Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 15 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫

    ♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫

    ♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 15] Thứ mẹ cô giấu là gì vậy?

    Có lẽ là một bức thư tình. Tôi nghe chị dâu tôi nói trong thư hình như viết là, nếu mối tình hai người thủy chung lâu dài, thì hai người đâu cần phải ngày đêm luôn ở bên nhau. Chắc có lẽ là anh tôi viết cho người tình nhỏ của anh ấy.

    Sau đó mẹ tôi nhìn thấy, muốn giấu chị dâu tôi, dẹp yên chuyện này. Nhưng không ngờ lại bị chị ấy bắt gặp. Mẹ cô không cho cô ấy xem à? Không. Vậy sao cô ấy biết? Sao chị ấy biết nhỉ? Cô ấy nhắc đến bức thư đó lúc nào?

    Lúc li hôn với anh tôi. Là anh tôi nhắc đến. Lúc đó, mẹ tôi mới mất chưa bao lâu. Thực ra anh trai tôi có bạn gái, nhưng đã bị mẹ tôi kiên quyết chia rẽ. Nhưng sau khi li hôn với Giang Ninh, anh cô rất ít khi xuất hiện,

    Đến cả Hội Phương Lí và Tân Thế Giới cũng rất ít đến. Cô bảo anh ta xuất gia rồi tôi cũng tin. Giữa phòng cô và phòng ngủ chính của mẹ cô có một cách cửa thông phòng? Vậy… Vậy tối hôm đó, cô ngủ cùng chị dâu mình? Đúng vậy. Sao anh biết?

    Hôm đó, chị dâu tôi hình như nghĩ thông suốt rồi, thấy mình có lẽ đã làm quá đáng quá, nên tối hôm đó mới muốn rót trà nhận lỗi với mẹ tôi. Mẹ. Chuyện lúc ban ngày là con sai. Con không nên cãi mẹ. Mời mẹ uống trà.

    Người mẹ nói với Yên Đồng lúc sáng cũng không phải con. Con cũng đừng nghĩ nhiều quá. Con biết ạ. Mẹ không tức giận nữa là được ạ. Tối hôm đó, không biết vì sao tôi ngủ rất say, nên việc xảy ra ở phòng mẹ tôi,

    Tôi không nghe thấy bất cứ điều gì. Thế là trước khi uống thuốc bổ, mẹ cô còn uống trà chị dâu cô rót? Đúng vậy. Thực ra tôi đã nghĩ về chuyện này. Nhưng mẹ tôi tự chọn chén trà mà, trong trà không thể hạ độc được. Cô có kiểm tra không?

    Hôm đó… Sáng hôm đó vì cảnh sát sẽ đến, nên chị dâu tôi thấy trong nhà quá lộn xộn, những chén trà đó liền bị… Là chị ta. Là chị ta đã giết mẹ tôi phải không? Sau đó còn ngang nhiên tiêu hủy những chứng cứ đó ngay trước mắt tôi, phải không?

    Thế nên anh tôi mới vội vội vàng vàng kết thúc vụ án. Đúng rồi. Không được. Tôi phải đi tìm anh trai tôi chút. Đợi một lát. Có lẽ chị dâu cô đã cho thuốc ngủ vào trà. Thuốc ngủ? Cô nói tối đó cô ngủ rất say? Đúng thế.

    Mà chị dâu cô lại từng xem bức thư đó? Đúng thế. Thế nên mục đích cô ta dâng trà chắc là để chuốc thuốc mê mọi người, thuận tiện cho cô ta lẻn vào phòng mẹ cô tìm bức thư đó. Thế là quay đi quay lại,

    Vẫn không tra ra được hung thủ là ai, phải không? Thẩm tiểu thư. Có tiện đưa tôi đến thăm nhà cô một chút không? Anh biết là ai? Vẫn chưa chắc chắn. Được. Tôi ở nhà chờ các vị ghé thăm. Tôi thấy Thẩm Hoa Đường cứ như biến thành một người khác vậy.

    Cưới cô ta về, bớt phải phấn đấu chục năm. Được quản lý một ngân hàng lớn thế, cũng được đấy. Thì ra anh Tư Đồ cũng có hứng thú với ngân hàng ạ? Em tưởng là… anh chỉ muốn quản một cửa hàng đàn cơ.

    Sao càng ngày em càng giống mẹ em thế hả? Lát nữa không cần đi tìm Thẩm Hoa Đường nữa. Triệu Tiểu Linh hôm nay đi tàu đến, giúp tôi đón cô ấy. Cô ấy quay về rồi à? Hà Vạn Niên nói với cô ấy rằng Morley đã chết.

    Cô ấy cứ nhất định phải quay về một chuyến. Sắp đến rồi. Giúp tôi đón đến đây nhé. Được. Đi thôi. Anh nghi ngờ hung thủ cố ý dụ Tiểu Linh đi? Cô ấy quá hiểu nhà hàng. Nếu có cô ấy ở đó, cô ấy nhất định có thể nhớ ra

    Đĩa mì đưa cho Lý Thành Ngôn được đưa tới cửa lên đồ lúc mấy giờ. Thậm chí cô ấy còn có thể phân biệt được đĩa mì đó rốt cục có phải là Morley làm không? Tóm lại… Đợi cô ấy đến rồi nói tiếp. Đến Cục Điện tín một chuyến trước đã,

    Xem có điện tín gửi từ Bắc Kinh đến không. Với hiệu suất của Minh Chính, chắc là có thư hồi đáp rồi. Nếu không có thì sao? Thì lại gửi một bức nữa, giục Bộ trưởng Uông một chút. Sao tôi lại thấy anh cố ý đẩy mọi người đi,

    Để tiện một mình đến nhà Thẩm Hoa Đường nhỉ? Anh Bao cho tôi ba ngày. Giờ đã qua hai ngày rồi. Tôi phải phá một vụ đầu độc ba năm nay không ai phá được. Còn phải cứu mạng một thanh niên nhiệt huyết. Cô còn thời gian để đùa với tôi à?

