Phim Hành Động Trung Quốc Hay Nhất 2022 | Theo Dòng Nước Ngầm Tập 03 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Mã hiệu: 045 – Trinh sát Hình sự Tân Tây] [Theo Dòng Nước Ngầm] [Xử phạt người mắc lỗi để cảnh tỉnh, xử tử tội phạm để răn đe. – (Quản Tử, Bản Pháp)] [Tập 3] [Phòng vật chứng] Anh Lưu. Đội phó Thường. Tiểu Cường.
Anh Lưu đâu rồi? Tự nhiên có nhiệm vụ, anh Lưu đi họp rồi. Anh ấy về thì nói ngay với tôi. Tôi cứ cầm đống thuốc nổ trông khiếp quá. Được. Sư phụ. Sư cái gì mà sư? Cậu trong Tây Du Kí đấy à? Suốt ngày sư phụ, sư phụ.
Thì vốn dĩ anh là sư phụ em còn gì. Tôi nói lại với cậu lần nữa. Không nhận đồ đệ. Dù sao em cũng cứ nhận anh. Hồi học đại học em đã nghe nói rồi. Anh phá vụ án “vạn dặm truy đuổi hung thủ”. Trời ơi. Trong thời gian một năm rưỡi,
Truy tìm tung tích gần hai vạn cây số. Sư phụ, anh giỏi quá. Em sùng bái anh quá đi mất. Cậu đến đây cũng chưa bao lâu, mà tôi nói câu này với cậu bao nhiêu lần rồi hả? Không nhận đồ đệ. Bỏ ý định đó đi. Đừng làm phiền tôi.
Sao lại thế ạ? Cảnh sát mới khác khi vào đội cảnh sát đều có sư phụ dẫn dắt mà. Liên quan gì đến tôi? Anh không có đồ đệ, em cũng không có sư phụ, thôi anh nhận em đi nhé. Khỏi phí lời nữa. Không còn việc gì khác hả? Có ạ.
Việc gì? Bái anh làm thầy. Anh nhận em đi mà, sư phụ. Nào. Ra ngoài. Sư phụ. Sư phụ, lúc anh vừa vào ngành chẳng phải cũng có sư phụ dẫn dắt sao? Đi đi, đi đi. Sư phụ. [Phòng nghỉ] Mãi không chịu thôi. Bố. Không phá được vụ án của bố,
Thì con không xứng là cảnh sát. [Triệu Bằng Trình] [Thường Chinh.] [Nửa tiếng nữa,] [chúng ta gặp nhau ở bến tàu số 2, bến cảng vịnh phía Đông.] Cái gì? Triệu Bằng Trình. Triệu Bằng Trình. Triệu Bằng Trình. Tam Ca. Chúng ta không cần gọi người thật hả?
Nói với chú mày bao nhiêu lần rồi. Không phải đi đánh nhau, mà là phải xoa dịu anh Hai tôi. Nghe không hiểu à? Hiểu rồi ạ, Tam Ca. Lái xe chắc chắn vào chút. Sao thế? Không biết ạ. Tam Ca, em xuống xem thế nào. Làm gì không biết. Làm sao thế?
Không biết có vấn đề gì ạ. Không biết thì mau gọi người đến sửa đi. Lát nữa mà anh Hai mày đi mất, mày có tin tao lột da mày ra không? Để em gọi điện. [Thông tin chuyến bay] [Thường Chinh] [Trụ sở Khách sạn Cửu Châu, tổ điều tra bí mật]
Là người mình. Là anh Chương. Mở cửa. Chính ủy. Tôi vừa nhận được thông tin. Du thuyền của Triệu Bằng Tường, con thứ ba nhà họ Triệu vừa phát nổ. Triệu Bằng Trình, con thứ hai đã bị nổ chết. [Khu điều hành chỉ huy] Đã chuyển video giám sát hiện trường đến chưa?
Báo cáo Cục phó Tiêu, đã gửi đến rồi ạ. Màn hình lớn số 1. Vâng. Dừng lại. Phóng to lên. Có rõ hơn được nữa không? [Bến tàu số 2, bến cảng vịnh phía Đông] Triệu Bằng Trình? Đúng vậy, là cậu ấy. Tiếp tục. Dừng lại chút.
