[VIETSUB] Mật Mã Đen Trắng – Tập 20 | Vương Tử Kỳ, Điền Vũ, Tô Hiểu Đồng | WeTV

    Hôm nay tôi nói với mọi người mấy việc. Việc đầu tiên chính là cuối cùng chúng ta cũng mời được cô Lâm đến đây rồi. Mời. Việc tiếp theo, tôi nhớ là tôi đã nói từ rất lâu rồi, chúng ta phải đoàn kết. Đều là người trong nhà,

    Không được người mình bắt nạt người mình. Tôi nghe nói tối hôm kia vậy mà lại có người động tay động chân với cô Lâm. Ai vậy? Ông chủ, lúc đó tôi không biết thật mà. Chôn. Ông chủ tha mạng, ông chủ. Ông chủ tha mạng. Ông chủ tha mạng, ông chủ.

    Ông chủ tha mạng, ông chủ. Ông chủ tha mạng. Đại ca, có phải ta nên báo chuyện này cho anh hai biết không? Lão Nhị và Lão Lục vắng mặt là có sắp xếp khác. Tuy người không có ở đây nhưng thể diện vẫn còn. Phá hỏng quy tắc, xử lý như nhau.

    Chuyện này qua rồi. Hôm nay cô Lâm đến đây, cuối cùng thì bảy vị trí ở đây cũng tập hợp đủ rồi, vậy nên tôi có một đề nghị, ai giỏi thì người ấy làm ông chủ. Vậy tôi tuyên bố Đại hội Kim Dương vào tháng sau

    Và cũng chính là sinh nhật 35 tuổi của vợ tôi, ai giành được Kim Dương, người ấy chính là Vua Sói mới. Không phù hợp đâu, anh Cổ. Cô Lâm, dù cô không đến thì cũng nên làm thế. Nếu đã là thế giới của sói thì phải có quy tắc của sói.

    Cá lớn nuốt cá bé thì mới giữ được sức sống. Sói Tây Bắc chúng ta cũng vậy. Chỉ cần sói con trưởng thành thì sẽ có tư cách khiêu chiến Vua Sói. Khiêu chiến thành công thì sẽ là Vua Sói mới. Sói Tây Bắc chúng ta cũng không ngoại lệ.

    Nói chuyện bằng vũ lực, bằng quy tắc và cả sự công bằng. Cô Lâm, có lẽ cô không biết, ở băng nhóm của chúng ta, Vua Sói có quyền uy tuyệt đối đấy. Anh ba, Sói Tây Bắc chúng ta tôn sùng cái gì ấy nhỉ? Trung thành. Nếu bất trung thì sẽ chết.

    Được rồi, cứ quyết định như vậy đi. Các anh em tự chọn sói nhỏ, Đại hội Kim Dương tháng sau khai chiến. Nào. Chào mừng cô. =Mật Mã Đen Trắng= =Tập 20= Không ngờ sau một vòng sinh ly tử biệt, đến hôm nay, tôi lại ở đây xây dựng lại Sói Tây Bắc

    Cùng các bạn nhỏ. Thật đáng ăn mừng. Cạn ly. Nếu đã là người một nhà rồi, tôi nghĩ có vài khúc mắc chúng ta phải gỡ bỏ. Cảnh sát Sở, mẹ cậu là do tôi hại đấy. Không phải vì cô ấy là cảnh sát mà là vì

    Cô ấy phát hiện thân phận bị bại lộ, định giết người diệt khẩu. Tôi bất đắc dĩ nên mới làm vậy. Hối hận vì lúc đó không nên phản kháng, để cô ấy giết tôi, để mình chết trong tay cô ấy, để cô ấy mang thứ cô ấy muốn

    Trở về tổ chức của cô ấy, có khi còn lập được công, còn được trao thưởng, cũng không đến mức hận tôi như ngày hôm nay. Con trai à, xin hãy tin rằng người yêu mẹ cậu không chỉ có mình cậu. Nếu chú thật sự cảm thấy có lỗi với cô Lâm

    Thì nên để mẹ con họ đoàn tụ mới đúng. Ậm ờ với người khác thì có giỏi giang gì. Để chú nói hết đã, con gái à. Nếu cậu muốn gặp mẹ cậu, tôi có thể cho cậu gặp bà ấy bất cứ lúc nào. Nếu bây giờ cậu muốn giết tôi,

