Phim Hành Động Trung Quốc Hay Nhất 2022 | Theo Dòng Nước Ngầm Tập 02 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Theo Dòng Nước Ngầm] [Xử phạt người mắc lỗi để cảnh tỉnh, xử tử tội phạm để răn đe. (Quản Tử, Bản Pháp)] [Tập 2] Anh xem đi. Đều có liên quan đến nhà họ Triệu phải không? Việc này…
Việc này thực sự tôi không rõ lắm. Cái này phải xem kết luận phán đoán cuối cùng của các lãnh đạo là gì. Đi. Ra ngoài với tôi một chuyến. Đi đâu? Đi điều tra án chứ đi đâu? Điều tra án? Anh vừa mới về, nước còn chưa uống,
Anh vội cái gì chứ? Thay giày, đi mau lên. Không, không, không. Hôm nay tôi không đi được thật. Tôi không động đậy được. Lại làm sao hả? Tôi lại bị gout rồi. Anh xem đây này. Không động đậy được thật đây này. Anh thật là!
Anh nhìn cái chân này của tôi đi. Tôi đến văn phòng ngồi trực được đã là đáng tuyên dương rồi. Tôi còn đi ra ngoài điều tra án với anh được nữa à? Theo anh tôi chạy được, hay là đuổi bắt được, hay là đánh được hả?
Thế chẳng phải thêm vướng chân anh à? Lần này trông anh vẫn ổn. Kiên trì chút. Tôi… Tôi không kiên trì được thật. Kiên trì được. Kiên trì được. Nào. Đi giày vào. Mau lên. – Làm gì thế? – Đi giày vào. Đại đội trưởng Trương về rồi. Đúng lúc quá. Thường Chinh.
Anh hỏi Đại đội trưởng Trương xem còn ai ở đây không? Tìm một người khỏe mạnh đi cùng anh đi. Đi đâu? Đội phó Thường muốn ra cảng. Tôi bị gout rồi, không đi được. Vụ này đã có người tiếp nhận rồi. Tôi cảnh cáo cậu nhé. Cậu vừa về,
Yên phận chút đi. Được, được, được. Nghỉ ngơi đi. Anh nhẹ tay thôi. Tam Ca. Hát vui thế. Tiếc là chú không vui. Em không sao. Làm sao thế? Bên chỗ em… Đội trưởng chỗ bọn em trước giờ không vừa mắt với em lắm, suốt ngày kiếm chuyện với em. Hiểu rồi.
Hiểu rồi. Tên là gì nhỉ? Đại đội trưởng Trương phải không? Thường Chinh. Đại đội trưởng Trương chỗ các chú, anh ta là của quá khứ rồi. Chú mới là tương lai. Đừng chấp với anh ta. Tam Ca. Đợi em quay về làm cho xong việc, nghĩ cách điều em về lại đi.
Chúng ta làm cảnh sát trị an cũng vui phết mà. Tôi điều cậu đi đâu? Còn trẻ mà sao thế hả? Ý chí chiến đấu. Ý chí chiến đấu đâu? Mới có chút thất bại thế này mà đã nhụt chí rồi à? Đại đội Trinh sát hình sự tốt như thế,
Chúng ta phải leo lên trên chứ, phải không nào? Leo lên trên. Chú leo lên rồi, chúng ta mới có thể… Chú tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt, đúng chưa nào? Leo gì mà leo. Sao em phải nhọc công thế làm gì? Trong nội bộ công an bọn em,
Em là người từng bị cho xuống cơ sợ rèn luyện, là người bị bài xích, anh hiểu không? Bị kì thị ấy. Còn có đứa dám kì thị chú hả? Thì anh xem xem. Đúng là chán sống rồi. Để Tam Ca chống lưng cho chú. Chú để anh nghĩ xem. Thế này vậy.
Ngày mai anh đích thân đi một chuyến. Thế không được đâu. Trong Đội Cảnh sát không an toàn. Sao lại không được? Anh chỉ đi một chuyến, anh đến thăm chú không được à? Anh đừng đi. Xem gan chú kìa. Yên tâm, anh sẽ không… Anh sẽ có chừng mực.
– Thôi anh ơi! – Yên tâm. Anh tuyệt đối, tuyệt đối đừng. Nào, các em. Các em, ở đây có em nào hay em ấy, lại đây, lại đây, lại đây. [Trinh sát hình sự Tân Tây] Chào buổi sáng các vị. Xin lỗi nhé. Làm phiền rồi.
