Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 11 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Nạn nhân Đào Chi Linh vùng đầu trúng đạn, bị bắn xuyên xương sọ. Đường bay viên đạn và khẩu súng đều giống với vết tích khi Lâm Khiết bị giết. Có thể phán đoán là cùng một hung khí.
Thời gian tử vong vào khoảng hai tiếng trước. Phải rồi. Trên người nạn nhân có thể thấy một số vết bầm, có thể trước lúc chết đã giằng co với người khác. Đào Chi Linh chết rồi. Giờ kẻ tình nghi chỉ còn lại Lý Bội thôi. Lý Bội? Tiểu Lục, lại đây.
Đại ca. Hai giờ trước, Lý Bội lấy thông tin đăng kí rời trường cho học sinh ở cổng trường. Rốt cục là ai nhỉ? Cứ vào xem thế nào đã. Giỏi. Tiêu hết tiền vào đây rồi. Thư kí Hạ. Đào Chi Linh lương một tháng được bao nhiêu? Mỗi tháng 60 đồng.
[Thế ngoài đó ra,] [có còn nguồn thu nhập nào khác không?] [Chưa nghe kể bao giờ.] Tìm thấy trong túi. Thì ra là thế này. Ý anh là, Buổi tối xảy ra vụ án, Đào Chi Linh thực sự đã thấy hung thủ? Còn nhớ Phương Hoành, cậu giúp việc nhà anh không?
Đào Chi Linh sống cực kì xa xỉ. Vì tiền lừa đảo tống tiền đến thực sự quá nhanh, cô ta muốn mượn lời anh để nói với hung thủ, rằng cô ta đã nhìn thấy rồi. Thế phía trên lại rắc rối rồi. Giờ biết làm thế nào đây?
Hay là… cứ bắt một người trước. Bắt ai? Anh tìm gì thế? Đây là máu sao? Đây chính là hung khí Phạm Lệ Hoa sát hại La Cẩn Ngôn. Là Phạm Lệ Hoa? Là bà ấy tự nói. Bà ấy đã nói rằng, bà ấy thấy phòng dạy nhạc có ánh sáng
Liền tới xem sao. Tôi không hiểu. Rồi bà ấy lại nói, bà ấy tiện tay nhặt một thanh gậy gỗ lên để phòng thân. Nhưng thanh gỗ đó chẳng phải ở bên cửa sao? Thanh gậy là La Cẩn Ngôn bảo Triệu Tiền Tôn lấy. Vì bàn của cô ta hỏng rồi,
Cần một cái chân bàn mới. Nhưng sau khi xảy ra vụ án, thanh gậy gỗ này lại không hề ở trong kí túc xá của La Cẩn Ngôn, mà lại chạy đến phòng dạy nhạc. Tôi đã biết, tôi không giấu được các cậu. La Cẩn Ngôn là do tôi giết.
Là tôi nhất thời hồ đồ đã làm chuyện dại dột. Đến đúng lúc lắm. Cùng tôi xem xem, trong tủ của những người khác này có manh mối gì không? Chắc chắn Lâm Khiết đã phát hiện ra điều gì đó, chỉ có điều không biết giấu trong tủ của ai. Làm đi chứ.
Còn đứng đực ra đấy làm gì? Được. Ngày nào cũng thế. Không làm được gì ra hồn. Làm cái gì cũng vâng vâng dạ dạ. Chốc nữa đám cảnh sát kia mà đến, còn không biết họ sẽ làm ra chuyện gì nữa đây. Tìm mau lên. Manh mối là phải tìm.
Tôi mới là Hiệu trưởng. Tôi mới là Hiệu trưởng. Tôi cứ tưởng giết cô ta rồi thì sẽ thấy vui. Thế nhưng… Thế nhưng tôi… Tôi cả ngày không ngủ nổi. Lúc nào trái tim này cũng quặn thắt. Mắt tôi không nhắm lại được. Tôi xin các cậu. Hãy bắt tôi vào đi.
Xin các cậu đấy. Hãy nhốt tôi lại đi. Xin các cậu hãy nhốt tôi lại đi. Được không? Hiệu trưởng Phạm. Hiệu trưởng Phạm. Đứng dậy đi. La Cẩn Ngôn thực sự quá mạnh mẽ, việc gì cũng muốn quản, thậm chí chết người cũng muốn biết rõ ràng.
