Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió Tập 02 | Phim Tình Cảm Đô Thị Mới Nhất 2023 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Tôi Muốn Đi Ngược Chiều Gió] [Tập 2] [Tất cả động vật tham gia trong phim đều được ghi hình dưới sự chỉ đạo an toàn, xin đừng bắt chước.] Đồ của anh này. Tối qua rơi ở chỗ tôi.
Cảm ơn cô vẫn nhớ trả lại tôi. Hóa ra Free Unicorn đã thành lập được 30 năm rồi. Năm nay khu sản xuất cũng không tổ chức quảng bá theo chủ đề gì hoành tráng, nên trông hơi ảm đạm, không được khí thế lắm. Bọn tôi làm kinh doanh,
Không cần sự khí thế giả tạo đó. Buổi livestream hoành tráng của cô hôm qua rất cá tính, rất khí thế, một ngày đã tiêu hết mấy triệu tệ. Bố cô duyệt ngân sách chưa thế? Vậy phong cách của anh là đi với bụt mặc áo cà sa,
Đi với ma mặc áo giấy à? Cô Giang đang ám chỉ gì vậy? Từ Tư, học khoa Kinh tế – Tài chính ở Cambridge, làm mua bán và sáp nhập ở Ngân hàng Đầu tư Nước ngoài Aicity Hồng Kông, Trung Quốc mấy năm, kiếm được không ít tiền nhỉ. Sao thế?
Sau khi trở về lại chuyển sang đầu tư bất động sản à? Không đúng, nói cho chính xác thì bây giờ anh đang thất nghiệp. Tìm hiểu tôi kỹ như thế, cô Giang quả thật rất có hứng thú với tôi. Ai bảo anh lừa tôi một trăm tệ. Vào đi. Bố ơi.
Sao hôm nay lại đến công ty? Đưa một nhà đầu tư đến gặp bố. [Giang Kỳ Thắng, Chủ tịch Tập đoàn Giày dép và may mặc Free Unicorn] Chào chủ tịch Giang, tôi là Từ Tư, hôm nay đến để học hỏi. Ngồi đi. Người của Đầu tư Bảo Hưng sốt ruột lắm à?
Cậu vẫn chưa chính thức vào Bảo Hưng làm đã thay họ lo liệu dự án mua đất lớn thế này rồi. Chắc họ cho cậu một chức vụ khá ổn nhỉ? Đúng là không giấu được chuyên gia trong ngành chuyện gì cả. Họ không nói với cậu là Free Unicorn
Sẽ không bán Đằng Nhạc à? Triêu Dương Đại Nhân? Sao hả? Sau này ở công ty, tôi còn phải gọi cô là đại nhân à? Sếp Nghiêm, tôi có thể giải thích. Hai trăm nghìn fan, công ty chúng ta có hotgirl mạng nổi tiếng mà tôi lại không biết cơ đấy.
Tôi có thể giải thích. Giải thích cái gì? Trước khi vào công ty, cô đã là hotgirl mạng rồi, thế nên việc này không liên quan đến công ty hả? Không phải, vì Weibo là công cụ giao tiếp cá nhân của tôi. Lúc vào đây làm, tôi không báo lại với công ty,
Thế nên… Cá nhân thì không thành vấn đề, nhưng cô có mấy trăm nghìn fan, tức là có sức ảnh hưởng xã hội. Cô dùng sức ảnh hưởng của cô để nhận quảng cáo cũng không phải là không được. Nhưng cô lại chạy đến
Nền tảng của đối thủ cạnh tranh với chúng ta. Thế là thế nào? Kể từ khi thành lập đến nay, lần đầu tiên Aneda chúng ta nắm tay công ty bạn lên hot search. Hướng Triêu Dương, cô hay lắm. Vậy… Công ty định xử lý việc này thế nào ạ?
