Phim Bí Ẩn Dân Quốc Siêu Hay Năm 2022 | Dân Quốc Đại Trinh Thám Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Trên người chịu nhiều nhát dao như vậy, này là trút căm phẫn. Có thể thấy anh khiến người khác căm hận nhiều như thế nào. Cửa thông khoang bị khóa từ phía bên kia. Cửa sổ mở lớn như vậy

    Có phải hung thủ đã bỏ chạy rồi không? Anh nói hung thủ vẫn còn trên tàu có phải là để lừa bọn họ không? Không. Hung thủ thực sự vẫn còn trên tàu. Đi theo tôi. Quả thật không có dấu chân, không có người chạy ra ngoài, cũng không có tuyết rơi.

    Cho nên mở cửa sổ chỉ là tung hỏa mù. Người tính không bằng trời tính, xe lửa dừng lại cả đêm, cũng xem như ông trời giúp đỡ. Tôi nhất định phải tìm ra tên hung thủ đó. Cái này là gì vậy? Thuốc ngủ. Đầy nòng luôn. Cảnh giác cao độ thật đấy.

    Que thông tẩu. Ngọc trai. Ngọc trai. Que thông tẩu. Luật sư Tư Đồ. Luật sư Tư Đồ. Chứng cứ. Đây là chứng cứ. Cái này là… Cái này là của hung thủ. Anh đi theo tôi. Không ai chịu tin lời tôi nói. Không ai tin cả.

    Tại sao tôi nói các anh đều không tin. Tôi vừa quay về thì vô cùng lo lắng, ngồi trên giường mà toàn thân run rẩy. Anh phải cứu tôi. Cứu tôi. Này, cô đừng sợ. Chúng tôi đều ở đây mà. Đã xảy ra chuyện gì? Cô…cô từ từ nói.

    Bây giờ tôi cứ nhìn cánh cửa đó là tôi thấy sợ. Sau đó, chính là ở đó tôi nhìn thấy chiếc khuy áo này, nó không phải của tôi. Chắc chắn tối hôm qua, nhất định có người đã vào phòng của tôi, chính là tên hung thủ đó. Chính là hắn,

    Nhưng mà các anh đều không tin. Cô khoan hãy lo lắng. Cô bình tĩnh một chút. Cô cứ ríu ra ríu rít như vậy người tiếp theo chính là cô đấy. Cửa thông khoang đó được khóa lại khi nào? Tối hôm qua, là Liêu Vân khóa lại. Liêu Vân?

    Đúng vậy, chính là vị phu nhân cứ hay ho đấy. Bà ấy cứ ho mãi, ho mãi. Ở phía trước. [Tôi phiền quá,] [nên đưa bà ấy đến lấy thuốc ho.] [Lúc tôi tìm thuốc cho bà ấy,] Ở trong rương. [đã nhờ bà ấy xem giúp tôi]

    [cửa thông khoang có khóa lại chưa.] Chị Vân, phiền chị kiểm tra lại giúp em cửa thông khoang đó có khóa chưa ạ? Được. [Bà ấy chân tay vụng về] [mở toang cánh cửa luôn] [bản thân còn bị ngã vào trong nữa,] [lại luống cuống lùi ra lại.] [Đúng rồi.]

    [Nhất định là bà ấy quên khóa lại rồi.] Thuốc tìm thấy rồi. [Tôi cũng không kiểm tra,] [tôi tưởng rằng bà ấy khóa lại rồi.] Cảm ơn cô. Không có gì. [Cho nên hung thủ giết người xong,] [từ cánh cửa thông khoang này] [chạy đến phòng của tôi.]

    Vậy hung thủ tại sao phải làm vậy? Tạo căn phòng bí mật, để một số người cho rằng hung thủ đã nhảy khỏi tàu bỏ chạy. Một số người? À phải rồi. Tôi nghĩ đây chắc không phải ngọc trai rơi ra từ trên người cô đâu nhỉ?

    Nếu tôi có thể mua nổi những viên ngọc trai quý giá như vậy thì tôi đã không làm cái nghề này rồi. Cái này của tôi là… Tôi hiểu rồi. Thế thì biết đâu… cô còn có một bộ sườn xám màu đỏ thì sao? Sườn xám màu đỏ gì? Trước khi rơi ra,

    Tôi nghĩ viên ngọc trai này có lẽ nằm trên cổ của một vị phu nhân hoặc một cô tiểu thư nào đó. Còn que thông tẩu này, tôi nghĩ chắc là của một người đàn ông hút thuốc nào đó. Tôi cũng đã kiểm tra toa xe này. Tổng cộng có 12 khoang riêng.

