Phim Cổ Trang Siêu Hay 2022 | Ngu Thư Hân, Vương Hạc Đệ | Thương Lan Quyết Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thương Lan Quyết] [Tập 2] [Tháp Hạo Thiên – Thủy Vân Thiên] Ngươi là kẻ tội đồ bị giam giữ ở trong đây. Ngươi định lừa ta thả ngươi ra chứ gì! Khuyên cô tốt nhất đừng gộp bổn tọa với lũ binh tôm tướng tép đó.

    Bổn tọa không có nhiều kiên nhẫn đâu, mau phá vỡ trận pháp Hạo Thiên này cho ta. Nếu không, giờ bổn tọa sẽ giết ngươi ngay. Ngươi chẳng qua chỉ là một kẻ tội đồ thôi, có gì ghê gớm chứ. Mở miệng ra là bổn tọa, bổn tọa.

    Chẳng phải chỉ là pháp lực mạnh hơn ta thôi sao? Ở Thủy Vân Thiên vớ đại một người cũng có pháp lực mạnh hơn ta. Với lại giờ chúng ta bị hoán đổi thân xác, ngươi giết ta thì khác nào tự giết mình. Cùng lắm thì chúng ta chết chung. Nào.

    Cô đã nhắc nhở ta. Tóc ta! Đừng quên, giờ cô cũng đang nằm trong tay bổn tọa. Ngươi không xong với ta đâu! Hôm nay, bổn cô nương cho ngươi hói luôn. Dừng tay. Cô dám hỗn xược như thế, có tin bổn tọa chặt tay cô ngay bây giờ không?

    Thế thì ta sẽ cắt cổ ngươi! Còn dám nói năng hàm hồ. Chắc cô cũng không cần cái lưỡi của mình nữa. Ngươi mà dám động vào lưỡi ta, ta sẽ… ta sẽ dùng linh lực hủy hoại tiên căn của ngươi. Cô dám! Ta có gì không dám chứ.

    Dù sao tiên căn của ta cũng hỏng rồi, vò mẻ chẳng sợ nứt, ai sợ ai chứ! Tóc ta… mái tóc ta giữ cả một nghìn năm… mất cả rồi. Không được khóc. Không còn nữa rồi. Sau này ta không thắt bím tóc được nữa, cũng không cài được trâm nữa.

    Sau này còn phải ở trong cơ thể của tên tội đồ đáng ghét nhà ngươi. Ta bảo không được khóc. Cũng không tham gia được cuộc thi tiên nhân nữa, sau này không thể về điện Ti Mệnh được nữa. Giờ ta mới 1500 tuổi, còn trẻ trung như thế…

    Sao số ta lại khổ thế chứ? Đứng dậy. Ngươi trả tóc lại cho ta! Ta bảo cô đứng dậy. Ngươi trả tóc lại cho ta! Được rồi. Đứng dậy đi. Lau sạch mặt đi. Từ xưa đến nay, cô là người đầu tiên uy hiếp được bổn tọa.

    Ngươi cũng là người đầu tiên khiến ta khóc ra tiếng đàn ông đó. Bây giờ ta chẳng muốn ở trong cơ thể vớ vẩn của ngươi thêm giây phút nào nữa. Chẳng phải chỉ là trận pháp Hạo Thiên thôi sao, hôm nay bổn cô nương sẽ phá vỡ nó cho ngươi xem.

    Chờ ra ngoài chúng ta mau nghĩ cách, càng nhanh càng tốt. Người thiên giới xưa nay tự xưng là thanh cao nhưng lúc gặp chuyện cũng chỉ lo nghĩ cho bản thân, giúp bổn tọa phá phong ấn đấy thôi? Ta chỉ là một cây hoa lan,

    Nếu muốn một cái cây suy nghĩ mấy vấn đề này thì còn cần thiên binh thiên tướng, thiên đế tiên quân làm gì nữa. Hơn nữa, sư phụ ta đã nói, cướp việc của người ta như giết cha mẹ người đó, không thể làm chuyện như vậy được. Tiểu hoa yêu,

    Cô cũng có vài đặc điểm của Nguyệt tộc đấy. Được rồi đấy, đừng làm phiền ta nữa. Ta không biết sử dụng cơ thể ngươi. Sao trên đời này lại có kẻ ngu ngốc thế này chứ? Ngươi có cách gì không? Chỉ biết chỉ tay năm ngón. Thôi,

    Đúng là không trông mong được kẻ vô dụng như cô. Mọi chuyện có quả sẽ có nhân, chắc chắn cô và bổn tọa đã làm gì đó mới bị hoán đổi thân xác. Vậy giờ chỉ cần làm lại hành động trước khi bị hoán đổi thân xác là được.