Cô ra ngoài trước đi. Để tôi suy nghĩ đã. Vâng. Tôi rất thích giày cô làm trong video. Phong cách truyền thống đẹp mà, ăn đứt mấy mẫu trong dây chuyền sản xuất của chúng ta. Cảm ơn nhé. Cố lên. Giày số 44 đúng không? Nào, thử đi. Trời tuyết phải cất kho,
Trời quang mới phát lúa. Quy tắc cũ trong ngành, hiểu rồi chứ? Vào đi. Giang Hồ đến rồi à. Giám đốc tài chính đến rồi, [Nhạc Sam, Giám đốc tài chính Tập đoàn giày dép và may mặc Free Unicorn] con phải chuồn gấp thôi. Nghe nhạc hiệu đoán chương trình,
Anh cũng đừng đứng ngây ra đấy. Giày này anh cũng không đi được. Thôi, chúng ta ra ngoài đi. Bố, vậy con đi trước nhé. Đây là báo cáo tài vụ của quý này. Kết bạn WeChat đi. Có cần thiết không? Nói rồi mà, nếu tôi thắng, sau này anh đừng
Xuất hiện trước mặt tôi. Lời tối qua cô cứ xem như say rượu nói linh tinh đi, không cần phải để ý đâu. Anh đúng là giỏi chơi xấu thật đấy. Vừa nãy chúng ta còn đứng cùng chiến tuyến còn gì? Không kết bạn làm sao được. Người trưởng thành xã giao
Là để đôi bên cùng có lợi. Hình như giữa chúng ta không có phi vụ gì để cùng nhau có lợi cả. Đừng nói quá sớm. Cô xem thị trường có tính dự báo cao còn gì. Ý anh là sao? Ý là kết bạn WeChat đi, sau này cô bán tài sản,
Có thể liên lạc với tôi. Tôi sẽ đi làm lại ngay thôi. Đúng như cô tìm hiểu, tôi không chỉ đầu tư bất động sản, mà còn kiêm luôn xử lý tài sản xấu nữa. Free Unicorn đâu có cần. Cô tin tưởng Free Unicorn thế à? Anh có tin vào thần thánh không?
Bố tôi chính là thánh. Mấy khoản đầu tư nước ngoài vẫn chưa thể giải ngân. [Free Unicorn] Bên cung ứng hàng còn nợ mấy chục triệu tệ, sắp phải phát lương đến nơi rồi. Tạm thời thế chấp tài sản ngoài luồng đứng tên Giang Hồ để trả lương trước đi.
Mau chóng tìm ra Thẩm Quý. Tiền của chúng ta ở Vay vốn Tâm An cũng phải lấy ra. Có chuyện gì cứ nói thẳng. Mấy năm nay, đúng là chúng ta đã mạnh tay đầu tư hơn, tất nhiên cũng vì chẳng còn cách nào khác. Lợi nhuận trong ngành mấy năm gần đây
Thật sự là mỗi năm một giảm, áp lực doanh thu quả thực rất lớn. Thị trường là phải lên lên xuống xuống như thế. Đấy cũng là xu hướng chung thôi. Đừng lo lắng nữa. Tôi đã bàn bạc ổn thỏa với bên Lão Trương rồi. Lúc cần thiết, họ sẽ hỗ trợ vốn.
Thứ Sáu anh nhất định phải đến chỗ bác sĩ Châu kiểm tra lại đấy. Không sao chứ? Không sao. Dạo này có liên lạc với Cao Ngật không? Sao vậy? Thẩm Quý của Vay vốn Tâm An là Cao Ngật giới thiệu cho chúng ta làm quen. Thời gian trước,
Tôi muốn liên lạc với Thẩm Quý, nhưng không thấy tăm hơi. Hôm nay gọi điện cho Cao Ngật cũng không thấy nghe máy. Tính thằng bé này hướng nội lắm, cộng thêm dạo này nó bận việc quá, thế nên mới vậy. Xem ra Cao Ngật vẫn thân với anh hơn.
Hy vọng là tôi đã nghĩ nhiều. Không còn việc gì thì tôi ra ngoài trước đây. [Cao Ngật] [Giang Kỳ Thắng] [Cao Ngật, lãnh đạo cấp cao của Bách hóa Lợi Đô] Về thẳng nhà đi. Đi trước nhé, tạm biệt. Cậu đến đây làm gì? Aneda vẫn chưa sa thải cậu à?
