Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 36 | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 36] [Thế sự vô thường] Hôm nay thầy được ra ngoài, em đến đón ông ấy. Cũng chỉ còn mỗi cậu nhớ tới anh ấy. Không phải đâu cô. Là Đồn trưởng gọi điện thoại nhắc em đến đấy.

    Ông ấy cũng muốn đến, nhưng trong đồn nhiều việc quá, không còn cách nào khác. Cô hiểu. Nha Nha không đến à cô? Cô không cho nó đến. Kiến Quân sẽ không muốn Nha Nha nhìn thấy anh ấy bước ra từ nơi như thế này. Cô à,

    Bây giờ độ bao dung của xã hội đã khác trước rồi. Thầy em là vì uống rượu lái xe mới phải vào tù. Sau khi ra ngoài cũng sẽ không ảnh hưởng lớn tới cuộc sống sau này của ông ấy. Chuyện cũng đã qua rồi, tốt nhất là sau này

    Cô đừng đề cập tới chuyện này trước mặt thầy và Nha Nha nữa. Cảm ơn em, cô nhớ rồi. Ra rồi. [Trại tạm giam thành phố Bình Lăng] Anh nhìn anh kìa, mới vào đó có nửa năm mà trông cứ như già đi hai, ba tuổi rồi ấy. Thầy, thầy ra rồi ạ.

    Đồn trưởng bảo em thay mặt mọi người đến đón thầy. Cảm ơn cậu, Dương Thụ. Cảm ơn cả Đồn trưởng nữa. Mình về nhà thôi. Dương Thụ, về cùng bọn cô nhé. Làm bữa cơm tẩy trần cho thầy cậu. Cô ơi, cả nhà cô đoàn tụ, em xin phép từ chối ạ. Thầy,

    Đồn trưởng nhờ em nhắn với thầy, sau này công việc hay cuộc sống có khó khăn gì thì gọi cho em. Các đồng nghiệp trong đồn đều sẽ cố gắng hết sức giải quyết giúp thầy. Cảm ơn Đồn trưởng và mọi người. Chu Tuệ, em ra xe đợi anh,

    Anh nói vài lời với Dương Thụ. Được. Không sao. Dương Thụ, cảm ơn em. Thầy, thầy che ô đi. Mọi người đều khoẻ chứ? Chắc là đều khoẻ cả. Chắc là? Thế là thế nào? Thầy, em vẫn chưa nói với thầy, bây giờ em bị điều tạm về Cục thành phố

    Làm điều tra nghiên cứu. Chuyện lúc nào vậy? Không phải là tại thầy đấy chứ? Làm gì có chuyện đó hả thầy. Sau này đừng gọi thầy là thầy nữa. Thầy không xứng làm thầy cậu. Đây cũng là tốt cho cậu. Thầy đừng nói như vậy. Thầy mãi mãi là thầy của em.

    Những gì thầy dạy em suốt cuộc đời em đều có thể tận dụng được. Tấm gương xấu đúng không? Không phải đâu thầy, thầy đừng bao giờ nghĩ vậy. Gần đây trong đồn đang bận việc gì thế? Thầy, Đồn trưởng còn dặn đi dặn lại, bảo em nhắn với thầy là

    Sau này thầy không còn là cảnh sát nữa, việc ở trong đồn thầy không cần phải lo nữa, cứ an tâm sống cuộc sống yên ổn của mình là được. Cảm ơn cậu có lòng đến đón thầy. Cảm ơn cậu. Kiến Quân! Cậu có biết một người đã từng làm cảnh sát…

    Cậu một mình ở cục nhớ thường xuyên về đồn thăm mọi người. Em biết rồi. Em cũng nhớ đồn, nhớ mọi người, nhớ tập thể ấy. Lên xe, lên xe đi. Dương Thụ, tạm biệt nhé! Tạm biệt cô ạ! Thầy ơi, tạm biệt! Vào đi. Đồn trưởng.

