Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 10 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Đàn thì không sao. Có khi nào có người đưa lộn đàn hay không? Không phải đâu. Lúc đó cô ấy gọi đúng tên em, nói là đưa cho em mà. Vậy em còn nhớ người đưa đàn này là giáo viên nào không?
Cô Chu, cô biết rồi đấy, em không phân biệt được ai với ai đâu. Cảm giác rất quen, nhưng em lại không nhớ được là ai. Em ráng nghĩ lại xem. Người này có từng dạy qua em chưa? Em thật sự nghĩ không ra. Cô Chu,
Cô nói xem có phải em đụng phải thứ gì đó dở bẩn rồi không? Đàn của em vẫn dùng tốt, nhưng từ lúc em từ Phụng Thiên trở về thì nó rất kì lạ. Có chỉnh thế nào cũng không được. Lần này thì càng lạ hơn. Cô nói xem
Liệu có phải là ma nữ không? Đừng tự mình doạ mình nữa. Ma nữ chỉ vì đưa cho em một cây đàn thôi sao? Không được, đáng sợ quá. Em bây giờ chẳng muốn đến phòng dạy nhạc nữa. Mấy hôm trước, lúc tụi em ở đó bóng đèn cứ lắc lư lắc lư,
Như muốn rớt xuống vậy đấy. Cô nói xem có đáng sợ không chứ? Ma nữ rất đáng sợ. Cô Lâm cũng rất đáng sợ. Làm thế nào đây, cô Chu? Ý cô là Diệp Trăn Trăn sau khi từ Phụng Thiên trở về là cây đàn đó đã có vấn đề.
Lẽ nào hung thủ là đang tìm cây đàn này? Đưa tôi đi xem cây đàn đó thử. Cô Chu, ra ngoài sao? Cây đàn này của tôi không chỉnh được, định đi tìm một sư phụ tay nghề giỏi. Vậy cô ra ngoài phải chú ý hơn nhé. Dạo gần đây không an toàn.
Cô cũng vậy. Đi nhé. Hiệu trưởng Phạm. Cô bình tĩnh một chút, Hiệu trưởng Phạm. Không sao nữa rồi. Không sao. Không sao, không sao nữa. Hiệu trưởng Phạm, không sao nữa rồi. Nạn nhân La Cẩn Ngôn, chết do bị đồ vật cùn đập vào sau đầu. Có khả năng là cục đá
Hoặc đồ vật dạng như viên gạch. Nhưng mà ở hiện trường tạm thời vẫn chưa tìm được hung khí phù hợp. Không thể nào. Sao cô ấy lại có thể chết chứ? Không thể nào. Sao cô ấy lại có thể chết chứ? Không phải đâu. Không phải đâu. Cô bình tĩnh một chút.
Hiệu trưởng Phạm. Hiệu trưởng Phạm, Hiệu trưởng Phạm. Đại ca. Đại ca. Cảnh sát trưởng Bao nói phải sắp xếp hỏi chuyện các giáo viên, hỏi anh có đi không? Được. Đàn số 5. Tôi tháo nhé? Tháo đi. Tháo hư thì mua đền lại cây mới cho con bé. Cái gì vậy?
Loại trừ những người có bằng chứng ngoại phạm, phạm vi hung thủ bây giờ đã càng lúc càng hẹp. Dù sao thì không phải là cô họ Đào đấy, thì là cô họ Lý. Nếu như không được thì cứ bắt về hết dùng một chút phương pháp với bọn họ. Này,
Lỡ như không phải bọn họ thì sao? Không phải bọn họ thì thả ra thôi. Bắt hai người trong sạch về Cục cảnh sát, để tên hung thủ thật sự tiếp tục gây án trong thời gian này. Bây giờ cậu đừng già mồm với tôi. Ban đầu nếu như cậu
Sớm để Tư Đồ Nhan đến điều tra vụ án này, thì sau đó có phải tới mức đi điều tra con chó không? Nếu không điều tra con chó thì La Cẩn Ngôn có chết không? Chúng ta không bắt được người,
Ông lại trách Tư Đồ Nhan không tới điều tra vụ án à? Dừng lại. Bây giờ đừng nói “chúng ta”. Bây giờ là “cậu”. Vụ án này từ đầu tới cuối vẫn luôn là cậu phụ trách. Sáng hôm nay còn vỗ ngực nói với tôi sắp có thể kết án rồi.