    Các chi tiết trước và sau khi mẹ và chị dâu cô cãi nhau, cô còn biết bao nhiêu nữa? Tôi mơ mơ hồ hồ nghe thấy một chút. Hình như mẹ tôi đang nói với quản gia Lý về chuyện ngoại tình gì đó. Còn bảo gì mà

    Nhất định không được cho mấy đứa nhỏ chúng tôi được biết. Sau đó bảo quản gia Lý đi mời luật sư, nói là phải sẵn sàng cho việc li hôn. Quản gia Lý liền bảo muốn khuyên mẹ tôi. Nói là việc này vẫn phải thương lượng với anh tôi một chút.

    Kết quả… là bị chị dâu tôi nghe thấy. Chị ấy vừa vào đã làm loạn lên. Mà mẹ tôi chắc chắn không thể nói anh tôi sai được, nên chỉ có thể liên tục phủ nhận. Hôm đó luật sư có đến không? Chị dâu tôi đã làm ầm lên thế rồi,

    Còn mời luật sư thế nào được. Quản gia Lý có nhà không? Hôm nay chắc là không. Thường thì chị ấy nghỉ thứ Tư. Hôm nay chắc có việc gì đó, nên đã xin nghỉ. Xin nghỉ rồi? Đúng vậy. Hình như mẹ cô rất tin tưởng cô ấy.

    Chị Lý làm việc giỏi lắm, lại rất hiểu mẹ tôi, thế nên có việc gì mẹ tôi cũng sẽ bàn bạc qua với chị ấy. Cô ấy có hay xin nghỉ không? Cũng không thường xuyên lắm. Nhưng sau khi mẹ tôi mất, đúng là hay xin nghỉ thật.

    Nhưng mà tôi có thể thông cảm. Dù sao chị Lý cũng còn độc thân mà, suốt ngày ra ngoài cũng không có gì lạ. Hay xin nghỉ buổi tối? Ban ngày còn phải chăm sóc cả nhà chúng tôi mà. Còn đến tối, chúng tôi đều ngủ rồi,

    Chị ấy thích làm gì thì làm. Thế hôm mẹ cô bị hại, chị ấy có ở đây không? Hình như là không. Hôm đó là thứ Năm. Không, đúng là không ở đây. Nếu chị ấy mà ở nhà, thì những chén trà đó không thể để đến hôm sau,

    Chị dâu tôi đi rửa được. Đưa tôi đi xem phòng ngủ của mẹ cô được không? Được. Sau khi mẹ tôi qua đời, bố Vu vẫn luôn sử dụng căn phòng này. Ông ấy nói muốn giữ lại dấu tích của mẹ tôi, nên về cơ bản không thay đổi gì nhiều.

    Tôi cũng khá cảm động. Trước khi về phòng, ngoài chén trà của chị dâu cô, mẹ cô còn uống thứ gì không? Không. Chúng tôi buôn chuyện mấy câu xong, mẹ tôi liền bảo mệt, rồi về phòng nghỉ luôn. Thời gian phát tác sau khi trúng độc strychnine

    Chỉ có 10 đến 12 phút. Vậy thì ý anh là… Mẹ tôi vẫn chết do loại thuốc đó sao? Tôi đã xem đơn thuốc rồi. Theo nồng độ của thuốc, nếu muốn đạt đến liều lượng gây tử vong, thì buộc phải uống hết một liệu trình trong một lần. Một liệu trình?

    Lúc đó thuốc đặt ở ngay kia. Tối nào trước lúc ngủ mẹ tôi cũng phải uống một cốc. Một cốc to khoảng bằng này. Nhưng mà loại thuốc đó, hình như cứ hai tuần là mẹ tôi lại phải đi lấy một liệu trình mới. Lúc đó trong nhà còn có ai nữa?

    Có mẹ tôi, tôi, còn có chị dâu tôi. Nhưng bố Vu không ở nhà. Hôm đó, bố Vu ở ngân hàng đối chiếu sổ sách cả đêm, nên không về. Quản gia Lý cũng không ở nhà. Quản gia Lý sáng hôm sau mới về. Là sau khi chị ấy về,

    Mới phát hiện ra mẹ tôi đã mất, đi báo cảnh sát. Cửa vẫn còn khóa trái. Khóa trái? Đúng vậy. Tôi nhớ cô từng nói là giữa hai phòng có một cửa thông phòng. Đúng vậy. Hôm đó, chị dâu ngủ cùng tôi. Chẳng lẽ chị dâu tôi lại vào

    Cho mẹ tôi uống thứ gì sao? Cánh cửa đó ở đâu? Ở ngay trong phòng bố Vu. Vì giờ là phòng bố Vu, nên đã dỡ cánh cửa đó đi rồi. Ở ngay phía sau bàn trang điểm ấy. Quản gia Lý về phòng tìm mẹ cô,

