[VIETSUB] Lạc Du Nguyên – Tập 1 | Hứa Khải & Cảnh Điềm | WeTV

    ♪Uống sương giá♪ ♪Siết chặt lấy rễ của người♪ ♪Mảnh đất này♪ ♪Đuổi theo từng con sóng♪ ♪Lá của ta bay qua♪ ♪Biên cương vạn dặm♪ ♪Nhìn nhau từ xa♪ ♪Nơi cuối bờ là♪ ♪Thiên trường địa cửu♪ ♪Khi gặp gỡ lại chia ly♪ ♪Khi nương tựa lại rời xa♪ ♪Ta chưa từng quên đi♪

    ♪Bóng đao ánh kiếm♪ ♪Rạch nứt vòm trời loang lổ♪ ♪Giấc mộng tàn rơi♪ ♪Vỡ tan trong gió♪ ♪Cưỡi gió đạp sóng♪ ♪Nhìn ngàn cánh buồm lướt qua♪ ♪Bãi bể nương dâu♪ ♪Khoác quân trang, tô son đỏ tung hoành♪ ♪Từng uống băng, máu khó nguội, mơ về lạc du nguyên♪

    ♪Chỉ nguyện có người kề bên♪ ♪Không phụ sắc xuân♪ ♪Cây chọc trời, rễ nối liền, cùng người đến chân trời giương kiếm♪ ♪Nhìn đom đóm rớt trên vai♪ ♪Cõi hồng trần chẳng còn hối tiếc♪ =Lạc Du Nguyên= (Lao Lan Quan) Sông nước Lao Lan quanh co khúc khuỷu.

    Khúc đầu tiên chính là bãi Ngân Tùng. Trong bãi Ngân Tùng… Thay ca! Cá to cá lớn. Các huynh đệ, ăn bánh thôi! (Lão Bào, trinh sát quân Trấn Tây) Uống nước trước đi. Cho thêm chút nước. Đừng tranh nhau! Ai cũng có phần! Ai cũng có phần! Mùi vị thế nào?

    Ngon lắm! Lão Bào, học lỏm cách nướng bánh của ta mà không để phần ta cái bánh nào à? Ăn thì ăn đi, (Lý Nghi, nguyên soái quân Trấn Tây) nói nhiều thế. Đây. Ông ấy, đừng hòng dùng bánh để bịt miệng ta. Vừa nãy trong nhà bếp,

    Lão Đỗ còn phàn nàn là bị mất một túi bột mì thượng hạng. Bột mì đó là do người khác cử người mang từ nơi xa đến, để làm điểm tâm cho Thập Thất hoàng tôn ăn đấy. Cái này mà ông cũng dám lấy trộm. Ngài đừng có nói lung tung.

    Ta thấy nhà bếp không có người nên tiện tay bốc một nắm thôi. Trộm một túi là trộm, bốc một nắm cũng là trộm. Trộm cắp quân lương là tội nặng, ông đã biết tội chưa? Thứ ta lấy là đồ của Thập Thất lang. Thập Thất lang đã nói rồi,

    Không có hoàng tôn gì hết. Mọi người có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu, bọn ta ăn gì thì ngài ấy ăn cái đó, có phải không? Phải! Phải rồi. Kẻ địch có hành động. Mau lên! Mau lên! Tên. Giương cung. Là quân đô hộ Trấn Tây chúng ta. Là đại tướng quân Bùi Hiến. Không phải quân xăm mặt. Không phải kẻ địch. Là đại quân Trấn Tây chúng ta. Bùi Hiến bái kiến Thập Thất điện hạ! Bùi thúc thúc. Ba ngày trước Uyển Tây nhận được tin cấp báo từ Hà Gián Phủ, Bệ hạ (Bùi Hiến, đại tướng quân Trấn Tây) đã bị tên gian tặc Tôn Tĩnh hãm hại trong tiệc mừng thọ ngày mùng sáu tháng sáu.

    Bệ hạ đã băng hà rồi. Đám giặc đó xúi giục cấm quân bao vây hoàng cung, tàn sát bách tính. Thái tử đã bỏ mạng vì nước, các vị vương gia, thế tử, hoàng tôn đều gặp nạn, vô số công chúa và phi tần đều chết và bị thương.