Vậy bây giờ La Cẩn Ngôn chết rồi. Tôi hỏi cậu, hung thủ là ai? Tôi… Tôi nhất định sẽ cho anh đáp án. Đương nhiên phải cho tôi một câu trả lời. Áp lực phía trên tôi đang giúp cậu chống đỡ đấy, có biết không? Bây giờ cậu có hai sự lựa chọn.
Thứ nhất, gọi Tư Đồ Nhan qua đây giúp cậu điều tra vụ án. Thứ hai, mau bắt người cho tôi. Cậu tự lựa chọn đi. Mấy người các cậu canh chừng cho đàng hoàng cô họ Đào với cô họ Lý kia đấy. Làm những việc gì, nói những chuyện gì,
Có gì đáng nghi lập tức báo ngay cho tôi. Vâng. Tôi là Hiệu phó ở đây, La Cẩn Ngôn. Người đeo mắt kiếng là Phạm Lệ Hoa. Tôi là Lý Bội, là giáo viên dạy ngữ văn. Hạ Như An, trợ lý của Hiệu trưởng. Anh còn nhớ tôi sao? Tôi nhìn thấy rồi,
Đứng ngay sau lưng cậu kìa. Triệu Tiền Tôn. Tôi là thợ sơn của trường học. Đừng đụng vào tôi. Thiếu Xuyên! Thiếu Xuyên! Lạc Thiếu Xuyên! Mới sáng sớm. Sao thế? Sao thế à? Thím hỏi cháu, hôm qua cháu đã làm gì Tĩnh Huyên thế? Hôm qua?
Hôm qua cháu không nhìn thấy em ấy. Cháu làm gì em ấy rồi nào? Nói linh tinh. Cháu bắt đầu nói linh tinh với thím, có phải không? Mới ngủ dậy đấy. Nó nói nó phải đi. Khăng khăng nói thím cho nó đi Bắc Kinh công tác.
Em ấy muốn đi, thì thím để em ấy đi. Em ấy muốn đi? Thím có khuyên cũng không khuyên được. Cháu mau qua khuyên nó đi. Nó nghe lời cháu nhất mà. Được. Cách mà mẹ nói có được không? Tĩnh Huyên! Tĩnh Huyên. Em muốn đi thật sao? Phải.
Dù sao em ở đây cũng không làm gì, còn làm trở ngại công việc của một số người. Chi bằng đến Bắc Kinh học kinh doanh. Tốt quá rồi! Cuối cùng em cũng trưởng thành rồi. Nếu như anh muốn giữ em lại thì em cũng có thể ở lại. Đừng mà.
Đi học là chuyện tốt. Học giỏi về đây giúp mẹ em quản lí nhà họ Lạc chúng ta. Cái gì vậy? Nhà họ Lạc? Lát nữa cháu lái xe tiễn em ấy. Không cần phải vội như…như thế. Chẳng phải đã dọn xong đồ rồi sao? Giờ này đi là đúng luôn. Anh…
Đừng để quên đồ nhé. Mẹ! Mẹ bày ra chủ ý quái quỷ gì thế? Mẹ… Nhanh lên! Ơ kìa, mẹ… Em là con cái nhà quyền quý. Làm gì cũng phải giữ lễ tiết. Chuyến này em đi xa nhà phải đi chào tạm biệt họ hàng bạn bè.
Chúng ta đi nói với Thẩm phu nhân một tiếng. Đừng thất lễ. Tĩnh Huyên! Tĩnh Huyên! Sao em lại bỏ đi? Hôm nay gấp gáp quá, hơn nữa sớm thế này Thẩm phu nhân chắc chưa ngủ dậy. Thì em cứ vào nói một tiếng em phải đi
Với Thẩm phu nhân và Tư Đồ Nhan là được. Em gặp anh Tư Đồ… Đừng nói anh nghĩ em là vì thích anh Tư Đồ đấy nhé? Em thích Tư Đồ Nhan à? Em đi Bắc Kinh đây. Tĩnh Huyên! Tĩnh Huyên! Em đừng đi mà.
Hôm nay anh không có thời gian đưa em đi. Em đợi anh làm xong, mấy hôm nữa anh đưa em đi. Em tự đi được rồi. Tĩnh Huyên! Tĩnh Huyên! Phụ nữ ấy à. Ngoài miệng thì nói “anh mặc kệ em”, nhưng thực tế thì là “mau đến dỗ dành em đi”.
Ngoài miệng nói “em không muốn gặp anh”, thực tế thì là “xuất hiện ngay lập tức”. Nếu như ngoài miệng nói “em không có giận”, thực tế là “giận đến nổi muốn nổ tung”. Chàng trai trẻ, nếu vợ mà bỏ đi là mất thật đấy. Nghe lời tôi, mau đuổi theo đi.
