đỗ Hoành, bộ dạng đó của cậu ấy nhất định là đang ghen đấy.

    Không phải chứ, anh ấy… Dây chuyền đâu? Đẹp thật đấy! Để chị đeo lên cho em. Đây là dây chuyền gì vậy? Đẹp không? Khải Minh. Cậu chụp tôi xấu quá đi. Đâu có xấu. Chân thật biết bao. Em tuân thủ nghiêm ngặt theo yêu cầu của đại ca Tư Đồ,

    Chụp lại phản ứng chân thực của tất cả mọi người vào khoảnh khắc mà chú Đỗ bị ngã. Nếu như tấm hình này bị truyền ra ngoài tôi sẽ đánh chết cậu. Không đâu. Dây chuyền của Trâu Tĩnh Huyên là anh tặng à? Một viên đá quý màu đỏ. Không phải.

    Tôi biết rồi. Sao thế? Dây chuyền đó là anh Đỗ tặng đấy. Đỗ Hoành tặng à? Qủa nhiên là cô ở đây. Cậu tìm tôi có chuyện sao? Tôi không vòng vo với cô nữa. Hình như cô biết hung thủ là ai? Tôi không biết. Thế thì… để tôi nói.

    Cậu cứ tự nhiên. Thực ra cô đã nói cho tôi biết là ai rồi. Cậu không cần phải gài bẫy tôi. Kiểu hành động này rất ngu xuẩn, vô nghĩa. Sau này em kết hôn nhất định phải để chị thiết kế áo cưới nhé. Kết hôn? Kết hôn gì chứ? Với ai?

    Anh đồng ý chưa? Tại sao phải cần anh đồng ý chứ? Cô ấy là người nhà họ Lạc chúng tôi, hơn nữa tôi có hôn ước với cô ấy. Chu tiểu thư có hôn ước với cậu? Xin lỗi. Có thể tôi nhầm rồi. – Tôi còn tưởng… – Ai? Cô Chu.

    Không phải cô ấy. Thế thì là ai? Em qua đây với anh. Có gì thì nói nhanh lên. Bỏ lỡ lần này là không còn cơ hội nữa đâu. Tĩnh Huyên này, em là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Lạc. Cho nên trên thương trường sẽ có rất nhiều người

    Chủ động tiếp cận em, đến gần em. Mấy người đó đều là vì lợi ích mới đến, cho nên đừng vì chút ít ân huệ mà mang ơn họ. Cái thứ chết tiệt này, sao không thao ra được vậy? Anh vừa nói gì thế? Nhà họ Lạc. Cái gì nữ?

    Nhìn cái gì thế? Nhìn Lạc thiếu gia lãng tử quay đầu. Tôi là một người biết điều. Trịnh tiểu thư. Nếu như cô cần có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào. Tôi cũng là một luật sư. Đã từng. Cám ơn. Nhìn cái gì thế? Thế nào rồi? Đến muộn một bước.

    Chết rồi? Nói là bệnh nhân này hôm nay nhận được một phần kẹo sô cô la nhân rượu với tên người gửi là Phương Tiệm Tề. Nicotine chính là được giấu trong nhân rượu. Đúng là một cái kết hoàn mỹ. Ý gì? Sô cô la được gửi từ đâu?

    Tôi đã điều tra rồi. Sáng sớm hôm nay được gửi từ bưu điện. Bưu điện? Nhưng hung thủ chẳng phải là ở đây sao? Tôi nghe bọn họ nói buổi sáng hôm nay hung thủ đã giết người ở trại an dưỡng. Chẳng phải bọn họ nói

    Hung thủ đang ở chỗ chúng ta sao? Vừa nãy em nghe được Cảnh sát trưởng Bao nói với thám tử Tư Đồ ở lối đi. Thì ra là bọn họ không bắt được hung thủ, muốn lấy bọn mình ra khai đao à! Về rồi à? Tình hình thế nào? Anh muốn chết à?

    Các người biết rõ hung thủ không hề ở đây, còn giữ chúng tôi ở lại đây là ý gì? Ai nói với anh vậy? Đừng giả vờ nữa. Có phải hôm nay hung thủ giết người ở trại an dưỡng? Hung thủ làm cái gì anh biết rõ quá nhỉ.

