Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 20 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Bị ám sát ở đâu? Trên đường đến ga tàu. Bọn bắt cóc đã báo cho Lãnh sự quán Nhật Bản chưa? Lái xe của Kondo cực kì khả nghi. Sau khi xảy ra chuyện đã bỏ trốn rồi, tìm khắp nơi không thấy,

    Chắc là sợ tội bỏ trốn. Điều khiến tôi không ngờ đến là, đám người này ám sát không thành, lại đến bắt cóc. Phiền ông nói kĩ hơn một chút về việc ngài Lãnh sự bị ám sát. Theo kế hoạch ban đầu, chúng tôi xuất phát từ đường Naniwa.

    Nhưng khi xe đi đến gần vòng xuyến, lái xe Kim Ngạn Bình đột nhiên rẽ xe vào đường Tứ Điều. Sao khi Lãnh sự Kondo bị ám sát ở gần công viên Xuân Nhật, lái xe lập tức lái xe chạy trốn. Sau đó, sau khi Vương Triều Duy đưa ngài Lãnh sự

    Đi băng bó đơn giản xong, thì quay lại đường Naniwa tập hợp với chúng tôi. Ngài Lãnh sự đến Trung Quốc bao lâu rồi? Một năm. Lái xe theo ông ấy bao lâu rồi? Khoảng… tầm một tháng. Thế còn người phiên dịch Vương Triều Duy thì sao?

    Trước đây cậu ấy du học ở Nhật. Sau khi về nước cũng liên tục làm việc ở Lãnh sự quán Nhật Bản. Lãnh sự Kondo rất thích cậu ấy, vừa đến đã để cậu ấy là phiên dịch thân cận. Cậu ấy làm việc cho người Nhật lâu lắm rồi.

    Khả năng có lòng dạ khác không lớn. Họ đều là người Phụng Thiên sao? Vương Triều Duy là người Phụng Thiên chính cống. Nhưng mà, nhà cậu ta người thì chết, người thì bỏ trốn. Bây giờ còn lại hai bà cô sống ở Phụng Thiên.

    Một người dạy học ở trường Tiểu học Xuân Nhật, một người sống ở bên Tiểu Đông Quan. Kim Ngạn Bình là người từ quê lên. một mình côi cút, khá dễ bị mua chuộc. Thay đổi đường, bị ám sát, nổ súng, ngài Lãnh sự bị thương, người lái xe lái xe bỏ chạy.

    Tình hình vết thương của Lãnh sự thế nào? Cũng không nặng. Vương Triều Duy nói, hung thủ dùng súng hoa cải đập vỡ kính cửa xe, là mảnh kính cứa bị thương mặt Lãnh sự Kondo. Tất cả đứng yên. Tiên sinh. Mau, mau chạy đi. Súng hoa cải? Thổ phỉ sao?

    Có thể là định ngụy trang thành thổ phỉ chăng. Mấu chốt trước mắt, cậu cũng biết, hậu quả của việc Lãnh sự bị ám sát. Ông ấy chữa trị ở đâu, ông có điều tra không? Lãnh sự tự bảo không sao, tôi cũng ngại hỏi nhiều. Lãnh sự Kondo. Ông không sao chứ?

    Đưa tôi đến ga tàu. Đưa tôi đến ga tàu. Hay là, cứ nghỉ ngơi đã. Tôi bảo đưa tôi đến ga tàu. Tôi bảo… đưa tôi đến ga tàu. Được ạ. Được ạ. Lái xe đâu? Chạy rồi. Chạy rồi? Chúng tôi cũng không quen thân với ông Lãnh sự Kondo này lắm,

    Cũng không biết tính khí ông ta, chỉ đành thuận theo. Đứng yên. Đây. Cậu làm đi. Đây. Lạc thiếu gia. Đừng dày vò nữa. Ngộ nhỡ nổ thì chúng ta đều phải… Tất cả đứng yên. Ông đứng yên. Còn dám chĩa súng vào tôi? Ấn cô ta xuống cho tôi.