Nói cái gì thế? Đó là em gái tôi. Theo tôi thấy thì cô ấy đâu xem cậu là anh trai đâu. Ông mới sáng sớm đã ở đây nhiều chuyện, có chuyện gì của ông không? Cậu mới sáng sớm ở trước cửa nhà chúng tôi lôi kéo cô ấy.
Thế cậu muốn làm gì? Ai đi nhà của ông? Tôi đi nhà bên cạnh. Thế… Thế cậu không gõ cửa cậu tìm ai? Tôi có gõ cửa hay không thì liên quan gì tới ông? Sao đáng ghét thế chứ? Ăn sáng không? Có bánh bao, có cháo. Nấu nhiều món quá, dì Thẩm.
Biết anh muốn đến nên đã nấu cơm cho bốn người. Chẳng phải tối hôm qua con nói dì nấu cơm cho bốn người sao? Tối qua con đói quá. Với cả tối hôm qua kiên quyết kêu tôi ăn nhiều vào là vì anh quá đói à? Gần đây cô vất vả như thế,
Ăn nhiều hạt dẻ vào để bồi bổ. Nói đi. Tối qua đã xảy ra chuyện gì? Trường nữ sinh lại xảy ra chuyện. Thế cô gái đó là sao đây? Người ta có tên có tuổi. Tên là Chu Mặc Uyển. Ý của tôi là sao cô ấy vẫn còn ở nhà anh?
Vụ án bắt cóc chẳng phải đã xong rồi sao? Đây là muốn làm gì? Lấy thân báo đáp à? Hay là qua đây làm người thuê cho anh? Người anh em, anh phải cân bằng tâm thái của mình đấy. Vụ án xong rồi, gái có mà đầy.
Nhưng cô ấy không hợp với anh. Tôi nghi ngờ cô ấy có dính dáng với vụ án trường nữ sinh. Phải không? Có dính dáng gì? Đầu tiên, sắp xếp một vụ án bắt cóc cho anh. Rõ ràng là bắt cóc con chó, nhưng lại khăng khăng nói là người.
Điều này rất rõ ràng còn gì. Mục đích là để anh không có cách nào phân thân, không thể điều tra vụ án trường nữ sinh. Sức tưởng tượng của anh có hơi quá phong phú đấy. Cô ấy là bị Thẩm Hoa Đường lừa thôi.
Ai biết được con gái của Thẩm Hoa Đường là con chó chứ? Thẩm Hoa Đường là người gì? Thiên kim ngân hàng. Có xấu xa thì cũng xấu xa được đến đâu? Anh thế này là nhà tư bản bênh nhà tư bản đấy. Được.
Vậy anh đi tìm Thẩm tiểu thư của anh lấy động cơ giết người đi. Ý là sao? Cô gái này biết tại sao Lâm Khiết bị giết à? Cô ấy có tên có tuổi. Cô Chu! cô Chu! Tôi và Chu Mặc Uyển đã từng đến hiện trường vụ án.
Tôi còn tưởng Chu Mặc Uyển là hung thủ. La Cẩn Ngôn trước khi chết là nhìn chiếc tủ của Chu Mặc Uyển. Tôi còn tưởng cô ấy ở bên trong phát hiện manh mối. Không phải thì càng tốt. Tôi lo là anh bị lừa. Cho nên trong hộp đàn đó
Rốt cuộc đựng cái gì? Chính là cây đàn này. Nếu như động cơ giết người thật sự là bên trong cây đàn này thì cô bây giờ rất nguy hiểm. Bên trong cây đàn này rốt cuộc có cái gì mà đáng giá một mạng người? Như vậy không xem được gì,
Phải tháo ra. Cái cô Chu Mặc Uyển này, có phải sau khi Lâm Khiết xảy ra chuyện là không thấy xuất hiện nữa không? Cô không biết cô ấy ở đâu sao? Không rõ. Nhưng cô Chu không phải hung thủ. Hôm xảy ra vụ án cô ấy không có ở trường.
Cô tìm cô ấy cho tôi. Quay về trước. Từ từ tháo. Được rồi, đừng làm nền nữa. Rốt cuộc có cái gì? Đá quý. Một túi đá quý đầy, loại đá quý rất đắt tiền. Cái gì vậy? Đá quý. Một túi đá quý.
Có biết tại sao Diệp Trăn Trăn đi Phụng Thiên không? Có nghe cô bé nói một lần. Hình như là đi Phụng Thiên thăm cậu. Cậu của cô bé làm việc cho ông chủ của một Nhà in sách. Nhưng chỉ đi chơi một ngày, là ông chủ đó đã gặp chuyện.