    Cậu muốn vu khống tôi, tôi liều mạng với cậu. Anh điên rồi. Cậu bắn đi. Cậu bắn vào đây này. Anh tưởng tôi không dám có phải không? Thiếu Xuyên, anh đừng manh động. Cảnh sát giết người đây này. Đừng, đừng, đừng.

    – Anh có xấu hổ không vậy? – Đừng làm vậy, đừng làm vậy. Đồ đê tiện. Tôi nghĩ chính là cô sắp xếp phải không? Anh đi mà cản anh ta kìa. Dừng tay lại. Tôi biết ai là hung thủ. Gọi tất cả mọi người quay về vị trí hôm bữa tiệc.

    Tôi nhất định sẽ tìm ra hung thủ. Thực ra, mục tiêu mà hung thủ muốn giết từ đầu đến cuối chỉ có một người. Luật sư Thẩm sao? Không phải. Bác sĩ Phương. Vậy lần đầu là lỡ tay à? Không phải lỡ tay, lần đó là diễn tập. Diễn tập?

    Giết người còn có diễn tập. Bởi vì hung thủ biết Phương Tiệm Tề sẽ không uống cocktail, cho nên hắn chưa từng nghĩ sẽ giết ông ấy ở tiệc rượu đó. Ngược lại, hắn còn phải bảo đảm ông ấy tuyệt đối không được chết ở tiệc rượu đó.

    Đó chẳng phải làm chuyện thừa sao? Không. Buổi diễn tập này là điều cần thiết đối với hung thủ. Bởi vì hắn muốn chắc chắn thủ đoạn giết người của hắn là hoàn hảo, rằng hắn có thể thành công trốn thoát sau khi gây án. Chỗ của tôi,

    Tốt nhất là các anh không bao giờ dùng đến. Công đoàn Luật sư có được sự giúp đỡ quý báu của các vị, tôi vô cùng cảm kích. Được. Nhưng mà, ai cũng đều có cơ hội tiếp xúc với ly cocktail đó. Phải đó.

    Hơn nữa, ở hiện trường cũng không tìm được cái ly có độc. Đây chính là điều quan trọng của buổi diễn tập này. Thực ra, diễn tập chính là một vụ giết người bừa bãi. Chỉ cần hắn không uống, bác sĩ Phương không uống, thì ai uống thực ra cũng không quan trọng.

    Thực ra, các vị từng tham gia tiệc rượu đều lướt qua tử thần vào ngày hôm đó, chẳng qua là thầy Thẩm cực kỳ xui xẻo thôi. Còn về cái ly, mục đích của hung thủ là vì muốn nghiệm chứng xem thay cái ly có độc trong hỗn loạn,

    Liệu có người phát hiện hay không? Lúc mô phỏng bữa tiệc, tôi đã thử. Tôi nhân lúc Đỗ Hoành giả chết đã thay cái ly có độc. Anh Đỗ! Anh Đỗ! Anh Đỗ! Anh Đỗ, anh làm sao vậy? Anh Đỗ, anh tỉnh lại đi. Anh bị làm sao vậy? Làm cái gì đấy?

    Người ta đã như thế này rồi – cậu còn chụp cái gì chứ? – Đừng dọa tôi mà. Lấy máy chụp hình qua đây. Làm sao đây? Mà các vị đang ở đây không ai phát hiện cả. Cho nên sau khi xảy ra chuyện

    Cũng không ai có thể tìm ra được cái lý có độc này. Đi gọi Đổng Từ Tâm và Trịnh Bạch qua đây. Tôi nói với các anh nhé. Phụ nữ bây giờ không như ngày xưa đâu. Luật sư Thẩm! Luật sư Thẩm! Ông Thẩm! – Luật sư Thẩm! – Ông Thẩm! Ông Thẩm!

    Không tìm thấy cái ly có độc cảnh sát đương nhiên sẽ không thể lập án. Cho dù tìm được rồi, vì mối quan hệ của hung thủ và người bị hại rất xa lạ. Thậm chí hôm đó là lần đầu tiên gặp mặt. Cho nên không ai nghi ngờ hắn cả.

