Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 13 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] ♫Lời nói dối lặp lại hàng trăm lần, phải chăng sẽ thành sự thật?♫ ♫Phải chăng sẽ xoá tan bao oán hận?♫ ♫Lời thề nghe hàng trăm lần, dù ai là người phản bội trước.♫ ♫Dù cho ai vẫn đang biểu diễn.♫
♫Nhân trước lúc trời sáng, chút thời gian có hạn của chúng ta.♫ ♫Làm cho chân tướng từng chút từng chút nối thành một chuỗi.♫ ♫Giữa bờ vực nguy hiểm, giữa màu đỏ và đen.♫ ♫Hình ảnh đang được phát lại.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫
♫Bạn tôi ơi, nếu như không có bạn tôi sẽ không có cách nào trở về nhà.♫ ♫Đây là một thế giới điên cuồng.♫ ♫Khi bầu trời rơi xuống đôi vai, chúng ta cùng phấn đấu vì nó.♫ [Dân Quốc Đại Trinh Thám] [Tập 13] Được thôi.
Nếu hai ngày này Vu Đại Nhậm xảy ra chuyện, tôi đảm bảo sẽ cho tin Cục cảnh sát của anh tắc trách, xuất hiện trên tất cả các mặt báo của Cáp Nhĩ Tân. Nhóc con, học được thói uy hiếp tôi rồi đấy à? Uy hiếp thì chưa đến mức đó.
Tôi chỉ muốn nói với anh, đây không phải suy đoán của tôi, mà là của Tư Đồ Nhan. Những chuyện còn lại anh tự mà lo liệu đi. Đợi đã, đợi đã. Được, thế cậu điều tra thêm mấy ngày đi. Bắt buộc phải kết án trước cuối tháng này.
Tôi phải truy nã một người. Ai thế? Nghĩ ra rồi nói với anh sau. Này, cậu có chút vương pháp nào không? Có còn coi tôi là cấp trên không đấy? Tức chết đi được. Người đâu! Có. Điều vài người đi theo tên Vu Đại Nhậm của ngân hàng Trung Tế.
Là để bảo vệ đấy nhé. Một khi phát hiện điều gì khả nghi, lập tức bắt lại. Đi đi. Tôi hiểu rồi. Chẳng còn ai. Chẳng kiên nhẫn gì cả. Vụ án của mấy người đó tôi đã ghi chép lại giúp anh rồi. Nên bọn họ mới về đấy à?
Nếu không thì sao? Đều trong này cả rồi. Tôi đã chọn lọc rồi, không có vụ nào lớn cả. Có mấy người dăm ba câu là nói xong nên về rồi. Nhưng tôi đã lấy cách liên lạc cả rồi. Tôi nói với họ nếu có vụ nào anh đồng ý nhận,
Anh sẽ chủ động liên lạc với họ. Nhiều vụ thế kia mà cô nhận cả rồi à? Những người tìm đến anh đều là tin tưởng anh cả, đâu thể đuổi về hết được. Làm trợ lý phải ra dáng trợ lý chứ. Cô Chu hạ thấp bản thân rồi.
Đói sắp chết rồi, có cơm không? Cô chừa thức ăn cho hai anh đấy, để tôi đi chuẩn bị. Cô ấy cũng gọi là “cô” à? Cô ấy là trợ lý của tôi mà. Ăn cơm thôi. Cái gì vậy? Miến xào dưa chua. Dưa chua của ông Hạ nhà kế bên cho.
Đằng trước có tiệm thịt nhúng mới mở, mình qua đó ăn đi. Đừng ra ngoài nữa, ăn đại vài miếng rồi bàn việc chính đi. Cái này thì có gì mà ăn? Vừa ăn vừa bàn. Hôm nay cô đi gặp Thẩm Hoa Đường rồi à? Sao vậy? Không sao.
Anh Bao đồng ý rồi, tạm chưa kết án. Cho chúng ta thời gian. Vẫn là anh có mặt mũi. Tôi làm gì có mặt mũi, chẳng có chút mặt mũi nào cả. Thực ra tôi muốn gặp Vu Đại Nhậm. Tôi cảm thấy anh sẽ chẳng có thu hoạch gì đâu. Tại sao?
Chiều nay tôi gặp ông ta rồi. Không cần tiễn đâu, Thẩm tiểu thư. Thế đâu được. Cô Chu, cô đã giúp tôi một chuyện lớn đấy. À này, tôi có một việc muốn nhờ cô. Việc gì vậy? Cô Chu, cô xem dù sao Lâm Khiết cũng đã chết rồi,
Hay là sau này cô dạy piano cho tôi đi. Chuyện này mấy hôm nữa hẵng nói. Cô Chu, cô dạy tôi đi mà. Bố Vu, bố về rồi à? Hoa Đường, có bạn đến chơi à? Đây là cô Chu. Con tìm cô ấy để dạy piano,
Nhưng đến giờ cô ấy vẫn chưa đồng ý. Ông là Vu tiên sinh? Chào cô. – Hoa Đường, tiếp đãi tốt vào. – Chào ông. Vu tiên sinh. Tôi muốn hỏi một chút. Trưa hôm qua nhà hàng Hoa Nhài xảy ra án mạng, ông còn nhớ thêm được gì nữa không? Việc này
Cục cảnh sát đã hỏi tôi rồi. Những gì nên nói tôi đều đã nói cả rồi. Những gì không nói thì là không biết. Tôi hi vọng các cô đừng vì chuyện này mà đến làm phiền người nhà tôi. Không có. Là con tìm cô Chu dạy con đánh piano,
Sau đó bọn con nói chuyện vô tình nói đến chuyện này thôi. Cô ấy cũng vì quan tâm đến bố thôi. Xin lỗi, Vu tiên sinh. Tôi vẫn muốn hỏi một chút. Ông còn nhớ người trong nhà hàng tối qua không? Có một thanh niên mặt hớt ha hớt hải,
Và một người phụ nữ tên Trình Hương Quân. Ông có biết họ không? Trình Hương Quân? Lại là cô ta! Cô biết cô ta à? Chẳng phải là người mà hôm đó chào hỏi bố à? Người nào? Thì hôm ở trước cửa ngân hàng nhà mình đó. Không nhớ nữa rồi.