Xe và nhân lực được sắp xếp lúc đầu đều đã bị rút về. Cô bé và mẹ cô bé đành tạm ở lại thành phố chơi hai ngày mới quay về. Trước đây cô cũng là người Phụng Thiên? Sao thế? Tôi là người Cáp Nhĩ Tân. Tôi chưa từng đi Phụng Thiên.
Không phải tôi nghi ngờ cô. Tôi chỉ tùy tiện hỏi vậy thôi. Phụng Thiên khi đó tình hình không tốt lắm. Phải. Dường như nghe nói trong thành phố có quân phiệt gây chuyện. Cho nên cậu của cô bé nói đừng ở lại đây, mau chóng về Cáp Nhĩ Tân.
Ông chủ bị giết chắc liên quan đến chuyện này. Bọn ho không sao chứ? Bọn họ không sao? Bọn họ ở trong thành phố. Nhà in sách ở bên khu Thương mại. Cách rất xa. Diệp Trăn Trăn đi Phụng Thiên có gặp phải chuyện gì kỳ lạ không?
Ở Phụng Thiên thì không có. Trên đường trở về hình như có. Nói lúc ngồi xe lửa hành lý của bọn họ bị người khác lục lọi. Nếu như phát hiện muộn hơn đoán chừng đồ vật đáng giá có lẽ đã bị lấy hết rồi. Tôi biết rồi.
Đá quý chắc là được nhét vô vào thời điểm đó. Thời điểm đó? Diệp Trăn Trăn có nói, lúc bọn họ ra ngoài cậu của cô bé có tới tìm bọn họ. Anh Tư Đồ. Chuyện anh kêu em điều tra em đã điều tra rồi.
Ông chủ của Nhà in sách ở Phụng Thiên, cũng là Hội trưởng của Thương hội Phụng Thiên. Khoảng thời gian trước bị người ta ám sát. Nguyên nhân ám sát không rõ, nhưng có một suy đoán nói rằng. Sau khi Từ Sĩ Nhân bị giết,
Ông ấy vì muốn duy trì lợi ích của giới thương mại, nên liên kết với nhiều thương gia, ngăn chặn quân đội Đảng Cách mạng đóng binh tại Phụng Thiên. Gây nên sự căm ghét của Đảng Cách mạng, cho nên mới bị giết. Chuyện này và chuyện ma quỷ
Có liên quan gì không? Tại sao anh và Lạc thiếu gia đều kêu em điều tra Phụng Thiên. Lẽ nào đúng là trả thù sao? Là giết người cướp của. Trợ lý của ông chủ Nhà in sách có tin tức gì không? Không có bất kì tin tức gì.
Đến giờ vẫn không rõ tăm tích. Xem ra chắc là chó cắn chó rồi. Có người giết ông chủ Nhà in sách. Sau đó giá họa cho đám du khách trong thành phố. Rồi lấy tiền của ông ấy bỏ vào trong cây đàn vận chuyển ra khỏi thành phố.
Nhưng cả hai người đều muốn độc chiếm một mình. Cho nên người trợ lí này lành ít dữ nhiều. Cho nên lúc hung thủ tìm cây đàn có giấu tiền trong tủ đồ ở phòng dạy nhạc, đã bị giáo viên nhìn thấy. Cho nên giết người diệt khẩu. Không những thế,
Bây giờ chắc đang có hai nhóm người đều đang tìm số tiền này. Tại sao vậy? Tại sao? Cậu nói xem tại sao? Trưởng thanh tra Lạc. Sao ông cứ xuất quỷ nhập thần thế? Vụ án đó của cậu điều tra thế nào rồi? Cảnh sát làm việc
Còn phải báo cáo với ông sao? Tôi, tôi, tôi chỉ là quan tâm thôi mà. Lần trước cậu tìm búp bê đầu to đấy. Tôi thấy không được, không chuyên nghiệp. Tôi ý kiến cậu tìm Thần giữ cửa để gọi con ma này ra. Đây cho dù không phải nó làm.
Có đúng không? Nhưng chắc chắn nó nhìn thấy cái gì đấy. Tôi chỉ quen mấy người, đến lúc đó chúng ta bày một trận pháp đàn ở đây. Cậu cảm thấy thế nào? Dạy tôi làm việc sao? Không dám, không dám. Tôi, tôi chỉ là tốt bụng, tốt bụng thôi. Cút.