Thế sao cô phải giết La Cẩn Ngôn? Tôi nghĩ… Có lẽ là vì trường học trong lí tưởng của cô ấy. Tôi… Ngôi trường này đều do một tay tôi gây dựng. Ước mơ ban đầu của tôi khi mở trường, chính là hy vọng sẽ bồi dưỡng những cô gái này
Thành người hiểu biết, lễ nghĩa, đức hạnh, tề gia. Các cậu biết không, trước đây những cô gái từ trường nữ sinh ra, có ai không được người ta gọi là tiểu thư khuê các? Thế mà giờ các cậu xem xem. Giờ các cậu xem xem. Sau khi La Cẩn Ngôn đến,
Nơi này không khí ngột ngạt. Nơi này toàn là không khí ngột ngạt. Cô ta dạy cái thứ gì không biết. Còn cả cô Lâm Khiết kia nữa. Nói là muốn dạy âm nhạc gì đó. Là dạy nhạc sao? Cô ta toàn dạy những cô gái này
Đong đưa õng ẹo trước mặt người ta, không có chút liêm xỉ nào cả. Hiệu trưởng Phạm. Cô nói vậy thì cực đoan quá rồi. Thực ra việc giáo dục… Cậu đừng bàn với tôi giáo dục là gì. Tôi dạy học ba mươi năm. Tôi biết thế nào là giáo dục.
Cậu nhìn những cô gái bây giờ xem, có ra dáng con gái không? Bảy năm trước, nữ sinh đó tự sát. Đường đường con gái một Thân vương, lại phải gả cho một kẻ vô liêm xỉ. Cậu nói xem, đây là do ai gây ra? Ai gây ra? La Cẩn Ngôn.
La Cẩn Ngôn đáng chết. Tôi nên giết cô ta đi. Tôi thực sự không thể để cô ta đi hại những cô gái này. Các cậu có biết không? Các cậu có biết không? Hiệu trưởng Phạm. Tôi phải không cho cô ta hại những cô gái này. Hiệu trưởng Phạm.
Vậy coi những nữ sinh này là gì? Chẳng lẽ họ chỉ xứng giúp chồng, dạy con thôi sao? Chúng ta không kém gì đàn ông cả. Không kém gì đàn ông cả. Huống hồ thời đại chèn ép phụ nữ đã thay đổi từ lâu rồi. Cô làm thế này
Không phải là đang dạy những cô gái này, mà là cô đang hại họ đấy, Hiệu trưởng Phạm ạ. Hiệu trưởng Phạm, cô tỉnh táo lại đi. Cô nói gì hả? Cô phải tỉnh lại thì có. Cô có biết không? Mọi sự giáo dục của tôi là cuốn sách này.
Cuốn sách 2000 năm mà ông cha chúng ta đã đúc kết được. Chẳng lẽ những lí luận này đã sai sao? 错了吗 Thứ sai không phải những lí luận này. Thứ sai là đám người không an phận các cô. Biết không hả? Nếu việc giáo dục không thể theo kịp thời đại,
Vậy thì có khác gì cùm xích? Tôi thấy, thứ cô không thể chấp nhận được hoàn toàn không phải cách học mới. Thứ cô không chấp nhận được là việc mình đã bị thời đại này ruồng bỏ. Bề ngoài cô thuận theo, hiền dịu. Thực ra chính là
Một con quỷ ẩn nấp trong chỗ tối. Tôi không sai. Tôi thực sự không sai. Kẻ sai là các người. Là các người. Là đám các người đã hủy hoại ngôi trường này. Cô… Tuổi trẻ tài cao. Tôi biết ngay chỉ cần thám tử Tư Đồ ra tay một cái,
Là không có vụ nào không phá được. Đương nhiên rồi. Trong này cũng có công lao của Lạc thiếu gia. Vừa rồi ông có nói thế đâu. Lạc thiếu gia. Cậu có tấm lòng nhân hậu. Vốn dĩ tôi bảo, bắt cả hai người về, ai phải, ai không phải,
Vừa đánh vừa tra chẳng phải biết ngay sao? Cậu xem, cậu ta cứ nhất định phải hỏi cho ra chứng cứ. Thế mới nói, tương lai là của người trẻ các cậu. Của người trẻ. Thế… Thế tôi về trước, báo cáo một chút với Cục trưởng về việc này.
