Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 21 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫
♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫
♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 21] Bao giờ thì chúng tôi đi được?
Bây giờ tất cả những người có mặt tại hiện trường đều có hiềm nghi giết hại Thẩm Kiến Hiền và Phương Tiệm Tề. Nên trước khi tìm ra hung thủ không ai được đi cả. Chúng tôi chỉ có hiềm nghi, không phải tội phạm. Anh dựa vào đâu mà giữ người?
Vậy nếu như hung thủ vì vậy mà trốn thoát, cô có gánh nổi trách nhiệm không? Những người có mặt ở đây đều là nhân vật có máu mặt của Cáp Nhĩ Tân. Tổn thất do bị anh nhốt ở đây anh có chịu trách nhiệm được không? Tôi chịu trách nhiệm. Thế này,
Mọi người không chỉ là những người có máu mặt, quan trọng hơn hết, chúng ta đều là bạn của luật sư Thẩm và bác sĩ Phương. Phối hợp cảnh sát điều tra tôi cảm thấy có thể hiểu được. Được, điều tra thì được thôi. Nhưng tôi không tin các người,
Tôi muốn tự điều tra. Đỗ tiên sinh, có thể nói cụ thể hơn cho tôi biết về tình hình khi ấy không? Bữa tiệc hôm đó đã mời rất nhiều người tới. Ít khi tham gia tiệc đúng không? Chú Đỗ! Tuy tôi là bạn của bác cô,
Nhưng tôi ít tuổi hơn ông ấy nhiều. Đừng gọi tôi là chú. Gọi là anh Đỗ được rồi. Lục Văn! Tôi có lấy hay không đây? Anh lấy không? Lấy. Khá thật đấy. Suốt buổi không phải bốc bài rồi. Không uống. Đúng không? Đúng. Bác! Ông Lạc! Cục phó Tạ! Vất vả rồi.
Đây là việc tôi nên làm thôi. Bác ơi, mọi người nói chuyện nhé, cháu sang bên kia ạ. Cháu đi chỗ khác ạ. Thư phòng không có người, cô có thể sang đó. Lục Văn! Lục Văn! Cửu Sách! Mủn cun! Ù toàn hàng! Xin lỗi nhé. Sao anh ta hên thế nhỉ?
Ù là chuồn đấy à! Hôm nay tôi cảm thấy đỉnh thực sự! Ù toàn hàng! Luật sư Thẩm ở bên trong, chúng ta qua đó đi. Vậy ông nghỉ ngơi đi. Ông Thẩm, giới thiệu với ông một chút, Đỗ Hoành. Đây là một diễn viên có tiếng trong Lê Viên Hành
Trong Lê Viên Hành của chúng tôi năm xưa. Gần đây anh ấy lại đam mê hí kịch Tây Dương. Bản thân còn thích sáng tác truyện nữa, danh tiếng vang dội. Đỗ tiên sinh. Hân hạnh, hân hạnh. Ông Lạc quá khen rồi, thực ra tôi chỉ là một kẻ nhàn rỗi mà thôi.
Anh đừng khiêm tốn nữa. Tôi đang kết nối tài nguyên cho anh và Thẩm tiên sinh còn gì. Còn vị này, đây là đại pháp y có tiếng ở Cáp Nhĩ Tân chúng ta. Chỗ chúng ta nếu có ai chết, anh ta mà không gật đầu thì đừng hòng nhập thổ.
Chỗ tôi tốt nhất là các anh không bao giờ phải dùng tới. Công đoàn Luật sư có được sự giúp đỡ quý báu của các vị, tôi vô cùng cảm kích. Được. Đi gọi Đổng Từ Tâm và Trịnh Bạch qua đây. Tôi nói với các anh nhé,
Phụ nữ bây giờ đã khác xưa rồi. Luật sư Thẩm! Luật sư Thẩm! Ông Thẩm! Luật sư Thẩm! Luật sư Thẩm! Chuyện gì thế này? Sao thế? Luật sư Thẩm! Không biết. Hình như là bị ngất. Đừng nói là chết rồi đấy nhá? Ông Thẩm! Luật sư Thẩm!
– Phải gọi bác sĩ mau thôi. – Ông Thẩm! Đột ngột quá. Luật sư Thẩm là người tốt thế kia. Có khi nào là mưu sát không? Rượu và thức ăn ở hiện trường đều đã xét nghiệm rồi. Không có vấn đề.
Phía Thẩm phu nhân tôi sẽ cho người qua đó giúp đỡ. Con trai mất rồi, giờ chồng lại ra đi thế này. Ông Phương nói thế nào? Có lẽ là nhồi máu cơ tim. Thẩm phu nhân mà không nghi ngờ thì phía cảnh sát cũng không có quyền giải phẫu.
Tình hình lúc đó đại khái là vậy. Thầy là do phát tác độc sau khi uống rượu, bác sĩ Phương cũng vậy. Nicotine rất có thể có ở trong rượu. Là sao? Trước khi luật sư Thẩm và bác sĩ Phương lấy rượu, hình như đều là anh lượn lờ cạnh bàn rượu.
Đừng có nói linh tinh nhé. Làm sao tôi biết được họ sẽ lấy ly nào. Hơn nữa đây là tiệc rượu, tôi lượn lờ quanh đó có gì là lạ? Cô cũng ở đó còn gì! Cậu nói chuyện kiểu gì thế hả? Sao cắn tùm lum thế?