    Tôi tuyệt đối không phản kháng. Tôi đáng tội. Nhưng cậu phải cân nhắc cho rõ, bây giờ cậu là cảnh sát, nếu giết tôi thì đó gọi là lấy việc công để trả thù riêng. Dù cậu không phải cảnh sát, nếu tôi chết rồi thì cậu cũng không lấy được

    Nửa bản mã kia. Khi nào tôi có thể gặp mẹ tôi? Chuyện gì cũng có một mức độ nặng nhẹ. Chuyện gấp bây giờ chính là hai ta đoàn kết một lòng, giải quyết vấn đề của người ngoài trước đã rồi chúng ta hẵng xử lý việc nhà. Đúng không? Khố này,

    Con người tôi làm việc thích sạch sẽ, dứt khoát. Cậu đưa nửa bản mã kia cho tôi, tôi thả mọi người sống sót ra ngoài. Nếu không thì có lẽ sau này ở đây sẽ có thêm một đống xương đấy. Thế à? Thế đấy. Làm gì thế? Bỏ súng xuống. Bỏ xuống.

    Nói sao đây? Bọn tôi sẽ đưa cho chú thứ chú cần, nhưng xin chú hãy tha cho cậu của tôi. Na Na, cậu của cô đã về nhà bình an rồi. Sao cơ? Đây. Tôi đến Lan Xuyên gặp một người. Hắn tên Bùi Ngân. Hắn là

    Ông chủ của công ty Wolf năm đó. Wolf là tên giả bằng tiếng Anh. Thật ra nguồn gốc của hắn chính là băng nhóm tội phạm Sói Tây Bắc năm đó. Tháng trước, hắn liên lạc với tôi bằng tên giả, nói là muốn đầu tư vào homestay của tôi,

    Mở chuỗi homestay ở Lan Xuyên. Sau khi tôi bị lừa đến Lan Xuyên thì mới nhận ra hóa ra ông chủ này chính là hắn. Hắn nói homestay nhà chúng tôi có phong thủy tốt, nằng nặc đòi mua lại mảnh đất này của tôi. Các anh xem đi,

    Đây chính là hợp đồng ép mua của hắn. Ra giá 4 triệu đòi mua lại toàn bộ homestay của tôi. Đây chính là cậy thế cướp bóc mà. Tôi không đồng ý, thế là chúng định động tay động chân nên tôi mới báo cảnh sát ở Lan Xuyên.

    Nhưng tôi không ngờ sau khi trở về, con trai của kẻ buôn súng kia lại bắt cóc con gái tôi, gọi điện thoại tống tiền tôi. Số điện thoại của hắn đâu? Đổi suốt. Tôi không liên lạc được với hắn. Ngoài tiền ra thì còn chuyện gì khác nữa không?

    Còn để mắt đến Phật đường nhà chúng tôi nữa. Bùi Ngân cũng vậy. Tôi cũng không biết là vì mê tín hay vì tin đồn mà cả hai bọn chúng đều nhắm vào Phật đường nhà chúng tôi. Ông và Bùi Ngân quen nhau từ khi nào vậy?

    Năm đó Bùi Ngân lấy bí danh là Lưu Tử Châu, hắn chủ động tìm tới muốn tôi đầu tư, nói là khởi công xây dựng một công ty dược phẩm. Lúc đó tôi thấy dự án này có vấn đề nên tôi không tham gia. Tất nhiên về sau biết được

    Thật ra đây chính là xưởng sản xuất ma túy của Sói Tây Bắc. Sau khi sự việc xảy ra, tôi lập tức tố cáo hắn với cục thành phố Kalisa. Cảnh sát hành động rất nhanh, phá hủy được công xưởng, nhưng không bắt được Bùi Ngân. Tôi nhớ lúc đó

    Hình như đội trưởng Hạ vừa tốt nghiệp đại học, đây là vụ án lớn đầu tiên cậu ấy tham gia. Cái giá phải trả trong chuyện này rất lớn. Tháng 8 năm 2006, em gái tôi Cửu Lâm đã xảy ra chuyện. Chắc chắn là Bùi Ngân đã hại chết nó.

    Tôi từng nói với cảnh sát Trình Phàn chuyện này, nhưng tôi không dám dây vào Bùi Ngân nên tôi không nói thật. Sao ông chắc chắn là Bùi Ngân làm? Lúc Cửu Lâm xảy ra chuyện, tôi đang bàn chuyện hợp tác ở Quảng Châu nên tôi không để ý đến nó.