Nếu cậu đến để cười trên nỗi đau của người khác, vậy thì cậu tính nhầm rồi. Xem ra ban lãnh đạo Aneda vẫn đang gặp khó khăn trong việc đưa ra quyết định xem có sa thải cậu hay không. Vậy là tôi không nhìn nhầm người thật rồi. Giang Hồ,
Rốt cuộc cậu lại định giở trò gì? Tôi nói rồi, tôi rất thích thiết kế của cậu là Thắng Cảnh Chuyển Động. Tôi cũng nói rồi, thiết kế bây giờ của cậu không hợp với Aneda. Họ sẽ không dốc sức giúp cậu làm bộ sưu tập này. Vậy thì sao?
Vậy nên tôi ngỏ ý chân thành, đích thân đến mời cậu làm thiết kế chính cho Đằng Nhạc. Cậu có làm việc ở Free Unicorn hay Đằng Nhạc đâu. Cậu lấy tư cách gì để mời tôi? Cậu cũng nói rồi đấy thôi, tôi có một ông bố giỏi. Tôi có thể cho cậu
Đãi ngộ mà Aneda còn lâu mới cho cậu. Giang Hồ, cậu tưởng rằng mọi thứ trên đời đều có thể dễ dàng có được sao? Cậu chẳng hiểu gì về Đằng Nhạc, còn tự ý quyết định tuyển nhà thiết kế cho Đằng Nhạc cơ đấy. Thật không biết nên khen cậu ngông cuồng,
Hay cười cậu ngốc nghếch nữa. Hướng Triêu Dương, làm việc theo cảm tính không phải là thái độ hành xử của một người trưởng thành. Nhà máy Đằng Nhạc đã sản xuất thuê cho Free Unicorn 20 năm rồi. Đằng Nhạc bây giờ chỉ còn một mẫu giày trắng
Vốn không bán được trên thị trường. Thế nên vì Free Unicorn, từ lâu Đằng Nhạc đã không còn sản phẩm riêng của mình. Một Đằng Nhạc sa sút vốn không xứng có thiết kế riêng. Hướng Triêu Dương! Đằng Nhạc bây giờ không xứng để tôi làm nhà thiết kế. [Bác Ký] À này,
Joe nói với tôi tin tức bên Hồng Kông, Trung Quốc rồi. Thẩm Quý, người phụ trách chính của nền tảng Tài chính và Vay vốn Tâm An có vốn đầu tư chủ yếu từ Free Unicorn đã biến mất mấy ngày rồi. Bây giờ không chỉ người của Free Unicorn
Tìm anh ta thôi đâu. Vậy nên tôi mới nói, họ gặp vấn đề tài chính lớn như thế, nên cả xưởng sản xuất mới vắng lặng trong lễ kỷ niệm thành lập công ty. Bây giờ Free Unicorn thâm hụt vốn đến mấy tỷ. Chỉ cần tin tức Thẩm Quý mất tích
Bị lộ ra, chắc chắn Vay vốn Tâm An sẽ không chịu được sức ép đua nhau rút vốn. Lúc đó, nó sẽ là giọt nước tràn ly đè sập Free Unicorn. Đúng rồi, chưa hết đâu. Thực ra Lão Giang nắm rất rõ tình hình của K32. Chuyện này chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ tin tức đã lưu thông trên thị trường. Đến lúc đó, tất cả mọi người đều sẽ biết chuyện. Mặc dù bây giờ chúng ta đã thu mua hết đất xây dựng xung quanh Đằng Nhạc, nhưng nếu cuối cùng, bọn mình không thu mua được Đằng Nhạc
Thì chúng ta sẽ vô cùng, vô cùng bị động. Hay là bọn mình đẩy nhanh tốc độ tung tin tức Thẩm Quý mất tích ra ngoài nhỉ? [Big Bird Bình Luận] A lô. Thẩm Quý? Yên tâm, yên tâm. Tôi sẽ lo việc lan truyền tin tức. [Công ty giày Đằng Nhạc]
Từ từ, từ từ thôi. Con bé này, sao lại đưa bố đến Đằng Nhạc thế? Bố đến đây nào. Nào. Được, được, từ từ, từ từ. Đúng là già rồi, leo mấy bậc cầu thang đã thở dốc rồi. Bố, bố xem. [Công ty giày Đằng Nhạc] Bố hay nói
Đằng Nhạc là khởi điểm của Free Unicorn, cũng là khởi điểm của bố, nên mới luôn giữ vững quan điểm không bán Đằng Nhạc. Con đã tìm được lô giày đầu tiên bố bán vào hơn 30 năm trước. Bố xem có phải mẫu này không? Không sai.