[Bến tàu số 2, bến cảng vịnh phía Đông] Sao Thường Chinh lại… Là Thường Chinh. Tiếp tục. [Bến tàu số 2, bến cảng vịnh phía Đông] Từ khi Triệu Bằng Trình lên thuyền cho tới khi thuyền phát nổ, Thường Chinh là người duy nhất lên thuyền rồi xuống thuyền.
[Thường Chinh từng lên thuyền.] Thường Chinh. [Thường Chinh] Anh gọi điện cho Thường Chinh lúc này không thích hợp đâu. [Thường Chinh] Anh bảo không thích hợp thì tôi không gọi nữa. Anh Chương. Ra ngoài đi dạo với tôi chút. Chính ủy. Bây giờ quá nguy hiểm. Anh Chương. Đi lái xe đi.
Vẫn chưa có điện thoại gọi đến sao? Chưa ạ. Sao thế hả? Nói. Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi? Xảy ra chuyện gì rồi? Anh Hai… Anh Hai… bị nổ chết rồi. Thằng Hai… Bị nổ chết rồi? Lão gia. Lão gia. Bố ơi. Bố ơi. Bố ơi. Lão gia. Tam Ca.
Mau gọi người đi. Tiểu Đường. Tiểu Đường. Lão gia. Ông sao thế? Gọi xe cấp cứu. Mau lên. [Trung tâm cấp cứu 120 thành phố Xương Vũ. Bệnh viện Nhân dân thành phố Xương Vũ.] Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca, sao thế này hả? Thiếu chút nữa. Chỉ thiếu chút nữa.
Tam Ca, cái gì mà thiếu chút nữa ạ? Thiếu chút nữa… Nhà họ Triệu đã là của Tam Ca của chú rồi. Ủa? Tam Ca, ý anh là sao? Không thể để mất cơ hội, thời cơ không thể quay lại. Hả? Tam Ca. Anh không sao chứ? Sơn Miêu. Đi.
Đến bệnh viện thôi. Đi, đi, đi. Từ từ thôi, từ từ thôi, nào. Chính ủy. Chúng ta đi đâu đây? Đi lòng vòng đâu cũng được. [Phó giám đốc Liệu, Sở Cảnh sát tỉnh Tân Giang] Ở đây tôi nhận được một bức thư tố giác có đề tên. Đối tượng bị tố giác
Là gia tộc Triệu Khiếu Thanh ở Xương Vũ. Truyền tay đọc xem. Chúng ta sẽ vừa xem vừa nói chuyện. Trong thư có nói, thế lực của gia tộc họ Triệu ở Xương Vũ rắc rối phức tạp, có mặt khắp nơi.
[Dương Triều Húc, Tổng đội Trinh sát Hình sự, Sở Cảnh sát tỉnh Tân Giang] [Thư tố giác] Người đứng đầu trong nhà là Triệu Khiếu Thanh. Ông Triệu Khiếu Thanh này tôi biết rõ. Ông ấy là bạn học ở trường cảnh sát của tôi, hơn tôi hai khóa.
Tôi rất rõ tình hình của ông ấy. Được. Vậy thì để anh giới thiệu. Vâng. Triệu Khiếu Thanh [Thành viên gia tộc họ Triệu] năm nay 59 tuổi, Chủ tịch Hội đồng quản trị, kiêm Tổng giám đốc Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch, thành phố Xương Vũ.
Sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát được phân về Đội trị an khu mỏ, [Chu Chính Cương, chuyên gia Trinh sát Hình sự] cứ thế làm lên đến đội trưởng. Sau đó từ chức đi bươn chải, nhận thầu khu mỏ, thường nói với bên ngoài, là giàu lên nhờ mỏ.