Sao tôi có thể hại họ được? Thế tại sao cô lại nghĩ anh ta sẽ hại họ? Tôi chỉ nói là ai ở cạnh bàn rượu. Có thể hung thủ có một lý do hợp lý để rửa ly thì sao? Nói…nói tôi hả? Tôi không có.
Trong nhà cũng đâu chỉ có mình tôi là người hầu. Rượu là do Kim Mãn Đường chuẩn bị. Sao mọi người không nghi ngờ anh ta đi? Kim Mãn Đường? Người hầu này biết chữ, nhưng vừa biết chữ không lâu. Còn đang chép bài văn nghìn chữ. Anh ta còn thiếu tiền,
Hoặc cũng có thể nói là muốn kiếm số tiền lớn. Tôi nói không đúng à? Không phải. Ý của tôi là, tôi vẫn chưa có phát hiện gì. Đây không phải là rõ rành rành đấy sao? Có phát hiện gì không? Không phát hiện được manh mối gì liên quan đến nicotine
Hay là thông tin cá nhân gì đấy à? Anh là cảnh sát, phải hỏi bản thân anh mới đúng chứ. Cô…ơ…ơ… Lạc Thiếu Xuyên, thế nào rồi? Chạy rồi. Chạy rồi. Anh còn nhớ người này trông như thế nào không? Cô định làm gì? Nếu anh nhớ thì miêu tả ra đây.
Tôi sẽ vẽ lại, sau đó dán trong thành phố. Chắc chắn sẽ tìm được người này. Được thôi. Là vết mực à? Còn chưa khô hẳn. Chắc là bút bị rớt chỗ này. Có khi nào là anh ta định viết gì đó không? Cây bút máy này quan trọng lắm à?
Chẳng lẽ hắn còn có thể giấu nicotine ở trong ống mực này à? Tôi cảm thấy đây là một manh mối rất quan trọng. Có thể sau khi xảy ra vụ án anh ta đã viết gì đó sau đó mới mất tích. Xét về thời gian mà nói thì là như vậy.
Nhưng trong tình huống thế nào bút mới bị rớt chỗ này chứ? Ví dụ lúc đó anh ta muốn viết chữ, nhưng mực ra không đều nên anh ta muốn vẩy mực, kết quả là bị tuột tay. Xa quá. Không thể nào. Cũng không đúng,
Có khi nào anh ta đang đốt thứ vừa viết xong không? Tuyệt vời! Lúc này có khi nào anh ta tưởng rằng cảnh sát tới rồi, hoặc là Lạc thiếu đang tìm anh ta, nên đã giấu thứ mình vừa viết rồi không? Thế thì anh ta giấu ở đâu được?
Thế thì anh ta giấu ở đâu được nhỉ? Chỗ này… Chỗ này cũng chẳng giấu vào được. Ở đây cũng không có chỗ giấu. Mấy cái khe này cũng chẳng nhét vào được. Có khi nào là sợ hụt nên anh ta lại lấy đồ đi rồi không? Ở đây có gì này.
Tay tôi không thò vào được. Để tôi. Đúng rồi, tay cô nhỏ. Ở đây này. Đúng là có cục giấy này. Anh được đấy. Tôi biết bác sĩ Phương chết như thế nào, có thể gặp tôi. Trước lúc tôi gặp cảnh sát, tôi nghĩ chúng ta có thể… Nói chuyện một chút.
Nói chuyện một chút. Tôi đã nhìn thấy tất cả mọi chuyện vào tối nay, tôi không muốn có chuyện không…không… Vui. Có chuyện không vui xảy ra. Tên Kim Mãn Đường này, dù không phải hung thủ thì cũng là một tên vô lại. Bác sĩ Phương trước giờ đều không biết nhìn người,
Loại người này sao có thể dẫn về nhà cơ chứ. Nếu bây giờ anh ta muốn mạo hiểm để tống tiền. Tôi nghĩ là tình hình chắc chắn sẽ rất nguy hiểm. Tưởng là một hung thủ giết người, kết quả lại là một nhân chứng. Quanh đây khắp nơi đều là thung lũng,
Nói không chừng đã bị quăng xuống dưới đó, biến thành người bị hại rồi. Bây giờ có một điểm có thể chắc chắn, đó là hung thủ nằm ở trong số chúng ta. Anh nhìn thử xem, có phải trông như vậy không? Cũng khá giống đấy. Chị Mặc Uyển,
Sao cái gì chị cũng biết vậy? Chị có biết phá án đâu. Cô Chu, tôi có thể chụp bức ảnh không? Được, chụp đi. Anh Tư Đồ, vẽ xong rồi. Vẽ khá đấy. Nhưng không dùng tới nữa rồi. Tôi cảm thấy Kim Mãn Đường không giống với chạy thoát tội,
Anh ta chắc chắn là đã phát hiện ra hung thủ nên bị diệt khẩu rồi. Anh Đỗ, việc này quá nguy hiểm, anh đừng điều tra nữa, để cảnh sát bọn họ điều tra đi. Cảnh sát đang điều tra rồi. Cảnh sát trưởng Bao, bắt bọn họ về từ từ điều tra,
Được không? Lạc đại thiếu gia, cậu đang nói linh tinh gì thế? Đúng đấy. Đều là nhân vật có máu mặt ở khu Đạo Lí và khu Nam Cương. Hung thủ bỏ bao công sức sắp đặt một vụ án mưu sát kỹ càng như vậy, chắc chắn sẽ không xuất hiện dễ dàng.
