Phim Hành Động Bí Ẩn Hay | Hứa Khải, Chung Sở Hi | Lạc Lối Dưới Lòng Côn Luân Tập 01 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Lạc Lối Dưới Lòng Côn Luân] [Tập 01] [Tương truyền] [bên trong Di tích Côn Luân giấu kho báu] [được cất giấu bí mật trăm ngàn năm nay của Ngũ Môn.] [Thiên quan đảm nhiệm nhiều lần của Ngũ Môn]
[dẫn theo đệ tử các phái dưới trướng bảo vệ qua các đời.] [Mấy trăm năm nay,] [khiến đám người nhòm ngó kho báu không thể xuống tay.] [Đầu thời kỳ Dân Quốc,] [thời cuộc rối ren.] [Thiên quan đương nhiệm Đinh Viễn Sơn mất tích,] [Ngũ Môn tan rã,] [mạnh ai nấy làm.]
[Các thế lực thèm muốn kho báu Côn Luân] [rục rịch ngóc đầu dậy.] [Thiếu Thiên quan Ngũ Môn đang du học ở nước ngoài] [Đinh Vân Tề] [nhận được điện báo của phụ thân.] [Nguy hiểm,] [mau quay về.] [Vậy nên] [vội vã bí mật chạy về Thượng Hải.]
[Thiếu Thiên quan Ngũ Môn – Đinh Vân Tề] [Đại sư huynh Phát Khâu, Ngũ Môn – Hoa Tinh Thần] Triều Sơn Minh Đường ai làm chủ? Nói cái gì tôi nghe hiểu được ấy. Cậu chính là con trai của Đinh Viễn Sơn, Đinh Vân Tề? Chàng trai,
Bên trong bọc đồ của cậu là gì thế? Biết cũng khá nhiều đấy. Anh là ai? Tại hạ là môn khách dưới trướng Phát Khâu tướng quân, Hoa Tinh Thần. Sư phụ tôi là trưởng môn Phát Khâu, Châu Cừu Hải. Chàng trai nhà họ Đinh, bên trong bọc đồ của cậu
Rốt cuộc là thứ gì? Nửa đêm nửa hôm các người không về nhà ngủ, đều uống nhầm thuốc rồi hả? Con trai của kẻ phản bội, cũng lắm lời quá đó. Đánh lén tôi ư? Một người trong giang hồ, cậu có tuân thủ quy tắc không thế? Vốn cũng không phải mà.
Bắt người! Đuổi theo! [Tiểu sư muội Phát Khâu, Ngũ Môn – Vô Song] Vẫn bám lấy hả? Không được đi! Vân Tề ca ca, cứu em! Vô Song. Tiểu tử đáng ghét, cuối cùng cũng nhận ra em rồi. Anh cao lên không ít đó. Tiểu tử đó chạy đi đâu mất rồi?
Đi thôi! Rõ ràng tôi nhìn thấy chạy về bên này mà. Vô Song đi đâu rồi? Đuổi theo! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Bây giờ toàn thế giới đều đang tìm cha anh. Bọn em vẫn luôn âm thầm giám sát nhà các anh.
Nói em nghe đi, sao anh lại quay về thế? Cha, Tam Cân. Anh ở Anh nhận được điện báo của cha anh, chạy tới nhà ở Thượng Hải. Cha và Tam Cân đều không ở đó. Trong nhà hình như rất lâu rồi không có người ở. Sau đó cảnh sát liền xông vào.
[Đội trưởng Đội truy bắt Cục Cảnh sát – Hạ Bưu] Đinh Vân Tề đúng không? Ai đó? Cảnh sát. Cậu đi với tôi một chuyến. Đi đâu? Làm gì? [BỊ TRUY NÃ] Cha cậu Đinh Viễn Sơn là ông trùm trộm mộ hiện tại đang bị truy nã. Không thể nào.
Ông ấy làm về khảo cổ, không phải kẻ trộm mộ, các người nhầm rồi. Là đúng hay sai, về cục với tôi rồi nói. [BỊ TRUY NÃ] Tôi từ chối. Chuyện này không do cậu quyết đâu. Đi thôi. Đi cẩn thận, không tiễn. Đuổi theo! Chia ra đuổi! Đuổi theo! Bên này!