    Tướng quân Vân Sưởng Hàn Sướng bảo vệ thái tôn, mở một con đường máu xông ra khỏi kinh thành, bị thất lạc trong loạn quân ở ngoài thành, chưa rõ sống chết. Vậy… vậy phụ vương ta thì sao? Lương Vương bị bệnh nên không vào cung, may mắn thoát nạn,

    Hiện giờ bị giặc bắt làm con tin. Điện hạ, các vị vương gia đều đã gặp nạn, hiện giờ chỉ còn Lương Vương may mắn sống sót. Thần và Trấn Tây Phủ đã quyết định tôn Lương Vương lên làm vua, bái điện hạ làm Thái tử

    Để chiêu mộ binh mã thiên hạ giúp vua cứu nước. Xin điện hạ chấp nhận thỉnh cầu của chúng thần. Bùi tướng quân, ta không thể đồng ý với thỉnh cầu của thúc. Điện hạ! Điện hạ! Thái tôn không rõ tung tích, chưa biết chừng vẫn còn sống.

    Tiên đế băng hà, Thái tử qua đời, theo lý nên lập thái tôn lên kế vị. Cho dù thái tôn vẫn còn sống, thì cũng chỉ là một đứa trẻ bảy, tám tuổi. Đó chẳng qua chỉ là con trưởng của Thái tử, chưa hề được ban danh hiệu.

    Hiện giờ nguy cơ bốn bề, triều đình đang ở ranh giới tồn vong, sao có thể để một đứa trẻ chưa hiểu chuyện làm quân chủ của chúng ta chứ? Bùi tướng quân, thái tôn tư chất thông minh, lại là con trưởng, kế vị cũng là điều danh chính ngôn thuận. Hơn nữa…

    Phụ vương ta rơi vào tay Tôn Tĩnh, nếu các người bảo ta giám quốc, thì chẳng phải sẽ khiến phụ vương ta gặp nguy hiểm sao? Điện hạ! Điện hạ! =Tập 1= Bảo đảm cha huynh cũng không nhận ra huynh. Có ổn không vậy? Không hổ là trinh sát lợi hại nhất Lao Lan Quan năm xưa. Thập Thất lang, không hổ là huynh, cứ đòi đích thân đến bắt Bì Tứ lang. Bùi Nguyên, làm nguyên soái mệt lắm. Huynh nói xem ta ra ngoài bắt người, mà cha huynh cứ làm như

    Ta bị người khác bắt đi không bằng ấy. Bây giờ huynh là nguyên soái của cả một đội quân, cha ta sợ huynh gặp nguy hiểm thôi. Đúng vậy, bây giờ ta chỉ muốn đánh vào kinh thành, giết tên phản tặc Tôn Tĩnh kia, cứu phụ vương ta, đón thái tôn về,

    Giành lại vương triều Đại Dụ ta. Hay lắm. Vậy sau đó thì sao? Sau đó đương nhiên là ta sẽ ung dung tự tại về Lao Lan Quan rồi. Lúc không có chiến tranh, vui vẻ chăn linh dương không tốt sao? Ta biết ngay là huynh muốn về Lao Lan Quan mà.

    Lao Lan Quan tốt biết bao. Linh dương nướng của Lão Bào không ngon à? Có phải là chỉ nghĩ đến thôi, cũng thấy đói bụng đúng không? Đói. Thực sự đói. Thập Thất lang, bây giờ cả đại quân của chúng ta đều đang chịu đói. Các binh sĩ bị thương hiện tại

    Mỗi ngày cũng chỉ được ăn hai bữa. Nếu như bây giờ tiếp tục không có lương thảo, thì đừng nói là đánh Tây Trường Kinh, đại quân của chúng ta sẽ bị chết đói mất. Vậy nên hôm nay dù thế nào, cũng phải bắt được cái tên Bì Tứ lang đó,

    Để cướp số lương thảo hắn vận chuyển cho Tôn Tĩnh. Hiệu úy, đã chuẩn bị xong cả rồi, chỉ chờ Bì Tứ lang sa lưới thôi. Xuất phát thôi. A Việt, ta đến rồi đây. Bì Tứ lang ra rồi, ta vào bắt hắn, ngươi về nói với Bùi Nguyên, bảo bọn họ gây chuyện trong sảnh một lát, kéo dài thời gian. Hay quá! Hay quá! Việt cô nương,

    – Cô chơi tỳ bà giỏi quá. – Buông tiểu thư nhà ta ra. – Buông ra. – Buông ra. Tay của Việt cô nương, là thứ mà tên lưu manh như ngươi được phép lôi kéo sao? Buông ra! Ngươi mới là lưu manh! Ta mời Việt cô nương uống rượu,

    Thì liên quan gì đến ngươi? Các vị khách quý, A Việt cô nương chỉ chơi đàn. Chỉ chơi đàn á? Chơi đàn cái đầu ngươi. Đừng mà! Các vị khách quý! Sao thế? Sao thế? Đừng vậy mà! Đừng đánh nữa! Tiểu thư! Sao A Việt vẫn chưa về?

