[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 2 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV
♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪
♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪
♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= =Tập 2= Đại đô đốc lại ghi một điểm. Xem ra hôm nay nàng thua rồi. Vậy thì chưa chắc. Tiêu phi nương nương lại ghi một điểm. Được đấy. Nào, chơi thêm ván nữa. Được. Đại đô đốc. Lương thảo mất, thành cũng mất. Không ngờ Quách Trực lại vô dụng thế này. Thập Thất hoàng tôn Lý Nghi này, đúng là khiến người ta
Phải nhìn con cháu Lý gia bọn họ bằng con mắt khác. Lão nô đáng chết, làm bẩn bóng của đại đô đốc. Gọi Lương Vương đến đây. Dạ. Truyền Lương Vương! Tham… tham kiến đại… đại đô đốc. Đỡ Lương Vương dậy. Ông là vương tước, ta chỉ là một đô đốc,
Sao lần nào gặp ta cũng phải hành lễ lớn thế? Thái… thái tử phi. Tiểu vương bái kiến thái tử phi. Tiên thái tử hồ đồ, vô dụng, đã tự sát để tạ tội với thiên hạ từ lâu, thiếp thân đã không còn là thái tử phi từ lâu rồi.
Mong Lương Vương sau này, đừng xưng hô như thế. Dạ. Tiêu phi nương nương. Nói về con trai ông đi. Tạ ơn đại đô đốc hỏi đến, tiểu vương có ba đứa con trai, con trưởng Lý… Ai muốn nghe mấy chuyện vớ vẩn đó. Nói về Lý Nghi đi. Nhưng…
Thập Thất… Thập Thất Lang Lý Nghi, nó… Nó làm sao thế? Lương Vương, ông đã biết tội chưa? Hai tháng trước, đám người Bùi Hiến đã đã tôn Lý Nghi (Tân Phất, mưu sĩ của Tôn Tĩnh) làm nguyên soái dẹp phản loạn gì đó. Một Lý Nghi miệng còn hôi sữa,
Lại được đại tướng phản quân như Bùi Hiến tôn làm chủ soái. Lương Vương, ông đang âm thầm dòm ngó ngôi vị sao? Chuyện này… Trẻ con vô lễ! Trẻ con vô lễ! Chuyện này… Tiểu vương thật sự không biết, Lý Nghi này lại có thể làm ra chuyện như thế.
Tiểu vương thật sự không biết. Xin đại đô đốc soi xét. Được rồi. Đây cũng chính là chiêu trò Bùi Hiến dùng để mê hoặc lòng người. Ông thành thật nói xem, đứa con trai này của ông, từ nhỏ thích cái gì, không thích cái gì, tính cách thế nào?
Đứa con trai này của tiểu vương, thật sự là một đứa xui xẻo. Trả cho ta! Đứa con do nô tỳ sinh. Mẫu thân ngươi là nô tỳ thấp hèn nhất. Trả cho ta! Sớm muộn sẽ có một ngày, ngươi khắc chết bọn ta… Trả cho ta! Trả cho ta! Chuyện hôm nay, ông buộc phải cho ta một lời giải thích, (Lương Vương Phủ) nếu không… Các ngươi làm gì thế, làm gì thế? Nghịch tử! Đứng dậy! Vô cùng đốn mạt. Chính vì nó như thế, nên phụ hoàng… Không. Tiên đế nổi giận, biếm nó đến quân Trấn Tây. Nhưng tiểu vương hoàn toàn không ngờ, nó lại gan to tày trời, lại… lại… dám tự xưng là nguyên soái gì đó, đối đầu với đại đô đốc.
Đúng là tháng xấu sinh con hư… Bây giờ Lý Nghi vẫn còn trẻ, đã có thể dùng quỷ kế chiếm Vọng Châu của ta, quả nhiên chẳng ra sao, thật sự chẳng ra sao. Người như ông, sao có thể sinh ra đứa con trai tài giỏi giống như Lý Nghi chứ?
