Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 07 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Tôi biết cái chết của chồng bà ấy không phải do uống rượu đâu, mà là hạ độc. Còn ai rõ việc này hơn tôi chứ? Là tôi, đều là tôi làm cả. Người tống tiền, giết hại Ngụy Mẫn Hi… căn bản không phải chú.
Đừng ăn nói linh tinh ở đây. Lúc thì bảo hung thủ là tôi. Lúc thì lại bảo không phải tôi. Tôi thấy cậu căn bản chưa làm rõ được vụ án này rốt cục là thế nào. Nói chú là hung thủ vì Chủ tịch Lạc quả thực là do chú giết.
Nói chú không phải hung thủ vì Ngụy Mẫn Hi không hề chết dưới tay chú. Chú căn bản không thể tống tiền Ngụy Mẫn Hi. Nếu bà ấy là kẻ sát nhân, thì chú chính là người không làm tròn nhiệm vụ. Đối với chú mà nói,
Hai người chính là những kẻ ngồi chung thuyền. Không làm tròn trách nhiệm thì đã sao? Bà ta đã giết người. Giết người phải đền mạng. Bà ta lo sợ hơn tôi. Còn ai rõ hơn tôi việc chồng bà ta chết như thế nào? Con trai chú. Tạ Bách Chu. Bác sĩ Tạ.
Bọn cháu đã điều tra. Tổng số tiền nợ bên ngoài của Tạ Bách Chu mấy năm nay vừa hay chính là số tiền Ngụy Mẫn Hi bị tống tiền. Chính chú cũng từng nói. Đàn ông ở cái tuổi này đang đúng lúc ham chơi. Vốn đã thích uống rượu mua vui,
Lại dính vào nha phiến với cờ bạc nữa, thì hỏng hết rồi. Người làm cha làm mẹ chẳng lẽ lại không “trả giá” thay con cái sao? Lý do Tạ Bách Chu biết về cái chết của Ngụy Mẫn Hi là do Văn Y. Tôi? Bác sỹ Tạ nói,
Nếu là trúng độc thạch tín, thì trong gan và dạ dày nạn nhân sẽ bị xuất huyết. Cái chết của người đó sẽ giống hệt như đột tử do uống rượu. Lí do Ngụy Mẫn Hi để lại thư tuyệt bút, là vì bà ấy mang tâm thái “ngọc nát đá tan”,
Định giết Tạ Bách Chu để diệt trừ hậu hoạn. Nhưng dù sao, bà ấy cũng là phụ nữ, bị Tạ Bách Chu lỡ tay giết chết. Giả sử lúc đó anh ta ra đầu thú, thì cũng không đến mức tội chết. Nhưng chú chắc chắn
Chủ tịch Lạc sẽ không tha cho con trai mình, nên mới sắp đặt vụ mưu sát này. Những gì cậu ta nói hoàn toàn là bịa đặt. Tạ Bách Chu không có bất cứ liên quan gì đến việc này. Tất cả mọi thứ đều do tôi làm. Lạc Thiếu Xuyên.
Tôi đã giết bố cậu, giết Ngụy Mẫn Hi, là tôi đã sai. Mong cậu đừng diệt cỏ diệt tận gốc. Tôi lấy tính mạng ra đền tội. Vụ án của ông nhà cứ kết thúc thế này được chứ ạ? Vụ án của Chủ tịch Lạc chứng cứ rõ ràng. Chứng cứ rõ ràng.
Luật sư Tư Đồ quả là bản lĩnh hơn người, một lúc phá luôn hai vụ án. Thế vụ án này cứ kết thúc như vậy đi. Không được. Vụ án Ngụy Mẫn Hi có phải đâu. Luật sư Tư Đồ. Với những chứng cứ hiện có trong tay chúng ta,
Vụ án này kết thúc bây giờ là kết cục hoàn hảo nhất rồi. Trong tay tôi có sổ sách về khoản nợ bên ngoài của Tạ Bách Chu. Con số này khớp với số tiền Ngụy Mẫn Hi bị tống tiền. Mặc dù nói là có sổ sách,
Nhưng dù sao đó cũng là của nhà họ Tạ, cũng không thể nói Tạ Bách Chu chính là hung thủ được. Hơn nữa, người ta giờ cũng không ở Cáp Nhĩ Tân. Chúng ta không thể đổ hết tội lên người một mình người ta được. Tôi thấy,
Bây giờ kết thúc vụ án này là kết quả không thể hoàn hảo hơn được nữa rồi. Được. Tin rằng có một ngày, anh ta sẽ quay về. Được. Vậy tôi về trước đây. Anh nói xem, tôi ngưỡng mộ một kẻ sát nhân có phải kì quặc lắm không?
Từ nhỏ tôi đã rất ngưỡng mộ Tạ Bách Chu. Tuổi còn trẻ đã ra nước ngoài học, sau đó trở thành một bác sĩ. Nhưng điều tôi ngưỡng mộ anh ta nhất, là anh ta có một người bố yêu anh ta, chịu nghe anh ta nói.
Nhưng giờ bố anh ta vì muốn bao che cho anh ta mà giết người, rồi lại tự sát. Chỉ sợ trong cuộc sống sau này, Tạ Bách Chu đã tự phán mình tử hình rồi. Cha mẹ thương yêu con, vì con mà tính toán sâu xa.
Nuông chiều không thể gọi là yêu được. Nhưng mà thử nghĩ, bố tôi chưa từng cho tôi chút thể diện nào. Hồi nhỏ không gặp ông ấy thì thôi. Sau này lớn lên, tôi muốn đi lính. Ông ấy không những không cho, còn khóa tôi ở trong phòng.