    Phát hiện ra bà ấy đã chết trong phòng. Sau đó mọi người đều cho rằng Vu Đại Nhậm là hung thủ, nên phía cảnh sát liền… Không phải. Là quản gia Lý nói. Chị ấy nói hung thủ chắc chắn là bố Vu. Nói chắc chắn là bố Vu có bồ ở ngoài,

    Sợ bị mẹ tôi biết, nên mới ta tay giết mẹ tôi trước cho chắc chắn. Nhưng tôi lại thấy, chắc không phải. Vì bố Vu hoàn toàn không có thời gian gây án. Mấy hôm đó ông ấy căn bản không ở nhà. Sao quản gia Lý lại cho rằng

    Vu Đại Nhậm chính là hung thủ? Hai người họ xưa nay không hợp nhau. Vài ngày trước khi xảy ra vụ án, tôi còn thấy hai người họ cãi nhau cơ. Tốt nhất anh tránh xa cô ấy ra. Hãy nhớ lấy thân phận của mình, mà giữ khoảng cách với cô ấy. Cô…

    Tôi thật sự không hiểu, rốt cục… rốt cục cô đang lo gì hả? Chị Lý thường xuyên nhắc chúng tôi đề phòng bố Vu. Nhưng nếu ông ấy có bồ thật, thì mấy năm nay đã dẫn về lâu rồi. Nhưng quả thực ông ấy đã dốc hết tâm sức

    Vào việc kinh doanh ngân hàng rồi. Thế nên, tôi nghĩ việc năm đó, có lẽ quả thực là một sự hiểu lầm. Quản gia Lý từ nhỏ đã đi theo mẹ cô phải không? Không phải. Chị Lý đến nhà tôi chắc được gần mười năm. Nhưng chị ấy rất hiểu mẹ tôi.

    Hai người họ rất hay nghĩ giống nhau, nên có việc gì mẹ tôi cũng sẽ hỏi qua chị ấy. Thế cô có biết lúc xin nghỉ cô ấy đi đâu không? Cái này thì tôi không biết. Tôi cũng không tiện hỏi. Dù sao như thế cũng bất lịch sự mà. Anh Tư Đồ.

    Mẹ tôi… Thực sự không phải chết do sự cố ngoài ý muốn sao? Tôi vẫn cần phải xác nhận lại một số chi tiết. Được. Cho dù kết quả thế nào, tôi cũng phải cảm ơn anh. Cảm ơn anh đã quan tâm đến một vụ án

    Mà ba năm nay không ai ngó ngàng đến. Nếu cuối cùng anh thực sự tìm được sự thật, thì với nhà họ Thẩm chúng tôi sẽ là một mối ân tình rất lớn. Thẩm tiểu thư khách sáo rồi. Tìm kiếm sự thật là bổn phận của thám tử.

    Với anh thì là bổn phận, với tôi thì là tình nghĩa. Tôi nghe nói Vu tiên sinh cực kì bận rộn, mọi việc đều tính toán bằng phút, việc gì cũng phải hẹn trước. Ông ấy là một người cuồng công việc. Vậy nhờ cô nói giúp với ông ấy. Tối nay,

    Cho dù thế nào, ông ấy cũng phải bớt ra một tiếng đồng hồ, tôi sẽ đến thăm một lần nữa. Được. Anh Tư Đồ. Vậy tôi đợi tin tốt của anh nhé. Về ngân hàng. Anh đẩy chúng tôi đi, rồi tự mình chạy đi yêu đương với người ta thật đấy à?

    Tuyệt đấy. Xem ra tôi phải chuẩn bị tiền mừng cho thám tử Tư Đồ của chúng ta rồi. Vốn dĩ, tôi cũng định đi ở rể đấy. Nhưng mà Thẩm Bạch Phụng để hết ngân hàng lại cho Vu Đại Nhậm mất rồi. Anh cũng tiếc ghớm nhỉ. Cũng không tiếc.

    Thực ra tôi thích người hơn tuổi. Anh nói gì? Bên chỗ Uông Minh Chính có tin gì không? Thấy chữ như gặp người, gần đây có ổn không? Anh nghe tin thầy đã mất, nếu ở Cáp Nhĩ Tân không có chốn dừng chân, có thể quay về bất cứ lúc nào.

    Ngôi nhà ở Bắc Kinh, anh vẫn giữ lại cho cậu. Việc cậu nhờ anh điều tra đã có tin tức, sợ điện tín không thể kể cụ thể, nên gửi một bức thư hỏa tốc, chỉ mong không lỡ việc của cậu. Trình Hương Quân và Lý Yên Đồng là bạn học?

    Vu tiên sinh. Là tôi, Trình Hương Quân đây. Quản gia Lý. Tôi đến hủy báo án. Trình Hương Quân mà tôi gặp chính là Lý Yên Đồng. Giúp tôi một việc. Đi tìm hồ sơ của Thẩm Bạch Phụng? Tôi phải xác nhận một việc khác. Nhưng tôi vẫn không hiểu,

    Vì sao họ phải mượn tay Morley để giết Lý Thành Ngôn? Lý Thành Ngôn không phải chỉ đơn giản là mở quán rượu. Anh ta có tiền án lừa đảo. Kinh doanh quán rượu cũng mấy năm rồi, cũng là thu không đủ chi, nhưng vẫn mở mãi. Vì sao lại thế?