Chính là người mà nói là bạn học của mẹ con đó. Lúc đó con còn nghĩ bụng, mẹ con vẫn luôn du học ở nước ngoài, sao lại có người bạn học thế kia được. Vu tiên sinh. Là tôi, Trình Hương Quân đây. Tôi và bà xã anh là bạn học.
Chúng ta đã từng ăn cơm với nhau rồi đấy. Xin lỗi, cô nhận nhầm người rồi. Loại người này, một năm phải gặp đến hàng trăm người. Chiêu trò là bạn cũ, bạn cùng lớp của ai đó. Bịa ra mấy cái quan hệ vớ vẩn,
Chẳng qua chỉ để kiếm chút lợi ích mà thôi. Loại người này hầu như ngày nào cũng có thể gặp phải. Bất lịch sự quá đấy. Cô Chu, cô đừng giận. Ông ấy là vậy đấy. Tôi vốn tưởng Thẩm Hoa Đường đã khác người lắm rồi,
Không ngờ Vu Đại Nhậm còn đặc sắc hơn cô ta nữa. Hắn ta đúng kiểu tiểu nhân đắc chí. Tôi mà thèm bắt quàng làm họ với ông ta, ông ta cũng tự tin quá rồi đấy. Bát mì đó của Trình Hương Quân nên đưa đúng tay ông ta mới đúng.
Chúng ta vẫn chưa thể chắc chắn người chuốc độc là Trình Hương Quân. Cô ẩu quá đấy. Những lúc thế này anh mắng chung với cô ấy là được rồi. Cô ấy đang trút bực đấy. Tôi có một cách hay. Để Lạc đại thiếu gia gặp Trình Hương Quân, Thẩm Hoa Đường,
Anh ta muốn bắt ai thì bắt. Cô bớt bớt lại đi. Sao lại nhắc tới Thẩm Hoa Đường nữa rồi? Tôi vẫn luôn cảm thấy Thẩm Hoa Đường có chút kỳ lạ. Tại sao? Tôi cảm thấy hình như cô ta không muốn để tôi
Nhắc tới vụ án này trước mặt Vu Đại Nhậm. Tôi đi tìm cô ta, rõ ràng không phải là để đánh đàn. Con gái cưng của cô đâu rồi? Thứ chó đấy cắn hỏng chiếc váy yêu quý của tôi, nên tôi bảo Lý Oánh đem nó ra chợ Bắc bán rồi.
Tôi đùa đấy. Tôi bảo giúp việc dắt nó đi dạo rồi. Đúng rồi, cô Chu này, Lý Oánh nói, cô đến tìm tôi là vì vụ án mạng ở nhà hàng Hoa Nhài. Sao thế? Tôi nghe nói tên đầu bếp đó là tự sát cơ mà?
Tin tức của cô cũng nhanh thật đấy. Ông Vu nhà tôi vừa đúng lúc ăn cơm ở đấy mà. Sao thế? Bây giờ tự sát mà cũng phải điều tra à? Bây giờ phía cảnh sát nghiêng về đây là một vụ án mưu sát. Mưu sát?
Ai mà đi giết một tên đầu bếp làm gì chứ? Cướp dao à? Có một người tên là Lý Thành Ngôn, cô có biết không? Không biết. Là người thế nào vậy? Vẫn chưa rõ. Vu tiên sinh có nói với cô tình hình lúc ông ấy dùng bữa không? Không.
Vậy cô Chu này, các cô đã điều tra ra được kẻ tình nghi của vụ án này chưa? Thời điểm đó nhà hàng chắc là bận lắm nhỉ? Hoàn hoàn ngược lại. Bởi vì tình hình kinh doanh của nhà hàng Hoa Nhài không tốt, thực ra khách đến ăn đều là người quen.
Nhưng có một thanh niên lạ mặt. Thanh niên? Thanh niên… cậu thanh niên thế nào vậy? Vẫn chưa rõ, tôi chưa gặp. Nhưng mà nghe nói cậu ta trông có vẻ rất hấp tấp. Nhà hàng không ai biết cậu ta. Người phụ trách vụ án này từng gặp cậu ta,
Chính là thám tử đã tìm được chó giúp cô đấy. Thế tại sao lại nghi ngờ người đó? Không phải nghi ngờ. Chỉ là kiểm tra mà thôi. Hình như cô rất quan tâm tới người này? Tôi cảm thấy Thẩm Hoa Đường có lẽ biết cậu thanh niên này.
Mà cậu thanh niên này chắc chắn có liên quan gì đó tới vụ này. Bây giờ anh nghi ngờ hung thủ vốn định giết Vu Đại Nhậm. Vậy anh nghĩ Thẩm Hoa Đường có khi nào là thuê giết người hay không? Quan hệ của Thẩm Hoa Đường và bố dượng thế nào?
Cũng khá tốt. Quan hệ của bọn họ đúng là tốt thật đấy. Nghe nói vụ án gần đây Lạc thiếu gia điều tra, lôi cả tên Vu Đại Nhậm vào đấy. Cái gì mà lôi chứ hả? Là đi ngang xui xẻo gặp phải đấy.
Một tên đầu bếp bỏ thuốc chuột vào thức ăn của khách, thuốc chết khách luôn. Sau cùng tên đầu bếp cũng tự sát. Chị nói xem thuốc chuột mà bỏ vào thức ăn của Vu Đại Nhậm, thì có oan không! Các chị nói xem Vu Đại Nhậm cũng khá đấy chứ.
