Phim Hành Động Trung Quốc Hay Nhất 2022 | Theo Dòng Nước Ngầm Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thành phố Xương Vũ, tỉnh Tân Giang] Tôi tên là La Minh. Tôi xin được đích thân tố giác dòng họ nhà Triệu Khiếu Thanh thành phố Xương Vũ, là băng nhóm tội phạm không có việc xấu nào không làm. Hai năm trước,
Vợ tôi bị đánh đến nỗi phải cắt bỏ thận, không còn sống được bao lâu nữa. Tất cả những chuyện này đều do nhà họ Triệu mà ra. Năm năm trước, chúng tôi dốc hết tất cả của cải, vay nợ để mua căn nhà này.
Từ đấy bước vào cái bẫy lừa đảo chiếm đoạt tài sản của nhà họ Triệu. Công ty xây dựng Bằng Tường chưa từng có ý định xây nhà đàng hoàng. Chúng tôi gánh lấy căn nhà chưa hoàn thiện này, mỗi tháng phải trả hơn một vạn tiền vay nợ.
Là hơn cả vạn đấy! Vợ tôi tìm bọn họ để bàn bạc cách giải quyết, thì bị hại ra nông nỗi này. Con trai tôi thì bỗng biến mất không dấu vết. Tôi không có bằng chứng, nên chúng tôi bị đánh, bị uy hiếp, bị đe doạ.
Tất cả những điều này đều như cơm bữa. Bầu trời của Xương Vũ đen tối quá đi mất! Tố giác đi! – Tố giác đi! – Tố giác đi này! Thư tố giác này có phải mày viết không? Có phải mày viết không?
[Triệu Bằng Tường, con trai thứ ba nhà họ Triệu. Phó tổng giám đốc Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch] [Án mạng toà nhà Tân Hà] Rạng sáng hôm nay ở một toà nhà đang xây dựng trên đường Tân Hà đã xảy ra một vụ án mạng.
Sau khi điều tra, phía cảnh sát nhận định hai nạn nhân có quan hệ vợ chồng. Vì mắc nợ số tiền quá lớn vượt khả năng chi trả nên dẫn tới bi kịch. Sau khi người chồng họ La đánh vợ họ Lưu đến chết, thì nhảy lầu thiệt mạng.
[Nghiêm Quốc Hoa, Tổ trưởng Tổ chuyên án bí mật, Chính uỷ Tổng đội Trinh sát Hình sự] Chính uỷ Nghiêm. Đúng là không liên lạc được với vợ chồng La Minh thật. [Thư tố giác] Lưu hồ sơ lại đi. Vâng. Doanh nhân, nhà từ thiện có tiếng của thành phố chúng ta,
Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch, ông Triệu Khiếu Thanh. [Ngày hội từ thiện Xương Vũ] Trong hoạt động Ngày hội từ thiện của thành phố Xương Vũ, đã được bầu chọn là cá nhân từ thiện đứng tốp 10 cá nhân và tập thể.
Ông Triệu Khiếu Thanh cho rằng, lòng thương người không phân lớn nhỏ, việc thiện không phân trước sau. Hi vọng có thể gắn kết nhiều lực lượng hơn nữa để cùng chung tay xây dựng một Xương Vũ tốt đẹp hơn. [Vụ án La Minh, Vụ án La Minh, đương sự thiệt mạng]
[Vụ án Lý Hoành Vũ mất tích, đương sự mất liên lạc] [Theo Dòng Nước Ngầm] [Xử phạt người mắc lỗi để cảnh tỉnh, xử tử tội phạm để răn đe. (Quản Tử, Bản Pháp)] [Tập 1] [Nhà họ Triệu, Triệu Gia Vi, thành phố Xương Vũ, tỉnh Tân Giang]
Nhà từ thiện có tiếng của thành phố chúng ta, ông Triệu Khiếu Thanh. Sau khi biết được thảm kịch ở An Cư Uyển, đã ngay lập tức liên lạc với người nhà của vợ chồng La Minh thông qua kênh phát sóng trực tiếp Vũ Xương của chúng tôi.