    Đồn phó Trình, có việc gì à? Anh lại đây đi. Sao thế? Có cần gọi anh ấy lên đây không? Kiến Quân! Đến rồi à! Đồn trưởng. Thế nào? Vẫn khoẻ chứ? Khoẻ ạ. Đồn trưởng, anh cũng khoẻ chứ? Tôi khoẻ. Vậy thì tốt. Chu Tuệ nói với tôi

    Trong đồn cũng giúp đỡ nhiều. Nên tôi muốn tới đây để nói lời cảm ơn với mọi người. Chuyện nhỏ, có đáng gì đâu. Kiến Quân này, Chu Tuệ cũng là cô gái được nuông chiều từ nhỏ, có thể chịu đựng được sáu tháng này cũng chẳng dễ gì. Cậu phải trân trọng,

    Trân trọng Chu Tuệ, trân trọng đứa nhỏ, trân trọng gia đình này của cậu. Sống cho đàng hoàng. Nghe chưa hả? Em biết rồi. Cám ơn anh, Đồn trưởng. Trong đồn đang nhiều việc lắm, nên tôi không dẫn cậu lên nữa. Cậu về nhà trước đi.

    Chịu khó giúp Chu Tuệ làm việc nhà, gánh vác giúp cô ấy phần nào. Đồn trưởng, tôi về đây. Anh Tào! Anh đi trước đi. Đồn trưởng, Đồn trưởng! Anh nói xem, Kiến Quân cũng gần 40 tuổi rồi. Lại vừa mới chịu trách nhiệm hình sự, chắc là rất khó tìm việc.

    Có phải là mình nên nghĩ cách giúp anh ấy không? Làm cảnh sát cả nửa đời người, cũng chẳng biết kĩ năng gì khác, làm được gì chứ? Thế này đi. Cậu đến khu vực quản lý khác nghe ngóng thử, xem có cần một chức vụ như là Đội trưởng đội bảo vệ

    Để cậu ta làm không? Việc gì phải đến khu vực quản lý khác? Cứ ở khu vực quản lý của mình được rồi. Chúng ta đều quen biết Kiến Quân, ở khu vực quản lý của mình có chuyện gì thì cũng giúp đỡ được. Không ở khu vực quản lý của mình được.

    Phải chặt đứt hi vọng của cậu ta. Đồn phó Trình, cậu gọi cho Đồn trưởng Tề bên phố Miếu Tiền. Bên họ bây giờ chẳng phải là đang có rất nhiều trung tâm thương mại mới mở sao? Thế thì chắc chắn sẽ cần một người bảo vệ có kinh nghiệm. Nhớ này,

    Nhất định phải tìm chức Đội trưởng đội bảo vệ. Bằng không kiếm được ít quá, cũng không đủ để cậu ấy sống. Thôi được rồi, cứ thế đi. Đó là tích cóp cả đời của bố và mẹ con đấy. Đồng chí cảnh sát. Tôi đã đến báo án mấy lần rồi,

    Anh xem có thể giúp tôi giải quyết trước không? Phía trên lầu họ mất trật tự quá. Cả đời khó khăn lắm mới tích cóp được Yên nào. mà sao bố lại quăng vào đó chứ hả? Hơn nữa trang web đó bố xem có hiểu không? Đó toàn là tiếng Anh cơ mà.

    Bố xem hiểu bố bỏ vào đó cũng được, bố không hiểu thì bố bỏ vào đó làm cái gì hả bố? Số tiền này của mình không tìm lại được thì làm thế nào đây? Bố bảo con và mẹ sau này biết ló mặt ra đường thế nào đây? Bố,

    Bố nghe lời đi. Thế nào? Cảnh sát sẽ giúp mình tìm lại tiền. Vẫn chưa có động tĩnh, không có gì bất thường cả. Ngày nào anh ta cũng lái xe đi khắp nơi, thỉnh thoảng ghé tiệm mát-xa chân. Dạo này buổi tối cũng không đưa con gái về nhà.

    Đây là ghi chép hành trình của anh ta à? Sao bố nỡ lòng nào vậy bố? – Để mất đứa nhỏ thì làm sao ông nói đi! – Bố mẹ tích cóp cả đời được số tiền này dễ lắm à? – Thằng con mình mà về đón nó

    – thì biết ăn nói thế nào đây? – Mình đi nói rõ với cảnh sát đi. – Lão già này làm sao thế hả? – Bố nghe con, mình đi nói rõ ràng với cảnh sát đi. Đúng thật là! Bố mà không nói rõ ràng với cảnh sát

    Thì mình không tìm lại số tiền này được đâu. Thầy! Anh Tào! Kiến Quân? Sao anh lại tới đây? Anh Thành, Đại Vi. Có chuyện gì không? Không có gì, không có gì. Tôi chỉ muốn nhìn chút thôi. Nhìn, nhìn đi. Tôi muốn muốn vào trong xem một chút, được không?