    (Bì Tứ lang, thương nhân bán lương thực) Khúc nhạc này chỉ trên trời mới có, nhân gian được nghe mấy lần? A Việt, không uổng công ta cất công đến đây để nghe, một khúc tỳ bà của nàng. Ta phải tặng cái này cho A Việt.

    Thứ thô thiển này A Việt sẽ không thích đâu. Có lý. A Việt, cái này thì chắc chắn là nàng sẽ thích. A Việt. A Việt đến rồi. A Việt, ta đợi nàng lâu lắm rồi. Tiểu thư, người đừng giận nữa. A Việt, nàng sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì vậy?

    A Việt, nàng sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì? Khách quan. Xin khách quý dừng bước. Khách khứa đều đang nghe nhạc ở sảnh trước. Nếu cần gì thì ngài cứ dặn dò tiểu nhân là được. (Du Tam, thuộc hạ của Tôn Tĩnh) Bì Tứ đâu? Bì… Đều là khách quý, nhưng ngài lại muốn hỏi về người khác. Chuyện này…

    Xin thứ lỗi cho tiểu nhân không thể nói được. Bọn ta là thuộc hạ của tướng quân Quách Trực, làm lỡ việc của bọn ta, ngươi có gánh nổi trách nhiệm không? Nhạc cơ tên A Việt đó ở phòng nào? Đây mới là món quà ta đã dày công chuẩn bị cho nàng.

    Ngọc đẹp đi với mỹ nhân. A Việt, thực ra hôm nay ta đến đây ta đã đợi lâu lắm rồi, chỉ để nghe nàng đàn riêng cho ta một khúc. Các ngươi làm việc kiểu gì vậy? Tự ý cho khách vào đây, không sợ Khâu chưởng quầy đánh gãy chân các ngươi sao?

    Đâu có. Không liên quan gì đến bọn họ cả, là ta tự lẻn vào đây đấy. A Việt, đừng giận nữa được không? Lần sau ta sẽ tặng quà khác cho nàng, có được không? Uống nước đi, uống nước đi. A Việt, nàng giấu người trong phòng, lại còn giấu hai người?

    Đừng hiểu lầm, bọn ta gấp quá nên mới vào nhầm chỗ này, mong lượng thứ cho. Thật đúng là không biết nhục. Còn không mau cút khỏi phòng ta. Được. Ta biết là nàng không phải người như vậy mà. Thay nước trong bồn đi. Đuổi hắn ra ngoài. – Vâng. – Vâng.

    Là ta đã trách lầm nàng rồi. – Mau đứng lên, đứng lên! – A Việt! Đừng kéo ta, A Việt! Đứng lên, mau ra ngoài đi! Đừng đuổi ta đi mà. – Bì Tứ! – A Việt! Ra ngoài. Ngươi dám trốn khỏi dịch trạm, chạy đến nơi này. Đưa về. Rõ.

    Có biết ta là ai không? Buông ta ra! Buông ra! Cô là ai? Nơi này là tiểu viện tao nhã, nữ nhân như cô đến đây làm gì? Ai nói ta là nữ? Chân nhỏ. Thắt đáy lưng ong. Vai xuôi. Lại còn nói không phải nữ. Hiệu úy. Đi thôi.

    Ngươi có sao không? Hiệu úy. Người có bị thương không? Không có. Đối phương là ai vậy? Một đấu bốn mà không yếu thế. Lẽ nào là người của Tôn Tĩnh? Không phải. Tuy đối phương dùng đao nhưng lại dùng kiếm pháp, hơn nữa đường kiếm mạnh mẽ như mưa bão sấm sét,

    Giống với tuyệt chiêu của Bùi đại tướng quân. Bên ngoài đồn đại, Bùi đại tướng quân từng là thầy dạy cho con cháu hoàng thất, không lẽ… Hoàng thất Lý thị mê muội yếu kém, chưa từng nghe nói trong đám con cháu Lý gia có người nào ra hồn,

    Càng không thể nào học được kiếm pháp cao siêu. Người này khả năng cao là con cháu Bùi gia. Đối phương là ai? Sao ra tay nặng thế? Lẽ nào là thân vệ do Tôn Tĩnh phái đến? Không. Không phải là thân vệ của Tôn Tĩnh, càng không phải quân của Quách Trực.

