Phim Siêu Hot năm 2022 | Trương Nhược Quân, Bạch Lộc | Cảnh Sát Vinh Dự Tập 35 | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [CẢNH SÁT VINH DỰ] [Tập 35] [Sự an ủi muộn màng] Tôi nghĩ thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu thứ xấu xa vậy? hắn ta đã cướp hết mọi thứ của Ngô Ngọc. Hơn nữa đó là một khoản không nhỏ.
Nhưng trước khi hắn ta rời đi còn vay nặng lãi một khoản rất lớn để Ngô Ngọc trả. Lẽ nào đối với cô gái tin tưởng hắn tuyệt đối như vậy, hắn không có chút thương hại sao? Đây chính là đặc điểm của bọn lừa đảo qua mạng.
Năm đó khi bọn Phát xít giết người, bọn chúng cũng đã nghĩ rất nhiều cách. Muốn bọn giết người đó không có cảm giác tội lỗi. Ngoài việc tẩy não bọn chúng, quan trọng nhất là bọn chúng muốn biến việc giết người thành một công việc bình thường.
Đối với những người bị giết, bọn chúng muốn biến họ thành “vật”. Cũng có nghĩa là thứ mà bọn chúng giết không phải người mà là “vật”. Hằng ngày việc các bạn làm không phải là giết người. Cũng giống như người dân thường, đi làm quẹt thẻ,
Giết mấy con sâu làm rầu nồi canh ở cơ quan, sau đó tan ca về nhà. Trong nhà những tay đao phủ này đều là những người cha bất khuất, hiền từ, có trách nhiệm trong gia đình. Mỗi sáng sớm đều sẽ âu yếm nói với vợ và con cái rằng
Bố đi làm đây. con phải nghe lời mẹ nhé, sau đó đi làm. Đi làm gì? Giết người! Bọn chúng không hề cảm thấy áy náy. Điều này rất đáng sợ. “Bàn giết lợn” cũng giống như vậy. Các cậu nghĩ thế giới mạng chia tách kẻ lừa đảo và nạn nhân.
Công việc thường ngày của bọn lừa đảo là gì? Là lừa đảo! Còn người bị hại đã sớm bị bọn chúng biến thành lợn rồi. Đối với bọn chúng lừa được càng nhiều thì càng chứng minh bọn chúng hoàn thành công việc càng tốt, và không hề có cảm giác tội lỗi.
Vì vậy chúng ta nhất định phải bắt hết bọn lừa đảo này đem đến trước mặt Ngô Ngọc. Để bọn chúng đối mặt với nạn nhân của chúng. Để nạn nhân ở trước mặt bọn chúng trở lại thành người. Cao Triều, Tôi không cần biết 32 vụ án này
Có thể phá được bao nhiêu vụ, cũng không quan tâm tiền của Ngô Ngọc có tìm lại được không, nhưng tôi yêu cầu cậu và tổ chuyên án của cậu đem tất cả tội phạm có liên quan đến vụ án bắt về, đem chúng đến trước mặt Ngô Ngọc,
Và nhận sự trừng phạt của pháp luật. Rõ! Toàn bộ các trang web này đều là giả. Đúng vậy! Đều là giả. Khi Ngô Ngọc quét mã là đã vào trang web giả mà chúng tạo ra rồi. Tất cả thông tin vé số trên này đều là giả.
Đều tạo ra cho riêng cô ấy. Bây giờ những mã QR này đều bị hủy rồi. Cậu xem này. Được, vậy chúng ta không quan tâm mấy cái web này nữa. Chúng ta kiểm tra dòng tiền. Trước tiên hãy xem tiền của Ngô Ngọc đi đâu rồi.
[Nhóm chuyên án lừa đảo qua điện thoại] Cậu xem. Mời đi bên này! – Đây là tài khoản ở nước ngoài. – Đi theo tôi. Có thể chắc chắn là tiền của nạn nhân một khi nạp vào tài khoản này sẽ được chuyển vào kho tiền ở nước ngoài.
Giống như một thùng nước chảy ra biển lớn, bị nhấn chìm rồi. Ý của chị là đến bước này không thể tìm lại được tiền nữa sao? Cho dù chúng tôi ở nước ngoài cũng không thể tìm lại được sao? Cậu có thể xem kho tiền như là một đường ống.
Tiền đi vào qua đường ống, chảy vào một kho tiền khác. Giống như nước đi qua đường ống rồi chảy vào một bể nước lớn. Cho dù toàn bộ nước đều sẽ chảy ra ngoài, nhưng cậu cũng không thể xác định được giọt nước nào
Đã chảy ra từ tài khoản của cô ấy. Cậu xem. tài khoản này chỉ còn hai tệ rưỡi. Điều này cho thấy chỉ cần nạp tiền vào, bọn chúng sẽ ngay lập tức chuyển đi. Bọn chúng sẽ chuyển đến một kho tiền khác.
