Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 03 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Hình như là đúng đấy.] [Nhưng tôi thấy Tư Đồ tiên sinh] [cũng không giống loại người đó.] [Thì ra là “vừa ăn cắp vừa la làng” à. Anh nói gì hả? Lão Lưu nói rằng tối qua nạn nhân nói “cút đi” bằng tiếng Nga.
Mã Thế Anh lại không biết tiếng Nga, vậy ai biết nói tiếng Nga? Luật sư Tư Đồ, Vạn Cát Tường, lão Lưu. Lão Lưu là nhân viên tàu. Tôi thì đang nói chuyện với Vạn Cát Tường. Thế cho nên… Ai không có bằng chứng ngoại phạm, người đó chính là hung thủ.
Chẳng phải anh và anh đều từng thấy tên hung thủ đó sao? Chính là nhân viên tàu đó. Rồi giờ anh lại bảo tôi rằng Tư Đồ Nhan là hung thủ? Tôi ngồi trong khoang riêng này, anh ta đi ngang qua ngoài hành lang, tôi chỉ thoáng nhìn thấy,
Làm sao mà nhìn rõ như thế được. Nhưng khi tiểu thư Khởi Hồng phát hiện ra hung thủ, Tư Đồ tiên sinh cũng bấm chuông. Tôi nghĩ, chắc không phải cậu ấy. Anh đi trả lời khoang số 3 trước, rồi mới trả lời khoang số 1, phải không? Đúng!
Vậy Tư Đồ Nhan hoàn toàn có thời gian, trong lúc anh vào kiểm tra, đi từ khoang số 3 ra trước, rồi trở về đợi anh. Nếu mà như vậy, thì người tôi thấy [không phải là Luật sư Tư Đồ rồi.] Khiêu chiến hay là cảnh cáo? Mọi người đều ở yên đấy.
Tôi hiểu rằng trên tàu của các vị xảy ra một vụ án mạng, cũng mong phá được án trước khi xuống tàu. Nhưng mà, tối qua tôi không rời khỏi phòng, ngủ rất sớm, tôi không biết gì cả, không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào của anh được. Ngài Georges Brel.
Tôi chỉ muốn hỏi ngài một câu hỏi thôi. Trong phòng ngài có phải còn có… Anh điên rồi hả? Ông ấy là viên chức ngoại giao, có quyền miễn trừ ngoại giao. Kể cả ông ấy là hung thủ, cũng không đến lượt chúng ta kiểm tra.
Lợi dụng quyền miễn trừ ngoại giao để thoát tội, thế có khác gì việc Mã Thế Anh lợi dụng quốc tịch nước ngoài để thoát tội? Anh mà gây chuyện vô căn cứ thế này, sẽ gây rắc rối lớn đấy. Đây là việc ngoại giao, không phải việc của mình anh.
Ông ta là người thuận tay trái. Vết thương trí mạng của Mã Thế Anh là do tay trái gây ra. Các anh muốn làm gì? Anh biết tôi là ai không? Là thế này, thưa ngài Georges Brel. Trên tàu xảy ra án mạng. Chúng tôi đang điều tra.
Mặc dù ngài là viên chức ngoại giao, nhưng mà… Vậy anh nên biết rằng, anh không có quyền thẩm vấn tôi. Án mưu sát xảy ra trong lãnh thổ Trung Quốc, chúng tôi có quyền điều tra bất cứ ai xuất hiện xung quanh hiện trường vụ án.
Anh còn chưa xác nhận với nước Nga, xem rốt cục đoạn đường sắt này là của ai, anh bàn về “quyền” gì với tôi hả? Chuyện đường sắt không thuộc quyền quản lý của tôi. Đoàn tàu này đều là của tôi, tôi nói thế nào thì là thế ấy. Vô lý đùng đùng!
Ngài Georges Brel. Tôi muốn hỏi ngài một câu. Tránh ra đi. Trong phòng ngài có một người phụ nữ phải không? Buông tay ra! Ngài đặt hai xuất cơm, trong phòng ngài vẫn còn một người phụ nữ nữa phải không? Trả lời tôi đi. Để họ vào đi.
Làm kinh động phu nhân của tôi, tôi sẽ cho các anh biết tay. Xin chào phu nhân. Rất xin lỗi vì làm phiền cô. Sức khỏe tôi không được tốt, không chịu được phong hàn. Chồng tôi chỉ lo cho sức khỏe của tôi thôi, mong hai vị đừng để bụng.