    Là quân Thôi Gia, người Thôi gia. Người Thôi gia? Trước giờ Thôi gia cai quản Bình Lương, sao lại xuất hiện ở đây? Tôn Tĩnh dấy binh tạo phản giết vua, quân Thôi Gia rời khỏi Doanh Châu xưng là giúp vua. Hiện giờ thiên hạ đại loạn, đương nhiên là bọn họ

    Sẽ có tính toán khác. Từ mấy tháng trước, Thôi gia này đã lấy danh nghĩa là giúp vua, chiếm được không ít thành trì. Bây giờ ngoài quân Trấn Tây của chúng ta và binh mã của Tôn Tĩnh ra, thì khí thế của quân Thôi Gia là mạnh mẽ nhất.

    Chỉ là không ngờ người Thôi gia lại vươn tay dài thế, mới đó đã đến thành Vọng Châu rồi. Thập Thất lang, bọn họ giống chúng ta, đều lẻn vào trong thành. Hay là nhân cơ hội này… Không. Quân Thôi Gia tự xưng là phụng chỉ nổi binh giúp vua.

    Nếu đã là người giúp vua thì đương nhiên là chúng ta phải tôn trọng nhường nhịn trước, xem thử bọn họ giúp vua kiểu gì. Hiệu úy, mời dùng bữa. Tiếc là hôm nay không bắt được tên thương nhân lương thực Bì Tứ lang đó.

    Hiệu úy quả nhiên là tính toán như thần, biết quân Trấn Tây thiếu lương thực, nhất định sẽ có ý đồ với Bì Tứ lang. Chỉ không ngờ là, người Bùi gia của quân Trấn Tây lại đến nhanh như vậy. Đại tướng quân Bùi Hiến của quân Trấn Tây,

    Đưa tên hoàng tôn tên là Lý Nghi lên làm nguyên soái, kêu gọi thiên hạ nổi binh giúp vua. Ta thấy tên Bùi Hiến này, có ý đồ dùng hoàng tôn Lý Nghi đó làm bình phong, để ra lệnh cho chư hầu trong thiên hạ.

    Trước đây Bùi Hiến và đại tướng quân của chúng ta là đồng đội, không thể xem thường người này. Không có lương thảo, Bùi Hiến có dũng mãnh đến đâu thì quân Trấn Tây cũng khó mà hành động. Bây giờ quân Thôi Gia lại giành lô lương thực này với chúng ta,

    Kế hoạch đang thuận lợi thì lại bị bọn họ phá hỏng. Bây giờ chúng ta làm thế nào đây? Đúng rồi, Thập Thất lang, lúc chúng ta rời đi, tên Bì Tứ lang đó đã bị người của Quách Trực đưa đi trông chừng cẩn thận rồi. Chẳng phải tên Bì Tứ lang đó

    Rất muốn đến Tri Lộ Đường sao? Chúng ta sẽ giúp hắn một tay. Ngày mai chúng ta sẽ diễn một vở kịch lớn. Hiệu úy, tiếp theo nên làm thế nào? Ta thấy người ở Tri Lộ Đường đó, có thể lợi dụng một phen. Hiệu úy. Vào đi.

    Công tử đã cho người gửi thư đến. Có tin tức về thái tôn rồi sao? Không phải ạ. Hiệu úy, nếu đúng như vậy thì công tử sẽ đánh dấu ký hiệu khác trên bì thư. Phái thêm người, nhất định phải mau chóng tìm được thái tôn,

    Tuyệt đối không được để người khác giành được thời cơ. Chỉ có mau chóng tìm được thái tôn, thì quân Thôi Gia ta mới có được cái danh hoàng thất chính thống. Đến lúc đó, tên hoàng tôn Lý Nghi, bình phong mà Bùi Hiến lập ra sẽ trở thành trò cười. Vâng.

    Hồi ở Doanh Châu ta từng nói Lý thị mê muội vô dụng, khí số đã tận, sớm muộn gì cũng mất giang sơn này. Con cháu Lý thị chỉ biết chơi bời lêu lổng, ăn chơi trác táng, không một ai có thể gánh vác trọng trách này.