Rất có khả năng chúng sẽ chuyển đến một kho tiền khác nữa. Chuyển đi chuyển lại như vậy tiền sẽ biến mất không rõ tung tích. Cảm ơn chị! Để chúng tôi ghi lại thông tin những tài khoản này. Nói không phải chứ,
Vụ lừa đảo qua điện thoại này khá khó phá đó. Những vụ lừa đảo trước đây chỉ cần bắt được tội phạm. Ngoài số tiền chúng phung phí, số còn lại chúng ta có thể trả lại cho nạn nhân. Tên lừa đảo đó cũng sẽ bị pháp luật trừng trị. Bây giờ,
Người và tiền đều không bắt được. Đồn phó Cao, phía nạn nhân tình hình sao rồi? Chính trị viên nói cô ấy nhìn có vẻ rất điềm tĩnh. Rất ít nói, cũng ăn rất ít. Nhưng tình hình này càng khiến người khác lo lắng. May có mẹ cô ấy ở bên.
Vì vậy nên Đồn phó Cao à, dù có tìm lại được tiền hay không, có bắt được bọn lừa đảo không, đối với nạn nhân mà nói đều vô cùng quan trọng. Bây giờ đã không còn hy vọng vào dòng tiền rồi, chúng ta hãy chuyên tâm bắt người thôi. Được!
Như vậy đi! Nếu như không tìm được bằng dòng tiền, chúng ta hãy dựa theo nguồn thông tin. Bọn lừa đảo này bắt đầu từ trên mạng, vậy chúng ta cũng bắt tay từ trên mạng. Đói chết mất thôi! Một mình ăn mì? Sao cô ăn mảnh thế? Buồn đi vệ sinh quá!
Tôi vừa ăn một miếng. Nếu anh không chê thì ăn đi, tôi nấu cái khác. Được! Vụ án lừa đảo lần này đang đi vào ngõ cụt. Hôm nay cũng gọi là có chút tiến triển. Tìm được kẻ lừa đảo rồi? Đại Vi, cậu không ăn mảnh. Nào, cho tôi xin miếng nào!
Cho tôi xin miếng. Tôi chỉ… Cho tôi ăn một chút. Hỏi các anh bắt được bọn lừa đảo chưa. Chưa thể nói là bắt được. Bây giờ chỉ vừa điều tra ra thông tin đăng ký của hắn ta là mượn của người khác. Nhưng hiện tại chúng tôi đã xác định được
Tên lừa đảo này đang ở huyện Hải Minh, liên hệ với công an bên đó hợp tác điều tra rồi. Có công an địa phương phối hợp cùng chúng ta, tôi tin vụ án này sẽ sớm được giải quyết thôi. Chiều nay chúng tôi đi cùng thầy đến bệnh viện thăm nạn nhân.
Vẫn rất đau lòng. Lúc đó tôi nghĩ cảnh sát chúng ta có ý nghĩa rất đặc biệt. Cô nói xem, nếu không có cảnh sát thì những nạn nhân phải tìm ai đây. Triệu Kế Vĩ, cậu không để phần tôi chút nào sao? Không phải cô bảo đi nấu mỳ sao?
Sao cứ ngồi đó vậy? Tôi nghe các anh nói chuyện. Tôi nói hay sao? Sao cậu không biết xấu hổ vậy. Hạ Khiết nói là “các anh”. Triệu Kế Vĩ! Người hiểu chuyện lúc này nên coi mình là không khí. Lý Đại Vi! Cậu hiểu chuyện chắc.
Sao cậu không coi mình là không khí đi. Hôm nay tâm trạng cô không tệ nhỉ. Có chuyện gì sao? Đúng thế. Nói nghe đi! Cũng không có gì cụ thể. Chỉ là khá vui thôi. Thích ứng với phòng Hộ tịch rồi sao? Vẫn chưa hoàn toàn.
Chỉ cảm thấy trước đây cũng giống như các anh tuần tra, giải quyết vụ án căng thẳng mới có ý nghĩa. Bây giờ tôi thấy ở phòng Hộ tịch cũng khá có ý nghĩa. Chuyện tốt! Tôi nấu mỳ cho cô nhé. Tôi cũng đi nấu mỳ. Cậu tranh với tôi làm gì?
Cậu đi quét mã đi. Quét mã gì chứ? Nấu mỳ thì không quét mã. Bụng còn đang đói đây. Vừa nãy chẳng phải ai bảo tôi không đói, tôi không đói sao? Đây là lời của tôi, đừng có mà nói. Điều tra thông tin chuyển tiền cho thấy
Nơi kẻ lừa đảo đang ở chính là huyện Hải Minh. Cũng dễ hiểu nguyên nhân bọn chúng ở đây. Bởi vì huyện Hải Minh nằm ở khu vực biên giới Đông Nam Á. Chỉ cần có một chút nguy hiểm, lúc nào cũng có thể chạy ra nước ngoài.
Hơn nữa chúng tôi nghi ngờ đám lừa đảo này có cấu kết với nước ngoài. Nhưng manh mối này đến đây thì bị cắt đứt. Bởi vì huyện Hải Minh có hơn hai triệu dân. Có hơn một triệu dân thường trú ở huyện, diện tích không nhỏ.