Khiêng xuống dưới. Rõ. Lần này chúng ta nhặt được một món hời lớn, chiếm được thành Vọng Châu. Nhưng đại quân của Quách Trực không tổn hại, mà Tinh Châu và Kiến Châu, lại ở trong tay Hàn Lập, chỉ e Tôn Tĩnh sẽ cử Hàn Lập xuất binh,
Kết hợp với Quách Trực kẹp đánh chúng ta từ hai mặt. Vậy chúng ta đoạt Vọng Châu trước, rồi tính đến Tinh Châu. Huynh đoán xem bây giờ người Thôi gia đang làm gì? Thôi gia? Chúng ta nhặt món hời lớn như thành Vọng Châu ngay trước mặt họ.
Con trai duy nhất của Thôi Ỷ đích thân cầm quân, ra quân ồ ạt, tốn công vô ích, nhất định sẽ vô cùng tức giận. Ý huynh là… Đại quân của Quách Trực bơ vơ ở ngoài thành, không có thành ở, không có thức ăn. Nếu ta là người của Thôi gia,
Ta nhất định sẽ cử một người đến doanh trại của Quách Trực hòa đàm, cùng hắn bao vây, đánh gọng kìm, giành lấy thành Vọng Châu, đá ta ra ngoài cuộc. (Thôi Lâm, thiếu soái Thôi gia) Ta không cho muội đi. Công tử, hai quân giao chiến, không chém sứ giả.
Ta là sứ giả của quân Thôi Gia, đến đó, Quách Trực sẽ không làm gì ta đâu. A Huỳnh, ta không muốn muội mạo hiểm nữa. Công tử, thử đoán xem, bây giờ người trong quân Trấn Tây đang làm gì? Nếu ta là người trong quân Trấn Tây, biết rõ là
Quân Thôi Gia đã cướp lương thảo, bây giờ lại biết Quách Trực bơ vơ ở ngoài thành, không có thức ăn, không có thành ở, nhất định sẽ đến doanh trại của Quách Trực hòa đàm với hắn, cho hắn lợi ích, rồi cùng hắn thương lượng bao vây,
Đánh quân Thôi Gia chúng ta từ hai mặt để giành lại lương thảo. Vậy chúng ta sẽ ra tay trước để chiếm lợi thế. Không. Tung hỏa mù, đánh lạc hướng. Ta ra ngoài thành bàn với Quách Trực. Chờ ta đến doanh trại của Quách Trực,
Người Thôi gia tự nhiên sẽ cân nhắc, rốt cuộc đối đầu với ta lợi hơn hay là liên kết với ta, giải quyết Quách Trực trước lợi hơn. Vậy làm sao huynh biết, họ Thôi kia nhất định sẽ cử người đàm phán với Quách Trực? Từ khi chiến loạn nổ ra,
Thôi Ỷ đã bừng bừng dã tâm cử đại quân xuống phía Nam, có thể thấy là một người thông minh quyết không bỏ lỡ thời cơ. Miếng bánh lớn thế này, hắn có thể bỏ qua được sao? Ta định tung hỏa mù đánh lạc hướng. Chờ ta đến doanh trại của Quách Trực,
Chắc hẳn quân Trấn Tây cũng sẽ cử ra nhân vật quan trọng. Ta đoán, nhất định là tên họ Bùi kia đích thân ra mặt. Chờ mượn được địa bàn của Quách Trực, ta lại bàn bạc với người của quân Trấn Tây. Nhưng như lời muội nói thì
Chẳng phải đối phương rất khó đối phó sao? Thế nên mới phải mượn địa bàn của Quách Trực. Để thể hiện thành ý, đối phương nhất định cũng chỉ dẫn theo thân vệ. Đến lúc đó, có đại quân của Quách Trực bao quanh, cho dù hắn định giở trò gì,
Cũng rất khó thực hiện. Nhưng ta thấy vẫn rất nguy hiểm. Huynh canh giữ thành trì, ta ra ngoài thành bàn với Quách Trực. Tất nhiên là Tiểu Bùi tướng quân đi rồi. Ta sẽ ở nhà viết một lá thư tay, rồi đóng dấu của nguyên soái dẹp phản loạn,
Để thể hiện thành ý của chúng ta. Lại định dùng củ cải này của huynh để tự khắc dấu à? Dù sao Quách Trực và người Thôi gia cũng chưa từng nhìn thấy… ấn soái của ta. Hóa ra là Hà hiệu úy của quân Thôi Gia, lần đầu gặp mặt, hân hạnh, hân hạnh. Hóa ra là Tiểu Bùi tướng quân của quân Trấn Tây. Lệnh tôn, Bùi tướng quân, trấn thủ biên cương nhiều năm, uy danh lừng lẫy, ngưỡng mộ đã lâu.