    Nhưng sau vài tháng, chính là tối hôm qua, hắn đưa rượu độc cho bác sĩ Phương. Sau đó nhân lúc đang hỗn loạn đã thay cái ly bordeaux đó đi. Lão gia! Lão gia! Lão gia ông sao vậy? Lão gia! Lão gia! Lão gia! Tránh ra. Bác sĩ Phương! Bác sĩ Phương!

    Tôi đi báo cảnh sát. Đứng lại. Không được tôi cho phép thì không ai được rời khỏi. Ý anh là Kim Mãn Đường? Chưa từng nghe tới người này. – Ai vậy? – Không quen biết. Chẳng phải nói Kim Mãn Đường mất tích sao?

    Có lẽ nào anh ta đã bị hung thủ giết rồi không? Tôi chưa từng nói những lời này. Thám tử Tư Đồ. Nếu như cậu cảm thấy trước đây tôi phân tích không đúng thì có thể nói ra ngay lúc đó mà. Chúng tôi lại không chuyên nghiệp,

    Không cần xong xuôi rồi mới phán xét vậy chứ! Người nào có thể biết được Phương Tiệm Tề có một cặp ly bordeaux? Phương Tiệm Tề lại có thể ở trước mặt người nào lấy ra cặp ly này chứ? Bộ ly này

    Là Đỗ Hoành mang từ nước ngoài về tặng cho anh ấy. Luôn cất giữ như của quý. Trừ khi Đỗ Hoành đến, nếu không anh ấy sẽ không lấy ly ra. Làm sao mà vỡ được. Vậy lần cuối cùng nhìn thấy cặp ly đó là lúc nào? Khoảng hai ngày trước

    Ông ấy lấy ra cho Kim Mãn Đường xem. Hung thủ tự dưng tạo ra một hình tượng Kim Mãn Đường này thành công lừa được tất cả mọi người. Thậm chí ngay cả bác sĩ Phương cũng cực kì tán thưởng. Ông ấy cho rằng

    Người bạn cũ yêu thích biểu diễn của ông ấy muốn làm tăng thêm một chút bất ngờ cho bữa tiệc, thế nên cũng vui vẻ nhận. Nhưng biểu diễn chung quy cũng là biểu diễn. Cuối cùng sẽ để lại chứng cứ. Kim Mãn Đường lần đầu học viết

    Nét chữ đều xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng giữa những hàng chữ của hắn cực kỳ gọn gàng. Điều này rất mâu thuẫn. Trí tưởng tượng này thực sự tuyệt vời. Đừng nguỵ biện nữa. Kim Mãn Đường. Cậu không cần phải gài bẫy tôi. Kiểu hành động này rất ngu xuẩn, vô nghĩa.

    Bác sĩ Phương mến mộ cô hơn 20 năm. Cả đời anh ấy giải phẫu vô số thi thể, tiết lộ những tiếc nuối mà cả đời cũng không thể nói ra của vô số người chết. Bây giờ đến lượt anh ấy. Cô nhẫn tâm nhìn anh ấy chết oan sao?

    Thế thì đã sao? Một người yêu tôi là tôi phải đáp trả sao? Thực ra bác sĩ Phương rất đàn ông. Ông ấy thà rằng bị cô trách móc cũng không muốn nói ra sự thật rằng Đỗ Hoành vốn dĩ không yêu cô. Một người bình thường thích gây chia rẽ như cậu

    Ở trong sách của tôi quá nhiều rồi. Cô nghĩ nhiều quá rồi. Tôi đến chỉ để nói với cô một bí mật mà tất cả mọi người trong trang viên này đều biết chỉ có cô là u mê không biết. Cậu lại thử lừa một nhà tiểu thuyết. Chàng trai trẻ,

    Cậu lấy đâu ra sự tự tin đó vậy? Đỗ Hoành từ chối cô, vốn dĩ không phải vì tình nghĩa anh em gì cả. Anh ấy sớm đã có gia đình rồi. Cậu nói cái gì? Đỗ Hoành từ trước đến giờ chưa từng yêu cô. Anh ấy giúp cô viết tiểu thuyết