Cũng may có dì Ngụy nói giúp tôi, ông ấy mới miễn cưỡng đồng ý. Dù sao những việc liên quan đến tôi, hình như ông ấy chưa từng để tâm đến. Có thể… Trên thế giới này không có người hoàn toàn tốt hay hoàn toàn xấu.
Lúc tôi sắp xếp di chúc của bố anh, đã phát hiện ra một tờ giấy ghi âm. Trên di chúc nói… là muốn để cho Ngụy Mẫn Hi. Nhưng Ngụy Mẫn Hi gặp nạn trước, di chúc của bố anh thực hiện sau. Bây giờ, nó thuộc về anh rồi. Đó là gì thế?
Sự thật. [Mẫn Hi.] [Những lời này, cuối cùng tôi cũng có thể nói với bà rồi.] [Xin lỗi.] [Là tôi đã hại chồng bà.] [Tại sự nhượng bộ của tôi] [mới khiến bà rơi vào sự dằn vặt.] [Tôi không dám cầu mong sự tha thứ của bà,]
[nhưng xin bà vẫn có thể chăm sóc tốt] [cho con trai tôi như trước đây,] [nuông chiều nó,] [dung túng nó.] [Những việc tôi không dám làm] [đều giao cả cho bà đấy.] [Tuyệt đối không để nó đi đường vòng như tôi hồi trẻ.] [Thằng nhóc con này] [xin nhờ ở bà đấy.]
Xin lỗi thiếu gia. Tôi thay nó xin lỗi cậu. Nếu không phải cậu ta đưa tôi về, không chừng còn xảy ra chuyện gì nữa ấy. Trộm đồ người khác dù gì cũng là sai. Còn có chỗ tiền này lão gia cho tôi, và sổ sách trong nhà.
Người sáng suốt như bố tôi, ông ấy có thể cho chị, thì cứ cầm đi. Tôi có lỗi với lão gia và cậu. Những sổ sách này tôi đều sửa lại rồi. Tôi đảm bảo các khoản trong này đều là thật. Chị Văn. Tôi tin chị. Thiếu gia. Trước đây,
Tôi không phải một người mẹ tròn trách nhiệm. Tôi nợ nó quá nhiều rồi. Đồng hành, yêu thương, đều không dành cho nó, còn không thừa nhận nó. Giờ tôi rất hối hận. Tôi muốn đưa nó về dưới quê, cai nghiện thuốc trước đã, rồi sống tử tế. Chị đã nói vậy rồi,
Giữ chị nữa lại thành ra tôi không hiểu chuyện. Chị Văn. Cảm ơn. Cảm ơn chị chăm sóc tôi và bố tôi bao năm nay. Nếu bên ngoài sống không được tốt… Không phải tôi rủa chị đâu. Ý tôi là… Nhà họ Lạc chào đón chị trở lại bất cứ lúc nào.
Cảm ơn thiếu gia. Thím là ma à? Không chút tiếng động nào. Sổ sách đâu? Cái gì cơ? Sổ sách trong nhà. Thím phải xem xem rốt cục có sổ sách giả không. Còn cả di sản của bố cháu nữa. Rốt cục là thế nào?
Dựa vào đâu mà bắt thím lĩnh tiền sinh hoạt theo tháng? Cái nhà này cũng có một phần của chú cháu. Còn… Còn cậu bạn của cháu nữa. Cái thằng tên gì mà… Tư Đồ ấy. Bảo cậu ta đến trước mặt thím xin lỗi.
Dựa vào đâu mà vu cho thím giết người hả? Cái này cần gì thím nói. Cháu đang định mang mấy thứ này sang cho thím. Coi như cháu hiểu chuyện. Thiếu Xuyên, thím nói cho cháu biết. Lòng dạ bố cháu quá sắt đá. Cháu đừng có học theo ông ấy đấy. Hơn nữa,
Bây giờ thím cũng là bề trên duy nhất của nhà họ Lạc rồi. Thím nhìn cháu lớn lên đấy. Ngoài những thứ này ra, cháu còn có một nhiệm vụ lớn muốn giao cho thím. Gì thế? Cháu muốn giao cái nhà này cho thím. Cháu nói gì? Kể từ ngày hôm nay, thím…
Chính là chủ nhân của nhà họ Lạc chúng ta rồi. Coi như không uổng công thím thương cháu. Phu nhân. Phu nhân. Bà cho tôi thêm một cơ hội nữa đi. Cút! Tôi xin bà đấy. Bà cho tôi một cơ hội nữa đi. Nhìn gì mà nhìn hả?
Không làm cho tử tế, cũng giống cậu ta, cút hết cho tôi. Phu nhân! Phu… Lại tiết kiệm được một khoản. Cảm ơn nhé. Sau này nếu dì ra ngoài nữa, cứ bảo người nói với con, để con sắp xếp. Không cần đâu. Dì vẫn làm được mà. Đến tìm Tư Đồ hả?
Sau này cậu ấy tính thế nào ạ? Không biết nữa. Định về Bắc Kinh ạ? Tính tình của cậu ấy giống hệt thầy cậu ấy. Đến kinh thành, không tránh khỏi chịu thiệt thòi, vấp váp. Hay là dì khuyên thử xem, bảo cậu ấy ở lại cho xong.
