Phim Hành Động Bí Ẩn Hay | Hứa Khải, Chung Sở Hi | Lạc Lối Dưới Lòng Côn Luân Tập 02 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Lạc Lối Dưới Lòng Côn Luân] [Tập 02] Thứ này hay đấy. Tôi xem mà thấy phấn khích. Ông… ông… Ông có thể đến chỗ giang hồ của các ông, mua một ít thứ này đem theo, bắt ở đâu, đâm ở đó không? Được.

    ♫ Khuôn mặt đẹp trai đến mức độc đoán ♫ ♫ Vẻ ngoài xuề xòa, làm theo ý thích ♫ Lửa sáng chỉ đường, nhóc con khá lắm. Chặt bỏ cột cờ. ♫ Một bầu nhiệt huyết cầm kiếm đi khắp chân trời ♫ ♫ Một bộ áo trắng, tùy ý tỏa sáng ♫

    ♫ Tỏa sáng ♫ ♫ Còn chân trời nào không thể cùng đến ♫ ♫ Còn quái vật nào dám tới chặn đường ♫ ♫ Đao quang kiếm ảnh, chỉ là vẩy nước mà thôi ♫ ♫ Xông vào nước sôi lửa bỏng, chỉ là luyện chân thôi ♫ ♫ Tỏa sáng ♫

    Vân Tề, thành công rồi. Đi. Lão Châu, món nợ để sau từ từ rồi tính. [Tháp Trống] Theo sát vào. Đinh Viễn Sơn có lẽ ở quanh đây thôi. Rõ. Con cũng đi. Một mình Đinh Vân Tề này là đã phá được trận của Châu Cừu Hải.

    Thật không hổ danh là tiểu thiên quan. Mấy giao lộ xung quanh đã bố trí xong chưa? Theo lời ngài dặn dò lúc trước, đã mai phục người của ta rồi ạ. Cục trưởng, có cần tôi bám theo không? Anh, anh. Hay là em… Em đi nhé? Chuyện nhỏ thế này, em…

    Em đi làm nhé? Cậu nhìn rõ người rồi chứ? Quá rõ, cô gái đó… Cô gái… tên đàn ông quá giang hồ. Bám theo được không? Chắc chắn rồi. Em mà lao đi chắc chắn đuổi theo được. Anh nói là bám theo, không phải đuổi theo. Bám, bám, bám. Đi đi. Rõ.

    – Đi nào. – Cẩn thận chút. Nhìn tình hình này, tối nay Đinh Viễn Sơn có lẽ sẽ không xuất hiện nữa nhưng Đinh Vân Tề này cũng không chạy thoát khỏi tầm mắt của Châu Cừu Hải. Chúng ta cứ chờ đi. Châu Cừu Hải câu cá, chúng ta thu lưới.

    Một tên cũng không chạy thoát. Gần đến giờ rồi, Phong Linh sẽ về ngay thôi. Theo tôi về chuẩn bị một chút. Đã cử người đi đón rồi ạ. Đầu bếp làm bánh trôi thì sao? Đã đến phủ chưa? Vẫn đang đợi ở trong phủ ạ.

    Nguyên liệu làm bánh trôi cũng đã chuẩn bị xong, đảm bảo tiểu thư vào nhà là ăn được bánh trôi tươi ngon nhất. Đi thôi. Rút quân! Thế nào? Có thể chống đỡ được. Vân Tề. Đây là cha cậu cho cậu. Nhất định phải cất kĩ, đặc biệt quan trọng đấy.

    Đây là gì? Hiện giờ không tiện nói kĩ, chúng ta rời khỏi nơi nguy hiểm này trước đã. Đi! Cảnh sát, đứng lại! Đứng lại! Có người bám theo chúng ta. – Cảnh sát ở đâu ra thế? – Đừng chạy. Cảnh sát đuổi theo chúng ta làm gì? Để bắt tôi. Đi.