Chúng ta sẽ không có nguy hiểm. Nhưng hắn ta sao lại dùng cùng một cách để giết bác sĩ Phương và thầy tôi? Tôi có suy nghĩ thế này, có khi nào là ông Phương đã biết hung thủ giết hại luật sư Thẩm là ai không? Cậu nghĩ mà xem,
Bỏ nicotine vào rượu, ai sẽ là người có cơ hội hạ độc nào? Quay lại đề tài ban nãy, luật sư Thẩm trước lúc uống rượu đã ở cùng ai? Luật sư Thẩm ở bên trong, chúng ta qua đó đi. Vậy ông nghỉ ngơi đi. Các anh đừng nhìn tôi.
Tôi đã nói rồi, tôi lượn lờ bên chỗ bàn rượu là chuyện rất bình thường. Lúc đó tôi đang kiếm rượu. Trước đó bữa tiệc của luật sư Thẩm là bia, rượu vang và cocktail. Bữa tiệc này còn đỉnh hơn, chỉ có rượu vang và sâm panh.
Tôi chỉ muốn tìm một ly vodka, đơn giản vậy thôi. Anh đã nói gì với Thẩm Kiến Hiền? Hai chúng tôi nói chuyện gì là chuyện riêng của chúng tôi, không liên quan gì tới anh. Làm màu gì ở đây hả? Đừng có giở cái thói thiếu gia của anh với tôi.
Làm như có mình anh là thiếu gia ấy! Tôi nói cho anh biết, giết hai bọn họ tôi còn sợ bẩn tay ấy. Chính là anh đã giết bác sĩ Phương, vì ngài ấy đã cắm sừng anh. Cô nói gì thế? Cô nói linh tinh gì thế?
Bác sĩ Phương đối xử với cô không tệ, cô không được bôi nhọ anh ấy như thế. Tôi không nói linh tinh. Chính tai tôi nghe thấy họ nói như vậy. Tôi là bác sĩ, dù có biết loại thuốc gì có thể khiến người khác chết một cách lặng lẽ,
Tôi cũng không cho cô được. Huống hồ cái chết đều rất đau khổ. Chẳng lẽ cuộc đời này của tôi chỉ có thể tiếp tục chung sống với tên đốn mạt đó sao? Tại sao cô không dũng cảm hơn chút nữa. Tôi sẽ đứng về phía cô.
Giỏi lắm, còn định giết tôi à? Bây giờ tôi sẽ tiễn cô đi đoàn tụ với tên gian phu đó của cô. Dừng tay lại cho tôi! Anh đánh đi, đánh đi! Đánh phụ nữ này! Mấy năm nay anh đánh tôi còn ít sao? Những chuyện này tôi vốn cũng chẳng muốn nói.
Kể từ khi gả vào nhà bọn họ, ngày nào tôi cũng phải trải qua những ngày như vậy. Tôi nói cho cô biết, tôi đánh là vì cô không giữ đạo làm vợ! Tôi đánh cho cô gãy tay! Anh tránh ra cho tôi! Nào. Tránh ra cho tôi! Đới Lệ Minh.
Đánh phụ nữ để chứng tỏ anh giỏi lắm đấy à? Cô thì biết cái gì? Cô ta suốt ngày lăng nhăng với đàn ông bên ngoài. Tôi không đánh mà được à? Em ra ngoài chẳng phải đều vì công ty à? Nếu anh làm được một việc nghiêm chỉnh,
Thì em có cần phải ra ngoài kiếm tiền không? Việc của công ty anh ta chẳng quan tâm gì cả. Chỉ biết lấy tiền. Suốt ngày lấy tiền của công ty đi Thế Giới Mới, đi Hội Phương Lí. Tôi là đàn ông, tôi rượu chè ăn chơi bên ngoài thì làm sao nào?
Có thằng đàn ông nào mà không như vậy! Trịnh Bạch tôi hỏi cô, nhà họ Đới chúng tôi đối xử với cô không tệ đúng không? Cô suốt ngày ra ngoài nói tôi không tốt chỗ này, không tốt chỗ kia. Ý là sao hả?
Giết chết tôi rồi thay người đàn ông khác là được, đúng không? Em nói anh không tốt lúc nào? Nếu không phải mẹ anh suốt ngày ra ngoài nói anh phá gia chi tử, thì có ai biết được những chuyện này? Kể từ khi em gả vào nhà họ Đới của anh,
Suốt ngày vì chuyện công ty mà chạy ngược chạy xuôi, về nhà còn phải lo lắng sợ hãi. Những chuyện này người nhà anh đều chứng kiến cả. Anh nói bọn họ tốt với tôi, tốt chỗ nào hả? Tôi hiểu rồi. Tôi hiểu hết rồi.