Trông cậu ấy thì dễ bảo, nhưng trong lòng cũng bảo thủ lắm. Thầy ra đi như vậy, chắc là cú sốc rất lớn với cậu ấy. Bảo cậu ấy ở lại Cáp Nhĩ Tân, lời này dì không nói được. Hơn nữa,
Dì cũng không thể cứ làm gánh nặng cho thằng bé mãi được. Thế con hỏi dì nhé. Có phải dì muốn cậu ấy ở lại không? Đương nhiên là muốn rồi. Đứa trẻ ngoan như vậy. Nhưng mà… Cậu ấy chắc có suy nghĩ và sắp xếp của riêng mình. Được.
Dì cũng muốn là được. Còn lại để con nghĩ cách. Cậu ấy đâu ạ? Trong thư phòng ấy. Mấy hôm nay suốt ngày sắp xếp đồ đạc của thầy cậu ấy. Vậy lát nữa… Con tấn công chủ lực, dì ở bên cạnh đánh trống cổ vũ là được. Thật hả? Đi nào.
Nào, ăn chút đi. Sao cậu lại ở đây? Lạc thiếu gia. Tôi viết vụ án Mã Thế Anh bị ám sát thành bài đăng tin. Không được đăng. Ai cho cậu viết vụ án trên tàu tốc hành Đông Phương hả? Sao nào?
Định mang chuyện ông cụ nhà tôi bị hại như thế nào kể với cả Cáp Nhĩ Tân hả? Cậu ấy không định đăng hai vụ án nhà anh. Vụ án Mã Thế Anh bị hại, cậu ấy cũng xóa phần bối cảnh tàu tốc hành Đông Phương rồi. Thế hả?
Viết cũng thông minh đấy. Lạc… Lạc… Lạc thiếu gia. Nếu anh thực sự cảm thấy không thích hợp, thì không đăng cũng được. Không sao, đăng đi. Coi như bài quảng cáo. Quảng… Quảng cáo gì cơ? Tiếp theo đây anh định làm gì? Chưa nghĩ xong. Tôi biết mà.
Anh đã tiếp quản mọi mặt của nhà họ Lạc rồi, còn có tâm trí chạy riêng đến chỗ tôi, lo việc bao đồng của tôi à? Việc của nhà tôi ấy à, đã được tôi sắp xếp rõ ràng, gọn gàng, thỏa đáng rồi. Vậy tiếp theo đây,
Việc phải giải quyết là việc của anh. Xin lỗi. Anh Tư Đồ, Lạc thiếu gia. Tòa soạn bên em còn có việc. Vậy em… em đi trước nhé. Thế cái này sau khi ra báo, em sẽ đến tặng mỗi anh một tờ. Thế em đi trước nhé. Cậu kia, thứ hai đến đây,
Mang máy ảnh đến nhé. Để làm gì? Anh hiểu tôi như thế, chắc chắn là chuyện vui rồi. Vì tôi quá hiểu anh, nên biết chắc chắn không có việc gì tốt lành. Ủy quyền, là tôi học được từ bố tôi đấy. Thím tôi lúc nào cũng cảm thấy
Tiền tôi đưa cho bà ấy không đủ. Thế tôi giao cả nhà cho bà ấy quản lý. Kết quả anh đoán xem thế nào? Tôi tận mắt nhìn thấy bà ấy mặc cả với ông chủ bán xì dầu ngay giữa đường. Bà Bạch San San,
Bà góa trung niên xinh đẹp số một thành Cáp Nhĩ Tân mặc cả với một người bán xì dầu. Tôi mà không tận mắt nhìn thấy, thì đánh chết tôi cũng không tin. Bên công ty của gia đình cũng không muốn cho tôi quản lý. Tôi cũng không muốn quản lý.
Chỉ chia lợi nhuận thôi cũng khá ổn. Rồi tiền của nhà họ Lạc và tiền của tôi, khoản nào phải gửi ngân hàng thì gửi ngân hàng, khoản nào cho vay tín dụng thì cho vay tín dụng, mua nhà mua đất. Tóm lại, đã sắp xếp đâu vào đấy rồi.
Chỉ lại không lỗ. Anh giao hết việc kinh doanh của nhà họ Lac lại rồi à? Đúng thế. Vì tôi thấy anh nói đúng. Bạch San San thực lòng muốn tốt cho nhà họ Lạc. Rồi đợi tôi hủy bỏ hôn ước với Tĩnh Huyên nữa, là toàn thân thoải mái rồi. Đợi chút.
Vụ án nhà các anh, Trâu Tĩnh Huyên cũng giúp đỡ không ít. Thế nên…? Thế rồi cuối cùng anh hủy bỏ hôn ước với người ta. Cô ấy là em gái tôi mà. Tôi mong cô ấy có một nơi chốn tốt. Tâm tư anh vẫn còn ở chỗ
Nữ sinh Bạch Lộ trên tàu tốc hành Đông Phương? Hả? Anh không biết à? Vụ án tàu tốc hành Đông Phương kết thúc án là Bạch Lộ giết người. Tại sao? Thì anh cũng phải giao một hung thủ ra chứ. Hả? Thế là… Anh liền gán tội danh lên đầu cô ấy?
Chuyện gì đi với chuyện gì thế này? Còn có luật pháp không hả? Anh bình tĩnh chút đi. Bạch Lộ ấy à, quả thực cũng không trong sạch. Hơn nữa cô ấy lấy cái chết chứng minh sự trong sạch. Còn biết làm thế nào nữa? Cô ấy chết rồi?