Cam kết rằng tổ chức từ thiện trực thuộc Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch, sẽ giúp đỡ bố mẹ gia đình hai bên dài hạn, đồng hành cùng họ vượt qua khó khăn. Nâng ly chúc mừng nhà từ thiện của chúng ta nào! Bố! Được rồi, được rồi. Mau ngồi xuống đi.
[Triệu Khiếu Thanh, người đứng đầu nhà họ Triệu. Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch] Hôm nay là Tết trung thu. Trăng tròn đoàn viên. Chai rượu vang này là thằng Tư gửi từ Úc về đấy. Cũng coi như là nó cũng đã về đây rồi.
Chúc cho nhà họ Triệu chúng ta thuận lợi bình an y như trước đây. Nào! Bình an! Bình an không phải chúc mà được đâu! [Triệu Bằng Trình, con trai thứ hai nhà họ Triệu. Kiểm sát viên Viện kiểm sát Nhân dân] Anh Hai.
Suốt cả năm anh không về nhà lấy một lần, hôm nay bọn em cũng đâu mời anh tới đây. Chuyện lần trước bố vẫn chưa cho con câu trả lời. Hôm nay bố con mình không bàn chuyện này được không? Tiền đề của bình an là tâm an. Bố!
Nuôi anh Hai đúng là tốn cơm tốn gạo. Nuôi tốn cơm. Bố, bố đừng lo. Vẫn còn có con, con sẽ san sẻ cùng bố. Chú còn được mặt nói à? Nếu không có tôi chùi mông cho chú,
[Triệu Bằng Triển, anh Cả nhà họ Triệu. Tổng giám đốc Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch thành phố Xương Vũ] thì chú đã vào tù lâu rồi. Sau này làm việc thì động não chút đi, đừng có tự làm theo ý mình nữa. Giải quyết việc gì
Thì hỏi anh trước, hỏi bố trước. Sao nào? Có mình anh ghê gớm đấy à? Ai mà không quen cảnh sát kia chứ. Được rồi. Cút ra ngoài cho tôi! Bố, con đi trước đây. [Đồn cảnh sát Triệu Gia Vi, thành phố Xương Vũ] Chú cảnh sát ơi!
Nhà vệ sinh ở đâu vậy? Cám ơn chú cảnh sát! [Ở một toà nhà đang xây dựng xảy ra án mạng.] [Sau khi điều tra, phía cảnh sát nhận định] [Thường Chinh, Cảnh sát trị an của đồn cảnh sát, Triệu Gia Vi, thành phố Xương Vũ]
[hai nạn nhân có quan hệ vợ chồng.] [Vì mắc nợ số tiền quá lớn vượt khả năng chi trả] [nên dẫn tới bi kịch.] [Sau khi người chồng họ La đánh vợ họ Lưu đến chết,] [thì nhảy lầu thiệt mạng.] Có camera đấy. Tế nhị chút, không lộ liễu thế được đâu.
Đây là Triệu Gia Vi. Trung thu vui vẻ! Đến đây có việc gì vậy? Sắp 12 giờ rồi. Tan ca! Em còn tưởng anh có việc gì cơ đấy. Mau thay quần áo đi uống rượu thôi nào. Mau lên, mau lên! Được. [Viện kiểm sát nhân dân thành phố Xương Vũ]
[Lập kiểm vi công, chấp pháp vi dân] [Viện kiểm sát nhân dân thành phố Xương Vũ] [Vụ án La Minh giết vợ] [La Minh] [Vụ án vợ chồng La Minh bị hại] [Vụ án vợ chồng La Minh bị hại]
[Câu lạc bộ tư nhân của Triệu Bằng Tường] Tam ca! Tam ca! Tam ca! Cảm ơn mọi người, cảm ơn mọi người! Nào nào nào. Còn ai thân với anh hơn nào? Có phần hết, có phần hết! Em chào Tam ca ạ! Gọi anh Chinh! Em chào anh Chinh ạ.
Gọi thì có ích gì? Lên đi! Nào! Uống đi nào. Anh Chinh! Anh Chinh! -Ơ kìa… – Anh Chinh! Tam ca. Sao thế, sao thế? Sao lại còn ngượng ngùng thế kia? Cảnh sát đương chức. Ăn chút, uống chút là được rồi. Cái này, cái này thì không dám.