    Số lẻ ở bên trái, số chẵn ở bên phải. Phòng vệ sinh thì nằm sát bên khoang riêng số 1. Khoang riêng số 1 đến số 7 lần lượt là Tư Đồ Nhan, Mã Thế Anh, Khởi Hồng, Vinh Hương Cách cách, Tông Diên, Bạch Lộ, Liêu Vân.

    Số 8 và số 9 thông nhau, là Georges Brel. Số 11 là Vạn Cát Tường. Số 10 là Thi Xuân Thiện. Được rồi. Ở đây không có việc của cậu nữa. Cậu có thể đi rồi. Máy chụp hình để lại. Cái…cái này là máy chụp hình của em.

    Tôi còn phải nhờ vào máy chụp hình cũ kĩ này của cậu nữa. Đợi rửa hình xong chúng tôi sẽ trả lại ngay cho cậu. Một khi bắt được hung thủ cậu có thể đăng bài bất cứ lúc nào. Thế thì… nhẹ tay xíu nhé. Lôi thôi.

    Kể về tình hình hôm qua đi, càng chi tiết càng tốt. Được, được. Lần cuối cùng đoàn tàu đến trạm là Cẩm Châu. [11 giờ 58 phút] [dừng khoảng chừng 10 phút,] [không có người lên xuống xe.] [Sau đó xe lửa đi được khoảng hơn 20 phút] [thì dừng cho tới bây giờ.]

    [Đường ray phía trước bị nổ hư do đánh nhau.] [Điều này rất thường gặp.] [Tôi nghĩ tàu sẽ sớm hoạt động trở lại.] [Sau khi xe lửa dừng lại không bao lâu,] [tôi nghe Mã Thế Anh nhấn chuông,] tôi qua trả lời chuông. Tiên sinh, anh có cần gì không?

    [Đi ra chỗ khác!] Anh ta lại kêu tôi đi ra. Tôi nghĩ, chắc là ấn nhầm thôi, nên tôi đi về. Lúc này, bên chỗ Vinh Hương Cách cách cũng ấn chuông. Bà ấy nói bệnh phong thấp của bà ấy bị tái phát,

    Kêu tôi đi gọi người hầu của bà ấy là Thi Xuân Thiện. Vinh Hương Cách cách, bà có cần gì không? [Bệnh phong thấp của tôi tái phát,] nhờ ông gọi giúp tôi Thi Xuân Thiện ở khoang số 10. Dạ được, dạ được. Cô Thi, Vinh Hương Cách cách cho gọi cô.

    [Tôi biết rồi.] Được. Tôi gọi cô Thi xong, sau đó quay về trực ban. Do quá nhàm chán nên tôi và đám người Vạn Cát Tường có uống một chút. Anh Tông, rượu này quả thật rất ngon. Rất ngon. Về rồi à. Lão Lưu về rồi. Nào, thêm chút nữa. Được.

    Cởi áo khoác ra đi. Không sao, không sao. Nào, cạn ly. Lát nữa còn phải làm việc. Vừa nãy nói tới đâu rồi? Ngon quá. Anh làm bao nhiêu năm rồi? Rất nhiều năm rồi. Đợi đến khoảng một giờ, lại có người nhấn chuông. Chính là Tư Đồ tiên sinh đây,

    Và cô tiểu thư đó. Tiên sinh có cần gì không? Lúc đó là 1 giờ 15 phút. Đúng, đúng, đúng. Cỡ…cỡ đó. Cô gái phòng số 3 nói, trong phòng của cô ấy có thêm một người đàn ông. Tôi cũng chẳng để ý. Anh nói thử xem loại phụ nữ như vậy

    Trong phòng có thêm người đàn ông thì có gì kì lạ đâu. Tôi đi kiểm tra cửa thông khoang giúp cô ấy, cửa chưa khóa. Ai biết được có phải là để cửa cho Mã Thế Anh hay không? Tôi giúp cô ấy khóa lại, rồi đi ra

    Trả lời chuông của Tư Đồ tiên sinh. Sau khi đưa nước cho anh thì tôi ở suốt trong phòng trực ban. Hình như tôi nhặt được một cái khuy áo của anh. Khuy áo của tôi đều đủ cả. Đây không phải của tôi.