    Cũng không phải là vì cô, mà là vợ anh ấy thích câu chuyện này. Chẳng qua là mượn tay cô để tỏ tình với người anh ấy yêu mà thôi. Phương Tiệm Tề biết điều này. Nhưng ông ấy vì bảo vệ cô, một gương mặt tiểu thuyết gia mới

    Mà chịu oan ức về tình cảm này. Ăn nói linh tinh. Chuyện tình cảm của chúng tôi cậu thì biết cái gì. Đây là chính miệng Phương Tiệm Tề nói với Trịnh Bạch. Chính miệng Đỗ Hoành nói với Trâu Tĩnh Huyên. Dù là vợ anh ấy đã mất rất nhiều năm rồi,

    Bác sĩ Phương cũng chết rồi, anh ấy bây giờ vẫn không thèm quan tâm cô là mấy. Anh ấy vẫn luôn theo đuổi người trẻ đẹp như Trâu Tĩnh Huyên. Điều này cô cũng đã nhìn thấy. Chính là vừa nãy, anh ấy còn tặng cho Trâu Tĩnh Huyên

    Một sợi dây chuyền rất giá trị. Tôi không cần phải lừa cô. Nếu như cô không tin, cô có thể đi hỏi bất kì người nào. Đương nhiên. Cô cũng không cần phải hận bất kì ai. Vì giống như cô vừa nói, một người yêu cô lẽ nào cô phải đáp trả sao?

    Cô tưởng rằng cô là một tiểu thuyết gia nhìn đời bằng nửa con mắt, nhưng đến cuối cùng cô chỉ là trò cười trong mắt người khác mà thôi. Đủ rồi. Không cần nói nữa. Cậu muốn hỏi cái gì? Không phải tôi muốn hỏi, là tôi hỏi thay bác sĩ Phương.

    Biểu cảm của người khác đều là hoang mang, sợ hãi, còn biểu cảm của cô lại là ngạc nhiên. Dường như muốn nói “sao anh có thể trúng độc ngã xuống đất chứ?” Tại sao? Anh ấy chính là Kim Mãn Đường. Gần đây mu bàn tay của tôi

    Thường hay mọc ra một hai nốt ruồi, cho nên có thói quen nhìn cổ tay của người khác. Lúc Kim Mãn Đường đưa rượu cho tôi, tôi vô tình nhìn cổ tay hắn Lúc tái hiện lại bữa tiệc Đỗ Hoành đưa rượu cho tôi, tôi cũng nhìn cổ tay của anh ấy.

    Giống hệt nhau. Tôi tuyệt đối không thể nhận nhầm cổ tay đó. Lúc đó tôi đã biết Kim Mãn Đường chính là Đỗ Hoành đóng giả. Cho nên lúc anh ấy trúng độc ngã xuống đất tôi vốn dĩ không tin. Lời cô ấy nói, tôi nghĩ mọi người không cần nghe đâu.

    Chỉ là yêu không được nên trong lòng ôm hận thôi. Chuyện này rất nhiều người hiểu mà. Thám tử Tư Đồ. Tôi nghĩ tôi phải nhắc nhở cậu một chút. Tôi là sáng nay từ khu Đao Lý bị cậu đưa đến đây đấy. Vậy thì phải nói đến vụ mưu sát thứ ba.

    Hộp sô cô la nhân rượu được gửi đến trại an dưỡng, chính là được gửi đi từ bưu điện Cáp Nhĩ Tân. Lỗ mãng quá. Phải! Phải! Phải! Anh nói đúng. Anh không sao là tốt rồi. Sao thế? Không có chuyện gì chứ? Lái nhanh quá. Không sao. Đỗ tiên sinh! Cô Chu!

    Phương Tiệm Tề tại sao lại để Kim Mãn Đường lên món. Tại sao anh ấy lại nói “chuyện vui cứ đến hết chuyện này tới chuyện khác” Bởi vì biểu diễn của Đỗ Hoành chính là chuẩn bị cho mọi người một bất ngờ. Một người hầu đột nhiên trở thành bạn cũ.