Đồn công an huyện Hải Minh trả lời rằng nếu chúng ta không thể cung cấp thông tin chuẩn xác hơn, thì bọn họ không thể nào xác định được vị trí chính xác hơn nữa. Không phải chúng ta đã có thông tin của kẻ lừa đảo đó rồi sao?
Thông tin đó là giả. Người tên Điền Cao Bình đó đã chết từ hai năm trước rồi. Kẻ lừa đảo đó chỉ là ăn cắp tài khoản QQ của ông ta mà thôi. Dù sao thì đến đây chúng ta đã mất tất cả manh mối của kẻ lừa đảo đó rồi.
Không bắt được sao? Dù sao thì tạm thời manh mối này đến đây đã. Vậy không được. Hiện tại nạn nhân vẫn nằm trong bệnh viện. Chúng ta không thể nói một câu không bắt được mà đuổi người ta đi. Không phải tôi đã yêu cầu rồi sao?
Cho dù là chân trời góc bể hay là trên trời dưới đất cũng phải bắt được hắn. Vâng! Vâng! Tôi biết chắc chắn không được. Chúng ta bây giờ chúng tôi cũng đang mở rộng hướng tư duy, tìm thêm manh mối. Vì vậy chúng tôi… Đại Vi,
Cậu và Kế Vĩ nói suy nghĩ của hai người xem nào. Đồn trưởng, tôi và Kế Vĩ đã nghĩ chúng tôi thấy có phải còn có một cách không? Cách gì? Ngô Ngọc thông qua trang web Nhân duyên ngàn dặm quen biết kẻ lừa đảo này. Theo như những gì chúng tôi
Phân tích về “Bàn giết lợn”, thông qua trang web kết bạn chiếm đoạt tài sản của nạn nhân là một trong những thủ đoạn của bọn lừa đảo. Vì vậy chúng ta có thể dựa theo đó để điều tra. Trên trang web Nhân duyên ngàn dặm này phát hiện một nạn nhân khác.
[Nạn nhân của trang web kết bạn] Người này tên là Phạm Văn Tú. Năm nay 54 tuổi. Góa chồng nhiều năm, có một đứa con gái. Chị Phạm này [Nạn nhân của trang web kết bạn] một mình nuôi con gái lớn lên. 现Bây giờ con gái trưởng thành rồi.
Yêu đương, có bạn trai, sắp kết hôn rồi. Chị Phạm lo nghĩ cho mình khi về già nên muốn tìm một người đáng tin cậy. Vì vậy chị ta thông qua trang web Nhân duyên ngàn dặm quen được người này.
[Kẻ săn mồi trên trang web Nhân duyên ngàn dặm] Thông tin đăng ký của người này cho biết anh ta tên là Đồng Lôi. Anh ta tự xưng là một kỹ sư sửa chữa mạng. Thông tin hiện tại cho thấy người này và kẻ đã lừa Ngô Ngọc
Dù không phải cùng một người, thì cũng là đồng bọn. Tại sao? Bởi vì video ngắn bọn chúng dùng khi trò chuyện đều giống nhau. Thủ đoạn kẻ này dùng để lừa chị Phạm giống y như thủ đoạn dùng để lừa Ngô Ngọc. Điểm duy nhất khác đó là tên Đồng Lôi này
Sau khi lừa chị Phạm hơn một triệu tệ đột nhiên có một ngày có một người tự xưng là em gái Đồng Lôi thông qua tài khoản QQ của Đồng Lôi liên lạc với chị Phạm nói anh ta đã chết vì bệnh. Còn có chuyện này sao? Không nói vì sao chết à?
Nghe nói là khi sửa trang web xổ số hít phải khí độc. Đúng là nghèo đói hạn chế sự tưởng tượng của tôi rồi. Thật không thể tưởng tượng nổi! Trang web xổ số thì có khí độc gì? Chị Phạm này ban đầu cũng tin là thật.
Chị ta nhắn lại cho em gái Đồng Lôi chia buồn. Em gái Đồng Lôi cũng gửi tin cảm ơn. Tôi và Triệu Kế Vĩ nghĩ… Nghĩ cái gì? Đừng úp úp mở mở nữa. Nói đi! Trước đây chúng tôi xem qua lịch sử nói chuyện của bọn họ
Phát hiện chị Phạm này từng nói với Đồng Lôi [Lịch sử nói chuyện QQ] nhà chị ta có lẽ sẽ bị di dời. Đồng Lôi rất hứng thú với việc này. Nhưng sau đó bởi vì thay đổi quy hoạch, nên nhà của chị Phạm không di dời ngay được.
Có lẽ tên Đồng Lôi này thấy đã lừa được hơn một triệu tệ rồi. Chúng tôi nghĩ có lẽ hắn ta sợ miếng ăn đến miệng rơi mất nên hắn ta không đợi được đến khi căn nhà được phá bỏ, liền nói với chị Phạm là mình đã chết.
