Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 05 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Để bước chân vào cánh cửa hào môn, cũng đáng để mạo hiểm. Người đàn bà này cũng không phải loại tốt lành gì. Ông nghĩ thử xem, cô ta và anh tôi là thanh mai trúc mã, thế sao lúc anh tôi còn nghèo
Cô ta không gả vào đây đi? Lại khăng khăng gả cho một gã đàn ông vừa nghiện rượu vừa hay đánh vợ. Nhắm vào cái gì đây? Chẳng phải là nhắm vào tiền à? Ai mà ngờ đâu nhà họ Lạc chúng tôi chưa đầy hai năm là đã ăn nên làm ra.
Anh tôi trở thành người giàu nhất. Trùng hợp ghê, cô ta và anh tôi lại gặp lại nhau ở Cáp Nhĩ Tân. Mà chưa đầy hai năm gã chồng của cô ta đã chết luôn rồi. Chuyện này phía Cục cảnh sát đã kết án rồi,
Cô đừng có ở đây bịa đặt sinh sự nữa. Cục phó Tạ, bệnh đãng trí của ông nặng thật đấy. Nếu tôi nhớ không nhầm thì nhờ chuyện này mà ông từ một Cảnh sát trưởng bỗng chốc trở thành Cục phó đấy. Tôi thấy
Vị trí Cục trưởng này chắc cũng phải nhường cho ông thôi. Thế mà chút thủ đoạn này, mà ông không nhận ra được sao? Mẹ! Cô ăn nói linh tinh gì đấy hả? Chủ tịch Lạc bị thiếu mất một tờ chi phiếu. Những người này đều như nhau cả thôi,
Nếu không phải vì chút lợi lộc từ nhà họ Lạc thì có bợ đỡ chúng ta như vậy được không? Đừng tưởng rằng mụ Nguỵ Mẫn Hi đó tặng con vài chiếc váy, vài thỏi son thì cô ta đã là người tốt. Chuyện này con đừng có xen vào. Chúng ta đi thôi.
Nguỵ Mẫn Hi mưu sát chồng? Chuyện Nguỵ Mẫn Hi giết người thoạt đầu cũng truyền từ miệng cô ta mà ra. Chủ tịch Lạc mà không lấy vợ, thì cô ta sẽ trở thành nữ chủ nhân của cái nhà này. Cô ta là em dâu của Chủ tịch Lạc.
Năm xưa cậu hai nhà họ Lạc ra ngoài mua hàng, không may bị chết đuối. Bỏ lại một quả phụ như vậy. Lúc nhà họ Lạc còn khó khăn, đúng là cô ta đã giúp không ít. Nhưng sau này nhà họ Lạc phất lên, thì lại đòi tách ra ở riêng.
Chủ tịch Lạc thấy cô bé Tĩnh Huyên này đơn thuần hiền lành, muốn bảo Lạc Thiếu Xuyên cưới về để nó an phận lại. Giờ thì hay rồi. Việc này trở thành cái cớ để cô ta vòi tiền. Cháu biết người không hi vọng Nguỵ Mẫn Hi
Gả đến nhà họ Lạc nhất là ai không? Chắc chắn là Bạch San San. Cô ta nói Nguỵ Mẫn Hi giết người, mới đầu chú cũng không tin. Nhưng mà… Nhưng mà cái gì? Trong lá thư của Nguỵ Mẫn Hi đã thừa nhận chuyện này, nói người là do cô ấy giết.
Cũng vì thế mà bị người ta tống tiền. Thế thư đâu? Không tìm thấy. Không tìm thấy? Có thể đã bị Chủ tịch Lạc đốt, cũng có thể là hung thủ đã cầm đi rồi. Chú đã tìm khắp nhà họ Lạc mà cũng không thấy lá thư này đâu.
Chú còn nhớ trong thư viết gì không? Nhớ. Từ trước tới giờ, tôi vẫn luôn muốn nói với ông một câu xin lỗi. Chuyện này không biết phải mở miệng thế nào. Mấy năm nay tôi phải chịu đựng sự khốn đốn mà chuyện này mang lại.
Sợ rằng sẽ có người cướp mất tất cả, lại càng sợ ông sẽ coi tôi như kẻ giết người. Nhưng chuyện đến nước này, tôi không thể im lặng được nữa. Tôi không muốn tiếp tục bị người khác tống tiền, sống trong nỗi thấp thỏm lo âu. Tôi muốn nói với ông
Người này là ai, nhưng tôi lại sợ ông sẽ bị tổn thương. Nhưng mà trong thư từ đầu đến cuối không hề nói đến người tống tiền cô ta là ai. Nguỵ Mẫn Hi sợ Chủ tịch Lạc bị tổn thương. Đối với một người bị tống tiền mà nói, tổn thương lớn nhất
Không gì khác ngoài việc sợ bí mật bị vạch trần. Mà đối với Chủ tịch Lạc, tổn thương lớn nhất chính là yêu phải một hung thủ. Nguỵ Mẫn Hi rốt cuộc sợ hãi điều gì mà không nói tên hung thủ cho Chủ tịch Lạc biết.
Chú cũng đã từng suy nghĩ về vấn đề này. Đáp án có được duy nhất, chính là người tống tiền này cũng chính là người mà Chủ tịch Lạc thương yêu. Cho nên, Nguỵ Mẫn Hi không mở miệng được. Bây giờ có thể truy nã Lạc Thiếu Xuyên toàn thành.
Cháu nghĩ phía cảnh sát chắn hẳn đã nắm được manh mối xác thực hơn. Đúng rồi, khoảng tầm 8 giờ 50 phút, [chú từ thư phòng bước ra.] Tôi tưởng lão gia gọi tôi. [Gặp phải Phương Hoành,] [là một người hầu của nhà họ Lạc] [đang đi lại trong phòng khách.]