    Anh ba. Cẩn thận chút. Sao lại phải thế này chứ? Người anh em này trông khá khôi ngô đấy. Bản thân cậu mặc quần áo trắng, không dễ giặt đâu nhỉ? Còn cả cái… võ công ném lá đó của cậu rất giỏi. Dạy tôi được không? Gia truyền đấy, muốn học không?

    Làm con trai tôi, tôi dạy anh. Cậu này… mồm mép cũng rất nhanh nhẹn đấy. Đều là người trong giang hồ, chỉ mồm mép nhanh nhẹn thì không được. Hay là hai ta so tài? Hoa sư huynh, làm sao đây? Sao có nhiều cảnh sát thế này? Cứ xem đã.

    Xem gì mà xem, cứu người đi. Em lại định thả Đinh Vân Tề lần nữa phải không? Phải. Được rồi. Nhỏ tiếng thôi, đừng để bên dưới nghe thấy. Về anh tính sổ với em. Đợi anh. Được rồi. Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Không phải. À thì…

    Không phải, chủ yếu là trời mưa làm ướt quần áo, làm bẩn không đẹp nữa, đúng không? À này, thế này đi trói hắn lại. Nào. Trói hắn về phủ. Rõ. Người anh muốn bắt là tôi. Tôi đi với anh, thả anh ấy đi. Thằng nhãi con,

    Từ khi nào đến lượt cậu quyết định thế? Cậu bảo tôi thả anh ta thì tôi thả anh ta à? Tôi cứ không thả đấy. Cậu bảo tôi thả anh ta, thì tôi… giết anh ta. Được, chúng tôi đi với anh. Thế có phải được rồi không.

    Người trong giang hồ nói nhảm nhiều thế. Nào, trói hai tên này cho tôi, lục soát. Vô Song muội muội, vui lòng xuất hiện. Đừng trả lời hắn. Sao anh biết em ở đây? Tôi… việc này… Cô gái áo đỏ. À này… Vô Song muội muội. Cái… cái tên này đặt hay lắm.

    Dung mạo vô song. Tôi từng gặp nhiều… nhiều cô gái như vậy, cô quả thực là thiên… thiên hạ vô song. Cho hỏi… Câu này hỏi trước mặt nhiều người thế này có hơi xấu hổ. Cho hỏi cô đã hứa gả cho ai hay chưa? Nếu như chưa,

    Tôi có thể… tôi có thể lấy cô không? Nhãi ranh thối, khẩu khí khá lớn đấy. Anh là ai? Tại hạ Lạc Cửu Thiên. – Lạc Cửu Thiên trong “Nghi thị ngân hà lạc cửu thiên”. – Lạc Cửu Thiên? Cái này… hơn 20 năm trước tôi đã rơi xuống đất rồi.

    Thảo nào trông đáng ghét như vậy. Anh ngã xuống từ trên không trung, đúng không? Đa tạ các vị coi trọng, chê cười rồi. Vô Song. Có dám xuống nói vài câu không? Có gì mà không dám? Nguy hiểm, đừng đi. Em cứ muốn đi đấy.

    Vô Song, anh có một việc muốn thỉnh cầu. Khách khí vậy à? Vật này, em giúp anh bảo quản cho tốt. Đến lúc đó anh đích thân đến lấy. Cái này… Đây lẽ nào chính là vật trong truyền thuyết… Tóm lại vô cùng quan trọng. Được. Việc này em giúp. Vân Tề.

    Cảm ơn. Em sống ở Tiền trang Thái Ất, ngõ Thuận Tâm. Cáo từ. Đợi một chút. Này, cô nương. Nếu như cô không chê, có thể cho tôi thời gian một nén nhang không? Tôi muốn thành thân với cô. Cái đó… Cô xuống thì dễ, lên thì khó đấy.