Hai vị đều là nhân tài trẻ tuổi, hôm nay khiến Quách mỗ được mở rộng tầm mắt. Tiểu Bùi tướng quân đích thân đến nghị hòa, Thôi công tử cũng cử Hà hiệu úy đến nghị hòa, Quách mỗ thật sự được sủng mà lo, thật sự sợ hãi, vừa sợ phụ ý tốt
Của Tiểu Bùi tướng quân, lại sợ làm Thôi công tử không vui. Tại hạ thật sự thấy rất khó xử. Quách tướng quân khách sáo rồi. Quách tướng quân khách sáo rồi. Hay là thế này, ba bên chúng ta mỗi bên cử một người làm một trận đua ngựa.
Nếu người của ta thắng, mong hai vị mỗi vị đồng ý với ta một điều kiện. Nếu người của ai trong hai người thắng, ta sẽ bàn với người đó trước. Không biết ý hai vị thế nào? Rất công bằng. Nếu Tiểu Bùi tướng quân đã hào phóng như thế,
Thì ta đương nhiên cũng không nói hai lời. Được. Hai vị đều là người sảng khoái. Mời. Tướng quân. Cố gắng hết sức. Rõ. Trường Nhĩ. Cẩn thận, thận trọng. Rõ. Con ngựa này của ngươi không tệ. Con của cô cũng không tệ mà. Tiểu Bùi tướng quân quá khen rồi.
Vậy Tiểu Bùi tướng quân thấy, ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng? Chưa so tài, chưa biết ai thắng. Trước đây Tiểu Bùi tướng quân có biết Hà hiệu úy không? Không biết. Năm đó lệnh tôn từng bị thương nặng ở Hổ Nha Quan, sau này mỗi khi mưa dầm vết thương cũ sẽ tái phát, đau nhức khó nhịn, không biết mấy năm nay đã đỡ hơn chưa?
Đa tạ tướng quân hỏi thăm, gia phụ từng bị thương ở nhiều chỗ, vết thương do trúng tên ở dưới sườn là nguy hiểm nhất, mặc dù bao nhiêu năm nay vẫn luôn ở trong quân đội, nhưng dốc lòng điều đưỡng, đã đỡ hơn nhiều rồi. Vậy thì tốt.
Không hạn chế binh khí, chú ý chừng mực, không tổn thương đến tính mạng. Sau khi cướp cờ, ai quay về đây, cắm cờ vào vòng này trước, sẽ thắng. Xuất phát! Thân vệ của Hà hiệu úy quả là lợi hại. Xem ra ván này, Hà hiệu úy thắng rồi. Đâu có.
Người này là thân vệ của Thôi công tử, công tử cử ta đi sứ, đặc biệt phái hắn đến chiếu cố. Hơn nữa, chưa đến hồi kết, sao có thể dễ dàng nói đến thắng thua. Huynh đệ, huynh đệ! Tỉnh lại đi! Huynh đệ! Tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi! Huynh đệ, huynh đệ! Huynh đệ! Chiến hữu! – Huynh đệ! – Huynh đệ! Huynh đệ! Chiến hữu! Huynh đệ! Ta đã lỡ tay. Với võ công của vị lính tráng này, hoàn toàn có thể né mũi tên đó.
Hắn quá muốn giành chiến thắng, nên mới không né đi. Người này trung thành dũng cảm, khiến bọn ta khâm phục. Bây giờ tướng quân đã thắng, như đã nói từ trước, ta và quân Thôi Gia, đều sẽ đồng ý với một điều kiện của tướng quân. Mong Quách tướng quân nói thẳng.