Vừa xuống tàu không lâu, sau khi đầu thú thì chất độc phát tác, chết rồi. Việc này… Thực sự tôi cũng hết cách. Nếu còn do dự nữa, thì người của cả toa tàu đều bị tóm hết. Nhưng cô ấy hoàn toàn không cần phải làm thế mà. Có cần hay không,
Thì chẳng phải cũng đã làm thế rồi sao? Hơn nữa anh nghĩ kĩ mà xem. Người của cả toa tàu đó, còn ai có thể thay cô ấy gánh tội? Ông Georges Brel đó thật thông minh. Nhát dao đó, còn đâm thay vợ mình. Cũng phải. Cho dù sự việc bại lộ,
Ông Georges Brel này cũng có thể dựa vào thân phận viên chức ngoại giao đưa mình và Phương Đình ra khỏi sự việc. Đám người nước ngoài này suốt ngày nghĩ cách lợi dụng chúng ta. Theo tôi anh đừng làm luật sư nữa. Bỏ ra bao nhiêu thế, không đáng.
Tôi cũng từng nghĩ rồi. Nhưng không làm luật sư… Tôi còn biết làm gì nữa? Thế này đi. Mấy hôm nay, anh cứ nghĩ ngơi, đọc sách hoặc gì đó trước đi. Chúng ta… Thứ hai gặp lại. Anh gặp chuyện vui gì à? Trời lạnh căm căm,
Em ở bên ngoài làm gì hả? Em đi dạo. Đi. Có chuyện vui nói với em đây. Ngồi đi. Chuyện gì thế? Thế này. Bố anh… giờ mất rồi. Anh cũng đừng đau buồn quá. Dù sao, người chết không sống lại được. Nếu bố anh biết anh nhớ bác ấy thế,
Bác ấy nhất định sẽ rất vui đấy. Đúng thế. Ý anh là, giờ bố anh mất rồi. Vậy việc nhà họ Lạc do anh quyết định. Hôn ước trước đây của chúng ta là bố anh muốn lợi dụng em làm công cụ trói buộc anh.
Anh thấy thế này không công bằng với em. Thực ra… Thực ra em không để bụng. Nhưng anh để bụng. Tĩnh Huyên này. Từ nhỏ tới lớn, anh luôn coi em như em gái ruột. Thế nên kể từ hôm nay, hôn ước của chúng ta đã hủy bỏ rồi. Còn em…
Hãy đi tìm hạnh phúc của mình đi. Tĩnh Huyên. Tĩnh Huyên sao thế? Cháu có nói sai đâu nhỉ. Thiếu Xuyên, cháu thế này là vô lương tâm đấy nhé. Nếu không phải Tĩnh Huyên tự hủy thanh danh, nói ra sự thật, thì giờ cháu còn ngồi trong Cục Cảnh sát đấy.
Thím ơi. Thím thế này chẳng phải đổ trách nhiệm sao? Không phải vì thím, Tĩnh Huyên có phạm lỗi không? Cháu muốn tốt cho em ấy. Thằng nhóc khốn kiếp này. Đáng đời cháu ế đến giờ. Tiểu thư. Đây là bùn dưỡng da và âu phục mà phu nhân chuẩn bị cho cô.
Việc lớn của Thiếu Xuyên vài hôm tới con phải đi chứ. Con không đi. Giờ con chỉ là một trò cười. Cô để đó đi. Con phải đi chứ. Không những phải đi, con còn phải thật xinh đẹp, đi tới đó. Đến lúc đó, con đứng bên cạnh Thiếu Xuyên một cái,
Người ta đều biết con chính là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Lạc. Sau này, cả cái Cáp Nhĩ Tân xem ai còn dám lỗ mãng trước mặt con. Chẳng lẽ con còn muốn Thiếu Xuyên hủy hôn một lần nữa trước mặt bao người như thế sao? Con bé ngốc.
Thiếu Xuyên ấy à, cậu ấy còn trẻ, quá ham chơi. Không phải cậu ấy không muốn lấy con, mà là không muốn kết hôn. Thực ra, trong lòng cậu ấy thích con lắm đấy. Mẹ đừng lừa con nữa. Để con tránh anh ấy xa một chút.
Con không muốn xấu hộ một lần nữa đâu. Con xem xem. Mẹ lừa con làm gì hả? Mẹ từng gặp biết bao nhiêu đàn ông rồi, điều này mẹ còn không nhận ra sao? Nói với con thế này nhé. Con xem, những cảm xúc riêng tư nhất của Thiếu Xuyên
Chỉ trút ra với con đúng không? Cậu ấy gặp chuyện lớn, người đầu tiên nghĩ đến, là bảo Tư Đồ đến tìm con làm chỗ dựa. Con xem, như thế cậu ta không thích con, thì còn thích ai hả? Thật không ạ? Thật. Thế nên là,
Con nhất định phải thật xinh đẹp, đi đến đó, để Thiếu Xuyên biết nhà họ Lạc chúng ta chính là cần một nữ chủ nhân như con. Hay lắm. Hay lắm. Mời vào. Hay lắm. Hay lắm. Chúc mừng. Chúc mừng. Cảm ơn. Mời vào. Thế nào? Cái gì mà thế nào?
Thì văn phòng thám tử ấy. Tìm người xem rồi. Bát tự của anh ấy à… chính là số dây dưa với án mạng. Thế nên, đầu tư cho anh là thám tử là mối làm ăn ngon, một vốn vạn lời. Hơn nữa anh xem nhé.