Hiện tại, việc làm ăn của nhà họ Triệu [Bến cảng vận tải đường thủy] trải khắp các ngành nghề như [Bến cảng logistics] xây dựng, ăn uống, giải trí, logistics. [Bến cảng sà lan] Ở Xương Vũ, nhắc đến việc làm ăn của nhà họ Triệu,
Người ở đây thường miêu tả bằng bốn chữ “một”. Bốn chữ “một” gì hả? Một loại rượu. Một căn nhà. Một ngọn núi. Một chiếc thuyền. Nghĩa là sao? Một loại rượu nghĩa là, nhà họ Triệu đã lũng đoạn mọi ngành rượu ở thành phố Xương Vũ.
Một căn nhà, là nhà họ Triệu đã lũng đoạn mọi ngành bất động sản ơ Xương Vũ. Một ngọn núi, là nhà họ Triệu đã lũng đoạn toàn bộ các khu mỏ ở Xương Vũ. Một chiếc thuyền, là nhà họ Triệu đã lũng đoạn
Mọi hoạt động vận tải hàng hóa đường thủy ở Xương Vũ. Chèn ép, xưng bá, ép mua ép bán. Có cái gì cũng bị họ lũng đoạn hết cả, thì quần chúng nhân dân còn đâu cảm giác hạnh phúc, an toàn nữa? Khá giả toàn diện, ở nơi như Xương Vũ,
Chỉ là một câu nói suông. Nhưng đây chính là tình hình hiện tại ở Xương Vũ. Quốc Hoa. Thấy anh chuẩn bị đầy đủ thế này, là đến có chuẩn bị trước đấy nhỉ. Thế là không hẹn mà gặp chúng tôi rồi. Cấp trên đã đặc biệt tiến hành nghiên cứu
Bức thư tố giác này, và quyết định thành lập tổ chuyên án, triển khai điều tra gia tộc họ Triệu. Quốc Hoa. Tổ trưởng tổ chuyên án để cậu đảm nhiệm. Phó giám đốc Liệu. Tôi muốn một thanh “thượng phương bảo kiếm”. Chỉ cần không vi phạm nguyên tắc,
Tôi hoàn toàn ủng hộ anh. Anh nói đi. Được. Tốt quá rồi. Nhà họ Triệu ở Xương Vũ không phải ngày một ngày hai. Tính sơ sơ cũng gần 30 năm rồi mà mãi không sụp đổ. Nguyên nhân phía sau không thể không khiến người ta nghi ngờ.
Sau lưng họ chắc chắn có ô dù bảo vệ. Ô… không nhỏ, mà còn không ít nữa. Một thành phố mười mấy vạn dân như Xương Vũ, trung tâm thành phố cũng chỉ khoảng vài vạn người. Những con đường sầm uất đi nửa tiếng là hết. Một nơi nhỏ thế này,
Thế lực đen tối rất dễ dùng các mối quan hệ thân mật như dòng họ, huyết thống, hôn nhân, đồng môn để dệt nên mạng lưới làm ăn, chính trị, gia tộc, để tiện cho chúng hoạt động. Mạng lưới làm ăn, chính trị, gia tộc,
Bên trong ít có người chủ động thoát ra, bên ngoài thì nước khó lọt vào, kim khó đâm thủng. Nếu muốn lật được cả mạng lưới, thì cần hai đầu cùng nhau đánh vào, không những loại trừ thế lực đen tối, còn phải đánh một mẻ hết tất cả
Ô dù bảo vệ chúng. Tấn công tội phạm là phải kết hợp với chống tham nhũng và loại bỏ cán bộ cơ sở biến chất. Phải gặp quan nhỏ đánh quan nhỏ, gặp quan to đánh quan to. Giống như một cuộc càn quét lớn vậy. Quét một cái là phải quét cho
Xương Vũ có trời trong sạch, gió mát lành. Tôi đề nghị đặt cấp độ bảo mật của tổ chuyên án ở cấp cao nhất. Cái này anh yên tâm. Chúng tôi đã tính đến từ lâu rồi. Chúng tôi quyết định để tổ chuyên án đóng chốt ở Xương Vũ dưới hình thức
Tổ điều tra bí mật, không thông báo cho bất cứ cơ quan chính quyền nào ở địa phương. Thành viên do anh quyết định. Thành viên đầu tiên của tổ chuyên án bí mật tôi đã chọn được người rồi. Ai? Chính là người gửi đơn tố giác có đề tên này.