    Vậy tối hôm qua còn có nhân viên nào khác không? Không có. Đây là quy định. Toa hạng nhất chỉ sắp xếp một nhân viên đường sắt. Để tránh nhầm lẫn thói quen của hành khách trong việc bàn giao công việc. Nhân viên đường sắt khác sẽ không được phép vào,

    Nhưng có lúc tôi đi tìm họ để trò chuyện. Anh có hút thuốc không? Chúng tôi không được hút thuốc. Vậy tối hôm qua anh có nhìn thấy ai khác ở lối đi hay không? Có, có. Một cô gái mặc một chiếc sườn xám màu đỏ hay một chiếc váy gì đó

    Đi vệ sinh. Có nhớ là ai không? Tôi không nhìn thấy mặt. Chắc là cô gái nào đó trên tàu thôi. Cảm ơn anh. Tôi có thể nhận được lương tuần trước của tôi không? Phải đợi sau khi kết án. Vậy anh mau hỏi đi. Tôi biết gì đều nói hết.

    Luật sư Tư Đồ. Chuyện giết người tôi thật sự không biết, tôi không biết thật. Chẳng phải anh là thư kí của anh ta sao? Tôi phải, nhưng mà giết người không phải tôi quản. Tôi biết một chút tiếng Nga, bình thường giúp anh ta xử lí một số giấy tờ,

    Xong việc thì làm phiên dịch. Anh ta không hiểu chút gì cả. Những chuyện khác tôi đều không xen vào. Hôm qua anh ta tính đánh anh đấy, tôi còn nghĩ cách để giúp anh, anh không được lấy oán báo ân đâu đấy. Nhắc tới chuyện hôm qua cãi nhau,

    Anh ta có nói tôi một câu “dở mánh khóe của người có học”. Khẩu khí lớn thật đấy, lại dở mánh khóe của người có học ở đây phải không? Nào, giết tôi đi. Giết đi. Là ý gì? Chuyện bản thân anh tự làm mà anh không biết sao?

    Tôi đã làm gì nào? Chuyện này… Hỏi anh cái gì thì anh nói cái đó. Chính là thư đe dọa. Thư đe dọa? Đây không phải anh viết sao? Có phải phong cách của anh không? Còn có gì khác không? Hết rồi. Chỉ hai bức thư,

    Đều là nhận được trong hai ngày nay. Không ngờ Mã Thế Anh cũng bị kiểu thủ đoạn này hù dọa. Chứ còn gì nữa. Hôm qua nhìn thấy anh là nói muốn đổi toa ngay. Cái tên này vẫn chưa kịp đổi đã bị giết rồi. Sáng hôm nay lão Lưu đến tìm tôi,

    Là tôi thấy có gì đó không đúng. Lần cuối cùng anh gặp anh ta là khi nào? Thì tối hôm qua, lúc mà nói muốn đổi phòng. Vậy anh có biết anh ta có thói quen sử dụng thuốc ngủ vào buổi tối không? Cái đấy thì không rõ. Chỉ nghe anh ta nói

    Trên xe lửa ngủ không ngon giấc thôi. Sau khi rời khỏi phòng anh ta, anh đã làm những gì? Cùng anh Tông uống rượu. Lúc tàu dừng lại chúng tôi còn đứng ở cửa xe lửa cùng nhau hút điếu thuốc. Bên ngoài lạnh quá tôi không mặc áo khoác,

    Chưa hút được mấy hơi thì chúng tôi đã quay trở lại. Anh hút thuốc gì? Chờ chút. Cai rồi. Nào. Sau khi hút thuốc xong thì sao? Hút thuốc xong quay về uống rượu nói chuyện thôi. Đến mấy giờ? Ai mà nhớ chứ? Dù sao thì cũng nói rất lâu. Chúng tôi

    Càng nói càng vui. Về phòng là tôi ngủ liền. Đúng rồi. Giữa chừng lão Lưu có đến một lần. Chúng tôi uống được một lát, nhưng không được bao lâu thì có người nhấn chuông, ông ấy lại ra ngoài. Vậy giữa thời gian đó anh có nhìn thấy người nào đi qua không?

    Thì nhân viên đường sắt, lão Lưu đó. Đến rồi lại đi đó mà. Sau khi chúng tôi về ông ấy cũng lên. Sau đó thì hình như có một cô gái đi qua. Ai vậy? Mặc sườn xám màu đỏ, chắc còn trẻ lắm. Lão Lưu là lúc tàu sắp chạy mới lên lại.

