Phim Lãng Mạn Ngôn Tình Siêu Hay | Đào Hoa Nguyên Ký Của Hà Gia Gia Tập 13 | iQIYI Vietnam

    Hai người đã hẹn 4 giờ chiều chủ nhật bàn giao tình báo ở công viên sao? Cái quái gì vậy? Nơi này chỉ là nơi tôi và chị Tang Văn ngây người thôi. Cô ấy là một kẻ cuồng kế hoạch. Đến thời gian nghỉ ngơi cũng phải quy định

    Và địa điểm quy định mới xảy ra. Cho nên Tôi phải đi chào hỏi điên cuồng kế hoạch này sao? Không cần. Anh nhìn cô ấy từ xa giúp tôi là được. Để tôi biết có phải cô ấy cô ấy vẫn sống sờ sờ không. Chuyện gì vậy?

    Sao quần áo lại hỏng thế này? Nếu cô ấy không đến, anh sẽ rất thất vọng sao? Chắc vậy. Nhưng Vậy cũng không còn cách nào khác. Nếu cô ấy không đến thì thôi vậy. Làm phiền anh mất công đi một chuyến rồi. Ồ, không. Nó đến rồi. Thế nào? Cô ấy… Thì…

    Tóc dồi dào quá. Đại mỹ nữ chính là như vậy. Tóc đều rất nhiều. Em sờ một chút. Còn gì nữa? Còn nữa. Đều rất tốt. Chi tiết thì sao? Thì… Ngồi rất đàng hoàng. Mặt mũi tinh thần cũng không tệ. Hai mắt sáng lấp lánh. Vậy thì tốt.

    Xem ra cô ấy sống rất tốt. Anh còn muốn xem gì nữa không? Chim sẻ. Nhện. Diệp rụng và lá rụng. Thôi. Cảm ơn. Rút thôi. Vậy tôi đi mua đồ trước. Được. Tôi đi đây, cảm ơn. Kim Ngân Hoa. Ngươi nói thật cho ta biết

    Có phải huynh bị ức hiếp ở trong thành không? Lần này về rốt cuộc là vì cái gì? Em không bị bắt nạt. Vậy bộ đồ này là sao? Ồ. Đồng đội bỏ vào máy giặt giúp tôi. giặt hỏng rồi. Vậy em học vũ đạo có thuận lợi không?

    Ban đầu không thuận lợi lắm. Bây giờ đều rất thuận lợi. Biểu cảm này của em tôi rất quen thuộc. Biểu cảm gì vậy? Vốn dĩ em chỉ thi được 10 điểm. Thêm một nét ngang. Biểu cảm biến thành 70 điểm. Em không có. Lần trước em thi được 80 điểm.

    Thực tế chỉ có 8 điểm đúng không? Em hiểu. Cậu còn thi được 8 điểm cơ đấy. Không phải tôi. Đúng, đúng, đúng. Đó chính là nơi tôi hay ngắm mặt trời lặn. Anh đang làm gì vậy? Tôi đang đi bên kia Tôi đang tìm nhóm nhảy Kim Ngân Hoa ở đó

    Xem xem có tin tức bạo lực xuất hiện không Anh lo cho cô ấy à? Trẻ con rất bướng bỉnh. Bình thường chịu ấm ức sẽ không tự nói ra. Vậy anh tìm thấy chưa? Chưa. Cô ấy nói cô ấy có sát hạch. Có lẽ trên mạng sẽ tìm được

    Video sát hạch gì đó. Tìm thấy rồi. Tôi cũng muốn xem. Được. Cũng đều phết nhỉ Cậu nhìn thấy Kim Ngân Hoa chưa? Không phải cái bên trái cùng sao? Ồ không đúng. Người thứ hai. Tạo hình của họ đều giống nhau. Đâu chỉ vậy. Đến biểu cảm của họ cũng giống nhau.

    Giỏi lắm. Cô ấy thực sự có tiến bộ hơn trước. Đúng vậy. Nhìn như vậy thì đúng thật. Có thể cậu ấy thi được 80 điểm thật đấy. Đúng rồi. Anh đến chưa? Tôi đến rồi. Đại lộ mặt trời mọc. Đúng không? Đúng, đúng, đúng.