Này, chuyện này không được đâu. Hắc Đầu, nghe thấy gì chưa? Tiếp anh Chinh uống cho đàng hoàng vào. Vâng. Uống đi, mời bia đi chứ! Anh Chinh! Em mời anh! Chủ động chút đi. Chơi đi nào! Uống đi, uống đi. Đây, đây, đây. Cứ lấy thoải mái đi.
Nào, nào, nào. Uống đi, uống đi. Sao dày thế? Đi theo Tam ca, Tam ca sẽ không bao giờ để chú chịu thiệt đâu. Anh nói với chú này, tin tốt. Tam ca có cách để cậu về Đại đội Trinh sát Hình sự, làm chức Đại đội phó của cậu lại.
Chú cứ nghe anh, tin Tam ca của chú đi, Anh bảo chú này, Tam ca chẳng có yêu cầu gì khác. Đợi chú về đó rồi, để Tam ca nở mày nở mặt chút. Nói với lão Cả Triệu Bằng Triển nhà anh, chút quan hệ đó của anh ta
Chẳng có tích sự gì cả. Trông cậy vào chú cả đấy, Thường Chinh. Tam ca. Anh không chịu được khi thấy em sống tốt đấy à? Ngày nào em cũng vui thế này. Vừa nhẹ nhõm lại kiếm được nhiều tiền, em về Trinh sát Hình sự cái gì?
Anh đừng có mà lôi em về đấy, em không về đâu. Anh bảo này, về đó kiếm được nhiều hơn. Tin Tam ca chú đi. Hôm nay chiều theo ý chú, chỉ uống rượu. Được không nào? Chỉ uống rượu thôi. Nào. Vui lên. Vui lên. Nào! Tiếp tục nổi nhạc! Tiếp tục nhảy!
Tam ca. Lần này anh định giúp Thường Chinh về Đại đội Trinh sát Hình sự thật đấy à? Mối quan hệ của nhà anh đều tập trung trong tay ông già và anh Cả.
[Triệu Sơn Miêu, tay chân nhà họ Triệu. Giám đốc Bộ phận sản xuất Tập đoàn khai thiết mỏ Thiết Thạch thành phố Xương Vũ] Trong tay chúng ta chẳng có gì cả. Lần nào việc nhọc, việc bẩn thỉu cũng quăng cho chúng ta làm, làm xong quay về
Còn phải nhìn sắc mặt bọn họ. Anh không làm, anh không làm nữa! [Triệu Lục, tay chân nhà họ Triệu. Giám đốc Bộ phận bảo vệ Tập đoàn khai thác mỏ Thiết Thạch thành phố Xương Vũ Trong tay chúng ta phải nắm chút mối quan hệ. Nhưng mà, anh này,
Anh quên là lần này anh ta bị xử phạt cũng là vì nhà họ Triệu chúng ta à? Nên là anh… Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Có lần nào cậu ta uống ít đi ly nào không? Tiền có bao giờ cầm ít đi tờ nào không?
Có những thứ này nắm trong tay chúng ta, thì sợ cái gì? Đúng không nào? Tam ca. Cao tay! Đúng là cao tay! Nhưng mà Tam ca này, nói câu thật lòng. Tên nhóc Thường Chinh đó mà làm Đại đội phó lại,
Thế thì anh em chúng ta sau này giải quyết việc tiện hơn nhiều rồi. Chắc chắn rồi. Tam ca các chú đang ấp ủ một kế hoạch lớn. Dùng được hắn. Đợi mà xem đi. Lục Tử. Chốc nữa nhớ đi dạy dỗ tên nhà báo phỏng vấn La Minh đấy nhá.
Vâng, thưa anh. [Khưu Đào, vệ sĩ cá nhân của Triệu Khiếu Thanh] [Khưu Đào] Tôi đã theo dõi cậu ta cả buổi tối, vẫn y như trước. Bỏ giám sát. Bỏ? Về đi. Trời sắp sáng rồi. Vâng. [Thuốc] [Thuốc] [Triệu Gia Vi, thành phố Xương Vũ, tỉnh Tân Giang]
[Triệu Gia Vi chào đón bạn] [Triệu Gia Vi chào đón bạn] [Đồn cảnh sát Cảnh sát] Anh Chinh! Chúng ta lại gặp nhau rồi. Cậu lại sao thế? Ngồi đi, ngồi đi. Đánh nhau ấy mà. Đánh nhau? Lại đánh với ai vậy? Một tên có xích mích với Tam ca.