Từ vụ án mạng trên chuyến tàu tốc hành Đông Phương, đến vụ án dì Ngụy và bố tôi, có vụ nào giao cho đám vô dụng của Cục Cảnh sát, mà không hỏng cả vụ án không? Ngược lại thì anh lại phá án rất nhẹ nhàng. Thế nên anh đầu tư cho tôi
Là vì tôi là một sát tinh, đi đến đâu là ở đó có chuyện? Em thấy Lạc thiếu gia nói đúng mà. Làm luật sư có thể không bảo vệ được công lý. Nhưng làm thám tử, có trả lại chân tướng cho thế gian được không, thì do anh quyết. Đúng, đúng, đúng.
Chủ yếu là thầy Thẩm vừa mất, Thẩm phu nhân cũng cần người chăm sóc. Anh nói xem, anh để bà ấy một mình ở Cáp Nhĩ Tân, thế có được không? Phải không nào? Hai anh, chúng ta ra chỗ cái biển kia đi, chụp thêm cho các anh một tấm. Đi, đi nào.
Bên này này hai anh. Mỗi anh đứng một bên đi. Nào, nào, nào. Được rồi. Nhìn em nhé. Một, hai, ba. Dạo này tâm trạng em có chút vấn đề phải không? Mắc không ít lỗi. Cũng không phải ạ. Chủ yếu là cô Lâm dạy nhanh quá,
Em cũng không dám hỏi cô ấy. Hay là, cô Chu ơi, cô thị phạm cho em một lượt được không ạ? Em nhìn nhé. Em phải chú ý trọng âm này. Vừa rồi lúc em đàn, hai phím này dính liền hết vào nhau rồi.
Hay là đợi bao giờ tâm trạng em ổn một chút, chúng ta lại tiếp tục? Đâu có, tâm trạng em rất tốt mà. Chỉ có điều là, cô Chu ơi. Sau này, có thể để cô dạy em được không ạ? Tại sao? Em chỉ là… chỉ là hơi sợ cô Lâm thôi.
Thực ra, con người cô Lâm rất tốt, chỉ là có lúc nóng tính chút thôi. Tiểu thư. Tiểu thư. Có người đưa thư đến rồi. Tự xưng là bắt cóc. Bắt cóc? Tiền chuộc 500. Xin mời. Xin chúc mừng. Chúc mừng. Chúc mừng. Luật sư Tư Đồ? Chào các vị, chào các vị.
Thẩm phu nhân. Vậy mọi người nói chuyện trước nhé, tôi sang bên kia lo liệu một chút. Xin chúc mừng. Văn phòng thám tử khai trương đại cát. Từ nay về sau, không còn vụ án nào là cảnh sát không phá được nữa phải không? Giới thiệu với cậu một chút.
Bác sĩ Phương Tiệm Tề của phòng khám hợp tác với cảnh sát. Sau này có việc gì cứ tìm cậu ấy, đảm bảo gọi cái đến ngay. Chào cậu. Chào anh. Trước đây từng nghe luật sư Thẩm nhắc đến cậu, rất muốn làm quen. Vốn dĩ, thầy các cậu khen cậu
Chỉ có trên trời, không có dưới đất, tôi không tin đâu. Nhưng mà sau đó, nghe Cảnh sát trưởng Bao kể chuyện của cậu, thì tôi tin rồi. Sau này cần gì thì cứ nói. Anh khách sáo quá. Mọi người đều đừng khách sáo nữa. Sau này việc của các cậu
Chính là việc của cảnh sát. Việc của cảnh sát bọn tôi chính là việc của các cậu. Sao thế? Cậu chưa nghe nói gì à, luật sư Tư Đồ? Sao lại gọi là luật sư Tư Đồ? Gọi là thám tử Tư Đồ. Thế nào? Đẹp không?
Sao anh lại mặc đồ cảnh sát thế? Sau này tôi lo việc nhận, anh lo việc phá. Hai chúng ta liên thủ, xưng bá Cáp Nhĩ Tân, khiến tội phạm không còn nơi lẩn trốn, khiến tình tiết vụ án sáng tỏ trước thế giới. Sau này hai bên chính tà
Nghe thấy tên hai chúng ta nhất định phải sợ mất mật. Sao nghe… không giống làm cảnh sát lắm nhỉ? Thế giống làm gì? Giống lập bang phái xã hội đen. Anh chú ý dùng từ chứ. Nào, nào, nào. Này. Thiếu Xuyên. Cảm ơn phu nhân. Thầy con suốt ngày bảo,
Con là đứa trẻ suy nghĩ kĩ càng, giỏi phát hiện chân tướng. Giờ mở một văn phòng thám tử, đây là chọn lựa tốt nhất rồi. Các con nói chuyện tiếp đi nhé. Cảm ơn nhé. Đừng cảm ơn tôi. Tôi là nhà đầu tư, là muốn kiếm tiền đấy. Cố gắng làm việc.
Thẩm phu nhân. Bà thế này là… nhớ đến Thẩm tiên sinh phải không? Cảnh sát các cậu đôi mắt tinh thật đấy. Hôm đó, ông Thẩm cũng uống một ly như thế này. Thực ra, nếu tim có vấn đề, thì nên cai rượu rồi. Cũng phải. Hôm đó,
Họ thực sự đã quá cao hứng rồi. Bình thường ở nhà ông ấy cũng uống một ly. Trước giờ đều không sao. Nhưng mà bà xem, giờ học trò của ông ấy giỏi biết bao, vừa thông minh vừa được việc. Giờ còn mở cả văn phòng thám tử. Thẩm tiên sinh
Cho dù có oan khuất gì cũng sẽ báo mộng cho cậu ấy. Cảm ơn. Bà bớt đau buồn, bớt đau buồn. Lạc thiếu gia, anh Tư Đồ, chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh làm bài phỏng vấn được không? Em muốn nói chuyện riêng với anh chút. Được. Lên lầu đi.