    Tôi xem ai dám? Nào. Hai người đi trước đi. Để tôi đỡ cho. Tôi biết Lãnh sự ở đâu. Tướng quân. Cho tôi hai phút. Chúng bắt cóc Lãnh sự Nhật Bản, ý đồ hiểm ác. Điều này hoàn toàn không nằm trong tầm khống chế của anh. Anh mà nói sai còn đỡ,

    Ngộ ngỡ nói đúng thì sao? Sau này người gặp phiền phức chính là anh. Tôi không biết ai đứng phía sau lên kế hoạch vụ bắt cóc này. Nhưng tôi không thể trừng mắt nhìn nước nhà bị cuốn vào tai họa. Anh bị ép phải đi như thế nào?

    Đến Cáp Nhĩ Tân như thế nào? Anh quên rồi sao? Anh nhìn bên ngoài xem, cái đám giá áo túi cơm đó. Đất nước này thối nát thành như bây giờ, anh định cứu kiểu gì? Thứ thối nát không phải quốc gia, mà là Chính phủ Bắc Dương,

    Là chế độ sinh ra không hợp thời này. Chúng ta đang tìm sự thay đổi, đang tìm một con đường trưởng thành độc lập từ trong ra ngoài. Nhưng điều này tuyệt đối không thể xây dựng trên cơ sở chiến tranh. Đây là điều mà mọi người Trung Quốc có lương tri

    Đều không mong nhìn thấy. Sự thay đổi chế độ, hy sinh chính là điều khó tránh. Sự xây dựng một chế độ mới sẽ luôn gặp phải sự chống trả quyết liệt của chế độ cũ. Đúng vậy. Hy sinh là điều khó tránh. Nhưng sự hy sinh đó không nên

    Ở trong sự tuyệt vọng và đau khổ tột cùng này, càng không nên là oan hồn dưới lửa đạn của kẻ xâm lược. Chúng ta nên ôm ấp hy vọng vô hạn về ngày mai. Vào lúc tối tăm nhất, tự đốt cháy mình, tỏa ra ánh sáng. Hy sinh…

    Phải là tự mình thực hiện chứ không phải là để người khác phải chết. Ông nói cô của Vương Triều Duy dạy học ở đây? Đúng thế. Bà ấy ở đâu? Cạnh trường. Lãnh sự Kondo ở ngay đây. Sao có thể thế được? Tôi đã đích thân tiễn Lãnh sự Kondo lên tàu.

    Ông có thể phái hai người đến bệnh viện quanh đây điều tra xem. Nếu tôi đoán không nhầm, chắc chắn không có ghi chép khám bệnh cho Lãnh sự Kondo. Vâng. Có liên quan gì đến ghi chép khám bệnh? Kondo không thể nào ở Phụng Thiên được.

    Người quấn đầy băng gạc trên mặt mà các ông nhìn thấy căn bản cũng không phải Lãnh sự Kondo. Tạo vụ ám sát, dùng súng hoa cải làm bị thương mặt Lãnh sự, mục đích chính là để quấn băng gạc lên mặt Lãnh sự. Các ông không hề hiểu về ông ta,

    Nên chỉ cần ông ta không nói quá nhiều, các ông không tiếp xúc trực tiếp với ông ta, thì sẽ hoàn toàn không có ai phát hiện ra người lên tàu không phải Lãnh sự thật. Sao có thể như thế. Chẳng lẽ phiên dịch của ông ta còn không nhận ra?

    Phiên… Phiên dịch của ông ta. Anh ta không hai lòng với phía Nhật Bản, không đồng nghĩa với việc anh ta cũng không hai lòng với Kondo. Lái xe đột nhiên rời khỏi lộ trình đã định, sau đó biến mất, các ông thấy anh ta cấu kết trong ngoài, đáng tình nghi nhất.

    Nhưng ở đây có một lỗ hổng lô gic chí mạng. Nếu Kim Ngạn Bình trong lòng khuất tất, vậy sao anh ta có thể mạo hiểm tính mạng, lái xe rời đi khi gặp kẻ ám sát chứ? Cho nên, là Vương Triều Duy đang nói dối.