Dựa trên tình hình trên chúng tôi nghĩ có thể… Có thể cái gì? Đừng úp úp mở mở nữa! Nói! Cái đó, lấy tài liệu kia ra! Chúng tôi nghĩ có thể lấy chị Phạm là mồi nhử gửi một tin nhắn cho kẻ lừa đảo kia không? Chúng ta nói thế này
[Lịch sử nói chuyện Phạm Văn Tú] Em à! Em không cần tự trách mình. Sống chết có số, phú quý do trời. Xảy ra chuyện như vậy anh em chắc cũng không ngờ đến. May là việc di dời ở khu nhà chị sắp bắt đầu rồi.
Nghe nói có thể được bồi thưởng hơn sáu triệu tệ. Cũng đủ để bù đắp tổn thất trước đây. Vì vậy em không cần quá lo lắng. Thằng nhóc cậu, sau này phải làm đi theo chính nghĩa đấy. Đây là ý kiến chung của chúng tôi. Đồn trưởng, được không? Có thể thử.
Các anh nửa đêm không ngủ làm gì vậy? Mau! Mau! Mau ngồi xuống đây! Tôi đọc cho hai người nghe. Bắt đầu từ dòng đầu tiên. Chị dâu, thật ngại quá! Bây giờ mới để ý tin nhắn chị gửi đến. Bởi vì hai ngày này xảy ra nhiều chuyện quá,
Làm cả nhà em trở tay không kịp. Chị dâu, Chị có tin có người chết sống lại không? Chuyện này lại xảy ra ở nhà em. đơn giản mà nói anh trai em sau ba ngày hạ huyệt sống lại rồi. Đây là thứ gì vậy? Xem thêm tin thứ hai.
Chị dâu, chỗ em có tục lệ đốt tiền cho người chết sau khi hạ huyệt. Sáng sớm hôm nay em đi đốt tiền cho anh trai đột nhiên nghe thấy tiếng động trong mộ. Em sợ toát mồ hôi. Nghe kỹ đúng là tiếng của anh em. Anh ấy hỏi
Mấy giờ rồi, trời sáng chưa. Em nhanh chóng về nhà gọi người mở quan tài ra. Vừa mở quan tài ra anh em trong quan tài liền ngồi dậy. Lại sống rồi. Vừa mở miệng đã kêu đói. Nói anh ấy muốn ăn cháo loãng. Trời ạ!
Lúc này anh ta không phải nên hỏi chị Phạm sao? Đừng vội! Câu dưới đây này. Chị dâu, câu thứ hai anh ấy hỏi đến chị. Nói lần trước anh ấy giúp chị đầu tư bị lỗ. Xin lỗi chị. Anh ấy nói anh ấy đã ngủ một giấc dài
Nằm mơ mấy giấc liền. Trong mơ đều nghĩ làm thế nào để bù lại tổn thất cho chị, giúp chị lấy lại tiền cược. Còn nói anh ấy đã có cách rồi. Chị dâu, tấm chân tình anh ấy dành cho chị khiến làm em gái như em cũng thấy đố kỵ.
Em đố kỵ, thật đó! Chị dâu, tin nhắn chị gửi đến em cho anh ấy xem rồi. Anh em sức khỏe yếu không thể tự trả lời chị được, nhưng anh ấy bảo em chuyển lời tới chị. Tiền di dời nhà là của chị. Chị đừng đưa cho ai.
Số tiền anh ấy giúp chị đầu tư bị lỗ anh ấy nhất định tìm lại cho chị. Xem này! Mấy dòng này đúng là khiến người nghe cảm động rơi nước mắt. Cậu bảo tôi trả lời hắn thế nào đây? Tôi trả lời là bảo trọng sức khỏe, ngày tháng còn dài.
Anh muốn chết à! Anh xem xem bây giờ mấy giờ rồi. Nửa đêm nửa hôm trả lời hắn không thích hợp. Vậy sao giờ? Tôi còn phải đợi mấy tiếng nữa mới có thể trả lời hắn sao? Nóng lòng chết mất! Bọn lừa đảo này không đạt được mục đích không cam tâm.
Không vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng thì không cam tâm. Đồn phó Cao, cậu phải nắm chắc. Đừng nóng vội, kinh động đến bọn lừa đảo. Vâng! Anh yên tâm. Hắn ta vì vụ di dời mà sống lại có thể dùng số tiền bồi thường di dời dụ dỗ hắn.
Không! Không! Không! Nếu hắn ta chết rồi sống lại lần nữa mà chị Phạm này không hề nghi ngờ vậy thì thật quá ngu ngốc rồi! Đến tên lừa đảo cũng phải nghi ngờ chính mình rồi mà. Theo tôi thấy chi bằng chúng ta nghi ngờ việc hắn ta sống lại,
Khiến hắn tự chứng minh bản thân đã sống lại, thế nào? Cách của cậu sẽ có rủi ro. Hắn ta rất có thể sẽ không xuất hiện nữa. Chúng ta chỉ hỏi thôi, để tên đó tự nghĩ cách. Tôi thấy có thể thử xem sao. Anh là Đồng Lôi sao?