[Á Thái – Công Ty Thương Mại] [Anh vẫn luôn chán ghét Ngũ Môn,] [chán ghét giang hồ.] [Để không làm thiên quan,] [sáu năm trước anh giận dỗi phụ thân bỏ nhà ra đi,] [tới nước Anh học y.] [Cha anh cả đời hiếu thắng,]
[tuyệt đối sẽ không mở miệng cầu xin người khác.] [Lần này có thể vội vã thúc giục anh quay về] [nhất định là đã xảy ra chuyện lớn.] [Anh vội vã trở về,] [không tìm thấy cha anh.] [Nhà lại bị cảnh sát theo dõi,] [anh không có nơi nào để đi,]
[chỉ có thể tới tháp chuông] [nơi thu nhận Tam Cân lúc nhỏ] [để thử vận may.] [Tam Cân quả nhiên đang ở tháp chuông,] [nhưng cậu ấy cũng nửa năm chưa gặp cha anh rồi.] [Chỉ nói cảnh sát và rất nhiều người đều đang tìm cha anh.] [Anh biết,]
[cha anh chắc chắn đã gặp phải phiền phức rồi.] [Vậy nên định buổi tối lặng lẽ về nhà xem thử] [có thể tìm thấy manh mối gì không.] Rốt cuộc hiện tại cha anh đã xảy ra chuyện gì, hãy nói những điều em biết với anh đi. Em nghe nói, nửa năm trước
Cha anh dẫn đốc quân tới mở Di tích Côn Luân. Sau đó kết quả không biết tại sao lại biến thành trùm trộm mộ. Em cũng chỉ nghe nói thôi. Cụ thể thì em cũng không rõ. Vậy tại sao lại trở thành kẻ phản bội Ngũ Môn?
Còn chẳng phải là vì Di tích Côn Luân sao. Sư phụ em nói, cha anh dẫn người ngoài tới mở Di tích Côn Luân, chính là kẻ phản bội lớn nhất của Ngũ Môn. Cho dù có đuổi theo tới chân trời góc bể cũng phải bắt được ông ấy.
Vậy em đuổi theo anh tới đây cũng là vì cái này à? Em? Đúng, em muốn bắt anh. Đồ đầu heo nhà anh! Sư phụ không cho em đến, là em chủ động muốn đến. Anh nghe em khuyên một câu đi. Mau đi đi, quay lại nước ngoài gì đó của anh đi.
Không thể nào. Cha anh xảy ra chuyện lớn như thế, anh không thể đi được. Cha anh võ công cao cường, lại thông minh. Nhiều người tìm ông ấy khắp nơi như thế, chẳng ai tìm được đâu. Vậy thì chứng tỏ ông ấy trốn rất kỹ. Anh lo lắng cái gì chứ?
Anh cũng thấy tình hình rồi đó. Sư phụ em, cả cảnh sát nữa, không bắt được cha anh thì sẽ không chịu để yên đâu. Anh ở lại đây sẽ chỉ khiến tình hình trở nên phức tạp hơn thôi. Anh cũng không giúp được gì.
Đừng để tới lúc đó cha anh không sao, ngược lại là anh bị kéo vào đó. Vậy nên em nghĩ đi nghĩ lại, anh, chỉ có thể đi thôi. Đây là toàn bộ gia tài của em, cầm lấy đi. Được rồi, em phải quay về trước đây. Anh tự bảo trọng nhé.
Em cũng thế. Người đâu rồi? Không đánh lại được, chạy mất rồi. Bên nào? Bên kia. Đuổi theo! Thiếu gia, uống nước đi ạ. Đây là thư tôi viết cho cha tôi. Mỗi lần lão gia về nhà đều sẽ mở ra đọc một lần. Đây là thứ gì vậy ạ?
Đây hình như không phải của nhà chúng ta đâu nhỉ? Sư phụ. Các đệ tử tới đây để báo cáo. Sư phụ, đệ tử vô dụng, để Đinh Vân Tề chạy mất rồi. Xin sư phụ trách phạt. [Chưởng môn Phát Khâu, Ngũ Môn – Châu Cừu Hải] Chạy rồi mới là bình thường.
Không chạy vậy thì không phải con trai Đinh Viễn Sơn. Trên người hắn khoác một bọc đồ, không biết bên trong đựng cái gì. Nhưng con đã không ngăn lại được. Đinh Viễn Sơn không thể để thứ quý giá ở nhà đâu. Không lấy được thì thôi vậy. Chuyện đó cũng không sao.