    Vậy nên hiệu úy mới đưa ra chủ trương, để đại tướng quân và công tử, thống lĩnh đại quân rời khỏi Doanh Châu? Bọn họ có thể tranh thiên hạ thì sao chúng ta lại không thể? Muốn thiên hạ thái bình, bách tính an ổn, e là

    Chỉ có thể dựa vào quân Thôi Gia ta. Bản đồ địa hình Vọng Châu? Vẫn đang nghiên cứu à? Nếu chiếm được thành Vọng Châu thì sẽ giải quyết được một nửa vấn đề lương thực. Đừng nghiên cứu nữa, nghỉ ngơi sớm đi. Ta đã sắp xếp ổn thỏa

    Người canh gác bên ngoài rồi. Hay là thế này đi, nửa đêm mấy canh giờ đầu ta sẽ trực trong phòng, mấy canh giờ sau để Lão Bào trực đi. Thôi không cần đâu. Tai à, ngươi còn đang bị thương đấy. Để ta trực là được rồi. Thập Thất lang,

    Hay là đêm nay ta ngủ cùng ngài nhé? Thôi đi, cả ngày ông không rửa chân, nếu ngủ cùng ta thì ta sẽ chết mất. Đúng… đúng là… chỉ mỗi ngài lắm chuyện. Lại còn rửa chân hàng ngày nữa. Tai, ngươi ngửi thử xem, chân ta có thối không? Ra đây,

    Đừng tưởng ta không nhìn thấy ngươi. Lại là cô. Trả cho ta. Trả cho ta. Cái gì cơ? Cô nói cái này sao? Ngọc của ta đâu? Cô trả cho ta trước đã. Nữ nhân nhà cô ra tay tàn ác quá đấy. Đợi đã. Tên họ Bùi kia,

    Ta biết tung tích của thái tôn. Sao cô biết? Cô họ Thôi đúng không? Sao ta phải nói cho ngươi biết? Người đâu rồi? Sao đi rửa cái chân thôi, mà mãi không quay lại thế? Thập Thất lang. Thập Thất lang! Lão Bào, ta ở đây! Lão Bào, ta ở đây!

    Thập Thất lang, sao ngài lại rơi xuống giếng vậy? Ta… ta kéo ngài lên ngay đây. Ngài đợi một lát nhé. Ngài không sao chứ Thập Thất lang? Ngài đi rửa chân thôi mà sao lại rơi xuống giếng luôn vậy? Vừa nãy ta muốn cứu một con mèo hoang,

    Nhưng lại bị nó cào một nhát, trượt chân nên rơi xuống giếng. Loại súc sinh dã tính khó thuần, không biết tốt xấu đó, ngài cứu làm gì chứ? Phải. Đúng là dã tính khó thuần, hơn nữa còn quỷ kế đa đoan. Quỷ kế đa đoan? Ta đi thay đồ. Được. A Việt!

    Nàng nhìn xem ta mang cho nàng thứ gì này. A Việt. Bánh bao của Đức Hoa Lâu. Còn nóng hổi đây. Ta vừa xếp hàng mua đấy. Có lòng rồi. Còn có cả quế hoàng kim thượng hạng, kết hợp với hoa quả, có thể đun trà hoa quả để uống. Trà hoa quả?

    A Việt, nàng không biết đấy thôi, khó khăn lắm ta mới trốn ra được chính là để mang cho nàng cái này đấy. Nếu ta không mua chuộc thuộc hạ của Quách tướng quân thì chắc chắn là ta… Ngài đã ăn sáng chưa? A Việt, nàng vừa mới hỏi ta

    Đã ăn sáng chưa sao? A Việt, nàng đang quan tâm ta sao? Hay là cùng ăn đi. Vừa hay có thể đun trà hoa quả để uống. Được. Các ngươi làm gì đó? Không được vào. Tránh ra. Tránh ra. Tứ lang quân nhà ta đâu? Các ngươi giấu ngài ấy đi đâu rồi? Đưa ngài ấy ra đây. Mau lên! Mọi người đều nói Khuất tam nương ở kinh thành chơi tỳ bà rất hay, nhưng ta từng nghe rồi,

    Còn chẳng bằng một phần vạn của nàng. Đôi tay nhỏ của nàng… Không hay rồi. Bên ngoài có một đám người vô cùng hung dữ, nói là Bì phu nhân phái đến đang tìm Bì Tứ lang khắp nơi. Chuyện… chuyện này… Con cọp cái đó, phái người tìm đến tận đây rồi sao?