Hôm nay đã muộn rồi, bọn ta còn phải an táng cho chiến hữu này. Bây giờ ta đang đau lòng, bối rối, mong hai vị, ở lại doanh trại đêm nay, đợi ngày mai bàn tiếp. Xin nghe theo lệnh tướng quân. Tướng quân đừng quá đau buồn. Tướng quân. Hôm nay,
Mặc dù tổn thất tính mạng một chiến hữu trong quân ta, nhưng cuối cùng đã giành chiến thắng. Tướng quân nghĩ, ngày mai bảo hai người họ đồng ý điều kiện gì thì hơn? Bùi Nguyên đang gặp nguy hiểm, mà vẫn cứu giúp Hà hiệu úy, rõ ràng
Hai bên giống bạn hơn là kẻ thù. Chẳng may hai người họ có mưu đồ gì, chỉ e điều kiện mà họ hứa với chúng ta cũng chỉ là một cái bẫy. Hôm nay ta phải giết hai người này. Mang đầu hai người này tới trước mặt đại đô đốc,
Dù ta có mất thành, mất lương thực cũng có cái để ăn nói. Vậy ý tướng quân là… Lần trước Phạm quân y đã làm rất nhiều bánh ngọt đặc biệt. Ngươi đi lấy hai suất, rồi tìm hai người lanh lợi mang cho mỗi người một suất. Vị lính tráng này
Đúng là một người lính trung thành, dũng cảm hiếm có. Thảo nào Quách tướng quân coi trọng hắn như vậy, còn đích thân tổ chức tang lễ cho hắn. Chắc chắn bây giờ, người của quân Thôi Gia rất hối hận. Họ lỡ tay khiến Quách tướng quân mất đi một chiến hữu.
Ngày mai nghị hòa, họ khó tránh khỏi mất quyền chủ động. Đương nhiên là không. Vốn dĩ họ không tới để nghị hòa với Quách Trực. Trước giờ Hà hiệu úy này rất xảo trá, chắc chắn sẽ không chịu thiệt đâu. Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Đương nhiên là đi
Gặp Hà hiệu úy này. Nửa đêm canh ba, Tiểu Bùi tướng quân thấy lần trước tắm ở giếng thoải mái quá, nên cố ý tới tìm ta à? Ơn ở giếng, cả đời không quên. Tại hạ luôn nhớ ân đức của cô nương. Đừng tưởng ta không biết, ngươi luôn mong muốn đá ta xuống giếng đó
Bất cứ lúc nào, để trả thù vụ cái giếng, đúng không? Không thành vấn đề, ta sẽ đợi. Trả đồ cho chủ, đa tạ nhé. Sao nữ nhân như cô, lại vô lễ thế nhỉ? Vậy viên ngọc cô cướp của ta thì sao? Sao không trả cho chủ? Ngươi cướp đồ của ta,
Ta lấy lại bằng bản lĩnh. Thứ ta lấy của ngươi, ngươi cũng có thể lấy lại bằng bản lĩnh. Hà hiệu úy. Đã khuya rồi, có chuyện gì? Hà hiệu úy, Quách tướng quân của bọn ta nói đáng ra tối nay phải mở tiệc đãi khách, nhưng vì gặp chuyện nên lỡ mất.
Điều kiện trong quân doanh đơn sơ, không thể tiếp đón chu đáo, nên tướng quân ra lệnh cho ta mang điểm tâm này tới cho Hà hiệu úy lót dạ. Đa tạ Quách Trực tướng quân. Ngài ấy nhọc lòng rồi. Toi rồi. Cô nói xem, cô nương như cô
Không ở yên trong khuê các mà thêu thùa, cứ muốn nhúng tay vào chuyện quân binh. Cô tới thì tới, lại còn hở tí là dùng kế bẫy ta. Cô nói xem, bây giờ ta nên vác cô ném xuống giếng, hay là để cô nếm thử sức mạnh của cây nỏ này?
Muốn nói à? Vậy cô nói đi. Không nói được? Ngậm óc chó trong miệng đúng không? Muốn nói thì cũng được thôi, nhưng ta nói trước, nếu ta lấy óc chó trong miệng cô ra, cô mà la hét, thì ta sẽ cho cô nếm thử sức mạnh của nỏ Thôi gia nhà cô.