    Không chừng có thể đổi lại. [Cung Dũng Tuyền – Thủy Vân Thiên] Tiên quân về rồi ạ. Dung Hạo tiên quân đến rồi ạ, [Tiên thị Thanh Xuyên] đang đợi ở trong phòng. Mau lấy rượu Lục Diễm thượng đẳng mà ta mang từ Bắc Minh về ra đây. Huynh ấy

    Chẳng thích gì khác, chỉ thích rượu ngon. Mau đi đi. Vâng. [Tiên cảnh trong tranh] Vân Trung Thủy Các đang mở tiệc chúc mừng khải hoàn vô cùng náo nhiệt nhưng huynh không đi, kiêu căng thật đấy. Ta chỉ là một tán tiên không đi cũng chẳng sao,

    Nhưng huynh là chủ buổi tiệc ấy mà lại không đi, lẽ nào không sợ Vân Trung Quân trách cứ sao? [Tiên quân Dung Hạo] Hôm nay khi đang gia cố phong ấn, có một tiểu tiên nữ vô tội rơi vào tháp Hạo Thiên, ta không cứu được cô ấy,

    Khiến cô ấy uổng mạng. Nhưng nhóm huynh quân thì chẳng phản ứng gì cả. Cũng phải thôi, trước nay ta chẳng muốn chè chén vui đùa cùng đám ngụy quân tử ở Thủy Vân Thiên, huynh cũng biết mà. Ta cũng vậy, thà bầu bạn cùng núi non cô đơn, thà uống

    Một chén với huynh. Rượu Lục Diễm Bắc Minh à? Quả nhiên danh bất hư truyền. Rượu ngon. Tức Sơn quả là nơi tuyệt vời. Vậy thì ắt hẳn thần nữ Tức Sơn cũng vô cùng xinh đẹp. Huynh đang cầm gì đấy? Đồ của người thương à? Không có gì,

    Một chiếc khăn mà thôi. Dung Hạo. Thì ra trong này còn có thứ khác. Huynh lừa được người khác chứ không lừa được ta đâu. Ta đang bảo làm sao mà bình thường huynh cứ nhìn chằm chằm vào một chiếc khăn tay, trên này chẳng có thơ văn, tranh vẽ gì,

    Rốt cuộc huynh đang nhìn cái gì? Không ngờ, huynh đã giấu hình ảnh trên đó đi. Kể ra thì huynh và vị thần nữ đó chỉ có hôn ước tượng trưng chứ chưa gặp mặt bao giờ. Hơn nữa, cô ấy đã đi ba vạn năm rồi, lỡ như không về thì sao?

    Hôn ước giữa ta và thần nữ, dù cho cô ấy đã đi hơn ba vạn năm, ta cũng phải chinh chiến tứ phương để tìm tung tích của cô ấy. Huynh đừng đùa nữa. Được rồi, được rồi, nếu ta mà chọc tức huynh

    Thì e là sau này sẽ chẳng còn ai uống rượu, trò chuyện với ta ở tiên giới này nữa. Ta bảo huynh đấy, huynh thả lỏng chút đi, căng thẳng thế, ta còn thấy mệt cho huynh. Uống rượu. Không ổn, cơ thể của ta! Ta biến về rồi.

    [Nguyệt tôn Đông Phương Thanh Thương] Tháp Hạo Thiên có biến! Cô! Ngươi… Ngươi… Ban nãy cô còn rất hung hăng cơ mà? Thường thôi, thường thôi. Bổn tọa có thể thấy lại bầu trời sao này cũng nhờ cô cả. Bổn tọa nhất định sẽ báo đáp cô tử tế.

    Báo… báo đáp thì không cần đâu, sư phụ dạy ta làm việc tốt không cần báo đáp. [Chuyện gì thế này?] [Tại sao ta cũng khó chịu hệt như cô ta?] Ui! Tốt quá rồi, mình thoát ra được rồi. Trường Hành tiên quân. Thành công rồi!

    Trường Hành tiên quân không sao nữa rồi. Trận pháp Hạo Thiên không làm sao hết. Vậy rốt cuộc là tiếng động gì? Tiên quân, nhà giam dưới chân tháp Hạo Thiên bị phá hủy, có tội tiên thoát ra rồi ạ. May thật đấy. Không biết ban nãy gặp chấn động gì

    Mà tường nhà giam sập hết. Đi. Đi. Kẻ nào? Kẻ nào? Áp giải chúng về tháp Hạo Thiên. Đưa đi. Vâng. Vâng. [Thiên đài Vân Trung Thủy Các – Thủy Vân Thiên] Bẩm huynh quân, hai tội tiên vừa nhân cơ hội chạy ra đã bị áp giải về tháp Hạo Thiên.