Anh Tư Đồ. Anh thực sự đã hạ quyết tâm chuyển sang làm thám tử chưa? Không biết. Tôi cũng vừa biết việc này ngày hôm nay. Nhưng nghĩ lại, không thể trừng phạt kẻ như Mã Thế Anh, không thể minh oan cho người như Hứa phu nhân,
Sự việc thế này chắc chắn không phải lần đầu, và chắc chắn cũng không phải lần cuối. Thế nên là một luật sư, tôi quả thực cảm thấy có chút bất lực. Anh có thể nói cụ thể một chút về cảm giác bất lực của người làm luật sư không?
Sức mạnh của luật pháp hiện giờ có hạn quá. Trước mặt rất nhiều loại đặc quyền, nó mong manh như một thứ đồ trang trí vậy. Ví dụ như Mã Thế Anh. Ai cũng biết hắn là hung thủ, hắn đã giết người. Thậm chí, ai cũng biết
Sau lưng hắn ta chắc chắn còn có kẻ chủ mưu. Nhưng chúng ta không có cách nào bắt hắn chịu tội trước pháp luật cả. Thậm chí đến thẩm vấn hắn cũng không được. Không thể trả công bằng cho người đã chết. Không thể trả lại sự trong sạch cho người vô tội.
Ranh giới đúng sai cũng vì đó mà nhạt nhòa đi. Cho dù là vậy, thì anh cũng là một luật sư tốt hiếm hoi. Tuân theo sự thật, biểu dương chính nghĩa. Thế anh có từng nghĩ sẽ giống thầy mình, giơ tay kêu gọi thành lập Công đoàn Luật sư Cáp Nhĩ Tân,
Cùng những người cùng nghành nỗ lực, thực hiện hoài bão. Điều cậu nói đúng là tôi đã từng nghĩ tới. Đây cũng là nguyên nhân vì sao hôm nay tôi không từ chối Lạc Thiếu Xuyên. Thế anh có thể nói chút được không? Thể chế không thay đổi,
Các vấn đề lâu nay không thể giải quyết được. Những điều này không chỉ là vấn đề trong ngành, cũng không phải lý tưởng và hoài bão mà chúng tôi giơ tay kêu gọi là thực hiện được. Mà kể cả vậy, tôi không phải thầy Thẩm,
Tôi không có tầm ảnh hưởng như thầy. Ngược lại, đi tìm sự thật sẽ không bị người ta làm khó. Xét xử có thể bị thao túng, nhưng sự thật thì không. Thật đáng tiếc. Vụ án tàu tốc hành Đông Phương chỉ có thể làm đơn giản đi,
Không thể thể hiện khả năng quan sát hơn người của anh. Vụ án nhà Lạc thiếu gia thì dây dưa quá rộng, cũng không thể viết được. Anh Tư Đồ, nếu sau này có vụ án gì, anh để em theo dõi, viết bài toàn bộ quá trình. Không đến một ngày,
Chỗ này của anh chắc chắn là đông như trẩy hội. Hung thủ đứng nổ súng ở vị trí cách nạn nhân bốn thước, đạn xuyên qua tim. Hung khí có lẽ là một khẩu súng lục nhỏ gọn. Theo thư thế ngồi của nạn nhân, trước lúc chết có thể vẫn đang chơi đàn.
Khi cô ấy quay về phía hung thủ thì bị bắn. Thời gian tự vong chắc vào khoảng từ 12 đêm qua đến sáng sớm hôm nay. Thực ra là vào đêm qua. Chúng tôi phát hiện ra thi thể lúc 2 giờ đêm. Nhưng vì đây là trường nữ sinh,
Giáo viên và học sinh đều là nữ, tôi sợ lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa, nên bảo mọi người đợi đến sáng, mới dám bảo họ đi báo cảnh sát. Tôi là Hiệu phó ở đây, La Cẩn Ngôn. Người đeo kính kia là Phạm Lệ Hoa,
Hiệu trưởng trường chúng tôi. Cũng chính cô ấy phát hiện ra thi thể Lâm Khiết. Người bên cạnh là thư kí của tôi, Hạ Như An. Trưởng thanh tra có bất cứ yêu cầu gì, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức phối hợp. Thân phận nạn nhân như thế nào?
Là giáo viên dạy nhạc của trường chúng tôi. Đến lúc nào? Vừa nhận công tác học kì này. Quan hệ với mọi người thế nào? Hiểu rồi. Thế này đi. Dẫn tôi đi một vòng trường các cô. Tạm biệt! Tạm biệt! Anh Tư Đồ. Trâu tiểu thư.
Anh gọi tôi là Tĩnh Huyên được rồi, không cần khách sáo thế đâu. Đến tìm Lạc Thiếu Xuyên hả? Hôm nay không phải văn phòng thám tử khai trương sao? Đúng thế. Nhưng anh ấy hình như có việc đi trước rồi. Anh Tư Đồ. Anh giúp gia đình chúng tôi nhiều thế,
Thực sự tôi rất cảm ơn anh. Phải rồi. Đây là quà khai trương tôi chọn. Đây là hạt khô Ốc Long, ngon lắm đấy. Mong là anh sẽ thích. Cảm ơn nhé. Vào trong ngồi đã. Vâng. Anh Tư Đồ. Tôi có vấn đề muốn hỏi anh. Có liên quan đến Lạc Thiếu Xuyên?