    Đợi hoàng hôn ở đại lộ mặt trời mọc. Đường Nam Kinh cũng không ở Nam Kinh. Trong bánh của vợ cũng không có vợ. Rốt cuộc anh có hiểu không vậy? Anh nói là em hiểu mà. Nhưng thời tiết hôm nay chắc là không đợi được mặt trời lặn đâu. A. Vậy sao?

    Không sao. Sau này có cơ hội cùng xem nhé. Được. Cô Phương. Không hay rồi. Sao thế? Cô Phương. Cúp của cô bị cô Mai lấy đi rồi. Ai là cô Mai? Mai Mi à, có tài hoa như vậy, Hà tất phải xinh đẹp như vậy? Có vẻ đẹp như vậy.

    Hà tất phải có tài hoa như vậy chứ? tài hoa như vậy? Cô Mai Mi. Hả? Em hiểu cách miêu tả của anh rồi. Tôi phiên bản nữ mà. Ơ, cái này… Sao cô ấy lại lấy cúp của tôi? Tôi cũng không biết. Theo lý mà nói, Anh không ở đây

    Nhà xuất bản nhận giải thay là được rồi. Nhưng cô Mai Mi này không chào hỏi một tiếng đã thay cô thay thế rồi. Cô ấy cũng không nói tại sao. Chính là bảo anh đích thân đi tìm cô ấy đòi. Đúng là rất kỳ lạ.

    Trước đây tôi và cô ấy cũng không quen nhau. Cũng không có thù cũ thù cũ gì cả. Cúp thưởng là vàng thuần. Trên cúp có thông tin bí mật của tôi. Bây giờ tôi đi tìm cô ấy. liệu có nguy hiểm không? Rất có khả năng.

    Vậy thôi vậy, tặng cho cô ấy đi. Đừng mà. Chúng ta vẫn phải dựa vào cái này để tăng thêm một số lượng tiêu thụ. Ít nhất chúng ta phải chụp ảnh tuyên truyền cúp chứ. Ừ. Em nghĩ anh phải đi sao? Đương nhiên là đi rồi. Suỵt, không nói cậu.

    Em cảm thấy sao? Đang hỏi tôi sao? Không phải em đã lấy được cúp rồi sao? Chỉ… Một lời khó nói hết. Tóm lại, em cảm thấy em có nên đi không? Đương nhiên phải đi rồi. Tại sao không đi? Anh chắc chắn muốn thả tôi?

    Ở chung phòng với cô gái khác sao? Sẽ… Sẽ thế nào? Xin lỗi, tôi quên mất. Có thể anh không thích phụ nữ lắm. Phải chứng minh Tôi thích phụ nữ. Ở bên kia, bên kia. Xin chào. Tôi là Phương Văn Vũ. Tôi biết anh là ai. Tôi đến lấy đồ của tôi.

    Vào lấy đi. Vừa hay tôi có chuyện muốn bàn với anh. Thôi. Nói ở đây đi. Không tiện. Anh để cô Phương một mình vào đi. Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối Tôi lại không ăn nổi cô. Cô Mai. Phương… Phương Phương Lão. Cô Phương.

    Có thể cô vẫn chưa quen tôi lắm. Tôi là tác giả trong tập này. Tôi là Mai Mi. Ta biết. Có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi. Thầy ngồi trước đi. Cô Phương. Tôi vẫn nên giới thiệu hình mẫu tác phẩm của tôi. Trước mắt mấy quyển sách bán chạy của tôi

    Đều liên quan đến đề tài yêu đương và kết hôn sớm. Còn tác phẩm của chị Cho dù chủ yếu là nghi ngờ đáng sợ nhưng trên thực tế thì khán giả là các độc giả nữ của thành phố tuyến ba, bốn. Anh đừng có quạc quạc nữa. A. Anh nói gì?