Có gì thì nói mau lên. Nói xong thì đi đi. Chúng tôi không thích bị làm phiền. Có tiện xem hộ chiếu của hai vị một chút không? Phu nhân, dù sao cô cũng là người Trung Quốc, chắc phải có tên tiếng Trung chứ? Phương Đình.
Chuyến này hai vị đi Cáp Nhĩ Tân sao? Chồng tôi là lãnh sự của lãnh sự quán Mỹ tại Cáp Nhĩ Tân. Vậy trước đây hai vị… có từng đến Cáp Nhĩ Tân không? Đương nhiên rồi. Phần lớn thời gian chúng tôi đều ở Cáp Nhĩ Tân.
Có từng nghe về thảm án nhà họ Hứa không? Xảy ra lúc nào thế? Mười hai năm trước. Lúc đó tôi mới mười một, mười hai tuổi, vẫn chưa đến Cáp Nhĩ Tân, không có ấn tượng gì về chuyện này. Vụ án các anh đang điều tra bây giờ…
Có liên quan đến chuyện này sao? Chúng tôi đang tìm kiếm manh mối do hung thủ để lại. Mặc dù rất mạo muội, nhưng tôi mong rằng… Các anh không có quyền lục soát hành lý của chúng tôi. Không được! Vậy nếu như
Tôi chỉ muốn xem hộp trang sức của phu nhân một chút thì sao? Có được không? Tôi có thể xem cái đó nữa được không? Những viên ngọc trai này là… Lúc tôi thu dọn hành lý, bất cẩn làm đứt dây chuyền. Vì không kịp đi sửa,
Nên cứ tạm mang lên tàu thế này đã. Thế sau khi lên tàu, cô có từng rời đi không? Ví dụ như vào nhà vệ sinh chẳng hạn. Rốt cục các anh đang nghi ngờ gì hả? Cút ra ngoài cho tôi. Đừng như vậy. Thả anh ấy ra. Đừng như vậy mà.
Người đâu. Các anh đừng động thủ. Đến đây. Buông tay ra. Đừng như vậy mà. Các anh thả anh ấy ra. Thả anh ấy ra. Buông tay ra. Anh muốn hỏi gì tôi cũng nói. Các anh thả anh ấy ra. Tôi chưa từng ra ngoài. Từ lúc lên tàu
Tôi chưa từng ra ngoài. Tối qua tôi cũng đi ngủ từ sớm rồi. Trên thực tế, chúng tôi chỉ biết có người chết. Rốt cục ai chết, chúng tôi cũng không rõ. Tôi… Tôi nhất định sẽ cho các người biết tay. Nếu thực sự là như vậy…
Cô giải thích thứ này thế nào? Là ý gì? Đây là thứ chúng tôi tìm được ở hiện trường vụ án. Tôi nghĩ… dây chuyền của phu nhân chắc là đứt vào chính lúc đó. Khi nhặt ngọc trai lại, chỉ để sót đúng một viên này. Nếu quả thực là như vậy,
Một người chưa từng ra khỏi cửa, sao có thể có cơ hội làm rơi ngọc trai ở khoang riêng của người khác được chứ. Tôi thực sự không biết anh đang nói gì. Đừng giết tôi! Không sao rồi. Không sao rồi, không sao rồi. Quả thực là hung khí.
Tôi chỉ muốn lấy bao thuốc. Tôi liền nhìn thấy con dao găm đó. Không biết sao nó lại ở dưới ví của tôi. Tôi thực sự không biết. Tám phần là lúc rời đi, hung thủ tiện tay đặt ở đây. Hắn sẽ quay lại đấy. Chắc chắn hắn sẽ quay lại.
Các anh cũng vô trách nhiệm quá. Các anh nên công bố tình hình điều tra. Bây giờ hung thủ đang ở trong chúng ta, ai cũng có thể bị hại. Ai cũng sắp sụp đổ tinh thần rồi. Chúng tôi gần như đã tìm được hung thủ rồi.
Mọi người có thể không cần sợ hãi. Tôi xem đồ trong ví được không? Hung thủ để lại quá nhiều manh mối trong phòng cô. Tôi nghĩ… Hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào. Tôi không muốn chết. Tôi không muốn chết. Đừng giết tôi. Tôi sẽ không nói gì đâu.