[Sau khi ra khỏi cổng không lâu,] [thì bị một tên nhóc hấp tấp] [va phải.] [Lúc đó có lẽ là] [vào khoảng chín giờ.] Cháu xin lỗi, cháu xin lỗi. Không có mắt à? Đêm hôm đó, Lạc Thiếu Xuyên không về nhà. Mà lá thư của Nguỵ Mẫn Hi
Cũng không nói rõ ràng. Bọn chú sợ rằng là cậu ta gây ra tội lỗi này, nên đến quán rượu tìm cậu ta. Cục phó Tạ. Thiếu Xuyên đâu? Lạc thiếu gia về rồi ạ. Về từ khi nào? Hơn chín giờ, tầm tầm đấy. Chắc là say rồi,
Hôm nay đúng là uống nhiều thật. Có biết cậu ta đi đâu rồi không? Chắc là về nhà, tôi nghe anh ấy vừa đi vừa nói vậy mà. Phục vụ quán rượu nói Lạc Thiếu Xuyên về rồi. Chú lại vội vàng chạy về nhà họ Lạc, đúng lúc gặp Phương Hoành.
Lạc Thiếu Xuyên về chưa? Thiếu gia? Cậu ấy về à? Lúc đó mọi người trong nhà đều không nghe thấy tiếng động phát ra từ thư phòng. Mà hiện trường cũng không có bất cứ dấu vết ẩu đả nào. Nên chú đã loại trừ khả năng người ngoài gây án. Chủ tịch Lạc!
Lão gia! Chủ tịch Lạc! – Lão gia! – Chủ tịch Lạc! Đi gọi bác sĩ mau! Vâng ạ. Đã kiểm tra hung khí chưa? Là đồ quý của nhà họ Lạc, vốn để trên chiếc bàn bằng bạc ngoài phòng khách. Trên hung khí có dấu vân tay,
Nhưng không cách nào khớp với những người khác trong nhà. Nên chú cho rằng dấu vân tay có khả năng là của Lạc Thiếu Xuyên. Đều đã đối chiếu dấu vân tay cả rồi à? Tất cả mọi người trừ Lạc Thiếu Xuyên ra. Đều đã đối chiếu cả rồi.
Cháu nói là tất cả mọi người, cũng bao gồm cả Chủ tịch Lạc. Đùa gì thế? Tư thế này của ông ấy làm sao là tự sát được? Thử là biết ngay ấy mà. Cục phó Tạ. Phiền chú rồi. Còn chưa về nữa à? Đói chết đi được. Thẩm phu nhân.
Cảnh sát trưởng Bao. Thẩm phu nhân. Cục phó Tạ bảo tôi đến lấy chút tài liệu, đúng lúc bà không có ở nhà. Trời rét thế này mà bà đi mua thức ăn à? Ừ. Để tôi, để tôi, để tôi. Cảm ơn nhé. Thế Tư Đồ Nhan đâu?
Tôi đến là để lấy tài liệu của cậu ta đấy, cậu ta ở nhà họ Lạc. Cái cô Bạch San San rắc rối của nhà họ Lạc này nhất quyết phải tuyên bố di chúc ngay bây giờ. Luật sư Tư Đồ đi gấp quá quên mang theo. Gấp vậy à?
Chẳng phải là Lạc thiếu gia vẫn chưa về sao? Còn nói nữa! Thằng nhãi này dám giết cả bố. Sáng nay người của bọn tôi đi bắt cậu ta, nghe nói là còn tấn công cảnh sát sau đó bỏ trốn. Bây giờ cả thành phố đều đang truy nã cậu ta đấy.
Cái gì? Lạc Thiếu Xuyên giết bố? Bọn tôi cũng không ngờ đấy. Nào, nào, nào. Bà cẩn thận, cẩn thận nhé. Cám ơn. Cảnh sát trưởng Bao, ông ngồi đây nhé. Tư Đồ Nhan cần gì tôi đi lấy giúp ông. Ấy không, không, không. Không cần, không cần, không cần đâu.
Tôi biết đồ để ở đâu, tôi đi lấy là được rồi. Vậy tôi pha tách trà cho ông nhé. Trà gì vậy? Thôi không phải phiền phức đâu. Không phiền. Trà mới của năm nay cả đấy. Nghe nói Tư Đồ Nhan quen với tên nhóc Lạc Thiếu Xuyên ấy,
Sau này bà có đi dạo hay mua thức ăn gì đấy, nếu có phát hiện thì phải báo với chúng tôi một tiếng nhé. Thằng nhóc này đến cả bố ruột cũng dám giết. Cảnh sát trưởng Bao, tìm được đồ chưa? Tìm thấy rồi. Bà nhìn này, chính là cái này.
Vậy tôi tiễn ông ra ngoài nhé. Chẳng phải bà nói là đi pha trà à? Trà mới ấy. Ông nói là không cần rồi mà. Bà, bà thật thà thật đấy. Hay là… Ấy không. Tôi, tôi về đây. Về đây. Vậy tôi không tiễn nữa nhé. Được, được, được.
Nguỵ Mẫn Hi gửi lá thư bị tống tiền xong bị giết. Chủ tịch Lạc nhận được thư xong bị giết. Chú biết cháu muốn nói gì. Nếu vụ án này là một người gây ra, thế thì Lạc Thiếu Xuyên không thể là hung thủ được.