Đánh ra nông nỗi gì rồi? Bây giờ vẫn đang nằm trong bệnh viện đấy. Nằm viện cơ à? [Cảnh sát] Cậu khá thật đấy. Ngày nào cũng làm, làm không đủ đúng không? [Trương Đại Phong, Đại đội trưởng. Đại đội Trinh sát Hình sự Tân Tây Cục Cảnh sát thành phố Xương Vũ]
Thường Chinh. Đây chẳng phải Đại đội trưởng Trương sao? Lãnh đạo to như anh, sao lại hạ mình tới cái đồn cảnh sát bé tí địa bàn nhà họ Triệu của chúng tôi thế này? Lẻo mồm lẻo mép. Thời gian này ở đồn cảnh sát nhìn rõ chiều gió rồi đấy hả?
Đều học từ đội trưởng còn gì, gió chiều nào theo chiều đó. Nếu không thì không sống nổi đâu. [Huân chương Chiến công hạng Hai Bộ Công an Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa] Gió chiều nào theo chiều đó cũng phải xem là gió lớn cỡ nào, bằng không,
Cũng dễ lật thuyền lắm. Được rồi. Tôi bảo này, vụ án giết cả nhà mà cậu vất vả đuổi theo hung thủ. Chiến công hạng Hai có rồi đây này. Nhưng xét thấy cậu vẫn đang trong thời gian bị phạt, nên tôi không làm lễ tuyên dương cho cậu nữa.
Nào, hình thức chút. Nghiêm. Đồng chí Thường Chinh, hi vọng cậu bớt kiêu ngạo… Được rồi. Đày tôi đến tận đây rồi, thì đừng có làm mấy trò hình thức đó nữa. Để tôi xem nào. [Huân chương Chiến công hạng Hai Bộ Công an Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa] Khá đấy.
Cám ơn lãnh đạo nhé, còn cất công đến đây. Lãnh đạo đi cẩn thận, ra cửa đừng vấp đấy. [Trụ sở Khu dân cư Thiên Hy Tổ điều tra bí mật] Lý Quân bị đánh bị thương nặng đưa vào bệnh viện rồi.
Anh ấy đóng giả nhà báo điều tra vụ án của La Minh. Những người có liên quan tới La Minh tạm thời đừng tiếp xúc nữa. Tôi sẽ xin lệnh từ cấp trên [Bành Đoá, thành viên Tổ điều tra bí mật] có sắp xếp khác.
Vụ án nổ súng 419 mà tôi đang theo, nạn nhân từ chối cung cấp chứng cứ, [Chương Hiểu Minh, thành viên Tổ điều tra bí mật] vừa hỏi đến tình hình vụ án thì lại lắp bắp. Người nhà nạn nânncủa vụ ẩu đả thiệt mạng 106
[Hà Nghi Đông, thành viên Tổ điều tra bí mật] nhìn thấy tôi là đuổi tôi đi, cứ như sợ tôi làm hại họ vậy. Nạn nhân vụ án 612 không liên lạc được, không biết trốn đi đâu rồi, [Lý Minh Khải, thành viên Tổ điều tra bí mật]]
Nghe hàng xóm nói là sợ bị trả thù. Mở cửa! Chính uỷ Nghiêm. [Lư Kiến thành viên Tổ điều tra bí mật] Quanh đây phát hiện người nhà họ Triệu. Lập tức thay đổi vị trí. Nhanh! [Cảnh sát] Cậu là cảnh sát. Sao cậu có thể ra tay đánh người được hả?
Hôm giỗ bố tôi, tên nhóc đó tạt nước bẩn lên nơi an vị của bố tôi. Tôi không đánh nó được à? Cho dù hắn làm cái gì, cậu cũng không được đánh hắn bị thương nặng. Bị thương nặng? Không thể nào. Báo cáo giám định thương tích đây,
Cậu tự xem đi. [Báo cáo giám định thương tích] Bọn họ chắc chắn là vu khống tôi! Cậu bị đình chỉ công tác, đợi xử lý đi. Đình chỉ công tác tôi? Đội trưởng Trương, các anh rốt cuộc là bên phe nào thế hả? Trương Thu Phong.