Tôi sẽ không nói gì đâu. Tôi sẽ không nói gì cho người khác đâu. Đừng giết tôi! Đừng giết tôi! Anh đừng kích động cô ấy nữa được không? Tôi nghĩ tốt nhất là cô ấy rời phòng mình, sang chỗ cô trước. Ở bên cô ấy nhiều một chút.
Cô là người tiếp xúc gần với hung thủ nhất, thế nên những gì cô nhớ được cực kì quan trọng với chúng tôi. Hơn nữa, chỉ cần bắt được kẻ đó, thì cô sẽ không còn nguy hiểm nữa. Những gì có thể nói với các anh tôi đều đã nói rồi.
Bao nhiêu manh mối như thế này, bao nhiêu người chứng kiến thế này, nhưng các anh không tìm ra hung thủ, các anh vẫn không tìm ra hung thủ. Cô yên tâm. Bạch Lộ sẽ ở bên cô. Hơn nữa, nếu cô cần,
Chúng tôi có thể phái vài người đến bảo vệ cô bất cứ lúc nào. Cô sẽ không gặp nguy hiểm đâu. Thế nên… Cô có thể nhớ kĩ lại lần nữa sự việc tối qua được không? Ví dụ như cánh cửa thông khoang này. Nó mở… hay là khóa? Tôi không biết.
Tôi thực sự không biết. Điểm này rất quan trọng. Cô nhớ kĩ lại xem. Phải rồi. Tôi nhớ ra rồi. Tối qua, tôi treo túi đựng đồ vệ sinh cá nhân trên tay nắm cửa thông khoang. Nó che mất khóa cửa. Tôi không đến kiểm tra lại. Thế nên… Tôi không nhìn rõ.
Chính chỗ đó đấy. Che mất? Tôi biết. Tôi biết là cô sợ. Cô không tin tôi cũng được, nhưng cô có thể tin người đó. Anh ta nhất định sẽ tìm ra hung thủ. Còn điều tôi có thể làm… chỉ là bảo vệ cô một cách chu toàn.
Các anh đều tránh xa tôi một chút, là tôi yên tâm rồi. Câu hỏi tiếp theo đây có thể sẽ có chút mạo phạm. Nhưng theo tình hình tôi thấy hôm qua, quan hệ của cô và Mã Thế Anh cực kì tốt. Theo lý mà nói, trong tình huống này,
Chắc cô sẽ không quá để ý việc cánh cửa này có thực sự khóa hay không. Vì sao cô vẫn phải bắt Liêu Vân xác nhận lại lần nữa? Chính là vì trên đời này, đám đàn ông độc ác quá nhiều, nên mới có nhiều phụ nữ bất hạnh như vậy.
Luật sư Tư Đồ, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi. Từ lâu tôi đã không còn là loại đàn bà như anh tưởng tượng nữa rồi. Tôi cũng không còn trẻ nữa. Bây giờ, thứ tôi bán chỉ là bản lĩnh khiến người khác vui thôi. Tôi chỉ là một ca kỹ.
Đến giờ vẫn làm sao? Đúng thế. Tôi bây giờ chỉ chơi đàn, ca hát. Tôi cũng sợ Mã Thế Anh có suy nghĩ khác với mình, thế nên mới phải đặc biệt xác nhận việc cửa thông khoang có khóa hay không. Xin lỗi! Tôi thất lễ rồi! Bây giờ…
Có thể đi được chưa? Sao thế? Tôi đang nghĩ… Vì sao cô ấy phải nói dối. Ai cơ? Xin chào hai vị. Cách cách muốn gặp các vị. Mời hai vị. Tôi nghe nói, các cậu nhặt được một viên ngọc trai? Vâng. Đã tìm thấy người làm mất rồi. Tin là hung thủ…
Cũng sẽ bị tìm ra sớm thôi. Viên các cậu nhặt được… chắc chắn là viên ngọc trai tôi làm mất. Cậu xem, chiếc châm này, kim bạc bên trên đứt rồi, mới khiến ngọc trai rơi xuống. Chiếc châm này tôi không hay cài, kim bạc trên này đã đen cả rồi.