    Kiến Quân, anh nói gì vậy hả? Đây là nhà anh cơ mà. Để em đi mở cửa. Kiến Quân. Hai người cứ làm việc của mình đi, đừng làm ảnh hưởng tới công việc. Không sao, không sao, tôi tự mở được. Anh Thành, anh làm việc tiếp đi.

    Đại Vi, làm phiền cậu rồi, tôi tự mở được. Anh Tào, đổi mật khẩu rồi. Anh mau vào đi. Đồng chí Tào Kiến Quân. Niềm tin vững chắc, trung thành với nghĩa vụ. [Lễ trao tặng Huân chương] Nằm lòng tôn chỉ, hết lòng vì dân.

    Anh can đảm xung phong, có tinh thần gánh vác. Có cống hiến to lớn cho sự ổn định xã hội của khu vực. Bức ảnh này vẫn còn ở đây à? Vâng. Đây là vinh dự của đồn chúng ta, cũng là vinh dự của anh. Anh Trần, tôi về đây. Kiến Quân.

    Sống thật tốt. Vì em dâu, cũng là vì đứa nhỏ, sống thật tốt nhé. Chào buổi sáng, Đại Vi. Chào buổi sáng. Đụng phải giờ cao điểm tắc đường rồi đây. Chừng nào đến vậy bác tài? Chắc là người ta mới xuống ca tối. Trên xe ngủ một giấc đi.

    Sao lại là anh? Cậu còn chưa lên xe tôi đã nhận ra cậu rồi. Trái đất này bé thật đấy. Anh không phải là lái xe buýt sao? Sao lại chạy xe công nghệ? Làm thêm ấy mà. Bố tôi khám bệnh nợ một đống tiền. Bố tôi mất rồi.

    Chẳng phải là anh đã hiến rồi sao? Vốn định lấy gan của tôi, sau này kiểm tra thì không tương thích. Nhưng đã làm phẫu thuật rồi. Thế thì phẫu thuật kiểu gì? Kiếm được một nguồn gan tương thích. Vốn là của người khác, nhưng người đó bệnh tình chuyển biến xấu,

    Mất rồi. Sau đó mấy người xếp hàng phía trước đều không tương thích, nên đến lượt bố tôi thôi. Thế chẳng phải tốt quá rồi sao? Nói thế này đi, con người nhiều khi đều là do cái số cả. Nguồn gan tương thích rồi đấy,

    Chẳng được mấy ngày thì xuất hiện thải trừ. Bệnh tình chuyển biến xấu rồi mất thôi. Toàn là những chuyện gì thế này? Cũng coi như là chuyện tốt đi. Bây giờ tôi chạy xe công nghệ thế này cũng khá ổn. Ngày nào cũng gặp những người khác nhau,

    Nghe những câu chuyện khác nhau, nói những chuyện khác nhau. Tâm trạng tốt. Con người ấy à, một khi tâm trạng đã tốt thì gì cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nợ nần cũng chẳng phải việc gì to tát. Tôi trả cũng nhanh lắm. Cậu nói xem

    Đây là chuyện tốt hay chuyện xấu? Vậy anh có còn chạy xe buýt không? Chạy chứ! Đó là công việc chính của tôi, còn đây chỉ là làm thêm mà thôi. Chỗ nào? Cao ốc Lam Minh. Toà nhà mới xây ở phố Lệ Nguyên ấy. Chắc là anh không biết,

    Bên trong toàn là công ty mạng xã hội. Vào cổng phải nhận diện khuôn mặt, đẳng cấp lắm luôn. Chức vụ gì thế? Thì anh đã dặn rồi còn gì, Đội trưởng đội bảo vệ. Nhưng mà là phó thôi. Sao lại là phó vậy? Đồn trưởng, anh không biết đấy thôi,

    Anh nghĩ xem một đội bảo vệ nhỏ cũng chỉ cần một đội trưởng là được, làm gì có vụ đội phó ở đây. Là em ép anh Tề xuống nước cầu xin người ta lập ra một chức vụ riêng như thế cho Kiến Quân đấy.