Làm phiền các vị làm việc rồi, xin lỗi nhé. Đội phó Thường có ở đây không? Anh ấy làm việc bên trong ấy. Làm phiền thông báo một chút. Quần chúng nhân dân tới tặng cờ. Cảm ơn. Tam Ca. Đến thật hả? Quần chúng nhân dân mà. Nào, nào, cầm lấy. Mở ra.
Tôi xem nào. [Vệ sĩ tốt của nhân dân; Anh hùng kiên cường thực thụ.] Nâng cao lên. Cao một chút. [Vệ sĩ tốt của nhân dân; Anh hùng kiên cường thực thụ.] Nào. Vệ sĩ tốt của nhân dân. Anh hùng kiên cường thực thụ. Được. Tặng cho
Người cảnh sát nhân dân xuất sắc của chúng ta. Đồng chí Thường Chinh trong thời gian công tác tại Đồn Cảnh sát Triệu Gia Vi đã quan tâm đến người dân Triệu Gia Vi và cống hiến không hề vụ lợi. Cảm ơn. – Nhận cờ đi. – Nào. Nào, đưa tôi.
Đồng chí Thường Chinh. Cảm ơn. Vỗ tay. Vỗ tay. Anh Tống. Mau lên, mau lên, mau lên. Đến lượt anh rồi. Tiểu Ninh. Cậu đi đi. Chân tôi lại bị gout rồi. Ơ hay. Có vài bước đường, anh cố chịu đi. Cố chịu tí là xong. Không phải. Chân tôi không có sức.
Mau lên, mau lên, mau lên. Cậu đi mau lên. Đừng làm lỡ việc. Mau lên, mau lên, mau lên. Vừa nãy còn bình thường mà, sao đã không có sức rồi? Mau lên. Chụp cả người nhé. Chụp cả người nhé. Chụp cờ thưởng vào nhé. Vâng. Được. Vỗ tay.
Còn ngây ra làm gì thế? Tiểu Ngô. Lại đây, lại đây. Treo cái này lên cho tôi. Cái này… Không ổn lắm. Có gì không ổn? Không ổn gì? Treo lên. Treo lên chỗ… Treo lên cái cột này cho tôi. Đối diện ngay cửa ra vào.
Hàng ngày vừa vào cửa là thấy cờ thưởng. Đi đi, đi đi. Đúng rồi. Quần chúng nhân dân tặng, có gì là không ổn chứ. Phải không nào? Anh Triệu. Cảm ơn. Hôm nay, anh lặn lội đường xa đến, tặng tôi mười chữ lớn này.
Người anh em cũng tặng anh một món quà. Không cần, Thường Chinh. Không được đâu. Đã nói với cậu rồi… Đứng yên. Nào. Đùa hơi quá rồi nhỉ? Đến thì cũng đến rồi. Phải không nào? Hôm nay, tôi tặng anh một bộ vòng tay màu bạc, để nó bên anh sớm tối,
Năm này qua năm khác. Triệu Bằng Tường. Anh bị tình nghi mưu sát Hạ Tông Hải. Bây giờ, thực hiện việc bắt giữ anh theo luật. Số 3. Chính là anh ta. Số 3? Chắc chắn không? Tôi chắc chắn. Chắc chắn? Chắc chắn. Số 3. Số 3? Chắc chắn không? Chắc chắn.
Anh chắc chắn đấy nhé. Chắc chắn ạ. Đại đội trưởng Trương. Xác nhận rồi chứ? Được rồi. Lần nhận mặt này của anh rất quan trọng với chúng tôi. Anh Tần. Anh thông báo trung đội 1, trung đội 2, thu lưới, bắt người. Được.
Nhóm 1, nhóm 2 canh giữ chặt cửa trước cửa sau. Nhóm 3 đi bắt người với tôi. Hành động. Đứng yên. Đứng yên. Đứng yên. Đứng yên. Công ty tín dụng của Triệu Bằng Tường chính là ở đây. Lục Tử, Lục Tử. Đừng chạy nữa, đừng chạy nữa. Anh Chinh.
Mệt chết rồi, phải không? Được rồi. Được rồi. Đưa đi đi. Đi đi, đi đi. – Đứng yên. – Nhẹ thôi. Đau, đau, đau. – Đứng yên. – Nhẹ thôi. Nhẹ thôi. Được rồi. Thu quân thôi. Vâng. Tôi biết rồi ạ. Ông. Chú ba bị Thường Chinh bắt đi rồi.