Cậu xem xem, viên ngọc trai cậu nhặt được, có phải trên đó cũng dính vết ố đen không? Cách cách có biết viên ngọc trai này nhặt được ở đâu không? Mất lúc nào tôi còn không biết. Hôm qua, tôi đeo chiếc châm này. Không để ý,
Đã bỏ nó lại vào hộp rồi. Hôm nay các cậu hỏi người hầu của tôi về chuyện viên ngọc trai, tôi mới đi xem thử. Ngọc trai mà, tròn tròn, lăn đi đâu cũng không lấy gì làm lạ. Theo anh, một người thông minh muốn thoát tội, anh ta sẽ làm thế nào?
Ít nhất… sẽ không thử giá họa cho viên chức ngoại giao. Bây giờ sự việc càng lúc càng trở lên kì lạ rồi. Khoảng 1 giờ hôm qua, hung thủ trốn trong phòng của Mã Thế Anh. Cùng lúc đó, Vạn Cát Tường, Tông Diên, Lưu Tử Kiết uống rượu cùng nhau.
Bạch Lộ và Liêu Vân làm chứng cho nhau rằng không hề rời đi. Thi Xuân Thiện ở trong phòng Cách cách. Lưu Tử Kiết có thể làm chứng. Vậy thì tiếp theo đây, người không có chứng cứ ngoại phạm có tôi, Khởi Hồng, còn có vợ chồng Brel. Khoảng 1 giờ 15 phút,
Thi Xuân Thiện nhìn thấy ở hành lang một nhân viên tàu lạ mặt. Lúc này, tôi và Khởi Hồng lại bấm chuông liên tiếp nhau. Lưu Tử Kiết có thể làm chứng. Tông Diên đã nói rồi, nói rằng anh hoàn toàn có thời gian, là tôi đứng về phía anh đấy.
Anh đang nghi ngờ tôi sao? Anh mà còn không điều tra ra, tôi hoàn toàn có lý do nghi ngờ anh. Anh đang lợi dụng tôi để tung hỏa mù. Tôi tạm thời không giải thích những điều này với anh. Đi đi! Xin lỗi! Là thế này.
Mong muốn ban đầu của chúng tôi cũng là nhanh chóng phá án. Tôi không muốn gặp các anh. Mời đi cho! Hứa Phương Đình. Che giấu thân phận không có ích gì cho các vị. Cô ấy không liên quan gì đến chuyện này. Đúng! Tôi là Hứa Phương Đình.
Tôi cũng biết người chết là Mã Thế Anh. Thế nên tôi không dám nói ra thân phận của mình. Một khi nói ra, anh sẽ nghi ngờ tôi. Như lúc này đây. Chúng tôi chỉ muốn đến gần chân tướng hơn. Anh không có quyền kết tội Mã Thế Anh,
Có người thay anh kết tội rồi. Nên vỗ tay, chứ không phải tìm kiếm người kết tội. Cho dù anh ta là ai, anh ta cũng là một người tốt. Cho dù anh ta là ai, anh ta cũng là kẻ giết người. Nhưng hắn ta giết chị dâu tôi và con chị ấy.
Lẽ nào họ đáng chết? Cô đã biết Mã Thế Anh là hung thủ từ lâu rồi? Tôi đã nhìn thấy hắn… hôm xảy ra vụ án. Tên ác quỷ đó. Nhưng hắn đã thoát tội, giống như việc xảy ra ở Bắc Kinh mấy hôm trước vậy. Hắn đã thoát tội.
Tôi không xứng là người làm nghề luật. Ông có xứng là người Trung Quốc không? Ông có xứng không? Thẩm phán phớt lờ lời tố cáo của tôi, phớt lờ chứng cứ lưu lại ở hiện trường, phớt lờ tất cả. Đây là sự sắp đặt của vận mệnh.
Vận mệnh cho tôi chứng kiến hắn ta nợ máu trả bằng máu. Thế nên cô trốn trong khoang riêng, là sợ gặp phải Mã Thế Anh, bị hắn nhận ra? Hắn chưa từng nhìn thấy tôi. Hắn không biết tôi. Nhưng tôi biết hắn chính là con quỷ đó.
Trong nhà chị dâu tôi lấy đâu ra tiền dư thừa? Chị ấy duy trì chi tiêu cả một gia đình lớn, đã hao tổn hết sức lực rồi. Tên khốn nạn đó không tìm được tiền. Hắn thấy chị dâu tôi thì nổi lòng háo sắc.