    Thế một tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền? Không nhiều, tầm 5 nghìn tệ. Cậu nói với Kiến Quân, bảo cậu ấy làm cho đàng hoàng. Cố gắng thăng chức sớm, kiếm thêm chút tiền. Thực ra Chu Tuệ thấy vui lắm. Cô ấy nói Kiến Quân từ ngày về đến giờ

    Không ra ngoài, ngày nào cũng ở lỳ trong phòng. Kiếm việc gì cho anh ấy làm, dù không kiếm được bao nhiêu, cô ấy vẫn cảm thấy vui. Cô vợ này của Kiến Quân đúng là tốt thật. Đồn trưởng. Tiền Trình. Đồn phó Cao. Đồn trưởng, mời anh ăn cơm. Chính trị viên.

    Tôi có một tin vui quan trọng muốn tuyên bố với mọi người. Đồn phó Cao, cậu nói đi. Hôm qua thông qua Tổ chức Hình sự Quốc Tế, tên cầm đầu đường dây lừa đảo mà chúng ta phá án và bắt giữ đã bị tóm từ nước ngoài về. Tốt lắm, tốt lắm.

    Theo nguồn tin đáng tin cậy, trong cuộc chiến chống lừa đảo qua điện thoại này. Đường dây lừa đảo mà chúng ta bắt được là đường dây lớn nhất, số tiền liên quan đến vụ án cũng cao nhất. Liên quan đến tận mấy quốc gia Đông Nam Á.

    Con số liên quan đến vụ án lên đến hàng chục triệu tệ. Tuy chúng ta chỉ tìm lại được vài triệu tệ, nhưng dù sao cũng đã tìm lại được rồi. Ban nãy tôi và Đồn phó Cao ở trong cục đã được chính thức biểu dương. Bây giờ

    Tôi cũng truyền đạt lại tinh thần này cho mọi người, biểu dương thành tích công tác của mọi người. Đồn trưởng, nên ăn mừng chứ nhỉ? Đúng thế, Đồn trưởng. Hạ Khiết, bên sảnh Hộ tịch có người gây rối. Mau qua đó xem thử đi.

    Bác ơi, bác có chuyện gì từ từ nói được không ạ? Tôi không đi. Tôi nói ở đây cơ. Mình vào trong nói được không ạ? Đừng ở đây ảnh hưởng người khác làm việc. Đứa con gái tội nghiệp của bố, con chết thảm quá đi.

    Cảnh sát bây giờ xem mạng người như cỏ rác. Bác ơi, bác đừng làm ồn ở đây nữa, mình vào trong nói được không ạ? Ai phân xử giúp nó đây? Bác ơi, bác nín đi đã, con gái bác làm sao vậy, nói với cháu được không ạ? Con gái tôi chết oan.

    Con gái bác chết oan, đó là án mạng. Bác ơi, án mạng phải đến sảnh báo án. Chỗ chúng cháu đây là sảnh Hộ tịch, không giống nhau đâu ạ. Người tôi muốn tìm là Hộ tịch các cô đấy! Vậy bác khoan đừng kích động,

    Nói với cháu chuyện là thế nào trước được không? Chuyện là thế nào? Việc tốt mà các cô làm, cô còn hỏi tôi chuyện là thế nào à? Con gái tôi đáng thương quá đi mất. Tôi vốn chỉ muốn làm khám nghiệm tử thi cho nó,

    Nhưng đồn cảnh sát các người không nói không rằng để cho tên Trần Thế Mỹ đó hoả thiêu nó mất. Sổ hộ khẩu rõ ràng là trong tay tôi, cô nói xem tên Trần Thế Mỹ đó sao nó đi xoá đăng ký thường trú được chứ? Cô nói cho tôi biết đi,

    Các người hợp tác với nhau bằng cách nào? Các người câu kết với nhau thế nào? Đây gọi là huỷ xác phi tang! Biết không hả? Vấn đề bác nói có hơi nghiêm trọng rồi đấy. Huỷ xác phi tang là vụ án hình sự. Nếu bác có chứng cứ,

    Bây giờ cháu sẽ đưa bác tới sảnh báo án để báo án. Tôi không đi, tôi không tin các người. Các người thông đồng lẫn nhau! Tôi không tin bọn họ. Chuyện là thế nào? Là chuyện mấy ngày trước khi chị Vương sanh con, lúc chị vẫn chưa đến đây làm.