Tôi biết luật sư Thẩm chết thế nào rồi. Cô ta lấy thuốc độc là định hại chết tôi. Kết quả là lần đầu thất bại nên đã hại chết luật sư Thẩm. Lần thứ hai lại thất bại, hại chết Phương Tiệm Tề. Cái này gọi là gì? Gọi là tự làm tự chịu.
Cô ta chính là hung thủ. – Bắt cô ta đi, bắt cô ta đi!! – Không phải vậy đâu! Không phải. Bắt cô ta đi. Anh đừng có ở đây gây rối tầm bậy nữa. Vợ anh lấy loại thuốc chết lẳng lặng không hay biết gì không phải để cho anh
Mà là cho bản thân cô ấy. Nếu cô ấy muốn hại chết anh thì cần gì quan tâm tới việc anh có đau khổ hay không? Nhưng có lẽ anh cũng không phải hung thủ giết người, bởi vì với cái bộ dạng này của anh
Căn bản là không có năng lực lên kế hoạch giết người thế này. Nếu tôi đoán không nhầm thì anh đang lên kế hoạch li hôn, để vợ anh trắng tay ra khỏi nhà. Công ty của anh, cái công ty này là Trịnh Bạch bất kể ngày đêm gây dựng nên.
Anh muốn dựa vào việc li hôn để có được một cái cây hái ra tiền. Tôi nói với anh thế này vậy, chuyện này có tôi ở đây thì tuyệt đối không có khả năng đó. Anh Thẩm, anh đừng nói vậy. Phí luật sư tôi cho anh thêm 5% nữa. Được không?
Không li hôn với cô sao được? Đợi cô cắm thêm cho tôi vài chiếc sừng à? Đới Lệ Minh. Giữa tôi và bác sĩ Phương là trong sạch. Anh đừng có ngậm máu phun người. Trong sạch? Người ta nghe thấy hết cả rồi. Trong sạch
Mà không có việc gì cô chạy tới nhà anh ta? Trong sạch mà anh ta tổ chức tiệc rượu lại mời cô? Trong sạch mà anh ta chết cô cứ làm như là chồng chết vậy. Thế này gọi là trong sạch à?
Tôi cho rằng chính là Đới Lệ Minh giết Thẩm Kiến Hiền trước, sau đó lại giết Phương Tiệm Tề. Động cơ hợp lý. Nếu thế thì tại sao anh ta không ra tay vào mấy tháng trước đó? Nếu mục tiêu của hung thủ chỉ có mình Phương Tiệm Tề thì sao? Là sao?
Người hung thủ vốn định giết chỉ có mình Phương Tiệm Tề, là luật sư Thẩm uống nhầm ly rượu đó. Không thể nào. Anh Phương trước giờ không uống cocktail. Anh ấy chỉ uống rượu vang. Những người bạn chỉ cần hơi rõ về anh ấy đều biết chuyện này. Hợp lý, hợp lý.
Đau đầu thì chữa đầu, đau chân thì chữa chân. Phá được án mới là lạ đấy! Đợi chút đã. Bác sĩ Phương hai ngày nay bị cảm đúng không? Sao anh biết? Nicotine có mùi cay, nếu bỏ nó vào rượu vang, người bình thường đều có thể nhận ra. Xin lỗi nhé.
Lúc nãy tôi ở cạnh nghe lén, báo cáo với các anh một việc. Hai ngày nay tôi bị cảm, Trịnh Bạch biết. Cô ta chính là muốn giết tôi sau đó cao chạy xa bay với tên họ Phương đấy. Các anh tin tôi đi, thật đấy. Ra ngoài.
Tôi muốn xem chiếc ly của bác sĩ Phương lần nữa. Kiểm tra rồi, trong ly không có nicotine. Tôi cũng đâu nói nicotine ở trong ly đâu. Chiếc ly này được đấy. Đây là quà sinh nhật hai năm trước Đỗ tiên sinh tặng cho bác sĩ Phương. Ông ấy luôn cất giữ,
Không dùng bao giờ. Hộp còn không? Còn ạ. Trong thư phòng. Anh đến đây làm gì? Tìm một món đồ. Đây ạ. Một cặp ly, còn một chiếc đâu. Chắc là tiên sinh đã làm vỡ rồi ạ. Bộ ly này là Đỗ Hoành mang từ nước ngoài về tặng anh ấy,
Cất như của quý mãi. Trừ khi Đỗ Hoành đến, nếu không anh ấy sẽ không lấy ly ra. Làm sao mà vỡ được? Thế thì tôi cũng không biết ạ. Các vị còn việc gì khác không ạ? Tôi phải đi làm việc. Được. Lắc tay của cô tinh xảo thật đấy. Cám ơn.
Bây giờ đến cả chiếc ly cũng không giữ nổi nữa rồi. Cô thích Đỗ tiên sinh? Anh muốn hỏi cái gì? Cám ơn cô nhé. Tôi muốn yên tĩnh một lát. Tôi biết con người bác sĩ Phương rất tốt, rất ân cần. Cũng là chỗ dựa cuối cùng.
Nhưng bây giờ chỗ dựa này đã không còn nữa rồi, tôi hi vọng cô hiểu, trốn tránh không giải quyết được vấn đề của cô. Bãi bể nương dâu, biết rằng khắc lên thuyền cũng chẳng tìm được gươm, nhưng vẫn khăng khăng đợi ở nơi đó.