    Kim Ngạn Bình rời khỏi đường chính, đi vào ngõ nhỏ, chỉ có thể là vì Vương Triều Duy giả bộ mượn lời Kondo, để ra lệnh cho anh ta. Kim Ngạn Bình vừa đến Lãnh sự quán Nhật Bản làm việc chưa lâu, đương nhiên sẽ không nghi ngờ. Thế nên…

    Liền lái đến gần công viên Xuân Nhật. Phía trước rẽ trái. Sao? Lúc trước ngài Lãnh sự có dặn, phải đến công viên Xuân Nhật một chuyến. Thế nên trước mặt rẽ trái. Được. Sao thế? Không sao thưa ngài. Ai thế hả? Đi. Nói là súng hoa cải

    Là để giải thích vết thương trên mặt ngày Lãnh sự. Lãnh sự vừa bị thương, ngôn ngữ lại không thạo, nhưng có phiên dịch lâu năm đi cùng, đương nhiên cũng không gây nghi ngờ. Đợi đến khi tàu đến Cáp Nhĩ Tân, Vương Triều Duy và Kondo giả tự mình rời đi,

    Rồi vứt bỏ xe, dựng lên vụ việc giả là Kondo bị bắt cóc ở Cáp Nhĩ Tân. Như thế, cho dù điều tra thế nào, thì Kondo Kawa cũng không bao giờ xuất hiện nữa. Báo cáo. Chúng tôi đã điều tra rồi. Bệnh viện, phòng khám quanh đây

    Đều không từng tiếp nhận Lãnh sự Nhật Bản. Mau lên. Lãnh sự Kondo gặp nguy hiểm tính mạng. Đi. Rốt cục các người là ai? Mày muốn gì thì nói đi. Tên khốn. Tôi là Lãnh sự Nhật Bản. Các ngươi muốn chết hả? Các ngươi không phải người Trung Quốc?

    Rốt cục các ngươi là ai? Làm thế này với tôi, các người đừng tưởng có thể bình an vô sự. Y tá. Vết thương của Lãnh sự thế nào rồi? Chỉ là chút vết thương ngoài da, không có gì đáng ngại. Nghe nói là cậu tìm được tôi? Vâng, thưa ngài Lãnh sự.

    Tôi biết. Phía chúng tôi chuẩn bị truy cứu trách nhiệm việc bảo vệ tắc trách. Xin lỗi. Tôi không thể đến Lãnh sự quán cùng các vị. Nhưng mà, cậu chỉ cần mang bức thư này ra, thì họ cũng không thể truy cứu được nữa. Báo cáo. Hội bắt cóc nói gì rồi?

    Uống thuốc độc rồi. Uống thuốc độc rồi? Uống thuốc độc gì? Bảo là gì mà hạt thầu dầu ấy ạ. Thầu dầu mà cũng có độc hả? Lại là hạt thầu dầu à? Ngài có thể cho tôi biết vì sao không? Tôi không muốn vì chuyện lần này

    Gây ra xô xát giữa hai bên. Ngài thám tử. Tôi sẽ nhanh chóng rời khỏi Phụng Thiên. Ông tưởng buộc thứ đồ chơi rởm đấy lên người tôi mà có tác dụng à? Lão họ Lô kia, tôi nói cho ông biết. Bây giờ xin lỗi tôi ngay. Cậu đấy.

    Bên cạnh có tấm gương tốt thế, cậu không biết đường học tập người ta cho tử tế à? Ông đang nói tôi hả? Đừng tô son trát phấn cho mình nữa. Trát gì thế? Chăm sóc tên nhóc thối Thiếu Xuyên này, vất vả cho cậu rồi, đại thám tử.

    Ông đừng có đánh trống lảng. Tôi bảo ông xin lỗi cơ mà. Thôi được rồi, bỏ qua đi. Chúng tôi còn điều tra được một điểm nữa. Bà cô của Vương Triều Duy thực ra chính là một người Nhật, trước giờ lấy tên người Trung Quốc để hoạt động. Vụ bắt cóc này

    Hoàn toàn là một vở kịch lớn mà họ tự biên tự diễn. Lúc đó, tôi thật sự quá cẩu thả. Tôi có thể nói lời xin lỗi với người đời sau của nhà họ Chu được không? Ông nói xin lỗi xong, Phương Hoài Cẩn có sống lại được không?

    Hy vọng sau này, ông điều tra án sẽ cẩn trọng hơn. Tôi già rồi. Những việc này đều trông vào những người trẻ tuổi như các cậu vậy. Cảnh sát Trương. Tôi vẫn còn một vấn đề muốn thỉnh giáo. Cậu định châm biếm tôi à? Tiết kiệm chút nước bọt đi.