Nhưng chú cảm thấy hai vụ án mạng này không có liên quan gì với nhau. Từ manh mối còn sót lại ở hiện trường, có thể phán đoán rằng cái chết của Nguỵ Mẫn Hi có hai khả năng. Một là gặp phải cướp, hung phạm không thoả mãn,
Nên uy hiếp Nguỵ Mẫn Hi giao ra nhiều tiền hơn. Sau cùng mất kiểm soát, bóp chết cô ta. Khả năng còn lại là thuê giết người. Đúng vậy. Có người không muốn Nguỵ Mẫn Hi gả vào nhà họ Lạc. Tóm lại dẫn tới hậu quả là
Mấy hôm nay tâm trạng của Chủ tịch Lạc không tốt, làm mâu thuẫn giữa ông ta và con trai trở nên gay gắt. Cộng với việc bị tống tiền, Chủ tịch Lạc nghi ngờ do con trai làm. Tối hôm đó Lạc Thiếu Xuyên lại uống rượu,
Hai người không thể bình tĩnh để nói chuyện. Cuối cùng, Lạc Thiếu Xuyên mất kiểm soát, đã giết bố cậu ta. Lá thư đó rốt cuộc ở đâu? Có khi nào đã bị Chủ tịch Lạc đốt rồi không? Không đâu. Đó là thư tuyệt bút của Nguỵ Mẫn Hi.
Tối qua lúc chú chạy đến hiện trường là khoảng 10 giờ. Cửa sổ vẫn đang mở, quanh đấy có dấu chân. Dấu chân rất lộn xộn. Sáng hôm nay lúc bọn chú đến khách sạn Lạc Thiếu Xuyên ở để bắt cậu ta, cậu ta đã nhảy ra cửa sổ chạy trốn.
Nhưng bọn chú đã thu thập được giày quân đội của cậu ra ở hiện trường. Sau khi so sánh, kết quả là khớp với dấu chân ấy. Rèm cửa sổ được kéo ra từ lúc nào? Sau khi cảnh sát đến hiện trường. Thế lúc phát hiện thi thể,
Cửa sổ có đang mở không? Mở. Đo đàng hoàng cho tôi đấy nhá. Cẩn thận chút. Đừng có mà lề mề đấy. Tôi đang định tìm cậu đấy. Cậu xem hiện trường thì xem, đừng có làm hỏng đồ đạc nhà tôi, xem xong thì đi mau đi. Qua bên này. Vâng ạ.
Đo luôn bên này cho tôi. Thi thể Chủ tịch Lạc còn chưa lạnh hẳn mà cô đã nóng lòng dỡ nhà à? Có gì mới lạ đâu? Anh tôi cũng đã bị người ta hại chết rồi, tôi không gia cố cửa sổ để đợi người xấu đến hại tôi chắc? Hay lắm chắc!
Lấy lại tinh thần cho tôi, đừng có ai nấy cứ như người mất hồn vậy. Mụ đàn bà điên này, tốt nhất là đừng để chú phát hiện cô ta có liên quan tới vụ án này. Lạc Thiếu Xuyên được nuông chiều từ nhỏ, tiêu tiền như nước. Vì để vòi tiền
Mà mâu thuẫn với bố không dứt. Làm ông ấy tức đến nỗi hai năm trước đã định sẵn hôn sự cho cậu ta và Trâu Tĩnh Huyên. Nghĩ là kết hôn rồi thì sẽ yên phận lại. Ấy thế mà thằng nhóc này lại chạy đến Phụng Thiên đi lính luôn. Hai năm nay
Lại không thấy cậu ta mở miệng xin tiền nữa. Đàn ông vào độ tuổi này thường ham chơi. Vốn đã thích uống rượu ong bướm, lại dính vào thuốc phiện và cờ bạc, thế thì hỏng hết. Phận làm cha mẹ chẳng lẽ lại không chịu cho con à?
Cái sân này rộng thật đấy, từ đây tới thư phòng phải được 200 mét nhỉ? Chú đã điều tra giao dịch của Lạc Thiếu Xuyên chưa? Cậu ta không phải là loại người có tiền là dành dụm được. Cũng có nghĩa là sổ sách của anh ta không có vấn đề.
Ăn từ từ thôi, cẩn thận nghẹn đấy. Dì Thẩm. Thức ăn dì làm ngon thật đấy. Con đói rồi nên thế. Toàn là mấy món ăn thường ngày, dì còn sợ con ăn không quen. Món ăn thường ngày là những món ngon nhất trên đời này.
Đã lâu lắm rồi con không được ăn cái vị này. Thực ra con rất hi vọng đợi khi con tỉnh lại, đây là một cơn ác mộng, bố con vẫn còn sống. Ông ấy có đánh có mắng con thế nào cũng được. Dì Thẩm. Sau này
Dì cứ coi con và Tư Đồ Nhan như con trai mình vậy. Bọn con sẽ hiếu kính dì. Món thịt heo giòn chua ngọt này con thích ăn nhất đấy. Chua chua ngọt ngọt, y như vị mẹ con làm. Thịt heo giòn chua ngọt trên đời này đều là vị chua ngọt.
Bận bịu cả ngày, con cũng đói rồi đúng không? Cảm ơn cô. Mau ngồi đi. Tìm được manh mối chưa? Có chút ý tưởng rồi ạ. Anh làm vậy chẳng phiền phức lắm à? Phiền phức sao? Thói quen cá nhân. Tư Đồ tiên sinh,
Anh còn nói là anh không biết tung tích của Thiếu Xuyên nữa à? Cô theo dõi tôi? Bác trai không phải là do anh giết, tại sao anh phải trốn ở đây mà không đi tìm chú Tạ? Ngay cả em cũng nghi ngờ anh à? Nếu anh không có vấn đề
Thì tại sao không dám gặp cảnh sát? Tại sao anh không đi tìm chú Tạ để nói rõ ràng? Thiếu Xuyên. Mọi người uống tách trà đi. Tĩnh Huyên. Tạ Hoa và Tư Đồ không giống nhau, Tư Đồ muốn điều tra vụ án này thế nào cũng được, nhưng Tạ Hoa không thể.