[Chị dâu bảo tôi dẫn đứa bé mau chạy đi.] [Lúc đó tôi quá sợ hãi.] Anh là ai? [Thả tôi ra.] Anh thả tôi ta. Thả tôi ra. Tôi xin anh. Thả tôi ra. [Thả tôi ra.] Thả tôi ra. [Tôi xin anh, thả tôi ra.] Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi! [Mẹ ơi!]
[Tôi đã bỏ chạy.] Tôi bỏ rơi họ và bỏ chạy. Em chỉ mới 12 tuổi. Em ở lại cũng không làm được gì. Không trách em được. Là em đã hại chết cháu gái mình. Là em đã hại chết nó. Nếu lúc đó em giữ chặt một chút,
Nếu em bịt chặt mắt nó lại, thì tất cả những chuyện này đã không xảy ra. Không liên quan đến em. Đây không phải lỗi của em. Tôi thực sự muốn tự tay giết hắn. Nhưng đến dũng khí nhìn hắn một lần nữa tôi cũng không có. Tại em vô dụng.
Tại em vô dụng. Thế nên… Có người thay cô giết hắn. Tôi biết anh nghi ngờ điều gì. Nhưng không phải chúng tôi. Vậy có thể… Trên tàu còn có người khác quen biết nhà họ Hứa? Tôi không rõ. Tôi chỉ nghe nói, Vinh Hương cách cách cũng ở trên chuyến tàu này.
Bà ấy là mẹ nuôi của chị dâu tôi. Nhưng bà ấy nhiều tuổi quá rồi. Hơn nữa… Bà ấy và chị dâu tôi đã không qua lại từ lâu lắm rồi. E là bà ấy sẽ không đi giết Mã Thế Anh đâu. Người giúp việc nhà cô hồi đó tên gì?
Thường chúng tôi không hay gọi tên họ. Vậy người báo án lúc đó là người thế nào? Cô ấy chỉ là một học sinh. Học sinh? Đúng thế. Cô ấy theo chị dâu tôi học tiếng Anh. Nhưng tôi không nhớ rõ cô ấy tên gì nữa rồi. Có thể…
Cô ấy cũng ở trên chuyến tàu này chăng. Biết đâu tôi có thể nhắc tên cô ấy một chút. Ví dụ tên là… Khởi Hồng, hoặc là Bạch Lộ. Hàn Sương. Phải rồi. Cô ấy tên Hàn Sương. Tôi nhớ ra rồi. Hàn Sương? Đúng thế. Mười hai năm trước là một học sinh,
Bây giờ không thể vẫn là một học sinh được. Tuổi tác không khớp. Hơn nữa tôi kiểm tra giấy tờ rồi, không vấn đề gì, tên đúng là Bạch Lộ. Có vấn đề. Tôi muốn nói chuyện riêng với cô một chút. Họ muốn nói chuyện gì thế? Chắc nói chuyện đổi tên.
Tôi nghĩ chắc cô biết em gái Hứa Hoài Xương cũng ở trên chuyến tàu này. Tôi không gặp cô ấy. Lúc thảm án nhà họ Hứa xảy ra, cô ở hiện trường. Tôi không ở đó. Vậy vì sao cô lại đi báo cảnh sát? Cô là đồng bọn? Không phải.
Vậy cô đã giúp hung thủ? Tôi không cố ý. Rốt cục cô đã làm gì? Năm đó, tôi chín tuổi, theo Hứa phu nhân học tiếng Anh. Cô ấy đối xử với tôi rất tốt. Đối với tôi, cô ấy cũng là mẹ tôi. Mấy hôm trước khi xảy ra vụ án,
Cứ có người phu xe quanh quẩn trước cửa. Tôi ngồi xe của ông ta một lần. Ông ta nói Hứa phu nhân làm việc đáng xấu hổ. Sau khi xảy ra vụ án, tôi không bao giờ thấy ông ta nữa. Tôi nghi ngờ ông ta, nên tôi đi báo cảnh sát.
Cảnh sát nói, tướng mạo người mà tôi nói giống tướng mạo của hung thủ mà Phương Đình nói. Thế nên đợi khi cô gặp lại hắn lần nữa, cô liền giết hắn? Luật sư Tư Đồ, cũng như thế, hắn đã khiến anh mất tất cả trên tòa án.