Thẩm Bạch Phụng mất cũng được ba năm rồi, mà anh ta cũng chẳng đi bước nữa. Đến cả cô bạn gái cũng chẳng có. Chỉ lo làm ngân hàng và chăm sóc hai đứa con của Thẩm Bạch Phụng. Đúng thế. Tình cảm là phải vun vén từ từ. Chị thấy lúc đầu
Hoa Dung và Hoa Đường ghét Vu Đại Nhậm bao nhiêu, bây giờ lại thân như người một nhà rồi, đúng không nào? Chị nói, chúng mình có xem thường anh ta quá rồi không? Anh ta kết hôn với Thẩm Bạch Phụng chẳng phải là vì tiền à? Vu Đại Nhậm hơn 30 tuổi,
Đẹp trai, tướng tá ngon lành, lấy một quả phụ gần 50 tuổi, không phải vì tiền thì là cái gì? Đúng thế. Nói câu khó nghe, Vu Đại Nhậm lấy Thẩm Hoa Đường còn hợp chán ấy chứ. Bàn mạt chược nhà tôi là trung tâm tình báo của các hộ nhà giàu
Của cả cái Cáp Nhĩ Tân này đấy. Thẩm Bạch Phụng chết thế nào vậy? Phụ nữ mà, chết vì đẹp. Ai mà chẳng thích cái đẹp. Thế nào là “phụ nữ mà”? Đàn ông cũng vậy thôi. Nói việc chính. Tôi nghe nói Thẩm Bạch Phụng là chết như thế này.
Thẩm Bạch Phụng chính là nghĩ không thông, vì muốn giữ nhan sắc mà uống thuốc mới chết đấy. Uống thuốc gì mà chết vậy? Thuốc làm đẹp. Năm đó rất được ưa chuộng. Nghe nói là trẻ mãi không già. Mắc lắm đấy. Sau đó vợ của em họ của em chồng tôi
Xét nghiệm thứ thuốc đấy, nói là trong thuốc có một thành phần gọi là ninh ninh cái gì đấy. Strychnine? Chắc là vậy. Sao tôi chưa nghe nói Thẩm Hoa Đường có anh trai bao giờ nhỉ? Tuy quan hệ giữa Vu Đại Nhậm và hai đứa con nhà họ Thẩm
Sau này đã hoà hoãn hơn nhiều, nhưng Thẩm đại công tử thích tự do, không thích bị người khác trói buộc, ghét nhất là đến ngân hàng làm việc. Bàn mạt chược nhà tôi nói năm xưa cảnh sát từng nghi ngờ Vu Đại Nhậm.
Có người nhìn thấy anh ta đến bệnh viện mua strychnine. Sau đó chính vì chuyện này mà hai đứa con nhà họ Thẩm gây một trận lớn với Vu Đại Nhậm. Trông không giống nhỉ. Thẩm Hoa Đường hễ mở miệng là bố Vu nhà cô ta,
Trông không giống có xích mích cho lắm. Đó là bởi vì Vu Đại Nhậm thực sự không hại người. Ba năm nay chăm sóc cho Thẩm Hoa Đường rất tốt, nên Thẩm Hoa Đường gần gũi với ông ta cũng chẳng lạ gì. Vu Đại Nhậm là người ở đâu? Bắc Kinh.
Sau này mới tới Cáp Nhĩ Tân. Cho nên nói làm giỏi không bằng gả vào nhà tốt. Lạc đại thiếu gia. Anh mà cưới Thẩm Hoa Đường, thì hai người các anh, một người gả vào nhà tốt một người lấy được vợ tốt.
Vậy chẳng phải là phù sa của cả Cáp Nhĩ Tân đều chảy hết vào ruộng nhà các người rồi còn gì? Nói chung không phải người như cô là được hết. Quá đáng rồi đấy. Khuỷu tay anh xoay về hướng nào thế hả? Khuỷu tay vốn là xoay ra bên ngoài mà.
Tôi muốn nhờ cô vẽ lại diện mạo của Trình Hương Quân và cậu thanh niên đó. Không vẽ. Bất đắc dĩ nên mới phải nhờ cô giúp. Ngày mai chúng ta ra chợ tìm người vẽ là được. Tôi muốn ngày mai đăng lên mục tìm người,
Cảnh sát có thể truy nã họ luôn. Chỉ cần tìm được họ, Morley chết thế nào sẽ sáng tỏ cả thôi. Được, tôi vẽ giúp anh. Nhưng tôi có một điều kiện. Điều kiện gì? Bây giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra, đợi tôi nghĩ ra
Dù là điều kiện gì anh cũng phải thực hiện đấy. – Cho dù… – Tôi đồng ý. Cô đúng là có năng khiếu hội hoạ thật đấy. Tôi vẽ bừa ấy mà. Tôi đi ngủ trước đây. Xin hỏi tôi có thể giúp được gì cho quý khách không ạ?
Chúng tôi muốn gặp ông chủ Vu. Xin hỏi có hẹn trước không ạ? Bây giờ hẹn trước có kịp không? Thật ngại quá. Lịch trình công việc của ông chủ Vu chúng tôi được tính toán trên từng phút một. Dù là cảnh sát không hẹn trước cũng không được đâu ạ.
Vậy anh đi nói với ông chủ Vu của các anh, nói bây giờ có người muốn giết ông ta. Người muốn giết ông chủ Vu của chúng tôi nhiều lắm, ông ấy không quan tâm đâu. Anh tên gì vậy hả? Thôi được rồi, được rồi. Đợi chút đi.
Đằng nào ông ta cũng phải ra ăn cơm. Chuyện này không thôi được. Anh, đi dẫn ngay Vu Đại Nhậm đứng trước mặt tôi. Nói với ông ta, Lạc Thiếu Xuyên muốn gửi toàn bộ tài sản nhà họ Lạc vào ngân hàng của các người. Hoá ra là Lạc thiếu gia.
Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Là tôi không biết nhìn người, có mắt mà không thấy Thái Sơn. Tôi đi mời ông chủ Vu ngay đây ạ. Hai vị đợi chút, đợi chút nhé. Ghét nhất là lũ người có chút tiền rách là bày đặt khinh người.
Anh cũng có chút tiền rách đấy còn gì? Anh có nhầm không đấy, tôi không giống với bọn họ. Tôi là quý tộc. Nếu hai vị tin tưởng ngân hàng chúng tôi, muốn hợp tác thì tôi rất hoan nghênh. Nhưng nếu là vì vụ án của tên đầu bếp ấy mà đến đây,
Thì thật lấy làm tiếc, những gì nên nói tôi đã nói hết với phía cảnh sát rồi. Chúng ta tìm một nhà hàng vừa ăn vừa nói chuyện đi. Xin lỗi. Bữa trưa của tôi đã đặt trước rồi. Ông chủ Vu dùng bữa đều là đặt trước hết à? Đúng vậy.
Mình tôi ứng phó với một đống việc thế này, tranh thủ từng li từng tí. Sẽ không làm mất thời gian trên những việc cỏn con như đợi thức ăn thế này. Vậy ông đặt trước ở nhà hàng Hoa Nhài dùng bữa vào lúc nào? Thực ra mỗi buổi sáng
Thư ký đều sẽ xác nhận hành trình với tôi, bao gồm cả lịch dùng bữa. Thời gian trước đích thực là vì thức ăn ở nhà hàng Hoa Nhài cũng khá ngon. Nhưng nếu biết trước ăn bữa cơm mà xảy ra nhiều rắc rối thế này,
Có ngon cách mấy tôi cũng chẳng đến ăn. Tôi rất hiểu tâm trạng phá án không được của hai cậu. Không cách nào báo cáo kết quả công việc được, cho nên cứ đi làm phiền nhân chứng hết lần này đến lần khác. Nhưng tôi thực sự mong rằng
Hai cậu có thể đổi một người khác để làm lỡ thời gian. Thời gian của tôi thực sự rất quý báu. Một ngày ông kiếm được bao nhiêu tiền? Tôi không nhiều tiền bằng bố cậu thật, nhưng số tiền tôi kiếm được chí ít cũng nhiều hơn cậu nhiều.
Vu tiên sinh, Lạc thiếu gia không có ác ý. Chúng tôi đã điều tra được món ông gọi giống với người bị hại Lý Thành Ngôn. Nên chúng tôi nghi ngờ mục tiêu của hung thủ có thể là ông. Cũng là vì muốn tốt cho ông, nên mong ông nhớ kỹ lại chút.
Sau khi xảy ra vụ án, trong nhà hàng đã xảy ra những gì, và ông có từng gặp ai đó kỳ lạ hay không? Ví dụ như Trình Hương Quân. Hoa Đường cũng từng nhắc đến cái tên Trình Hương Quân với tôi, nhưng tôi không có ấn tượng gì cả.
Bởi vì tôi vốn không hề quen biết người này. Nếu các cậu cảm thấy cô ta có vấn đề, thì nên đi tìm cô ta chứ. Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn ý tốt của hai cậu. Chỉ có điều tôi không cần. Tôi còn có công việc, thứ lỗi không tiếp.
Phía cảnh sát đã điều tra rõ ràng vụ án này rồi còn gì? Vẫn còn phải xác thực. Đợi xác thực mà đã ra lệnh truy nã. Người trên này là hung thủ à? Nếu bắt nhầm người thì sao? Bắt nhầm thì thả ra. Bắt hắn là vì hắn có hiềm nghi.
Thả à? Nếu các người bắt nhầm người chính là đang dung túng tội phạm, để hắn có cơ hội tiếp tục làm hại bố Vu. Thẩm tiểu thư nghĩ nhiều rồi. Trước và sau khi vụ án xảy ra tổng cộng xuất hiện tám người. Hai người chết, hai người bị truy nã,
Ba người bị khống chế, chỉ có mình bố cô là tự do. Vu tiên sinh, muốn thưởng thức món ngon việc chờ đợi là điều không thể tránh khỏi. Ít ra đứng trước phép tắc, thì thời gian của ông chẳng quý báu hơn bất kỳ ai cả.
Hoa Đường, con đến đây làm gì thế? Thơm quá. Ông chủ, cho tôi một phần y như vậy. Vâng ạ. Bây giờ tôi cảm thấy cô nói rất đúng. Tên hung thủ đó nên chắc tay chút, xử luôn tên Vu Đại Nhậm đấy. Cậu thanh niên đó là nhắm vào Vu Đại Nhậm.
Sao anh lại nói vậy? Còn nhớ lúc nãy Thẩm Hoa Đường đã nói gì không? Chất vấn chúng ta tại sao bắt người. Câu sau. Câu sau? Nói chúng ta bắt nhầm người chính là dung túng cho hung thủ thực sự làm hại Vu Đại Nhậm. Nhưng sao cô ta biết
Người hung thủ muốn giết là Vu Đại Nhậm chứ? Vậy thì trừ phi người muốn giết Vu Đại Nhậm chính là cô ta. Nhìn cái gì thế? Thẩm Hoa Đường ra rồi. Cô ta có lẽ sẽ đi tìm cậu thanh niên đấy. Vậy tôi đi theo cô ta. Anh có được không đấy?
Thứ nhất, tôi là quân nhân. Thứ hai, Trâu Tĩnh Huyên từ nhỏ đã đi theo tôi. Cho nên tôi có nhận thức cực mạnh về việc theo dõi và theo dõi ngược. Chúng ta cũng đi thôi. Cơm niêu còn chưa ăn hết kìa. Gói về, mang về ăn.