    Cũng không khó lắm đâu. Đẹp lắm! Vậy à? Canh chừng kĩ hai tên này. Canh chừng hắn. – Đi. – Đi. Thiếu gia, cậu không sao chứ? Khói này làm tôi sặc đến mức mang thai mất. Người đâu? Người đâu? Tất cả đi… tất cả đi tìm cho tôi.

    – Người chạy mất rồi. – Mau đi tìm đi. Mau đuổi theo cho tôi, đuổi theo. – Bên này, bên này, bên này. – Mau, mau, mau. Cô nương nói cô ấy sống ở đâu? Tiền trang Thái Ất đúng không? Thiếu gia. Ông nói xem người chạy mất rồi,

    Về nhà ăn nói thế nào đây? Bưu Tử, sao anh không đến đón tôi? Hôm nay lái xe ngốc lắm, tôi bị say xe đấy. Tôi theo cục trưởng ra ngoài làm việc, vừa mới về. Anh trai tôi đâu? Anh trai em ở đây.

    [Chuyên Viên Cơ Quan Hành Chính Phu Nhân Sở Phong Linh] Anh. Có nhớ anh không? – Nhớ. – Nhớ thật chứ? Anh cũng nhớ em. Sao em gầy đi thế? Mệt à? Mệt, ngày nào cũng cùng phu nhân đi tận mấy chỗ. Chân mỏi sắp gãy ra rồi.

    Thế hả? Đi đâu chơi vậy? Làm việc, không có thời gian du ngoạn núi non sông nước. Con gái cần làm việc à? Anh, mùi gì thế? Con mèo ham ăn thích ăn gì nào? Bánh trôi. Đúng thế, nào. Vẫn còn nóng đấy. Đừng để bỏng. Nếm thử đi. Thơm!

    Trên đường em còn nói với cô Hắc, em nói mai muốn ăn bánh trôi. Không ngờ về là có. Ngon à? Ngon thì ngày nào anh cũng mua cho em. Anh ba, cảm giác thế nào? Không sao, tôi da thô thịt dày. Đúng rồi, Vân Tề.

    Mau đến quán trọ Tân Vũ cạnh nhà ga tìm một người tên Dương Ái Vũ. Cứ nói cậu được kền kền già trên thảo nguyên cử đến lấy đồ. Vậy tôi đi. Rốt cuộc bây giờ cha tôi đang ở đâu? Ông ấy thế nào rồi? Không biết.

    Hành tung của Đinh gia, ai mà biết được. Long Cốt là nửa năm trước ông ấy bảo người đưa tới. Tôi và Đinh gia hoàn toàn không gặp mặt. Vậy nên chắc chắn hiện giờ ông ấy còn sống. Đương nhiên. Riêng việc Châu Cừu Hải này và cảnh sát

    Liều mạng tìm ông ấy như vậy, chắc chắn ông ấy còn sống. Tôi cho cậu đuổi này! Tôi cho cậu đuổi này! Tôi bảo cậu bám theo hắn, có bảo cậu giữa đường chặn giết không? Có chặn giết không? Cho cậu đuổi, cho cậu đuổi. Đuổi. – Anh, anh. – Cho cậu đuổi.

    Anh. Anh. Anh. Anh. Anh. Dù sao… Dù sao cái gì? Anh thay nghĩa phụ dạy dỗ nó. Trước đây nghĩa phụ đánh thế nào, hôm nay anh đánh thế đó. Cha em đánh em cũng đâu có mạnh tay thế. Anh hai biết lỗi rồi. Anh ấy biết rồi. Thiếu gia.

    Từ từ thôi, từ từ thôi. Tránh ra, ta đau. Không phải con người mà. Đánh rồi mà anh. Bớt giận đi. Dù sao anh hai cũng không phải là anh em ruột của chúng ta, anh… Ai nói thế? Nghĩa phụ coi chúng ta như con đẻ.