    Nhất định sẽ là một màn cao trào của bữa tiệc. Nhưng điều mà anh ấy không biết, bất ngờ mà Đỗ Hoành nói lại là một vụ mưu sát anh ấy. Sao lại như thế? Cho dù anh ấy là Kim Mãn Đường, anh ấy sao có thể biết được

    Sẽ có một bữa tiệc y hệt như vậy chứ? Anh Đỗ, anh nói gì đi. Anh ta có thể. Vì bữa tiệc này cũng là anh ta chuẩn bị. Tôi vừa phái người đến chung cư của anh ấy lục soát. Tôi đoán chắc sẽ còn giữ một chút nicotine. Có thật này.

    Trong chung cư của anh ấy có nicotine thật. Không thể nào. Chuyện này không thể nào đâu. Anh ấy… Anh ấy không có lý do gì mà giết bạn của mình cả. Anh… Ngồi xuống nghe đi. Tôi đoán chắc là vì người nào đó. Đừng nói nữa. Người là do tôi giết.

    Tôi nhận tội. Nếu như cậu muốn biết nhiều hơn thì đừng tiếp tục nói nữa. Đợi một chút! Tôi còn có chuyện muốn hỏi anh ấy. Nói đi. Tôi muốn nói riêng với Tư Đồ Nhan. Được không? Được. Mọi người ra ngoài trước đi. Tôi thấy không được.

    Anh ta xảo quyệt như vậy, lỡ như hắn… Yên tâm đi. Anh đi chăm sóc Tĩnh Huyên. Cô ấy bây giờ chắc rất khó chịu đấy. Anh có chuyện gì thì gọi tôi. Tôi đợi ở bên dưới. Thành thật chút đấy nhé. À phải. Cái này trả cho anh ta.

    Tĩnh Huyên ấy à, không thích đồ cũ. Ông làm việc cho Thần Dụ đúng không? Sao cậu biết? Nếu như anh thật sự muốn bảo vệ Tĩnh Huyên thì không nên tặng dây chuyền cho cô ấy. Từ lúc nào mà cậu biết mối quan hệ của tôi với Tĩnh Huyên. Bây giờ.

    Anh giết Phương Tiệm Tề là vì anh ấy biết bí mật của anh. 20 năm trước, anh đã từng kết hôn. Vợ là một gia đình có tiếng ở địa phương. Vốn dĩ tôi tưởng là anh sẽ theo đuổi Trâu Tĩnh Huyên.

    Cho nên không thể để người khác biết anh đã kết hôn. Mãi cho đến khi tôi nhìn thấy sợi dây chuyền này. Tặng cho người khác đồ vật cũ. Nhất định là có ý nghĩa đặc biệt gì đó. Sợi dây chuyền này là của mẹ nó đấy. Tôi phải thoát khỏi Thần Dụ.

    Lần này tôi đến Cáp Nhĩ Tân là để rời khỏi. Nhưng trước khi tôi đi tôi phải để tất cả những người biết bí mật này đều câm miệng. Như vậy mới có thể bảo đảm an toàn của Tĩnh Huyên. Triệu Tiền Tôn là anh giết. Phải. Cho nên tiệc rượu đó

    Không phải thầy tôi xui xẻo mà là ông ấy sớm muộn đều phải chết. Thầy tôi, Hội trưởng Lạc. Phương Tiệm Tề, Tạ Hoa, bọn họ sớm muốn đều phải chết. Đúng vậy. Và Trịnh Bạch, Đổng Từ Tâm có lẽ họ cũng phải chết. Ban đầu tại sao lại đi? Cậu cũng biết

    Vợ tôi xuất thân gia đình có tiếng. Người nhà của cô ấy tuyệt đối sẽ không cho phép cô ấy gả cho một diễn viên. Chúng tôi lén lút bái thiên địa, sau đó thì cô ấy bị nhốt lại. Tôi vì muốn hơn mọi người đành phải đi xa đến Nhật Bản.

    Chính là vì để có một ngày đường đường chính chính đón cô ấy đi. Nhưng ai nào có nghĩ, năm thứ hai tôi đi vợ tôi đã bị bệnh mà mất. Điều càng khiến tôi không nghĩ đến là cô ấy đã sinh cho tôi một đứa con. Cho đến hai năm trước,

    Tôi về Cáp Nhĩ Tân đến chỗ anh Phương tôi mới biết Tĩnh Huyên chính là con gái của tôi. Tĩnh Huyên được gởi nuôi ở nhà họ Lạc, vừa nhìn là biết từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu chút gì khổ cực. Tôi thật sự rất cảm kích Lạc Văn Thanh.