[Đường Thiệu Văn – Quản gia nhà họ Triệu] Gọi điện thoại cho thằng cả. Nối máy rồi ạ. Nhớ đấy. Nhân chứng, vật chứng, kẻ chết thay, nhất định phải chuẩn bị tử tế. Quá siêu. Để em xem đám họ Triệu này, chúng còn hống hách kiểu gì. Nào, sư phụ. Anh Tống.
Chúng ta lấy trà thay rượu. Cạn ly. Cạn ly cái gì? Chuyện này làm to chuyện rồi đấy, tôi nói cho các cậu biết. Ơ, sao lại thế. Quang Minh. Anh cũng đừng lo nữa. Người cũng bắt rồi. Chứng cứ đầy đủ. Tôi xem hắn cãi kiểu gì. Chứ còn gì nữa.
Chuyện này không đơn giản thế đâu. Thường Chinh. Tôi khuyên cậu cũng cẩn thận chút. Sư phụ. Anh kể xem, làm cách nào mà anh tìm được hung khí sớm hơn bọn em một bước thế? Cậu ấy xác định hung thủ sớm hơn chúng ta một bước. Chúng ta vô dụng chứ sao.
Ơ hay, anh Tống. Em thấy anh hơi cục cằn đấy. Nào, nào. Vừa ăn vừa nói. Thức ăn nguội rồi. Sư phụ. Giờ mau nói xem. Tôi đã lượn lờ ở bên đó phải mấy tháng rồi. Đột nhiên tôi phát hiện ra Thuyền ở bến cảng Tân Dã bị thiếu một chiếc.
Bình thường ở đó đều đậu kín. Sau đó tôi bắt đầu điều tra. Tôi nghĩ, liệu có phải chiếc thuyền này đã nhìn thấy điều gì nên bỏ chạy rồi không? Sau khi tôi đi hỏi thăm một chút, thì quả nhiên, nói là chiếc thuyền đó đi ngay trong đêm.
[Căn cứ vào hướng suy luận đó,] [Bảng đăng kí thông tin thuyền viên ngư nghiệp] [tìm thuyền trước,] [rồi tìm chủ thuyền.] [Sau đó tôi tìm thấy Tần Hồng Hà.] [Tôi vừa hỏi,] [thì quả nhiên,] [bà ấy đã nhìn thấy Triệu Bằng Tường nổ súng giết người.]
Việc của Ngô Phi thì càng đơn giản hơn. Lúc đó, anh ta ở gần hiện trường vụ án, [chủ động chạy đến báo cảnh sát.] [Cảnh sát] [Cảnh sát tiếp nhận lại vừa hay là anh.] [Gặp được tôi rồi.] Đừng kích động. Ở đâu giết người? Bến cảnh Tân Dã.
Bến cảng Tân Dã giết người rồi. Sư phụ. Thế hung khí thì sao? Anh tìm thấy súng bắn chim bằng cách nào thế? Lúc đó tôi nghĩ… Anh nói xem, trong nước ta quản lý súng ống nghiêm ngặt như thế.
Khẩu súng bắn chim đó, dù có giết người hắn cũng không nỡ vứt đi. Tôi nghĩ, hắn giấu ở đâu được nhỉ? Chắc chắn phải giấu ở một nơi hắn thấy rất an toàn. Dạo trước, tôi nghe một cậu em kể, là cậu ấy kiếm được một cái du thuyền.
Cậu nói xem, một người thích nhe nanh múa vuốt như Tam Ca, việc bé xíu hắn cũng phải nổ, mà chuyện du thuyền thì không hề nhắc. Tôi nghĩ, chắc chắn có gì mờ ám. Tôi liền đi tìm một lượt. Sư phụ. Anh quả đúng là một thiên tài.
Một con thuyền lớn thế, sao anh lại đoán là giấu ở dưới gầm tàu vậy? Tôi đâu có đoán. Tôi đã tìm hết từng ngóc ngách trên con thuyền rồi đấy. Tôi nói cho mọi người biết. Chỉ cần định tội Triệu Bằng Tường, khoét được một góc của ngọn núi băng này,
Thì ngọn núi lớn nhà họ Triệu của bọn họ cách ngày sụp đổ không còn xa đâu. Cậu giao du với Triệu Bằng Tường lâu như vậy, cậu có điểm yếu gì bị hắn nắm được không? Có chứ. Thứ gì thế này? Tôi nhận không ít quà của Triệu Bằng Tường.