    Anh chính là coi cậu ấy như anh em ruột. Bình thường cậu ấy cợt nhả, thiếu nghiêm túc thì thôi. Bây giờ anh cho cậu ấy cơ hội rèn luyện, giao cho cậu ấy chuyện nhỏ như vậy, làm không ra sao, sau này sao thành công được chứ?

    Tình hình phức tạp mà, anh hai… Anh hiểu anh hai mà. Anh, đừng giận nữa nhé. Bớt giận, bớt giận. Đinh Vân Tề này to gan như vậy, hắn đã gây ra chuyện gì? Anh nói em nghe đi. Anh. Anh. Anh. Cha của Đinh Vân Tề này

    Là Thiên quan Côn Luân của Ngũ Môn. Ngũ Môn? Ngũ Môn là một môn phái giang hồ, thành lập vào thời Bắc Tống. Bọn họ chỉ trộm huyệt mộ của hoàng đế thế nên còn có tên là Tầm Long Ngũ Môn. Còn tổng chưởng môn nhân của Ngũ Môn này

    Chính là Thiên quan Côn Luân. Côn Luân… Cha của Đinh Vân Tề Đinh Viễn Sơn chính là thiên quan Côn Luân đương nhiệm. Vậy còn bốn môn phái khác thì sao? Chuyện này, nghe nói gần mấy trăm năm nay Ngũ Môn đã không còn trộm mộ nữa, đều chuyển sang làm nghề khác.

    Châu Cừu Hải của Phát Khâu đã mở tiền trang. Phát Khâu? Mô Kim mở tiêu cục. Còn hai môn phái Tá Lĩnh và Bàn Sơn không rõ tung tích. Vậy Thiên quan Côn Luân, Đinh Viễn Sơn đang làm gì? Xưng là khảo cổ. Em nói xem ông ta khảo gì chứ?

    Thứ ông ta nghiên cứu chẳng phải vẫn là những đồ vật trong mộ hay sao? [Tiền Trang Thái Ất] Cái gói mà Châu Cừu Hải cướp đi là Long Cốt giả. Long Cốt này rốt cuộc là làm gì? Long Cốt Tuyết Sơn này

    Là vật báu gia truyền của nhà họ Đinh các cậu. Tổng cộng có hai mảnh. Nghe nói hai mảnh ở cạnh nhau mới có tác dụng. Có điều cụ thể làm gì, người ngoài chúng tôi đương nhiên không biết. Vậy Di tích Côn Luân thì sao? Di tích Côn Luân à?

    Di tích Côn Luân này thì càng lợi hại. Di tích Côn Luân này là gốc rễ của Ngũ Môn. Bên trong đó chứa báu vật hàng trăm nghìn năm của Ngũ Môn. Trước giờ do Thiên quan Côn Luân của nhà họ Đinh các cậu quản lý. Vị trí cụ thể

    Chỉ có gia đình các cậu biết. Các anh em ở Thượng Hải này đọc được thông báo cậu đăng trên báo. Tôi biết, chuyện cậu bị rơi xuống nước năm tám tuổi, Đinh gia từng kể với tôi, ở gần bến cảng. Tôi liền lập tức tới đây. Để an toàn,

    Tôi chỉ đem theo thư và một mảnh Long Cốt. Những thứ còn lại bảo các anh em vận chuyển đến Thượng Hải bằng đường bộ. Như vậy, cho dù bên nào xảy ra chuyện, Châu Cừu Hải chỉ có thể lấy được một mảnh Long Cốt. Chẳng có tác dụng gì. Anh ba.

    Anh có biết người ném bom khói là ai không? Không biết. Anh nói xem liệu có phải là cha tôi không? Không thể nào. Nếu như Đinh gia ở đây, chẳng mấy chốc là dẹp yên lũ ranh này. Hơn nữa, nếu Đinh gia ở đây,

    Chẳng có lí do gì không gặp chúng ta cả. [Tiền Trang Thái Ất] Đã sắp xếp xong rồi chứ? Trước khi trời sáng đã vào vị trí rồi ạ. Phía Tiết Đinh Phong chuẩn bị xong chưa? Nói đi. Chuẩn bị xong rồi. Hôm qua anh đánh em

    Chính là muốn hôm nay em thể hiện cho tốt. Em biết không? Biết rồi. Anh hai. Hôm nay anh phải lấy được thứ đó. Thứ gì? Thứ mà hôm qua Đinh Vân Tề đưa cho Vô Song ấy. Vậy anh nói sớm chứ.