    Nhưng lúc đó tôi đã là người của Thần Dụ rồi. Cách anh cảm kích chính là giết ông ấy. Không phải tôi. Là tuyến trên của tôi – X. Anh ta phụ trách bố cục và hành động ở Đông Bắc. Các người rốt cuộc muốn làm cái gì?

    Người Nhật vẫn luôn mưu tính tìm một khe hở ở Đông Bắc để xâm chiếm Trung Quốc. Trước mắt bố trí từ dư luận văn hóa, giáo dục, thương mại vân vân. Đầu tiên phải loại bỏ chính là những đại biểu theo đường lối Cách mạng cứng nhắc,

    Sau đó sẽ có hành động lớn hơn nữa. Sau khi tôi biết tôi có Tĩnh Huyên, tôi đã không làm việc cho bọn họ nữa. Nhưng tôi cũng biết bọn họ sẽ không tha cho tôi. Thế nên tôi đành phải tốn công sức tìm về số tiền của Triệu Tiền Tôn

    Để làm của riêng. Tôi vốn tưởng rằng mình có thể làm không chút sơ hở, nhưng X cũng đã biết. Trên báo chưa từng nhắc đến số tiền này. Cảnh sát càng không có người biết chuyện này. Thế thì X làm sao mà biết được? Anh ta ở bên cạnh tôi?

    Cảnh sát trưởng Bao! Cảnh sát trưởng Bao! Không hay rồi. Bên ngoài tuyết rơi càng ngày càng lớn. Cầu treo sắp bị đè đứt rồi. Chúng ta đi không được nữa. Cái gì chứ? Đi xem thử. Dạ vâng. Thật là! Tôi chỉ có thể nói với cậu,

    Anh ta muốn cá cược tính mạng của cậu để chơi với anh ta một trận cuối cùng. Giao dịch của anh và X là anh dẫn dụ chúng tôi đến đây, anh ta sẽ để anh đi? Đúng vậy. Vậy cái này thì sao?

    Đây là anh ta cho phép tôi giữ lại để trên người sử dụng. Tôi làm việc cho anh ta nhiều năm như vậy, không có công lao thì cũng có khổ lao. Đây là vật định tình của tôi và mẹ con bé. Tôi mong để lại cho Tĩnh Huyên.

    Hi vọng cậu giúp tôi chuyển cho con bé. Thật sự muốn tốt cho Tĩnh Huyên, anh không nên để cô ấy cuốn vào chuyện này. Tôi không còn cơ hội để tạm biệt con bé nữa. Giao dịch của các anh là gì? Sẽ còn xảy ra thêm ba vụ án mưu sát.

    Nếu như có thể ngăn chặn anh ta trước khi vụ án thứ ba xảy ra. Cậu sẽ thắng. Nhưng cậu cũng sẽ trở thành một nạn nhân. Anh ta dựa vào đâu có thể chắc chắn anh ta giết được tôi? Tôi không biết. Mỗi lần mưu sát

    Anh ta đều không đích thân ra tay sao? Giống như trước đây vậy. Anh ta là ai? Cậu cũng không hỏi nếu cậu thua thì sẽ thế nào sao? Đây là cục diện khó cả đôi đường. Cho dù thắng hay thua, tôi đều bị ép đến đường cùng.

    Nói chuyện với người thông minh thật thoải mái. Ba vụ án có nghĩa là ít nhất sẽ có ba hung thủ ba người bị hại. Tổng cộng là sáu người. Xác suất mỗi một người bị lôi vào gần như là một nửa. Anh chưa từng nghĩ đến Tĩnh Huyên sao?

    Tĩnh Huyên là bạn của cậu. Cậu nhất định không bỏ mặc con bé. Xem ra anh vẫn nghĩ là khả năng tôi thắng lớn hơn. Hung thủ đã bắt được rồi, còn không để chúng ta đi. Chỗ rác rưởi này thật xui xẻo. Vẫn là không hiểu nổi,

    Tại sao anh Đỗ lại giết bác sĩ Phương chứ? Tư Đồ vừa nãy chưa nói à? Anh ấy có nói sao? Đúng thật chưa nói nhỉ. Em nhớ khi đó đại ca Tư Đồ nói anh Đỗ là vì một người nào đó, sau đó nhìn về hướng Trâu tiểu thư.