    Phải không? Thế thì tôi nhớ không rõ nữa. Hôm qua tôi uống nhiều quá. Cái này… Hay là các anh đi hỏi anh Tông thử xem, anh ấy không uống, nhất định anh ấy còn nhớ. Anh ấy không uống rượu? Anh ấy từ trước đến giờ không uống rượu. Anh ấy nói,

    Làm lính như anh ấy đều không uống rượu. Cảm ơn. Con người tôi là vậy đấy, trước giờ không uống rượu. Trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, từng phút từng giây đều có thể là ranh giới giữa sống và chết. Tôi bắt buộc phải giữ cảnh giác từng phút giây.

    So với người lính trẻ như cậu, được vẻ bề ngoài khác biệt rõ ràng. Phải không? Vậy thì tôi phải thử xem. Sao đấy, nhìn gì? Nhìn anh thì sao? Nếu như tôi mang theo súng, thì cơ bản cậu không có cơ hội rút súng. Tông tiên sinh,

    Chúng tôi là vì sự an toàn của tất cả mọi người trên tàu mới đến đây điều tra, mong là anh phối hợp. Cậu nhìn người ta xem. Xem người ta nói chuyện như thế nào. Đừng cứ hở một cái gặp ai cũng muốn ra oai với người đó.

    Tôi từng thấy những người từng ra tiền tuyến không ai là không uống rượu cả. Cho nên đám lính các cậu không được đấy. Tông tiên sinh. Vạn Cát Tường nói, lúc các anh hút thuốc xong và quay trở về khoang riêng có một nhân viên đường sắt đã đi qua đó,

    Có phải vậy không? Đúng, có chuyện đó. Lão Lưu là lúc xe sắp chạy mới lên lại. Tôi có nói người tôi nhìn thấy là Lưu Tử Kiết sao? Người tôi nhìn thấy là một nhân viên đường sắt khác. Đi từ chỗ này, đi về hướng toa nhà ăn.

    [Chúng ta uống hai chai rồi,] [Vậy sao?] [Không thấy quay về.] Anh chắc không? Có khi nào nhận nhầm không? Tuyệt đối không nhìn nhầm. Tuy tôi không nhìn thấy thẳng mặt người đó, nhưng dáng người của hắn thấp bé hơn Lưu Tử Kiết cả một nửa.

    Những người bước ra từ chiến trường rất nhạy cảm với dáng người. Tuyệt đối không phải lão Lưu. Vậy tối hôm đó các anh đã nói những gì? Ý cậu là tôi và Vạn Cát Tường sao? Đàn ông với nhau thì có thể nói gì chứ? Phụ nữ, đánh trận. Nói nhảm thôi.

    Nói đến mấy giờ? Một giờ rưỡi, cũng có thể muộn hơn một chút. Sau đó thì sao? Cậu ta uống nhiều quá, tôi đưa cậu ta lên giường. Tiếp theo thì chính là buổi sáng các anh ở toa nhà ăn kêu kêu gào gào tôi mới biết đã xảy ra chuyện.

    Nói thật lòng, luật sư Tư Đồ. Cái tên Mã Thế Anh chết hay sống thì liên quan gì đến tôi. Sao tôi cứ cảm thấy anh chính là hung thủ. Mã Thế Anh là một tên sát thủ. Anh có thể lẻn vào phòng anh ta một cách thần không biết quỷ không hay

    Để giết anh ta. Người có năng lực này chỉ có anh thôi. Vừa nãy chẳng phải anh nói hung thủ nhất định là cậu nhà báo đó sao? Anh bên phe ai vậy? Chân tướng. Tôi nghĩ toa này chỉ có mình anh là hút tẩu thuốc Vậy sao? Đây là của anh sao?

    Chắc là vậy. Thứ này chẳng phải đều giống nhau sao? Chỗ tôi còn mấy que nữa. Cái này có thể phá án không? Tôi tặng cậu thêm mấy que. Cái này tìm thấy ở hiện trường vụ án. Thế thì nói lên điều gì? Anh Tông đi Cáp Nhĩ Tân phải không? Phụng Thiên.