Ông ấy là Cục phó. Mọi hành động của ông ấy đều đại diện cho thái độ của phía cảnh sát. Ông ấy nên thẩm vấn hay là không? Ông ấy nên dụng hình hay là không đây? Cho nên việc này, trước khi sự thật được sáng tỏ,
Tất nhiên là càng ít người biết càng tốt. Biết chưa nào? Bây giờ còn quá nhiều điểm đáng ngờ, mà phía cảnh sát ngay từ đầu đã cho rằng Lạc Thiếu Xuyên chính là hung thủ. Bây giờ giao anh ta ra sẽ không được phán quyết công bằng đâu.
Em không nghi ngờ anh, cũng không tin rằng anh sẽ giết người. Nhưng tại sao mọi người lại không nói với em? Anh mà nói với em thì chẳng khác nào nói với Bạch San San. Nói với Bạch San San thì có khác nào nói với cả thế giới rồi không?
Vả lại anh đã bảo Tư Đồ Nhan đi gặp em rồi, nhưng em thấy đấy, em đã biết rồi, nhưng vẫn cảm thấy anh có vấn đề. Em không có. Em không có. Tôi đã xem hiện trường rồi. Hung thủ từ cửa sổ lẻn vào thư phòng nhà anh,
Để lại dấu chân trên bục cửa sổ, dấu chân hoàn toàn khớp với dấu giày quân đội của anh để ở khách sạn. Chiều qua anh cãi nhau với bố, còn có người nhìn thấy anh về nhà. Những điều này đều là chứng cứ bất lợi cho anh.
Tôi chẳng nhớ gì nữa thật. Anh không cảm thấy lạ à? Lạ chỗ nào? Tất cả chứng cứ đều nhắm vào anh. Này, ý anh là gì thế? Manh mối dấu vân tay phải muộn tí mới có. Anh nói với tôi về Nguỵ Mẫn Hi trước đi. Nguỵ Mẫn Hi?
Nghe nói anh không muốn bà ta gả vào nhà mình? Tôi và Nguỵ Mẫn Hi chẳng có mâu thuẫn gì cả. Không phải tôi không muốn bà ta gả vào đây. Là tôi giận bố tôi. Anh nghĩ xem việc kết hôn trọng đại như vậy
Mà ông ấy không nói với tôi tiếng nào. Thực ra tôi còn mong cho Nguỵ Mẫn Hi gả vào đây. Chuyện tôi đi lính, nếu bà ấy không giúp tôi thì bố tôi đã đánh gãy chân, nhốt tôi trong nhà từ lâu rồi. Vậy cái chết của chồng trước Nguỵ Mẫn Hi,
Anh có biết nội tình không? Anh nghe Bạch San San nói linh tinh gì rồi đúng không? Bạch San San không muốn bất kỳ người phụ nữ nào bước vào nhà tôi. Chồng cũ của Nguỵ Mẫn Hi vừa chết là bà ta đã tung tin Nguỵ Mẫn Hi mưu sát chồng.
Nên lời của bà ta anh đừng có tin. Nhưng chú Tạ đã điều tra ra được bà ta là bị người khác tống tiền. Ngoài điều này ra thì còn lý do gì nữa chứ? Dù sao thì anh cũng không tin. Bố anh cầu hôn được vài ngày
Thì bà ta đem chuyện mưu sát chồng ra để nói. Nhưng điều kỳ lạ là bà ta không hề nói người tống tiền bà ta là ai. Bà ấy nói với bố tôi là bà ấy giết người, mà không nói với bố tôi ai tốngg tiền bà ấy? Điều này hợp lý không?
Cho nên phía cảnh sát cũng cho rằng kẻ đe doạ chính là người nhà các anh. Bà ta không nói là vì bao che cho người đó. Mà điều trùng hợp hơn nữa là hai năm nay anh đã không xin tiền bố nữa. Nên tôi đã tống tiền bà ấy?
Tôi không xin tiền bố nữa là vì sao? Là vì trong lòng ông ấy tiền quan trọng hơn tôi. Cuộc đời này của tôi không muốn vì chuyện tiền bạc mà phải chịu thêm bất cứ nhục nhã nào nữa. Tôi có tài sản mẹ tôi để lại,
Và còn một số thứ linh tinh nữa. Tôi cũng đã có sản nghiệp của mình, nên tôi không hề thiếu tiền. Huống hồ nhà tôi còn có người đang dòm ngó kia kìa. Suốt ngày mong được tách ra riêng. Chỉ vì chuyện phân chia gia tài, lúc bố tôi còn sống,
Bạch San San đã vì chuyện này mà cự với ông ấy mấy lần rồi. À đúng rồi, lúc bố tôi chết, Bạch San San đang làm gì vậy? Mẹ em không phải là người như vậy. Hơn nữa hôm qua chú Tạ đã điều tra rồi,
Nhà em đều không có vấn đề gì cả. Cháu có quan hệ gì với nhà họ Lạc? Thiếu Xuyên là chồng chưa cưới của cháu, cháu được dì nuôi nấng từ nhỏ, nên xưng hô như mẹ con. Lần cuối cháu gặp Chủ tịch Lạc là lúc nào? Buổi tối
Tầm 9 giờ 40 phút. Cháu nghe nói tâm trạng bác trai không tốt nên muốn tới chúc ngủ ngon sớm. Lúc cháu ra ngoài còn gặp Phương Hoành. Anh ta đến đưa trà, nhưng bác không muốn bị quấy rầy nên cháu bảo anh ta đừng vào.