Liệu có Truy Hồn Lệnh của thiên quan không? Không thể nào. Nhưng chúng ta đã đi tới đi lui lật tung nhà họ Đinh lên một lượt rồi, căn bản không phát hiện ra có nơi nào có thể giấu được đồ. Thiên quan nhà họ Đinh ngoài việc truyền dạy võ công,
Còn giỏi việc thiết kế cơ quan hơn. Người nào cũng là thợ có tay nghề giỏi. Đáng tiếc, đáng tiếc quá! Đến đời Đinh Viễn Sơn coi như là kết thúc rồi. Còn trở thành tội nhân của Ngũ Môn. Còn Vân Tề thì, từ nhỏ đã không thích Ngũ Môn,
Cũng không thích giang hồ. Lần này quay về không biết cậu ta có dự định gì. Cứ xem thêm đã. Được rồi. Các con cũng vật lộn cả buổi tối rồi, mau đi nghỉ ngơi đi. Vâng. Vô Song. Sư phụ. Vân Tề so với trước đây có thay đổi gì không? Sư phụ,
Thay đổi nhiều lắm. Con suýt nữa không nhận ra anh ấy luôn. Lúc nhỏ chỉ có một chút thế này, bây giờ thành một người cao thế này luôn. Không nhận ra ngoại hình không đáng sợ, sợ con người thay đổi, thế thì mới đáng sợ. Sẽ không đâu, sư phụ.
Sao Vân Tề có thể thay đổi được chứ? Ừ. Con đi nghỉ ngơi đi. Vâng. Tôn Quyền thời trẻ đã thống lĩnh ba quân. – Chiếm cứ Đông Nam, quyết không đầu hàng. – Bán báo đây! Bán báo đây! – Thử hỏi, – Cậu bé.
– anh hùng trong thiên hạ ai có thể địch nổi. – Cho tôi một tờ. [Thân Báo] Bán báo đây! Con trai bất hiếu, – Vân Tề, – Bán báo đây! [Cục Cảnh Sát] quỳ giữ tổng giác tử địa. [Cục trưởng Cục cảnh sát – Lạc Vân Tùng] [Thân Báo]
Khá khen cho câu “Tôn Quyền thời trẻ đã thống lĩnh ba quân”. Không tìm thấy lão anh hùng, lại xông ra một anh hùng trẻ. Cục trưởng, Đinh Vân Tề này cũng kiêu ngạo quá rồi. Không những không chạy còn đăng báo rêu rao như thế.
Đây rõ ràng là đang tuyên chiến với chúng ta. Sai rồi. Đây không phải đang tuyên chiến. Đây là đang hỏi đường. Hỏi đường? Là… Thực ra Đinh Vân Tề cũng không biết cha cậu ta đang ở đâu. Sở dĩ cậu ta đăng báo rêu rao như thế
Là để sau khi Đinh Viễn Sơn đọc báo có thể chủ động liên lạc với cậu ta. Cậu ta không biết cha mình ở đâu. Con trai bất hiếu Vân Tề, quỳ giữ tổng giác tử địa. [Con trai bất hiếu Vân Tề quỳ giữ tổng giác tử địa.]
Tổng giác tử địa chính là điểm mấu chốt. Đây chính là địa điểm cậu ta hẹn gặp Đinh Viễn Sơn. Đây là mật hiệu của Ngũ Môn. Ai có thể biết được là ở đâu chứ. Không phải mật hiệu. Tổng giác tử địa. Thời gian địa điểm đều rất rõ ràng. Chắc là
Đây chính là nơi mà chỉ hai cha con họ biết. Tổng giác chính là chỉ bảy tám tuổi. Cửu tử nhất sinh chính là tử. Tử địa chính là chỉ nơi xảy ra sự kiện đó. Sư phụ, Tôn Tam Huyền của Mô Kim có động tĩnh bất thường.
Theo báo cáo của cơ sở ngầm dọc đường, hắn ta đang trên đường tới Thượng Hải rồi. Tính từ ngày xuất phát, chắc là sau khi Đinh Vân Tề đăng báo. Xem ra vẫn có người biết nơi đó rồi. Thiếu gia, cậu nói xem, lão gia đã đọc được báo chưa? Không biết.