    10 ngày trước khi sự việc xảy ra, Bùi Ngân gửi cho tôi một tin nhắn. Hắn hỏi tôi rằng “ông có đồng ý dập đầu xin lỗi tôi không”. Tôi không để ý đến hắn. Ngay sau đó, em gái tôi đã xảy ra chuyện, sống không thấy người, chết chẳng thấy xác.

    Nó xảy ra chuyện ở đâu, rốt cuộc thi thể hiện đang ở đâu, tôi đều không biết. Thông báo tìm người mất tích của tôi đến giờ vẫn đang đăng trên mạng. Không phải Bùi Ngân thì còn có thể là ai? Khi em gái tôi xảy ra chuyện,

    Na Na đang ở cạnh nó. Đợi đến khi tôi về thì Na Na đã được đưa về rồi. Nó bị thương ở chân, nằm một mình trong bệnh viện. Tôi hỏi Na Na rằng, “con gái à, cháu đi đâu thế”. Nó nói “cháu đi tìm bố để tổ chức sinh nhật”,

    “cháu cũng không biết ai đã đưa cháu về”, “cháu tỉnh dậy thì cháu đã ở trong bệnh viện rồi”. Bệnh viện chẩn đoán là bị chó cắn, nhưng tôi thấy không giống. Rõ ràng đó là vết thương do vật sắc xoẹt qua. Bùi Ngân chính là một kẻ tồi.

    Đến trẻ con mà hắn còn ra tay được. Bố đứa bé là ai? Hắn có thể là Vua Sói Tây Bắc, Cổ Mộc Lam. Tôi chỉ từng gặp thằng em rể này một lần, chắc hẳn là hắn. Các vị lãnh đạo, có phải tôi đã cấu thành tội che giấu rồi không?

    Nếu phải thì tôi sẵn sàng gánh vác mọi trách nhiệm. Gia đình chúng tôi luôn bị uy hiếp. Vì sự an toàn của người thân, tôi không hối hận vì đã làm vậy. Nếu em gái của ông đã là vợ của Cổ Mộc Lam, vậy sao Bùi Ngân

    Vẫn dám ra tay với bà ấy? Bùi Ngân và Cổ Mộc Lam có mâu thuẫn rất sâu sắc. Chẳng phải trước đó tôi đã nói là hắn rủ tôi đầu tư khởi công xây dựng công ty dược phẩm đó à? Chính là vì hắn muốn thành lập doanh nghiệp riêng đấy.

    Lúc đó, tôi không biết Bùi Ngân là người của Sói Tây Bắc. Lúc hắn gặp tôi, hắn còn thăm dò thái độ của tôi đối với Sói Tây Bắc nữa cơ. Lúc đó chỉ cần người Kalisa chúng tôi nhắc đến tập đoàn Sói Tây Bắc là đã vô cùng căm ghét.

    Tôi cũng không ngoại lệ. Thế là tôi đã mắng chửi tập đoàn Sói Tây Bắc ngay trước mặt Bùi Ngân. Về sau, hắn chắc chắn tôi không phải người của Cổ Mộc Lam nên mới mở lời bàn chuyện hợp tác với tôi. Ông bắt đầu nghi ngờ

    Em rể ông là Cổ Mộc Lam từ khi nào? Cái lần tôi gặp hắn là vào mùa thu năm 2000. Lúc đó, em gái tôi Cửu Lâm đã mang thai 6 tháng rồi. Sau khi nó về thì tôi mới biết hắn họ Cổ, không phải họ Cố. Tôi bèn hỏi em gái tôi, tôi nói bố đứa bé đi đâu rồi. Cửu Lâm nói bố con bé gặp tai nạn xe ở Mát-xcơ-va, chết rồi. Về sau, Cửu Lâm thường xuyên sống ở nhà.

    Thật ra, tôi vẫn luôn chăm sóc cho hai mẹ con nó. Năm 2006, em gái tôi xảy ra chuyện mà người này cũng không hề xuất hiện. Vào năm 2015, chẳng phải vụ án của đám người Sói Tây Bắc xuất hiện trên bản tin truyền hình đó à? Tôi nhìn thấy chân dung

    Của Cổ Mộc Lam trên tivi, tôi nghĩ hình như đây là em rể tôi. Các vị lãnh đạo, tôi xin nói thật rằng tôi cũng không biết lúc còn sống, em gái tôi có làm chuyện gì phạm pháp hay không. Dù sao thì người cũng mất rồi, người chết hết tội mà.