Sau đó cháu về phòng ngủ nói chuyện phiếm với mẹ mãi cho đến khi các chú đến. Họ tên. Ông hỏi họ tên tôi, ông không biết tôi là ai à? Bây giờ ông đang nghi ngờ tôi giết người đấy à? Ông nghe cho kỹ đây. Suốt một buổi tối
Tôi vẫn luôn trong phòng ngủ, chẳng đi đâu cả. Nói thật với ông một câu nhé, dù là Lạc Văn Thanh còn sống thì anh ta cũng không dám nói chuyện với tôi kiểu này. Tôi tên Văn Y, là quản gia của nhà họ Lạc,
Phụ trách quán xuyến tất cả mọi việc trong nhà. Vì tối nay lão gia muốn mời ông ăn tối, nên suốt một buổi tối tôi đều bận bịu dưới bếp. Sau bữa tối, tôi dọn dẹp đến 9 giờ 30 phút. Sau đó về phòng tính lương tuần này cho mọi người,
Tính đến 9 giờ 45 phút, tôi lại xuống bếp phát tiền cho mọi người. Mãi cho đến 10 giờ 5 phút, Phương Hoành đến báo với chúng tôi lão gia đã bị giết hại. Suốt một buổi tối chúng tôi đều ở cùng nhau, không hề rời khỏi nhà bếp. Tôi tên Phương Hoành,
Là người giúp việc bên cạnh lão gia, phụ trách hầu hạ lão gia. Buổi tối tôi không làm gì cả, chỉ chạy tới chạy lui. Có đi nhận lương một chuyến. Và còn đem trà đến cho lão gia, nhưng gặp Tĩnh Huyên tiểu thư từ trong phòng bước ra,
Cô ấy bảo tôi đi về. Lúc đó là mấy giờ? 9 giờ 45 phút, có lẽ vậy. Lúc tôi quay về nhà bếp thì chị Văn Y đúng lúc đến phát tiền. Cho nên, chỉ có tôi không có chứng cứ ngoại phạm. Lúc nãy anh nói lúc bố tôi bị hại,
Bọn họ không nghe thấy gì cả, rất yên tĩnh. Thế thì làm sao là tôi được? Chúng tôi mà gặp nhau thì không thể yên tĩnh thế được. Tối qua anh còn ấn tượng gì khác không? Mơ hồ chút cũng được. Cái khác à? Nhẫn của tôi đâu rồi nhỉ?
Hai hôm nay tôi có đeo nhẫn, mà còn rất chặt, không dễ rớt đâu. Phu nhân. Đi đâu thế hả? Con, con không khoẻ lắm, nên ra ngoài cho khuây khoả, không để ý thời gian. Đã nói với con bao nhiêu lần rồi, con là tiểu thư khuê các,
Muộn thế này mà lang thang bên ngoài, người khác thấy được lại nói linh tinh. Lần sau con sẽ chú ý ạ. Cả cái nhà này chẳng có ai khiến mẹ yên tâm cả. Mẹ. Sao thế? Không, không có gì ạ. Mẹ còn phải dặn con một điều này. Chuyện tối qua
Không được nói với bất cứ ai đấy. Để ý một chút. Anh nói Lạc thiếu gia à? Đúng là có một người ở cạnh anh ấy. Có ấn tượng là người như thế nào không? Khoảng tầm 10 giờ đúng. Có một người, chính là ở bên kia kìa. [Tên đó]
[ăn mặc rách rưới,] [hắn lục lọi người Lạc thiếu gia mãi một lúc.] [Có khi] [là một tên trộm.] Làm gì thế hả? Ý của anh là, 10 giờ tối qua anh ta đã quay về đây rồi. Đúng vậy. Từ đây đi bộ về biệt thự nhà họ Lạc mất bao lâu vậy?
Từ đây về biệt thự nhà họ Lạc khoảng tầm 20 phút. Lúc 9 giờ 45 phút Chủ tịch Lạc vẫn còn sống, chứng tỏ rằng anh không phải hung thủ. Tôi có một ý tưởng. Gì thế? Nguỵ Mẫn Hi bị người khác tống tiền,
Trước lúc chết bà ấy có gửi một lá thư quyết định nói rõ chuyện này. Nhưng sau khi bố anh nhận được thư lại phát hiện, bà ấy không hề nói ra người tống tiền ấy là ai. Ngay sau đó ông ấy cũng bị hại luôn. Người tống tiền không phải là anh.
Thế thì còn có ai đáng để Nguỵ Mẫn Hi bao che chứ? Bà ấy cũng đâu có người thân gì đâu. Chẳng lẽ lại là người nhà tôi? Hung khí chính là con dao găm của nhà cậu. Còn đem tất cả chứng cứ nhắm vào cậu,
Đây là một vụ mưu sát có tính toán từ trước. Lá thư kể về chuyện bị tống tiền, sau khi xảy ra án mạng thì lập tức không thấy đâu nữa. Hung thủ rất có khả năng chính là người tống tiền đó. Thế thì tại sao…
Thế thì tại sao hắn không giết Nguỵ Mẫn Hi để cắt đứt hậu hoạ đúng không? Hắn giết rồi. Nhưng đã không kịp nữa, thư đã gửi rồi. Tóm lại, người này có lẽ rất hiểu rõ nhà cậu. Bạch San San và chị Văn đều không thể nào là hung thủ.
Một người nhát gan, người kia còn muốn làm mẹ kế tôi. Tất cả kẻ tình nghi đều có chứng cứ ngoại phạm, chắc chắn có vấn đề gì đó. Và cả tờ chi phiếu đó nữa. Chi phiếu gì cơ? Chúng tôi đối chiếu sổ sách của nhà anh,
Phát hiện thiếu mất một tờ chi phiếu. Chủ tịch Lạc thiếu mất một tờ chi phiếu. Những người này đều như nhau cả thôi, nếu không phải vì chút lợi lộc từ nhà họ Lạc thì có bợ đỡ chúng ta như vậy được không?