Anh sống lại rồi? Bây giờ anh đang ở đâu? Tình hình thế nào? Em muốn gặp anh, được không? Nhắn như vậy đi. Em đừng đến. Anh không muốn em nhìn thấy bộ dạng như cái xác ướp này của anh. Em yêu, chỉ cần tình yêu của đôi ta bền chặt
Đâu cần ngày ngày dính lấy nhau. Anh phải hồi phục sức khỏe. Bù lại tổn thất đã gây ra cho em lần trước. Sau đó với trạng thái tốt nhất xuất hiện trước mặt em. Em yêu, ngày đó không còn xa nữa đâu. Vỗ tay nào, viết hay quá! Cảm ơn! Cảm ơn!
Hôm nay có thể xuống giường rồi. Hai chân còn hơi yếu. Khi em gái anh đỡ anh đi bước đầu tiên, anh cảm thấy thật tốt khi sống lại. Em yêu, em đừng vội. Chỉ cần sức khỏe anh phục hồi chút nữa sẽ đi Hạ Môn tìm cậu anh ngay.
Anh nhất định sẽ lấy lại tiền cho em. Em yêu, đây là bức ảnh anh chụp khi đứng trước cửa sổ phòng bệnh. Có manh mối rồi. Được, lập tức thông báo cho anh em bên Hải Minh. Có đoạn video này chúng ta có thể xác định vị trí chính xác rồi.
Nhận được video và manh mối bên anh gửi, chúng tôi lập tức bằng thao tác nghiệp vụ đã tiến hành định vị. Hiện tại có thể xác định người gửi video đang ở phòng 602 của tòa nhà này. [Đồn công an Hải Minh] [Ảnh khu vực xung quanh]
Chúng tôi đã bí mật tiến hành điều tra tình hình tòa nhà này. Phát hiện trong phòng 601 và 602 có một đám nam nữ khoảng mười người đang thuê. Ngoài ra, Bọn chúng còn thuê cả tầng năm. Bên trong có khoảng hơn bốn mươi người đang ở.
[Điều tra bí mật cho thấy ở đây đích thị có lớp dạy lừa đảo] [Bảng thống kê hộ tịch tội phạm cư trú ở tòa nhà] Bên trong thường xuyên phát ra khẩu hiệu và tiếng giảng bài. Phán đoán ban đầu là tầng năm có lẽ là một lớp bồi dưỡng lừa đảo.
Cái gì? Bây giờ lừa đảo cũng mở trường học rồi sao? Bọn lừa đảo chỗ chúng tôi đều từng học ở Đông Nam Á. Cuối năm ngoái chúng tôi điều tra và tóm được một nhóm lừa đảo có tổ chức huấn luyện chuyên nghiệp, có giáo trình riêng. Học phí đắt đỏ.
Học viên sau khi tốt nghiêp, tiền lừa đảo được trong hai năm đầu sẽ bị trường đó trích phần trăm cao. Hành vi của học viên sẽ bị tập đoàn lừa đảo khống chế. Quanh co một vòng trùm của chúng vẫn là Đông Nam Á.
Lừa đảo qua điện thoại đã thành một nghề. Hay có thể nói nó đã thành một con dết trăm chân. Chúng ta đánh chết một con, chỉ như đánh chết một móng chân của con rết trăm chân này mà thôi. Chưa đánh vào gân cốt của nó.
Muốn khống chế ngành công nghiệp phi pháp này cần có sự hợp tác quốc tế. Ông chủ, đi nhờ nhà vệ sinh chút nhé. Anh, ăn gì thế? Ngồi đi! Ông chủ, cho gọi món. Mời các vị, ăn cái này trước đi. Lấy thực đơn trước đi. Vâng! Cảm ơn!
Đồn phó Cao, chính là chỗ này. Khách sạn Bến Thuyền Cũ. [Khách sạn Bến Thuyền Cũ] Bọn chúng bên dưới có người canh giữ. Chúng ta phải nắm bắt tâm lý khách hàng, chúng ta làm thế nào để nắm bắt tâm lý khách hàng? Đơn giản chỉ có mười chữ.
Áp lực, Quý trọng Tiến tới, Động lực, Hưởng thụ. Áp lực là gì? Cái gì là Áp lực? Áp lực chính là khi bạn nói chuyện với khách hàng cần khéo léo nhắc tới những khó khăn và áp lực mà họ sẽ gặp phải trong cuộc sống. Nhớ kỹ chưa? Nhớ rồi!
Quý trọng, thế nào là Quý trọng? Chính là nói với khách hàng rằng cần nắm bắt cơ hội. Hỏi khách hàng có phải đã từng bỏ lỡ cơ hội. Đồn phó Cao, hành động lần này do chúng tôi phục trách. Mong các anh phối hợp. Không nên hành động lỗ mãng.