Anh cũng như vậy, có động cơ giết người. Cô Hàn Sương này rốt cục đổi tên thành Bạch Lộ từ khi nào vậy? Cô ấy không đổi tên. Hàn Sương chính là Bạch Lộ, Bạch Lộ chính là Hàn Sương à? Thế thì là vì sao? Khi tôi đọc danh sách người trên tàu
Cho vợ chồng Georges Brel, cô ấy vội vội vàng vàng nói ra một cái tên. Chứng tỏ cô ấy biết trên xe có người mình quen. Con người nói dối trong tình huống cấp bách sẽ dễ dàng sử dụng những từ ngữ mà mình liên tưởng đến nhất. Ví dụ…
Kiêm gia thương thương. Bạch lộ vi sương. Tôi đoán bừa đấy. Cách cách là mẹ nuôi của Hứa phu nhân. Vợ chồng Georges Brel lại là em gái và em rể của Hứa phu nhân. Bạch Lộ là người báo án. Nói như vậy, người của cả toa tàu này
Đều có liên quan đến nhà họ Hứa, tôi cũng không lấy làm lạ. Tôi thì thà rằng tất cả mọi người đều không liên quan đến nhà họ Hứa. Đúng. Thi Xuân Thiện là đầu bếp của nhà họ Hứa. Lúc Ngọc Cầm xuất giá, bà ấy đi theo.
Sau khi nhà họ Hứa xảy ra chuyện, bà ấy cũng trôi dạt khắp nơi. Hai năm trước gặp được tôi. Vừa hay tôi thiếu một người vừa ý, liền thu nhận bà ấy. Vụ án này liên quan đến nhà họ Hứa. Tôi cảm thấy thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Chúng tôi không giết người, không muốn chuốc rắc rối cho mình. Lúc xảy ra thảm án nhà họ Hứa, bà có mặt ở hiện trường. Là tôi đã hại chết phu nhân. Nếu không phải tối hôm đó, tôi quên không đóng cửa sau,
Thì tên ác quỷ đó đã không thể vào qua cửa đó để giết chết phu nhân. Nếu không phải tại tôi, phu nhân đã không chết. Thế nên bà đã giết Mã Thế Anh để báo thù cho phu nhân? Không. Không phải tôi. Tôi căn bản không biết hung thủ là ai.
Sau khi xảy ra vụ án, đám người làm chúng tôi bị nhốt lại, tiếp nhận điều tra. Mãi cho tới khi… Mãi cho tới khi Tiểu Anh chết, tôi mới được thả ra. Nhà họ Hứa thời đó đã không còn tồn tại từ lâu rồi. Tôi cũng không biết nên đi đâu.
Tôi muốn trở về bên lão phu nhân, nhưng lão phu nhân bệnh rất nặng. Tôi phiêu bạt khắp nơi, cho tới tận khi gặp được Cách cách, mới coi như có chốn dừng chân. Tôi không dám nói có quan hệ với nhà họ Hứa. Tôi sợ. Tôi sợ.
Lão phu nhân bị bệnh nặng? Tôi đã biết rồi. Tất cả mọi người đều có liên quan đến nhà họ Hứa và Hứa phu nhân. Cuốn sách đó bà có mang theo không? Sao thế? Cho tôi xem chút được không? Được. Bà hồi trẻ thật đẹp. Cậu ơi. Tôi nghĩ, cậu nhầm rồi.
Đấy là con gái tôi, đang bế cháu ngoại tôi. Đây là ảnh chúng chụp hai năm trước. Có thể… Tôi giữ gìn không được tốt lắm. Bà nói dối. Nếu giữ gìn không tốt, có thể sẽ có nếp gấp. Còn ố vàng chỉ có thể là do thời gian trôi.
Có thể thấy, bà giữ gìn bức ảnh này rất cẩn thận, cho dù nó đã là bức ảnh cũ từ 30 năm trước. Tôi nghĩ… Chắc là vì con gái bà đã không còn nữa. Sợ bà đau lòng, tôi vốn không muốn nhắc đến việc này. Nhưng giờ tôi không thể không nói,
Người trong ảnh e rằng không phải con gái và cháu ngoại bà, mà là bà và con gái mình. Lần đó đi Cáp Nhĩ Tân gặp cô ấy, chắc là điều đau lòng nhất trong cuộc đời bà. Còn cả anh nữa. Tôi thì có gì chứ? Anh ngầm gợi ý cho tôi,
Nói Mã Thế Anh có thói quen uống thuốc ngủ trên tàu hỏa. Anh nói có thì là có. Anh nói không uống thì là không uống. Tôi có biết đâu. Anh ta đặt một khẩu súng lục lắp đầy đạn dưới gối, chứng tỏ anh ta rất lo sợ chuyện thư đe dọa.