    Tôi nghe không rõ. Alo. Không sao, không sao. Cô Mai. Cô có gì thì cứ nói thẳng đi. Được. Vậy tôi nói thẳng nhé. Em hy vọng anh và em sẽ yêu nhau một lần. Cái gì? Cái gì? Nói chính xác là là hẹn hò giả. Chúng ta làm hợp đồng một năm,

    Một năm sau xuất bản sách tình nhân. Như vậy đều có lợi cho sự nghiệp của chúng ta. Cô Mai Mi, Có phải cô hiểu lầm tôi rồi không? Tôi chỉ là một người sáng tác. Không phải diễn viên. Không phải minh tinh. Kêu rao không có tác dụng gì đâu.

    Cậu sai rồi. Mánh khóe này Có lẽ đặt lên người các tác giả khác Cũng không có tác dụng gì lớn Nhưng đối với anh và em mà nói, rất có ích. Sao lại nói vậy? Chúng ta đều không phải tác giả hạng nhất. Cũng không có khuôn mặt hạng nhất.

    Nhưng chúng ta cách hạng nhất. Chỉ thiếu một chút thôi. Như vậy chúng ta hợp lại với nhau sẽ có được lượng tiêu thụ và sức ảnh hưởng. Tôi sẽ không hi sinh nhân cách và ý nguyện của mình. để đổi lấy lượng tiêu thụ. Tôi biết.

    Anh có giấc mơ văn học cao quý của mình. Nhưng nếu anh không có độc giả thì biểu đạt của thầy có ý nghĩa gì chứ? Cô Phương, cô có thể suy nghĩ thật kỹ. Bây giờ bên cạnh cô còn bao nhiêu người đang học

    Nhà xuất bản lại thiệt hại bao nhiêu năm liền? Anh là một người viết tiểu thuyết truyền thống Nhưng mỗi tuần lại bị ép Cập nhật bao nhiêu văn mạng Chúng ta sẽ lấy Ví dụ giải văn học hôm nay nhé. Nếu là 10 năm trước

    Giải văn học hôm nay của chúng ta có thể đăng báo. Nhưng hôm nay để sau 10 năm không ai đọc báo nữa. Lại có bao nhiêu người sẽ đi đọc sách của chúng ta chứ? Nếu không phải những độc giả nữ đó đã xem ảnh của cô

    Tôi đã xem ảnh của anh. Anh cảm thấy lượng tiêu thụ thực tế của anh có thể được bao nhiêu? Thế nên cách em chống lại thời đại chính là dùng tình yêu giả để bịa chuyện. Không phải chống cự. mà là thuận theo. Mỗi thời đại,

    Đều có mật khẩu dư luận của mỗi thời đại. Không phải sao? Huống hồ, Cuối cùng chúng ta cũng chưa chắc là giả vờ hẹn hò. Đúng không cô Phương? Tóm lại, tôi hy vọng anh có thể suy nghĩ về đề nghị này của tôi. Tôi thật sự không phải là một người

    Chỉ mưu cầu lượng tiêu thụ. Nếu tôi muốn kiếm tiền thì nhiều đường lắm. Tại sao tôi phải chọn chữ? Chuyện lạnh lùng lại không lấy lòng. Nói đi nói lại, Em chỉ muốn có thêm sức ảnh hưởng. Để những người trẻ tuổi bên cạnh có thể thêm một người là một.

    Nâng lên một cuốn sách để đọc. Có thể tôi nói như vậy có hơi ấu trĩ. Không trẻ con. Em cảm thấy Không trẻ con. Cảm ơn anh đã hiểu. Tóm lại, tất cả đều là giả. Anh không có giao dịch với ma quỷ. Đề nghị hôm nay,

    Tôi mong anh có thể quay về. suy nghĩ thật kỹ. Được không? Làm gì có ai như cậu. Lông ngỗng trực tiếp nhổ từ trên người ngỗng sống. Cái này cho cậu. Chú ơi. Phương Văn Vũ… sắp bị người ngoài hành tinh bắt cóc rồi. Nó sẽ không quay lại đâu.

    Đứa trẻ trong thành quả nhiên không bình thường. Lúc đó tôi nghe anh nói tôi bị người ngoài hành tinh bắt đi rồi. Không về Đào Hoa Nguyên nữa. Đáng yêu thật đấy. Cái gì? Tôi nói này. Thật nực cười. Là tôi nói sai.