Những việc còn lại các cậu xử lý cho xong nhé. Đi đây. Đi đây. Làm việc thì không thấy mặt đâu. Nhận công thì nhanh như chớp. Người ta làm cảnh sát bao nhiêu năm rồi. Anh mới làm mấy ngày hả? Giống nhau được sao? Anh còn nói tôi à.
Kiểu tư tưởng phong kiến mê tín của Phạm Lệ Hoa, anh là không nghe lọt tai nhất. Sao anh không phản bác bà ta? Vì với kiểu người như Phạm Lệ Hoa, những lời phản đối càng nhiều, càng có thể khiến bà ta chắc chắn vào
Tính chính xác của hành vi của mình. Theo cách nhìn của anh, là bà ấy muốn trói buộc bản chất con người và tự do. Nhưng theo cách nhìn của bản thân bà ấy, thì là sự tự cảm động mình với việc “tôi không xuống địa ngục thì ai xuống địa ngục”.
Thật không ngờ… Hiệu trưởng Phạm trước giờ luôn dịu dàng lương thiện có thể làm ra việc như thế này. Con người một khi đi vào chỗ bế tắc sẽ rất khó thoát ra được. Hai vị Hiệu trưởng. Một vị giết người, một vị bị giết.
Đã loạn hết cả lên thế này rồi, chuyện đổi việc tôi nói với cô trước đây, hay là cô suy nghĩ thử xem. Trưởng thanh tra Lạc. Ý tốt của anh tôi nhận rồi. Nhưng tôi có dự tính của riêng mình. Hôm nay hai vị vất vả rồi. Việc này
Tôi còn phải viết bản báo cáo cho Hội đồng trường. Tôi về trước nhé. Tĩnh Huyên đối với anh tốt như vậy, sao anh còn phải chạy tới đây tự tìm rắc rối hả? Anh nói vớ vẩn gì thế hả? Không đúng.
Không phải anh nói mục đích của hung thủ là đá quý sao? Đúng thế. Thế Phạm Lệ Hoa từ đầu đến cuối cũng có khai đâu. Đúng thế. Thế vì sao Phạm Lệ Hoa lại giết Lâm Khiết? Ai bảo anh là Phạm Lệ Hoa giết Lâm Khiết hả?
Thế ra vụ án này chưa xong à? Ai bảo anh vụ án này xong rồi hả? Phạm Lệ Hoa giết La Cẩn Ngôn, nhưng bà ta không giết Lâm Khiết. Thế ai giết Lâm Khiết? Vẫn đang điều tra. Anh để tôi sắp xếp một chút nhé. Cũng có nghĩa là,
Việc La Cẩn Ngôn bị giết không có liên quan gì đến việc tôi không tìm thấy hung thủ. Đúng không? Nói chính xác là, đây là hai vụ án xảy ra ở cùng một nơi. Hay quá rồi. Chỉ vì việc này mà tôi dằn vặt không ngủ ngon được.
Sao không nói cho tôi sớm? Anh cũng có đến tìm tôi sớm đâu. Tôi thấy không được. Để bù đắp cho tôi, anh phải đi cùng tôi đến một nơi. Đi đâu? Đến rồi anh sẽ biết. Tôi không đi. Tôi phải về nhà. Yên tâm đi.
Đảm bảo anh đi một lần là muốn hai lần. Anh không thay đồ đi còn làm gì thế hả? Mau đi thay đồ đi. Anh không về nhà, chạy đến đây giết thời gian à? Về nhà? Trừng mắt nhìn nhau với thím tôi à? Tĩnh Huyên đâu? Đi Bắc Kinh rồi.
Đi thật rồi hả? Đi thật rồi. Cô ấy bảo muốn đi học tập một chút. Tôi nghĩ, cũng là chuyện hay, Sau này có thể cùng mẹ cô ấy chăm lo gia đình chúng tôi, nên để cô ấy đi rồi. Con người anh chỉ số cảm xúc kém quá.
Không biết họ sống với anh kiểu gì nữa. Nói cứ như chỉ số cảm xúc của anh cao ấy nhỉ. Đi đâu thế? Về nhà. Về rồi à. Sao không lên ngủ đi? Anh phá được án chưa? Còn một chút nữa. Thế anh ăn chưa? Ăn rồi. Thế tôi đi ngủ đây.