    Có việc gấp? Tôi thì có việc gì gấp chứ? Cũng giải ngũ nhiều năm như vậy rồi. Tôi bây giờ nhiều nhất chính là thời gian. Cho nên anh không cần phải dốc bất kì sức lực gì cho Chính phủ nữa? Mạo hiểm tính mạng nhiều năm như vậy, ngán rồi.

    Nếu như không có việc gì gấp sao anh không đợi thêm một ngày nữa mới xuất phát? Hành lí của anh không phải để quên ở khách sạn rồi sao? Là thế này, con người của tôi đã lên lịch trình thì không thích thay đổi. Cảm ơn anh. Khách sáo. Tin tôi.

    Trực giác của tôi nói với tôi anh ta chính là hung thủ. Anh ta đã mua chuộc Vạn Cát Tường để có được lịch trình chính xác của nạn nhân, sau đó mua vé lên tàu để tên thư ký đó làm bằng chứng ngoại phạm. Cuối cùng, giết Mã Thế Anh.

    Nếu theo kế hoạch ban đầu lúc chúng ta phát hiện nạn nhân vào buổi sáng thì anh ta đã xuống xe ở Phụng Thiên. Bây giờ tôi càng muốn tin tưởng trực giác của một người phụ nữ. Gọi một vị phu nhân đi. Cách cách hoặc là vị phu nhân hay ho đó.

    Không phải, anh tin tôi, chắc chắn là anh ta. Chủ nhân của que thông tẩu. Chủ nhân của viên ngọc trai. Người phụ nữ mặc sườn xám màu đỏ. Người đàn ông mặc đồng phục của nhân viên đường sắt. Rốt cuộc ai là hung thủ? Cái này rất đơn giản mà. Tôi biết,

    Nó giống với vụ chiếc khuy áo, manh mối kép. Người đàn ông hút tẩu thuốc muốn giá họa cho người phụ nữ đeo ngọc trai, kết quả không cẩn thận để que thông tẩu ở hiện trường vụ án. Đều học theo anh đấy. Vậy thì chúng ta hãy đi xem thử

    Người đàn ông hút tẩu thuốc muốn giá họa cho cô gái nào. Tôi có thể xem không? Anh muốn cái này phải không? Là giá treo mũ, nhưng mà không phải loại này. Vậy thì hết rồi. Cách cách, có tiện cho chúng tôi biết những chuyện đêm qua không? Xin mời nói.

    Tôi muốn hỏi hai người tình hình tối hôm qua đều đã làm những gì? Tối hôm qua tôi vốn nghĩ sẽ đi ngủ sớm, nhưng mà bệnh phong thấp của tôi lại tái phát. Vinh Hương Cách cách, bà có cần gì không?

    [Nên tôi sai nhân viên tàu gọi cô ấy qua xoa bóp.] Khoảng mấy giờ? Khoảng… Sắp một giờ. Lúc đó xe đã dừng được một lúc rồi. Vậy cô ấy ở chỗ bà khoảng bao lâu? Cũng phải 30 phút. Chân của tôi đỡ đau hơn một chút,

    Tôi kêu cô ấy quay về nghỉ ngơi. Cô ấy sợ tôi lạnh nên đã qua đó ôm một cái chăn tới. Lúc đó khoảng 1 giờ 15 phút. Tối hôm qua cô có gặp ai không? Hình như gặp phải một nhân viên đường sắt. Là Lưu Tử Kiết sao?

    Không phải Lưu Tử Kiết, trước giờ chưa từng thấy. Vậy sau đó cô có gặp lại người đó không? Không có. Hắn trông như thế nào cô có ấn tượng không? Tôi không chú ý lắm. Cách cách. Ôm chăn đến rồi đây. [Vào đi.] Thân hình khá thấp bé,

    Không cao lớn như Lưu Tử Kiết. Những cái khác thì không có ấn tượng. Cho nên lúc cô nhìn thấy người đó chắc là lúc 1 giờ 15 phút. Hình như vậy. Chính là lúc tôi đi ôm chăn mền. Cảm ơn hai người. Cho người của anh kiểm tra từng khoang riêng

    Với cả hành lý của họ. Tôi đoán đồng phục nhân viên đường sắt chắc sẽ xuất hiện ở trong hành lý của một người phụ nữ nào đấy. Phu nhân, cái này có thể cho tôi mượn một chút không? Dĩ nhiên. Phải rồi.