Cục phó Tiêu. Có báo cáo kiểm tra rồi ạ. [Lí Bá Đông, Chi đội phó, Chi đội Trinh sát Hình sự Cục Cảnh sát Xương Vũ] Có thể xác nhận thi thể vụn trong vụ nổ du thuyền chính là Triệu Bằng Trình. Cục phó Tiêu. Có kết quả kiểm tra thuốc nổ rồi.
Có thể là thuốc nổ của Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch. Xác nhận nguồn gốc thuốc nổ nhanh thế sao? Không lâu trước đây, chúng tôi vừa kiểm tra loại thuốc nổ này. Không lâu trước đây? Chính là của bên Đại đội trưởng Trương mang đến ạ.
Vụ án cố ý gây thương tích mà Đội phó Thường Chinh theo dõi. Bố. Sao con lại đến đây? Về ngay. Thường Chinh bị tình nghi rất lớn. Im mồm. Đây là chỗ con nói năng linh tinh hả? Con có chứng cứ. Cục phó Tiêu. Tiêu Thần đã gọi điện cho tôi,
Nói là có thông tin quan trọng muốn phản ánh với chúng ta. Tôi gọi điện bảo cậu ấy đến đấy. Nói không chừng, thông tin cậu ấy cung cấp giúp ích được cho vụ án của chúng ta. Sáng nay Thường Chinh đã đến Viện kiểm sát chỗ con. Anh ta không chỉ
Xung đột thân thể với sư phụ con, còn mang hết chỗ thuốc nổ làm vật chứng đi rồi. Thuốc nổ làm vật chứng thì đáng bao nhiêu? Có nổ tung được cả cái du thuyền không? Đã xác định rồi. Là hai lần nổ. Lần thứ nhất là do thuốc nổ gây ra.
Lần thứ hai là do thuốc nổ làm nổ bình xăng. Cục phó Tiêu. Video giám sát cho thấy Thường Chinh là người duy nhất lên thuyền rồi lại rời đi. Bây giờ tất cả chứng cứ đều nhắm vào Thường Chinh rồi. Chúng ta còn ở đây làm gì chứ? Bố hiểu Thường Chinh.
Cậu ấy sẽ không làm thế đâu. Gọi điện cho Thường Chinh, bảo cậu ấy quay về ngay. Không thể gọi cuộc điện thoại này được. Tại sao? Nếu cậu ấy quay về, thì chứng tỏ cậu ấy trong sạch. Nếu cậu ấy có vấn đề, thì gọi điện một cái… Cục phó Tiêu.
Anh đừng quên… Thường Chinh là… thạc sĩ tốt nghiệp trường cảnh sát, cũng đã làm việc ở đại đội ba năm rồi, năng lực phản trinh sát rất tốt. Cục phó Tiêu. Vừa xác định được, công tắc của quả bom là do điện thoại của Triệu Bằng Trình kích hoạt điều khiển,
Chỉ cần có người gọi điện đến… Nói thẳng ra, người cuối cùng gọi điện cho Triệu Bằng Trình là ai? Thường Chinh. Lập tức lục soát chỗ ở và chỗ làm việc của Thường Chinh. Một khi thấy người thì lập tức khống chế. Cậu đích thân dẫn người đi. Vâng.
Cậu tạm theo dõi một chút. Chính ủy Nghiêm. Điều lệ an toàn của tổ chuyên án là do anh đích thân ban bố đấy. Nẫu cả ruột. Ngày mưa mở một kẽ hở sẽ không sao đâu. Hơn nữa… trời bên ngoài vốn dĩ đã đủ đen tối rồi. [Thường Chinh] Bố.