Tiền cũng cầm không ít. Đây là toàn bộ danh sách. Đây là tất cả hóa đơn. [Danh sách quà và tiền biếu] Cho dù là tiền mặt hay là chuyển khoản, ngay sau khi nhận được, tôi đều chuyển vào tài khoản liêm chính, xứng đáng với Đảng và nhân dân. Việc này
[Danh sách quà và tiền biếu] trước đây tôi đã báo với Cục phó Tiêu rồi. Anh xem xử lí thế nào nhé. Còn nữa, đây là bản kiểm điểm của tôi. Trong đó ghi chép tất cả các hành vi không chính đáng của tôi khi ở Đồn cảnh sát,
Và đưa ra lời giải thích, kiểm điểm. Nhưng mà có những chuyện không thể theo ý mình, đều là vì điều tra án. Không mong tổ chức biểu dương, nhưng mong tổ chức thông cảm. Nếu thực sự không thể thông cảm được cũng không sao.
Cứ tiếp tục cho tôi “đi đày”, tôi xin nhận. [Kiểm điểm] Được. Tôi biết rồi. Cậu đi đi. Cảm ơn Đại đội trưởng Trương. [Một tháng sau] Hôm nay, cơ quan kiểm sát sẽ tiến hành lấy lời khai trong vụ án gây thương tích ở bến cảng Tân Dã.
Trong quá trình phỏng vấn, phóng viên được biết vụ án này xảy ra vào tối ngày 25 tháng trước. Vụ án khiến Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hải Vị Tiên, là Hạ Tông Hải chết ngay tại chỗ. Em trai nạn nhân, là Hạ Tông Đào mất tích tối hôm đó,
Đến nay chưa rõ tung tích. Theo thông tin, cảnh sát căn cứ vào manh mối do người chứng kiến cung cấp, nhanh chóng nhận định kẻ tình nghi là một người họ Triệu. Tư hả? Thế nào? Lên máy bay chưa? Quang Minh. Quang Minh. Vâng. Được. Được, tôi biết rồi. Quang Minh.
Thường Chinh. Mọi người đi đâu hết rồi? Mới sáng ra, mấy Đồn cảnh sát cần chi viện, tôi đã phái người đi hết rồi. Anh cho cả Tống Quang Minh đi rồi hả? Hôm nay hai chúng tôi phải đến Viện kiểm sát. Thì tôi phái cậu ta đến Viện kiểm sát mà.
Không nói sớm. Đợi chút. Cục cảnh sát Thành phố có cuộc họp. Cục phó Tiêu đặc biệt yêu cầu cậu đi một chuyến. Tôi không đi được, tôi phải đến Viện kiểm sát. Hai người các cậu, một người đi là được rồi còn gì. Tống Quang Minh là cộng sự của cậu.
Cậu còn không yên tâm sao? Vụ án này của tôi, tôi theo từ đầu mà. Hôm nay tôi buộc phải lên Viện kiểm sát. Mau lên. Đừng để Cục phó đợi cậu đấy. [Phòng Đại đội trưởng] [Viện kiểm sát nhân dân Thành phố Xương Vũ] Đứng yên. Đứng yên.
Anh định làm gì hả? Anh định làm gì hả? Tôi không quen các anh, các anh dựa vào đâu mà bắt nạt tôi? Cô không biết bọn tôi. Nhưng bọn tôi biết mẹ cô đấy. Tần Hồng Hà. Mẹ tôi. [Công an] Được rồi. Cuộc họp hôm nay đến đây thôi. Giải tán.
Thường Chinh. Có. Vội thế. Đi làm gì thế? Hôm nay, vụ án Triệu Bằng Tường mở cuộc họp lấy lời khai, em phải đến Viện kiểm sát ngay. Đi theo Triệu Bằng Tường gần nửa năm trời, [Tiêu Chấn Bang, Cục phó Cục Cảnh sát Thành phố Xương Vũ]
Hôm nay coi như có kết quả rồi. Chỉ cần Viện kiểm sát lập án, tôi sẽ lập tức báo cáo lên Đảng bộ Cục, tất cả những gì cậu làm trước đây đều đã được tôi phê duyệt, khôi phục lại danh dự cho cậu. Sư phụ. Những thứ đó đều không quan trọng.