Vậy, vậy nếu như cần thì cậu gọi tôi. Tôi còn tưởng anh không định giúp tôi nữa. Không ngờ giúp tôi điều tra nhiều như thế. Chẳng phải tôi đã tranh thủ thời gian để anh đi điều tra và còn cua gái sao? Tôi không có. Tôi là vì vụ án này.
Tôi phải biết giáo viên của trường học có thân phận và gia thế gì chứ? Kết quả đúng thật điều tra ra một chút. Anh xem, vụ án mạng đầu tiên. Hạ Như An, Lý Bội, Đào Chi Linh, không có bằng chứng ngoại phạm.
Chu Mặc Uyển và Triệu Tiền Tôn tối đó xin nghỉ, không có ở trường. Những giáo viên khác thì không ở trong ký túc xá. Anh xem thử vụ án này. Có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng chỉ có Hạ Như An. Như vậy thì tình nghi sẽ nằm ở
Lý Bội và Đào Chi Linh. Nhất là Đào Chi Linh này là người mới tới. Tôi cho người canh chừng cô ấy. Một khi có động thái lập tức bắt ngay. Cho nên anh thật sự không thích cô ấy chút nào, chỉ đơn thuần là vì công việc?
Chẳng phải nói công việc sao? Ít nhất cũng loại bỏ được danh tính của nghi phạm Hạ Như An. Hay là hai chúng ta đi xem Đào Chí Linh. Tôi nghĩ anh xét hỏi cô ấy, có thể cô ấy sẽ khai. La Cẩn Ngôn bị giết ai là người đầu tiên phát hiện?
Phạm Lệ Hoa. Lại là cô ấy? Tôi muốn nghe thử Phạm Lệ Hoa nói thế nào. Đi thôi. Tôi đang chuẩn bị ngủ. Sau đó, ở trước cửa sổ nhìn thấy phòng dạy nhạc thấp thoáng, chớp tắt chớp tắt. Dường như là ánh đèn. Từ khi Lạc thiếu gia đến làm một trận.
La Cẩn Ngôn quy định rõ ràng bất kì ai cũng không được đến gần phòng dạy nhạc. Cho nên… Cho nên tôi vô cùng lo lắng. Muốn đi phòng dạy nhạc kiểm tra thử. Vì để phòng thân nên cầm một cây gậy gỗ đi về phía phòng dạy nhạc.
Trên đường cô có nhìn thấy có người không? Đến phòng dạy nhạc, ánh đèn rất mờ, tôi liền mở hết tất cả đèn lên. Lúc này tôi phát hiện Hiệu phó La đang… đang ngồi phía dưới tủ đứng. Cô La! Cô La! Cô La!
Cô có biết La Cẩn Ngôn ở trong phòng dạy nhạc tìm cái gì không? Lúc ban ngày, rất nhiều phụ huynh đến muốn đón con về. La Cẩn Ngôn không chịu. Sau đó, sau khi các phụ huynh đi về. Cô ấy kêu tôi và dì Lan
Kiểm tra kí túc xá của giáo viên và học sinh. Hai chúng tôi kiểm tra một hồi, phát hiện cô Chu Mặc Uyển hai ngày đều không về trường. Hơn nữa, cô ấy là giáo viên âm nhạc. Tôi nghĩ, La Cẩn Ngôn cảm thấy
Chu Mặc Uyển nhất định liên quan đến cái chết của Lâm Khiết. Cho nên cô ấy một mình đi đến phòng dạy nhạc tìm manh mối. Đúng. Lúc cô ấy chết là đang kiểm tra tủ của Chu Mặc Uyển. Lúc cô ở phòng dạy nhạc có nhìn thấy người nào,
Hay là nghe được động tĩnh gì không? Anh Tư Đồ. Lạc thiếu gia. Tôi cảm thấy tôi toàn thân không có sức lực. Chắc, chắc là một khoảng thời gian dài không thể phối hợp làm việc với các cậu. Nhưng mà, nhưng mà các cậu không cần lo lắng. Tôi đã
Sắp xếp trợ lí của tôi. Hạ Như An, và cô Lý Bội. Các cô sẽ phối hợp với các anh làm việc. Liên tục hai lần đều là cô ấy phát hiện người bị hại đầu tiên. Đừng nói cô ấy, nghĩ thôi tôi đã không chịu nổi. Không sao chứ? Không sao.
Đi chỗ của La Cẩn Ngôn xem thử. Lúc La Cẩn Ngôn bị giết thi thể như thế nào? Cũng giống với Phạm Lệ Hoa vừa nói. Bị giết hại khi mặt hướng về tủ đồ. Hung thủ dùng đồ vật cùn đập vào phía sau đầu của cô ấy dẫn đến chết.