Ông chủ, gói về giúp tôi. Vâng, cô đợi chút. Đến rồi. Cám ơn. Mấy cô gái nhà giàu đúng là rảnh rỗi quá đi mất. Thẩm Hoa Đường dạo phố cả ngày, nào giống với kẻ giết người thất bại đâu. Tôi có nói cô ta giết người bao giờ đâu,
Tôi chỉ nói là cô ta rất có khả năng sẽ đi gặp cậu thanh niên ấy. Anh chơi chữ với tôi đấy à? – Anh Tư Đồ! – Lạc thiếu gia! Đăng ảnh lên rồi, nhưng vẫn chưa nhận được bất cứ lá thư nào liên quan tới Trình Hương Quân.
Không biết bên Cục cảnh sát có tin tức gì không. Cô ta có từng ở khách sạn nào khác không? Em điều tra được rồi này. Em nghe ngóng ở quanh bệnh viện, tìm được một khách sạn cô ta từng ở. [Khách sạn Đại Dương] [Số 63 Đại lộ Trung tâm]
Nhưng thời gian sớm hơn. Là vào khoảng ngày 9 tháng này. Ngày 9? Đúng vậy. Người trong khách sạn nói cô ta chưa trả phòng, nhưng kể từ ngày 12 thì không thấy quay lại nữa. Nên bọn họ thu dọn đồ cô ta để ở lễ tân.
Chuyện của Trình Hương Quân ở Bắc Kinh có tin tức gì chưa? Em đã nhờ đồng nghiệp ở Bắc Kinh đi tìm hiểu rồi. Cô Trình Hương Quân này trước đây là một y tá, thích nghe ca kịch. Ăn mặc cũng rất để ý đến phong cách. Cô ta thích giao lưu,
Cũng được lòng mọi người lắm. Cô ta chỉ vì kiếm không đủ tiêu nên mới đổi sang bán thuốc. Lần này đến Cáp Nhĩ Tân cũng là nhân cơ hội thuốc chuột khan hiếm, kiếm chút tiền nóng. Đến khách sạn. Xin đợi một chút. Trên báo nói
Phía cảnh sát đang truy nã Trình Hương Quân. Cô ta giết người à? Không phải chứ! Sao? Cô ta trông không giống kẻ giết người à? Không giống thật. Chỗ cô khách nhiều như vậy, cô có thể nhớ rõ từng người một à? Cô Trình là người rất tốt,
Ra tay lại hào phóng, rất chịu chi tiền típ. Mà cô ấy còn không để chúng tôi dọn phòng, cô ấy chê chúng tôi dọn không ngăn nắp bằng mình. Mời vào. Thi thoảng cũng không về đây, nên cô ấy bỗng dưng bỏ đi cũng chẳng ai để ý. Vào năm ngày trước
Tiền mà cô ấy đóng dùng hết rồi, chúng tôi mới phát hiện cô Trình mãi chưa quay lại. Nên đã thu dọn hành lý cô ấy lại. Cảnh sát, bức ảnh truy nã trên báo này trông không giống cho lắm. Không giống chỗ nào? Nhìn kỹ thì đúng là cùng một người,
Chỉ có điều cô Trình không thích đeo khuyên tai. Tôi gặp cô ấy mấy lần cũng không thấy đeo. Cô nói cô ấy không đeo khuyên tai? Không đeo. Những thứ này tôi có thể mang đi không? Anh cũng là cảnh sát à? Tôi phải là được rồi.
Vậy phiền anh ký tên ở đây. Trình Hương Quân và Lý Thành Ngôn ngồi kế bàn nhau. Cho nên, là Trình Hương Quân đã giết Lý Thành Ngôn, hay là Trình Hương Quân và Lý Thành Ngôn sẽ cùng bị giết? Bên này! Thế nào? Bắc Kinh vui không?
Em có phải đi chơi đâu, em đi công việc mà. Ừ. Thế công việc đến đâu rồi? Cũng tàm tạm. Sau này anh có việc gì ở Bắc Kinh thì cứ tìm em. Thật hay không đấy? Vụ án trường nữ sinh phá rồi à? Tất nhiên rồi.
Em nghe nói hung thủ là cô thư ký đấy. Anh không sao chứ? Anh thì có chuyện gì được chứ? Em còn thấy anh mời cô ta ăn cơm mà. Theo dõi anh à? Bọn anh lại có vụ án mới rồi à? Có chứ. Nhưng hơn một tuần rồi
Không có tiến triển gì. Lần này ngay cả Tư Đồ cũng hết cách. Hai kẻ tình nghi, nhưng chẳng tìm được người nào. Cũng không biết là sống hay chết. Mẹ! Con về rồi à? Sao gầy thế này? Ôm vào toàn xương. Con chạy đến Bắc Kinh chịu khổ làm gì không biết!
Con đâu có. Có, gầy rồi đây này. Mẹ! Mau thay quần áo đi, anh đặt chỗ rồi, làm bữa cơm tẩy trần cho em. Đại ca! Đại ca, anh Bao tìm được Trình Hương Quân rồi. Ở đâu vậy? Chết rồi. Trong ngõ Bình Nguyên. Cậu lập tức thông báo cho Tư Đồ Nhan,
Bảo anh ta tới hiện trường. Hai người ăn trước đi nhé, cháu phải đến ngõ Bình Nguyên một chuyến. Chết thì cũng chết rồi, cháu gấp cái gì? Mẹ, con cũng đi xem thử. Nói không chừng con giúp được gì thì sao? Ơ kìa! Con gái con đứa giúp cái…
Hai đứa đi hết rồi, mẹ một mình thì đi ăn cái gì? Tĩnh Huyên vừa về, anh không để cô ấy nghỉ ngơi mà đến đây xem người chết à? Chị Mặc Uyển, là tự em muốn đến đấy. Em muốn giúp mọi người chút gì đấy,
Có thêm chân chạy việc cũng tốt mà. Anh Bao cũng là nhận được báo án mới chạy tới đây. Người báo án nói nhìn thấy bức ảnh của Trình Hương Quân trên báo, bỗng nhớ ra cô ta từng xuất hiện ở gần đây. Ở đâu? Ngay bên kia!