Trâu Tĩnh Huyên so với tôi thì có gì chứ? Chỉ có tuổi trẻ. Một người đàn ông không thích một người phụ nữ, đó là chuyện của hai người, không liên quan tới người thứ ba. Thế thì các anh sai rồi. Anh ấy đã từng yêu tôi.
Hai người là vì bác sĩ Phương mới không đến được với nhau à? Tôi, Đỗ Hoành và Phương Tiệm Tề, 20 năm trước đã quen biết nhau rồi. Đỗ Hoành là một diễn viên rất tài tình, thậm chí anh ấy từng sửa giúp tôi quyển truyện lúc nãy anh vừa xem.
Đó là tác phẩm đầu tay của tôi. Quyển truyện này sau khi đăng nhiều kỳ thì được yêu thích. Tôi cũng trở thành tác giả nổi tiếng. Hôm kết thúc truyện, tôi đã tỏ tình với anh ấy. Anh ấy từ chối tôi.
Nguyên nhân là vì Phương Tiệm Tề là anh em tốt của anh ấy. Từ đó về sau, Đỗ Hoành chẳng bao giờ xướng hí khúc nữa. Tôi cũng đã rất lâu không gặp anh ấy rồi. Hai năm trở lại đây anh ấy mới xuất hiện lại. Em đã tìm hiểu rồi,
Tên Đới Lệ Minh này đúng là biết Trịnh Bạch và bác sĩ Phương thân thiết với nhau. Mọi người nói, anh ta có khi nào là tẩm ngẩm tầm ngầm giết chết voi không? Không thể nào. Tại sao? Bởi vì Phương Tiệm Tề không hề yêu Trịnh Bạch,
Anh ta yêu Đổng Từ Tâm. Các anh đều biết rồi à? Tôi còn biết Đỗ Hoành cũng yêu Đổng Từ Tâm, chỉ có điều vì tình cảm anh em nên cuối cùng rút lui. Tôi nghi ngờ anh ta vẫn chưa quên được cô gái ấy.
Nếu không thì tại sao mãi chưa chịu kết hôn? Vì anh ta có vợ. Người Đỗ Hoành yêu không phải là Đổng Từ Tâm. Hoá ra là anh ta có vợ mà vẫn… Anh ta vẫn cái gì? Ý của Lạc thiếu gia là nếu anh ta đã kết hôn rồi,
Thì nên giữ khoảng cách với cô. Anh sợ em luôn đấy, người ta vứt cho hai cục kẹo là dụ được ngay. Chuyện này thì anh yên tâm. Đỗ phu nhân qua đời lâu như vậy rồi, Tĩnh Huyên dù có gả cho anh ta, thì đó cũng là cưới xin đàng hoàng.
Còn hơn là bị ai đó làm lỡ dở. Anh ta không xứng với Tĩnh Huyên. Tĩnh Huyên xứng đáng gặp được người tốt hơn. Hai người đừng nói nữa. Em và anh Đỗ không phải loại quan hệ đó, bọn em chỉ là bạn. Tốt nhất là không phải.
Đừng tuỳ tiện tin vào đàn ông. Lúc em ở Bắc Kinh, anh ấy quan tâm em lắm. Khi không mà tỏ ra ân cần, chứng tỏ là người đàn ông này có tật giật mình. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai tốt với em như vậy. Ý cô là Đỗ Hoành
Chưa từng yêu Đổng Từ Tâm? Bởi vì sợ làm tổn thương Đổng Từ Tâm, nên Phương Tiệm Tề chưa từng nói với cô ấy. Thực ra khi ấy Đỗ Hoành đã có người yêu rồi. Chuyện này cũng trở thành tâm bệnh của Phương Tiệm Tề.
Cho nên thay vì nói bác sĩ Phương chữa trị cho Trịnh Bạch, chi bằng nói hai người họ cùng trút tâm sự thì đúng hơn. Nếu đúng như những gì cô nói, vậy thì khi ấy tại sao Đỗ Hoành lại phải giúp Đổng Từ Tâm như vậy? Tôi nghĩ chắc là vì
Tình cảm bạn bè. Huống hồ là nguời yêu của Đỗ Hoành thích câu truyện đó. “Không ai còn sống”? Đúng là vô tâm thật đấy, còn uống được nữa à? Còn uống nữa, là uống vào đồn luôn đấy. Không uống thì làm gì đây? Thích nhất món này.
Hôm nay để mọi người chê cười rồi, có phải là thấy tôi nực cười lắm không? Anh cũng biết à? Tôi cảm thấy nếu anh không muốn ăn nhờ ở đậu nữa thì li hôn luôn là xong. Cô là đệ nhất quý bà ở Cáp Nhĩ Tân,
Cô có biết thế nào là ăn nhờ ở đậu không? Đúng là không biết thật. Sau khi ông xã tôi mất, cả cái nhà họ Lạc từ trên xuống dưới đều trông vào tôi. Tôi không hiểu loại đàn ông như anh, mặt dày ăn bám,
Ai cho anh cái gan đánh người nữa đấy? Trịnh Bạch và Phương Tiệm Tề chẳng phải mới đây đâu, tôi đã biết từ lâu rồi. Hiểu chưa hả? Không ai còn sống, Đổng Từ Tâm. Là quyển này à, cô Chu? Không ai còn sống.