Lúc chết thì đang kiểm tra tủ của Chu Mặc Uyển. Bên trong ngoài một món nhạc cụ, những thứ khác đều không có. Từ đây có thể suy đoán, hung thủ biết đá quý đang ở chỗ cô ấy. Nhưng không ngờ La Cẩn Ngôn đến trước một bước.
Hung thủ sợ La Cẩn Ngôn phát hiện đá quý, cho nên phóng lao thì phải theo lao giết chết cô ấy. Nhưng chuyện cô ấy không nghĩ đến là Chu Mặc Uyển cất cây đàn ở kí túc xá. Tới hiện trường xem thử. Được. Dấu vết con người tạo ra.
Đúng như tôi nghĩ. Cái gì thế? Tin đồn chuyện ma quỷ là hung thủ cố ý tung ra. Nhưng mà, nếu đã không phải trả thù, tại sao phải làm như thế? Bởi vì cô ấy không muốn để người khác biết mình ở đây tìm đồ. Nhưng không may
Lâm Khiết là người không tin tà ma. Nhưng tình hình La Cẩn Ngôn thì lại khác. Cô ấy lại đến phòng dạy nhạc trước. Như thế thì hung thủ đã biết bên trong có người. Tại sao lại còn vào? Sợ người khác giành trước mình một bước. Chỉ những chiếc tủ này,
E rằng hung thủ sớm đã xem xong hết rồi. Vậy bây giờ làm thế nào? Xem những giáo viên đó trước đi. Tôi trước đây điều tra đây như vụ án báo thù cả buổi. Còn đem chuyện năm đó Cách cách tự sát lật lại xem.
Tôi tưởng rằng Thân vương vì muốn bám vào quyền quý, nên mới ép chết đứa con gái ruột của mình. Sau đó chạy đến Phụng Thiên để lánh nạn. Người yêu hoặc bạn thân của Cách cách này muốn giết bọn họ để trả thù cho Cách cách.
Giết Lâm Khiết trước, sau đó giết La Cẩn Ngôn. Tuy nhiên anh nói đây không phải trả thù. Nhưng cũng xem như tôi đánh bừa mà trúng. Bọn họ nhất định là học kì này từ Phụng Thiên chạy đến đây. Cái này không trật đúng không?
Khoan hẵn nói anh tuy làm việc không đâu, nhưng trí tưởng tượng lại rất phong phú. Anh đang khen tôi đấy à? Chắc vậy. Triệu Tiền Tôn điều tra chưa? Điều tra rồi. Bằng chứng ngoại phạm của ông ấy không vấn đề. Nói là ở Hội Phương Lí.
Anh Bao đích thân đi điều tra. Hội Phương Lí? Ông ấy là một thợ sơn của trường nữ sinh. Xem ra lương không ít nhỉ? Nhưng ông ấy là một thợ sơn, mà lại dị ứng với nước sơn. Sao anh biết? Anh nhìn mặt ông ấy là biết.
Vậy tôi đi điều tra thử. Chú ý an toàn nhé. Lý Phương Phương. Được, cảm ơn. Chúng tôi ở đây này. Được. Chú ý an toàn nhé. Được. Trưởng thanh tra Lạc, anh đến rồi. Anh này là…? Đại trinh thám Tư Đồ. Đây là Thư kí của Hiệu trưởng, Hạ Như An.
Chuyện gì thế? Trước đây, Lâm Khiết bị giết, Hiệu phó La tạm thời còn có thể đè chuyện này xuống. Bây giờ cả cô ấy cũng bị giết, các phụ huynh đâu có thể ngồi yên được nữa. Hiệu trưởng Phạm cũng mắc bệnh. Nên chúng tôi bàn bạc
Để các em học sinh về trước, đợi chuyện này xong xuôi rồi tính tiếp. Còn anh thì sao? Điều tra thế nào rồi? Cũng sắp làm rõ chuyện tệ hại này rồi. Là điều tra được cô gái tự sát vào bảy năm trước rồi sao? Thư kí Hạ.