    Chị Vương giải quyết, tôi thao tác. Ngày giờ em nhớ rất rõ. Khoảng chín giờ sáng ngày 16, có một người đàn ông tên Hứa Kiến Thời, anh ta nói vợ anh ta bị bệnh mất đã ba ngày rồi, phải xoá đăng ký thường trú mới hoả thiêu được.

    Em và chị Vương thấy giấy tờ thủ tục của anh ta khá đầy đủ, cũng có giấy chứng tử của bệnh viện. Thế chuyện hộ khẩu là sao? Anh ta nói hộ khẩu của vợ vẫn luôn ở chỗ bố vợ, không chung hộ khẩu với anh ta.

    Nhưng giấy tờ nhà, chứng minh thư, giấy kết hôn và những giấy tờ khác đều đầy đủ cả. Anh ta nói bố vợ đi du lịch rồi, không về ngay được. Anh ta muốn để vợ sớm được an nghỉ, muốn làm xong hết các thủ tục, nên… Không có sổ hộ khẩu

    Mà sao các cô có thể xoá đăng ký thường trú cho cô ấy được? Lúc trước cũng có trường hợp tương tự như vậy, giấy tờ đầy đủ, thiếu một, hai món bổ sung sau cũng được. Vả lại anh ta cũng nói, nói là bố vợ về

    Thì sẽ bổ sung sổ hộ khẩu ngay. Trông anh ta cũng không giống kẻ xấu, nên chị Vương đã đồng ý giải quyết cho anh ta. Hạ Khiết. Ông bác lúc nãy tự dưng đi mất rồi. Đi rồi? Đúng vậy. Tôi thấy ông ấy ngồi đây một mình,

    Nghĩ là đừng để làm lỡ chuyện của người khác, nhưng vừa ngẩng đầu lên là không thấy ông ấy đâu nữa. Các cô cứ làm việc bình thường đi, đừng để bị ảnh hưởng. Tôi đi tìm Chính trị viên. Được. Cảnh sát Hạ, em sẽ không bị đuổi việc chứ?

    Thế thì em tiêu đời rồi. Yên tâm, có chuyện gì thì cũng là trách nhiệm của chị. Đi đi. Tìm tôi à? Không phải. Anh Hạo, anh có thể cho em xem camera giám sát của sảnh Hộ tịch sau 9 giờ sáng ngày 16 không ạ? Được. Cảm ơn anh.

    Có chuyện gì vậy? Anh nhìn là sẽ biết ngay thôi. [Quan trọng là trông người đàn ông đó] [rất trọng tình trọng nghĩa.] [Lúc em giải quyết] [thủ tục của vợ anh ta,] [anh ta cứ mỗi lần nhìn thấy ảnh vợ] [là khóc không dứt.]

    Đoạn video này trông có vấn đề gì đâu nhỉ. Hạ Khiết, sao em lại ở đây? Chị đang tìm em đây. Chính trị viên, em cũng đang định tìm chị để báo cáo đây. Còn báo cáo gì nữa? Đường dây 12345 của cục vừa gọi thẳng cho chị luôn rồi đây này.

    Khiếu nại chúng ta câu kết với một người nào đó, sau đó xoá đăng ký thường trú của con gái ông ta. Chuyện này là sao vậy? Chuyện em định báo cáo với chị là chuyện này đấy. Tình hình là như vậy, người đàn ông trên màn hình tên là Hứa Kiến Thời,

    Sáng ngày 16 anh ta đến xoá đăng ký thường trú cho vợ. Vợ anh ta đã mất được ba ngày rồi, anh ta nóng lòng muốn hoả thiêu. Nhưng lúc nãy bố của cô gái này đến gây rối. Nói nguyên nhân cái chết của con gái ông ta không rõ ràng,

    Con rể ông ta nóng lòng muốn xoá đăng ký thường trú cho cô ta là để huỷ xác phi tang. Thế thì thành vụ án hình sự rồi còn gì? Thế xoá đăng ký thường trú chưa? Chị nghe em nói hết đã. Em phán đoán, huỷ xác phi tang thì không đến nỗi,

    Nhưng trong này chắc chắn là có uẩn khúc. Mấu chốt giải quyết vấn đề là đầu tiên chúng ta phải tìm được tên Hứa Kiến Thời này. Thứ hai, là vấn đề của chúng ta trong lúc giải quyết thủ tục xoá đăng ký thường trú. Vấn đề gì?