Anh Đỗ đã từng giới thiệu quyển này với em, em còn chưa xem nữa. Đổng Từ Tâm cũng được coi là nhân vật tiêu biểu của trường phái uyên ương hồ điệp. Lạc đề rồi đấy. Lúc nãy cô và Trịnh Bạch còn nói chuyện gì nữa?
Thuở ấy nhà họ Trịnh gả con gái sang đấy còn mong rằng có thể bám được vào nhà họ Đới. Ngờ đâu sau này nhà họ Đới phá sản. bây giờ Trịnh Bạch bị kẹp ở giữa khó xử. Cô ấy phải chịu sự dày vò trong thời gian dài,
Cần phải có thuốc an thần mới ngủ được. Số lần uống thuốc nhiều lên, thì cũng thân với bác sĩ Phương hơn. Lúc nãy tôi cũng đã nói chuyện với Đổng Từ Tâm, hình như cô ấy không hề biết Đỗ Hoành đã từng kết hôn. Có lần bác sĩ Phương uống say
Đã nói với Trịnh Bạch rồi. Anh ta còn nói đây là bí mật, dặn Trịnh Bạch đừng nói ra ngoài. Đàn ông đứng trước các cô đúng là chẳng có nổi bí mật gì. Anh ghen cũng phải có mức độ thôi chứ! Tôi ghen lúc nào? Xin lỗi. Làm phiền mọi người rồi.
Tĩnh Huyên, tôi có chuyện muốn nói với cô. Cô ra đây một lát được không? Anh Đỗ, sao thế? Tĩnh Huyên. Tôi phải đi Moscow rồi. Mấy ngày này vốn định hẹn cô và mẹ cô cùng ăn bữa cơm, uống tách trà, nhưng gặp phải chuyện này. Không sao đâu.
Đợi anh về tính sau đi. Có thể tôi sẽ đi rất lâu. Tôi có mang một món quà nhỏ cho cô. Đắt tiền quá, cái này, tôi không dám nhận. Không đáng bao nhiêu tiền đâu. Cô cứ đeo chơi là được. Thế cũng không được. Không sao đâu, Tĩnh Huyên, cô xem nó…
Không đáng tiền thì đừng đeo. Thiếu Xuyên. Chúng ta không thân, gọi cả họ tên là được. Tĩnh Huyên nhà tôi cũng là người hiểu biết rộng. Anh lấy thứ đồ cũ này qua mặt cô ấy, sẽ khiến tôi cảm thấy anh không tôn trọng cô ấy. Quà là tặng cho Tĩnh Huyên,
Nhận hay không nhận phải do Tĩnh Huyên quyết định. Tĩnh Huyên, trả cho người ta đi. Em thích ai, muốn gả cho ai cũng được. Nhưng trừ anh ta ra. Ai cũng…ai cũng được. Ai cũng được? Anh Đỗ. Cám ơn anh. Món quà này tôi sẽ nhận. Tuyết lại rơi rồi.
Ngày tuyết rơi, là ngày uống rượu. Có muốn cùng uống một ly không? Uống rượu cũng phải xem tâm trạng. Bây giờ cái bầu không khí nặng nề này, cũng chỉ có loại người vô tâm như anh mới nuốt nổi mà thôi. Nếu nicotine không phải ở trong rượu
Mà là trong thức ăn, sau đó gặp phải cồn đẩy nhanh tốc độ phát tác, trông có vẻ như uống rượu xong trúng độc mà chết. Bỏ vào thức ăn? Bỏ nicotine vào thức ăn. Thế nói như cô thì, phải lôi cả cái Cáp Nhĩ Tân này vào bệnh viện xét nghiệm xem
Có dấu hiệu trúng độc không à? Nếu người này có thể đưa độc vào miệng Thẩm Kiến Hiền một cách dễ dàng mà không bị bất cứ ai nghi ngờ, cậu nói xem rốt cuộc là ai nào? Thẩm phu nhân. Còn ai được nữa?
Kể từ lúc điều tra đã ăn nói linh tinh mãi. Lúc thì bảo chúng tôi thả người, lúc thì nói không tin vào bọn tôi, nếu cô còn như vậy nữa thì tôi sẽ còng cô lại ngay luôn đấy. Còng tôi lại? Tôi đã nói gì nào?
Cô ta nói là Thẩm phu nhân hạ độc. Tào lao, tôi nói thế à? Gần như vậy. Sống và chết cũng chỉ khác mỗi một chữ. Thế cũng gần như vậy à? Tôi mặc kệ cô có ý gì, cô còn ăn nói linh tinh ở đây
Là tôi không khách sáo với cô đâu đấy. Tôi nhớ ra rồi, hôm qua bác sĩ Phương hình như có đi thăm Thẩm phu nhân. Thế thì hợp lý rồi. Mưu sát chồng bị Phương Tiệm Tề phát hiện ra đầu mối, nên bà ta đâm lao phải theo lao, giết luôn pháp y.