Thế nên, anh ta căn bản không thể uống thuốc ngủ khi ngủ được. Anh ta có uống hay không, có liên quan gì đến tôi? Bức thư đe dọa mà anh ta sợ không phải hai bức thư anh đưa cho tôi, mà là bức anh đã đốt đi.
Nhưng Vạn Cát Tường không có thời gian đi giết người mà. Hắn ta chính là một thằng khốn. Hắn không nên giết Hứa phu nhân. Cha mẹ tôi mất sớm. Để tiếp tục sống, việc gì tôi cũng làm. Trộm cắp, cướp giật, lừa gạt. Người thường thấy tôi là một đứa trẻ,
Thì thả tôi ra. Nhưng sau đó, tôi gặp phải một kẻ ghê ghớm. Hắn muốn đánh chết tôi. Là Hứa phu nhân đã cứu tôi. Trước khi xảy ra vụ án, tôi từng gặp tên hung thủ đó. Tôi trộm đồ của hắn, kết quả là bị hắn phát hiện ra.
Tôi không chịu bỏ qua, tôi liền đi theo hắn suốt đoạn đường, đi theo đến tận nhà Hứa phu nhân. Tôi không vào. Tôi không vào. Tôi có thể đảm bảo với cậu, Vạn Cát Tường tuyệt đối không hề rời khỏi khoang riêng.
Ít nhất thì lúc Mã Thế Anh chết không rời khỏi. Hứa Hoài Xương chết trong trận hải chiến, toàn bộ thủy quân bị tiêu diệt. Mà điểm đổ bộ lên đất liền của quân Nhật vừa hay lại là Uy Dung. Có gì đâu chứ? Năm xưa ở Uy Dung,
Chúng tôi chưa đánh đã hàng. Cần cúi đầu thì phải cúi đầu. Tại sao anh không uống rượu? Cậu muốn biết đến vậy hả? Thế tôi nói cho cậu biết. Tôi phụ trách việc sơ tán em dâu, đưa cô ấy đến Phụng Thiên trước, rồi đưa đến Cáp Nhĩ Tân.
Nhưng giữa đường, tôi nhận được mệnh lệnh khác. Khi tôi trở lại Cáp Nhĩ Tân, chính là ngày xảy ra vụ án. Tối hôm đó, tôi đã uống rất nhiều. Vốn dĩ tối hôm đó tôi phải đến xác nhận sự an toàn của cô ấy. Nhưng tôi đã uống rất nhiều. Thế nên…
Lão Lưu là nhân viên tàu lâu năm của nhà tôi rồi. Từ chuyến đầu tiên, làm việc cho tới tận bây giờ. Tiểu Anh họ Lưu phải không? Đều tại tôi. Đều tại tôi. Đến con gái mình mà tôi lại có thể không tin. Nếu không phải tại tôi,
Con bé sẽ không uất ức mà tự sát. Con bé đã chịu uất ức. Tôi nói thẳng ra vậy. Đúng. Tôi quen cô ấy, quen từ rất lâu trước đây rồi. Hồi còn ở Nam Kinh, trước khi cô ấy bị bắt, tôi ốm nặng một trận. Cô ấy đến khám bệnh cho tôi.
Cô ấy thực sự rất thích lo chuyện bao đồng. Tôi vốn dĩ là gái lầu xanh, nhưng cô ấy suốt ngày khuyên tôi hoàn lương. Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Tôi chỉ vì kiếm bát cơm ăn, không trộm không cướp, thì có gì sai chứ?
Cô ấy cứ ra vẻ thanh cao khuyên nhủ tôi. Tôi bực mình chứ, nên nói ra chuyện của cô ấy và Hoài Xương. Cô ấy cổ xúy cái gì không cổ xúy, lại cứ cổ xúy duy tân vào thời điểm quan trọng đó. Sau đó, cô ấy bỏ trốn,
Đi đến Cáp Nhĩ Tân. Vì sao tôi lại sợ hãi vậy? Tôi sợ hung thủ đến giết tôi chứ sao. Hắn ta đến báo thù, báo thù cho Hứa phu nhân. Cô bảo treo túi đựng đồ vệ sinh cá nhân trên tay nắm cửa,
Nên cô hoàn toàn không biết cửa đóng hay mở. Nhưng nếu cô thực sự đã làm vậy, cô sẽ biết túi đựng đồ vệ sinh cá nhân không che được gì hết. Bởi vì tay nắm cửa nằm bên dưới khóa. Lúc đến tôi đã đọc một bài xã luận.