    Đợi đã. Ngài ra ngoài như vậy dễ bị phát hiện ra. Hay là thay bộ y phục khác, cải trang một chút rồi hẵng ra ngoài. Các ngươi là ai? Ai bảo các ngươi trói ta? Có phải là con cọp cái kia phái các ngươi đến đây không? Các ngươi buông ta ra.

    Nhìn cái gì? Nếu còn nhìn thì phu nhân nhà ta sẽ báo quan tịch thu Tri Lộ Đường của các ngươi. Về nhà ta sẽ bỏ cô ta! Thả ta xuống! Con đàn bà thối tha! Thả ta xuống! Các ngươi muốn chết phải không? Là kẻ nào phái các ngươi đến?

    Buông ta ra! Vào trong đi. (Tri Lộ Đường) Các ngươi thả ta ra! Thả ta ra! Bì Tứ lang, phu nhân nói là ngươi lừa gạt cô ấy. Ngươi bảo là đi ra ngoài để bán lương thực cho đại quân thảo phạt phản tặc, vậy mà ngươi lại đến Tri Lộ Đường

    Nghe người ta đàn hát. Phu nhân bảo ta tìm được ngươi thì đánh gãy răng ngươi trước. Rìu đâu. Không! Tha mạng! Ta thực sự không lừa cô ta. Ta không lừa cô ta! Ngươi tin ta đi. Thực ra phu nhân đã nói rồi, có thể cho ngươi một cơ hội

    Giải thích rõ ràng. Không! Oan uổng! Đúng là ta bán lương thực giúp Quách tướng quân. Ta không dám lừa dối phu nhân. Tri Lộ Đường gì đó là ta đi ngang qua trên đường về, nhân tiện ghé vào thôi. Nói linh tinh. Cạy miệng ra cho ta. Thật đấy! Thật… thật đấy!

    Trên… trên người ta có lệnh bài đối chiếu, lệnh bài giải lương Quách tướng quân tự tay giao cho ta. Ta không dám lừa dối phu nhân. Ta đi bán lương thực thật mà. Lệnh bài đối chiếu đâu? Trong túi da ở thắt lưng. Trong túi da ở thắt lưng. Không có.

    Không… không thể nào. Không thể nào. Nó ở trong túi da mà. – Nói linh tinh. – Không phải. Không thể nào! Ngươi vốn không có lệnh bài gì hết. Không lừa các người mà! Lừa bọn ta phải không? Ta có thật mà! Cạy miệng ra cho ta! Ta không lừa ngươi.

    Có thật mà. Không biết lệnh bài này chạy đi đâu rồi. Báo lại với chủ nhân nhà ngươi, may mắn hoàn thành nhiệm vụ. Đây là khế ước bán thân giúp cô chuộc lại như đã hứa. Thập Thất lang, trông Bì Tứ lang này không giống nói dối. Hình như hắn thật sự không biết lệnh bài đối chiếu sao lại mất. Xem ra Thôi gia đã nhanh hơn một bước, nhanh chân tới trước rồi. Vốn tưởng rằng nghĩ ra kế sách này

    Có thể gạ hỏi được lệnh bài đối chiếu ở đâu, không ngờ vẫn là tác thành cho kẻ khác. Nhưng mà cũng không sao, bây giờ Bì Tứ lang này ở trong tay chúng ta, chúng ta cũng đã hỏi ra vị trí của đội vận lương, chỉ cần dẫn hắn đuổi theo,

    Chắc hẳn là có thể cướp được lương thực. Quân Trấn Tây có hàng nghìn người ở gần đó, có thể chi viện cho chúng ta. Không kịp nữa rồi. Cái gì? Nếu ta là người của Thôi gia, lúc này ta đã dẫn theo người cải trang thành quân phòng thủ thành Vọng Châu,

    Nghênh ngang cầm lệnh bài ra ngoài thành nhận lương thực rồi. Phụng lệnh Quách tướng quân ra ngoài thành nhận lương thực. Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình mồi. Chúng ta vẫn bỏ lỡ thời cơ rồi. Giờ phải làm thế nào? Không thể để quân Thôi Gia thoải mái được lợi.