    Giờ tôi đi tìm Cảnh sát trưởng Bao. Tôi chỉ cần một thứ thôi. Tôi cần đơn thuốc của Thẩm Bạch Phụng. Cần cụ thể đến thời gian kê thuốc. Bác sĩ. Chào anh, có việc gì cần giúp sao? Tôi cần một dược sĩ giỏi. Tôi có vấn đề cần tư vấn.

    Sẽ trả tiền. Khải Minh. Anh Tư Đồ. Em tra được một số thứ, cũng không biết có tác dụng gì không, lát nữa anh xem xem. Tư Đồ, sao có mình con về thế? Bọn họ đều bận ạ. Cô mặc kệ đấy. Hôm nay làm gà hầm nấm,

    Mấy đứa đều phải về ăn cơm đấy. Tiểu Kim này, cháu cũng đừng đi. Tuyệt quá ạ. Cảm ơn Thẩm phu nhân. Lâu lắm không được ăn món gà hầm nấm nhà làm rồi. Thế thì ăn nhiều vào nhé. Ngôi nhà ở ngõ Bình Nguyên,

    Vợ chồng Phùng tiên sinh đã mua từ tám năm trước rồi. Em đã tìm người bán để hỏi thăm, từ đầu đến cuối, Phùng tiên sinh đều không hề xuất hiện, chỉ có Phùng phu nhân bàn bạc với ông ấy. Theo những gì ông ấy nói,

    Trông Phùng phu nhân xuất thân khá giả, cao ráo xinh đẹp, trả tiền cũng khá rộng tay. Có hành tung cụ thể hơn của hai người này không? Nói chung cũng tương tự những gì Lạc thiếu gia nói. Phùng phu nhất rất ít khi ra khỏi nhà.

    Mỗi lần hàng xóm nhìn thấy bà ấy, cơ bản đều là thứ Tư. Còn về Phùng tiên sinh, chưa từng ai gặp ông ấy. Nghe nói, mỗi lần về nhà đều vào nửa đêm, rồi trời chưa sáng đã đi rồi. Thứ Tư? Thế bề ngoài Phùng phu nhân

    Có miêu tả gì cụ thể không? Em đã vẽ một bức tranh. – Khải Minh đến rồi à? – Cô Chu. Tôi lấy được đơn thuốc rồi. Tổng cộng uống khoảng bốn tháng. Cứ hai tuần lấy thuốc một lần. Khoảng cách thời gian mỗi đơn thuốc đều là 14 ngày.

    Tờ cuối cùng là ngày 26 tháng 10. Từ 26 tháng 10 đến mồng 9 tháng 11, là 15 ngày. Thẩm Bạch Phụng trúng độc tử vong. Quả nhiên là vậy. [Cáp Nhĩ Tân] Lạc thiếu gia. Triệu Tiểu Linh. Đi thôi. Không đúng. Thiếu một tờ hóa đơn. Không phải ở cả đây sao?

    Thiếu của ai? Trình Hương Quân. Đúng thế. Cô ta mua mang đi. Chúng ta bỏ qua mất cô ta rồi. Hóa đơn mua mang đi có lẽ bỏ vào trong túi cùng mang đi. Tôi về rồi đây. Nào. Anh Morley… chết thật rồi sao? Tôi còn gặp được anh Morley lần cuối không?

    Anh Morley sẽ không tự sát đâu. Tôi biết. Hung thủ là ai? Đây cũng là nguyên nhân tôi gọi cô đến. Có một số việc tôi phải xác nhận với cô một chút. Sao lại đi Mãn Châu? Vân Phong, là chồng chưa cưới của tôi ấy, tìm được một công việc

    Lương tất cao ở Mãn Châu, cứ nằng nặc bắt tôi đến xem. Đến khi tôi tới nơi mới biết, người ta cần một người lái xe, một người làm bảo mẫu. Nhưng… Nhưng bắt buộc phải là hai vợ chồng. Bảo như thế cho an toàn. Lương cũng trả rất cao.

    Anh ấy cứ cố giữ tôi, nói khó khăn lắm mới có một cơ hội, nên tôi đã đồng ý. Gia đình thuê bọn cô tên là gì? Hình như tên là… Có một xưởng sản xuất thực phẩm, tên là… Xưởng thực phẩm Dự Hâm? Sao anh biết?

    Bạch Phụng còn có sản nghiệp ở Mãn Châu đấy. Đúng đấy. Là xưởng thực phẩm Dự Hâm ấy. Hùn vốn với nhà ông Tôn cùng mở đấy. Người họ hàng xa tít mù tắp của Vu Đại Nhậm ở bên đó quản lý đấy. Bà nói xem, thật đúng là…

    Một người làm quan, cả họ được nhờ. Đều khớp rồi. Giúp tôi một việc. Anh đến nhà họ Thẩm một chuyến, tìm Thẩm Hoa Đường, bảo cô ấy nhất định phải mời Vu Đại Nhậm và Lý Yên Đồng đến nhà hàng Hoa Nhài một chuyến.

    Yên tâm đi. Không nghe tôi trói họ đưa đến. Vu tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau rồi. Muốn nói gì thì nói nhanh lên. Thời gian của tôi quý báu lắm. Đương nhiên là tôi biết mà, Vu tiên sinh. Nhưng ông yên tâm.

    Hôm nay nhất định tôi sẽ khiến ông thấy đến đây thật xứng đáng. Thưa các vị. Mời mọi người đến đây là vì một vụ mưu sát xảy ra ở đây vào ngày 16 tháng này. Ông chủ kiêm đầu bếp ở đây là Morley bị người ta bắn chết.