Sau này cô không cần đợi tôi đâu. Có tình hình gì tôi sẽ nói với cô. Sau này? Không phải chưa phá được án, thì cô đều ở đây với cô tôi à? Mai cô có thời gian không? Điều này không phải phụ thuộc vào anh sao? Khi nào anh phá được án,
Khi nào trường học khôi phục việc dạy học, thì lúc đó tôi về trường. Thế giúp tôi vẽ vài bức tranh đi. Tôi là giáo viên dạy nhạc. Tôi biết. Anh muốn vẽ gì? Vài bức chân dung nhân vật. Tôi muốn để Diệp Trăn Trăn xác nhận lại một chút
Về người đưa cây đàn violin đến. Tôi quen một vị, vẽ chân dung rất giỏi. Ngày mai tôi đưa anh đến tìm ông ấy. Cô không vẽ được thật hả? Tôi không biết. Chính ở chỗ kia kìa. Cô Chu. Ông chủ. Lại đến vẽ hả? Lần này không phải tôi, là bạn tôi.
Tôi muốn vẽ mấy bức ảnh này thành kiểu tranh phác họa. Nhưng mà phải thay đổi cách ăn mặc. Đổi thành tóc ngắn, và đội một chiếc mũ, đeo thêm kính nữa. Anh bạn này của cô không phải có sở thích gì đặc biệt đấy chứ? Không. Anh ấy là thám tử.
Được rồi, được rồi. Chúng ta ngồi đó đi. Có phải thế này không? Tóc ngắn, đội mũ, đeo kính. gần giống với miêu tả của Trăn Trăn. Đi tìm Diệp Trăn Trăn. Đây là Hiệu trưởng Phạm. Đây là thư kí Hạ. Đây là cô Lý. Đây là cô Đào. Thế em xem xem,
Trong bốn người này, ai tương đối giống người đưa đàn violin cho em hôm đó? Đều không phải? Nhìn đều giống, lại cũng đều không giống. Cô có gặp ai trong số đó ở Phụng Thiên không? Phụng Thiên? Cô từng gặp cô ấy ở Phụng Thiên? Tôi không chắc lắm.
Vừa giống vừa không giống. Cô Chu biết tôi nhận mặt người không tốt lắm. Cô nhớ lại một chút xem. Nghĩ kĩ xem. Trông xinh hơn cô Lý, nhưng lại rất giống cô ấy. Có từng đến Phụng Thiên không? Chưa từng đến. Tránh ra chút, tránh ra chút. Tư Đồ, ở bên kia.
Cô về trước đi. Tôi đến tòa soạn báo một chuyến. Được. Anh Tư Đồ. Đây là tư liệu em tra được về vụ án trường nữ sinh. Nhưng giờ kết thúc vụ án rồi, còn dùng nữa không? Hai chuyện khác nhau. Hung thủ lợi dụng tin đồn có ma,
Khiến mọi người tránh xa phòng dạy nhạc. Lâm Khiết vì gặp phải hung thủ nên mới bị giết. Không phải bảo là, Hiệu trưởng đố kị với Hiệu phó nên gây án sao? Hai vụ án. Hai vụ án? Cậu giúp tôi điều tra thêm mấy người.
Bối cảnh của mấy cô giáo trường nữ sinh này. Cô Lý Bội này, em từng điều tra. Vì cô ấy là người bị tình nghi nhiều, nên em đã điều tra một chút. Tư Đồ Nhan. Lý Bội mất tích rồi. Lại mất dấu rồi à? Vào rồi nói, lạnh quá.
Hôm qua, sau khi anh hỏi Lý Bội xong, cô ta không còn xuất hiện nữa. Cấp dưới của tôi tưởng đã bắt Phạm Lệ Hoa, là vụ này được phá rồi. Kết quả là, chưa được tôi cho phép, đã tự rút về rồi. Đến sáng nay, lúc muốn tìm người lần nữa,
Thì biến mất rồi. Thế người của anh đã rút rồi, sao anh biết? Lúc Hạ Như An đến lấy khẩu cung đã nói. Nói cô ấy không tìm thấy Lý Bội, tưởng cô ta về nhà rồi. Cũng may tôi để ý, hỏi Tiểu Lục một câu. Kết quả, không hỏi còn đỡ,
Hỏi một cái là tôi phát điên. Thôi. Là tối qua tôi không nói rõ. Các anh đưa tôi về đi. Không được. Quá nguy hiểm. Chính vì như vậy, mới phải đưa tôi về. Nếu cứ chậm trễ không tìm được hung thủ, chúng ta không biết hắn còn giết bao nhiêu người nữa.