    Tôi nghe nhiều quá rồi. Ông có từng nghe đến một tổ chức gián điệp có liên quan đến Nhật Bản không? Họ thường dùng hạt thầu dầu để loại trừ kẻ đối lập. Tôi vẫn nói câu cũ. Trên đời quạ thường đen, cậu mà muốn làm quạ trắng, thì phải chết. Hiểu rồi.

    Đợi chút. Nhưng mà, tôi từng nghe thấy một từ. Không biết… có liên quan gì đến tổ chức mà các cậu nói không. Nhà tiên tri. Lý Viên Phổ chết rồi, anh biết không? Không phải là tạm giam sao? Sao lại chết rồi? Tự sát.

    Chắc là không vượt qua được rào cản trong lòng mình. Anh nghĩ xem, ông ta đã giết người, trong lòng đè nén bao nhiêu năm như thế, bỗng nhiên bị sư đệ của mình vạch trần. Là tôi, tôi cũng thấy trong lòng sụp đổ. Có thể trong lòng sư huynh

    Cũng không xấu xa đến thế. Nhà tiên tri? Rốt cục là ý gì? Cái gì mà ý gì? Thầy tôi, Thẩm Kiến Hiền, bố anh, còn cả Tạ Hoa. Họ đều đã tham gia bữa tiệc chuẩn bị thành lập Công đoàn Luật sư. Mà mục đích thành lập Công đoàn Luật sư

    Chính là muốn thu lại những quyền đứng ngoài pháp luật. Thu lại quyền đứng ngoài pháp luật? Thế thì lên thành việc quốc gia rồi. Thế chúng ta cũng không quản nổi. Thầy tôi có bệnh nền, nên cô tôi và cảnh sát đều cho rằng ông ấy đột tử,

    Không giải phẫu thi thể. Nhưng bố tôi là bị Tạ Hoa giết mà. Anh điều tra đấy. Chuyện ván đã đóng thuyền. Morley cũng là do Vu Đại Nhậm giết. Nhưng Vu Đại Nhậm ở trong tù cũng uống độc hạt thầu dầu tự sát. Cô thấy sao?

    Chuyện trước đây thì tôi không biết. Nhưng nếu thực sự có một tổ chức như vậy, thì sức mạnh của nó thật quá đáng sợ. Anh Tư Đồ. Lạc thiếu gia, cô Chu. Cuối cùng mọi người cũng về rồi. Mấy hôm nay hơi lạnh hơn,

    Em bảo ông chủ Hà chuẩn bị nồi lẩu, chúng ta ăn thịt cừu nhúng. Mọi người đi đi. Chuyến này đi vội quá, tôi về xem cô thế nào đã. Tôi về cùng anh. Hỏi cậu mấy câu. Nào. Được, thế em đi nhé. Đi. Cuối cùng cũng về rồi. Lặn lội đường xa,

    Vất vả rồi. Cô. Thực ra trong lòng con vẫn luôn có một câu muốn hỏi cô. Cô chưa bao giờ cảm thấy cái chết của thầy có vấn đề sao? Tại cô. Đều tại cô. Rốt cục luật sư Thẩm chết thế nào? Chuyện này, là Lạc lão gia dẫn đầu,

    Mượn khu nhà tập thể của Đỗ Hằng tiên sinh, định gây quỹ làm kinh phí cho Công đoàn Luật sư. Khách khứa đến hôm đó cũng toàn là bạn bè tốt của Lạc lão gia và luật sư Thẩm lúc còn sống. Luật sư Thẩm vốn dĩ có chút bệnh tim mạch.

    Ai ngờ, uống chút rượu vào lại đột tử ngay tại chỗ. Hôm đó, nhị phu nhân và Trâu tiểu thư cũng ở đó. Thế điểm nghi ngờ thì sao? Thực ra cũng không có điểm gì đáng ngờ cả. Chỉ có điều Đỗ tiên sinh cảm thấy việc này trùng hợp quá.

    Ông ấy và Trâu tiểu tư điều tra một thời gian cũng không tra ra điều gì, nên cũng thôi. Tang lễ của luật sư Thẩm làm cũng khá lớn. Thi thể luật sư Thẩm đã giải phẫu chưa? Cái này phải hỏi bác sĩ Phương. Việc này qua tay anh ấy.

    Phương Tiệm Tề hả? Được. Đi thôi. Đi đâu? Đi tìm bác sĩ Phương. Điều tra hết những gì cần điều tra, rồi đợi kết luận của Tư Đồ. Đói không? Đi ăn đồ nướng đi. Không muốn ra ngoài nữa. Bên ngoài lạnh như vậy, hay là ở nhà làm chút gì đi?