Lúc nào anh có thể cho em gọi anh là sư phụ trước mặt mọi người, thì đó chính là phần thường lớn nhất. Sư phụ, em phải đi luôn đã. Sau đây, chen vào một tin nhanh từ phía cảnh sát. Vụ mưu sát ở bến cảng Tân Dã, hai nhân chứng chứng kiến
Thay đổi lời khai ngay tại chỗ, cho biết đêm đó do mưa quá lớn, lại cách xa, không thể nhìn rõ hình dáng kẻ tình nghi. Viện kiểm sát quyết định, thả kẻ tình nghi Triệu Bằng Tường. Đưa tiền rồi hả? Đưa rồi ạ. Nhưng mà, vẫn còn một nửa,
Bên kia không dám cầm. Anh ta nói, anh ta bị bệnh hiểm nghèo, chỉ còn sống được ba tháng. Số tiền anh ta cầm đủ cho người nhà anh ta sống cả đời, còn dư dả nữa. Số tiền còn lại, tìm cơ hội nào đó cứ đưa cho người nhà bọn họ.
Chỉ khi tiền đến đủ, thì sự việc mới được đảm bảo, biết chưa? Vâng. [Cảnh sát] Thường Chinh. Đã bắt được kẻ tình nghi của vụ cố ý gây thương tích ở bến cảng Tân Dã rồi. Kẻ tình nghi gì cơ? Ai bắt thế? Vừa ban nãy thôi.
Anh ta tự đến đầu thú. Những gì anh ta nói hoàn toàn khớp với tình hình ở hiện trường. Đây chính là mánh khóe từ xưa đến nay của nhà họ Triệu. Lúc nào cũng có người tình nguyện chết thay nhà họ. Tôi ngắt máy đây.
Cái tính nóng này lúc nào mới đổi được không biết. Nhà họ Triệu. Những gì cần nhắc, đều đã nhắc kĩ anh ta rồi chứ? Quá trình xảy ra sự việc, chú Ba đã nói kĩ càng hết với con rồi ạ. Con cũng đã nói với người đó, không thiếu một câu,
Còn bảo anh ta nhắc lại mấy lần, không một kẽ hở ạ. Dấu vân tay trên súng bắn chim cũng đã tìm người xử lý xong rồi ạ. Thế nên, những gì cảnh sát nghe thấy, nhìn thấy bây giờ đều là thật ạ. Chỉ có điều… thay bằng một người khác thôi.
Còn bên sòng bạc thì sao? Tiểu Lục Tử gánh rồi ạ. Cả nhà cậu ấy đều trông vào chúng ta để có cái ăn. Được lắm. Nghe nói gần đây anh nhận một đứa con nuôi hả? Cũng không tính là con nuôi gì cả ạ. Chỉ là… trùng hợp thôi ạ.
Duyên phận ạ. Thằng ku con đó trông thật sự rất đáng yêu. Hay là… Bố. Hôm nào đấy con bế nó qua đây, bố nhìn xem thế nào? Thôi đi. Có phải con đẻ đâu. Còn nữa. Anh đừng có suốt ngày chạy sang bên Khoa Phụ sản.
Giờ cả cái Xương Vũ đều đồn nhau là anh cả nhà họ Triệu hơi biến thái, chụp ảnh riêng cho bé trai mới chào đời đấy. Có khó nghe không hả? [Viện kiểm sát nhân dân Thành phố Xương Vũ, tỉnh Tân Giang – Quyết định không khởi tố]
[Tóm lại, tình tiết phạm tội của Triệu Bằng Tường không rõ, thiếu chứng cứ.] Sao thế? Sao thế à? Tôi đến thăm Thái tử nhà họ Triệu của Xương Vũ chúng ta. Bố anh là Hoàng đế của Xương Vũ. Con trai giết người, chứng cứ đầy đủ,
Mà bảo vô tội rồi thả ra. Giỏi không? May mà có ông anh hai là cán bộ kiểm sát như anh. Thường Chinh. Cậu là công an nhân dân. Tôi là kiểm sát viên nhân dân. Chúng ta đều biết, xác định một người có tội hay không phải dựa vào chứng cứ,
Chứ không phải những suy nghĩ linh tinh trong đầu cậu. Thì dựa vào chứng cứ đấy. Chứng cứ điều tra ra, đưa cho các anh rồi. Kết quả thì sao? Chẳng phải vẫn thả người đấy à? Triệu Bằng Tường là em trai anh. Anh ta như thế nào chẳng lẽ anh không rõ?
Tôi rõ. Tôi rất rõ. Hơn nữa tôi còn biết là, bao nhiêu năm nay, cậu vẫn luôn muốn tóm đuôi nhà họ Triệu, chính là muốn trả thù cho bố cậu. Đừng nhắc đến bố tôi với tôi. Đừng nhắc bố tôi với tôi. Nhất là người nhà họ Triệu các anh.