Triệu Tiền Tôn của trường học cô cũng là học kì này mới tới sao? Phải đó. Sao vậy, anh nghi ngờ ông ấy sao? Có biết trước đây ông ấy làm gì không? Cái này tôi cũng chưa từng hỏi. Nhưng mà phòng hồ sơ của trường học
Chắc sẽ có lí lịch của ông ấy. Tôi đi tìm cho các anh. Không có hồ sơ của Triệu Tiền Tôn. Quả nhiên ông ấy có vấn đề. Cô cũng là mới đến vào năm nay? Phải. Cái này tôi đã điều tra. Thư kí Hạ trước đây làm công việc hiệu đính
Trong một tòa soạn ở Phụng Thiên. Sau này quay về chăm sóc mẹ. Muốn tìm một công việc gần nhà lại ổn định. Hơn nữa, lúc xảy ra vụ án cô ấy ở cùng với tôi. Xem ra anh muốn sắp xếp cho Thư kí Hạ một công việc ở nhà họ Lạc
Là Trưởng thanh tra Lạc cất nhắc. Tôi nghĩ, tôi vốn không thích hợp. Cô Lý Bội từ năm ngoái đến năm nay cứ luôn xin nghỉ phép dài ngày. Phải. Tại sao xin nghỉ? Cái này tôi cũng không rõ, tôi cũng không phụ trách công việc này.
Có thể sắp xếp tôi và hai cô Lý Bội và Đào Chi Linh phỏng vấn không? Bây giờ e là không được. Cô Lý Bội đang ở bên ngoài làm thủ tục ra trường cho các em học sinh. Anh xem, muộn một chút có được không? Phải rồi.
Có thể cho tôi một tấm hình của tất cả các cô giáo không? Anh lấy cái này làm gì ạ? Tôi không nhớ rõ ai với ai. Được. Các giáo viên đều đang bận, chúng ta đi gặp Triệu Tiền Tôn trước đi. Được thôi. Ngồi đi! Triệu Tiền Tôn? Phải.
Sao ông đến được trường học? Thì trường học tuyển thợ sơn, nên tôi tới thôi. Có vấn đề gì không? Không có hồ sơ của ông. Cái này…Hiệu phó La tuyển tôi vào mà. Các cậu đi hỏi cô ấy đi. Nếu không thì Lạc thiếu gia có thể gọi hồn mà. Ông…
Lạc thiếu gia. Cậu biết mà. Hôm xảy ra vụ án tôi có bằng chứng ngoại phạm. Tôi không phải phạm nhân. Xem ra, các ông cũng không hứng thú lắm với số tiền của ông chủ Lý Nhà in sách. Sao cậu lại biết? Các cậu nếu đã biết rồi,
Thì tôi cũng không có gì để mà giấu nữa. Đúng. Tôi ở Phụng Thiên giám sát Diệp Trăn Trăn, tìm điểm đột phá trên người cô ấy. Các ông là người gì? Người các cậu không dễ chọc vào. Có tin đồn nói,
Ông chủ Lý là vì đắc tội với tổ chức nào đó, nên bị ám sát. Ông ấy là một thương nhân đang làm việc cho Chính phủ. Có thể cung cấp giá trị lớn nhất chẳng qua chính là tiền. Cho nên số tiền mất tích đó
Vốn dĩ là kinh phí giao cho các ông. Sau khi ông ấy chết, số tiền này tự nhiên biến mất. Cho nên có người kêu ông đến để tìm lại số tiền này. Nhưng có một điều tôi rất thắc mắc. Sao các ông lại biết
Số tiền đó trên người của Diệp Trăn Trăn. Cô bé chỉ là một học sinh. Chúng tôi cũng không biết. Quăng lưới rộng rãi thôi. Mãi đến khi Lâm Khiết xảy ra chuyện. Hơn nữa, chúng tôi sớm đã nghi ngờ thằng nhóc bên cạnh ông Lý có chút vấn đề.
Xem ra, tiền đúng là hắn lấy đi. Có thể để tiền giấu trên người cháu gái của mình. Thật khiến người khác không thể nghĩ ra. Anh Tư Đồ nếu đã nói như vậy, nhất định biết chỗ để số tiền đó. Mong anh Tư Đồ giao ra đây.
Cho nên mục đích ban đầu của các ông chính là theo dõi người nhà họ Diệp, tìm đến tên trợ lí đó lấy lại tiền. Đúng. Nhưng anh ta mãi không thấy xuất hiện. Chúng tôi biết chắc là lành ít dữ nhiều. Trên xe lửa các ông chắc đã lục soát
Hành lí của người nhà họ Diệp rồi phải không? Chúng tôi sớm đã nghi ngờ lão Lý bị thằng nhóc đó giết, sau đó anh ta còn giá họa cho một tổ chức. Hơn nữa, ở thời điểm nhạy cảm như vậy kêu chị ruột của mình đến Phụng Thiên.