Đây chính là lô giày đầu tiên bố bán ra vào năm đó. Đã 30 năm trôi qua rồi. Năm đó, bố tham gia hợp tác xã, được phân đến đây. Ngày đầu tiên đến trình diện, trước cổng nhà máy có một cô gái mặc áo sơ mi trắng làm từ sợi tổng hợp.
Cô ấy đã mỉm cười với bố. Chớp mắt, Đằng Nhạc đã sắp tròn 100 tuổi rồi. Vâng, lúc đó bố vừa gặp đã yêu mẹ con. Lần đầu tiên con dẫn con trai đến trước mặt bố đấy. Bố nghĩ gì vậy? Không phải như thế đâu. Chứ là thế nào?
Con chỉ đánh cược với tay đầu tư họ Từ kia thôi, hết rồi. Tốt quá, vậy thì bố yên tâm rồi. Yên tâm gì chứ? Con không biết đâu, cậu Từ Tư này rất thông minh, lắm thủ đoạn, cũng có nhiều dã tâm. Nếu con có ý với cậu ta
Thì bố sẽ phải lo lắng lắm. Nói chung trong mắt con, người giỏi thế nào cũng không giỏi bằng bố con. Nhìn gì mà nhìn? Năm mươi tám điểm? Năm mươi tám điểm thì đã sao? Lần này tôi bị cảm nặng, thi không tốt, lần sau nhất định sẽ được 100 điểm.
Thực ra câu này cậu không trả lời sai, tại đề bài có vấn đề, đáp án của cậu là đúng. Thật vậy sao? [Cao Ngật, dạo này anh đang bận gì vậy?] [Cao Ngật, bố em muốn em tiếp quản Đằng Nhạc trước.] Câu này bảy điểm, cậu phải được 65 điểm mới đúng.
Thật à? Bố, bố ơi, con được trên trung bình. – Bố xem nào. – Không cần đứng nữa rồi. Có phải bố bắt con đứng đâu, tự con giận dỗi đấy chứ. Không cam tâm, không thi tốt. Sau này bảo cậu ấy đến dạy kèm con đi.
Cậu ấy giỏi hơn giáo viên dạy Toán. Đừng cậu ấy, cậu ấy mãi nữa. Người ta là con trai của một chiến hữu hồi bố còn ở đội sản xuất nông thôn đấy. Sau này sẽ ở nhà chúng ta. Con cứ gọi là anh Cao Ngật đi. Anh Cao Ngật. A lô.
Chúng tôi không biết chuyện Thẩm Quý, xin đừng suy diễn lung tung. Sếp Giang. Được, được, được. Bên kia mau gửi tài liệu qua đi. Đừng để rơi. Để tôi, để tôi. Ghi lại, ghi lại. Thấy gì chưa? Cổ phiếu hôm nay đấy. Đi. Mau lên, mở máy tính ra. Sếp Nhạc.
Sếp Nhạc. Sếp Nhạc. Tin Thẩm Quý mất tích đang lan truyền khắp nơi. Tôi… Trả tiền đi, trả tiền đi. Mau đi đi. Đồ lừa đảo, trả tiền cho chúng tôi. Mau trả tiền cho chúng tôi. Thẩm Quý! Ra đây giải thích đi. Ra đây, trả tiền cho chúng tôi. Ra đây.