Chính vì cái thái độ này của các anh, nên bố tôi mới chết không rõ ràng thế đấy. Đến bây giờ vẫn bị tạt nước bẩn. Bố tôi phải chôn cất ở Nghĩa trang liệt sĩ mới đúng. Chú ý thái độ của cậu đấy nhá! Tôi nói cho cậu biết,
Đình chỉ công tác chứ không đình công. Bây giờ ở các khu vực trực thuộc đều đang rất thiếu lực lượng cảnh sát. Cậu đến đồn cảnh sát giúp một tay đi. Anh nói cái gì? [Triệu Bằng Tường] [Em trai ngầu quá,] [giúp anh chuyện này đi.]
[Phòng chờ tra hỏi. Phòng tỉnh rượu] Cảm ơn sự chăm sóc của anh Chinh dành cho em. Anh bảo này, lần này người nhà phía bên kia làm khó quá. Hết cách rồi, bắt buộc phải đưa cậu qua đây. Nếu không thì đã thả cậu từ lâu rồi. Nghĩa khí!
Được rồi, được rồi. Không sao. Anh Chính. Ngồi vài ngày thì cũng như về nhà ấy mà, Không sao đâu. Nào, mình làm cái đã nào. Tôi bảo cậu có chút trình độ, từng học cấp ba có khác. Cậu khá hơn hai tên ngốc Hắc Đầu với Sơn Miêu kia nhiều.
Anh Chinh cũng thấy vậy à? Chứ sao nữa. Anh Chinh em bảo anh này, em chính là Gia Cát Lượng bên cạnh Tam ca. Thật đấy. Rất nhiều ý tưởng của Tam ca đều là em nghĩ ra đấy. Cậu lanh lợi vậy, thế bao nhiêu chiêu phá hoại của Tam ca.
Chắc cũng là do cậu nghĩ ra nhỉ. Sao lại là chiêu phá hoại được. Em, em bảo anh này. Anh Chinh, anh là người nhà, nhưng đừng có truyền ra ngoài đấy… [Rạp chiếu phim Hoà Bình] Không ổn đâu, Giám đốc Triệu. Ông chủ Hạ, làm người phải biết linh hoạt.
Tôi mua của ông, ông nói ông không đồng ý. Tôi bàn chuyện hợp tác với ông, ông lại nói không ổn. [Hạ Tông Hải, Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Hải Vị Tiên thành phố Xương Vũ] Thế ông muốn sao?
[Hạ Tông Đào, Tổng giám đốc Tập đoàn Hải Vị Tiên thành phố Xương Vũ] Chặn hết mọi nẻo đường rồi, ông định đi thế nào? Giám đốc Triệu. nhà hàng Long Ký là cậu cho người đập đúng không? Không thể nào. Nói thế này vậy, ông chủ Hạ. Ký vào đây đi.
[Hợp đồng chuyển nhượng thị trường hải sản đường Phong Hương] Rồi sau này sẽ không ai dám đập nữa đâu. Giám đốc Triệu này, làm người đừng tham lam quá. Cũng giống như con hàu này vậy, nếu ăn nhiều sẽ lạnh bụng đấy. Thế à? Triệu Lão Tam tôi,
Là mệnh Kim mệnh Hoả, không sợ lạnh. Ăn bao nhiêu cũng không sao. Nhưng ông ấy à, ông chủ Hạ. Một con cá thối tôm ươn, ở đây làm bộ làm tịch gì với tôi? Ông không biết điều chứ gì? Tôi nói cho ông biết,
Ông đưa thị trường hải sản đường Phong Hương thì nó là của tôi, ông không đưa nó cũng là của tôi. Khác biệt duy nhất là gì nào? Khác biệt duy nhất chính là ông, và cả anh sau này sẽ không có những ngày tháng yên ổn nữa. Triệu Lão Tam.