    Nói sớm, em lên đó một chút là lấy được ngay. Cái đó… hôm nay chắc chắn không có vấn đề. Yên tâm đi. Anh, hay em cũng đi nhé? Em ngoan ngoãn ở nhà hay là đi xem phim với cô Hắc đi. Đứng lại, đợi một lát.

    Chẳng có chút cảm thông gì thế? Cầm áo giúp tôi. Làm một con người đi. Trông nhà nhé. Từ từ thôi. Không sao, vết thương ngoài da. Cười? Còn cười? Cười là tôi lấy cô đấy. Chổng mông, chổng mông. Chổng mông thì không đau. Phu nhân, tôi là Phong Linh ạ.

    Chuyện về Di tích Côn Luân phu nhân từng nghe nói chưa? Cầm lấy. Đi đi. Vâng. [Đệ Tử Của Mô Kim, Ngũ Môn – Dương Ái Vũ] Người tôi bảo cậu tìm đâu? Ông ấy đứng canh dưới tháp chuông, không lên. Ông ấy không yên tâm, đưa tôi về đây đấy. Vậy được.

    Quyền trượng Ly Hỏa Long. Vũ khí các đời thiên quan. Long Cốt Tuyết Sơn. Đây chính là báu vật gia truyền của nhà họ Đinh các cậu. [Tiền Trang Thái Ất] Cảnh sát đây. – Các người làm gì thế? – Làm gì thế?

    – Cảnh sát. – Không kinh doanh nữa, ra ngoài. – Đi, đi, đi. – Ra ngoài. Ra ngoài. Ra ngoài. Mau lên. Đi, đi, đi. – Đi mau. – Các người làm gì thế hả? Tránh ra. Sang bên, sang bên. Sang bên. – Tránh ra. – Về hết đi, về đi.

    – Về đi. – Đi theo tôi, mau lên. [Tiền Trang Thái Ất] Vì thế là người của anh đã tiết lộ bí mật. Người mà Châu Cừu Hải đợi ở bến tàu là anh, không phải tôi. Vân Tề à, trận pháp của Châu Cừu Hải là bày ra cho tôi. Nói gì mà

    Phải thanh lý môn hộ. Tôi nhổ vào. Anh đọc được thông báo đến gặp tôi. Châu Cừu Hải bám theo anh ở bến tàu, mai phục tôi. Cảnh sát lại bám theo Châu Cừu Hải, tiện thể phát hiện ra tôi. Muốn thông qua tôi, tìm cha tôi. Đúng, chính là vậy đấy.

    Thật ra, cậu, cha cậu, tôi, cảnh sát đều ở trên một sợi dây. [Đinh Viễn Sơn, mất tích bí ẩn, chìa khóa để phá giải bí bật, Long Cốt, trộm mộ] [Cảnh sát, Tôn Tam Huyền, Châu Cừu Hải theo dõi Đinh Vân Tề]

    [Giả vờ chặn giết, thực ra là ép hỏi tung tích của Đinh Viễn Sơn. Giúp đỡ!] [Vô Song bất ngờ bị cuốn vào, người đeo mặt nạ là thù hay bạn?] Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở đằng sau. Không ngờ,

    Một thông báo mà lôi ra bao nhiêu người như vậy. Cậu đang ở trong dòng nước xoáy đấy. Cậu nhất định phải cẩn thận. Tôi cảm thấy việc cấp bách hiện giờ chính là mau chóng tìm được cha tôi. Vân Tề. Tại sao cậu lại đưa Long Cốt cho Vô Song?