    Các vị đều là người có mặt ở hiện trường lúc đó. Bây giờ, tôi muốn mời mọi người nhớ lại một chút trước và sau khi xảy ra vụ án lúc đó. Morley không phải tự sát thật sao? Không phải. Anh ấy bị bắn chết, rồi ngụy trang thành tự sát.

    Hôm đó, hung thủ đến nhà hàng Hoa Nhài dùng bữa. Sau khi gọi món xong, hắn ra bếp sau, giết Morley, rồi hắn quay lại vị trí của mình, tiếp tục dùng bữa. Không đúng. Hôm đó tôi có thấy ai vào bếp sau rồi lại đi ra đâu.

    Cậu không thấy cũng rất bình thường. Vì lí do của hung thủ là đi vệ sinh. Nhưng có người đã nhìn thấy, vì người đó đến vì hắn ta, nên cực kì để ý từng hành động của hắn. Đáng tiếc. Nhân chứng này hôm nay không đến hiện trường được.

    Vì cậu ta đang bị giam giữ, thương tích đầy mình. Nếu hôm nay vẫn không bắt được hung thủ thực sự, thì ngày mai cậu ấy sẽ bị xử bắn. Thế nên tôi sẽ nói thay cậu ấy. Cậu ấy thấy kẻ đó đi vào nhà vệ sinh, rồi quay ra rất nhanh.

    Tất cả chúng ta đều tưởng hắn đi vệ sinh, nhưng thực tế là, hắn vào bếp sau, đối diện với nhà vệ sinh. Vu tiên sinh, sao anh lại vào nhà bếp thế? Tôi muốn thêm một phần khoai tây nghiền. Anh cứ nói với phục vụ một tiếng, cần gì phải tự đi.

    Thì tôi muốn thăm anh mà. [Rồi nhanh chóng bắn chết Morley.] Thực ra ngay từ đầu tôi cũng bị hung thủ làm lạc hướng. Tôi tưởng mục tiêu của họ chính là Morley, nên tôi chưa từng nghi ngờ họ. Chiêu này cao thật đấy.

    Mục tiêu của họ thực ra là Lý Thành Ngôn. Còn Morley… chỉ là một bước thoát tội của họ mà thôi. Không đúng. Nếu lúc đó Morley đã bị giết rồi, thì lúc 12 rưỡi, đĩa mì đầu độc chết Lý Thành Ngôn làm ra bằng cách nào? Tôi thực sự không có hứng

    Nghe các vị ở đây phân tích một vụ án đã kết thúc rồi. Còn một điểm tôi không hiểu nữa. Cậu vì một tên tội phạm tử hình trong ngục, làm mất thời gian quý báu của mọi người, rốt cục là vì điều gì?

    Trần Khánh Sơn căn bản không có cơ hội tiếp cận đĩa mì đó. Cậu ta sao có thể là hung thủ được? Cậu đang hỏi tôi à? Cậu ta làm cách nào, làm sao tôi biết được? Mà tôi cũng không có hứng biết. Tôi chỉ biết ăn đĩa mì đó của mình,

    Có cảm giác thoát chết trong gang tấc. Vu tiên sinh, ông có còn nhớ không? Vừa rồi tôi đã dùng một chữ “chúng”. Là ý gì? Ông chủ Hà. Rốt cục, hôm đó đã làm mấy suất mì ý sốt tương đen? Hai suất. Hai suất sao? Anh nghĩ lại xem,

    Đã đặt mấy suất? Quanh đây mười mấy nhà hàng lớn nhỏ, tôi đều thử cả rồi. Mỗi nhà anh là hợp khẩu vị tôi nhất. Nuốt vào một miếng… Trước đó có một cô gái gọi mang đi. Trình Hương Quân. Hình như cô ấy cũng gọi mì ý sốt tương đen,

    Gọi rồi mang đi luôn. Hóa đơn… Hóa đơn nhét trong đó luôn. Trước khi Lý Thành Ngôn gọi món đã có hai suất mì ý sốt tương đen rồi. Vậy phần còn lại… trong tay Trình Hương Quân phải không? Vu tiên sinh. Ông chỉ giết Morley.

    Việc còn lại… đã để dành cho đồng bọn của ông hoàn thành. Hay là tôi mua cho cô ít thuốc? Anh không phải lo. Tôi chính là người bán thuốc mà. Chuyện nhỏ. Tôi vẫn về qua lối này nhé. Đồng bọn của ông nhanh chóng vào bếp sau.

    Cô ta lập tức đặt suất ăn gọi mang đi trên tay mình xuống. Sau khi đeo găng tay, cô ta giấu xác Morley đi, rồi nhét súng vào tay Morley cho nắm lấy, chỉnh thành tư thế tự sát, và nhanh chóng xử lý dấu tích kéo lê. Tiếp đó,

    Lại đổ suất mì ý mang về ra, ngụy trang thành món ăn do Morley làm, đặt ở cửa lên món. Lúc này, Lý Thành Ngôn cũng đã đến nhà hàng. Giờ hai người chỉ cần đợi đĩa mì ý sốt tương đen đã bỏ sẵn thuốc chuột bưng lên bàn anh ta thôi.