    Trong tình huống tên Hứa Kiến Thời này không xuất trình sổ hộ khẩu, chúng ta vì đồng cảm mà đã xoá đăng ký thường trú giúp anh ta. Ai giải quyết vụ này? Ai giải quyết không quan trọng. Xảy ra chuyện, trách nhiệm ở em.

    – Hạ Khiết… – Chính trị viên, chị cho em chút thời gian em nhất định sẽ cho chị một câu trả lời thoả đáng. Được thôi, nhanh lên đấy. Hạ Khiết. Không sao. À này, Đại Vi, nếu tôi không chạy hai nơi được, chắc phải nhờ anh giúp tôi một việc.

    Cô nói đi. Có lẽ phải nhờ anh chạy đến bệnh viện xác thực giấy chứng tử của người mất. Chuyện nhỏ. Cảm ơn. Chào anh. – Đồng chí cảnh sát! – Là anh báo cảnh sát à? – Là tôi báo, là tôi báo. – Họ đang ở đâu? Trên lầu ba, lầu ba.

    Đồng chí cảnh sát, ngại quá, làm anh phải vất vả chạy tới đây, nhưng chúng tôi đã giải quyết xong rồi. Tại sao? Là thế này, chỗ chúng tôi có một anh bảo vệ rất có kinh nghiệm. Tôi còn chưa báo cảnh sát xong

    Là anh ta đã giải quyết xong trong chớp nhoáng rồi. Anh ta đang ở đâu? Anh ta ở…ở kia kìa! Anh ấy đang… Hơn nữa nhỡ đâu đánh đối phương bị làm sao thì Bảo anh ta ký tên đi. Vâng ạ. gây xây xát nhỏ cũng sẽ bị tạm giam.

    Nhỡ đâu dẫn đến bị thương nhẹ, án cao nhất có thể tới ba năm tù đấy. Trong lý lịch bản thân sẽ được viết như thế nào? Các cậu đã từng nghĩ đến chưa? Có đáng hay không? Giữa người và người đều sẽ có mâu thuẫn cả.

    Các cậu có thử suy nghĩ chưa? Đồng chí cảnh sát. Phải đối mặt để giải quyết nó. Cậu ta lại về rồi ư? Đúng vậy. Làm chưa đến một tuần, lương cũng chẳng lấy đã xin nghỉ. Chạy về một trung tâm thương mại ở khu mình làm một chức bảo vệ bình thường.

    Ban nãy nghe Đồn phó Cao về nói, lương một tháng còn chưa đến bốn nghìn tệ. Nhúc nhích thử xem. Tôi nghĩ mình cứ chiều theo ý Kiến Quân đi. Dù sao cũng làm ở đồn mình hơn cả chục năm, anh ấy không rời xa mình được. Vả lại anh ấy làm việc

    Ở khu vực mình quản lý, chúng mình cũng tiện bề giúp đỡ. Đúng không? Dù sao cũng là chỗ anh em với nhau bao năm nay. Kiến Quân. Đồn trưởng. Cậu uống nước đi. Đồn, Đồn trưởng. Anh đừng hiểu nhầm, tôi đến đây không phải vì gì khác,

    Chỉ vì gần nhà mà thôi. Tôi sẽ không gây phiền phức cho đồn. Kiến Quân. Cái lưng già này của tôi dạo này lại tái phát rồi. Ngày nào cũng phải chạy đến bệnh viện châm cứu, xoa bóp. Bấm đốt ngón tay mà tính, năm nay tôi đã 55 tuổi rồi.

    Cuối năm là tôi phải rời khỏi Bát Lí Hà đến cục làm nhân viên điều tra nghiên cứu. Lui về tuyến sau rồi. Đồn trưởng, anh đã vất vả cả đời rồi, cũng đến lúc nghỉ ngơi rồi. Có lẽ là già thật rồi, giờ tôi càng ngày càng thích ở nhà.