Anh đã đoán được hung thủ là ai rồi? Có chút suy đoán. Thế nên không muốn để cô về chịu mạo hiểm. Dịch ra là, anh vẫn chưa có chứng cứ? Thế nên mới càng cần phải đưa tôi về. Ơ, hai người nói gì thế? Ý là, anh để Tĩnh Huyên đi rồi,
Thì anh đợi mà hối hận đi. Một ngày không chọc giận tôi thì cô khó chịu à? Tôi thấy tôi nên quay về. Như vậy mới có thể dụ hung thủ ra. Anh thấy sao? Có thể. Nếu hắn thực sự cắn câu, thì cô mau chóng rút ra ngoài.
Còn lại cứ để cho tôi. Tôi chẳng thèm quan tâm hai người nói gì. Tiếp theo đây làm thế nào? Sau này giải thích với anh sau. Tìm nhân lực trước đã. Làm tôi giật cả mình. Là cô hả, cô Chu. Đương nhiên là tôi rồi.
Nếu không còn có thể có ai chứ. Tôi cứ tưởng là Trưởng thanh tra Lạc cơ. Suốt ngày tìm tôi. Tôi cũng không ngờ rằng, tôi mới ra ngoài đi dạy vài hôm, mà trường đã xảy ra chuyện lớn như vậy. Mấy hôm nay vất vả cho cô rồi.
Có gì cần tôi giúp không? Không có gì. Không có gì. Dù sao, tháng sau Hội đồng quản trị sẽ sắp xếp Hiệu trưởng mới. Tôi chỉ cần cố hết tháng này là xong. Cô cầm đàn làm gì thế? Đây không phải đàn của tôi, là đàn của Diệp Trăn Trăn.
Cây đàn này chỉnh dây kiểu gì cũng không được. Tôi định giúp em ấy mang ra ngoài tìm người xem xem. Thế chiều cô hãy đi. Giờ đã trưa rồi, vừa hay hai chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm. Không ăn đâu. Dạo này tôi đang giảm béo.
Ăn no mới có sức giảm béo. Đi mà. Đúng lúc tôi cũng muốn nói với cô về chuyện mấy hôm nay. Thôi được. Thế thì cùng ăn. Để tôi mang đàn về kí túc xá trước đã nhé. Được. Thế lát nữa gặp nhau ngoài cổng trường nhé. Được. Thư kí Hạ.
Cô đang làm gì thế? Cô cố ý. Đá quý bên trong đâu? Đá quý nhuốm đầy máu, cô có nhận nổi không? Đó là tiền của tôi. Đó không phải tiền của cô. Đó là tiền của ông chủ Nhà in sách Phụng Thiên. Vì món tiền không thuộc về các người này,
Các người còn giết hai mạng. Không phải. Phải là ba mạng. Cậu của Diệp Trăn Trăn không rõ tung tích cũng có liên quan đến cô phải không? Là bốn mạng. Sao không đợi chúng tôi đến rồi hãy vào? Còn không phải tại anh chậm quá à. Tại sao lại là cô?
Anh có nhớ cô ta từng nói, cô ta quay về là vì chăm sóc mẹ không? Cô cũng đến năm nay à? Vâng. Cái này tôi điều tra rồi. Thư kí Hạ trước đây làm công tác hiệu đính ở một tòa soạn báo tại Phụng Thiên. Sau đó quay về chăm sóc mẹ,
Muốn tìm một công việc ổn định ở gần nhà. Hơn nữa lúc xảy ra vụ án, cô ấy ở cùng tôi. Mỗi công việc của cô ta đều có mục đích cả. Sau khi hoàn thành mục tiêu, liền lấy lí do chăm sóc mẹ để rời đi. Lần này đến trường nữ sinh
Chính là vì món tiền này. Tòa soạn báo mà Hạ Như An làm việc quả thực là do Nhà in sách Phụng Thiên đầu tư. Cô Hạ Như An này cứ một thời gian lại đổi một công việc khác. Lý do của cô ấy là phải chăm sóc mẹ mình bị bệnh.