Tưởng nhà anh một tay che trời được thật hả? Tôi nói cho anh biết. Cho dù nhà các anh một tay che trời thật, thì tôi cũng rạch một lỗ ra, rồi tống từng người một vào, anh hiểu không hả? [Văn phòng Ban kiểm sát số 1] Thường Chinh.
Làm gì thế hả? Bỏ tay ra. [Vì dân phục vụ] Anh làm gì thế hả? Anh coi chỗ này là chỗ nào hả? [Tiêu Thần, đồ đệ của Triệu Bằng Trình, cán bộ kiểm sát Viện kiểm sát Xương Vũ] Sao hả? Sao hả? Tiêu Thần. Chuyện này không liên quan đến cậu.
Cậu cứ ra ngoài đi. Thường Chinh. Hôm nay anh đến tìm sư phụ tôi là vì vụ án Triệu Bằng Tường phải không? Thái tự nhà họ Triệu không tiện ra mặt, gọi tiểu đệ cấp dưới ra mặt dẹp yên chuyện à? Anh có việc gì nói việc đấy.
Được. Tôi nói với cậu. Nhân chứng chứng kiến vì sao lại đổi khẩu cung ngay tại tòa? Nguyên nhân này tôi sẽ điều tra rõ, rồi ném chứng cứ vào mặt các người. Bây giờ hung khí tại hiện trường là súng bắn chim đúng không nào?
Trên súng bắn chim có dấu vân tay của Triệu Bằng Tường, hơn nữa trong súng bắn chim còn tàn dư của thuốc nổ, giống với loại thuốc nổ trong văn phòng của Triệu Bằng Tường. Các anh giảo biện gì với tôi hả? Anh nói xong chưa? Được. Tôi nói cho anh biết.
Trên súng bắn chim quả thực có dấu vân tay của Triệu Bằng Tường, không sai. Nhưng trên súng bắn chim cũng có dấu vân tay của người hôm nay đến tự thú. Hơn nữa những gì anh ta khai hoàn toàn khớp với hôm xảy ra vụ án.
Còn thuốc nổ mà anh nói nữa. Công trường khai khoáng của Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch dùng cùng một loại thuốc nổ. Vật chứng này thiếu tính duy nhất. Điều quan trọng hơn là, Trong quá trình thẩm vấn của chúng tôi, Triệu Hắc Đầu đã thừa nhận,
Là anh ta mang thuốc nổ vào văn phòng. Triệu Hắc Đầu đã thừa nhận? Triệu Hắc Đầu dựa vào đâu mà thừa nhận? Anh ta là người của Triệu Bằng Tường, lời khai của anh ta sao có thể làm bằng chứng được? Chúng tôi đã lấy được chứng cứ rồi.
Tôi nói cho anh biết. Người quản lý thuốc nổ ở công trường khai khoáng hôm đó, bao gồm cả những công nhân chuẩn bị đi nổ mỏ hôm đó với anh ta đều có thể làm chứng. Cũng có nghĩa là, kể từ lúc Triệu Hắc Đầu lĩnh được thuốc nổ
Cho tới lúc đến văn phòng, đều có người làm chứng. Nào, Thường Chinh, tôi nói cho anh biết. Những chứng cứ đó bày ra trước mắt, anh dựa vào đâu mà nói với tôi rằng Triệu Bằng Tường chính là hung thủ giết người? Không một kẽ hở.
Nhà họ Triệu các anh quả là lợi hại. Tôi nói cho các anh biết. Bất luận vụ án nhà họ Triệu có bao nhiêu người, bao nhiêu chó ở đây nhìn chằm chằm, Thường Chinh tôi đấu với các anh đến cùng. Đấu đến cùng phải không? Được. Đội phó Thường.
Hôm nay anh cũng đến rồi, cũng không thể đến một chuyến mất công. Không thì bây giờ xuống dưới lầu, mang vật chứng đi. Không phải anh muốn đấu tới cùng sao? Nói không chừng những vật chứng này về sau còn giúp gì đó được cho anh. Được. Tôi giữ lại.
Thằng ba mất bao nhiêu công để lôi cậu về. Việc đầu tiên cậu làm khi trở về chính là bắt nó lại. Sao thế? Tôi không nhìn nhầm cậu. Việc của nhà họ Triệu chúng tôi, tôi chắc chắn sẽ cho cậu một câu trả lời. Anh cho tôi câu trả lời?