    Thế tôi nấu mì cho cô. Ở nhà có gì nhỉ? Cà chua, trứng gà. Mì cà chua trứng. Anh định điều tra lại từ đầu cái chết của thầy Thẩm hả? Tôi còn chưa biết mở lời với cô tôi thế nào đây. Phản ứng của bà ấy cô cũng thấy rồi đấy.

    Tôi thực sự không muốn bóc vết thương trong lòng bà ấy ra. Nhưng vết thương này đã mưng mủ rồi. Nếu không bóc ra, cắt hết thịt thối đi, thì vết thương của Thẩm phu nhân mãi mãi không bao giờ khỏi. Trước đây, anh điều tra vụ án cũ nhà tôi,

    Tôi biết sau này sẽ rất phẫn nộ, rất đau lòng, rất thống khổ. Nhưng bây giờ nghĩ, tôi rất cảm ơn anh. Tôi chỉ nói ra hết những gì mình nhìn thấy thôi. Những lời tôi nói lúc đó, anh đừng để bụng nhé. Con người tôi chỉ là mồm miệng sắc bén.

    Thực ra tôi biết, anh và Lạc Thiếu Xuyên đi Phụng Thiên điều tra vụ án này là vì các anh coi tôi là bạn. Nếu không cả Cáp Nhĩ Tân bao nhiêu vụ án oan như thế, có thấy các anh xem từng vụ để lật lại án cho họ, phải không nào?

    Không ngờ anh biết nấu cơm thật à? Không thì tôi sống một mình ở Bắc Kinh kiểu gì? Ngon quá. Cái này tặng cô. Gì thế? Một món quà nhỏ. Sao tự nhiên lại tặng quà tôi? Đang tự nhiên lại tốt thế. Anh định làm gì? Cô giúp tôi nhiều thế,

    Còn làm trợ lí cho tôi, lại không chịu lấy lương, thế nên tôi chỉ có thể tặng cô chút quà nhỏ. Cô bảo cái gì mà “tự nhiên lại tốt thế”? Cô không cần gì mà đến làm trợ lí cho tôi. Tại sao? Đá spinel. Cũng không đáng giá mấy.

    Nếu cô chê thì tôi… Ở đâu ra kiểu tặng quà rồi lại đòi lại hả? Đeo lên cho tôi. Anh Tư Đồ, không ổn rồi. Sao thế? Lạc thiếu gia đưa em đi tìm bác sĩ Phương. Kết quả xảy ra chuyện rồi. Sắp đến rồi nhỉ. Đâm hỏng mất rồi.

    Cậu chiếu lung tung gì hả? Lạc thiếu gia. Sao anh lại lái xe đến đây? Lảm nhảm. Tôi tìm bác sĩ Phương hỏi chút việc rồi đi. Tôi chẳng đỗ gần chút thì sao. Cậu là ai hả? Tôi là Kim Mãn Đường, người làm thời vụ của Phương lão gia.

    Lão gia bảo tôi lấy điện tín. Tôi nghe thấy bên này có tiếng ô tô, nên mới ngó xem. Xin lỗi, làm anh chói mắt rồi. Anh cứ để xe ở đây. Đến lcus anh với hai cô rời đi, tôi chắc chắn đã sửa xong cho anh rồi. Hai cô?

    Cô Bạch với Trâu tiểu thư ấy ạ. Không phải anh nhận lời mời đến tham gia tiệc rượu của lão gia nhà tôi sao? Tiệc rượu? Đây là chút tấm lòng tôi dành cho Tĩnh Huyên. Bác sĩ Phương hào phóng thế. Loại bùn dưỡng da này khó mua lắm đấy. Được.

    Thế tôi thay hai đứa nó nhận nhé. Nói về chuyện này của hai đứa nó, đầu óc tôi toàn thấy bực bội. Chúng ta ai cũng đừng vội. Như thế gọi là “Hoàng đế không vội mà thái giám vội” đấy. Tôi thấy Tĩnh Huyên vẫn còn trẻ, không cần vội. Trẻ gì chứ?