    Trường Hành đang đếm lại các tội tiên khác bị giam giữ, và phân công thủ vệ Ngọc Kinh đi lùng soát khắp nơi. Trận pháp Hạo Thiên thế nào? Không bị tổn hại. Đi đi. Vâng. Khăn tay! [Ngọc Kinh – Thủy Vân Thiên] Nghe nói gì chưa,

    Tối qua tội tiên ở tháp Hạo Thiên vượt ngục đó. Thật à? Chính xác luôn. Tháp Hạo Thiên là cấm địa đấy. Ai mà biết được. Chiến thần Trường Hành đã bắt hết các tội tiên chạy trốn về rồi, không sót một ai. Thật ư? Còn giả được sao?

    Có Trường Hành ở Ngọc Kinh thì sợ gì chứ. Cũng phải. [Xì.] [Ra vẻ gì chứ.] [Chút công phu vớ vẩn đó] [chẳng phải vẫn không đánh lại được Trường Hành tiên quân đó sao.] [Thế nào?] [Bị bắt rồi chứ gì?] [Vong Xuyên] Thương Khuyết. [Phó tướng Nguyệt tôn Thương Khuyết] Tôn thượng,

    Thương Khuyết đã chờ ngài ba vạn năm ở đây rồi. Người ta đều nói tôn thượng đã chết, nhưng giờ đây, cuối cùng ta cũng đợi được tôn thượng trở về tam giới. Chết? Bổn tọa có cơ thể bất tử, theo ta đến Huyền Hư Chi Cảnh.

    [Hóa Hồn Khư – Hải Thị] Bỏ chúng vào vạc Hóa Hồn luyện thành quỷ khí. Vâng. Bẩm các chủ, người đi tìm thần nữ Tức Sơn đã trở về. Về Lưu Phương Các. Vâng. [Lưu Phương Các – Hải Thị] [Lưu Phương Các Chủ Hải Thị – Điệp Y]

    Các chủ, toàn bộ ở đây ạ. Đồ vô dụng. Tìm biết bao nhiêu lâu mà chỉ tìm được mấy tinh linh hoa thấp kém. Ti chức vô dụng. Thôi, chủ thượng đã chuẩn bị cả mười nghìn năm vì chuyện này, không gấp. Các chủ, mười nghìn năm qua

    Chúng ta đã tìm khắp tam giới, không biết rốt cuộc người chủ thượng muốn tìm là ai. Bớt hỏi mấy câu không nên hỏi đi. Vâng. Áp giải đến Hóa Hồn Khư. Vâng. [Tàng Châu Trai] nghe ta là chính xác luôn. Đúng vậy, đúng vậy. Hài lòng chứ? Hài lòng, hài lòng.

    Vậy đại ca lần sau lại ghé nhé. Được rồi, được rồi, Đi thong thả. Cô đến làm gì? Hôm nay bổn cô nương có tiền nên đến ủng hộ việc làm ăn của cô. Không sai được đâu. Hàng tốt mà tiệm ta mới nhập, thuốc thần Nam Cực Tiên Châu, [Kết Lê]

    Đan Vô Cực Càn Khôn. Lần này chắc chắn sẽ chữa được tiên căn cho cô. Nhưng mà… Ta mua, ta mua. Loại đan Vô Cực Càn Khôn này, ba viên mới thấy tác dụng, tám viên chữa tận gốc, mỗi bình có đúng tám viên. Giá là 465 viên linh thạch hạ phẩm,

    Trả linh thạch thượng phẩm thì là 28 viên lẻ 6 xu, tính giá khách quen cho cô nên giảm sáu xu kia đi, giảm giá còn 28 viên linh thạch thượng phẩm. Chỗ này của cô còn thiếu bảy viên. Đưa đây. Nhiều thế à… Chê đắt hả? Kết Lê! Kết Lê,

    Hai ta có phải tỷ muội tốt không? Đúng vậy. Nếu hai ta đã là tỷ muội tốt, ta lại là khách quen của cô mà giá hữu nghị chỉ trừ có sáu xu. Tình bạn của chúng ta chỉ đáng sáu xu sao? Thế không ổn đâu. Đúng là không ổn.

    Tình bạn của chúng ta là vô giá. Vậy không trừ sáu xu kia nữa. Hai mươi tám viên lẻ sáu xu, không được thiếu một xu nào. Đứng dậy. Đứng dậy. Cô làm ảnh hưởng ta xem sổ sách. Ta mặc kệ. Hôm nay ta phải mua được loại thuốc đó.

    Nó rất quan trọng với ta, Cô không đưa ta, ta không đi đâu. Kệ cô đó. Chưởng quầy. Chiếc… chiếc áo này… Sao chiếc áo này vẫn ở đây? Chẳng phải mấy hôm trước đã phải gửi đến Lưu Phương Các rồi sao? Mấy hôm nay bận quá nên quên mất.