Bố, con biết bố quan tâm đến Thường Chinh. Nhưng nếu anh ta là nghi phạm thật thì sao? Đừng nói là Thường Chinh, kể cả là con, bố cũng vẫn bắt không tha. Rời khỏi Cục Cảnh sát ngay. Đây không phải nơi con nên đến. A lô. [Bác Cả.] [Ông nhập viện rồi,]
[giờ đang cấp cứu.] Ông bị sao thế? [Nghe tin bác Hai bị nổ chết] [thì ngất luôn.] [Bác Cả.] [Bác không sao chứ?] [Bác Cả.] Bác không sao. Chú Ba cháu… không sao chứ? [Nghe nói xe chú Ba hỏng giữa đường,] [nên đến muộn,] [thành ra cứu được mạng chú ấy.] Xe hỏng?
Xe hỏng. Xe hỏng. Xe hỏng. Anh Tống. Em đến phòng vật chứng rồi. Hôm nay sư phụ em không đến trả thuốc nổ. Ninh Vũ. Cậu chắc chắn đã thấy sư phụ cậu mang thuốc nổ về phòng nghỉ hả? Quả thực em đã thấy sư phụ em cầm một túi vật chứng vào.
Nhưng bên trong túi vật chứng đó có phải thuốc nổ không thì em biết làm sao được. Lần này phiền phức rồi. Sư phụ em, anh ấy… Cái gì nên hỏi thì hỏi. Cái gì không nên hỏi thì đừng hóng bừa. A lô, Quang Minh hả, chuyện gì thế? Đại đội trưởng Trương.
Chỗ phòng nghỉ không thấy thuốc nổ, bên phòng vật chứng cũng không có. Được. Tôi biết rồi. Không sao chứ ạ? Không nhớ à? Cái gì không nên hỏi thì đừng hóng bừa. [Thường Chinh] Đại đội trưởng Trương. Anh lại đây xem này. Đại đội trưởng Trương, anh xem này.
Hơn hai tiếng trước, Thường Chinh đặt vé máy bay đi Serbia. Serbia? Đúng vậy. Serbia? Lúc nào máy bay cất cánh? Được. Biết rồi. Bá Đông. Cậu liên lạc ngay với Chi cục Hàng không Hồng Kông, gửi ảnh của Thường Chinh cho họ, nhờ họ mau chóng
Tổ chức cảnh sát sân bay hỗ trợ tìm kiếm. Phát hiện ra Thường Chinh thì lập tức khống chế. Ngoài ra, thông báo cho các đồn cảnh sát lân cận lập tức phái cảnh sát đến sân bay. Vâng. [Phòng cấp cứu] Chỗ tôi có một tin
Được báo thẳng từ Cục Cảnh sát ra. Trong video giám sát, chỉ có một mình Thường Chinh từng lên thuyền, rồi xuống khỏi thuyền. Không phải hắn hại chết anh Hai thì còn là ai được? Những người ở lại đợi tin của tôi. Giả Tiểu Cường. Có. Lái xe. Rõ. Mau lên. Vâng.
Đi nào. [Thường Chinh ở sân bay.] [Thường Chinh ở sân bay.] [Số lạ, Thường Chinh ở sân bay.] Thường Chinh ra sân bay rồi. Chú mày muốn chết hả? Thường Chinh bắt tao, hại chết anh Hai tao. Tao không tha cho mày đâu. Sơn Miêu. Đập gãy chân Thường Chinh.
Chỉ cần nó không chạy được khỏi thành phố, thì từ từ xử lý nó. Em hiểu. Chú. Cháu vào nhà vệ sinh chút. Cậu đang ở đâu? Quay đầu ngay, đi về hướng sân bay. Thường Chinh gặp nguy hiểm. Nhiệm vụ cụ thể lát nữa tôi sẽ nói với cậu.
Xe tải thùng kín, biển số vùng này đi đường lớn về hướng sân bay. Ô tô đa dụng đổi sang biển số vùng khác, đi đường nhỏ về hướng sân bay. Tôi không hiểu nổi, sao Thường Chinh lại dùng máy tính đặt vé máy bay nhỉ? Đúng thế.