    Trình Hương Quân xong việc thì lập tức rời khỏi đây. Còn Trần Khánh Sơn cũng ngay sau đó lén la lén lút rời khỏi nhà hàng Hoa Nhài từ lối cửa sau. Đây cũng chính là nguồn gốc đĩa mì có độc lúc 12 rưỡi, và nguyên nhân lúc Trần Khánh Sơn rời đi,

    Thấy bếp sau không có người. Chẳng trách tôi không thấy có chuông. Tôi còn tưởng mình lại mất tập trung cơ. Kể hấp dẫn thật đấy. Tôi sắp không nhịn nổi, định vỗ tay khen cậu rồi đấy. Đại thám tử. Cậu vì tên tội phạm tử hình đó

    Mà vu oan cho một chủ ngân hàng, còn không tiếc vẽ ra một kẻ đồng phạm. Được. Thế giờ cậu gọi kẻ động phạm ấy đến đây, bảo cô ta đến trước mặt tôi xác nhận là được. Trình Hương Quân không đến được nữa rồi.

    Vu tiên sinh quả không hổ là người làm ngân hàng, rất có thủ đoạn. Trình Hương Quân… Cô ta mãi mãi không thể xác nhận ông được nữa rồi. Tại sao? Bố Vu. Tìm thấy người này cũng có thể trả lại sự trong sạch cho bố được.

    Cô ta đã chết nửa tháng rồi. Cái gì? Lại một người chết nữa? Nhân chứng của cậu không phải người chết, thì là kẻ sắp bị tử hình. Cảnh sát trưởng Bao. Giờ tôi cho rằng, đây là một âm mưu có tổ chức nhắm vào tôi. Tôi yêu cầu ông

    Lập tức bắt giữ kẻ ăn nói linh tinh, làm bại hoại thanh danh tôi. Được. Thế giờ tôi đi tìm Cục trưởng của các ông. Không. Tôi tìm Thị trưởng. Tôi sẽ khiến các người trả giá cho việc này. Ông đứng lại cho tôi. Không nghe anh ấy nói xong,

    Hôm nay ai cũng đừng hòng đi. Cậu… Có chuyện để tôi gánh. Thế này… Vu tiên sinh, đừng vội. Vội đi vậy sao? Đúng. Trình Hương Quân không đến được nữa rồi. Nhưng người hôm đó gọi đồ mang đi rồi hạ độc thì đến được.

    Hơn nữa, cô ta ở ngay tại hiện trường. Tôi nói đúng không? Cô Lý Yên Đông? Sao các vị phải giết Lý Thành Ngôn? Ai? Tôi? Cô quên rồi sao? Chúng ta từng gặp nhau ở cửa nhà hàng. Anh bị chứng cuồng loạn à? Tôi chưa từng gặp anh.

    Đúng thế. Người đến hôm đó chắc chắn là Trình Hương Quân. Từ lúc đến Cáp Nhĩ Tân, cô ta đã đến nhà hàng chúng tôi gọi mang đi. Tôi làm sao nhận nhầm được. Thế ngộ nhỡ, người đến ngay từ đầu đã là Lý Yên Đồng thì sao? Đùa gì thế?

    Có giống đâu. Cùng… cũng… cũng hơi giông giống. Anh Tư Đồ. Ý anh là, Trình Hương Quân trước giờ là Lý Yên Đồng đóng giả? Tôi không biết anh điên hay bị cuồng loạn, nhưng câu chuyện ba xu thế này, anh đừng thêu dệt thêm nữa thì hơn.

    Hay để tôi giới thiệu anh đến làm việc ở tòa soạn báo nhỏ? Ở đó bịa chuyện kiếm cũng không ít đâu. Được rồi, được rồi, im hết đi. Nghe tôi hỏi đây. Nếu hôm đó, người đến từ đầu đã là quản gia Lý, thế Trình Hương Quân đâu?

    Hay là… vốn dĩ đã không có người này? Đương nhiên là có. Chính là người trong vali anh tìm thấy ở ngõ Bình Nguyên đấy. Khoan, khoan. Không phải cậu bảo thi thể trong vali đó không phải Trình Hương Quân sao?

    Không phải là Trình Hương Quân mà các vị gặp hôm xảy ra vụ án, mà là Trình Hương Quân thật sự, nếu giả bao đổi trả. Thế là ai đã hại cô ta? Đương nhiên là Phùng tiên sinh và Phùng phu nhân rồi. Đừng, đừng, đừng.

    Giờ cậu làm rối lên, khiến tôi hơi loạn. Lúc thì cậu bảo thi thể đó là Phùng phu nhân. Lúc lại bảo là Trình Hương Quân. Thế cô ta rốt cục là ai? Đây chính là điểm cao tay của hung thủ.

    Cô ta không hề để lại vết thương trên cổ tay thi thể, còn cố ý đi một đôi giày mới, cùng kiểu dáng, và để rơi nơ giày ngay trước mắt tôi. Mục đích là khiến tôi cho rằng thi thể hoàn toàn không phải Trình Hương Quân hôm đó.