Anh ấy… có phải đã thích ai đó rồi không? Theo tôi được biết… thì không. Thế anh ấy thích người thế nào? Thẩm phu nhân có nhà không? Là anh? Là cô? Anh cũng thấy rồi đấy. Trường chúng tôi tường cao thế này, mặt tường lại trơn nhẵn như thế,
Không thể có người dễ dàng trèo vào được. Hơn nữa, Chỗ chúng tôi quản lý cực kì nghiêm khắc, ra vào đều phải đăng kí kĩ càng. Đặc biệt sau khi trời tối, đến phụ huynh học sinh cũng không được vào. Được. Vậy thì là nội bộ gây án rồi.
Anh đâu phải không biết. Học sinh ở chỗ chúng tôi đều là các thiên kim nhà quan lại quyền quý trong vùng, toàn các thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu. Họ không có gì đáng nghi cả. Học sinh không thể, vậy thì giáo viên. Gọi hết các giáo viên ra đây.
Tôi phải lấy khẩu cung. Lạc thiếu gia. Lạc Thiếu Xuyên. Vừa rồi tôi đã thấy cậu quen mắt. Đừng lôi kéo làm quen tôi. Giáo viên chỗ chúng tôi đều là nhân tài kiệt xuất trong ngành. Họ không thể nào giết người được. Người ngoài không vào được,
Học sinh không có gì đáng nghi, giáo viên thì không thể nào. Thế Lâm Khiết tự mình tự sát à? Hoặc khả năng nữa là hai vị Hiệu trưởng làm? Cậu đừng có ngậm máu phun người. Thế nên nhanh chóng phối hợp điều tra. Hạ Như An. Gọi các giáo viên ra đây.
Vâng. Đây là Chu Mặc Uyển, giáo viên dạy nhạc của trường Sư phạm nữ sinh Cáp Nhĩ Tân, cũng thường xuyên giúp bọn cô chơi nhạc. Còn đây là Tư Đồ Nhan, học trò cưng của chồng cô, cũng là một thám tử. Việc mà cháu nói,
Chắc cậu ấy có thể giúp cháu được. Anh là thám tử? Cô là giáo viên? Cũng phải. Con người anh nhỏ nhen, hợp làm thám tử. Cũng đúng. Con người cô thích đôi co như vậy, hợp làm giáo viên. Mặc Uyển, cậu ấy xuất thân là luật sư,
Cháu đừng đấu khẩu với cậu ấy nữa. Chị Mặc Uyển. Vụ bắt cóc mà chị nói, rốt cục là sao? Cháu biết khi lên lớp piano cho Thẩm Hoa Đường. Cô ấy là một học sinh của cháu. Làm thế nào đây? Chúng nói chúng đã bắt cóc con gái em,
Còn định giết con tin. Làm sao đây cô Chu? Ai giúp được em đây? Giờ rốt cục ai mới giúp được em đây? Con gái em. Kẻ bắt cóc gửi thư yêu cầu cô ấy chiều mai phải trả 500 đồng tiền chuộc, nếu không sẽ giết con tin.
Trước mắt bên cạnh cô ấy không có người lớn nào, sốt ruột cứ khóc mãi. Cháu nghĩ, Thẩm phu nhân có mối quan hệ rộng, nên liền đến hỏi cô. Chồng cô đã mất rồi. Cô chỉ là một người bình thường. Cô thì có mối quan hệ gì chứ.
Nhưng mà Tư Đồ Nhan, cậu ấy rất có năng lực. Cô nghĩ, cậu ấy chắc chắn có thể giúp được cháu. Chị Mặc Uyển. Anh Tư Đồ, anh ấy thực sự rất giỏi, làm việc rất đáng tin đấy. Không cần nói với cô ấy những điều này.
Tôi còn chưa tính sẽ giúp cô ấy mà. Thái độ anh thế này là sao? Con gái người ta bị bắt cóc rồi. Mạng người quan trọng, anh hiểu không? Như anh thế này mà cũng làm luật sư, làm thám tử? Tư Đồ Nhan, có án rồi. Thiếu Xuyên.
Tĩnh Huyên, sao em lại ở đây? Giới thiệu với anh một chút. Tiểu thư Chu Mặc Uyển, giáo viên trường nữ sinh, cực kì thích dạy dỗ người khác. Cô là giáo viên trường Sư phạm nữ sinh Cáp Nhĩ Tân? Đúng thế. Cô quen Lâm Khiết không? Quen.
Cô ấy là đồng nghiệp của tôi, cũng là một giáo viên dạy nhạc. Sao thế? Cô ấy bị mưu sát rồi. Cái gì? Cái trường rách nát này một người sống cũng không thấy à? Các cậu tìm phòng dạy nhạc phải không? Giật hết cả mình. Ông làm gì ở đây hả?
Tôi là công nhân sơn của trường, vừa rồi đang sơn tường. Tên là gì? Triệu Tiền Tôn. Phòng dạy nhạc ở đâu? Từ đây đi thẳng là… Cậu là cảnh sát à? Có vấn đề gì sao? Không, không, không. Phòng dạy nhạc cứ đi thẳng là đến.