Yên tâm, chúng tôi ở phía sau. Lát nữa Đồn phó Cao, chúng tôi từng có bài học rồi. Không dám nữa. Không dám cái gì? Cậu ấy muốn nói cậu ấy sẽ không bị tiêu chảy nữa. Vậy là tốt. Lát nữa bắt tên canh giữ trước. Vâng, hiểu rồi. Mau xem này!
Bà chị ngu ngốc này thật sự tin tôi sống lại rồi. Sao vậy? Muốn đến thăm tôi. Đương nhiên không thể chị ta đến rồi. Nói với chị ta ngày mai anh sẽ đi Hạ Môn. Cậu của anh đã gắn thiết bị lên máy xổ số. Như vậy có thể
Lấy lại tất cả số tiền lần trước. Đừng quên tăng thêm tiền cược. Được rồi! Đừng trực tiếp hỏi chị ta tiền. Nghĩ cách để chị ta tự mình nói ra. Hiểu rồi! Bắt đầu hành động! Để hai người ở lại. Đừng để người dân ở tầng 4 lên đây.
Tiểu Kim, chúng ta lên tầng bảy. Đồn phó Cao, tên đó trả lời tin nhắn của tôi rồi. Bảo là muốn đi Hạ Môn lấy lại tiền cho tôi. Đánh thẳng vào điểm đó. Nhớ kỹ chưa? Nhớ kỹ rồi! Nhớ kỹ chưa? Nhớ kỹ rồi! Muốn phát tài không? Muốn! Muốn không? Muốn!
Muốn không? Không được động đậy! Chị Bảo! Sao vậy? Chị ta nhất quyết muốn đến. Nói là đã đến rồi. Cảnh sát đây! – Cái gì? – Cảnh sát? Không được động đậy! Không được động đậy! Bỏ hai tay ra khỏi máy tính. Cảnh sát đây! Không được động đậy! Giơ tay lên!
Bỏ hai tay ra khỏi máy tính. – Bỏ tay ra. – Bỏ hai tay ra khỏi máy tính. Bỏ hai tay ra khỏi máy tính. Ôm lấy đầu! Cái máy tính này ai dùng? Nói! Ai dùng? Chị Bảo, Chị Bảo, cứu tôi! Đều do chị Bảo dạy tôi.
Đều do chị Bảo dạy tôi. Được! Được! Chúng tôi sẽ đến hiện trường ngay. Đến hiện trường ngay. Vừa ăn phải không? Ăn chút đi! Đến hiện trường thôi! Được! Được! Mặc ấm một chút! Vâng! Tiểu Tiền, cậu ở lại, chúng tôi đi. Đại Vi! Alô! Thầy!
Bắt được rồi, bắt được hết rồi. Bọn nói chuyện, chuyển tiền, đào tạo bị bắt hết rồi. Tốt quá rồi. Nhóc con tốt lắm! Khoản tiền bẩn thì sao? Có tìm lại được ít nào không? Khoản tiền bẩn đó thấy bảo tìm lại không được bao nhiêu.
Không phải Đồn trưởng đã nói rồi sao? Ít hay nhiều các cậu cũng phải tìm lại. Dù là một hai vạn. Đây cũng coi như là câu trả lời cho nạn nhân. Đúng vậy! Ban nãy khi Đồn phó Cao báo cáo với Đồn trưởng Đồn trưởng cũng có ý này. Đồn trưởng nói
Dù số tiền đó tìm lại không được bao nhiêu nhưng ít nhất phải khiến kẻ tình nghi lừa Ngô Ngọc, khiến hắn ta đứng trước mặt xin lỗi cô ấy. Em thấy đây là điều tối thiểu. Nhưng bây giờ nói chuyện với bên kia hơi khó. Phía Hải Minh không thả người.
Chắc chắn là khó rồi. Cậu cứ phối hợp tốt với Đồn phó Cao. Vâng! Em sẽ cố hết sức mau chóng áp giải kẻ tình nghi về. Được! Đại Vi, bản thân cậu cũng phải cẩn thận. Vâng! Đồn phó Cao! Cảnh sát Triệu! Cảnh sát Triệu! Ban nãy tôi nói với anh…
Các anh cũng thấy đấy. Số tiền hiện tại chúng tôi đóng băng chỉ là số tiền hôm qua bọn chúng lừa được nhưng chưa kịp chuyển đi thôi. Có hơn một triệu tệ thôi. Phải điều tra rõ ràng xem chúng đã lừa được bao nhiêu tiền.
E là sẽ cần không ít thời gian. Tôi nghĩ hơn một triệu đó chưa bằng số lẻ mà bọn chúng lừa được. Tôi hiểu, cảnh sát Triệu. Lấy lại toàn bộ tổn thất là không thể. Nhưng chúng ta vẫn phải dốc hết sức chứ. Chúng tôi có hai nạn nhân
Đến mức tự sát rồi. Nên tôi hy vọng giúp cô ấy lấy lại một chút tổn thất. Biết đâu có thể cho cô ấy thêm dũng khí sống tiếp. Xin lỗi, Đồn phó Cao! Trước khi vụ án này được điều tra rõ ràng, ai cũng không được động vào số tiền bẩn đó.