Nội dung không nhớ rõ nữa. Nhưng tôi nhớ là, tên của tác giả [là Hoài Xương.] Trong ví của cô có móng giả đánh đàn tỳ bà, nhưng trên ngón tay cô lại không có vết chai do gảy đàn để lại. Ngược lại, ngón giữa của cô, và mé ngoài ngón út
Có vết chai dày. Cô đã hoàn lương lâu rồi, trở thành một tác giả. Cô dùng cách của mình để Hứa phu nhân sống tiếp. Tôi chỉ muốn sống đẹp một chút, để cô ấy xem, nhưng vẫn chưa kịp. Trên toa tàu này ngoài tôi ra,
Tất cả mọi người đều có liên quan đến nhà họ Hứa. Tôi nghĩ… Đây chắc không phải một sự trung hợp. Bác sỹ phán đoán thời gian tử vong là từ 0 giờ đến 2 giờ đêm. Sự miêu tả của tất cả mọi người đều đang tính toán
Để tôi phát hiện ra một câu chuyện hư cấu. Giờ Tí hôm qua, một hung thủ hư cấu lên tàu ở bến Cẩm Châu. Anh ta mặc quần áo của nhân viên tàu, dùng chìa khóa vạn năng mở cửa khoang riêng của Mã Thế Anh. Sau khi giết người,
Hắn tạo dựng một mật thất, rồi rời đi từ phòng của Khởi Hồng. Hắn cởi bỏ đồ lại phòng của Thi Xuân Thiện, rồi mặc bộ sườn xám màu đỏ, biến mất một cách kì lạ ở phía nhà vệ sinh. Đây là một sự miêu tả vô cùng hoàn hảo.
Nếu tàu không dừng lại, thì tên hung thủ đó chắc đã xuống khỏi tàu rồi. Đáng tiếc, tàu dừng suốt cả đêm, không ai có thể rời khỏi đây. Tất cả các người hùa nhau cùng vẽ nên một tên hung thủ hoàn toàn không tồn tại.
Rốt cục Mã Thế Anh chết lúc nào? Mặt đồng hồ của anh ta vỡ vụn, dường như đang nói là lúc 1 giờ 15 phút, anh ta đang trải qua một cuộc ẩu đả. [Mã Thế Anh cực kì thích đồng hồ.] [Một người như vậy]
[sao có thể đeo đồng hồ lúc ngủ được chứ.] [Cũng có nghĩa là,] [thời điểm 1 giờ 15 phút,] [là thời gian tử vong do hung thủ ngụy tạo.] Nếu thời gian gây án đã không phải là 1 giờ 15 phút, vậy có thể là trước đó không?
Đây cũng là điều các vị muốn tôi tin. Lúc 0 giờ 40 phút, tôi bị tiếng động lớn ở phòng Mã Thế Anh làm tỉnh giấc. Sau đó tôi lại nghe thấy anh ta dùng tiếng Nga bảo nhân viên tàu “cút đi”. Tiếp đó, Vạn Cát Tường và Tông Diên nói với tôi,
Rằng Mã Thế Anh không biết tiếng Nga. Vì các vị cũng muốn kéo tôi vào chứng cứ ngoại phạm hoàn hảo này. Dường như thời gian gây án quả thực là trước 1 giờ 15 phút vậy. Nhưng nếu là sau 1 giờ 15 phút thì sao? Ví dụ… Một rưỡi,
1 giờ 40 phút, thậm chí là một thời gian cực kì sát lúc 2 giờ. Vậy chứng cứ ngoại phạm của tất cả các vị, của tất cả các vị… đều vứt hết. [Nạn nhân bị đâm chín nhát dao.] [Có sâu,] [có nông.] Vết thương nông chỉ đâm qua lớp da bên ngoài.
Còn nhát dao sâu xuyên thẳng qua hết phần phổi. Chín nhát dao. Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín. Vừa hay đúng bằng số người các vị. Các vị, tất cả ở cùng nhau, tiến hành một cuộc kết tội nạn nhân.
Nhưng sự kết tội của các vị là bất hợp pháp.