    Không phải em bị người ngoài hành tinh bắt đi, mà là gặp được người ở cùng một hành tinh với em. Ý gì vậy? Cô gái đó Nghe có vẻ có tài hoa, có hoài bão. Chẳng phải rất xứng đôi với cậu sao? Tài hoa gì chứ? Khao khát gì chứ?

    Mai Mi có một điểm nói đúng. Ta vốn không phải tác giả hạng nhất gì cả. Nếu cậu không phải hạng nhất thì người trao giải cho cậu thì càng không phải hạng nhất. Nói không chừng sẽ trao giải cho tôi. chính là đang quảng bá.

    Vậy anh có gia nhập với cô ấy không? Tiếp tục quảng bá. Trở thành hạng nhất. Cậu đang làm gì vậy? Tôi Em đang làm cho Kim Ngân Hoa Cho Kim Ngân Hoa Bộ trước đây của cậu ấy hỏng rồi mà. Gần đây cứ ủ rũ không vui.

    Chớp mắt cô ấy lại về thành rồi. Phải để cô ấy vui vẻ trước khi cô ấy đi. Lại cố gắng làm người tốt xấu rồi. Nếu ngay cả quan tâm đến người bên cạnh những người bên cạnh đều bị gọi là hỏng, thì thế giới này không cứu được nữa rồi.

    Dạo này Cậu nói ra nhiều đấy. Học tập tác giả hạng hai. Vậy cậu… rốt cuộc Có muốn trở thành hàng đầu không? Nói sau đi. Em đi tắm đây. Ồ. Vậy tôi cúp máy trước đây. Sao anh lại cúp máy? Anh… Anh tắm đi. Em còn muốn nghe không?

    Anh tắm cũng đâu phải em tắm. Vậy… Vậy tôi không đủ tiền điện thoại. 1000. Làm gì có ai nạp tiền điện thoại thế? Vừa phải thôi. Vừa phải thôi. Ngày mai anh có kế hoạch gì? Sáng mai Kim Ngân Hoa hẹn tôi Đi xem cô ấy diễn tập

    Sau đó buổi chiều chính thức biểu diễn. Ừ. Còn cậu? Sáng mai tôi… Sao người này lại như vậy? Nói ngủ là ngủ luôn. Chị Gia Gia, chị đến rồi. Lúc tổng duyệt, em giúp anh xem vấn đề. Đợi đến buổi biểu diễn chiều em sẽ không căng thẳng nữa.

    Không thành vấn đề. Xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi. Trước đây em biết mà. Em đã cố gắng học rồi. Em biết. Em đã xem video sát hạch của anh. Nhảy rất tốt. Thêm chị. Em cười có chuẩn không? Cô giáo luôn nói Em cười dã man quá.

    Nói không đẹp. Ừ. Tiêu chuẩn. Vậy tôi hỏi anh. Em ở bên kia. Ở đây có mệt không? Sao dám nói mệt chứ? Là em tự đi nhảy. Dù thế nào cũng phải gắng gượng. Vậy em ở bên đó có vui không? Làm gì có gì mà vui hay không vui.

    Làm khổ mọi người lâu như vậy. Con đường tôi tự chọn. Tôi phải đi tiếp. Xin lỗi. Em như vậy thật sự rất giống một người. Ai vậy? Bạn cậu sao? Bạn? Thích một người mới có thể làm bạn với cô ấy. Trước đây tôi không thích cô ấy. Hả?

    Vậy bây giờ em trở thành người em không thích rồi. Đừng lo. Bây giờ cô ấy đã trở nên rất tốt rồi. Cô ấy trước đây, luôn để ý đến tiêu chuẩn của người khác. Cho dù khiến bản thân biến mất hoàn toàn, cũng phải được người khác yêu thích. Hơn nữa,

    Điều nguy hiểm nhất là bất cứ chuyện gì xảy ra vấn đề, cô ấy đều sẽ cảm thấy là lỗi của mình. Không tha cho bản thân chút nào. Em thật sự rất giống cô ấy sao? Em hoàn toàn có thể là chính mình. Đi. Anh tặng em một món quà.