Ở đây có một nhà họ Phùng. Người báo án nói tổng cộng nhìn thấy Trình Hương Quân hai lần. Một lần là vào buổi chiều nửa tháng trước, còn lần nữa chính là vào buổi tối hôm Morley bị giết. Khoảng cách giữa hai lần là tầm ba đến bốn ngày.
Thế chuyện đã lâu vậy rồi tại sao bây giờ mới nói? Nói là đi xa vừa về, lúc dọn dẹp báo cũ phát hiện lệnh truy nã, nên lập tức chạy tới đây báo án. Anh Bao lúc này đang cáu ở bên trong kìa. Tại sao? Cái chết của Morley
Vốn định kết án là tự sát. Kết quả là Trình Hương Quân cũng chết luôn rồi. Thế đâu thể là cũng ăn phải thuốc chuột chết. Trình Hương Quân chết rồi? Đúng vậy. Người của mình vốn định đến hỏi thử xem nhà này có biết Trình Hương Quân hay không.
Kết quả là gõ cửa nửa ngày cũng không có động tĩnh gì. Sau khi phá cửa vào thì ngửi thấy mùi xác người. Sau đó phát hiện nạn nhân nằm trong một cái vali. Cuộn thành thế kia. Khỏi nói luôn. Anh có chắc chắn nạn nân là Trình Hương Quân không?
Không chắc chắn hoàn toàn. Tại sao? Anh vào trong là biết ngay thôi. Bên trong rối lắm, đừng vào. Đợi anh ở đây đi. Tôi vẫn vào trong xem thử thì hơn. – Tư Đồ tiên sinh. – Lạc thiếu gia! Cậu thấy chưa. Nếu ban đầu các cậu nói với tôi
Việc Morley bị hại chết rõ hơn một chút. Nếu lúc đó chúng ta bố trí thiên la địa võng để bắt người, thì đã không đến nỗi để nghi phạm chạy trốn hơn nửa tháng nay rồi. Nói còn chưa đủ rõ à? Là anh cứ khăng khăng… Lúc trước chưa có chứng cứ.
Hai kẻ tình nghi quan trọng cũng chưa tìm được kẻ nào. Chứng cứ hiện trường cũng đã khép kín. Cho nên tình tiết vụ án cơ bản phù hợp với suy luận của anh. Nhưng trước mắt đã xuất hiện nạn nhân mới. Cảnh sát trưởng Bao. Vụ án Morley phải chăng là
Có thể điều tra lại từ đầu rồi không? Lên đây rồi nói. Là thế này, đi theo trình tự này đúng là có chút khó khăn, nhưng tôi cũng là người coi trọng thực tế. Morley đã chết rồi, ông ta còn đến giết người kiểu gì? Đúng không nào?
Thế này, vấn đề trình tự tôi sẽ giải quyết. Nhưng cậu buộc phải giúp tôi một chuyện. Cậu bắt buộc phải chứng minh rõ ràng mối liên hệ giữa hai vụ án này. Anh biết bố trí thật đấy, anh Bao. Được. Có xác định được thân phận của nạn nhân không?
Mặt nát cả rồi. Bác sĩ Phương đang kiểm tra ở bên trong đấy. Nhưng từ vật chứng còn sót lại ở hiện trường và quần áo giày dép của nạn nhân có thể phán đoán được rằng, cậu nói đúng, nạn nhân chính là Trình Hương Quân. Trong Cục còn có việc,
Tôi về trước đây. Gặp lại sau nhé. Thế này là đào hố cho anh đấy. Ừ. Anh biết mà còn nhảy xuống à? Vụ án có liên quan thì chắc chắn sẽ có logic liên quan. Vậy nếu không có thì sao? Cứ như vụ án trường nữ sinh, hai vụ án tách biệt.
Ai phụ trách đây? Tất nhiên là anh rồi. Tôi có phải cảnh sát đâu. Bọn họ làm gì được tôi nào? Hai người tính tới tính lui, cuối cùng để tôi chịu trận đấy à? Chắc không sao đâu. Đừng nói là Cảnh sát trưởng Bao, cho dù là Cục trưởng tới
Thì cũng làm gì được anh nào? Cục cảnh sát là nhà cậu xây cơ mà. Học hư rồi đấy nhé! Người này chắc hẳn là không thiếu tiền. Tại sao? Đàn ông các anh không hiểu đâu. Đừng thấy những bộ quần áo này trông rất đỗi bình thường, kiểu dáng bình thường.
Dùng chất liệu đắt thế này để làm ra kiểu bình thường như vậy. Người này không những rất có tiền mà còn cực kỳ khiêm tốn. Anh nhìn này. Cô ta cố ý ăn mặc bình thường đấy. Cô ta muốn che giấu thân phận khác của mình,
Nhưng lại không muốn hạ thấp mình mặc đồ rẻ tiền. Đúng vậy. [Giấy chứng nhận] Nếu những chất liệu vải này đều có giá trị không nhỏ, thì có thể dựa vào quần áo để tìm được người này không? Những bộ quần áo này có lẽ đều là cô ta tự làm.