Tôi gọi anh tôi tới đây, muốn bàn thì bàn cho đàng hoàng. Triệu Bằng Tường, đừng tưởng nhà họ Triệu các cậu tung hoành ở Xương Vũ, thì tôi sợ cậu. Làm ăn phải dựa vào bản lĩnh, dựa vào lương tâm. Cạnh tranh chính đáng, hoan nghênh. Nhưng muốn công khai cướp giật,
Lấy không, [Hợp đồng chuyển nhượng] thì cửa cũng chẳng có. Triệu Lão Tam. Muốn làm gì? Triệu Bằng Tường, tôi khuyên cậu một câu. Làm việc vẻ vang mới được người khác tôn trọng. Cứ làm những chuyện mờ ám sớm muộn gì cũng chỉ có con đường chết mà thôi.
Ông trù dập ai đấy hả? Dừng xe. [Ngô Phi, tài xế lái hộ] Anh ơi, dừng ở đây à? Bảo cậu dừng thì cậu cứ dừng. Lắm lời thế làm gì? Anh. Hôm nay bọn chúng cho chúng ta 40%, em thấy thế là được rồi. Cậu thì được rồi,
Nhưng họ cũng được à? Ai cơ? Bọn họ. Anh đưa cậu tới đây để cậu tỉnh táo lại. Cậu thân với Triệu Lão Tam thế kia, lương tâm bị che mất rồi. Em và nhà họ Triệu không thân thiết gì thật. Cậu chưa làm ngư dân bao giờ,
Không biết sự vất vả của ngư dân. Anh lớn lên ở bến cảng này, [Tần Hồng Hà, ngư dân] anh quá rõ nỗi vất vả của ngư dân. Nếu Triệu Bằng Tường lấy mất thị trường hải sản này, hắn chắc chắn sẽ ép giá thu mua, đẩy cao giá bán.
Sẽ mặc kệ sống chết của ngư dân. Nhưng tình thế bây giờ, là nhà họ Triệu một tay che trời. Chỉ dựa vào hai chúng ta bảo vệ cảng cá này được sao? Trên mỗi một chiếc thuyền đều là anh em chú bác, bọn họ tin tưởng anh, giao hàng cho anh.
Thu vào một cách công bằng, bán ra một cách công bằng. Anh đã nhận lời với họ rồi. Chỉ cần có anh, thì quy tắc này sẽ không thay đổi. Được. Em sẽ theo anh. Chúng ta đi một bước tính một bước vậy. Tối nay đã bàn bạc bất thành với chúng,
Cũng may là đi nhanh. Gần đây vẫn nên tránh mặt chút thì hơn. Ai tránh ai còn chưa chắc đâu. Anh, anh cứ mặc kệ đi, chuyện nhà họ Triệu để em nghĩ cách. Cậu nghĩ cách gì? Năm xưa nhà họ Lý tranh bãi cát với chúng, cuối cùng thế nào?
Chết cả nhà. Nghĩ thử xem tại sao anh phải nói với cậu những điều này. Đừng có qua lại với bọn chúng nữa. Anh yên tâm, Em hiểu mà. Hạ Tông Hải! – Không có mắt à? – Làm gì thế hả? Đồng chí cảnh sát, có kẻ giết người! Giết người rồi!
Anh khoan kích động đã. Ở đâu có giết người? Bến cảng Tân Dã. Bến cảng Tân Dã có kẻ giết người! [Cảnh sát] Được, tôi biết rồi. Chúng tôi đều đang ở đây. Được. Quang Minh!
[Tống Quang Minh, nhân viên trinh sát. Đại đội Trinh sát Hình sự Tân Tây, Cục Cảnh sát thành phố Xương Vũ] Thường Chinh! [Ninh Vũ, cảnh sát. Đại đội Trinh sát Hình sự Tân Tây, Cục Cảnh sát thành phố Xương Vũ] Sư phụ! Đừng gọi linh tinh, đừng gọi linh tinh.
Chuyện gì vậy? Vụ án nổ súng. Vụ án nổ súng à? Ai thế? Là người có máu mặt, Hạ Tông Hải. Hạ Tông Hải chết rồi à? Thường Chinh! Ai cho cậu vào đây hả? Tôi đến để bảo vệ trật tự hiện trường. Đi kéo dây phong toả đi. Đội trưởng Trương.