Bây giờ đặt vé qua điện thoại tiện như thế, ai mà còn quê mùa thế này. [Giả Tiểu Cường, cảnh sát bổ trợ, Chi cục Tân Tây, Cục Cảnh sát Xương Vũ] Mọi người có từng nghĩ đây thực ra là một cái bẫy người khác giăng ra,
Rồi cố tình để lộ sơ hở, để chúng ta phát hiện ra không? Chứng cứ này đã trở thành ngọn cỏ cuối cùng làm con lạc đà gục ngã rồi. Lãnh đạo vẫn là lãnh đạo, tổng kết rất đầy đủ. Đại đội trưởng Trương, anh nói xem,
Giờ điện thoại cực kì tiện lợi. Ăn mặc ở đi, tất tần tật mọi thứ, đều có thể giải quyết trên đó được. Sao Đội phó Thường lại phải dùng máy tính để đặt chiếc vé máy bay này chứ? Thế chẳng phải bỏ dễ tìm khó sao?
Bỏ dễ tìm khó, bản thân nó đã là vấn đề. Toàn cảnh sát kì cựu rồi, còn phải để tôi dạy các cậu hả? Điện thoại với máy tính, cái nào an toàn hơn? Không phải, nhưng mà em cứ cảm thấy việc này… Cậu cảm thấy thì không quan trọng.
Suốt ngày cậu cảm thấy, cậu cảm thấy. Đứng trước pháp luật, phải nói sự thật, phải đưa chứng cứ. Đợi bắt được Thường Chinh là mọi thứ sẽ rõ ràng hết. [Phòng cấp cứu] Bác sĩ. Bố tôi… thế nào rồi? Cú sốc quá lớn làm tăng huyết áp,
Lại gây ra đột quỵ tắc nghẽn mạch máu não. Đã cứu được người rồi, nhưng khi nào tỉnh lại được… thì rất khó xác định. Tình huống xấu nhất? Người thực vật. [Phòng cấp cứu] [Cấp cứu y tế] [Các đơn vị chú ý, các đơn vị chú ý.] [Nghi phạm Thường Chinh]
[là cảnh sát hình sự của Đại đội Trinh sát Hình sự Tân Tây,] [khả năng phản trinh sát rất tốt.] [Ảnh của anh ta] [đã gửi vào thiết bị đầu cuối của các đồng chí.] [Hãy chú ý kiểm tra.] [Đã nhận. Đã nhận.] [Sảnh đi] Có chuyện gì? Anh. Cứu được bố rồi.
Nhưng bác sĩ nói, rất có thể sẽ thành người thực vật. Anh nói xem, ngộ nhỡ bố không tỉnh lại được, thì phải làm sao? Chú Ba. Tôi biết chú đang nghĩ gì. Tôi cảnh cáo chú, nhất định không được làm bừa, mọi thứ đợi tôi về rồi nói. A lô, Tang Ngưu.
Tôi cũng biết anh muốn làm gì mà. Xin chào đồng chí. Làm phiền hỏi thăm một chút. Gần đây có thấy người này không? Người trong ảnh này này. Không thấy. [Chắc chắn không nhìn thấy hả?] [Không.] [Trinh sát Hình sự Tân Tây] Gần đây trong cửa hàng
Có xảy ra điều gì bất thường không? Không có gì bất thường cả. [Ninh Vũ] [Cũng không xảy ra bất thường gì à?] [Chị nhìn kĩ lại người này một chút.] [Nhà vệ sinh lân cận] A lô, sư phụ à, xảy ra chuyện lớn rồi. [Có chuyện gì thế?]
[Triệu Bằng Trình bị nổ chết rồi.] Triệu Bằng Trình chết rồi? Có chuyện gì thế? Giật hết cả mình. Anh đứng đây làm gì thế? Sao? Báo tin cho sư phụ cậu hả? Đâu… đâu… đâu có ạ. Em… em… Lúc tôi ở đồn cảnh sát, đã bắt tận mấy tên trộm.
Kẻ từng làm chuyện mờ ám đều sẽ chột dạ. Chột… Anh nói em hay là nói sư phụ em thế hả? [Cửa ra ga đến] [Tang Ngưu, tay chân của nhà họ Triệu] Bắt Thường Chinh đấy. Thường Chinh? Đi. [Khu chờ xe bus sân bay] Đi tìm anh ấy đi.