A lô. A lô, Cao Ngật. Công ty xảy ra chuyện rồi. Giang Hồ, anh còn có chút việc gấp ở đây. Em giữ gìn sức khỏe nhé. Cúp máy đây. Công ty liên kết của Lợi Đô cũng đã mua Vay vốn Tâm An qua tay cậu, tại sao không bị ảnh hưởng gì?
Chú Giang, không biết bây giờ nói một tiếng xin lỗi còn kịp không. Cao Ngật, cậu giới thiệu Thẩm Quý cho tôi để tôi đầu tư vào Vay vốn Tâm An. Thằng nhãi nhà cậu cố ý đúng không? Lát nữa vẫn phải nhờ cô dẫn tôi đi đăng ký lại
Tài khoản thanh toán của Cao Chính. Cảm ơn. Tài khoản của Giang Kỳ Thắng cũng đến lúc nên hủy rồi, đúng không bố? Giang… Giang… Thắng ngay trận đầu. [*đồng âm tên Giang Kỳ Thắng] Thắng ngay trận đầu. Thẩm Quý bị bắt rồi. Vay vốn Tâm An đi tong rồi. Chú Giang,
Không biết bây giờ nói một tiếng xin lỗi còn kịp không. Kính chào quý khách. Từ Tư. Ngồi đi. Tôi tìm anh để bàn về Đằng Nhạc. Tôi biết. Cô xem cái giá này có chấp nhận được không? Anh có biết xấu hổ không vậy?
Anh làm thế là đục nước béo cò đấy. Muốn nghe tôi nói lời thật lòng không? Loại người như anh thì nói được lời thật lòng gì chứ? Tôi tưởng hôm nay cô hẹn tôi là đã nghĩ thông suốt rồi. Giá cả dao động theo quy luật thị trường.
Cô là con gái của Giang Kỳ Thắng, đừng trẻ con như thế. Huống hồ, với tình hình hiện giờ thì giá này là hợp lý nhất rồi đấy. Dĩ nhiên, cô có thể chấp nhận, cũng có thể không chấp nhận. Tôi làm ăn buôn bán, chưa từng ép mua ép bán bao giờ.
Anh… Nhưng nói câu thật lòng nhé, dù tôi tăng giá gấp mười lần cho cô thì cũng không có cách nào cứu được Free Unicorn khỏi nước sôi lửa bỏng. Dù cho bố cô là thần thánh. A lô, cậu ạ. Chuyện gì? Nói đi. Tuyết rơi rồi. Thật à? Vậy tối nay
Mình ăn lẩu được không? Được. Hôm nay lạnh thế này, em muốn uống trà sữa nóng. Được, đi thôi. Vậy đi thôi. Anh. Đánh vào trong chút. Lạnh chết mất, lạnh chết mất. Toàn tuyết là tuyết. Lại hoành thánh á? Có thể đổi món khác không hả? Ngày nào cũng ăn hoành thánh,
Ăn ngán luôn rồi. Con gái đừng nhỏ nhen như vậy. Có chút chuyện cỏn con mà đã mặt nặng mày nhẹ với mẹ rồi. Đây là chuyện nhỏ chắc? Mẹ đã xin lỗi con rồi, con còn muốn thế nào nữa? Con muốn thế nào nữa? Được rồi, được rồi.
Mau ăn đi, mau ăn đi. Đây là nhân bánh Lão Cửu mới làm đấy. Mau, mau ăn đi. Lát nữa có bận gì không? Lát nữa đi chợ với anh nhé. Đứng lên. Cúi người. [Bùi Chí Viễn, Giám đốc xưởng sản xuất lâu năm của thương hiệu giày Đằng Nhạc] Nào. Từ Tư.