    Phu nhân, tôi nghĩ thứ này chắc là của phu nhân. Nó bị rơi xuống đất. Đây không phải của tôi. Vậy sao? Vậy tôi phải đi hỏi người khác. Dường như bà đỡ ho hơn nhiều rồi. Cảm ơn cậu đã quan tâm. Cũng nhờ Bạch Lộ tối hôm qua luôn chăm sóc tôi.

    Bạch Lộ? Đúng. Chính là cô học sinh ở bên cạnh. Hình như cô ấy vì không thể cho tôi mượn thuốc cảm thấy áy náy, nên đã chăm sóc tôi tới khoảng 12 giờ. Lúc xe lửa dừng lại thì tôi nói cô ấy quay về nghỉ ngơi. Sau đó tôi ho,

    Bị dày vò cả đêm ngủ không ngon. Tôi nghĩ chắc là thuốc đã có tác dụng, bây giờ không khó chịu như vậy nữa. Tiếng gì vậy? Cửa phòng của Bạch Lộ, hình như có chút vấn đề. Cứ mở cửa, đóng cửa đều phát ra tiếng động.

    Vậy tối qua sau khi cô ấy về phòng có đi ra ngoài nữa không? Chắc là không. Cửa phòng cả đêm hôm qua không có tiếng động gì nữa. Tôi có thể hỏi thêm bà một vấn đề vô cùng riêng tư không? Nếu như có thể giúp cậu phá án

    Tôi nghĩ chắc là được. Chúng tôi đều rất sợ. Phu nhân, tôi muốn biết bà có bộ sườn xám màu đỏ hay không? Tôi không thích màu đỏ. Những màu tươi quá không thích hợp với tôi. Nghe nói tối hôm qua bà vào phòng của Mã Thế Anh.

    Đắc tội với loại người đó, tôi nghĩ đến bây giờ bà vẫn rất lúng túng, tôi có kinh nghiệm đó. Chắc tôi bệnh nên hồ đồ mất rồi nên mới mở nhầm cửa, ngã vào trong. Hắn ta lại, hắn… Tôi hiểu. Cho nên tôi đã vội vã lùi lại.

    Tôi thật sự không muốn nhớ lại những chuyện tối qua nữa. Rất xin lỗi. Chẳng lẽ anh nghi ngờ một vị phu nhân thân thể yếu đuối giết người đó sao? Tôi chỉ muốn lấy được mảnh ghép trong tay bà ấy. Cảm ơn bà. Có tiện hỏi cô vài vấn đề không?

    Sườn xám màu đỏ không phải của tôi. Cho nên cô biết đó là của ai? Cửa của tôi có chút vấn đề. Tôi nói với nhân viên đường sắt rồi, ông ấy nói sẽ đến sửa. Thêm nữa là Liêu phu nhân cả đêm hôm qua cứ ho mãi,

    Cả đêm tôi đều ngủ không ngon. Tối qua tôi nhìn thấy một người phụ nữ mặc sườn xám màu đỏ đi qua. Tôi còn một vấn đề muốn hỏi cô. Viên ngọc trai này phải của cô không? Anh nghi ngờ cô học sinh này giết Mã Thế Anh sao? Cô nghe thấy gì,

    Nhìn thấy gì hoặc nếu cảm thấy nguy hiểm thì có thể đến tìm tôi bất cứ lúc nào. Chuyến tàu này trước khi dừng ở Phụng Thiên chúng tôi nhất định phải tìm được hung thủ. Nếu không tất cả mọi người đều sẽ bị bắt đến đồn cảnh sát.

    Đến lúc đó bọn họ đối xử với cô sẽ không nhẹ nhàng như chúng tôi đâu. Tôi ấy à, đại khái đã hiểu rõ rồi. Tổng hợp những gì mọi người nói, xe lửa này dừng ở Cẩm Châu. Sau đó một người thấp bé mặc đồng phục nhân viên đường sắt

    Đã lên tàu, sử dụng chìa khóa của nhân viên đường sắt mở cửa phòng của Mã Thế Anh rồi giết anh ta, tạo ra căn phòng bí mật như anh nói. Cuối cùng, rời đi từ phòng của Khởi Hồng. Vậy anh ta làm thế nào

    Biến mất trên tàu một cách vô căn cứ như vậy? Thì đợi anh nói cho tôi chứ sao? Được. Tôi nói cho anh nghe, mỗi một chứng cứ tương ứng với một mảnh ghép. Khi ghép xong tất cả các mảnh ghép sự thật tự nhiên sẽ lộ rõ ra thôi.