Vậy đám người đối đầu với lão gia, bọn họ đã đọc được chưa? Liệu họ có tới tìm cậu không? Đến đi. Tôi đang đợi đó. Nếu thật sự xảy ra xung đột thì phải làm sao chứ? Xảy ra xung đột đương nhiên sẽ gây ra động tĩnh lớn. Động tĩnh không lớn,
Sao cha tôi biết được chứ. [Tiền Trang Thái Ất] Các vị đệ tử, để truy bắt kẻ phản bội của Ngũ Môn, Đinh Viễn Sơn, chúng ta đi một mạch từ tổng đà của Hồ Bắc đến phân đàn Thượng Hải, đã ba tháng rồi. Nhưng vẫn chưa tìm thấy
Tung tích của Đinh Viễn Sơn. Nhưng nay có tin tức nói, vây cánh của Đinh Viễn Sơn hôm nay sẽ tụ họp với hắn ở Thượng Hải. Phát Khâu ta phải chỉnh đốn kỷ cương cho Ngũ Môn. Đến lúc đó, các vị đệ tử nghe lệnh hành động.
Nếu có ai nương tay, để lộ tin tức… gia pháp vô tình. Vâng. Cục trưởng, bên đó có tin tức rồi. [Đêm nay chặn giết Tôn Tam Huyền tại bến tàu.] Châu Cừu Hải quả nhiên sắp hành động rồi. Xem ra chuyện của giang hồ phải để người giang hồ xử lý.
Bưu Tử. Cục trưởng. Buổi tối tập kết đội ngũ. Vâng. Đưa Cửu Thiên theo. Vâng. [Bến Đò Phía Nam] [Bến Đò Phía Nam] [Bến Đò Phía Nam] [Bến Tàu Vận Chuyển Hàng Hóa] [Bến Tàu Vận Chuyển Hàng Hóa] [Chưởng môn tạm thời của Mô Kim, Ngũ Môn – Tôn Tam Huyền] Tam Nhi.
[Tháp Trống] [Hàng Hóa Toàn Cầu Tam Dương] [Em trai Lạc Vân Tùng – Lạc Cửu Thiên] Cậu ngắm bắn vào đâu vậy? Tôi… Có biết ngắm bắn vào đâu không? Cậu không biết. Tôi nói cậu nghe. Lúc đông người, ai đứng cao thì cậu ngắm vào người đó.
Đây gọi là bắt giặc phải bắt vua trước, biết không? Vâng, Thiên thiếu gia. Ngắm chuẩn vào. Lâu rồi chưa thấy cảnh tượng hoành tráng như này chứ gì, đúng không? Không có mệnh lệnh của tôi đừng nổ súng lung tung đó. Dọa người ta chạy mất đó. Vâng. Tam Nhi.
Đang tìm người hay là tìm đồ thế? Tôi đang bảo là sao lại có sát khí lớn như thế, hóa ra là Châu trưởng môn à. Sao ông lại chạy tới Thượng Hải thế? Bày ra thế trận lớn như này là vì việc gì thế? Thanh lý môn hộ. Thanh lý môn hộ.
Thanh lý môn hộ mà ông không thanh lý ở tổng đà, sao lại chạy tới Thượng Hải thế? Nói ngươi là đồng bọn của Đinh Viễn Sơn, kẻ phản bội của Ngũ Môn, ngươi không phục? Không phục. Ngũ Môn tan đàn xẻ nghé nhiều năm, chưa bao giờ tụ họp lại nghị sự.
Nói Đinh gia là kẻ phản bội, e rằng chỉ có một phái Phát Khâu của ông thôi đúng không? Chính vì Ngũ Môn suy tàn nhiều năm, vậy nên bây giờ càng phải chấn chỉnh lại cương lĩnh. Phàm là kẻ làm trái quy tắc của môn phái
Bắt buộc phải truy bắt diệt trừ. Phát Khâu! [Công Ty Lộc Cửu Hằng Thiên] Châu Cừu Hải, chính phủ đang càn quét Ngũ Môn. Chúng ta cần gì phải tàn sát lẫn nhau chứ. Chính phủ là chính phủ, Ngũ Môn là Ngũ Môn. Thanh lý môn hộ là việc quan trọng hàng đầu.