Xem phòng làm việc tôi chuẩn bị cho cậu này. Thế nào? Vừa ý không? Tuyệt lắm, cảm ơn cổ đông Đô. Cảm ơn gì chứ. Tiểu Đào. Sau này phải học hỏi Từ Tư nhiều vào. Big Bird đã dành vài ngày để bình tĩnh lại sau cơn sốc, cuối cùng cũng coi như
Hiểu rõ chuyện này rồi. Huy hoàng, Free Unicorn cũng đã từng có thời kỳ huy hoàng. Năm 2015 lên sàn chứng khoán ở Hồng Kông, Trung Quốc, [Big Bird Bình Luận] nhưng sau đó, Giang Kỳ Thắng đã đi ngược lại xu thế thời đại. Nghe nói ông ấy cũng từng
Làm người bảo lãnh cho mười mấy hợp đồng cho vay tài chính, hạn mức lên tới mấy tỷ nhân dân tệ. Có nguồn tin cho rằng, người thừa kế hàng thứ nhất tức là cô cả Giang… Người thừa kế hàng thứ nhất… …sẽ chịu trách nhiệm bồi thường liên đới.
…thừa kế một món nợ lớn. Đây không còn là chế độ khó nữa. Đây là từ chế độ đơn giản ban đầu rơi thẳng xuống chế độ chết chóc, có thể kết thúc trò chơi ngay luôn. Vậy nếu là cậu, cậu sẽ làm thế nào? Món nợ khổng lồ thế này
Chỉ có một con đường sáng suốt là từ bỏ tài sản thừa kế. Cảm ơn. Tôi đang định tìm cậu. Xe của cậu… Tôi biết, tôi biết. Chìa khóa xe chứ gì? Sau khi đến Bảo Hưng, hôm nào cũng phải mượn xe, mượn xe ắt phải ra ngoài. Đâu ra lắm lời thế?
Lái chậm thôi. Cháu đã soạn thảo điều khoản thế chấp cổ phần của Free Unicorn rồi. Cháu chỉ xin giữ lại Free Unicorn, chỉ thế mà thôi. Giang Hồ, cháu đừng vội. Mọi người bàn bạc thêm đã. Bàn bạc cái gì? Lão Trương, tôi biết nhà các anh và nhà Lão Giang
Thân thiết với nhau. Có những lời thật lòng anh không có cách nào nói với con bé. Nhưng bậc cha chú chúng ta có thể nói mấy câu thật lòng với Giang Hồ mà. Giang Hồ à, cháu chưa trải qua sóng gió, không biết thế sự phức tạp.
Bây giờ cháu đưa ra phương án thế này là gì đây hả? Đúng là suy nghĩ viển vông. Từ đây có thể hoàn toàn nhận thấy cháu vốn không hiểu cách xây dựng thị trường, làm sao kinh doanh đây? Tiểu Vương, sao anh có thể nói với con bé như thế?
Giang Hồ à, nếu cháu muốn lập nghiệp hoặc là ra nước ngoài mà thiếu tiền thì cứ tìm bọn chú. Bọn chú đều là bạn tốt của bố cháu. Mọi người đều sẽ giúp đỡ cháu. Nhưng chuyện Free Unicorn thì cháu phải chấp nhận hiện thực. Coi như cháu cầu xin các chú
Giúp cháu giữ lại Free Unicorn, nghĩ cách giúp Free Unicorn với ạ. Sao cái con bé này không hiểu chuyện thế chứ. Nhìn tôi làm gì? Đi thôi. Đúng là trẻ dại khó bảo. Giang Hồ à, từ trước đến nay, bố cháu bảo bọc cháu rất kỹ. Thế nhưng
Thương trường rất tàn khốc. Người ta là đao thớt, cháu là thịt cá. Đây chính là hiện thực. Bố cháu còn không thể cứu được Free Unicorn. Cháu cũng không cứu được đâu. Bây giờ cháu nên ra nước ngoài, lấy chồng. Đó mới là lối thoát tốt nhất cho cháu. Nếu cháu
Ôm mục đích như thế này đến bàn bạc cách giải quyết gì đó, thì cuối cùng kết quả cháu nhận lại chỉ có một. Đó chính là không có cách nào cả.