Ơ, Đội trưởng Trương, chúng tôi… Mau lên! Được rồi, không sao, không sao. Các cậu làm việc đi, làm việc đi. Thôi mà, sư phụ. Cậu nhận sư phụ lúc nào đấy, sao tôi không biết? Em nhận sư phụ từ lâu rồi mà! Cậu ta đồng ý chưa
Đồng ý rồi. mà cậu gọi sư phụ thế kia. Mau đi làm đi. Chắc chắn là làm sư phụ em rồi. Này, em nhận sư phụ còn phải nói trước với anh à? Anh Chinh. Cậu đến đây làm gì thế? Anh họ em có chiếc thuyền ở đây,
Bảo em tới ăn hải sản tươi. Anh Tống, anh Tống. Sư phụ em qua lại với nhà họ Triệu từ khi nào vậy? Thế cũng tốt còn gì! Ở Xương Vũ chỉ có thuận theo người nhà họ Triệu mới sống thoải mái được thôi. Bây giờ cậu còn trẻ,
Đợi khi cậu trưởng thành rồi là biết ngay thôi. Ơ này, anh nói gì thế hả? Thế nào là thuận theo người nhà họ Triệu? Họ Triệu bọn chúng có thể một tay che trời ở Xương Vũ chắc? Sao ngày nào cậu cũng lắm câu hỏi thế hả?
Mau đi giúp pháp y làm việc đi. Chuyện gì thế? Có người chết. Cái gì? Ai thế? Cả Trung Quốc bao nhiêu người thế kia, tôi làm sao biết là ai! Thế thôi, anh làm việc đi. Tan làm sớm thì tối nay uống chút nhé. Tôi không tan sớm được đâu,
Các cậu cứ đi đi. Được. Thế nhé. Tam ca. Tam ca. Chỗ này khá đấy. Khá đấy. Thích không? Chắc chắn rồi. Thích thì thường xuyên tới. Đều là chỗ riêng của Tam ca chú. Thường Chinh. Cảnh sát làm gì ngoài cảng vậy? Bây giờ e chỉ là một Cảnh sát trị an,
Em biết được gì chứ? Anh nghe nói hình như phát hiện một thi thể. Là Hạ Tông Hải phải không? Em đâu biết đâu. Tối nay còn vừa gặp ông ta xong. Tam ca. Không phải anh giết chết đấy chứ? Linh tinh! Thế thì không sao rồi, anh lo cái gì chứ?
Chú phân tích giúp anh xem, đám cảnh sát này vì tối nay anh đã gặp Hạ Tông Hải, nên muốn gây khó dễ cho anh. Không có đâu. Đây là đâu chứ? Ở Xương Vũ có tên cảnh sát nào dám xử oan cho người nhà anh à? Thế chẳng phải điên rồi chắc?
Chứ đừng nói là động vào Tam ca nữa, tự tìm cái chết à? Khiêm tốn thôi. Đó chẳng phải vì Tam ca có chú sao! Em bây giờ làm được gì chứ, còn phải Tam ca dẫn dắt nữa mà. Ngày tháng còn dài. Cái gì? Sao thế Tam ca?
Làm em hết cả hồn. Chuyện gì vậy? Đám Trinh sát Hình sự đó xông vào phòng làm việc của anh, lấy mất số thuốc nổ anh dùng để phá núi rồi. Bọn họ định làm gì vậy? Kiểm tra thường lệ ấy mà, không phải lo. Không sao đâu.
Đừng nói là đám cảnh sát này tính chơi anh đấy nhá? Bọn họ chơi được anh à? Họ chỉ là làm theo quy trình thôi. Trước đây cũng toàn thế còn gì, không sao đâu. Yên tâm đi. Thường Chinh. Có chắc chắn không? Không thì thế này đi, nếu anh thấy lo,
Thì để em đi hỏi đồng nghiệp trước đây. Xem thử bọn họ gần đây đang tính làm gì. Hỏi ra được rồi thì anh yên tâm ngay chứ gì! Yên tâm đi. Thế mới nói nếu bây giờ chú còn trong Đại đội Trinh sát Hình sự thì tốt biết mấy.
Còn phải tìm người khác sao? Chú đúng là tâm phúc của anh đấy. Bây giờ thì hết rồi, chỉ có thể quản lý mấy vụ như ông già bà già cãi nhau trên phố mà thôi. Chẳng tích sự gì. Chú chỉ cần nói muốn hay không thôi. Tam ca có cách.