    Đưa cho cô ấy thì sao? Tôi không thể tin tưởng một người chém một rìu vào ngực tôi, hơn nữa còn là con gái. Sư phụ của cô gái này còn là Châu Cừu Hải. Tôi tin Vô Song. Việc này… Vị lão bá này, vị đây là

    Cục trưởng Cục cảnh sát Thượng Hải Lạc Vân Tùng tướng quân. Tướng quân, chào tướng quân, chào tướng quân. Không biết tướng quân đích thân đến nơi thấp kém này có gì chiếu cố? Châu tiên sinh. Ngồi xuống nói chuyện đi. Mời! Được, được, được.

    Lạc mỗ hôm nay đường đột ghé thăm là muốn cùng Châu tiên sinh bàn một vụ làm ăn. Bàn việc làm ăn à? Bàn việc làm ăn… Trận thế này… Ra ngoài. Hai người cũng bàn việc làm ăn à? Đi. Nhìn thấy cả rồi chứ? Nhìn thấy rồi. Nhìn thấy gì? Tầng hai…

    Nhìn thấy tôi đau đến mức nào không? Mông của tôi… Lúc mông tôi bị đánh, cậu lại ấn tôi. Cậu có trái tim không? Cậu làm con người đi. Tôi đứng cạnh cậu, tôi cũng thấy buồn nôn. Tướng quân. Xin dạy bảo. Ngày trước Tôn đại soái mượn tay lũ trộm mộ

    Ngang nhiên lấy trộm, phá hủy Đông Lăng, người và thần đều phẫn nộ. Chính phủ Quốc Dân ban sắc lệnh đặc biệt quét sạch bọn trộm mộ trên toàn quốc. Một khi phát hiện có thể xử bắn tại chỗ không cần xét xử. Những kẻ trộm mộ thật là… quả thực đáng hận.

    Nhưng tôi không biết có liên quan gì đến người kinh doanh tiền trang như tôi. Nếu Châu tiên sinh thật sự kinh doanh tiền trang một cách trung thực, tôi nên xưng hô với ông thế nào? Là ông chủ Châu hay là Châu chưởng môn? Tôi gọi ông là ông chủ Châu,

    Tôi sợ ông chê tôi mắt kém, có mắt không thấy núi Thái Sơn. Tôi gọi ông là Châu chưởng môn, Vân Tùng làm việc công, vậy thì có một số chuyện không thể không hỏi han, bỏ mặc không lo. Vì vậy Vân Tùng có hơi khó xử. Ông nói tôi biết,

    Tiếp theo đây tôi nên xưng hô với ông thế nào? Tướng quân thực sự có con mắt tinh tường, không chuyện gì giấu được cậu. Được. Cậu đã biết thân phận của tôi, vậy thì nên biết anh em các phái Ngũ Môn đã nhiều năm không đào mộ, mở quan tài,

    Ai nấy tự mưu sinh, không hỏi chuyện giang hồ. Vậy tại sao Châu chưởng môn lại ngàn dặm xa xôi đến Thượng Hải thanh lý môn hộ? Được, không giấu gì cậu. Tôi tìm Mô Kim muốn giải quyết một chút việc nhà. Hôm nay Lạc mỗ đến

    Chính là muốn giúp ông cùng giải quyết việc nhà. Hình thể này vừa nhìn chính là một người luyện võ. Ánh mắt đừng có hung ác thế. Giang hồ đồn rằng các người rút khỏi rồi đúng không? Làm kinh doanh chứ gì? Vậy thì làm cho tử tế.

    Tôi nói cậu nghe, rất nhiều cấp độ kinh doanh chúng ta có thể làm ăn với nhau. Từng xuống mộ chưa? Từng gặp ma chưa? Lúc các người xuống mộ thực sự có thể gặp bánh chưng chứ? Không phải, không phải loại để ăn đâu.