Nhưng em đã hỏi hàng xóm cô ấy ở quê. Mẹ cô ấy đã mất từ lâu rồi. Trước đây cô ta còn từng làm việc ở đâu nữa? Ở mỏ sắt Lục Hòa, xưởng bia Curonian, còn có ngân hàng Nakamori. Công việc cô ấy làm đều là dạng thư kí.
Nhưng trùng hợp là, mỗi lần sau khi cô ấy rời đi, những công ty này đều xảy ra các vụ án trộm cắp, hoặc cổ đông quan trọng mất tích. Có biết nguyên nhân cái chết của mẹ cô ấy không? Nghe nói là bệnh phong thấp rất nặng.
Lúc chết, trong nhà nghèo rớt mồng tơi, đến tiền chôn cất cũng là do một người đàn ông ế vợ trong làng cho. Nhưng người vừa chôn xong, ông ế vợ này đã ép Hạ Như An lấy thân trả nợ. Chưa được mấy ngày, ông ế vợ này cũng chết.
Chết như thế nào? Cái này thì không biết. Dù sao người cũng đã chết nên chôn rất nhanh. Ông ế vợ này cũng không có người thân. Nghe nói trong làng cũng không ai ưa lắm. Phải rồi. Có người nói, trước khi ông ế vợ này chết, nhìn thấy Hạ Như An
Chạy từ trong phòng ông ra, sau đó liền rời khỏi làng. Sau đó Hạ Như An làm việc và học tập ở Phụng Thiên một thời gian. Chắc khoảng hơn một năm gì đó. Sau đó bị một bà chủ đuổi ra ngoài. Lúc đuổi ra ngoài, bà chủ đó nói…
Quần áo trên người cô cũng là nhà chúng tôi cho. Rồi cứ thế lột trần người ta đuổi ra đường. Chuyện này khiến người ta rất xấu hổ. Thế nên chắc cô ấy không thể ở lại Phụng Thiên được nữa, mới đến Cáp Nhĩ Tân. Nếu cô cần tiền,
Cô có thể đến lừa tôi. Tôi có thể cho cô nhiều hơn thế này rất nhiều. Tại sao cô lại vì chút tiền này mà giết nhiều người như vậy? Chút tiền này? Lạc đại thiếu gia. Anh có biết chút tiền này là bao nhiêu tiền không?
Đây là số tiền một gia đình bình thường tiêu cả đời cũng không hết. Tiền tôi kiếm được bằng bản lĩnh của mình, thì chính là tiền của tôi. Chẳng phải anh cũng dựa vào bố mình mới có tiền hay sao? Không dựa vào anh ta,
Đến làm cảnh sát anh cũng làm không xong. Những thứ này đều không phải bản lĩnh của anh. Anh vốn dĩ chẳng có bản lĩnh gì. Cô không có tư cách chê anh ấy. Vì anh ấy chưa bao giờ dưa vào việc hi sinh người khác để đạt mục đích của mình.
Cho dù là lúc anh ấy đắc ý nhất, hay là lúc buồn bã nhất, anh ấy cũng chưa từng trốn tránh trách nhiệm mà mình phải gánh vác. Anh ấy rất thật lòng với cô. Còn cô… chỉ coi anh ấy là thứ công cụ vừa tay mà thôi.
Tôi chưa từng nghi ngờ cô. Tôi từng nghi ngờ tất cả mọi người, chỉ riêng chưa từng nghĩ đó là cô. Sự tắc trách trong điều tra của tôi đã hại chết Đào Chi Linh. Không phải. Là Đào Chi Linh, cô ta tự chuốc vạ vào thân.
Cô ta đã nhìn thấy tôi giết Lâm Khiết. Vậy sao cô ta không nói ra? Chẳng phải muốn mượn chuyện này để tống tiền tôi sao? Thế cho nên, thay vì nói rằng tôi giết cô ta, chi bằng nói cô ta bị lòng tham của mình hại chết.
Chúng tôi không cần nạn nhân hoàn hảo. Chúng tôi chỉ cần trừng phạt kẻ gây tội. Trong mắt Phạm Lệ Hoa, bà ta giết La Cẩn Ngôn cũng là đúng. Lúc đó cô mắng bà ta, sao không thể khiến mình tỉnh ngộ hả? Anh tưởng là… Anh tưởng là…
Anh tưởng là tôi không giết họ, thì họ sẽ tha cho tôi sao? Lương Khôn ở… ở Nhà in sách Phụng Thiên, làm trợ lí cho ông chủ anh ta ngần ấy năm. Vì tiền, anh ta có thể giết người chủ mình trung thành 10 năm. Anh cho rằng anh ta có thể
Vui vẻ chia món tiền này với tôi sao? Làm thế nào để lừa được tiền? Làm thế nào để lợi dụng cậu của Diệp Trăn Trăn chuyển số tiền này ra khỏi Phụng Thiên? Đó đều là chủ ý của tôi. Là anh ta.