    Anh Đỗ đột nhiên nhận tội luôn. Tôi…? Cậu nói linh tinh cái gì vậy? Có khi chính là vì cô ấy thì sao? Tĩnh Huyên nhà chúng tôi trẻ đẹp thì đã sao? Ý gì chứ hả? Sao chuyện gì cũng đẩy hết cho người nhà của chúng tôi thế? Phải rồi.

    Con gái yêu quý của cô đương nhiên không thể gả cho người khác làm vợ bé. Đỗ Hoành muốn cưới Trâu tiểu thư, dĩ nhiên không thể để người khác biết được ông ấy đã từng kết hôn. Anh Đỗ sớm đã nói cho tôi biết anh ấy có vợ.

    Chúng tôi chỉ là bạn. Anh Đỗ! Gọi thân thiết quá nhỉ. Tĩnh Huyên nói là bạn thì là bạn. Cô bỏ đi làm gì? Người gì mà cố chấp thế. Cô nói cho rõ ràng rồi hẳng đi chứ. Thím á, đợi ra ngoài rồi nói. Người gì thế không biết. Đại ca.

    Cầu treo xảy ra chuyện rồi. Chốc lát sẽ không đi được nữa. Anh xem làm thế nào? Bây giờ rất kì lạ. Trước đây lúc đại ca Tư Đồ kết án đều sẽ nói rõ ràng động cơ giết người của hung thủ, nhưng lần này cái gì cũng không có.

    Chắc là vì anh Đỗ đã nhận tội rồi. Cô Chu. Cô cũng khá hiểu đại ca Tư Đồ, cô cảm thấy thế nào? Đợi Tư Đồ hỏi xong ra đây, cậu hỏi anh ấy là biết chứ sao. Anh thật sự nghĩ là X sẽ thả anh đi à?

    Nếu lần này Tĩnh Huyên có thể bình an thoát nạn, ngày tháng sau này anh nghĩ cô ấy sẽ nhìn anh như thế nào? Ngày tháng sau này. Người như tôi còn có ngày tháng sau này sao? Tuyệt đối không được để Tĩnh Huyên biết tôi là bố của con bé.

    Tuyệt đối không được để người thứ ba biết mối quan hệ của tôi và Tĩnh Huyên. Tôi hứa với ông. Cảm ơn. Không phải tôi không muốn nói với cậu X là ai. Tôi thật sự không biết. Chúng tôi từ đầu đến cuối đều là tuyến trên liên lạc tuyến dưới.

    Chim nhạn bay qua để lại dấu vết. Chỉ cần hắn có hành động thì nhất định sẽ để lại dấu vết. Anh nói với tôi những gì anh biết, tôi nhất định có thể tìm ra hắn. Cậu nhất định phải bảo đảm Tĩnh Huyên sẽ sống. Ngay cả khi nó là hung thủ

    Cậu cũng không được vạch trần nó. Anh thật không hiểu Tĩnh Huyên rồi. Cậu hứa với tôi trước đi. Anh nói đi. Có lẽ nào anh Từ Đồ cũng không biết Đỗ Hoành tại sao lại giết người? Sao có thể chứ? Ở đây cô với Đỗ tiên sinh là thân nhất.

    Cô nghĩ kỹ lại thử xem anh ấy có lý do giết người nào không? Thực ra, tôi và anh Đỗ quen nhau cũng không lâu lắm. Tiểu thư. Đây là túi của cô sao? Phải đó. Cảm ơn anh. Sao lại là anh? Cô là Tĩnh Huyên phải không? Anh biết tôi sao?

    Nhà họ Lạc có con gái lớn thế này Cáp Nhĩ Tân có ai mà không biết. Quên không giới thiệu. Chú là bạn của bác trai cháu, tên là Đỗ Hoành. Sau này, bữa tiệc của luật sư Thẩm, luật sư Thẩm và bác tôi là bạn với nhau,

    Đối xử với tôi rất tốt. Lúc đó tôi nhìn thấy ông ấy bị khiêng ra ngoài. Tôi thực sự không dám tin là ông ấy lại ra đi như vậy. Sau đó, anh Đỗ đề nghị với tôi, có muốn điều tra thử không. Nói không chừng có ẩn tình gì đấy.