    Vả lại, cuộc hôn nhân của hai đứa nó cũng là một bê bối trong dòng họ của chúng tôi nên tôi chưa từng nhắc đến chuyện này với người khác. Điều duy nhất đáng mừng chính là con của chúng, Cổ Lận Na, từ nhỏ đã lớn lên trong một môi trường lành mạnh,

    Không hề bị ảnh hưởng hay liên lụy bởi ông bố bà mẹ kém cỏi kia. Vậy khi Khương Cửu Lâm xảy ra chuyện vào năm 2006, tại sao ông không báo cảnh sát? Tôi không dám. Tôi sợ dây vào Bùi Ngân, hắn sẽ tiếp tục trả thù gia đình tôi.

    Hôm nay nếu không phải hắn tìm tới cửa thì tôi đã mãi mãi chôn sâu chuyện này trong lòng rồi. Tức là bây giờ không phải cô đại diện cho nhà họ Khương mà là đại diện cho bố cô. Cô có thể gọi điện để xác nhận. Nhưng nếu giám đốc Khương biết cô ở đây, ông ta sẽ bất chấp tất cả để đến đây cứu cô. Lựa chọn như thế nào,

    Cô tự quyết định đi. Nếu tôi không đại diện cho bố tôi thì tôi đã chẳng ngồi ở đây. Chú Tư Bùi, rốt cuộc chú tìm cậu tôi làm gì? Cậu cô? Cô có biết tại sao anh rể cô chết không? Là chú hại chết. Là ông cậu tốt của cô đấy.

    Cậu ta mất một thời gian dài mới tìm được nhà kho của Lão Thương. Nhưng đồ trong kho đều bị cậu của cô lấy hết đi rồi. Bức tượng Phật ở nhà cô là do súng và đạn trong nhà kho của Lão Thương đúc thành đấy. Chú nói bậy. Chú nói bậy? Nói cho chú biết có phải bố cô xảy ra chuyện gì rồi không? Ông ấy rất ổn. Nếu ông ấy rất ổn, ông ấy có thể đi thẳng đến Hổ Sa Mạc để đào di sản, cô cậu cũng không cần đi qua đi lại lung tung thế này. Chú đoán, một là

    Ông ấy chết rồi, hai là chỗ này gặp vấn đề rồi, đúng không? Chú Tư, chú chắc chắn là nói chuyện về ông chủ Cổ trước mặt cảnh sát à? Được. Vậy thì nói chuyện chính nhé. A Khố, cậu nói cho tôi biết nửa bản mã của cậu đang ở đâu?

    Trong tay hai người đều có một nửa bản mã, mà người có thể giải được chỉ có tôi. Có phải có những chuyện phải hỏi ý kiến của tôi trước không? Bản trong tay ông, hàng đầu tiên nói về tổng số di sản của Hổ Sa Mạc. Hàng thứ hai

    Nói về số lượng đồng bạc và thỏi vàng. Hàng thứ năm nói về huyện có di sản là huyện Thiên Sơn. Nửa trang trong tay anh ta, hàng thứ ba nói về bẫy của nơi chôn cất. Hàng thứ năm nói về những điểm chính để tránh bị thương của bẫy.

    Hàng thứ bảy nói về… Muốn nghe không? Cậu hiểu cả hai bản mã? Ông đoán xem. Nhóc con khá lắm. Xem qua là nhớ, giỏi hơn cả mẹ cậu đấy. Có phải mang cái đầu này của cậu về là cậu có thể báo cáo nhiệm vụ rồi không? Có những thứ này,

    Ai thèm làm cảnh sát nữa. Lúc còn sống Châu Quý làm nghề gì? Châu Quý? Nó cũng là người của Sói Tây Bắc à? Ông nghĩ sao? Tôi nghĩ Châu Quý đến nhà chúng tôi là có mục đích. Tôi cũng không biết suốt ngày nó bận việc gì. À đúng rồi,

    Nó có một tên đàn em tên là A Khố. Các anh nhất định phải tìm được hắn. Chắc chắn hắn có chuyện gì đó. Một ông chủ lớn như ông mà còn có thể bị con rể ông nắm thóp à? Đội trưởng Đoàn, chuyện này không liên quan đến việc tôi là ai.