Đừng tưởng rằng mụ Nguỵ Mẫn Hi đó tặng con vài chiếc váy, vài thỏi son thì cô ta đã là người tốt. Chuyện này con đừng có xen vào. Chúng ta đi thôi. Thế thì đúng rồi. Mục đích của hung thủ chính là tiền,
Lấy chi phiếu cũng là hợp tình hợp lý thôi. Anh bảo chú Tạ đến ngân hàng canh chừng, ai đến đổi tiền thì người đó chính là hung thủ. Để tôi phân tích thêm cho anh nghe. Bạch San San suốt ngày xin tiền bố tôi. Hễ mà đưa chậm
Hay là đưa ít một chút, bà ta sẽ bịa đặt khắp nơi nói nhà tôi ngược đãi bà ta. Nếu nói bà ta có động cơ gây án thì chỉ có thể là vì tiền mà thôi. Tĩnh Huyên? Tĩnh Huyên thì không thể nào, tôi chứng kiến cô ấy lớn lên từng ngày.
Còn chị Văn, chị Văn có khả năng sẽ biết. Tất cả mọi chuyện của bố tôi đều phải qua cửa của chị ấy. Trước lúc bố tôi cưới Nguỵ Mẫn Hi, cả cái Cáp Nhĩ Tân đều nghĩ rằng ông ấy muốn cưới chị Văn. Anh nói xem có khi nào
Chị ấy vì yêu sinh hận không? Vì chị ta là người có khả năng mua chuộc người làm nhà tôi nhất. Người làm nhà tôi chỉ nghe mỗi chị ta, chứ không nghe lời nữ chủ nhân như Bạch San San. Ý của anh là cả nhà anh
Ai nấy đều có ý đồ xấu, định giết bố cậu? Đều có chứng cứ ngoại phạm cơ mà, thế nên tôi chỉ có thể nghĩ vậy thôi. Dậy rồi à? Để con, để con. Đây, từ từ thôi. Để sau này con tìm một người đến đây hầu hạ dì.
Không cần đâu, những việc này dì làm quen rồi. Tư Đồ giúp con nhiều như vậy con phải trả ơn mới được. Muốn trả ơn đơn giản lắm, chốc nữa ăn xong rửa bát là được. Chuyện này làm sao làm phiền Lạc thiếu gia được. Ăn nhờ ở đậu
Thì nên ra dáng ăn nhờ ở đậu một chút. Cục phó Tạ bảo tôi đến đón anh, nhanh đến nhà họ Lạc một chuyến nữa. Kết quả so sánh vân tay có rồi à? Thông minh, cậu đoán đúng rồi đấy. Sao cháu lại nghĩ ra dấu vân tay là của Chủ tịch Lạc?
Cháu nghi ngờ mục đích của hung thủ chính là để giá hoạ cho Lạc Thiếu Xuyên. Tại sao? Sau khi xảy ra vụ án, Lạc Thiếu Xuyên bỏ trốn. Cảnh sát so sánh dấu vân tay của tất cả những người có mặt ở đó, tất nhiên sẽ nghĩ như vậy.
Dấu vân tay trên hung khí là của Lạc Thiếu Xuyên. Tối qua cháu đến khách sạn để điều tra chứng cứ ngoại phạm của Lạc Thiếu Xuyên. 10 giờ đúng anh ta đã được đưa về khách sạn, mà từ khách sạn đi bộ tới đây phải mất 20 phút. Nếu là như vậy
Thì tất cả mọi người trong nhà đều có chứng cứ ngoại phạm. Cậu nhanh chóng đi tìm người lạ mặt mà tôi đã gặp ở ngoài cổng. Rõ. Chú nghi ngờ hung thủ trong ứng ngoài hợp thuê giết người à? Chú Tạ. Mọi người có phát hiện mới gì rồi à?
Bọn chú muốn biết tường tận hơn, tối hôm đó mọi người đang làm những gì. Tường tận cỡ nào? Tái dựng hiện trường. Tĩnh Huyên tiểu thư. Tâm trạng bác không được tốt lắm, không muốn bị người khác làm phiền, anh xuống dưới trước đi. Vâng ạ. Sau đó
Cháu quay về phòng ngủ. Tình hình lúc đó là thế này, cháu nói chúc ngủ ngon với bác xong, ra ngoài thì gặp Phương Hoành. Lúc đó là 9 giờ 45 phút? Lúc cô vào phòng, rèm cửa sổ đóng hay mở? Tôi, tôi không nhớ nữa. Đóng. Ý của tôi là,
Lúc tôi vừa tới hiện trường thì rèm cửa sổ đang đóng. Vậy hiện trường lúc đó và bây giờ có điểm gì khác nhau? Ghế. Ghế! Đi gọi bác sĩ mau! Vâng ạ. Lần đầu tôi bước vào ghế được đặt xéo, lần thứ hai bước vào, ghế đã được kéo thẳng trở lại.
Lúc đó trong nhà có rất nhiều người. Có quản gia, Nhị phu nhân, tiểu thư và cả mấy người giúp việc đều có mặt. Tôi nghĩ lúc đó chắc là bị va trúng. Ngoài ra, hình như không có gì khác nữa. Ghế ư? Đúng vậy.
Chiếc ghế đã bị người khác xê dịch rồi. Chiếc ghế vốn được đặt thẳng, lúc tôi ra ngoài chính là như vậy. Nhưng lúc tôi quay lại thì chiếc ghế đã được đặt xéo đi rồi. Tôi nghĩ, có lẽ đã có người vào đây. Tôi cũng nghĩ vậy. Ai hỏi cậu hả?