    Nhưng kín kẽ đến đâu rồi cũng có sơ hở. Chân Phùng phu nhân cỡ 5, còn Trình Hương Quân thực sự đi giày cỡ 4. Đôi giày trên thi thể đó vừa hay là cỡ 4. Kể cả là như vậy, thì việc Phùng tiên sinh, Phùng phu nhân giết Trình Hương Quân

    Có liên quan gì đến Vu tiên sinh, quản gia Lý và Lý Thành Ngôn? Mà sao giờ cậu càng lúc càng làm sự việc rối rắm lên thế nhỉ? Lý Thành Ngôn có liên quan đến Trình Hương Quân. Lúc thu dọn di vật của họ, tôi phát hiện ra,

    Hai người họ đều đi chuyến tàu tốc hành Đông Phương đến Cáp Nhĩ Tân vào ngày 8 tháng 12. Một vé là khoang số 2, toa hạng nhất. Một vé là khoang số 3, toa hạng nhất. Tôi vẫn nhớ, hai phòng riêng đó có cửa thông khoang.

    Ngoài ra, tôi còn tìm thấy đôi tất da này trong phòng Lý Thành Ngôn. Kích cỡ, kiểu dáng đều giống hệt của Trình Hương Quân. Thế là hai người họ đã quen nhau từ lâu rồi. Vì hai người họ không đặt cùng khách sạn ở Cáp Nhĩ Tân,

    Nên tôi đoán, có lẽ là quen nhau trên tàu. Tôi ngồi được không? Mời ngồi. Có muốn dùng gì nữa không? Bữa này coi như tôi mời. Làm một ly whisky không? Của Ireland đấy. Thời này làm ăn buôn bán khó khăn, ở Cáp Nhĩ Tân cũng không có nguồn gì.

    Ở Cáp Nhĩ Tân tôi có một người bạn, là Chủ tịch Hội đồng quản trị của ngân hàng Trung Tế, tên là Vu Đại Nhậm. Sao cô lại quen thế? Vợ anh ta là bạn thân của tôi. Là bạn học quen hồi học y. Chắc chắn họ có nhiều nguồn rồi.

    Vu tiên sinh. Là tôi, Trình Hương Quân đây. Tôi là bạn học của vợ anh. Chúng ta còn từng ăn cơm cùng nhau nữa. Thế là người tôi gặp hôm đó là Trình Hương Quân thật? Nhưng cô ta nói vợ ông là bạn học cô ta.

    Mẹ tôi sao có thể là bạn học của cô ta được? Ông Vu, chuyện này rốt cục là thế nào? Ta sao biết được. Ta vốn dĩ không hề quen biết người đó. Vậy sao? Xem cái này đi. Đây chẳng phải Lý Yên Đồng sao? Ông Vu, ông từng yêu chị Lý sao?

    Đúng. Đúng là chúng tôi từng yêu nhau. Nhưng 10 năm trước chúng tôi đã chia tay rồi. Gặp nhau ở nhà họ Thẩm chỉ là một sự trùng hợp. Tôi biết anh ta là kẻ bạc tình, trong lòng chỉ có sự nghiệp,

    Thế nên tôi mới phản đối phu nhân kết hôn với anh ta. Tìm được việc làm tốt không dễ dàng, nên chúng tôi đều không nhắc chuyện quá khứ, chỉ muốn sống tốt cuộc sống hiện tại. Không được sao? Được rồi. Được rồi. Đó toàn là chuyện riêng.

    Điều này liên quan gì đến việc Phùng tiên sinh, Phùng phu nhân giết Trình Hương Quân? Đương nhiên có liên quan rồi. Tôi đã nói rồi, tôi nhất định sẽ nói cho anh biết mối liên hệ giữa hai vụ án này. Phùng tiên sinh và Phùng phu nhân…

    Chính là Vu Đại Nhậm và Lý Yên Đồng. Họ cũng chưa từ chia tay. Căn nhà ở ngõ Bình Nguyên chính là nơi họ thường hẹn hò. Vu tiên sinh, tiếng tăm lừng lấy, nên anh ta chỉ dám đến buổi tối. Thế nên chưa ai từng gặp Phùng tiên sinh.

    Còn quản gia Lí, thứ Tư hàng tuần được nghỉ. Đây cũng là lí do chỉ thứ Tư mới có người thấy Phùng phu nhân. Phùng phu nhân ở chỗ chúng tôi ba năm rồi, tôi cũng chưa gặp Phùng tiên sinh lần nào. Quản gia Lý có nhà không?

    Thường thì chị ấy nghỉ thứ Tư. Hôm nay chắc có việc gì đó, nên đã xin nghỉ. Hay xin nghỉ buổi tối? Ban ngày còn phải chăm sóc cả nhà chúng tôi mà. Còn đến tối, chúng tôi đều ngủ rồi, chị ấy thích làm gì thì làm.

    Cô ta cố ý ăn mặc bình thường đấy. Cô ta muốn che giấu thân phận khác của mình, nhưng lại không muốn hạ thấp mình mặc đồ rẻ tiền. Phùng phu nhân. Giày của chị cũng là số 5 phải không? Ăn nói vô căn cứ.

    Cả Cáp Nhĩ Tân biết bao nhiêu người chân số 5, chẳng lẽ ai cũng là Phùng phu nhân sao? Tôi thì có lí do gì để giết Trình Hương Quân? Điều này phải đề cập đến một vụ án khác của nhà họ Thẩm rồi. Cái chết của Thẩm Bạch Phụng.

    Sau khi gặp Vu Đại Nhậm, Trình Hương Quân chắc chắn rất lấy làm lạ. Thực ra, cô ta chỉ cần điều tra một chút là dễ dàng đoán được Thẩm Bạch Phụng chết như thế nào. Người khác có thể sẽ cho rằng đó là một sự cố ngoài ý muốn.