    Anh muốn tặng cô ấy cái lông ngỗng đó sao? Tại sao không? Xem ra anh là thợ may hàng đầu. Làm xong nhanh vậy sao? Bớt châm biếm tôi đi. Anh không có việc gì làm sao? Tôi bận lắm. Lát nữa phải đi gặp người rồi. Gặp. Gặp ai vậy?

    Em phải đi đánh răng đây. Em xem. Chính là cái này. Đây là gì vậy? Đây là món quà tặng em tặng cho em. Đây chính là món quà em tặng anh. Gọi là từ bỏ. Vốn định chuẩn bị cho em một bất ngờ. Thế nên em đi đào một đống lông ngỗng.

    Xem video dạy học trên mạng. Để làm cho em cho em. Nhưng mà thực sự rất khó. Hai tay tôi sắp bị đâm nát rồi. Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ vùi đầu chịu đựng. Cho dù tôi không giỏi, cho dù ta không học được, nhưng tôi nhất định phải

    Hi sinh bản thân mình. Vì muốn khiến em hài lòng. Cho dù hai tay của em thật sự bị đâm nát rồi. Thật ra không cần đâu. Đúng vậy. Bây giờ tôi đã nghĩ thông rồi. Tôi chưa hoàn thành nó. Anh thất vọng sao? Sao có thể chứ? Không hẳn.

    Tôi cũng không thất vọng. Nếu đã không có bao nhiêu người thất vọng, tại sao tôi không tha cho bản thân mình? Ừ. Vậy tại sao anh không tha cho bản thân mình? Mọi người trong thôn Ông nội tôi. Còn cả thầy nữa. Thầy giáo nói

    Thực ra tư chất của em rất kém. Đều là vì video tôi nhảy. nổi tiếng trên mạng. nên mới tuyển em vào. Nói bao nhiêu có thể mang đến cho nhóm nhảy. Em đó. không hợp chút nào. Nhảy mấy trò tà đạo đó. Vậy tôi thích hợp cái gì? Em thích hợp làm.

    Khiến em cười lên rất hoang dã. Anh cười cái gì? Quần áo xấu quá. Cảm ơn. Chẳng trách tốc độ của cậu nhanh như vậy. Thì ra là một thứ vô dụng. Hứ. Cô Phương. Thế nào? Em định khi nào anh sẽ làm bạn trai em? Đây là một dự tính

    Một cái bẫy. Vậy cô muốn nhảy vào bẫy của tôi sao? Cô Mai. Tôi chỉ là một tác giả bình thường không có thiên phú gì. Anh không phải là một người bình thường. Anh đúng là có tài năng. Huống hồ, nhìn đẹp cũng là một loại thiên phú.

    Tôi nổi tiếng 14 tuổi. luôn cảm thấy mình là một nhà văn hàng đầu. Phô trương thanh thế bao nhiêu năm nay, cũng nên thừa nhận rồi. Tôi chỉ là một người đánh chữ hạng ba mà thôi. Không sao đâu. Tôi đã nói rồi. Chỉ cần hai chúng ta hợp tác mạnh mẽ,

    Thì nhất định có thể trên con đường hàng đầu. Nhưng tôi không muốn đi nữa. Phương lão. Phương Văn Vũ. Nếu cậu đã ý thức được thiếu sót của mình, nên bù đắp cho nó. Con người đều phải đi về phía trước. Người. Nhất định phải đi về phía trước sao?

    Đương nhiên rồi. Con người chỉ có đi về phía trước, mới có đường ra. Đây chính là ý nghĩa của cuộc sống. Nếu con đường này không đi được, Không sao. Vậy chúng ta đổi đường khác. kiên trì tiến về phía trước. Mai Mi. Không. Cô Mai.

    Cô nhất định sẽ trở thành nữ tác giả hàng đầu. Cô gái như cô Không cần trói buộc tôi. cũng nhất định sẽ thành công. Sớm biết anh là một người kỳ lạ như vậy. Lời nói lúc đó của tôi nên kén chọn hơn một chút. Không cần, không cần, không cần.