    Vậy còn không mau mang đến đó đi? Ta… ta không dám. Chưởng quầy, đám người ở Lưu Phương Các dữ dằn lắm, giờ ta mang qua đó thì thể nào cũng bị mắng cho một trận. Không khéo còn bị họ đánh cho ấy. Chưởng quầy, cô xem, nếu họ đánh ta bị thương

    Thì sau này ai liều mạng làm việc cho cô? Đúng không? Đưa ta đi. Đi làm việc đi. Vâng. Này. Nếu đã là tỷ muội thì ta sẽ giúp cô lần này. Chạy việc cho ta, mang chiếc áo này đến Lưu Phương Các. Rồi ta sẽ cho cô mua nợ

    Đan Vô Cực Càn Khôn. Quyết định thế nhé! Nhưng phải tính lãi năm phần đấy nhé. Năm phần đấy! Được, được, được. Kế hoạch lớn của chủ thượng liên quan đến vật đó nên không thể có bất cứ sơ suất nào. Nếu có gì kỳ lạ phải báo ngay cho ta. Vâng.

    Cỏ Phượng Hoàng tinh chạy rồi! Mau lên! Ngươi qua bên kia. Ngươi qua bên này. Lục soát cho ta! Vâng. Vâng. Để áo xuống, mau ra ngoài. Đừng… đừng giết ta. Suỵt! Ngoài kia loạn cào cào lên để tìm cô à? Tại sao họ lại muốn giết cô? Ta cũng không biết.

    Cầu xin cô, cầu xin cô, ta không muốn chết. Ta sẽ nghĩ cách đưa cô ra ngoài. Qua đây xem đi. Bên này không có gì hết. Tìm tiếp đi! [Ở đây có sổ số mệnh?] [Sao có thể chứ?] Đúng là sổ số mệnh.

    Chẳng phải sổ số mệnh nên ở điện Ti Mệnh sao? Sao có thể chứ? Sổ số mệnh vô danh. Chuyện này là sao? [Huyền hư chi cảnh, chiến trường thượng cổ] Tôn thượng, trong trận đại chiến giữa hai tộc 30 nghìn năm trước, một trăm nghìn binh lính bị phong ấn ở đây.

    Chỉ khi chúng ta giải phong ấn cho họ mới có thể phản công Thủy Vân Thiên. [Ba vạn năm trước] [Chiến thần Xích Địa Nữ Tử] Bổn tọa có hồn phách kim cương, cơ thể bất tử, là bậc chí tôn tam giới. Một cô gái như ngươi

    Mà cũng muốn chém bổn tọa à? Nguyệt tôn khinh địch là điều tối kỵ của nhà binh. Kẻ yếu mới có điều tối kỵ, xưa nay bổn tọa chẳng kiêng kỵ gì. Ngươi thua chắc rồi. Bên này không có. Bên này cũng không có. Tìm tiếp đi! Vâng. Vâng.

    Từ sau cuộc đại chiến, tin ngài chết đã truyền vào biển Thương Diêm. Tốn Phong điện hạ kế nhiệm trở thành Nguyệt tôn mới. Nhưng chưa qua trăm năm hai U Vương Nam Bắc lần lượt phản bội tự phong mình là vương. Ba vạn năm nay

    Biển Thương Diêm không ngừng xảy ra nội loạn. Tốn Phong? Đệ đệ đó của ta vẫn ngu xuẩn vô dụng như thế. Tình hình tiên tộc thế nào? Bẩm tôn thượng, ba vạn năm nay tiên giới nhân cơ hội biển Thương Diêm nổi loạn mà tấn công xâm phạm,

    Gần đây còn xâm chiếm vùng Bắc Minh, nay chúng càng hoành hành hơn. Đám ngụy quân tử ở Thủy Vân Thiên chỉ có thể dùng những thủ đoạn bỉ ổi để nhốt bổn tọa, nhân cơ hội bắt nạt Nguyệt tộc ta không có người đứng đầu mà thôi.

    Một trăm nghìn quân tinh nhuệ của biển Thương Diêm ta sao có thể chịu nỗi nhục như thế? Hôm nay bổn tọa đã quay về tam giới, nhất định sẽ dẫn dắt thuộc hạ xưa kia chấn hưng biển Thương Diêm, tiêu diệt Thủy Vân Thiên. Tôn thượng, sao lại như vậy?

    Kiếm Sóc Phong là mắt trận của phong ấn, thần binh nhận chủ, chỉ có Xích Địa Nữ Tử mới có thể khiến nó lơi lỏng. Nhưng ba vạn năm trước nguyên thần của cô ta đã vỡ nát, tan thành mây khói. Ai vậy? Lại dám đến Hải Thị giở thói ngang ngược.

    Ta là tiên tử ở Thủy Vân Thiên, các người muốn làm gì? Tôn thượng, Lẽ nào cô ta đang giở trò? [Hóa Hồn Khư – Hải Thị] Đi. Cứu với! [Thương Lan Quyết]