    Đừng nói anh chưa từng chơi xếp mảnh ghép đấy? Hứa. Hứa. Hứa Hoài Xương chết trong trận hải chiến. Chết trong trận chiến. Nhưng mà Hứa Hoài Xương chết như thế nào không hề quan trọng. Nhà họ Hứa còn có một chuyện có thể đây mới là chuyện các anh muốn biết.

    Chuyện gì? Thảm án nhà họ Hứa. Thảm án nhà họ Hứa? Mười hai năm trước xảy ra ở Cáp Nhĩ Tân, hung thủ xâm nhập vào nhà họ Hứa cướp bóc, đồng thời giết hại Ngọc Cầm vợ của Hứa Hoài Xương và con gái của ông ấy. Sau khi xảy ra vụ án,

    Là một học trò của Hứa phu nhân báo án. Cô ấy miêu tả tướng mạo của hung thủ, cảnh sát nghi ngờ hung thủ liệu có phải là trong ứng ngoài hợp với nữ giúp việc của nhà họ Hứa hay không. Thêm nữa, lúc thẩm vấn nữ giúp việc

    Khẩu cung không giống nhau. Cuối cùng bị phán tử hình. Nhưng trước khi hành hình, nữ giúp việc này đã tự sát, còn để lại một bức thư tuyệt mệnh tự thanh minh cho mình. Cô nhi quả mẫu thì có thứ gì đáng tiền chứ? Đúng đấy.

    Cho nên lúc đó chuyện này có rất nhiều tranh luận. Sau khi Hứa Hoài Xương chết, Hứa phu nhân đã lấy bút danh của Hoài Xương để lên tiếng trên giới báo chí, ủng hộ cải cách Chính trị. Thêm vào đó, tên hung thủ đã lâu vẫn chưa được quy án,

    Cho nên nguyên nhân giết người rốt cuộc là gì bây giờ cũng chưa có lời giải thích chính xác. Khi đó nhà họ Hứa còn những người nào? Hứa Hoài Xương có một đứa em gái. Trong nhà có một đầu bếp nữ, còn có một nữ giúp việc.

    Nữ giúp việc chính là người tự sát đó. Nhưng lúc xảy ra vụ án bọn họ đều không có ở nhà. Khi đó Mã Thế Anh đang làm gì? Mã Thế Anh? Để em tra thử xem. Em đang làm bản tin chuyên đề về anh ta. Đây này…

    Đây là hình chụp của Mã Thế Anh vào 11 năm trước. Trước và sau khi vụ án xảy ra mấy năm, Mã Thế Anh đều ở Cáp Nhĩ Tân. Vậy hung thủ của vụ thảm án nhà họ Hứa lẽ nào là Mã Thế Anh? Cậu đừng ghi chép nữa.

    Cây bút của các cậu còn đáng sợ hơn Mã Thế Anh đấy. À đúng rồi! Trên chuyến tàu này có một người có một chút quan hệ với nhà họ Hứa. Ai? Vinh Hương Cách cách. Bà ấy là mẹ nuôi của Hứa phu nhân. Đại ca.

    Bọn em phát hiện đồng phục nhân viên đường sắt trong hành lý của Thi Xuân Thiện. Lùi về sau chút nữa. Đứng yên. Không phải của tôi. Không phải đồ của tôi. Tôi bảo cô đứng yên. Chắc chắn có người muốn hãm hại tôi. Tư Đồ tiên sinh.

    Không phải tôi, tôi không có giết người. Bộ quần áo này không phải của tôi. Tôi không biết người nào lúc nào đã bỏ vào trong này. Nhất định là có người vu oan cho tôi. Các anh nhất định không được vu oan cho người tốt đâu đấy. Tôi nghĩ

    Cô cả đêm đều đang chăm sóc Cách cách, cơ bản là không có thời gian giết người. Hung thủ mặc đồng phục của nhân viên đường sắt rời đi từ phòng số 3, đến đây thì thay một bộ sườn xám màu đỏ, để quần áo lại đây.