Vậy lúc cô bước vào chúc ngủ ngon thì sao? Cái gì cơ? Ghế. Tôi cũng nhớ không rõ nữa. Cô có động vào chiếc ghế này chưa? Có một chiếc ghế thôi mà, có gì to tát đâu chứ! Việc cỏn con này nói lên được gì nào? Các người không đặt trọng tâm
Vào những việc có ích hơn được à? Chị đứng yên đó cho tôi! Chút việc này mà cũng điều tra không xong, uống trà gì cơ chứ! Lão gia đúng là bị hại vào sau 9 giờ 45 phút à? Cô Trâu đã tận mắt gặp Chủ tịch Lạc
Vào lúc 9 giờ 45 phút. Tôi nghĩ chắc sẽ không sai đâu. Tôi nghĩ việc này có lẽ không phải do thiếu gia làm. Tại sao? Tôi, tôi hi vọng không phải là thiếu gia làm. Tối hôm xảy ra vụ án, sau khi vào phòng, chị có động vào chiếc ghế đó không?
Vậy chị còn nhớ vị trí của nó lúc đó không? Cậu đi làm việc của mình đi. Có gì không rõ thì cứ đến hỏi tôi nhé. Tư Đồ tiên sinh, anh là bạn của Thiếu Xuyên, anh sẽ không để Thiếu Xuyên bị oan đúng không? Tôi không làm được gì. Trừ phi…
Trừ phi gì cơ? Trừ phi Chủ tịch Lạc không phải bị giết sau 9 giờ 45 phút. Nếu bác đã bị hại trước đó rồi, thì Thiếu Xuyên sẽ thoát khỏi hiềm nghi đúng không? Cháu là người cuối cùng gặp bác cháu, mốc thời gian 9 giờ 45 phút
Cũng là do cháu nói. Chẳng lẽ… Không phải! Không phải như những gì chú nghĩ đâu. Thực ra tối qua cô không hề đến nói chúc ngủ ngon với Chủ tịch Lạc, đúng không? Thực ra tôi không hề gặp bác ấy. Chú biết rồi. Bạch San San bảo cháu nói như vậy.
Cô ta sợ Văn Thanh truy ra cô ta chính là người tống tiền Nguỵ Mẫn Hi. Nên dứt khoát đâm lao thì phải theo lao, giết người giá hoạ. Nếu giá hoạ thành công, nhà họ Lạc sẽ là của cô ta. Nếu giá hoạ thất bại, cháu gả cho Lạc Thiếu Xuyên,
Nhà họ Lạc vẫn sẽ là của các người. Đúng là tính toán rất vẹn toàn. Không có. Cháu không giết người. Mẹ cháu cũng không. Đúng là cháu đã nói dối cháu không gặp mặt bác lần cuối, nhưng chúng cháu không giết người. Hai tên đàn ông các người làm gì thế hả?
Hãm hại Thiếu Xuyên bất thành, bây giờ lại muốn hãm hại mẹ con tôi à? Nói cho các người biết, không có cửa đâu! Chúng tôi không giết người. Tôi nhắc lại lần nữa, tối hôm đó chúng tôi vẫn luôn ở trong phòng ngủ. Nếu các người có chứng cứ
Thì bây giờ đến bắt chúng tôi đi này. Tĩnh Huyên. Chúng ta đi thôi. Trước khi nói rõ ràng mọi chuyện, không ai được phép đi cả! Ông là cái thá gì? Năm xưa cũng nhờ nhà họ Lạc chúng tôi, ông mới lên được chức Cục phó.
Bây giờ lại còn dám lớn tiếng với tôi. Nói cho ông biết, ăn nói lễ độ với tôi một chút, bằng không, tôi đưa ông lên thế nào thì bây giờ sẽ kéo ông xuống như thế đấy. Cô ăn nói linh tinh gì thế hả? Tôi ăn nói linh tinh à?
Nói thật với ông nhé. Mỗi một khoản chi của nhà họ Lạc, Văn Y đều có ghi chép lại cả. Có cần chúng ta đối chiếu từng khoản một hay không? Cô đừng có đánh trống lảng. Trâu Tĩnh Huyên nhát gan không dám giết người, nhưng cô dám! Văn Y.
Lấy sổ sách ra đây! Mẹ! Con buông mẹ ra. Con quá vô dụng! Người tốt dễ bị bắt nạt. Con vô dụng thế này nên bọn họ mới dám bắt bí con như vậy. Đi thôi. Cục phó Tạ. Để cháu. Mẹ con họ không phải hung thủ. Được, được. Cháu hỏi đi.
Chú chẳng muốn nói thêm câu nào với mụ đàn bà điên này cả. Tôi biết cô không phải hung thủ. Nếu không, cô cũng không cần phải mạo hiểm nói với tôi 9 giờ 45 phút tối qua cô không hề gặp Chủ tịch Lạc. Tôi đảm bảo
Nếu điều này không liên quan đến án mạng, tôi sẽ không nói với phía cảnh sát và bất kỳ người nào trong nhà. Dù sao thì cô cũng không muốn đám người giúp việc thông qua việc này để nhiều chuyện sau lưng đúng không? Tôi không giết người,
Sẽ lại càng không giá hoạ cho Thiếu Xuyên. Tôi đã lấy trộm sổ chi phiếu của bác. Lúc đó tôi định trả nó lại, rồi nhận lỗi với bác. Tôi đứng do dự trước cửa rất lâu, không dám vào trong. Tĩnh Huyên tiểu thư. Sau đó Phương Hoành đến. Tôi sợ
Anh ta sẽ hỏi tại sao tôi lại quanh quẩn ở đấy, nên vội vàng nói dối là tôi đến để nói chúc ngủ ngon với bác. Tôi sợ anh ta phát hiện tôi chưa hề vào trong, nên lại nói bác không muốn bị làm phiền. Kết quả là bác… Cô Trâu.