Anh trả lời tôi kiểu gì? Đợi điện thoại của tôi. Ngồi đi. Tôi là bố của anh, có gì cứ nói thẳng. Đi tự thú đi. Hai bố con ta không còn gì khác để nói sao? Đi tự thú đi. Hai à! Tôi biết mấy năm nay
Anh vẫn không buông được chuyện của mẹ anh. Thực ra, là bà ấy chủ động rời bỏ tôi. Thậm chí đến việc mang thai bà ấy cũng không nói với tôi, rồi lén lút chạy về trong núi. Đây là chọn lựa của bà ấy. Tôi không hề đuổi bà ấy đi.
Ông cướp tôi khỏi bà ấy, lấy mạng bà ấy. Rõ ràng ông biết tôi là hy vọng duy nhất để bà ấy sống tiếp. Anh là con trai nhà họ Triệu, buộc phải nhận tổ quy tông. Đây là quy tắc của gia tộc chúng ta. Huống hồ, Nếu không phải năm đó
Tôi đưa anh từ trong núi ra, thì có thành Triệu Bằng Trình ngày hôm nay không? Đương nhiên tôi biết. Bao năm nay anh vẫn luôn không hòa nhập được với gia đình này. Nhưng tôi chưa bao giờ đối xử tệ với anh. Tôi không muốn nói với ông những điều này.
Tôi không muốn. Hôm nay tôi đến đây chính là muốn ông ra tự thú. Nói thật với ông, trên tay tôi có đầy đủ chứng cứ. Đi đầu thú là chọn lựa duy nhất của ông. Đây là tối hậu thư của anh hả? Vậy thì thế này.
Tôi đã gọi thằng Tư từ Úc về rồi. Tối nay, cả nhà chúng ta đến du thuyền của thằng Ba gặp mặt, tiện thể… thương lượng xem. Bố. Tối này là… kì hạn cuối cùng. Nếu bố quyết định tự thú, con sẽ đích thân cùng mọi người đến Cục Cảnh sát.
Nếu mọi người không đồng ý, con sẽ trực tiếp giao toàn bộ chứng cứ trong tay mình cho Thường Chinh. Con nói là làm. Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca. Tam Ca. Cảm ơn các anh em. Triệu Lão Tam tôi đây nhờ phúc của anh em
Lại bình an trở về một lần nữa. Hôm nay anh Hai cũng đến à? Anh Cả. Bố ạ. Hôm nay con bình… Vâng ạ. Con biết rồi thưa bố. Tôi nói với anh bao nhiêu lần rồi hả? Không được loằng ngoằng với Thường Chinh, mà anh cứ không chịu nghe.
Anh có biết Thường Chinh sao lại bị điều khỏi Đại đội Trinh sát hình sự không? Đó là do tôi tìm người viết thư trình báo. Anh thì giỏi lắm, lại lôi hắn về. Anh thế chẳng phải tự chuốc họa vào thân sao? Bố. Đâu có.
Chẳng phải đã bình an trở về rồi sao? Bố. Bố bớt giận. Tức giận hại sức khỏe. Không đáng đâu. Bố yên tâm. Sau này con sẽ thay bố trông nom nó. Chân cẳng anh thế này mà còn trông nom tôi? Chân cẳng tôi làm sao hả?
Chân cẳng tôi thành ra thế này cũng là vì nhà họ Triệu chúng ta. Cậu có tư cách gì mà cười tôi? Tôi đâu dám cười anh cả. Anh cả vất vả, công lao lớn. Nhưng mà thọt thì vẫn là thọt. Phải không nào? Việc trong nhà vẫn phải có người quản.
Ai quản? Tôi. Không thấy tôi vừa từ Cục Cảnh sát về à? Được rồi. Đừng ở đó mà luận công lĩnh thưởng nữa. Lửa cháy đến đít rồi mà còn ngồi đó đếm tiền à. Bố. Có phải chú Hai, chú ấy lại… Làm sao?
Anh Hai lại bảo chúng ta ra tự thú à? Vừa rồi, nó ra tối hậu thư cho tôi rồi. Đã thế, còn nhấn mạnh mấy lần, nói là trong tay nó có chứng cứ về chúng ta. Nếu chúng ta không đi tự thú, thì nó sẽ giao chứng cứ cho Thường Chinh.