Không chỉ nạn nhân của các anh muốn tự sát, nạn nhân của chúng tôi cũng vậy. Vì vậy, mong anh hiểu cho. Tôi hiểu, hoàn toàn hiểu! Vậy chúng tôi có thể đem hai kẻ tình nghi liên quan đến nạn nhân của chúng tôi đi không? Xin lỗi, cái này cũng không được.
Cảnh sát Triệu, anh đừng vội từ chối. Tôi biết nạn nhân sau khi bị đám người này lừa mà muốn tự sát không chỉ chỗ chúng tôi có. Nhưng đây cũng thử thách cảnh sát chúng ta có thể đứng từ góc độ của mỗi người xem xét cảm nhận của từng nạn nhân.
Mong anh hiểu cho! Cảnh sát Triệu! Vừa nãy sau khi phá án, tôi gọi điện về Đồn, mọi người nói chúng tôi có một nạn nhân lại có ý tự sát ở bệnh viện. Tôi biết yêu cầu này của chúng tôi có hơi quá đáng, không tuân thủ quy trình làm án.
Nhưng mạng người quan trọng. Quy định có thể thỏa thuận mà. Cảnh sát Triệu, điều này rất cần thiết. Nếu chúng tôi có thể đưa kẻ tình nghi về có thể sẽ cứu được một mạng người. Tôi xin chỉ thị xem sao. Cảm ơn! Cảm ơn anh!
– Chính trị viên – Ra ngoài à. Chính trị viên! Chính trị viên! Chính trị viên! Chính trị viên! Chính trị viên! Sao vậy? Tôi đuổi theo cô nãy giờ. Đồn trưởng, sao vậy? Nhìn anh hào hứng vậy. Tôi hào hứng chứ. Bọn lừa đảo bị bắt hết rồi.
Tối qua Cao Triều gọi điện đến nói đã cùng với cảnh sát phía Hải Minh thương lượng xong rồi. Sớm mai sẽ áp giải hai tên tội phạm về. Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Đúng vậy, chuyện tốt! Đúng rồi, tôi còn có một việc tốt hơn muốn cô làm.
Cô đi ngay đến bệnh viện, nói tin này với Ngô Ngọc. Nói với cô ấy khi tội phạm được áp giải về ngay lập tức sẽ dẫn đến trước mặt cô ấy, nhận tội với cô ấy. Đồn trưởng! chuyện này hay để người khác làm đi. Tại sao? Thực ra
Hôm qua tôi có đến bệnh viện. Tôi thực sự không biết nên khuyên đứa trẻ này thế nào. Cô… Tôi… Cô sao vậy? Tôi không có cách nào. Cô không có cách? Bây giờ không phải có cách rồi sao? Trước đây cô từng giảng giải khuyên nhủ, đúng không? Bây giờ thì sao?
Có tin tốt rồi, nắm lấy chứ. Cô nói với cô ấy tin tốt này, để cô ấy lấy lại tự tin sống tiếp. Hạ Khiết! Hạ Khiết! Qua đây! Qua đây! Đồn trưởng, có việc sao? Cháu nhé, cháu đi cùng với Chính trị viên đến bệnh viện. Chính trị viên không khỏe sao?
Không phải. Đồn trưởng muốn hai chúng ta đến bệnh viện an ủi Ngô Ngọc. Nói cho cô ấy kẻ lừa cô ấy đã bị bắt rồi. Nhưng cháu không thể rời phòng Hộ tịch được. Một lúc không sao cả. Lý Đại Vi và Triệu Kế Vĩ
Làm thế nào dụ tên lừa đảo này mắc bẫy, chuyện này cháu biết rồi chứ. Cháu đem chuyện này kể thành một câu chuyện cho cô ấy nghe. Hy vọng bị tan vỡ vẫn có thể lấy lại mà. Đi đi! Chị đi thay đồ Xuống ngay. Vậy cháu đi đưa tài liệu đã.
Đi đi! Một người mất niềm tin vào cuộc sống, cũng mất hết tự tin. Em nói chúng ta nên khuyên cô ấy thế nào để cô ấy lấy lại dũng khí sống tiếp. Kẻ khiến cô ấy tổn thương bị bắt rồi. Đối với cô ấy mà nói là một niềm an ủi.
Không biết nữa. Chính trị viên, nghe chị nói vậy em nghĩ Ngô Ngọc nghe tin kẻ lừa đảo bị bắt chắc chắn sẽ thấy được an ủi. Nhưng em đoán e là chỉ là dịu xuống một lúc. Bởi vì tên lừa đảo đó không chỉ lừa tiền của cô ấy,
Mà còn đạp đổ dũng khí sống tiếp của cô ấy. Tình hình này em nghĩ phải nhờ đến bác sĩ tâm lý mới được. Em nói sai rồi sao? Không có. Vậy… Chị thấy từ sau khi em đến phòng Hộ tịch, từ trong ra ngoài đều thay đổi. Em có sao?