Được. Nếu đã như thế, thì hãy đến đi. Tôi còn sợ ông chắc. Vô Song! Bày Tốn Phong Úng. Tốn Phong Úng. Bây giờ sợ thì đã muộn rồi. Họ… thế này… thế này… Nói chuyện bao lâu rồi? Nói chuyện… cũng được một lúc rồi. Tôi coi thường nhất
Đám người trong giang hồ các ông. Nói chuyện cái gì chứ. Cứ trực tiếp ra tay đi. Tiết Lão Quái, chẳng phải ông cũng là người giang hồ sao? Giang hồ này, đều ở đây nói chuyện cả à? Chẳng phải trong Bình thư nói
Tay nhấc lên, đao hạ xuống, có ân báo ân, có thù báo thù sao? Đây là làm gì thế này? Thì… thì đây là thời Dân Quốc mà. Giang hồ đều thụt… thụt… thụt lùi rồi. Thụt lùi gì chứ. Đây là thoái hóa rồi. Ông nói xem, bây giờ chúng ta
Càn quét bọn trộm mộ. Tra xét gắt gao như thế. Ngũ Môn thì hay rồi. Ngang nhiên hẹn đánh nhau, còn ở ngay trên quảng trường. Đây không phải là ngốc sao? Đúng là… ngốc! Nhìn tuổi tác không giống Đinh Viễn Sơn. Châu Cừu Hải giở trò gì vậy?
Huy động nhân lực bắt những người này làm gì? Đừng nóng vội. Người nên đến đều sẽ đến thôi. Vô Song của Phát Khâu bái kiến anh ba. Tam Nhi. Hôm nay ta sẽ không bắt nạt ngươi nữa, để đồ đệ của ta – Vô Song, để con bé điều khiển trận pháp.
Anh ba, trước giờ chưa có người nào phá được Tốn Phong Úng, cần gì phải làm tổn hại đến tính mạng huynh đệ nhà mình chứ. Có gì quan trọng hơn việc còn sống chứ. Quay đầu đi, anh ba. Cảm ơn đã nhắc nhở. Nhưng cô nói sai rồi, có vài chuyện
Nó còn quan trọng hơn cả tính mạng. [Lệnh] Bắt trưởng môn tạm thời của Mô Kim, Tôn Tam Huyền và sáu người đi cùng hắn. Bày trận! Đến đi. Để tôi chiêm ngưỡng thử Tốn Phong Úng nổi danh trăm năm này. [Lộc Cửu] Các loại màu sắc đại diện cho một cửa.
Mỗi cửa là một tầng kiếp. Năm cửa liên kết với nhau, thần quỷ khó thoát. Tụ! Mô Kim Úy. Tụ! Thu! Xét theo võ thuật, chắc là người của Mô Kim. Hiệu úy Mô Kim. Thú vị đó. Ngũ Môn suy bại, các môn phái an phận ở một góc.
Chỉ có người của Mô Kim vẫn luôn đi theo Đinh Viễn Sơn. Vở kịch đệm đến rồi, màn chót cũng không xa nữa đâu. Anh ba, làm thế nào đây? Nổ đạn tín hiệu. Tam Nhi, vẫn còn quân cứu viện hả? [Tháp Trống] Phản Tẩu Thất Tinh. Có cửa ra, quay đi!
Anh ba giỏi lắm, đợi anh ở trận thứ hai nhé. Đây là trận pháp của Bàn Sơn. Cẩn thận ám khí. Đi đi. Lấy được đồ rồi đừng làm tổn hại đến tính mạng của hắn. Một người nữ xông đến đúng không? Người… người mặc đồ đỏ ấy. Người này được đấy.
Chỗ tôi nhìn không rõ, chỗ cậu nhìn rõ được không? Chỗ cậu chỉ có một con mắt, cậu tự nhìn đi. Nào, nào, nào. Cái này của cậu… cũng không nhìn được mà. Ngược rồi. Người này… người này… người này được đấy. Cô nương này giỏi đó! Cô nương này giỏi đấy.