    Kinh doanh và làm chủ một gia đình là hai chuyện khác nhau. Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Chuyện của gia đình tôi thì tôi nói lý lẽ, nhưng Châu Quý thì không. Hai chúng tôi không thể nói chuyện với nhau. Vả lại, tôi một lòng theo Phật,

    Thiện chí giúp người, tôi cũng không mong gia đình mình ngập mùi thuốc súng. Vậy tại sao ông còn đồng ý gả con gái cho hắn? Vậy tại sao về sau lại không ly hôn? Quan hệ giữa Văn Lệ và nó rất tốt. Tình cảm là chuyện của hai người. Con người tôi

    Không bao giờ ép buộc người khác. Nếu không thì năm đó em gái tôi Cửu Lâm đã không ở bên Cổ Mộc Lam rồi. Giám đốc Khương, gần mực thì đen, ông không sợ cô Khương bị ảnh hưởng à? Phải, chính sự do dự và hèn nhát của tôi đã hại con bé.

    Chuyện đến nước này, không ai trong nhà họ Khương chúng tôi có thể đứng ngoài. Vậy nên tôi cầu xin các vị lãnh đạo hãy tìm con gái tôi về trước rồi hẵng điều tra kỹ lưỡng vụ này. Nên đánh, nên phạt, tôi nhận hết. Cả Na Na nữa.

    Cũng đã lâu lắm rồi tôi không liên lạc được với nó. Đám trẻ bây giờ ham chơi, ba ngày không liên lạc, tôi đều có thể chịu được. Nhưng bây giờ là giai đoạn đặc biệt, tôi sợ nó xảy ra chuyện. Giám đốc Khương, tạm thời ông đừng lo lắng.

    Tôi đi kiểm tra xem sao. Được. Kiểm tra giúp. Được. Giám đốc Khương, ông cũng đừng lo quá. Chuyện là… ông và Mục Thiếu Bạch có quan hệ gì vậy? Viện trưởng Mục? Bạn bè và cũng là cộng sự. Ồ. Vậy theo những gì ông hiểu về ông ấy, ông nghĩ

    Ông ấy có kẻ thù không? Nói sao nhỉ? Ông ấy giỏi giấu chuyện trong lòng. Con người này dù có chuyện thì ông ấy cũng không bao giờ nói với người khác. Ông ấy sao thế? Chết rồi. Tử vong không phải do nguyên nhân tự nhiên. Bị người ta giết hại à?

    Bây giờ vẫn chưa thể kết luận. Nhưng hiện giờ chúng tôi đã xác định được một nghi phạm. Ông cũng quen đấy. Ai vậy? Trình Phàn. Cảnh sát Trình sắp trở thành con rể của Lão Mục rồi. Tại sao chứ? Bây giờ vẫn đang điều tra.

    Chúng tôi cũng mong có thể mau chóng cho người chết một lời giải thích. Giám đốc Khương, chúng tôi đến Phật đường của ông tham quan một lát được không? Được. Muốn tôi giải bản mã, chia sẻ di sản của Hổ Sa Mạc, được thôi. Tôi có hai điều kiện.

    Muốn tăng giá ngay tại chỗ à? Một, ông đưa mẹ tôi đến nơi tôi chỉ định ngay lập tức. Hai, tìm được di sản, tôi lấy 20%, phần còn lại các người chia nhau. Đồng ý với điều kiện thứ hai. Nhưng tôi chỉ có thể chia cho cậu 10%.

    Điều kiện thứ nhất thì không được. Nếu cảnh sát đưa mẹ cậu đi, sau này tôi sẽ không gặp được cô ấy nữa. Tôi muốn gọi video với bà ấy. Bây giờ? Ngay lập tức. Cô ấy không mang theo điện thoại bên người. Vả lại, cô ấy khó ngủ.

    Chắc cậu cũng không muốn có người gõ cửa phòng cô ấy vào lúc này đâu nhỉ? Gọi cho bà ấy. Tôi không làm được. Sao thế, Tiểu Phi? Gọi điện thoại, báo cảnh sát. Trước khi Lão Thương chết đã để lại cho anh một cái USB,

    Nói là dùng để giúp anh thoát tội. Đây là thứ anh chuẩn bị cho em. Nhớ lấy, sau khi gặp cảnh sát thì nói với họ rằng lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã cưỡng hiếp em. Không, em tự nguyện mà. Anh thua rồi. Thua triệt để rồi.