    Hồi mẹ nó bằng nó đã sinh nó rồi đấy. Lại còn trẻ nữa. Tĩnh Huyên không phải con ruột cô à? Lão gia nhà chúng tôi mất sớm, đâu có cơ hội để lại cho tôi mụn con nào. Em họ tôi sinh Tĩnh Huyên xong suốt ngày ốm yếu. Mới được vài năm

    Cũng xuôi tay nhắm mắt rồi. Tôi thấy đứa trẻ trông trắng trẻo, nên bế về tự mình nuôi. Bạch phu nhân. Chị chăm sóc sắc đẹp tốt đấy. Nhìn tay kìa, trắng nõn trắng nà, đến mụn ruồi cũng không có. Anh nhìn anh xem, vết nám đầy tay. Anh làm bác sĩ,

    Còn để ý gì cái này nữa. Lạc thiếu gia. Xin mời. Hai người vào trước đi. Mời qua bên này. Thiếu Xuyên. Em về lúc nào thế? Sao không nói một tiếng? Em vừa về hôm nay, nghe nói anh đi Phụng Thiên hả? Đúng thế. Em về cũng tốt.

    Không có mình em ở Bắc Kinh, anh cứ nhớ suốt ngày. Không phải trong thư em bảo mấy hôm nữa mới về à? Vốn dĩ em định vậy. Sao anh lại ở đây? Câu này anh hỏi em mới phải chứ. Bốn vạn. Lão gia. Lấy điện tín về rồi ạ.

    Lạc thiếu gia nói có việc muốn gặp lão gia. Thiếu Xuyên đến rồi à? Lạc thiếu gia à. Nhị phu nhân, bác sĩ Phương. Lạc thiếu gia muốn tìm bác sĩ Phương tìm hiểu một vụ án cũ. Hôm nay là ngày lành gì không biết? Việc tốt cứ đến liên tục.

    Cậu biết chơi mạt chược không? Thay tôi chơi vài ván. Tôi đi tiếp khách quý. Không phải em không thích xã giao à? Nếu thím bắt em đến, thì em cứ từ chối bà ấy, đừng chiều bà ấy suốt thế. Không. Là tự em muốn đến. Em muốn gặp bác sĩ Phương.

    Bác sĩ Phương? Gặp bác sĩ Phương toàn là người chết. Tôi tưởng cơn gió nào đưa Lạc thiếu gia đến đây. Thì ra là đến tìm vợ sắp cưới à? Trùng hợp thôi. Chuẩn bị rượu. Vâng. Tôi đến đây, muốn hỏi anh mấy câu, hỏi xong là đi luôn. Đừng vội.

    Ăn tối xong đã rồi hãy hỏi. Cậu là khách quý tối nay mà. Lão gia. Tiệc tối chuẩn bị xong rồi ạ. Mời vào bàn. Cảm ơn. Cảm ơn. Của anh ạ. Cảm ơn. Xin mời. Tôi không uống rượu ạ. Tôi muốn ly vang đỏ này. Vâng ạ. Các vị chịu nể mặt,

    Phương mỗ vô cùng vui mừng. Nhưng mà mấy tháng trước, cũng là mấy người chúng ta, chỉ có điều hôm nay… Chuyện đời khó đoán thật. Cũng may giờ chúng ta lại có thêm không ít bạn mới. Nào. Tôi thấy, bác sĩ Phương không phải thiếu bạn mới, mà là thiếu

    Một cô bạn gái. Thế thím làm mối cho anh ấy đi. Bác sĩ Phương mà còn cần thím làm mối à? Tôi đã qua cái tuổi yêu đương từ lâu rồi. Cơ mà Lạc thiếu gia… Khi nào được uống rượu mừng của cậu đây? Chúng tôi đợi được, nhưng có những người

    Không đợi được đâu. Ăn nói kiểu gì thế? Nào. Chúng ta cùng nâng cốc lên nào. Chúc chúng ta sức khỏe dồi dào, người hữu tình sẽ thành người nhà. Lão gia. Lão gia. Lão gia, ông sao thế? Lão gia. Lão gia. Lão gia. Lão gia. Bác sĩ Phương. Bác sĩ Phương.

    Tôi đi báo cảnh sát ngay. Đứng lại. Không có sự cho phép của tôi, không ai được rời đi. Khải Minh. Cậu đi tìm anh Bao với Tư Đồ đến đây. Vâng. Sự việc là như vậy. Bọn em còn chưa kịp hỏi gì, anh ấy đã chết rồi.