Bên kia là văn phòng Hiệu trưởng. Được. Đi. Thế này đi. Bốn người các cậu đi lục soát các nơi, xem có gì khả nghi không? Rồi qua đây báo lại với tôi. Vâng ạ. Đi. Pháp y nói thời gian tử vong là tối qua. Ở đâu?
Phòng dạy nhạc của trường các cô. Nhưng tôi có nghe nói về chuyện này đâu? Hung thủ đâu? Chúng tôi đang điều tra mà. Thông tin bảo mật. Sao có thể xảy ra chuyện như thế này được? À mà em đến đây làm gì hả?
Học sinh của chị Mặc Uyển, là Thẩm Hoa Đường, con gái cô ấy bị bắt cóc rồi. Thẩm Hoa Đường? Con gái của Vu Đại Nhậm, Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Trung Tế? Có nghe ông ấy có cháu gái đâu nhỉ? Rất bình thường.
Chuyện của các đại gia tộc đều rất thần bí mà. Thế người mất tích thì đi báo cảnh sát. Cô chạy đến đây làm gì? Anh ấy không có thời gian đâu nhé. Anh ấy phải giúp tôi điều tra. Kẻ bắt cóc nói, nếu báo cảnh sát sẽ giết con tin.
Chẳng phải anh còn nợ tôi một tờ báo sao? Nếu anh thực sự có thể tìm được người này, thì coi như đã trả món nợ ân tình này rồi. Thù lao của anh, tôi sẽ trả theo giá cả thị trường. Đợi chút. Tiền tờ báo đó, tôi đã trả rồi.
Một tờ báo mà muốn sai bảo đại thám tử Tư Đồ của chúng tôi sao? Tờ báo đó của tôi giá bằng đấy đó. Hơn nữa, người hưởng lợi lớn nhất từ tờ báo đó của tôi chính là anh đấy. Được. Hay là thế này. Mỗi người nói 15 phút,
Tôi nghe xem ai có lý, nghe xong tôi sẽ quyết định. Chị Mặc Uyển đến trước, để chị ấy nói trước đi. Chuyện này anh đã nói với Tư Đồ từ trước rồi. Em đứng về phía ai thế hả? Cái phòng dạy nhạc trường các cô thật là kì quái.
Chuyện kì lạ xảy ra… không chỉ một lần. Đồng Đồng. Từ lâu tớ đã biết cô Lâm Khiết sẽ xảy ra chuyện rồi. Tại sao? Cậu nghĩ mà xem. Các giáo viên dạy nhạc của chúng ta trước đây có ai kiên trì được một học kì không?
Chẳng phải đều bị dọa chạy mất sao? Nhưng sao cô Chu không sao? Cô Chu không dạy lớp tối. Hơn nữa, cô Chu là người lương thiện, không như một số cô khác, chỉ biết chửi chúng ta. Phòng dạy nhạc này của chúng ta, trước đây xảy ra chuyện suốt phải không?
Cậu không biết á? Biết gì? Gì thế? Tôi cũng muốn nghe. Nghe dì tôi kể, phòng dạy nhạc này trước đây từng xảy ra chuyện. Năm đó, có một tạp vụ già, trong lúc đi kiểm tra ban đêm phát hiện ra một cô gái mặc đồ đỏ treo trên bóng đèn.
Người tạp vụ già sợ đến nỗi suýt nữa thì về với tổ tiên luôn. Anh kể thì kể, đừng kể khiếp thế được không? Hơn nữa, nếu anh tìm được người rồi, sao anh không đi bắt đi. Em không hiểu đâu. Đàn ông bọn anh cần là cần thể diện. Hả?
Anh đẩy tôi lên làm thám tử, rồi tự mình chạy đi làm cảnh sát, chỉ là vì thể diện sao? Thế chẳng thà anh tiếp quản nhà họ Lạc. Đường đường là người giàu nhất Cáp Nhĩ Tân, không có thể diện bằng giờ sao? Nhà họ Lạc chúng tôi làm việc
Là phải làm tới đỉnh cao. Làm buôn bán, thì phải giàu nhất. Làm cảnh sát điều tra, là phải để áp chót. Người cuối cùng xuất hiện, người phá án đầu tiên. Thế nên anh nói đanh thép nửa ngày về chân tướng, cuối cùng cũng là vì thể diện của anh hả?
Thế thể diện là gì? Thể diện chính là quyền phát ngôn. Đi lính đánh trận, ai nắm đấm mạnh, ai nhiều súng ống thì nghe người đó. Làm ăn buôn bán, ai nhiều bài, ai nhiều nguồn thì nghe người đó. Cũng như vậy. Nếu anh muốn điều tra ra chân tướng,
Ông Bao đó dựa vào đâu mà nghe theo anh? Vậy thể diện của anh phải lớn. Em thấy… Lạc thiếu gia nói đúng. Có năng lực là một chuyện, nhưng khiến người khác tin vào năng lực của anh thì là một chuyện khác. Theo cục diện trước mắt,
Người của Phòng Cảnh sát chấp nhận anh, chủ yếu vẫn là nể mặt Lạc thiếu gia. Anh nhúng tay vào, điều tra lấy chứng cứ, có thể họ nhẫn nhịn được. Nhưng anh muốn phát biểu ý kiến, bình phẩm về bọn họ, họ chẳng nhảy dựng lên, phỉ nhổ anh,
Rồi chửi mắng đuổi anh ra khỏi Cục ấy chứ. Em thấy chuyện này vẫn phải đợi. Đợi họ không tìm được chân tướng, bị hung thủ đùa cho quay cuồng lên, anh sẽ xuất hiện như một siêu anh hùng vậy.