    Có phải cô có một bộ sườn xám màu đỏ không? Tôi…tôi không có sườn xám màu đỏ. Vậy viên ngọc trai này thì sao? Không biết. Tôi…tôi không có. Tôi muốn biết Cách cách mắc bệnh phong thấp bao lâu rồi? Rất nhiều năm rồi. Lúc tôi đi theo Cách cách

    Bà ấy đã mắc bệnh này rồi. Nhất là hai năm nay, cứ hễ tới mùa đông là bà ấy đau đến mức đi không nổi. Cô đã theo bà ấy rất nhiều năm? Phải. Vậy chắc cô cũng biết Hứa Hoài Xương và Ngọc Cầm, phu nhân của ông ấy chứ? Phải.

    Vậy thảm án nhà họ Hứa thì sao? Tiểu thư Ngọc Cầm lương thiện như thế, tôi thật sự không thể nào tưởng tưởng được người ác độc như thế nào lại ra tay độc ác như thế. Bây giờ tôi nhìn thấy ai là nghi ngờ người đấy. Anh nghĩ sao?

    Trực giác của tôi nói với tôi mỗi một người đều có khả năng là hung thủ. Trực giác của anh có thể nào ổn định một chút được không? Cái này phức tạp quá mà. Đúng người đúng tội. Đúng người đúng tội mà. Nếu tôi biết hung thủ là hắn,

    Tôi cũng sẽ giết hắn. Chắc chắn sẽ giết. Bà với Hứa phu nhân đã rất lâu rồi không có qua lại với nhau? Là tôi đã hại đứa trẻ này. Tôi nhìn nó trưởng thành, nhưng nó lại đi ủng hộ thứ người nước ngoài đó. Nó phản bội tôi.

    Phản bội cha của nó. Sau đó, chồng của nó mất, nó ở Nam Kinh bị truy nã, lại chạy đến Phụng Thiên. Mẹ của nó mềm lòng muốn kêu tôi khuyên cha của nó bỏ qua cho nó quay về nhà. Tôi mà sớm biết thời thế thay đổi

    Thì đã để nó ở lại cái nhà này, thì nó cũng không xảy ra chuyện như vậy. Là tôi đã hại đứa trẻ này. Tôi đã hại nó. Ít nhất những năm mà phu nhân còn sống sẽ sống cuộc sống mà mình thích. Tôi già rồi. Thời thế thay đổi.

    Tôi có thể hỏi thêm một chút, tối hôm qua sau khi Thi Xuân Thiện rời đi, bà đã làm những gì không? Hoặc là bà có nghe động tĩnh gì không? Tối hôm qua, ngay cả khi tôi không gọi Thi Xuân Thiện qua đây, theo tình hình sức khỏe của tôi

    Thì tôi cũng không thể chạy đi giết tên Mã Thế Anh được. Lần sau nếu có thể hãy thử đến miền Nam trú đông, chắc sẽ dễ chịu hơn. Tôi cũng không ngờ năm nay lại tái phát nặng như thế. Có lẽ tôi ngồi trên chuyến tàu này

    Cũng là sự sắp xếp của số phận. Vậy bà còn liên lạc gì với người nhà họ Hứa không? Sau khi nhà họ Hứa xảy ra chuyện đã nhiều năm rồi không liên lạc. Nghe nói Hứa phu nhân còn có một người mẹ, Nhưng mà tình hình sức khỏe không tốt lắm.

    Cái chết của đứa trẻ là đả kích rất lớn đối với cô ấy. Sau khi nhà họ Hứa xảy ra chuyện bà ấy mắc bệnh mãi không khỏi. Tôi cũng muốn báo tin tốt này với bà ấy, có lẽ sẽ giúp được gì đó cho bà ấy.

    Tất cả mọi người đều kiểm tra hết rồi, vẫn không biết viên ngọc trai và sườn xám là của ai. Chỉ còn lại số 8 và số 9. Trên xe vẫn còn một người phụ nữ. Không thể nào. Đều kiểm tra rồi. Anh ta đặt cơm phần cho hai người.

    Thêm hai phần cơm trắng. Làm xong thì mang đến khoang riêng. Vâng, thưa ngài. Cho nên tôi nghĩ. Anh đừng nghĩ. Anh muốn nghĩ thì tốt nhất nghĩ cho kỹ. Anh ta là viên chức ngoại giao Mỹ. Đại ca. Đại ca. Tìm thấy sườn xám màu đỏ rồi. Ở đâu? Đưa tôi đi.

    Được. Sườn xám ở trong đó thật sao? Hình như là vậy. [Nhưng tôi thấy anh Tư Đồ không giống loại người đó.] [Hóa ra là vừa đánh trống vừa la làng à?] Thách thức hay là cảnh cáo?