    Nhưng cô ta giống cô, đều học điều dưỡng. Vụ án này đã kết thúc rồi. Chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Thứ Tư, ngày 8 tháng 11 năm 1922, quản gia Lý xin nghỉ, ông chủ ngân hàng Vu Đại Nhậm cả đêm đối chiếu sổ sách cuối quý.

    Lúc này, nhà họ thẩm mất điện. Nếu Thẩm phu nhân bị hại vào lúc này, thì tất cả sẽ trở nên cực kì hoàn hảo. Vậy nên, có người cố tình cắt đứt dây điện. Mục đích chính là khiến Thẩm Bạch Phụng trong lúc tối tăm, cứ thế uống bát thuốc bổ

    Đã lấy mạng bà ấy. Đợi chút. Hôm đó hai người họ đều không có mặt, thì sao có thể “đầu độc từ xa” được? Không có ai đầu độc. Chỉ cần lợi dụng strychnine vốn có trong thuốc làm đẹp là được rồi. Đây là thuốc được điều chế

    Theo đơn thuốc làm đẹp năm đó. Strychnine sẽ phản ứng với bromua, tạo kết tủa. Điều này nghĩa là trong lần lấy thuốc cuối cùng, Thẩm Bạch Phụng sẽ uống một lần hết lượng strychnine có thể gây tử vong. Tối hôm đó, chính là hôm nhà họ Thẩm mất điện.

    Liệu trình uống một bình thuốc của Thẩm Bạch Phụng là 14 ngày. Các người đã bỏ bromua vào từ trước rồi, chỉ đợi ngày cuối cùng, khi bà ấy uống chỗ strychnine đậm đặc đó, để dễ dàng tạo chứng cứ ngoại phạm của hai người. Tiếp đó,

    Hai người còn giả vờ cãi nhau. Tôi nói cho anh biết. Tốt nhất anh tránh xa Thẩm Hoa Đường ra. Hãy nhớ lấy thân phận của mình, mà giữ khoảng cách với cô ấy. Cô… Tôi thật sự không hiểu, rốt cục… rốt cục cô đang lo gì hả?

    Là anh ta, mà lại hình như không phải. Lý Yên Đồng giả danh Vu Đại Nhậm đến bệnh viện mua strychnine, để ông ta trở thành nghi phạm, rồi lại để nhân chứng rửa sạch hiềm nghi cho nghi phạm. Các người đã tính toán chính xác.

    Phía cảnh sát sẽ không nghi ngờ một người hai lần. Thực ra mẹ cô đã sống lâu hơn kế hoạch một ngày. Vì bà ấy đã tham gia vũ hội sinh nhật của con gái. Hôm đó quá mệt, nên quên uống thuốc. Tiếng cãi vã cô nghe thấy vào sáng hôm sau

    Cũng không liên quan đến anh trai cô. Vì mẹ cô phát hiện ra bức thư tình Vu Đại Nhậm viết cho người phụ nữ khác. Nhưng điều bà ấy không biết là… Người nhận thư chính là quản gia Lý mà ngày ngày bà ấy dốc bầu tâm sự.

    Thậm chí bà ấy còn bảo quản gia đi tìm luật sư đến để sửa lại di chúc. Mà luật sư này… đương nhiên là không đến được rồi. Lý Yên Đồng. Anh đang bịa chuyện. Anh có chứng cứ không? Tôi không có. Thực ra Trình Hương Quân cũng không có.

    Vốn dĩ cô ta có thể không phải chết. Đáng tiếc, người bạn mà cô ta mới quen đó, bên ngoài là một thân sĩ lịch sự, nhưng sau lưng lại là một tội phạm lừa đảo nhiều lần. Tớ với Vu Đại Nhậm chia tay lâu rồi.

    Cậu láu táu đi tìm anh ấy thế này, lại làm người ta hiểu lầm. Tớ đâu nghĩ nhiều thế. Năm đó, hai người đã đính hôn rồi, tớ tưởng hai người kết hôn rồi cơ. Sao hai người lại chia tay thế? Mấy hôm nay tớ hơi bận. Thế này đi.

    Cậu… Cậu đợi tớ bận nốt vài hôm, tới đưa cậu ra ngoài đi lòng vòng. Giờ cậu làm việc ở đâu thế? Tớ đến tìm cậu. Tớ không tiện lắm. Tớ làm quản gia cho nhà người ta. Cậu xem thế này được không? Lúc nào rảnh, tớ sẽ tìm cậu. Cũng được.

    Cô có biết Vu Đại Nhậm lên làm Chủ tịch Hội đồng quản trị thế nào không? Anh ta vốn chỉ là kẻ lâu la, lấy cổ đông lớn của ngân hàng Trung Tế. Mấy năm trước vợ anh ta chết, thế là anh ta thừa kế. Chết kiểu gì thế?

    Nghe nói là trong thuốc bổ có strychnine. Chắc uống nhiều thì chết vì ngộ độc. Sao thế được. Mà người chị em Lý Yên Đồng của cô chính là quản gia của nhà anh ta. Tôi muốn thử họ xem sao. Xem bạn bè của cô đi.

    [Tôi biết các người đã làm gì Thẩm Bạch Phụng. Chuẩn bị 100.000 đồng tiền mặt.] Chắc chắn là Trình Hương Quân. Cô ta vừa đến là xảy ra chuyện này. Để tôi đi tìm cô ta nói chuyện. Những việc thế này… phải diệt tận gốc hậu hoạn.