Miệng cô có cơ quan à? Có phải cây kim này có độc không? Nếu cô không ngoan ngoãn, ta sẽ đâm cô đấy. Nhiều kim thế à? Thứ tinh xảo thế này… tặng ta nhé. Nhìn gì, không phục à? Đâm cô nhé? Ngươi đợi đấy. Hai người các ngươi,
Mỗi người dẫn một đội. Phái người đi thăm dò tình hình của họ trước. Nếu họ đã ăn điểm tâm và hôn mê, thì không còn gì bằng. Nếu họ chưa trúng độc, thì ra tay ngay. Rõ. Sông nước Lao Lan quanh co khúc khuỷu. Tiểu Bùi tướng quân
Tới quân doanh của Quách Trực, hẳn cũng không phải thật lòng muốn nghị hòa với Quách Trực, mà là có mưu đồ khác. Nếu đã vậy, vì sao không thể nói thẳng với nhau luôn? Quả nhiên Hà hiệu úy rất thông minh. Chỉ có điều
Rốt cuộc cô là người nào ở Thôi gia? Có tiếng nói không? Chuyện mà Tiểu Bùi tướng quân quyết định được, ta cũng có thể quyết định. Lớn lối quá nhỉ? Cô có thể thay Thôi công tử quyết định hết mọi chuyện ở Thôi gia các cô à? Được tất. Cháy rồi.
Cháy rồi. Cháy rồi, không hay rồi. Cháy rồi, cháy rồi, cháy rồi. Nhanh lên. Ngươi cởi trói cho ta đã chứ. Cô đã sắp xếp gì trước? Ngươi sắp xếp gì? Cô lắm mưu nhiều kế thật. Như nhau thôi. Ngươi làm gì thế? Đá. Không hay rồi. Quân Trấn Tây đánh úp rồi.
Nhanh lên. Nhanh, nhanh lên. Không hay rồi. Doanh trại bị đánh úp. Quân Trấn Tây đánh úp rồi. Doanh trại bị đánh úp rồi. Quân Trấn Tây đánh úp rồi. Quân Trấn Tây đánh úp? Đám người này, ai vu oan bọn ta đấy? Lấy thêm nước đi. Mau dập lửa đi. Đa tạ.
Sao ngươi biết ta có thể giết chúng? Người lắm mưu nhiều kế như cô, mà không giấu tám, mười loại vũ khí trên người, ta còn sợ mình đánh giá thấp cô. Sông nước Lao Lan quanh co khúc khuỷu. Phóng hỏa vui quá nhỉ? Ta thấy ngươi bắn tên
Cũng vui lắm đấy chứ. Vậy ta không quấy rầy nữa. Ngươi tiếp tục đi. Ngươi tiếp tục đi, tiếp tục đi. Rốt cuộc ngươi có kế hoạch gì? Ta không có kế hoạch. Cô đi thế nào, ta sẽ đi theo cô. Không phải ngươi còn không chuẩn bị cả ngựa đấy chứ?
Ta nghĩ cô chuẩn bị rồi. Sao ngươi mặt dày thế? Hôm nay mới biết à? Muộn rồi. Đi. Cẩn thận, tên lửa lại tới rồi. Cẩn thận. Nhanh lên. Người của ta. Bây giờ ngươi lập tức về nói với Bùi Nguyên là tình hình thay đổi,
Bảo huynh ấy phải đề phòng Quách Trực và quân Thôi Gia nhân lúc hỗn loạn sẽ đánh lén thành Vọng Châu chúng ta. Nếu thành Vọng Châu sơ sảy, thành Tinh Châu cử lính đánh gọng kìm, chúng ta sẽ rất bị động. Thập Thất lang, ngài thì sao? Lương thực trong tay họ,
Ta đuổi theo lương thực. Nhanh lên. Biết ngay ngươi sẽ mắc bẫy mà. Vừa nãy ngươi nói, hiệu úy ra lệnh ngươi về báo tin à? Phải. A Thứ thất trách, ta vẫn luôn tránh né truy binh. Sau khi thoát thân mới chạy thẳng về doanh trại.