Không phải để vận chuyển số tiền đó thì còn làm gì chứ? Cho nên chúng tôi đã lục soát hành lí, nhưng đáng tiếc không tìm được gì cả. Số tiền đó là giấu trong cây đàn của Diệp Trăn Trăn. Mở miệng ra là toàn tiền với tiền. Lạc thiếu gia.
Đó vốn dĩ là tiền của chúng tôi. Bị người khác lấy đi, lẽ nào không nên lấy về sao? Vậy ông có chứng cứ gì chứng minh số tiền đó là của các ông? Tôi khuyên hai cậu, nên giao ra đây đi. Tránh chuốc họa vào thân. Một tên giết người như ông
Lại nói với một người cảnh sát đừng chuốc họa vào thân. Tôi đã nói tôi không giết người. Tôi chính là một thợ sơn. Nhưng có một người các cậu có thể điều tra thử. Đứng lại! Cô lén lén lút lút đứng trước phòng dạy nhạc của tôi làm gì?
Đây…là phòng dạy nhạc của cô à? Sao đây lại trở thành phòng dạy nhạc của cô chứ? Tôi là giáo viên âm nhạc. Đây dĩ nhiên là phòng dạy nhạc của tôi. Đây…tôi… Tôi đi ngang qua. Tôi biết ngay Đào Chi Linh có vấn đề.
Có phải chân bàn của La Cẩn Ngôn bị hỏng không? Đầu của cậu có phải hỏng rồi không? Đây là câu hỏi gì chứ? Có phải ông đang sửa không? Hỏng hay không, tôi không biết. Cô ấy cũng không kêu tôi sửa. Nhưng cô ấy thực sự có kêu tôi
Tìm một cây gậy gỗ dài cỡ này. Hình vuông. Thì ra là vậy. Bây giờ tôi có thể đi chưa? Tư Đồ tiên sinh, số tiền đó cậu đừng quên nhé. Là anh? Thư kí Hạ nói người phía cảnh sát tìm tôi. Anh là người phía cảnh sát? Tôi xem trong hồ sơ,
Năm ngoái cô đã nghỉ một năm. Phải. Có tiện nói cho tôi biết là vì lý do gì không? Quá mệt mỏi. Muốn nghỉ ngơi một chút. Chuyện này liên quan tới vụ án không? Cô đã đi những chỗ nào? Quảng Đông. Quảng Tây. Hồ Nam.
Đều là một số thành phố phía Nam. Tại vì sức khỏe của tôi không tốt, muốn tìm những nơi ấm áp để điều dưỡng. Có từng đến Phụng Thiên không? Chưa từng. Nếu như còn có vấn đề gì, tôi sẽ đến tìm cô nữa. Tôi biết rồi. Cảm ơn anh Tư Đồ.
Cô Chu không sao chứ? Cô ấy không sao. Tôi và cô ấy là bạn. Cho nên cô ấy đến giúp tôi, tìm hiểu tình hình của trường học. Đào Chi Linh mất tích rồi. Cái gì? Tôi cho người theo dõi cô ấy. Buổi sáng ra khỏi trường học
Đến vườn chè của Hội Phương Lí xem kịch. Kết quả bị mất tích. Được. Chào anh, xin mời vào trong. Đại ca. Kịch này là nói gì vậy? Thanh Xà, Bạch Xà, Hứa Tiên cậu chưa từng nghe sao? Lần đầu tiên. Anh, hạt dẻ Ngoạ Long của anh đây. Hầu bàn,
Hôm nay có Pháp Hải không? Anh muốn xem Pháp Hải à? Ngày mai tới đi. Pháp Hải? Pháp Hải là nam hay nữ vậy? Cậu nói thử xem? Ăn của cậu đi. Sao thế? Cậu còn hỏi sao thế à? Anh à, sao thế? Chỗ của các anh có cửa sau không? Cửa sau?
Phía sau sân khấu có một cái. Anh à, vẫn chưa trả tiền mà? Mất tích rồi, làm sao đây? Mau chóng về báo cáo. Được. Đến kí túc xá xem thử. Tôi đi tìm dì Lan lấy chìa khóa. Không cần phải phiền thế đâu. Nạn nhân Đào Chi Linh, trên đầu trúng đạn,
Bị xuyên qua xương sọ. Đường bay của viên đạn và khẩu súng lục đều giống với vết tích lúc Lâm Khiết bị giết. Có thể kết luận là cùng một hung khí. Thời gian tử vong là vào hai tiếng trước. Phải rồi, trên người nạn nhân nhìn thấy một số vết bầm.
Nên có thể trước khi chết đã từng ẩu đả với người khác.