    Cảnh sát sẽ điều tra đến bức tượng Phật đó rồi điều tra đến lô súng kia sớm thôi. Anh không cần nữa. Anh không cần cái gì nữa. Cả em mà anh cũng không cần à? Y Y, nghe anh nói, bây giờ quân bài duy nhất trong tay anh

    Chính là người phụ nữ ở trong nhà. Cô ta là con gái của Cổ Mộc Lam. Anh sẽ dùng cô ta để đổi lấy di sản Hổ Sa Mạc trong tay Cổ Mộc Lam. Anh nhất định phải lấy được. Em đi theo anh sẽ chỉ có thể mang lại rắc rối.

    Chúng sẽ ra tay với em, dùng em để uy hiếp anh. Hứa với anh, ở lại một nơi an toàn, đợi anh về. Anh nói dối. Em không muốn ngồi tù, không muốn rời xa anh. Nghe anh nói. Em nghe anh nói và ghi nhớ từng chữ này. Sau khi gặp cảnh sát,

    Nói với họ rằng lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã cưỡng hiếp em nên em mới ở bên anh. Bao năm nay, em chỉ biết nhà anh mở nhà hàng, em không biết bố anh là ai. Em không biết bố anh là ai, hiểu chưa? Sau khi bố anh chết,

    Em bị anh ép phải bỏ trốn cùng. Em chưa từng động vào súng. Nghe rõ này, đây là trọng điểm. Em chưa từng động vào súng. Em chưa từng tham gia vào việc của nhà anh. Em nói cho anh biết, Sa Tiểu Phi, anh đừng hòng đá em. Muốn chết chứ gì?

    Cùng lắm thì chết chung. (Phật đường) Đây chính là nơi họ nói. Tội lỗi, tội lỗi. Chi đội trưởng Đoàn, họ nghe truyền thuyết hay là tin đồn mà cứ nói dưới chỗ này của tôi có giấu tiền bạc châu báu. Tôi ở đây lâu như thế

    Mà còn chưa từng nghe nói đến. Nhưng vì sự trong sạch của nhà họ Khương tôi, các anh cứ kiểm tra đi. Giám đốc Khương, cảm ơn ông đã hiểu. A di đà Phật. Chi đội trưởng Đoàn, anh xem, chính là hắn. Kiều Đan, cậu lo chỗ này nhé. Tiểu Giang. Chi đội trưởng Đoàn. Đi cùng tôi một chuyến. Vâng. Được. Vậy hai anh vất vả rồi. Yên tâm đi. Đi. Nếu mọi người đã đều là người của Sói Tây Bắc, vậy hôm nay chúng ta

    Sẽ làm theo quy tắc của Sói Tây Bắc. Tất nhiên, những người ngồi đây đều là con cháu, người thân của Sói Tây Bắc. Chúng ta dựa theo quy tắc mà năm đó Lão Cổ đã đặt ra để chọn lại lãnh đạo cho tập đoàn. Chú Tư, chú cứ nói thẳng,

    Rốt cuộc phải làm gì? Không phải ông muốn chúng tôi dùng cách đánh đấm nhàm chán để quyết định ứng cử viên trở thành Vua Sói đấy chứ? Tôi không đồng ý. Đây là quy tắc, không phải cô nói thay đổi là thay đổi đâu.

    Con gái của ông chủ Cổ đang ở đây. Sao cô ấy lại không thể kế thừa vị trí Vua Sói? Đẩy một đứa con gái ra trước, anh không thấy nhục à? Nếu người nhà họ Cổ đã đến đây, vậy chú cũng không thể đoạt quyền của cháu. Con à,

    Chú Tư không bắt nạt đứa nào. Chỉ cần cậu dám bước vào cái lồng sắt này, sau đó đứng mà đi ra thì tôi sẽ dập đầu hành lễ với cậu. Tôi đánh. Đại diện mẹ cậu? Tất nhiên. Được. Được. Vậy thì đánh. Hắn chạy rồi. Ê, Câm. Cảm ơn ông đã hợp tác. Đúng là nghiệp chướng. Cảnh sát Kiều, con gái tôi đâu? Chúng tôi vẫn đang đuổi theo. Bây giờ ai là Vua Sói? Nếu tôi nói cậu không phải, có đồng ý được không? Chơi tôi à? Yên tâm đi. Tôi nói lời giữ lời. Mời.