    Chính… chính là cái loại khắp mình đầy lông ấy. Tôi đoán là cậu ít tuổi, chưa từng gặp. Thứ này hay đấy. Là của triều đại nào thế? Mang ra từ trong mộ phải không? Nếu anh thực sự rảnh rỗi phát cuồng

    Thì anh nghĩ xem nên để gì vào mộ của mình. Nói năng ngông cuồng. Tôi thấy cậu không biết tôi là ai. Tôi sẽ mau chóng cho cậu biết bản thân cậu mấy cân mấy lạng. Đứng cạnh cậu, tôi cũng thấy buồn nôn. Không biết điều.

    Chữ trên hai mảnh Long Cốt này khác nhau. Đúng. Là chữ gì? Cái này không ai nhìn ra. Nếu nhìn ra được cũng đâu phải là bí mật nữa. Vân Tề. Đợi lấy Long Cốt kia về, cậu tự xem xét cặn kẽ đi.

    Tôi không có hứng thú với bí mật của Ngũ Môn. Thứ mà cha tôi bảo tôi bảo quản, tôi buộc phải lấy về. Vân Tề. Tôi nghĩ rồi, bây giờ nhiệm vụ hàng đầu của cậu là kế nhiệm thiên quan. Anh lo việc này làm gì? Tôi là người của Ngũ Môn,

    Vậy tôi chắc chắn phải suy nghĩ cho Ngũ Môn chứ. Tôi không làm thiên quan. Tại sao? Cha cậu giao Quyền trượng rồng và Long Cốt cho cậu, ông ấy chính là có ý này. Vân Tề. Hứa với mẹ. Sau khi lớn khôn, không gia nhập Ngũ Môn, không làm thiên quan. Vâng.

    Nhắc lại một lượt. Không gia nhập Ngũ Môn, không làm thiên quan. Con biết mẹ con chết rồi, không quay về được nữa. Con có thể mơ hồ đoán được tại sao mẹ con lại chết. Đàn ông của gia đình thiên quan không được có mẹ ở bên.

    Đây là ông trời khiển trách. Ông nội con, cụ nội con, 26 vị thiên quan khác của nhà họ Đinh đều sống như vậy cả. Ngay đến vợ mình, con trai mình cũng không bảo vệ được, làm thiên quan gì chứ? Đó còn là đàn ông không?

    Làm thiên quan là số mệnh của con. Chấp nhận đi. Số mệnh của con do con quyết, không do trời quyết. Con thà chết chứ không gia nhập Ngũ Môn. Nghe anh khuyên một câu, cậu dùng Quyền trượng rồng lệnh cho Châu Cừu Hải giao Long Cốt về,

    Ông ta không dám không giao. Chỉ cần cậu dùng Quyền trượng rồng, vậy thì chứng tỏ cậu đã kế nhiệm thiên quan. Tôi nói rồi. Không. Tại sao chứ? Thôi, không nói rõ ràng với anh được. Dù sao việc này, tôi không làm.

    Vân Tề, cậu thế này là phụ lòng cha cậu đó. Sáu năm trước, tôi đã nói rõ ràng rồi. Ông ấy hiểu tâm ý của tôi. Cậu là con trai duy nhất của cha cậu, việc này… làm thiên quan có gì không tốt chứ? Có gì không tốt?

    Trong mắt các anh, Ngũ Môn là toàn bộ thế giới. Nhưng trong mắt tôi, chẳng qua là một đầm lầy ăn thịt người. Đinh gia. Con trai ông điên rồi. Tôi từ xa xôi chạy đến Thượng Hải, tôi tràn ngập suy nghĩ cậu có thể kế nhiệm thiên quan.