Hiệu úy nói cô ấy sẽ về sau khi thoát thân, mong công tử làm theo kế hoạch ban đầu, dẫn quân tấn công Vọng Châu trước. Truyền lệnh xuống, nhổ trại. Đại quân dốc hết sức tìm kiếm Hà hiệu úy. Công tử, hiệu úy nói, bây giờ thành Vọng Châu không ổn định,
Như rắn không đầu, đây là cơ hội tốt cho chúng ta. Công tử có dẫn đại quân tấn công Vọng Châu theo kế hoạch ban đầu không? Nếu tấn công Vọng Châu làm lỡ thời cơ, khiến hiệu úy gặp mệnh hệ gì, ta sẽ chỉ hối hận mà thôi. Công tử,
Hẳn là hiệu úy phải nắm chắc phần nào thì mới sắp xếp như vậy, ta nghĩ sẽ không sao đâu. A Thứ, ngươi không cần khuyên ta nữa. Truyền lệnh xuống. Lập tức nhổ trại. Rõ. Không vội, ăn từ từ. Không sao, Tiểu Bùi tướng quân, ta đã ăn no rồi. Thập Thất lang liên tục nhấn mạnh, bảo ngài phải đề phòng quân Thôi Gia và Quách Trực thừa cơ sẽ tấn công thành Vọng Châu. Ta ra ngoài thành,
Tiếp ứng cho Thập Thất lang trước nhé. Được, bao giờ ngươi gặp Thập Thất lang thì nói với huynh ấy, bảo huynh ấy yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ cách giữ được thành Vọng Châu. Được. Không phải ngươi đuổi theo hướng đó rồi à? Con người ta ân oán phân minh,
Có thù phải báo. Khốn nạn. Lần trước cô đá ta xuống giếng ta còn không chửi cô mà. Cứu ta với. Được rồi, tên lừa đảo. Có phải cô đã quên lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chính là ở dưới nước không? Cô bơi rất giỏi, ta nhớ là vậy.
Chân ta bị chuột rút rồi. Cứu với. Người như cô đáng bị dạy cho một bài học. Cứu với. Tên lừa đảo? Nếu cô còn không lên đây ta sẽ dắt ngựa của cô đi mất đấy. Ta đi thật đây. Tỉnh lại đi, tỉnh lại đi. Gọi ta là tên lừa đảo,
Còn đá ta xuống sông. Hôm nay không bắt ngươi xuống sông ngâm nước lạnh, thì uổng công ngươi gọi ta là lừa đảo. Thôi bỏ đi. Nể tình ngươi nhảy xuống sông cứu ta, ta sẽ giúp ngươi một lần nữa. Để tránh đám truy binh kia đến đây chém ngươi một nhát.
Tiểu Bạch, mau chạy đi. Tiểu Bạch, mau đi đi. Quay về tìm người đến đây. Đói quá đi. Không mang theo lương khô, thật là sai lầm. Ăn thịt thỏ không? Là ngươi? Đúng vậy, là ta. Thuốc mê trên cây kim của cô lợi hại thật đấy,
Làm ta ngủ đến tối mới tỉnh. Ta vừa tỉnh dậy thì thấy, ngựa đâu không thấy, cô cũng chạy mất luôn. Cô nói xem ta đã vất vả đi đường suốt hai tiếng đồng hồ đến tận đây. Ông trời có mắt, để ta gặp được cô ở đây. Ta biết ngay
Chỉ có người độc ác như ngươi mới đặt một cái bẫy như thế này. Cô cũng biết đổ oan cho ta quá đấy. Đây rõ ràng là cái hố bẫy để thợ săn bẫy gấu. Cô nhìn xem cái hố này đào sâu như vậy, là biết không phải một ngày mà đào được.
Vừa nãy cô còn thấy ong vò vẽ phải không? Thế thì sao? Như vậy là đúng rồi. Trong núi có nhiều gấu. Da gấu, mật gấu, chân gấu đều là hàng quý, bán được giá cao. Nhưng bẫy gấu rất khó. Nhưng gấu lại thích ăn mật ong trên núi, nên thợ săn thường
Chọn những nơi có tổ ong để đặt một cái bẫy như thế này. Có điều thợ săn không ngờ là, gấu đâu không thấy mà lại có một kẻ lừa đảo rơi vào bẫy. Ngon quá đi. Vậy chúng ta làm một cuộc giao dịch nhé? Ta mời cô ăn đùi thỏ. Cô
Trả quân lương lại cho ta. Cái gì mà trả quân lương lại cho ngươi? Đấy rõ ràng là số quân lương do ta dùng mưu kế kiếm được. Thật thơm ngon. Ngon quá đi. Ta làm một cuộc giao dịch với cô nhé? Con thỏ tổng cộng có bốn chân.