Anh Hai rõ là ăn cây táo rào cây sung. Sao thế không biết? Không phải người nhà họ Triệu sao? Tiền nhà họ Triệu chia thiếu phần cho anh ta hay là sao? Đúng. Mặc dù chúng tôi bốn mẹ sinh ra, nhưng chỉ có một bố. Làm tôi điên lên,
Cho anh ta một phát súng. Bố. Con thấy, chúng ta cần ngồi lại nói chuyện với chú Hai. Nói thế nào? Bảo chú ấy bỏ công việc cán bộ kiểm sát đi, về giúp việc trong nhà. Tối nay tôi hẹn nó đến gặp, cố thử lại xem sao.
Nhưng mà tính cách thằng Hai… Bố. Chuyến bay của chú Tư mấy giờ đến? Máy bay của thằng Tư chắc hơn 9 giờ. Sao? Anh định bảo thằng Tư nói chuyện với thằng Hai à? Thật là. Chú Tư cũng là con mọt sách, chú ấy thì nói được gì? Thế mày đi đi.
Bằng Siêu từ nhỏ đã gần gũi với Bằng Trình, hơn nữa toàn ở Úc, chưa từng nhúng tay vào việc làm ăn của nhà ta. Chú Hai dù có hận tất cả chúng ta, cũng không thể hận chú Tư được. Thế này đi. Con ra sân bay đón chú Tư,
Nói qua với chú ấy, bảo chú ấy khuyên chú Hai. Thế tôi sẽ đi hẹn thằng Hai, ôn hòa với nó trước. Bố không được đi. Sao tôi không được đi? Bố nghĩ xem, Bố mà đi, chắc chắn vừa vào chuyện, là chú Hai sẽ ép bố tỏ rõ thái độ.
Thế là không đợi được chú Tư đến rồi. Bố là chủ gia đình ta, phòng tuyến cuối cùng, để chú Tư nói chuyện với chú ấy trước, không được thì bố hãy ra mặt, cũng coi như là ngoại giao trước, quân sự sau. Đúng. Vậy thế này. Thằng Cả.
Anh ra sân bay đón thằng Tư. Thằng Ba. Tôi sẽ hẹn thằng Hai lên du thuyền của anh. Anh gặp nó trước. Ôn hòa với nó trước. Nhất định phải đợi thằng Tư đến. Tôi ở nhà đợi tin. Bằng Siêu, anh xem này. Cảnh đêm nước mình rõ là đẹp hơn ở Úc.
Lúc này, em đã cảm thấy xung quanh em ngập tràn không khí trong lành ẩm ướt của Xương Vũ chúng ta rồi. Giờ ngập tràn quanh em, là mùi thịt người mười tiếng chưa tắm ấy. Anh này, sao hiện thực thế hả? Chúng ta đều là luật sư.
[Triệu Bằng Siêu, con thứ tư nhà họ Triệu, luật sư] Đây không phải hiện thực, mà là sự thực. Chính vì lúc nào cũng là hiện thực, [Kỉ Niệm, luật sư] thỉnh thoảng có cơ hội đương nhiện phải lập tức tìm chút lãng mạn chứ. Người sắp gặp bạn trai
Đúng là thấy gì cũng lãng mạn. Bao lâu rồi hai người không gặp nhau? Lần gặp mặt trước, hình như là tết ba năm trước. Vẫn chưa chia tay à? Anh nói gì thế hả? Có đến đón cô không? Đương nhiên. Cũng phải. Cô mà còn không về,
Thì tình yêu biến mất đến nơi rồi. Lần này tôi về chính là để theo đuổi tình yêu. Đương nhiên. Là luật sư giỏi nhất của Văn phòng luật sư anh, tôi sẽ không từ bỏ sự nghiệp đâu. Tôi rất mong chờ ngày được thấy cô
Có được cả tình yêu và sự nghiệp. [Các hành khách thân mến.] [Còn hai tiếng nữa] [chúng ta sẽ kết thúc chuyến hành trình vui vẻ này,] [hạ cánh xuống sân bay Xương Vũ.] Còn hai tiếng nữa là đến rồi. Hồi hộp không? Cũng hơi hồi hộp.
Dù sao đây cũng là bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời tôi. Cũng là của anh. Đúng thế. Tôi sắp quay về nhà họ Triệu rồi. Cũng là lần đầu tiên gặp mặt người đó. Ai thế? Ai thế? Cô chỉ cần nhớ, Ngày 10 tháng 10 năm 2018,
Là một ngày đáng ghi nhớ là được rồi. Kỉ Niệm. Có cần đi dặm lại phấn không? Đường kẻ mắt nhòe hết rồi. Cảm ơn ông chủ Triệu đã nhắc nhở.