Là anh ta thấy tiền nổi lòng tham nên tôi mới ra tay. Chuyện chó căn nhau thì không cần kể ở đây đâu. Anh ta là kẻ giết người. Cô cũng vậy. Không phải đâu. Không phải đâu. Tôi bị ép buộc. Tôi bị ép buộc. Tôi xin mọi người. Tôi xin anh.
Xin mọi người. Có thể cho tôi một cơ hội nữa được không? Xin mọi người. Có thể cho tôi một cơ hội nữa được không? Xin mọi người. Được. Nói với quan tòa. Được. Lạc thiếu gia. Anh là một người tốt. Là tôi có lỗi với anh.
Tôi đồng ý cùng anh đến Cục Cảnh sát tự thú. Vừa rồi tôi đã tháo hết đạn rồi. Thực ra, Hạ Như An cũng rất đáng thương. Cô ta chỉ là dùng một vài quá khứ bi thảm để che giấu sự tàn nhẫn của mình thôi. Vì sự bất hạnh của mình,
Mà cô ta gây bất hạnh cho nhiều người hơn. Con trai ông chủ nhà in sách mất cha. Diệp Trăn Trăn mất cậu. Nhà Lâm Khiết mất con gái. Quá nhiều người. Thế Lý Bội thì sao? Lý Bội không vấn đề gì. Quả thực cô ta từng đến Phụng Thiên,
Nhưng vì một số nguyên nhân, cô ấy không thể nói ra được. Cô Lý, cô có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cô một chút. Nói một chút về chuyện ở Phụng Thiên. Các anh nghi ngờ tôi giết Đào Chi Linh? Sao lại giấu việc đến Phụng Thiên?
Tôi chưa từng đến đó. Chưa từng. Tôi chưa từng đến Phụng Thiên. Nhưng học trò của cô nhìn thấy cô ở Phụng Thiên. Tư Đồ tiên sinh. Vì sao đến Phụng Thiên thì nhất định là hung thủ chứ? Hung thủ đến Phụng Thiên làm một số việc, rồi về Cáp Nhĩ Tân
Truy tìm một thứ gì đó. Lâm Khiết chính vì bắt gặp chuyện này nên mới bị giết. Mà lúc xảy ra vụ án, Đào Chi Linh đã nhìn thấy. Cô ta tống tiền hung thủ, nên cũng đã bị giết. Tôi đã giấu thật, nhưng mà… Tôi không giết người. Nếu cô giết người,
Thì giờ người nói chuyện với cô cũng không phải tôi. Cô Lý. Tôi biết. Ai cũng có bí mật. Nhưng giờ mạng người quan trọng. Nếu cô không chịu nói, thì lần sau cô chỉ có thể đi giải thích với cảnh sát và báo chí thôi. Tư Đồ tiên sinh.
Anh từng kết hôn chưa? Chưa. Thật ngưỡng mộ anh. Anh chưa từng kết hôn nên chắc chắn sẽ không biết, kết hôn với một người mình không yêu, cuộc sống sẽ tuyệt vọng đến mức nào. Anh ta là ánh sáng trong cuộc đời tôi. Chỉ khi bên cạnh anh ta,
Tôi mới cảm thấy mình đang sống. Từ nhỏ tôi trông đã không xinh đẹp, luôn bị người lớn dạy rằng phải dịu hiền, hòa nhã, khoan dung, rộng lượng. Nhưng chưa từng có chàng trai nào thích tôi. Sau đó, gia đình giới thiệu cho tôi một người đàn ông. Họ nói,
Chỉ cần người đàn ông chịu lấy tôi, thì tôi nên đội ơn. Nhưng thứ người đàn ông đó coi trọng chỉ là thân phận giáo viên trường nữ sinh, được mọi người tôn trọng của tôi. Cuộc hôn nhân của chúng tôi kéo dài năm năm. Tôi đã sức cùng lực kiệt rồi.