    Tôi liền đồng ý. Những người này đều phải điều tra. Hai người loại trừ hiềm nghi của tất cả mọi người phải không? Đại ca Tư Đồ cũng không nói gì, có thể là vì quan tâm đến cảm xúc của cô. Cô và Đỗ tiên sinh là bạn bè,

    Đỗ tiên sinh có khi còn… Xin lỗi nhé. Có thể ông ấy còn có chút mến mộ đối với cô. Cho nên ông ấy mới nhận tội nhanh như vậy. Nhất định là muốn để lại ấn tượng tốt cho cô đấy. Mà thôi… cô cũng đừng quá buồn.

    Tôi còn phải xử lí tài liệu, không ngồi cùng cô nữa. Tĩnh Huyên cùng anh điều tra cái chết của thầy tôi, lại không biết hung thủ thực sự đang ở ngay trước mặt cô ấy. Vì Thần Dụ mà anh từ bỏ gia đình, giết hại bạn bè.

    Lại còn giết chết Hội trưởng Lạc người đã một một tay nuôi dạy cô ấy trưởng thành. Bây giờ lại để cô ấy rơi vào nguy hiểm. Anh vốn dĩ không xứng có đứa con gái như cô ấy. Cậu nói đúng. Tôi thật sự không xứng có đứa con gái như vậy.

    Tĩnh Huyên lớn lên ở nhà họ Lạc mới có thể không dính bụi trần. Nhưng tôi không hề hối hận khi đó tôi bỏ đi. Những này tháng tôi sống chung với Tĩnh Huyên đủ để an ủi 20 năm đã qua đó của tôi. Muốn gia hạn hợp đồng cũng được.

    Nhưng mà nhà họ Lạc của cô phải nhượng bộ. Ông chủ Lý. Mức lợi nhuận này đối với ông mà nói đã rất cao rồi. Nói thế này đi. Trâu tiểu thư. Trước đây là tôi nể mặt ông Lạc nên mới kí hợp đồng này. Nếu cô muốn gia hạn hợp đồng…

    Ông chủ Lý. Nếu như muốn chơi tôi có thể đưa ông đi. Đừng làm khó cô gái này. Anh Đỗ à, bây giờ vật giá leo thang. Hợp đồng này mà kí là tôi lỗ vốn mất. Tóm lại, không được ăn hiếp cô gái này. Nể mặt tôi.

    Nếu tôi nể mặt của anh thế thì nhà tôi sẽ chết đói đấy. Tôi sẽ không để anh chịu thiệt đâu. Giá chênh lệch, tôi sẽ bù cho anh. Sách của Shakespeare viết hay thật. Lúc anh không có việc gì để sẽ mở nó ra. Anh rất ngưỡng mộ ông ấy.

    Đưa ra nhiều lựa chọn sai lầm như thế, cuối cùng vợ và con gái đều quay về bên cạnh ông ấy. Vì là bố mà. Bất luận ông ấy là người như thế nào, đã làm những chuyện gì? Luôn nghĩ muốn gặp được ông ấy. Biết được ông ấy là ai? Bây giờ

    Đang ở đâu? Muốn gặp ông ấy thật đó. Khiến anh chê cười rồi. Tôi đã nghĩ đến bản thân mình rồi. Không sao mà. Chuyện thường tình của con người. Anh Đỗ. Quen biết anh lâu vậy rồi sao tôi chưa thấy Đỗ phu nhân vậy? Cô ấy mất nhiều năm rồi.

    Xin lỗi anh nhé. Không sao. Đây là món thịt nhúng của Bắc Kinh, rất cầu kỳ, sẽ không ra bất kì bọt khí nào, có biết không? Không ra bọt khí. Đúng. Em xem, canh này rất trong đấy. Kẹo hồ lô. Lúc ăn cẩn thận đấy nhé.

    Đường này cứng lắm, đừng để đâm vào miệng. Được. Đi thôi. Anh đến Bắc Kinh là để gây quỹ cho hành động ám sát.