    Trước đây tăng ca thành nghiện, bây giờ thì tránh không tăng ca được là tránh. Tôi về đến nhà bảo chị dâu cậu nấu nồi cháo, làm vài đĩa thức ăn. Tôi vừa ăn cháo vừa nghe bà ấy cằn nhằn nhà này thế nọ, nhà nọ thế kia,

    Rồi con trai không nghe lời, không vừa ý con dâu. Trong lòng dễ chịu lắm, khó mà diễn tả được. Cho nên, Kiến Quân này, cuộc đời con người, bất kể là có tương lai hay không, đến cuối cùng thứ có thể nắm được trong tay chỉ có gia đình của mình,

    Chỉ có vợ con mình mà thôi. Cậu có phúc đấy, gặp được cô vợ tốt như Chu Tuệ. Cậu đúng thật là. Lúc cậu gặp nạn, cô ấy không những phải gánh vác gia đình, mà còn khắp nơi bênh vực cậu. Cậu nghĩ xem trước kia cậu đi làm,

    Cứ cắm đầu vào công việc, ngày nào cũng tăng ca. Tào Kiến Quân cậu có tài cán gì mà gặp được cô vợ tốt như Chu Tuệ chứ. Kiến Quân, cậu nghe tôi khuyên đi. Quên chuyện làm cảnh sát đi, cả cuộc đời này cũng không thể nữa rồi.

    Cậu hãy tìm một công việc lương cao, sống một cuộc sống yên ổn. Vực dậy gia đình. Cậu có nghe tôi nói gì không thế? Đồn trưởng. Tôi có thể quên sao? Tôi quên được sao? Cậu không quên được cũng phải quên. Chị Hạ Khiết. Chị Hạ. Anh gọi ai chị thế hả?

    Tôi gọi cô là chị để chứng tỏ địa vị giang hồ của cô. Biến! Triệu Kế Vĩ, cậu không thấy đấy thôi. Hình ảnh chói lọi của chị Hạ hôm nay khi mà giải quyết vấn đề, cứ phải gọi là nhanh gọn đẹp mắt.

    Được rồi, anh đừng có mà thổi phồng tôi lên nữa. Kế Vĩ. Anh thấy không, anh ta sống lại rồi kìa. Hễ gặp chuyện là tinh thần chính nghĩa lại trỗi dậy, đầy lòng hăng hái. Như nhau cả thôi. Nào ăn miếng thịt tẩm bổ đi. Cảm ơn.

    Hai người đừng có người tung kẻ hứng nữa có được không? Đừng xem tôi là không khí nữa được không? Ai xem anh là không khí đâu? Bọn tôi đang nói chuyện với anh còn gì. Đúng thế. Đúng thế. Đúng thế? Coi hai người phối hợp kìa,

    Thế tôi không phải không khí thì là gì? Hạ Khiết, tôi nói với cô, hôm nay lúc đầu cô đứng trước Chính trị viên nhận hết việc về mình, tôi còn định ngăn cô lại đấy. Tôi không nhận hết việc về mình nhé. Tôi ấy à,

    Tuy có hơi lo Tiểu Thôi bị đuổi, nhưng hơn hết là tôi cảm thấy đây là vấn đề của tôi thật. Quy trình xoá đăng ký thường trú của bọn tôi đúng là có lỗ hổng thật. Nhưng sau đó lúc tôi gặp Hứa Kiến Thời,

    Nhìn thấy tình cảm thực sự của anh ta dành cho vợ, thì tôi đã an tâm hơn nhiều rồi. Còn nữa, sau đó ông bác đó lại đến một lần nữa đấy thôi, còn dẫn theo một người đàn bà như thế. Nội dung trong từng câu chữ

    Chẳng có chút gì là quan tâm đến sống chết của con gái mình cả, mà là quan tâm đến nhà cửa đất đai. Thế là tôi biết phải xử lý thế nào rồi. Khá lắm, đồng chí Hạ Khiết. Trưởng thành rồi đấy. Anh cẩn thận tôi mách Đồn trưởng đấy.

    Cơ mà nói gì thì nói, tôi vẫn phải cảm ơn anh đấy. Tờ giấy chứng tử đó và những gì anh tìm hiểu được từ bệnh viện, cả chuyện ông bác đó chưa bao giờ đến bệnh viện thăm con gái mình. Đây mới là nhát trí mạng.

    Ông bác đó lập tức ngoan ngay. Sao thế? Sao thế? Không cho ăn nữa à? Hai người không phải là nói chuyện ăn ý lắm à? Nói tiếp đi. Nào, cứ coi tôi là không khí đi. Đồng chí này, anh ghen rồi đúng không? Đừng có đùa. Đừng đùa. Xử anh ta đi.

    Louis! Bạn chí cốt!