Đợi đã. “Bà ấy” mà cô nói ở đây là chỉ ai? Thế thì phải xem cô lý giải thế nào rồi. Cô rõ ràng là đang nói bóng nói gió ám chỉ Thẩm phu nhân. Xin hỏi Thẩm phu nhân ngồi ở trong nhà
Dựa vào ý niệm để mưu sát bác sĩ Phương à? Thế thì không biết rồi. Tôi chỉ đang suy nghĩ về quan hệ nhân vật trong tiểu thuyết. Dựa vào lý lẽ của cô, cô cũng có động cơ giết người. Tôi? Tác giả tiểu thuyết vì để sáng tác
Vụ án mưu sát rợn người, nên đã đích thân ra tay trải nghiệm. Hoang đường. Quá là hoang đường. Cô có chứng cứ gì không? Thế cô thì không hoang đường à? Cô có chứng cứ gì mà nói Thẩm phu nhân như vậy? Mẹ bảo con này,
Mẹ thấy những gì Đổng Từ Tâm phân tích không phải là không có lý đâu. Không thể nào. Thẩm phu nhân hiền hậu thế kia, bà ấy sao giết người được? Cũng đâu phải không có chút khả năng nào đúng không? Là Thẩm Kiến Hiền đưa con trai đi tòng quân đánh trận,
Sau đó thất bại hoàn toàn. Cũng đồng nghĩa với việc Thẩm Kiến Hiền đã giết con trai. Thẩm phu nhân mất con lúc về già, suốt ngày oán trách luật sư Thẩm. Mẹ nhớ bác con đã từng nói luật sư Thẩm một năm thì có đến 300 ngày
Là ngủ ở phòng làm việc. Mẹ, mẹ đừng có xen vào linh tinh nữa, để họ điều tra đi. Con bé này thế nào gọi là xen vào linh tinh hả? Mẹ là đang cung cấp manh mối phá án. Không sao. Không phá thì không xây được,
Có nghi ngờ thì mới rửa sạch hiềm nghi. Đỗ tiên sinh, chuyện này anh không cần phải lo. Tư Đồ sẽ không để bất cứ người tốt nào chịu oan. Tất nhiên cũng sẽ không bỏ qua cho bất cứ người xấu xa nào. Động cơ gây án đã có,
Cộng thêm Thẩm Kiến Hiền sẽ không đề phòng vợ mình. Bà ta cũng đã có thời cơ gây án. Sau khi loại trừ tất cả khả năng, điều còn lại dù có khó tin cách mấy thì nó cũng là chân tướng. Là cô. Tất cả là tại cô.
Là cô đã hại ông ấy. Cô à, chuyện này không liên quan gì tới cô thật. Cô đừng tự trách mình nữa. Năm đó, ông ấy đưa Tư Tề đi làm lính, ai ngờ đâu toàn quân thất bại. Cô trách ông ấy, cô hận ông ấy.
Không có ngày nào là cô không trách cứ ông ấy. Bởi vì… Bởi vì chỉ khi làm vậy trong lòng cô mới thấy dễ chịu chút. Nhưng thực ra, thực ra ông ấy cũng buồn như vậy. Nhưng ông ấy… ông ấy không nói gì cả.
Ông ấy lại đã bỏ đi như thế, mãi mãi không trở về nữa rồi. Bọn họ để cô lại một mình cô đơn trên thế gian này. Cô à, con là cô nhi, đã lâu lắm rồi con chưa được ăn món ăn của gia đình rồi. Nhưng vì gặp được cô,
Con mới nhớ ra thì ra gia đình là hương vị này. Cô là người tốt như vậy, cô yên tâm, tụi con nhất định sẽ ở bên cô mãi mãi. Hay là mọi người bỏ phiếu quyết định đi, thiểu số phục tùng đa số. Tôi cảm thấy cô Đổng nói có lý.
Anh đang ở đây chơi đấy à? Hay là thế này đi, bắt anh rồi kết án luôn. Sao anh cứ động tí là bắt người này kết án, bắt người kia kết án. Tôi thấy nói không chừng là Lạc Thiếu Xuyên anh giết người đấy! Còn ăn cướp vừa la làng!
Cái gì mà thám tử Tư Đồ, Cảnh sát trưởng Bao đều là anh gọi tới còn gì! Chúng tôi cũng chẳng ra được, làm sao chúng tôi biết được bọn họ là làm cái gì nào? Đúng thế. Thế sao bác sĩ Phương nhà tôi mời anh tới mấy lần rồi
Mà anh đều không tới. Anh ta bảo tôi tới là tôi phải tới à? Tôi rảnh lắm à? Thế tại sao hôm qua anh bớt được thì giờ tới đây vậy? Hơn nữa anh vừa tới thì ông chủ nhà tôi chết luôn. Cô ăn nói linh tinh gì thế hả?
Lạc thiếu gia tối qua trước lúc đến vẫn còn đang ngồi trên xe lửa đấy. Cậu là làm cái gì mà có chỗ cho cậu nói chuyện ở đây vậy? Tôi cũng có thể làm chứng. Không tin chứ gì? Cho các người xem vé tàu. [Nghiên cứu độc lý của nicotine]
Nghiên cứu độc lý của nicotine. Anh bị lộ tẩy rồi kìa! Thứ này sao lại có trong tay tôi vậy? Lạc thiếu gia, để em xem thử. Đây là “Đông Phương Hiểu Báo” của tuần trước. Một tuần trước Lạc thiếu gia ở Phụng Thiên. Anh ấy làm sao có thể
Cắt một tờ báo của Cáp Nhĩ Tân ở Phụng Thiên cơ chứ? Sao lại không thể? Lão gia nhà tôi làm việc gì chỉ cần bảo tôi một tiếng. Anh ta đường đường là Lạc đại thiếu gia, còn cần phải tự mình cắt báo sao? – Cô… – Được.