Đây chẳng phải là thần tiên sao? Đây chẳng phải là thần tiên tỷ tỷ sao? Trông trắng thật đó! Tôi lại thích giang hồ rồi. Giang hồ tốt thật đấy! Trong giang hồ có nam nữ giang hồ đó. Tam Nhi, từ khi Tốn Phong Úng được sáng tạo ra tới nay
Chưa từng có ai phá được trận pháp này đâu. Hôm nay cho dù Đinh Viễn Sơn ở đây, ông ta cũng không phá nổi đâu. Ta khuyên ngươi vẫn nên tự kết thúc đi. Vậy cũng chưa hẳn đâu. Cục trưởng, Đinh Vân Tề. Cậu chắc chắn là cậu ta à?
Không sai, chính là cậu ta. Càng ngày càng thú vị rồi. Tên nhóc… tên nhóc này được đó. Lên đó từ lúc nào thế? Chàng trai trẻ ở đâu thế? Võ công lợi hại đấy. Lên đó từ lúc nào thế? Cậu ta tuổi khỉ hả? Để tôi xem thử nào.
Giang hồ này có mùi vị của giang hồ rồi đó. Là Vân Tề hả? Anh ba, lâu rồi không gặp. Anh vẫn khỏe chứ? Khỏe. Vô cùng khỏe. Cậu đến rồi, thì càng khỏe hơn. Cũng rất có sức sống đấy. Trông cũng không tồi, mà sao lại đi trộm mộ chứ.
Đáng tiếc quá đi! Tôi tốn bao nhiêu tiền mới chuộc lại được cho cô nương kia chứ. Em yên lặng chút đi. Nhiều chuyện thật đó! Người đến có phải Vân Tề không? Đúng thế. Gia phụ là Thiên quan Côn Luân, Đinh Viễn Sơn. Bác Châu, lâu rồi không gặp.
Bác cũng vẫn khỏe chứ? Khỏe, rất khỏe. Vân Tề, thân phận Thiên quan Côn Luân này đã không liên quan gì tới cha cậu nữa rồi. Ngũ Môn thanh lý môn hộ, người ngoài hãy tránh đi. Cách biệt sáu năm, không ngờ bác Châu ôn hòa trước đây
Cũng có một mặt bá đạo như thế này. Vân Tề. Ông ta nói cha cậu là kẻ phản bội, nói tôi là đồng bọn. Nói cái gì mà thanh lý môn hộ, thực tế chính là thanh lý cha cậu và tôi. Vậy tôi biết rồi. Kẻ địch của cha tôi
Chính là kẻ địch của tôi. Vân Tề. Cậu không phải người trong Ngũ Môn. Bá bá không muốn để cậu mất mạng một cách vô ích. Cha cậu, ông ta là một kẻ phản bội. Thiên quan Côn Luân là người đứng đầu Ngũ Môn. Loại thân phận như kẻ phản bội này
Sao có thể dùng trên người ông ấy được. Theo một người bên ngoài Ngũ Môn như cháu thấy, người phản đối ông ấy mới là kẻ phản bội. Nói hay lắm, Vân Tề. Sao tôi lại không nghĩ tới nhỉ. Lão Châu, nói ông đó. Dựa theo quy tắc của Ngũ Môn,
Nếu anh ba phá được Tốn Phong Úng này, thì sẽ rửa sạch được tội danh kẻ phản bội, không cần phải thăng đường hội thẩm. Nhìn có vẻ sắp mưa rồi, có phá trận này nữa hay không? Thời đại nào rồi mà còn phá trận? Quy tắc lúc nào chứ? Bác Châu.
Cháu đưa người đi trước đây. Về nhà uống ngụm rượu nóng, còn không hơn chúng ta ở đây dầm mưa sao? Bác nói đúng không? Được. Muốn đưa người đi vậy thì xem cậu có bản lĩnh này hay không đã. Giục trận! Đắc tội rồi. Tốn Phong Úng trận thứ ba.
Là trận của chính Phát Khâu bọn họ. Các anh em, cẩn thận! Liễu Diệp Phi Nhứ? Liễu Diệp Phi Nhứ. Đây là… Tuyệt học của thiên quan một phái. Không ngờ Đinh Vân Tề này lại vận dụng thành thục như thế. Món đồ chơi này được đó!
Làm tôi xem tới mức hưng phấn rồi này. Ông, ông… Ông có thể tới giang hồ của bọn ông mua chút đồ này về mang bên mình không? Bắt chỗ nào, đâm chỗ đó. Được.