    Đến đây. Trận đấu kết thúc rồi. Tôi tuyên bố lãnh đạo mới, Vua Sói thế hệ mới của tập đoàn chúng ta là con trai của Lão Thất, Sở Nhất Hàn. Mời. Ngồi đi. Không sao, tôi nghe cậu dặn dò.

    Bây giờ lấy bản mã trong tay hai người ra đây để chia sẻ. Ngay lập tức. Chẳng phải bản mã đã nằm trong đầu cậu rồi đó à? Thế nên đồ của hai người đã không còn là bí mật nữa rồi. Món đồ này khiến hai người nghi kỵ, đấu đá nhau.

    Bây giờ có tôi rồi, nó không còn quan trọng nữa. Cậu định giải mã ngay tại đây à? Nghe ông hay nghe tôi? Sa Tiểu Phi đi đâu rồi? Tôi thật sự không biết. Biết mà không khai, tội càng nặng hơn đấy. Đừng tưởng mang thai

    Là có thể trốn tránh trách nhiệm pháp lý. Nghĩ đến đứa trẻ trong bụng, đừng bỏ lỡ mỗi một cơ hội giảm án, hiểu không? Tôi đã nói hết những gì tôi biết rồi. Nhưng anh ấy đi đâu thì tôi thật sự không biết. Theo tôi được biết,

    Tình cảm của hai người rất tốt. Tại sao hắn lại bỏ cô lại? Hình như anh ấy không định sống sót trở về. Giám đốc Khương. Ngồi đi. Được. Cảnh sát Trình, liệu có hiểu lầm gì trong chuyện này không? Không có hiểu lầm. Người là do tôi giết đấy. Tại sao chứ?

    Vì ông ta là người của Sói Tây Bắc, tôi tìm đến ông ta, lỡ tay nên đã giết ông ta. Bây giờ tôi là nghi phạm. Quả nhiên, đúng là ông ta có liên quan đến Cổ Mộc Lam. Ông biết từ lâu rồi à?

    Cảnh sát Trình, tôi nói với anh thế này đi. Em gái ruột của tôi gả cho Cổ Mộc Lam. Cũng là người của Sói Tây Bắc. Tôi và Bùi Ngân cũng có qua lại. Thế mới nói xung quanh tôi đâu đâu cũng là dấu vết của Sói Tây Bắc. Chỉ có mình tôi chỉ lo thân mình. Điều này về tình về lý đều không hợp lý. Trước khi Mục Thiếu Bạch chết, ông ấy đã kể cho tôi nghe một câu chuyện có liên quan đến ông. Câu chuyện gì vậy? Câu chuyện giữa ông và Sói Tây Bắc. Giữa tôi và Sói Tây Bắc chỉ có tình thân, không có câu chuyện. Cảnh sát Trình, không sao chứ? Tôi không sao, không sao, không sao hết. Cảnh sát Trình, chúng ta cũng là bạn cũ, tôi nói thật với anh nhé. Thật ra, tôi đã nghi ngờ viện trưởng Mục có liên quan đến Cổ Mộc Lam từ lâu rồi.

    Chẳng phải tôi đầu tư vào bệnh viện Mục Thị đó à? Tối hôm đó, tôi và viện trưởng Mục đã uống mấy ly. Tửu lượng của ông ấy không tốt. Sau khi uống mấy ly rượu vào bụng thì ông ấy đã nói với tôi một câu làm tôi có ấn tượng sâu sắc.

    Đó là… nói là “ông không đầu tư thì tôi đi tìm ông chủ Cổ”. Tôi nói “ông chủ Cổ nào” thì tự nhiên ông ấy ra vẻ bí mật không nói nữa. Thế là hôm sau tôi đã đặc biệt hỏi ông ấy một câu. Tôi nói “viện trưởng Mục, rốt cuộc ông chủ Cổ mà tối qua ông nhắc đến là ai vậy”. Ông ấy chối luôn. Ông ấy còn nói với tôi rằng “đừng nhắc đến chuyện này với người khác”.