Đương nhiên rồi. Sắp đến nơi rồi. Lát nữa em gặp Ngô Ngọc em cố gắng khuyên bảo cô ấy. Vâng! Khu nội trú ở bên kia. Đến lúc đó em nói chuyện với cô ấy. – Khuyên bảo, khuyên bảo – Được. Sao vậy? Ngô Ngọc! Tránh ra nào! Tránh ra nào!
Ngô Ngọc! Ngô Ngọc! Cô đừng làm chuyện dại dột. Đừng nhảy! Kẻ lừa đảo đã bị bắt rồi. Để tôi gọi điện thoại. Cô đừng làm chuyện dại dột. Đừng làm chuyện dại dột. Mau báo cảnh sát. Lý Đại Vi! Nửa đêm trời lạnh thế này, cô ngồi đây làm gì?
Trong nhà ngột ngạt, tôi ra ngoài hít thở không khí. Sao cậu cũng ngồi xuống vậy? Vi Vi! Tôi ngồi cùng cậu cả nửa ngày ở bệnh viện rồi đấy. Đi thôi. Hai người làm gì vậy? Định canh đêm ở vườn sao? Đại Vi, không phải tôi đã nói với cậu rồi sao?
Chuyện này chúng ta dốc hết sức rồi. Không phải là trách nhiệm của chúng ta. Tôi biết không phải là trách nhiệm của chúng ta. Tôi cũng không nghĩ là trách nhiệm của chúng ta. Tôi chỉ thấy chúng ta đã cố gắng như vậy, nhưng có những việc vẫn không làm được.
Tôi nhìn thất Ngô Ngọc nhảy lẩu. Rất gần. Gần như sát mũi tôi. Lướt qua trước mắt tôi. Tôi không thể diễn tả nổi cảm nhận của mình. Nhưng lần này không giống với bác sĩ Trác. Tôi không sợ như thế, mà lại thấy
Đây là những chuyện tôi bắt buộc phải trải qua. Ban nãy tôi còn tự hỏi bản thân rằng tôi còn muốn làm cảnh sát không? Đáp án rất chắc chắn là tôi muốn. Lúc này khiến tôi nghĩ về bác sĩ Trác, khiến tôi nghĩ đến cảm giác bất lực khi thấy
Di hài của bác sĩ Trác bị đâm mấy nhát dao. Bọn lừa đảo nhiều vô kể. Tội phạm càng ngày càng tăng. Nhưng muốn cảnh sát chúng ta ngăn cản chúng hoàn toàn thật không thực tế. Vậy ý nghĩa của của cảnh sát ở đâu? Tối qua
Khi biết bọn tội phạm bị bắt về rồi. Nạn nhân là chị Phạm gọi điện thoại cho tôi. Chị ấy nói chị ấy đã nhận được sự tha thứ của con gái và con rể, muốn vui vẻ sống tiếp. Tôi nghĩ đây chính là ý nghĩa của cảnh sát.
Chúng ta có lẽ không thể tiêu diệt tận gốc bọn tội phạm, cũng không thể bảo vệ được hết tất cả mọi người. Nhưng còn cảnh sát thì sợ dây bảo vệ xã hội vẫn còn, sự lương thiện và chính nghĩa cũng còn. Đối với những người được cứu,
Ý nghĩa của cảnh sát chúng ta vô cùng lớn. Đối với việc chống tôi phạm lừa đảo, Cao Triều, cậu nói chút đi. Các đồng chí, tôi xin nói vài câu. Đối với hành động chống lừa đảo, Đồn cho rằng giống như mọi tội phạm khác, phòng bệnh còn hơn chữa bệnh. Đồn
Đã soạn một sổ tay chống tội phạm lừa đảo. Sắp tới sẽ mời một vài chuyên gia đến khu vực của chúng ta giảng giải cho người dân. Lát nữa các nhóm đi lấy sổ tay về nhé. Yêu cầu. Nhớ kỹ yêu cầu phát đến từng khu vực, từng nhà dân.
Tiến hành giáo dục cho người dân tại khu vực quản lý về chống lừa đảo. Mọi người rõ hết chưa? Rõ! Hơn nữa Đồn đã quyết định coi việc chống lừa đảo là công việc thường ngày, cần kiên trì không ngừng nghỉ. Có niềm tin không? Có! Tôi nói xong rồi.
Được rồi, tan họp. Cô! Dương Thụ! Sao cậu lại đến đây? Không phải hôm nay thầy được ra ngoài sao? Em đến đón thầy. Cũng chỉ có cậu nhớ đến ông ấy. Không phải đâu cô. Là Đồn trưởng đặc biệt gọi điện bảo em đến. Ông ấy cũng muốn đến,
Chỉ là trong Đồn bận quá, thực sự không còn cách nào. Tôi hiểu!