    Anh không khuyên được em đâu. Bởi vì Em quá bình thường. Bữa sáng của em đâu? Chưa ăn miếng nào. Tôi không có hứng thú những thứ này. Vậy em muốn ăn gì? Cảm ơn bữa sáng của em. Thế nhé. Bên cậu. Thế là xong rồi. Xong rồi. Vậy tiếp theo

    Anh còn sắp xếp gì nữa? Mua một vé máy bay nhanh nhất gần nhất. Tranh thủ trong hôm nay trong ngày hôm nay. Các… Chị ấy bảo em phải đi về phía trước. Cậu thì hay rồi. liều mạng chạy về. Anh đừng lo cho tôi. Sao hai ngày nay không có

    Nghe được tin tức của ông chủ cậu. Sau khi ông ấy từ chợ trở về, thì luôn ở trong phòng. Hình như có việc rất quan trọng cần làm. không cho chúng ta đi tìm anh ấy. Ngươi chắc chắn hắn vẫn còn sống chứ? Anh mau nhổ nhổ nhổ đi. Mau lên.

    Đương nhiên là còn sống rồi. Tôi không lo lắng chút nào. Ông chủ Lâm. Ông chủ Lâm. Không ai mở cửa sao? Anh đừng dọa tôi. Đâm cửa ra. Ồ. Một, hai, ba. Thêm. Cậu không sao chứ? Hà Gia Gia, chuyện gì vậy? Tôi, tôi không sao. Anh thì sao?

    Hai ngày nay cậu vẫn ổn chứ? Được ạ. Tốt lắm. Mau vào đi. Cho em xem cái này. Ồ, ngay đây. Đến rồi. Qua đây xem. Đây là cái gì? Đây là dáng vẻ mà 10 năm sau trong tưởng tượng của ta. Ngươi phải cải tạo lại nơi này.

    Tôi làm gì có bản lĩnh lớn như vậy. Chỉ là một vài suy nghĩ nho nhỏ của tôi mà thôi. Vẽ bừa thôi. Em còn tưởng anh ở trong đó. Không có gì, không có gì. Đúng rồi Kim Ngân Hoa biểu diễn cần một người giúp đỡ Tôi có thể xin nghỉ không?

    Đi đi. Cho phép. Vậy… Anh cứ làm việc tiếp đi. Tạm biệt Ôn đại nương Nghe nói Kim Ngân Hoa quay về Hôm nay cô ấy nhảy Còn nhảy cái này nữa. Đúng. Lão Kim à. Nghe nói con bé Kim học rất tốt ở trong thành. Hết cách rồi.

    Lão Kim gia chúng ta làm gì cũng được. Được được xuất trạng nguyên. Kim Ngân Hoa. Chị Gia Gia. Anh đến rồi à? Chị Gia Gia. Đây là công tắc phát thanh của thôn. Rất dễ chạm vào. Chú ý một chút là được. Đây là phát. Cũng là tạm dừng.

    Cái này là chỉnh âm lượng. Thêm chị. Lát nữa, nhạc đệm của tôi giao cho cậu đấy. Không thành vấn đề. Tôi chuẩn bị xong rồi. Còn cậu? Ừ. Cố lên! Cố lên Kim Ngân Hoa này Hôm nay ta lại nhảy về hồ Công Nga. Chỉ có điều, lần này

    Bay về từ rừng xi măng. Động tác không chuẩn như vậy. Tiết tấu không hợp nhịp lắm. Cười rất… Một con vô cùng hoang dã. Ngỗng Nguyên Đào Hoa. Wow. Em cảm thấy rất hạnh phúc. Giống như sống trong một khu vui chơi vậy. Hy vọng mọi thứ sẽ không thay đổi.

    Ha ha ha Cái gì mà cạch cạch? Anh đang giả vờ mình là máy tính của em. Khi em cảm thấy hạnh phúc, thì anh sẽ tách tách tách tách hai tiếng. Khi nào anh đến? Tôi đến rồi. Sao anh… Sao anh biết em ở đây?