Cúi đầu nhẫn nhục không thể nào làm tất cả mọi người hài lòng được đâu. Cô căn bản không phải là người trộm sổ chi phiếu. Làm gì thế hả? Bắt nạt con gái tôi đúng không? Cậu có ý gì vậy hả?
Bà hỏi như vậy có nghĩa là bà hiểu những gì tôi nói. Đúng vậy, tôi hiểu. Chi phiếu là tôi lấy đấy, thì sao nào? Tôi nói cho cậu biết, cái nhà này là do chồng tôi và Lạc Văn Thanh cùng lăn lộn gầy dựng nên.
Tôi dùng chút tiền của anh ta thì đã sao nào? Cậu nhìn anh ta mà xem, còn người giàu nhất Cáp Nhĩ Tân cơ đấy, đối với người nhà mình thì keo chảy ra nước. Nói thế này đi, tiền của nhà tôi cũng có phần của tôi, tôi có quyền tiêu.
Không giống với một số người giúp việc. Tôi nói thẳng luôn, chính là mụ Văn Y đấy. Bề ngoài thì trông hiền lành thật thà, lúc nào cũng ăn bận nghèo nàn cho ai xem kia chứ? Mới đó mà đã hùa vào một chỗ với đám người giúp việc mặt mũi gian xảo,
Chẳng biết là có ý đồ gì nữa. Mẹ. Văn Y quản lý người giúp việc trong nhà, thân thiết với họ cũng là điều đương nhiên. Con để ý chút được không, sau này con còn quản nhà họ Lạc đấy. Phát rầu lên được.
Hôm đó tôi và Trương phu nhân đi xem kịch, vừa ra khỏi cửa là nhìn thấy Phương Hoành bước ra từ tiệm vàng. Cậu ta còn có tiền làm trang sức vàng cơ đấy. Văn Y quản lý sổ sách, giở chút thủ đoạn, ai mà biết được chứ? Đợi Thiếu Xuyên về
Tôi phải nói với nó, bảo người phụ nữ đó giao sổ sách cho tôi. Có phải bác sai Phương Hoành đi làm việc gì không? Bác con có lúc nào mà vui vẻ với Phương Hoành không? Sai cậu ta đi công chuyện? Với cái bản mặt gian xảo đó của cậu ta á?
Không được. Đến khi Thiếu Xuyên về, mẹ phải bảo nó tống cổ tên này luôn cho mẹ. Phương Hoành đến nhà bà từ khi nào? Chắc khoảng tầm hai năm. Chuyện này đi mà hỏi Văn Y, làm sao tôi biết được. Làm như việc gì cũng đến tay tôi quản,
Rốt cuộc ai mới là nữ chủ nhân của cái nhà này đây? Cảnh sát đã điều tra sổ sách của Phương Hoành chưa? Phương Hoành? Tôi tưởng lão gia gọi tôi. Tôi nghe nói tâm trạng bác không tốt, nên muốn tới chúc ngủ ngon sớm. Lúc cháu ra ngoài còn gặp Phương Hoành.
Anh ta đến đưa trà, nhưng bác không muốn bị quấy rầy nên cháu bảo anh ta đừng vào. Người đâu! Có! Đại lão gia, tôi bị oan. Số tiền này đều là minh bạch. Minh bạch? Nói thử xem minh bạch thế nào nào? Tôi… Cậu ở trước cửa thư phòng làm gì?
Nghe lén? Tôi không có. Lúc chín giờ rưỡi, tôi nghe thấy lão gia nói chuyện với ai đó trong thư phòng. Trong nhà có khách nên tôi cũng phải đun nước pha trà chứ đúng không? Lúc tôi pha trà xong thì mới đi gặp lão gia.
Sau đó tôi gặp Tĩnh Huyên tiểu thư, cô ấy bảo tôi đừng đến làm phiền lão gia. Lúc chín giờ rưỡi có khách, tại sao cậu không nói sớm? Tôi đang chuẩn bị nói thì hai người bảo tôi ngậm miệng còn gì. Thế bây giờ cậu nói đi. Vị khách đó là ai?
Tôi không biết là ai, người đó không đi bằng cửa chính, nhưng có lẽ là một người đàn ông. Hai người đó nói quá bé, tôi không nghe rõ được gì. Không đi cửa chính? Cậu muốn nói thế nào chả được! Tôi nghĩ là cậu ấy không nói dối.
Lúc tôi về phòng khoảng tầm chín giờ rưỡi. Lúc lên cầu thang tôi cũng nghe thấy lão gia đang nói với người đó là, dạo này số lần xin tiền càng ngày càng nhiều. Lạc Thiếu Xuyên? Không phải. Giọng nói mà bà nghe được, biết là của ai không?
Tiếng họ nói chuyện rất bé, tôi chỉ nghe rõ được một câu như vậy. Nhưng Lạc thiếu gia hai năm nay chưa từng xin tiền lão gia. Lão gia chắc sẽ không nói cậu ấy như vậy. Cứ coi như những lời cậu nói là sự thật, thế số tiền này,
Cậu định giải thích thế nào? Mẹ tôi bị bệnh, đây là tiền lão gia cho tôi mượn. Chị Văn Y có biết chuyện này. Có đúng thế không? Đúng vậy. Còn phát hiện vật gì đáng giá không? Không ạ. Chủ tịch Lạc bị giết hại sau chín giờ rưỡi. Nói như vậy…