    Về cơ bản là tôi biết hết những doanh nhân họ Cổ ở Kalisa. Người duy nhất phải kiêng kị cũng chỉ có người đó thôi. Vậy nên chuyện này hỏi càng ít thì càng ít rắc rối. Về sau thì tôi không quan tâm đến chuyện này nữa. Mà ông còn chẳng tìm hiểu rõ ràng về tình hình chi tiết của cộng sự? Chuyện này thì anh hỏi bác sĩ Hiểu Uyển đi, cô ấy biết đấy. Mười mấy năm trước, trình độ điều trị ở Kalisa còn quá thấp. Anh muốn phẫu thuật tim

    Thì anh phải đi tàu hỏa lên tỉnh thành để làm. Thế nên lúc đó có rất nhiều bệnh nhân còn chưa xuống tàu hỏa mà đã mất mạng rồi. Lúc đó, nếu anh đầu tư xây dựng một bệnh viện mới,

    Vậy đây chính là chuyện lớn mang lại lợi ích cho người dân toàn thành phố. Dù tôi mất hết thì tôi cũng sẵn lòng làm việc này. Vả lại, bản thân tôi cũng là đối tượng được điều trị y tế mà. Còn về phần ông ấy có quan hệ gì

    Với Cổ Mộc Lam và những người khác thì tôi không có hứng, không quan tâm. Châu Quý và ông đã xảy ra chuyện gì thế? Châu Quý? Chuyện này thì tôi cũng nói với cục trưởng Thai rồi. Hay là hôm nay tôi nói lại với anh một lần nữa ngay tại đây nhé? Cục trưởng Thai. Thầy ạ. Lại quấy phá hả? Không sao. Khương Cửu Bình có vấn đề không? Không có vấn đề gì. Có thể nói là trả lời đều hợp tình hợp lý. Nhưng càng không có vấn đề thì sao em lại càng cảm thấy có vấn đề nhỉ?

    Nếu ông ta là thành viên của Sói Tây Bắc, dựa theo độ tuổi của ông ta thì không nên bị Châu Quý cưỡi lên đầu mới đúng. Đúng. Sói Tây Bắc được tổ chức chặt chẽ. Nếu có người muốn rời khỏi tổ chức, trở thành kẻ bất trung,

    Vậy có phải cả bầy sói sẽ lao lên tấn công không? Nếu người này là anh ruột của bà Cổ thì kết quả sẽ khác. Đúng. Thầy ơi, thầy còn nhớ năm đó, từ đầu đến cuối chúng ta vẫn chưa tra rõ

    Thân phận của Cầy Sói, người thứ hai trong Sói Tây Bắc không? Theo manh mối lúc đó, tạm thời xác định là đời vợ thứ nhất của Cổ Mộc Lam. Nhưng bây giờ xem ra chưa chắc đã là thế. Tên Khương Cửu Bình này, em đã đập tất cả vấn đề

    Vào mặt ông ta rồi, chắc chắn ông ta sẽ có phản ứng tiếp theo. Chúng ta chỉ cần để mắt đến ông ta là có thể làm rõ rốt cuộc ông ta có phải Cầy Sói hay không. ♪ Lên đường lang thang trên sa mạc trong màn pháo hoa của nhân gian ♪

    ♪Nếu hiểu được lời hứa trái tim sẽ đập ♪ ♪Có vô số tôi♪ ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có được tôi♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪

    ♪Nếu có thể chúng ta sẽ bước ra khỏi sa mạc♪ ♪Tôi không cô đơn, tôi ở trong trái tim bạn♪ ♪Còn nhiều hơn thế nữa♪ ♪Mặt trời dần thức giấc và sự bận rộn vẫn còn đó♪ ♪Từ từ băng qua ngọn núi♪ ♪Có vô số tôi♪

    ♪Không cần nhìn lại, thành công đang chờ đón♪ ♪Chỉ khi buông bỏ điều đang có, mới hiểu được sự tự do♪ ♪Mới có nếu như♪ ♪Khi bình minh ló dạng, trái tim sẽ hiểu điều đáng để hy sinh♪ ♪Còn nhớ hay không nhớ?♪

    ♪Dù thế nào đi chăng nữa, tôi sẽ luôn ở bên cạnh bạn♪ ♪Bạn và tôi, những người bảo vệ sự tự do♪