    Tức là hiện trường tử vong của bác sĩ Phương giống hệt với của thầy tôi? Lạc thiếu gia đã phong tỏa hiện trường rồi. Thế em đi báo Cảnh sát trưởng Bao trước đã. Giúp tôi gọi cô một tiếng. Bây giờ? Đúng. Bây giờ. Cô không đồng ý.

    Con thực sự cảm thấy thầy bị mưu sát. Chẳng lẽ cô không muốn biết hung thủ là ai sao? Ban ngày, lúc con hỏi cô, cô đã biết con nghi ngờ rồi. Cái chết của ông ấy, cô khó tránh trách nhiệm. Cô không thể không giữ cho ông ấy chút yên tĩnh này.

    Tư Đồ. Không có thầy con, con vẫn có thể phá án. Con tha cho thầy được không? Không phải cô muốn tha cho ông ấy, mà là cô không muốn tha cho mình. Cô muốn lấy cái chết của luật sư Thẩm để dày vò mình mãi mãi.

    Những năm sau khi Tư Tề mất, cô suốt ngày dày vò kêu ca luật sư Thẩm. Cho tới khi ông ấy cũng chết rồi, cô mới như tỉnh cơn mê. Thì ra người mất con không chỉ có cô, còn có cả ông ấy.

    Thế nên cô muốn chuộc tội trong sự dày vò bản thân mình. Cô. Trước đây, mỗi khi cô hỏi về bố mẹ cháu, cháu luôn hoảng sợ lẩn tránh chủ đề này. Vì người ta bảo bố cháu không yêu cháu và mẹ, nên mẹ cháu giết ông ấy.

    Cháu là con gái một kẻ giết người. Bao năm nay cháu luôn trốn tránh chuyện này. Cho tới khi… Cho tới khi Tư Đồ phát hiện ra bí mật này. Anh ấy bóc vết sẹo ra, bên trong lở loét, mưng mủ.

    Cho tới khi anh ấy khoét đi đám thịt thối trong tim cháu, cháu mới phát hiện ra, đây là một vụ án oan. Mẹ cháu, vì sự trốn tránh của cháu, mà bao năm nay mới được rửa oan. Cô. Mỗi vụ mưu sát đều là lời giã từ bị ép buộc

    Của nạn nhân với thế giới này. Sự thật được phơi bày, là lời thỉnh cầu duy nhất của người chết với thế giới người sống. Luật sư Thẩm là luật sư nổi tiếng như vậy. Cô thực sự muốn nhìn thấy lời cầu cứu của một vị luật sư

    Mãi mãi bị chôn vùi dưới lòng đất sao? Thế nào? Quả thực có dấu hiệu trúng độc. Hạt thầu dầu sao? Thế thì không phải. Là nicotine. Xin lỗi. Xin lỗi. Vừa rồi tôi vội vàng đón người không nhìn thấy anh. Anh không sao chứ? Lỗ mãng quá đi. Vâng, vâng, vâng.

    Anh nói đúng ạ. Anh không sao là may rồi. Sao thế? Không sao chứ? Tôi lái nhanh quá. Không sao. Đỗ tiên sinh. Cô Chu. Vị này là Đỗ tiên sinh, là bạn của luật sư Thẩm và bác sĩ Phương. Vãn bối Tư Đồ Nhan, học trò của thầy Thẩm. Hân hạnh.

    Chào anh. Hình như chúng ta từng gặp nhau ở tang lễ luật sư Thẩm phải không? Cứ nhắc đến luật sư Thẩm… Thời gian qua nhanh thật đấy. Phải rồi, Đỗ tiên sinh. Bữa tiệc rượu hôm thầy tôi gặp chuyện tổ chức ở chỗ anh phải không? Ông Lạc ra mặt,

    Tôi và bác sĩ Phương cùng chuẩn bị. Sao thế? Bác sĩ Phương bị hại rồi. Ý cậu là Phương Tiệm Tề và ông Thẩm đều là bị mưu sát? Cụ thể còn phải xem kết quả khám nghiệm tử thi của bác sĩ Phương. Tôi đã bảo là có vấn đề mà.

    Anh đã nghĩ từ trước rồi à? Đúng thế. Cậu nghĩ mà xem. Dù sao cũng là việc xảy ra ở chỗ tôi. Trong lòng tôi thấy áy náy. Vừa rồi cậu nói ở hiện trường kiểm tra thấy nicotine. Nhưng mà, trong rượu không thấy có nicotine mà.