    Là tốt hay xấu vẫn chưa biết trước được. Từ khi Tôn Tĩnh làm loạn đến nay, quân Thôi Gia này ăn hôi đã quen rồi. Lần này cuối cùng cũng đến lượt chúng ta rồi. Đồ vô dụng! (Quách Phủ) Bảo ngươi để ý một kẻ bán lương thực cũng bị mất dấu được.

    Ti chức quả thật không ngờ, giữa ban ngày ban mặt, Bì Tứ lại bị bắt đi. Ti chức đã chặt đầu binh sĩ làm hỏng việc, mong tướng quân, xử lý ti chức theo quân pháp. Bây giờ ta không có thời gian chặt đầu ngươi. Truyền lệnh cho đại quân, ra ngoài thành nhận lương thực! Hiệu úy. Sao thế? Mặc dù chúng ta cố ý đi đường vòng, sẽ không đụng phải Quách Trực, nhưng chúng ta chỉ có 300 người ở gần đây. Giờ 100 người ra ngoài

    Cùng chúng ta nhận lương thực, chỉ có 200 người trà trộn vào Vọng Châu, liệu có ổn không? Chỉ cần Quách Trực biết quân lương xảy ra chuyện, nhất định lòng sẽ như lửa đốt, dẫn quân ra ngoài thành nhận lương. Vậy thì phòng thủ trong thành sẽ lỏng lẻo.

    Hai trăm người của chúng ta. chỉ cần thừa cơ lẻn vào thành, bất ngờ tấn công, giết quân phòng thủ, chờ chúng ta về thành thì lập tức đóng cổng thành. Mà đại quân của công tử sắp đến nữa. Ván này, chúng ta thắng chắc rồi. Tiểu Bùi tướng quân,

    Hàng nghìn binh sĩ của chúng ta ở gần đây đều đã đến gần cổng thành. Dẫn các huynh đệ đi ăn hôi nào. Khởi bẩm tướng quân, một canh giờ trước, đã có quân phòng thủ đến đối chiếu lệnh bài, nhận quân lương rồi. Ti chức kiểm tra kỹ lưỡng,

    Lệnh bài không sai, nên đã giao đội vận lương cho họ. Đám giặc gian xảo này. Đuổi theo! Thập Thất lang, huynh nói xem liệu người của quân Thôi Gia, có mở lời với chúng ta không? Đằng sau họ có truy binh, không thể không để mặc chúng ta thách giá lên trời. Lát nữa, ta sẽ để cô ta nhảy xuống giếng, ngâm nửa buổi trước đã. Nhảy giếng?

    Vì sao lại nhảy giếng? (Bì Ký) Hiệu úy, làm sao bây giờ? E là Quách Trực dẫn quân đuổi đến rồi. Trong tay chúng ta có lương thực, quân Trấn Tây không nỡ để chúng ta rơi vào tay kẻ địch. Bây giờ, đang chờ chúng ta mở miệng cầu xin hắn,

    Sau đó nói thách lên trời để ra điều kiện với chúng ta. Hiệu úy, phải quyết định thôi, không thì Quách Trực đuổi đến rồi. Hiệu úy, đại quân đến rồi! (Vọng Châu) Quân Thôi Gia của chúng ta đến rồi. Là Thôi công tử. Thôi công tử đến đón chúng ta rồi. Đi. ♪Nếu quên đi những ánh đom đóm thoáng qua♪

    ♪Đợi chờ những kỷ niệm♪ ♪Vụn vỡ và lắng chìm♪ ♪Rơi vào vết loang lổ trong tim người♪ ♪Những vướng mắc kia♪ ♪Lòng ta khó dứt♪ ♪Nếu nỗi nhớ chưa từng bị lãng quên♪ ♪Lưu luyến khoảnh khắc ban sơ♪ ♪Hơi ấm số phận từng trao♪ ♪Ta muốn vì người mà gìn giữ♪

    ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Chúng ta từng thề hẹn♪ ♪Dẫu tình yêu này làm trái tim ta tan nát♪ ♪Ta cũng phải sống vì người♪ ♪Men theo đường nét của ký ức♪ ♪Đợi chờ là sự cố chấp của ta♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪

    ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪ ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪ ♪Nếu tình yêu còn nhớ♪ ♪Lời hứa ta giữ vững vì người♪ ♪Xáo trộn nhân và quả♪ ♪Yêu người không hối tiếc♪ ♪Con tim vì người nguyện dứt bỏ♪

    ♪Vẫn luôn đợi chờ người hồi đáp♪