[Triệu Gia Vi chào đón bạn] Xin lỗi! [Nghiêm cấm ồn ào] Em xin lỗi đây ạ, em xin lỗi đây ạ. Anh Chinh, anh Chinh. Em xin lỗi. Anh Chinh, em xin lỗi, là em khốn nạn. Xoay qua bên kia. Xin lỗi chú đi. Vâng, vâng, vâng ạ. Cháu xin lỗi chú.
Cháu xin lỗi. [Thường Phi chi mộ. Ngày 9 tháng 7 năm 2015 kính lập] là cháu khốn nạn, cháu không nên tạt nước bẩn. Cháu xin lỗi. Xin lỗi anh Chinh đi. Anh Chinh, em xin lỗi. Em khốn nạn, là lỗi của em. – Tôi hỏi cậu này, -Em xin lỗi!
Tôi nghe nói cậu nằm liệt trong bệnh viện rồi mà, hôm nay đứng dậy thế nào vậy? Thế là thế nào? Chú ơi, cháu xin lỗi. Cháu sai rồi, cháu không nên tạt nước bẩn. Cháu là đồ khốn nạn, cháu vô liêm sỉ. Cháu xin lỗi. là cháu khốn nạn.
Cháu không nên tạt nước bẩn. Được rồi, câm miệng lại đi. Thường Chinh. Anh điều tra rồi, trước đây chú từng bắt thằng nhãi này, hắn vẫn luôn ôm hận trong lòng [Thường Phi chi mộ] nên chọn đúng ngày giỗ bố chú đến đây tạt nước bẩn để chọc tức chú. Anh Chinh.
Anh Chinh. Em xin anh đấy, em biết lỗi rồi. Em khốn nạn, anh tha lỗi cho em đi. Lại đây. Anh Chinh. Anh tha cho em đi. Sơn Miêu! Sơn Miêu! Ồn ào quá. Đổi chỗ khác đi. Vâng. Đứng dậy cho tao. Khẽ thôi. Đi.
[Thường Phi chi mộ. Ngày 9 tháng 7 năm 2015 kính lập] Nén đau thương. Chú sẽ phù hộ cho chúng ta thôi. [Thường Phi chi mộ] Nói. Được. Được. Cám ơn. Cám ơn. Sao thế? Chúc mừng. [Trương Thu Phong] Thường Chinh. lập tức về Đại đội Trinh sát Hình sự trình diện.
Em đi đây. Tạm biệt. Tam ca. Tam ca. Tam ca. Không sao. Đưa anh. Tam ca không bạc đãi ai bao giờ cả. Cầm lấy đi. Về đi khám cái mặt đi. Tam ca, em không sao. Cám ơn Tam ca. Chuyện tạt nước bẩn… Em biết. Là em làm,
Không liên quan gì tới Tam ca cả. Anh yên tâm. [Cảnh sát] [Phân cục Tân Tây, thành phố Xương Vũ] Cậu về rồi đấy à? Phục chức rồi à? Nhanh vậy? Nhanh vậy? Không muốn tôi về à? Ai nói! Người muốn cậu về đây nhất là tôi đấy. Thôi đi.
Đi đâu hết rồi thế này? Họ đều đi trinh sát hết rồi. Ra ngoài cả rồi. Ra ngoài cả rồi? Ra ngoài cả rồi. Cậu nhìn bàn làm việc cậu kìa, chùi sạch bóng không dính tý bụi nào. Tên nhóc Ninh Vũ ấy
Ngày nào cũng lau chùi giúp cậu, [Bảng đăng ký thụ án] chỉ đợi ngày cậu về đội. Tôi bảo anh nhá, anh mà còn không cố gắng nữa tôi mà cộng sự với Ninh Vũ, là anh bị bỏ xó luôn đấy. Anh chẳng sợ. Cậu ta non quá, cậu không ưng đâu.
[Đơn quyết định lập án Cục Cảnh sát thành phố Xương Vũ] Chỗ này đều là tư liệu của vụ án ngoài cảng à? Đúng vậy. À, ở đây còn nữa này. Cậu xem đi. Có phải đều có liên quan tới người nhà họ Triệu không?