    Đám người chúng tôi đây lại có người để tin cậy. Không lường trước được… Đã như vậy hà cớ gì cậu lại đăng thông báo tìm cha cậu chứ? Hà cớ gì cậu lại về nước? Tôi đi tìm Châu Cừu Hải đòi Long Cốt về. Quyền trượng rồng và Long Cốt,

    Tôi đem về trả lại cha cậu. Để xuống. Rốt cuộc cậu có kế nhiệm thiên quan không? Không. Vậy những thứ này không thuộc về cậu. Tôi đem về giao cho Đinh gia. Bây giờ anh thế này đi tìm Châu Cừu Hải,

    Chắc chắn chẳng khác gì tặng không cho ông ta những thứ này. Vậy phải làm thế nào? Tin tưởng thì giao những thứ này cho tôi. Kế nhiệm thiên quan hay không, tôi đều là con trai của Đinh Viễn Sơn. Đây là hai việc khác nhau. Theo tôi thấy,

    Đây chính là một việc. Đúng là tôi phản đối và căm ghét Ngũ Môn, nhưng không nhằm vào cha tôi. Trên đời này, ông ấy là người thân duy nhất của tôi. Trong thư, Đinh gia bảo tôi nghe theo sai bảo của cậu. Anh cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt.

    Tôi đi lấy Long Cốt về. Có chuyện gì, đợi tôi về rồi bàn bạc. Đương nhiên, tôi không phải thiên quan. Anh có thể không cần nghe lời tôi. Tướng quân, thực sự không chịu tha cho chúng tôi một lần à? Sai rồi.

    Nếu tôi thực sự không muốn tha cho Ngũ Môn, tối hôm đó ở bến tàu, tôi đã ra tay rồi. Tôi ấy hả? Người tôi cần là Đinh Viễn Sơn. Đinh Viễn Sơn không xuất hiện, vậy Đinh Vân Tề hắn buộc phải là của tôi.

    Tôi chỉ quan tâm đến việc báo cáo nhiệm vụ, còn về những chuyện còn lại của Ngũ Môn, vậy thì phiền Châu chưởng môn ngài đích thân giải quyết. Chỉ cần các người không cố tình gây án, tôi sẽ không gây khó dễ cho các người.

    Chúng ta ai làm việc của người nấy, không liên quan đến nhau. Ông xem có được không? Nghe có vẻ rất hay đấy, nhưng Đinh Vân Tề, hắn không ở chỗ chúng tôi. Hắn không ở đây, có Vô Song ở đây mà. Tôi ấy mà,

    Muốn nhờ cô Vô Song giúp một việc. Vô Song có thể giúp được gì? Có Vô Song, thì Đinh Vân Tề sẽ xuất hiện. Muốn dùng Vô Song làm mồi nhử, dụ bắt Đinh Vân Tề? Dụ bắt. Sao tôi không nghĩ ra ý tưởng này chứ? Thế này đi, Châu chưởng môn,

    Chỉ cần cô Vô Song phối hợp, đi với chúng tôi một chuyến, bất luận Đinh Vân Tề có xuất hiện hay không, ngày mai tôi nhất định sẽ để cô ấy về. Có được không? Cậu định làm gì Đinh Vân Tề? Việc này thực sự không phiền ông phải lo.

    Ông kinh doanh tiền trang, tính toán thạo hơn tôi. Thế nào? Một người đổi Ngũ Môn. Ông không lỗ chứ? Tướng quân. Cậu tính toán thực sự giỏi đấy. Tuy rằng Đinh Vân Tề không phải là người của Ngũ Môn chúng tôi, nhưng dù sao

    Cậu ta là hậu nhân của thiên quan nhà họ Đinh. Dùng Vô Song làm mồi nhử, để bắt người của nhà họ Đinh, vụ làm ăn này… Không làm. Châu tiên sinh, bản sắc anh hùng, nghĩa khí ngút trời. Lạc mỗ vô cùng bái phục. Nhưng tiếc là từ xưa anh hùng…

    Đa phần đều nhụt chí. Anh hùng thì không dám nhận, nhưng vì danh tiết của Ngũ Môn, thà làm ngọc nát.