Nếu là quần áo may sẵn thế thì chắc là sẽ không có đường chỉ thế này. Nếu là may thật, thế thì tay nghề cũng kém quá. Thế nào? Có phát hiện gì không? Em gọi mẹ em đến đây đi. Mẹ em? Đừng hỏi nhiều vậy làm gì,
Bây giờ đến lượt bà ấy xuất chiêu rồi đấy. Phần mặt bị huỷ. Thời gian tử vong cũng khá lâu rồi, cũng may nhờ thời tiết thi thể mới giữ được kha khá. Trước mắt chỉ có thể phán đoán thời gian tử vong từ nửa tháng đổ lên.
Không thể chính xác hơn được nữa đâu. Phán đoán sơ bộ nguyên nhân tử vong là do vỡ xương sọ dẫn đến chảy nhiều máu. Hung khí có lẽ là vật cùn vừa to vừa nặng. Hung thủ dùng nó đập nhiều lần vào mặt nạn nhân. Nghiêng về đàn ông,
Hoặc là phụ nữ làm công việc chân tay. Tôi muốn xem thi thể. Chú ý phòng hộ. Bác sĩ Phương, cho tôi một cái khẩu trang luôn. Cô Chu không nên vào thì hơn. Không sao. Tôi là trợ lý của Tư Đồ tiên sinh. Không phải đôi này. Gì cơ?
Không phải đôi giày này. Cái nơ này có lẽ là bị rớt sau đó lại được may vào. Giống với đôi hôm đó anh nhìn thấy mà. Đôi đó là giày mới, không cũ như đôi này. Giày thì đúng thật là không thể cũ đi trong vòng một ngày được.
Nhưng cũng không thể nói lên được cô ta không phải Trình Hương Quân. Còn chỗ này nữa. Hôm đó lúc Hà Vạn Niên gói thức ăn cho Trình Hương Quân, đã làm phỏng cổ tay cô ta. Anh đừng đùa với tôi nhé. Tôi không uống thứ đó đâu.
Đấy là món đậu ngâm của người nghèo. Xin lỗi, xin lỗi. Nếu hôm đó cô ta bị giết thì trên da chắc chắn sẽ có vết thương. Nhưng người này không có. Nếu người này không phải Trình Hương Quân, vậy thì cô ta là ai? Bút. Lạc phu nhân này,
Bình thường mấy bà đều đánh theo kiểu này à? Cách đánh ở đây không phải đều giống nhau hết à? Tam Vạn. Tam Văn, ù! Lạc phu nhân. Tôi lây may mắn từ bà đấy, bà nhớ đến thường xuyên nhé. Thiếu Xuyên nhà tôi đang điều tra án ở gần đây,
Nếu các cô có giúp đỡ được gì thì, có lẽ tôi sẽ đến thường xuyên thật đấy. Là nhà Phùng phu nhân đúng không? Chủ hộ họ Phùng. Thì đấy. Hình như tên là Phùng Trình Chử. Ừ đúng, tên là Phùng Trình Chử. Tôi hay gặp vợ ông ta lắm.
Phùng phu nhân nói với tôi chồng bà ấy là người làm ăn, từ sáng đến tối không có ở nhà. Tôi thấy ấy à, cô vợ đẹp thế này không biết sau lưng sẽ làm ra chuyện gì. Tôi thấy các bà không ăn được nho nên chê nho chua thì có ấy.
Thấy Phùng phu nhân trẻ đẹp, nên các bà nghĩ cách đặt điều cho người ta. Đúng không nào? Lạc phu nhân. Làm gì có đàn ông nhà nào nửa đêm về nhà, ban ngày lại không thấy mặt mũi đâu chứ? Đúng thế. Phùng phu nhân sống ở đây ba năm,
Mà tôi chưa gặp Phùng tiên sinh lần nào. Thật à? Người chết có khi nào là Phùng phu nhân không? Chồng cô ta không nuốt nổi cục tức này nên giết cô ta. Tôi nói cho bà biết này, Phùng tiên sinh là một đặc vụ đấy.
Chỗ mấy bà mà cũng có đặc vụ à? Thật không đấy? Tôi nói dóc làm gì. Con trai tôi làm việc cho Chính phủ, tôi nói lại chuyện của Phùng phu nhân cho nó biết. Khi ấy nó nói luôn, Phùng tiên sinh chắc chắn là đặc vụ. Các bà thử nghĩ mà xem,
Phùng phu nhân từng nói với bọn tôi chồng mình làm ăn gì đấy. Từng nói rồi à? Chỉ là cái cớ mà thôi. Anh ta đang viện cớ cho sự xuất quỷ nhập thần của mình đấy. Một vụ án giết người mà thôi, cái gì mà đặc vụ, khoa trương quá rồi đấy.
Thật mà, tôi nói với cô, tôi đã hỏi Phùng phu nhân rồi. Cô ta nói gì? Phùng phu nhân ngoài mặt nói không phải, không phải. Nhưng sau đó lại nhét cho tôi một cục xà phòng thơm. Còn dặn tôi đừng đi nói với người khác nữa. Thật à? Đúng vậy, đúng vậy.
Có chuyện này thật à! Thế à? Ù! Sao bà lại ù rồi thế? – Tiền đâu, tiền đâu! – Hên thế không biết! Mấy bà có ăn gian không đấy? Xem bà nói kìa! – Làm sao có chuyện đó được! – Đưa tiền đây, đưa tiền đây! Tư Đồ.
Gửi một cái điện báo giúp tôi. Bộ trưởng Uông của Bộ tư pháp Bắc Kinh? Vì vụ án này à? Anh ấy là bạn học của tôi. Tôi định nhờ anh ấy điều tra một việc. Không phải là có Kim Khải Minh điều tra giúp anh rồi à?
Bên phía Trình Hương Quân như vào ngõ cụt, e rằng chỉ có Bộ trưởng mới có thể dựa vào uy quyền mà mở ra một lối đi thôi. Tôi đi vệ sinh xả xui cái đã. Các bà hên quá! Đi thôi con gái. Thế nào? Có một số chỗ nghe không rõ.