Cứ coi như là của tôi. Thừa nhận rồi! Thừa nhận rồi! Thừa nhận rồi kìa! Thấy chưa, tôi đã nói mà! Tôi… Im lặng chút đi. Một tuần trước tôi mới biết được độc tính của nicotine từ tờ báo, thế thì tôi làm sao trong mấy tháng trước,
Mà còn đang trên xe lửa, giết chết luật sư Thẩm đang ở cách xa nghìn dặm được đây? Điều này có hợp lý không? Lúc luật sư Thẩm chết, Lạc thiếu gia đúng thật là không ở Cáp Nhĩ Tân. Tôi biết anh không có ở Cáp Nhĩ Tân,
Nhưng anh có thể sai người khác mà. Hơn nữa anh ta đang… Lúc nãy nghe mọi người tranh cãi xong, tôi đã sắp xếp một số ý tưởng lại. Tôi đã bàn bạc với Cảnh sát trưởng Bao, nếu tất cả người trong cuộc đều có mặt ở đây, chi bằng
Chúng ta dựng lại hiện trường. Diễn lại? Chơi nhà chòi đấy à? Hay là đang nghĩ cách bao biện cho Lạc Thiếu Xuyên đấy? Nhóc con. Ai dám không đi, thì người đó khó khả năng là hung thủ. Diễn, diễn, diễn. Diễn lại. Diễn lại 100 lần ông đây cũng không sao. Được.
Tất cả mọi người chuẩn bị một chút đi. Kim Mãn Đường không có ở đây. Để tôi. Tôi thường tổ chức tiệc rượu, có chút kinh nghiệm. Quan trọng nhất là tôi biết biểu diễn còn gì. Đều cho rằng Kim Mãn Đường đã phát hiện ra hung thủ,
Thế thì tôi cũng vừa khéo đứng ở góc độ của anh ta để xem thử có manh mối gì không. Làm phiền Đỗ tiên sinh rồi. Qua đây nhanh lên, đừng có thướt tha ở đấy nữa. Nhà báo Kim, làm gì thế? Ngồi đi. Lề mà lề mề.
Đánh ván mạt chược thôi, không ăn tiền cậu đâu mà lo. Nhị phu nhân, chúng ta chỉ…chỉ diễn thôi không cần đánh thật đâu đúng không? Diễn thì cũng phải diễn cho thật chứ. Tôi phải làm gì? Đỗ tiên sinh. Ngài đến cạnh tôi nói “lão gia, Lạc thiếu gia tới rồi”,
Sau đó đưa tôi một bức điện báo, tôi mở điện báo ra xem, nói là “hôm nay là ngày tốt đây,” “chuyện vui cứ đến hết chuyện này tới chuyện khác”. Được. Khoan đã. Chuyện vui? Chuyện vui gì thế? Tôi cũng không rõ. Điện báo của một người bạn cũ nhập viện.
Anh cũng quen đấy. Một người sư huynh của Phương Tiệm Tề. Cô nói anh Triệu à? Lớn tuổi rồi, không nhớ được gì nữa, nên Phương Tiệm Tề bố trí ông ấy vào viện an dưỡng. Điện báo của bên viện an dưỡng gửi tới. Không nhớ được gì à?
Hình như là có chứng đãng trí gì đấy. Viện an dưỡng thiếu chỗ vậy à? Sao phải tốn công sức để bố trí một bệnh nhân như vậy? Chuyện đó thì chưa từng nghe nói. Có khi nào là người mắc chứng đãng trí này, sau này đã nhớ ra gì đấy.
Ví dụ như anh ta biết luật sư Thẩm chết như thế nào, vốn đã quên rồi, bây giờ bỗng dưng nhớ ra nên muốn nói cho bác sĩ Phương biết. Khoan đã. Nếu là như vậy thì người này bây giờ cũng có nguy hiểm. Người đâu!
Cho ba người đi theo tôi đến viện an dưỡng để điều tra một người! Rõ! Anh đã biết hung thủ là ai rồi đúng không? Tôi không biết thật. Tôi cảm thấy là Đổng Từ Tâm. Tại sao? Tờ báo bị cắt nói về nicotine trong túi tôi,
Chỉ có cô ta có cơ hội động vào đồ tôi thôi. Lý do giết người cũng rất đầy đủ. Cô ta vẫn luôn cảm thấy Đỗ Hoành không ở bên cô ta là do Phương Tiện Tề đã cản trở nên đã ôm hận. Đỗ Hoành bây giờ lại rất thích Tĩnh Huyên,
Cô ta không chịu nổi mới làm vậy. Thế thì giải thích thế nào về việc cô ta giết thầy tôi? Chuyện này tôi vẫn chưa nghĩ tới. Nhưng giữa họ chắc chắn có chuyện gì đấy. Đừng nóng vội, chân tướng sắp được phơi bày rồi.