Cũng may. Cũng may sau đó tôi tình cờ gặp anh ấy trên đường du lịch. Tôi cảm nhận được anh ấy thực sự thích tôi. Anh ấy tán thưởng tôi. Nhưng mà… Anh ấy đã có vợ con. Còn tôi đã kết hôn rồi.
Thế nên, cô đến Phụng Thiên là để tìm người đó? Đúng vậy. Nhưng sau khi đến đó tôi mới phát hiện ra, vợ anh ấy lại sinh cho anh ấy một đứa con, thế nên tôi buộc phải rời đi. Cô Lý. Tôi tôn trọng cô.
Chuyện này tôi sẽ giữ bí mật cho cô. Nhưng còn một câu tôi muốn tặng cô. Chỉ có chính cô, mới là ánh sáng của cuộc đời mình. Cô ấy vay tiền có phải chuyện gì xấu hổ đâu, sao cô ấy không nói ra?
Chuyện đời tư là gì anh có hiểu không hả? Đây gọi là chuyện đời tư. Nhưng mà dù sao, con người cô Lý thực sự rất tốt. Cô ấy rất tốt với học sinh, cũng rất tốt với chúng tôi. Là cô sắp xếp cho cô ấy bỏ trốn đúng không?
Là tôi bảo Kim Khởi Minh sắp xếp cho cô ấy ra ngoài trốn một thời gian, tránh việc hung thủ gây bất lợi cho cô ấy. Sao anh không nói với tôi? Có phải chuyện gì to tát đâu. Thế tôi hiểu rồi. Chắc chắn là anh thấy rằng
Tôi nhất định không điều tra ra được, đúng không? Lẽ ra tôi không nên làm cảnh sát. Tôi thật sự không ngờ anh lại so đo với tôi về việc điều tra án. Tôi cũng đâu có so đo với anh về việc động thủ. Lúc người khác cầm súng chĩa vào tôi,
Chẳng phải tôi vẫn phải trông chờ vào anh sao? Lạc thiếu gia, anh tin tôi đi. Về chuyện điều tra án, anh chắc chắn được trời phú hơn Tư Đồ. Trời phú cái gì? Giữa một rừng những kẻ bị tình nghi, anh có thể yêu chính xác hung thủ.
Chu Mặc Uyển, vừa rồi tôi cứu cô một mạng phải không? Đùa thôi mà. Những lời tôi nói với Hạ Như An vừa rồi là thật lòng. Anh cũng không cần phải vì người khác mà phủ định chính mình. Không có tôi, anh không phá được án thật.
Nhưng mà không có tôi, anh làm cảnh sát làm gì? Giờ này lẽ ra anh đang là một ông trùm kinh tế đang trỗi dậy của Cáp Nhĩ Tân. Anh đúng là giỏi vưa đấm vừa xoa. Ba vị. Vụ án này phá rồi phải không? Tiểu Lục.
Cái gì chồng đống ở đây thế? Là anh Bao mang đến ạ. Nói là tài liệu bên phía Phụng Thiên mà đại ca cần. Vụ án phá rồi mới mang đến cho tôi. Mau chuyển về đi. Anh Bao đi đến hiện trường rồi. Đi đâu rồi? Nhà hàng Hoa Nhài.
Thấy bảo có một người chết. Đi với tôi một chuyến. Nạn nhân là Morley. Đạn xuyên vào đầu từ huyệt Thái dương bên phải, gây ra cái chết. Vùng tay nạn nhân có dấu vết phản ứng khói thuốc súng. Đúng là giống các đặc trưng của tự sát.
Kết hợp với khẩu cung của Hà Vạn Niên, Anh Morley này có thể là nổ súng tự sát vào khoảng giữa 12 rưỡi đến 1 giờ. Morley? Sao lại không được? Đây chính là điểm đặc sắc của nhà hàng Hoa Nhài của tôi. Anh đến chỗ khác còn không có mà ăn ấy.
Anh cũng thử xem nhé? Tự sát? Lượng Tử, sang bên này với tôi xem một chút. Chúng ta sẽ không có chuyện gì chứ? Chỗ này vốn dĩ là như này phải không? Chưa ai động vào hiện trường sao? Chắc là chưa. Để tôi đi hỏi xem.
Lúc các cậu đến bếp sau đã như thế hả? Vâng ạ. Không ai động vào chứ? Không ạ.