Chốc nữa em nói lại với anh. Được, em nhớ hết rồi. Đi thôi. Đi thôi. Hai mụ già này đánh bài ghê gớm thật, loắng cái là ăn của mẹ hết mấy chục đồng. Về thanh toán lại cho thím đấy nhé! Tiền của nhà mình đều chỗ thím cả,
Thanh toán thế nào tự thím quyết định đi. Cũng đúng. Thím nói với cháu này, những chuyện như hôm nay thím cháu gặp nhiều rồi. Những việc xảy ra bất thường chắc chắn là có điều kỳ lạ. Phùng phu nhân đó
Chạy tới đây là để vụng trộm với người tình của cô ta đấy. Cái gì mà đặc vụ gián điệp gì ở đây! Thế mà cũng nghĩ ra được. Thím, những cái khác không nói, chứ thím thông minh như vậy, khắp cái Cáp Nhĩ Tân này
Làm gì có chuyện gì mà thím không nghe ngóng ra được. Chứ sao! Tám ván mạt chược là chuyện tổ tông tám đời nhà cô ta thím hỏi ra cho cháu tuốt. Về rồi à? Thế nào? Có phát hiện gì mới không? Nạn nhân không phải Trình Hương Quân. Thế thì là ai?
Tôi biết rồi, chắc chắn là Phùng phu nhân. Phùng phu nhân là ai vậy? Nhà mà thuê nhà là họ Phùng. Phùng Trình Chử ngoài mặt là một thương nhân, rất ít khi về nhà. Những người trong khu cũng chỉ nghe về anh ta chứ chưa gặp mặt bao giờ.
Lạnh quá, vào trong nói đi. Anh ta chỉ về nhà với vợ vào giữa đêm, chưa ai thấy anh ta trông như thế nào bao giờ. Phùng Trình Chử? Phùng Trình Chử không phải thương nhân, thế thì anh ta làm gì? Anh ta là một đặc vụ. Đặc vụ? Thế thì đúng rồi!
Sao lại đúng? Trình Hương Quân rất có khả năng chính là sát thủ đặc vụ, bán thuốc chẳng qua chỉ là một thân phận để che giấu mà thôi. Cô ta chắc chắn đã nhận được mệnh lệnh từ cấp trên, giết Lý Thành Ngôn, rồi lại giết Phùng phu nhân này.
Chuyện của đặc vụ, Cục cảnh sát chúng ta không can thiệp được đâu. Chuyện của đặc vụ, Cục cảnh sát chúng ta biết càng ít càng tốt. Mau lên! Dán lệnh truy nã Trình Hương Quân lên, là vụ án này kết thúc vậy thôi.
Làm gì có nhiều đặc vụ gián điệp như vậy. Tôi dò la được Phùng phu nhân này là ra ngoài hẹn hò với người tình. Thế thì đúng rồi! Lại đúng cái gì nữa? Trình Hương Quân có lẽ không phải là sát thủ đặc vụ,
Cô ta có thể là một sát thủ chuyên nghiệp. Người thuê cô ta là Phùng phu nhân. Lý Thành Ngôn biết Phùng phu nhân vụng trộm bên ngoài, nên Phùng phu nhân bảo Trình Hương Quân giết Lý Thành Ngôn. Thế tại sao lại đen ăn đen nhỉ? Là vì Phùng phu nhân
Không thanh toán đúng hạn cho Trình Hương Quân, nên Trình Hương Quân giết Phùng phu nhân luôn. Giết người diệt khẩu! Chuyện này cậu làm tốt lắm! Mau dán lệnh truy nã rồi giải tán anh em đi. Cảnh sát trưởng Bao. Với tài năng của anh
Không đi viết kịch bản phim thì đáng tiếc quá. Nhưng anh nghĩ kĩ mà xem, nếu cô Trình Hương Quân này mà là sát thủ chuyên nghiệp thật, thì cô ta giết Lý Thành Ngôn là được rồi. Sao phải mất công giết thêm Morley làm gì? Bởi vì cô ta kĩ tính.
Cô ta là một sát thủ kĩ tính! Được rồi, các cậu đi đi. Tôi phải viết báo cáo đây. Này, anh mà xử án như vậy không sợ thêm mười ngày nửa tháng nữa lại chết thêm vài người à? Cậu là một cảnh sát
Mà sao suốt ngày cứ nghĩ tới chuyện chết người thế hả? Cảnh sát trưởng Bao, chẳng phải anh đồng ý với tôi là cho thêm chút thời gian hay sao? Cậu điều tra phần cậu, tôi viết báo cáo phần tôi. Chúng ta không liên quan gì tới nhau. Đi đi.
Về văn phòng trước đi. Anh Tư Đồ. Anh bảo em đi điều tra một đặc vụ à? Người sống ở đó có lẽ không phải là đặc vụ. Tại sao? Đặc vụ sao có thể để vợ mình tuyên truyền khắp nơi mình là đặc vụ chứ? Nếu là vậy thật,
Thì người giết chết Phùng phu nhân chắc chắn là chồng cô ta. Ông Hạ, ông vào đây bằng cách nào thế? Cửa mở mà, thì tôi bước vào thôi. Các cậu đang bàn về vụ án hả? Sao không đóng cửa hả? Cũng chỉ có ông mới dám vào thẳng đây thôi.
Tôi cũng có tìm cậu đâu! Tôi tìm thằng nhóc này. Đây là dưa chua tôi mới muối, cậu ăn thử đi. Cám ơn ông Hạ. Hôm khác sẽ dùng dưa chua của ông muối, làm món thịt lợn om nồi đất cho ông ăn thử. Biết điều! Tôi đi đây. Đại ca!
Đại ca, có chuyện rồi! Sao thế? Thẩm Hoa Đường bị bắt cóc rồi. Em thấy người báo án khả nghi, nên bắt vào phòng tra hỏi rồi.