    Lúc đó, tôi và Tĩnh Huyên còn làm một số điều tra. Tĩnh Huyên? Tĩnh Huyên là cô gái cực kì lương thiện. Có thể nói cụ thể với tôi xem anh đã điều tra được những gì không? Dù sao thì tôi cũng không chuyên nghiệp lắm,

    Chỉ là trước đây có một số kinh nghiệm lý luận suông thôi. Tôi và Tĩnh Huyên âm thầm điều tra một bộ phận khách mời đến dự tiệc. Nhưng cuối cùng cũng không thu được kết quả gì. Khách đến dự anh đều rất quen rồi sao? Có lẽ là vậy.

    Lúc đó, ông Lạc muốn gom tiền cho Công đoàn Luật sư, nên nhờ tôi chuẩn bị bữa dạ tiệc này. Tiệc mời rất nhiều khách, chủ yếu là một số người có cùng chí hướng và có giá thế. Đổng Từ Tâm, tác giả mới xuất sắc, văn phong sắc bén,

    Còn thường xuyên viết một số bài viết ngầm châm biếm Chính phủ Bắc Dương. Đới Lệ Minh, xuất thân quý tộc, sau này gia đình đi xuống, mấy năm nay làm bạn với rượu, lấy con gái gia đình làm buôn bán, tên là Trịnh Bạch. Trịnh Bạch, vợ của Đới Lệ Minh,

    Mấy năm nay nhà họ Đới dựa vào cô ấy duy trì gia nghiệp. Nghe nói, nhà họ Trịnh vẫn luôn ủng hộ phía Nam. – Bạch San San. – Ngũ đồng. Bông hoa xã giao nổi tiếng ở Cáp Nhĩ Tân. Từ sau khi Lạc lão gia qua đời,

    Thì trở thành nữ chủ nhân danh chính ngôn thuận của nhà họ Lạc. Trâu Tĩnh Huyên. Người này thì cậu rất quen rồi, không cần tôi giới thiệu nữa. Đinh Mộng, người làm lâu năm nhà họ Phương, đã làm việc ở nhà họ Phương rất nhiều năm rồi,

    Tôi mượn đến để giúp việc bếp núc. Đây đều là những người tôi đã điều tra. Sau đó, tôi đã đi Bắc Kinh. Mấy tháng nay anh vẫn ở Bắc Kinh à? Đúng thế. Việc làm ăn của tôi ở bên đó. Trâu Tĩnh Huyên cũng đã đến đó.

    Chúng tôi thường xuyên gặp nhau. Anh Tư Đồ, cô Chu. Mọi người cẩn thận chút nhé. Được. Từ từ thôi. Thiếu Xuyên. Khi nào chúng ta đi được? Bác sĩ Phương… Em sợ mẹ em không chịu nổi. Tất cả mọi người đều ở đây, thím cũng phải ở đây.

    Điều tra án không có ngoại lệ. Cô… Cô tìm tạm một phòng trống, nghỉ ngơi chút đi. Anh Tư Đồ. Sao anh lại về rồi? Việc ở Bắc Kinh xử lý rất thuận lợi. Chúng ta đi tìm anh Bao tìm hiểu tình hình trước đã. Chị Mặc Uyển. Không làm em sợ chứ?

    Trúng độc nicotine? Cậu đoán đúng rồi. Thầy Thẩm cũng thế phải kh ông? Kiểm tra thông đêm. Nhưng hiện trường… không kiểm tra ra. Lại không kiểm tra ra? Lúc nào chúng tôi được đi? Hiện giờ, tất cả mọi người ở hiện trường

    Đều có nghi vấn sát hại Thẩm Kiến Hiền và Phương Tiệm Tề. Thế nên, trước khi tìm ra hung thủ, không ai được đi. Chúng tôi chỉ có nghi vấn, không phải tội phạm. Anh dựa vào đâu mà giữ người hả? Vậy nếu vì thế mà hung thủ chạy thoát mất,

    Cô có gánh được trách nhiệm này không? Những người có mặt đều là những người có máu mặt ở Cáp Nhĩ Tân. Tổn thất do bị anh giữ ở đây, anh có gánh nổi không? Tôi gánh.