    Lúc nãy em cứ bận cái này bận cái kia. Tôi luôn nghe tiếng phân biệt vị trí. Vậy… Anh ngồi đi. Vậy… Anh uống nước không? Anh đi rót nước cho em. Thêm. Anh có chuyện muốn nói với em. Em ngồi đi. Ồ. Trên đường về em sợ hỏng mất.

    Lấy túi lạnh đắp rồi quay về. Cậu ngốc à? Trong ruộng này có trồng khoai lang mà. Nhưng đây là mùi vị hạnh phúc trong ký ức của em. Không phải sao? Anh… Sao đột nhiên anh lại nói chuyện nghiêm túc như vậy? Em không quen lắm. Nguội rồi. Mau ăn đi.

    Đã nguội rồi. Về hâm nóng ăn đi. Vậy… Anh… Cậu ăn chưa? Ừ, Hà Gia Gia. Tôi có chuyện nghiêm túc. muốn nói với em. Anh… Anh nói đi. Mấy chữ? Mấy chữ? Tổng kết lại. Là ba chữ. Hay là bốn chữ? Có gì khác nhau sao? Nếu em nói ba chữ,

    Hoặc bốn chữ, thì tôi sẽ chạy. Vậy tôi phải nói rất nhiều từ. Được. Anh… Không phải là nợ tiền ở ngoài đấy chứ? Anh sao thế? Hà Gia Gia. Có. Em là một người rất bình thường. Cũng không thông minh lắm. Cảm động bản thân thường xuyên. Bình thường. Thậm chí…

    Hơi tầm thường. A. Tôi chọc gì cậu à? Có chút lương tâm được không? Em nghe anh nói hết đã. Nhưng rất kỳ lạ. chính là một người bình thường và bình thường như em. đã giải tỏa rất nhiều quá khứ của tôi. Nút thắt trong cuộc đời. Lần đầu tiên

    Muốn kể chuyện gấu gấu. Lần đầu tiên. Để thu thập tài liệu, để tìm hiểu tình yêu thật sự. Lần đầu đi xa, trong lòng có chút bận tâm. Hà Gia Gia. Sau này anh muốn nói với em, Không phải em không muốn rời xa mọi người.

    Mà là anh không muốn rời xa em. Không phải tôi muốn nhanh chóng gặp mọi người. Em muốn nhanh chóng gặp anh. Nếu em ở phía sau anh, em sẽ không muốn đi về phía trước nữa. Tôi nhất định sẽ quay đầu lại. Chạy thôi. Quay lại gặp anh. Hà Gia Gia.

    Anh thích em. Em… Có chút đột ngột. Em có. Hơi… Ngơ. Tỏ tình? Mặc dù tôi theo đuổi anh ấy,nhưng tôi sẽ không nói rõ với anh ấy. Không đâu, em sẽ yêu thầm. Vậy… Yêu đương gì chứ? Em thích, em nói thẳng luôn.

    Chắc chắn là theo đuổi, yêu thầm chẳng có ý nghĩa gì cả. Ồ đúng, tôi nhất định phải nói cho cậu biết. Tôi là một người không có dũng khí Chính là ở trên điện thoại. Em đã tỏ tình với người khác chưa? Bình thường đều là người khác tỏ tình với em.

    Em không phải người biết thể hiện suy nghĩ của mình. Chủ động. Ừ, đồng ý. Không đồng ý. Cuộc đời vốn là một khó khăn, tiếp tục khó khăn. Mỗi ngày đều có chuyện mới. Em cứ mỗi ngày, mỗi ngày. Đi qua mỗi ngày là được rồi. Sao em lại từ bỏ?

    Nằm thẳng sao? Con người dù sao cũng không thể dễ dàng từ bỏ được. Sau đó, có những chuyện vẫn phải kiên trì. Chính là Chuyện không làm được trong cuộc sống. và năng lực của bản thân đều có hạn sao? Có rất nhiều việc không làm được. Chính là từ bỏ.

    Có thể là cách sống khá thoải mái. Đúng, đến đại học tôi càng cảm thấy như vậy. Cho nên bây giờ em học năm nhất. Sau đó Xoay nát một cách thích hợp.