Cô sẽ không để ta ăn hết cả bốn chân này chứ? Hà hiệu úy, cô đã không ăn gì một ngày một đêm rồi. Lúc ta vừa nướng con thỏ này, miếng thịt xèo xèo chảy mỡ ra, cô có biết nó ngon đến mức nào không? Ta nói cho cô biết,
Chỉ cần cô nhanh chóng đưa quân lương cho ta, ta sẽ mời cô ăn thịt thỏ. Được. Nếu đã muốn thương lượng, thì ít ra cũng phải có chút thành ý chứ. Ngươi cứu ta lên trước đã, rồi ta sẽ chia một nửa quân lương cho ngươi.
Nhưng một nửa số quân lương này, phải đợi sau khi ngươi hộ tống ta đến đại bản doanh của quân Thôi Gia, ta mới có thể đưa cho ngươi. Tên lừa đảo này, cô coi ta là thằng ngốc sao? Nói đi, trên người cô còn bao nhiêu ống tre, bao nhiêu kim độc?
Sao nào? Sợ rồi à? Vậy thì tốt nhất ngươi đừng cứu ta lên. Ngươi đi đi. Để một mình ta chết ở đây, quân lương của ngươi cũng chẳng còn. Sau này, đợi công tử nhà ta biết tin về cái chết của ta, nhất định sẽ nổi trận lôi đình.
Huynh ấy sẽ đến báo thù cho ta. Được. Nếu đã như vậy, thì ta sẽ xuống đó chơi với cô. Ngươi điên rồi sao? Một mình ta ở dưới này ngươi còn có thể cứu ta lên. Bây giờ ngươi cũng xuống đây, hai chúng ta đi lên kiểu gì? Nhờ phúc của cô,
Ta từng ở trong giếng, cũng từng ở dưới sông. Chúng ta có duyên như vậy, cô rơi xuống bẫy ta có thể không xuống cùng sống chết với cô sao? Đồ lông bông cợt nhả. Hôm nay cô đã mắng ta hai lần rồi. Con người ta thù dai lắm đấy.
Vốn dĩ ta muốn cho cô hai cái đùi thỏ, nhưng cô mắng ta một lần ta bớt lại một cái. Hôm nay cô mắng ta hai lần thì cô không được ăn cái nào, chỉ có thể nhìn ta ăn. Ngon quá. Con người ta, ân oán rạch ròi lắm.
Mặc dù cô dùng kim độc làm ta ngất, nhưng trước khi đi cô có lòng tốt đắp ít cỏ lên người ta. Chuyện nào ra chuyện nấy. Mau lên. Tay nghề của ta thế nào? Đúng là nướng rất ngon. Ngươi có thể nói thật cho ta biết
Rốt cuộc hai chúng ta sẽ lên đó kiểu gì không? Sao cô biết, ta có cách đi lên? Mặc dù quen biết ngươi không lâu, nhưng con người ngươi hiểm độc gian xảo, sao có thể làm những chuyện mà không có cách xử lý. Nếu ngươi xuống được,
Thì nhất định sẽ có cách lên. Cô đánh giá ta cũng cao đấy. Cô đã nói như vậy rồi, thì ta nói thật cho cô biết, tối nay ta không định lên đó đâu. Cái gì? Trời tối như vậy rồi, ở nơi rừng núi thế này, ai mà biết được ngoài gấu ra
Còn có mãnh thú gì nữa. Ngộ nhỡ đột nhiên có hổ, báo xông đến, không phải chúng ta tiêu đời rồi sao. Ta biết, trên người cô có bột thuốc, muỗi, rắn đều không chạm tới cô. Nhưng những con mãnh thú đó, không sợ thuốc của cô đâu. Thế nên nghe ta nói,
Ngoan ngoãn ở đây ngủ một giấc đi. Sáng sớm mai, ta sẽ hộ tống Hà hiệu úy đến quân Thôi Gia đổi lấy quân lương. Mánh khóe vô liêm sỉ như vậy mà dám nói hùng hồn như thế. Chúng ta cũng một chín một mười thôi. Có người đến. Ngươi tự nói mà,
Rừng núi hoang vu, mãnh thú hoành hành, người ở đâu ra. Mau lên! Có rồi. Mau lên! Nhất định có hàng ngon. Đúng vậy. Mau đi thôi. Nhất định có hàng tốt. Nghe lời ta. Chiếu sáng để ta xem nào. Cái gì đây? Nào, để xem. Không nhìn rõ, không phải chứ?
Sao… sao lại là con người? Là hai người sao? Đúng là hai người. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪ ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪
♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪
♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪
♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